Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 08 - Phần 1

Chương 8: TUỔI TRẺ NGÔNG CUỒNG

Tưởng rằng sẽ qua đi, sẽ
nhạt nhòa trong ký ức.

Cuối cùng vẫn chờ đợi
nơi chốn cũ.

Đối diện với quá khứ,

Em phải làm thế nào để
mỉm cười và bước qua?

Nỗi đau sâu đến thế, hãy
để em nhẹ nhàng quên đi.

Ngày đầu tiên xuất viện,
Thiệu Bỉnh Hàm nói phải tổ chức tiệc mừng. Bàn ăn được trang trí theo phong
cách sông nước vùng Giang Nam.
Trên mái hiên là một dải đèn chùm đỏ rực, ấm áp. Phòng ăn ngăn cách với bên
ngoài bởi tấm cửa kính hình vòng cung. Từ trong nhìn ra, có thể thấy những lá
sen nhẹ nhàng lay động trên mặt hồ.

Lúc tôi vào phòng, Sở
Tây Thừa và Minh Thiên Diệu đang ngồi hát cùng bạn gái. Vừa nhìn thấy tôi, hai
người tỏ ra như đã thân quen từ lâu, đồng thanh gọi lớn: “Em gái!”.

“Đây rõ ràng là em gái
của tôi. Đã được gắn mác. Kẻ nào mà dám lớn tiếng hô hào nữa thì nếu là nam sẽ
bị cung hình, là nữ thì thả trôi sông.” Thiệu Bỉnh Hàm nhướn mày nói liến
thoắng.

Ăn xong bữa, tôi và
Thiệu Bỉnh Hàm tranh nhau chiếc điều khiển từ xa. Tôi chồm nửa người lên người
anh ta, hai tay với lên cao, rất giống tư thế phạm nhân đang bị tra khảo.

Đúng lúc đó thì cánh cửa
bật mở.

Mục Thần Chi xuất hiện,
khoác trên mình bộ vest hiệu Gianfranco Ferré lịch lãm, thắt ca vát màu xanh
bạc, phong lưu bước vào. Bên cạnh anh ta còn có một mỹ nhân với vẻ đẹp chim sa
cá lặn. Không phải là cô người mẫu hôm đó. Đôi giày đỏ cô ta đi trông thật tươi
đẹp, chói mắt.

Thật trêu ngươi người
khác mà. Tôi suýt chết, trong khi anh ta lại ung dung hưởng thụ cuộc sống.

Tôi do dự giây lát rồi
lịch sự gật đầu chào Mục Thần Chi. Chúng tôi nhìn nhau trong tích tắc rồi Mục
Thần Chi hướng ánh mắt đi nơi khác. Tôi không thể nhìn ra anh ta đang nghĩ gì.
Nói thực là anh ta không nhìn tôi thêm lần nào, chỉ cười cười nói nói với cô
gái đi cùng, như thể anh ta không hề quen biết tôi vậy.

Sở Tây Thừa bế mỹ nhân
trên đùi xuống, ghé sát vào tai tôi nháy mắt hỏi: “Em và Nhị ca đến hiệp mấy
rồi?”.

“Đùa gì thế, vừa mới
xuất trận mà.” Thiệu Bỉnh Hàm nói xong nháy mắt với tôi một cái.

“Đây không phải khẩu vị
của Nhị ca!” Sở Tây Thừa sán gần tôi thêm chút nữa. “Em gái, Nhị ca nhà anh
chưa từng vì cô em nào mà ngày ngày chạy vào bệnh viện thăm nom. Ngay cả việc
học hành cũng không nhiệt tình đến thế đâu!”

“Này, cậu sán gần cô ấy
như thế làm gì?” Thiệu Bỉnh Hàm xốc cổ áo Sở Tây Thừa đẩy sang bên.

“Đúng đó, cái mắt sói
già của cậu làm cô bé sợ rồi kìa.” Minh Thiên Diệu liếc mắt về phía Mục Thần
Chi. Anh ta ngồi ở khá xa, cô mỹ nhân ngồi vắt vẻo trên đùi, chốc chốc lại cất
tiếng cười nũng nịu.

Tôi ngồi cắn hạt dưa đến
khi lưỡi phồng rộp. Nếu sớm biết Mục Thần Chi cũng đến thì tôi đã ở nhà rồi.

“Ái phi, đến đây ngồi
cùng trẫm nào.” Thiệu Bỉnh Hàm bắt chước điệu bộ của hoàng đế, vỗ vào chỗ ngồi
bên cạnh.

Tôi “xì” một tiếng.
“Thánh thượng muốn lừa tôi đến để ăn hạt dưa chăng?”

“Cái đó thì cần gì phải
lừa? Thích là làm luôn!” Nói rồi anh ta sán đến cướp hạt dưa tôi vừa cắn xong
bỏ vào miệng. “Cướp là được ngay.”

“Nếu ăn đồ của người
khác thì mồm nhũn ra, chắc chắn miệng anh sắp chảy thành nước rồi.”

Thiệu Bỉnh Hàm không tức
giận, anh vừa giúp tôi bóc hạt dưa, vừa cười, nheo mắt hỏi: “Này, thỏ con. Em
thích kiểu đàn ông như thế nào?”.

“Em hả, em thích kiểu
đàn ông sống nội tâm và bộc lộ cảm xúc một cách đúng mực.” Hình tượng khác xa
anh ta.

“Haizzz. Thôi nào, thôi
nào.”

Minh Thiên Diệu thò đầu
vào giữa hai chúng tôi, ánh mắt đong đưa kiêu hãnh. “Anh đây là kiểu người ấy,
phải không?”

Tôi và Thiệu Bỉnh Hàm
đồng loạt hét lớn: “Cút đi chỗ khác”.

“Ngũ ca! Hai người họ
đồng tâm hiệp lực ăn hiếp cậu. Cậu còn đứng đó ồn ào làm gì? Thấy chưa, họ đứng
chung trận tuyến thì cậu có mà ra tro!” Sở Tây Thừa cười ha ha, còn chưa nói
hết câu thì đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh của mỹ nhân chim sa cá lặn ngồi
cạnh Mục Thần Chi.

“Haizzz! Có đau không?”

“Lâu lắm không gọt. Đứt
tay rồi.” Mục Thần Chi lấy khăn lau máu trên ngón tay mỹ nhân, rồi cầm một quả
táo khác, cười nói: “Em gọt quả này đi”.

Mọi người vẫn cười nói
rôm rả nhưng không khí đã khác hẳn. Minh Thiên Diệu và Sở Tây Thừa cũng ngồi
tránh ra xa, tiếng karaoke trong phòng rất ồn ã, lâu lâu mới nghe thấy tiếng
trò chuyện của họ.

“Tiểu Lục, cậu ăn nói
như nhảy vào mồm người khác quá đấy!”

“Nhị ca làm gì cũng
quang minh chính đại. Tại sao tôi không được nói? Vả lại, chẳng phải hai bọn họ
cũng tình trong như đã rồi sao?”

Tôi mím chặt môi, trong
tim như đang mọc lên một đám cỏ rối, chúng không ngừng lớn lên. Lúc đó, Thiệu
Bỉnh Hàm nghe điện thoại xong đi đến bên tôi, gương mặt lạnh băng của anh ta
còn chưa nguôi giận. “Đứa khốn nào mách lẻo mà ông già ở nhà biết được nên gọi
anh về viết kiểm điểm không biết?”

Những người ngồi trong
phòng thậm thụt to nhỏ với nhau gì đó. Tiếng nhạc trong phòng rất lớn, tôi chỉ
láng máng nghe câu được câu chăng.

“Ông già từ trước đến
giờ không can thiệp chuyện bạn bè của tôi. Sao giờ lại ý kiến ý cò chứ?”

“Cậu nghiêm túc thì ông
già ắt cũng nghiêm túc chứ sao.”

“Nhị ca, cậu thảm rồi.
Nhất định ông già không đồng ý cậu chơi bời với kiểu con gái này đâu.”

Tôi như thế này thì đã
làm sao? Không xứng đáng làm một người bạn của họ à? Có tiền cũng chẳng là gì
nhé. Tôi cầm túi xách định đi theo Thiệu Bỉnh Hàm nhưng bị anh ta ấn xuống sô
pha.

“Muộn thế này rồi một
mình nhóc đi buýt về nhà anh không yên tâm. Đợi anh về rồi sẽ báo tài xế quay
lại đón em. Nếu đợi lâu quá thì để…” Thiệu Bỉnh Hàm nhìn một lượt đám người
trong phòng, ánh mắt lướt qua Mục Thần Chi, rồi chỉ vào Minh Thiên Diệu. “Lão
Ngũ sẽ đưa em về.”

Thiệu Bỉnh Hàm đi rồi,
tôi thấy mình thật lạc lõng. Tôi chẳng quen ai cả, còn vị đại nhân nửa quen nửa
lạ kia thì chỉ bận bịu ôm ấp bạn gái. May mà máy tính trong phòng có mạng.

Tôi mở mục tin tức trong
trường, vừa mở ra đã thấy mẩu tin được giật tít rất “hot”: Nữ sinh không biết
xấu hổ nhất trong lịch sử trường Đại học A từ trước đến nay.

Vốn dĩ định mở ra để
thỏa trí tò mò nhưng tay tôi lại run bần bật không kiểm soát được. Trang tin
không có chữ mà toàn là ảnh. Bức đầu tiên là một nữ sinh có thân hình thon thả,
trang điểm rất đậm, mặc chiếc quần tất gợi cảm kết hợp với áo váy xuyên thấu
đứng trên vũ đài uốn éo cơ thể.

Bức ảnh thứ ba là cảnh
nữ sinh tóc tai bù xù, áo quần xộc xệch bị trói chặt vào chiếc ghế chân cao.
Bên cạnh là người đàn ông mặc đồ da, mái tóc nhuộm vàng đang…

Những bức ảnh tương tự
có đến mười mấy cái, cùng một nhân vật nữ chính. Gương mặt của nữ sinh được kỹ
thuật photoshop làm cho mờ đi nên không thấy rõ, nhưng chiếc vòng bạc trên cánh
tay cô ta lại vô cùng nổi bật.

Tôi vội kéo tin xuống
dưới. Bức ảnh tiếp theo chụp rất nhiều người đang hào hứng chỉ trỏ, bàn tán. Có
người cao hứng đoán nữ sinh đó là ai, kẻ lại rất tinh ý, nói rằng có thể biết
được thông qua chiếc vòng tay, thậm chí có người nói: “Hình như trường Điện ảnh
có nữ sinh đeo chiếc vòng bạc giống hệt thế”.

Không biết đến trang thứ
mấy của tin, trên nền giấy trắng hiện lên dòng chữ đỏ được đánh rất to. Từng
chữ từng chữ như những con dao nhọn sắc đâm thẳng vào mắt tôi.

“Một nữ sinh trường Đại
học A, tên có ba chữ, bố từng đi tù, trước đây cô ấy từng làm người hát chính
cho một ban nhạc rock, nhảy ở vũ trường, hút thuốc phiện, nạo phá thai. Đời
sống riêng tư rất bê bối, hiện đang làm gái bao cho một kẻ lắm tiền nhiều của…”

Có thể vì tay tôi run
quá nên không nghe theo hiệu lệnh của não bộ. Chiếc vòng bạc trên tay tôi đập
vào con chuột kêu lạch cạch. Tiếng động không lớn nhưng lại khiến não tôi như
bị co giật. Cảm giác bầu trời đen thẳm đang trút một trận tuyết lớn. Những bông
tuyết nhảy nhót bay lượn cứ thế bủa vây lấy tôi. Rõ ràng tuyết lạnh giá nhưng
tôi lại thấy không khí thật ngột ngạt. Mùi máu tanh nồng vẫn không ngừng xộc
thẳng vào khoang miệng. Tôi đưa tay lên quệt, mới biết là máu cam.

Điện thoại bỗng đổ
chuông. Là Tô Na Na gọi đến. Câu đầu tiên đã hỏi: “Cậu đang ở cùng tên bánh
nướng à?”.

“Ừm.”

“Tin trên trang web của
trường, cậu đã đọc chưa?”

“Ừm.”

“Loại gái đê tiện như
thế thì đáng bị dìm chết, sống sa đọa, còn làm gái bao…”

Tôi càng nghe càng thấy
mơ hồ. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc ở đầu dây bên kia cứ vang lên không ngừng.
Bài hát Hồ ly tinh nghe qua giọng hát của ca sĩ Hồ Vĩ Kỳ chẳng khác gì những
lời bùa chú: Tìm người xử cô ta. Tìm người giết cô ta. Đồ độc ác vô liêm sỉ…

m thanh đó cứ ám ảnh bên
tai tôi. Tôi bất giác lên tiếng phủ nhận: “Không phải tôi”.

“Tớ biết không phải cậu.
Cái vòng trên tay cậu mua ở đâu chả được.” Tô Na Na thở dài, tiếp tục nói: “Cậu
mở trang cuối cùng ra mà xem, còn có cả một file âm thanh nữa đấy. Nếu là cậu
thì cậu có chạy đằng giời. Còn nếu không phải, người ta cũng không thể đổ oan
cho cậu, đúng không? Tớ cúp máy đây. Cậu ngủ ngon nhé!”.

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm
mồ hôi, ấn mấy lần mới đúng vị trí nút nhỏ trên màn hình. “Đứa nào muốn chết
thì xông vào! Bố tao là xã hội đen, mẹ tao là tay chém.. Chị đây là con nhà
tông đích thực đấy.”

Lê Tiếu San!

Tôi vừa đứng lên đã va
phải người phục vụ đang bưng khay trà. Tay tôi
bị tách trà nóng đổ vào bỗng chốc đỏ tấy như cái móng giò.

Mục Thần Chi và những
người khác đứng xúm lại, tôi không buồn giũ lá trà trên tay mình xuống, cũng
chẳng biết đau. Tôi hoảng loạn di chuột ấn vào nút gạch chéo màu đỏ trên màn
hình nhưng ấn mấy lần cũng không đúng vị trí, cuối cùng đành dùng tay ấn nút
tắt trực tiếp trên máy tính.

Nhất định bọn họ đã nhìn
thấy những tấm hình phản cảm đó. Nếu không thì không thể nhìn tôi bằng ánh mắt
như vậy. Hoặc có thể họ chưa nhìn thấy, mà là tôi có tật giật mình nên mới cảm
thấy vậy. Tôi không biết, không biết gì cả. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình
đập dồn dập, mỗi lúc một gấp gáp hơn.

Cứ tưởng Mục Thần Chi sẽ
hỏi tôi có chuyện gì xảy ra, bởi sắc mặt tôi lúc này nhợt nhạt đến đáng sợ,
giống hệt một bóng ma vừa lồm cồm bò lên từ nấm mồ trong nghĩa địa. Nhưng anh
ta không truy hỏi, chỉ nắm lấy tay tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng:

“Có cần nắm chặt hơn nữa
không?” Bàn tay anh như ngọn núi lửa không ngớt phun trào sức nóng, xua tan
luồng khí lạnh bao quanh tôi.

“Không sao!”

Tôi không biết sau đó
mình nói thêm những gì, đầu óc như biến thành chiếc đồng hồ bị nung nóng cứ lắc
lư qua lại mãi. Làm thế nào cũng không thể dừng lại được. Bước chân tôi không
còn vững nhưng vẫn loạng choạng lao ra ngoài như đang trốn chạy.

Tôi phải giải thích thế
nào đây? Người trong bức ảnh chính là tôi với những lỗi lầm mắc phải do sự
ngông cuồng dại dột lúc tuổi trẻ. Ngay cả tư cách kêu oan tôi cũng không có.
Nhưng không phải tất cả thông tin đó đều là sự thật. Lồng ngực tôi như bị đông
đặc lại, không phải bởi không khí mà là máu, giống như chất độc bám nhầy nhụa ở
xương cốt. Nếu không phải vì cổ họng không thể thốt lên lời thì tôi nhất định
bấu víu lấy bất kỳ người nào tôi gặp mà giải thích rằng: “Tôi chưa bao giờ nạo
phá thai, chưa bao giờ nghiện hút, chưa bao giờ sống buông tuồng, chưa bao giờ
làm gái bao…”.

Nhưng ai có thể tin tôi
đây? Đến người bạn thân nhất cũng nói tôi là loại ác ôn vô liêm sỉ, đáng bị
nhốt vào chuồng heo. Ngay cả mẹ tôi cũng không tin thì còn có ai tin tôi? Còn
có ai chịu nghe tôi giải thích nữa?

Những tia sáng chập chờn
ven đường như lay động, giống như những hạt cát muôn màu không ngừng xuất hiện.
Tôi ngơ ngác đứng bên đường nhìn dòng xe qua lại. Tôi nghĩ, nếu mình không bị
những hạt cát kia chôn vùi thì hẳn sẽ bị dòng xe nuốt chửng. Cho dù có bị nhấn
nước hay chôn sống thì càng giãy giụa sẽ càng lún sâu. Tôi không hề giãy giụa
nhưng bóng đêm vẫn nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé. Tôi không khóc, bởi thực sự
không còn đủ sức để rơi lệ.

Tôi không biết tại sao
mình lại đến trường, nhìn thấy giảng đường khoa m nhạc vẫn còn sáng đèn, những
sinh viên đi lướt qua tôi, có người véo von hát, lại có từng tốp hai, ba người
cười đùa vui vẻ.

Tôi run rẩy, cúi gằm mặt
xuống cố bước đi thật nhanh. Tôi không dám ngẩng lên nhìn cho dù họ không nhận
ra tôi, không bàn tán về tôi. Tôi luôn cảm giác sau lưng mình đang có vô số
ngón tay chỉ trỏ. Tôi không dám đối diện với bất kỳ ai, nhưng có một người, dù
có nhảy lầu tự vẫn ngay bây giờ thì tôi cũng phải tìm cô ta để tính sổ!

Phòng đàn vang lên một
khúc nhạc ai đó chơi trong giờ tự luyện, chính là bản nhạc mà Lê Tiếu San vẫn
thường đánh. Biết cô ta vẫn còn ở đó, không biết lấy từ đâu ra nhiều dũng khí
đến thế, tôi giơ chân đạp toang cánh cửa.

Tiếng đàn lập tức im
bặt. Trong phòng chỉ có một mình Lê Tiếu San. Những ngón tay của cô ta vẫn chưa
rời khỏi phím đàn. Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, rồi đứng lên sau vài giây sửng
sốt.

“Sao cô có những tấm ảnh
của Nguyễn Thất?” Tôi gào lên. Người tải file âm thanh đó lên tất nhiên giấu
mặt, nhưng tôi biết kẻ ghi âm chính là Lê Tiếu San.

Cô ta nhướn mày cười, cố
tình không thừa nhận. “Tôi không biết ảnh nào hết!”

“Cô đã có được Tiêu Hàn
Ý rồi, giờ còn muốn gì nữa? Tại sao phải tung tin đồn nhảm?”

“Cô đúng là mưu ma chước
quỷ, vì muốn quyến rũ chồng tôi mà cô cố tình tông vào xe, để ngày ngày anh ấy
phải đến thăm nom.”

Tôi nắm chặt túi xách
trong tay. Tôi không thể đánh cô ta, chuyện này mà làm to thêm nữa thì càng
không thể cứu vãn nổi. Lê Tiếu San nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của tôi,
cười đắc ý:

“Nếu cô đã tức giận như
thế thì cứ việc gọi Mục Thần Chi đến cho tôi một cái bạt tai nữa! Hay là anh ta
không cần cô nữa? Làm gái bao cũng thất thường nhỉ? Tiểu Mật cô cũng đáng
thương đấy chứ!”

“Tôi không phải Tiểu
Mật!” Môi tôi run lên, cố hít một hơi thật sâu, như con cá mắc cạn trên bờ đang
thoi thóp bị người ta cạo từng lớp vẩy mà không thể phản kháng lại được.

“Tên cô không phải là
Phó Tiểu Mật sao?” Lê Tiếu San cười như nắc nẻ, nói tiếp: “Để tôi nghĩ thay cô.
Cô không phải Tiểu Mật, vậy là gì nhỉ? Là gà móng đỏ, nhà vệ sinh công cộng hay
là trạm xe buýt… Ồ, xin lỗi nhé! Về khoản ăn nói thô tục thì tôi không bằng cô.
Cô nghĩ, Lê Tiếu San này dựa vào đâu để kết giao bạn bè với cô được chứ. Hay là
cô đã quyến rũ được Mục Thần Chi rồi. Dù sao thì cô với gà cũng có chút khác
biệt. Con gà làm vậy là do cuộc sống của nó phải vậy. Còn cô thì lại cam tâm
tình nguyện cho trăm người cưỡi, vạn người bao”.

“…”

“Nhưng tôi cũng tò mò.
Cuối cùng là cô đang qua lại với Mục Thần Chi hay Thiệu Bỉnh Hàm? Hay là một
lúc cả hai?”

Tôi bước chân lảo đảo
vịn vào cánh cửa thì mới hay cửa đã mở toang từ lâu. Tôi chới với, vừa hay nhìn
thấy chiếc chổi dựng sau cánh cửa, cảm giác cơn giận dữ đã trào lên đỉnh điểm.

Giết cô ta! Cho dù tôi
có chết thì cũng phải giết cô ta đã!

 

Báo cáo nội dung xấu