Trở về năm 1981 - Chương 30 - 31
Chương 30
Lần này không đợi tôi
tra tấn ép cung, Minh Viễn đã ngoan ngoãn khai báo.
“Sau khi tan học, Đại
Bôn Đầười mấy người định chặn bọn cháu ở cổng trường. Anh Cổ Hằng muốn ra liều
mạng với chúng nó, nhưng bị cháu ngăn lại, sau đó bọn cháu trèo tường ra ngoài.
Cô nhìn này...” Nó chỉ vào vết bẩn trên vai, khuôn mặt đầy vẻ ấm ức: “Anh Cổ
Hằng giẫm lên đấy, cháu phủi hoài mà không sạch.”
“Thật chứ?” Tôi suy nghĩ
một lát, rồi lựa chọn tin tưởng thằng bé, nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng:
“Hôm nay chúng nó không chặn được bọn cháu, ngày mai nói không chừng sẽ còn
quay lại, cứ suốt ngày trèo tường như vậy cũng không phải là cách, hay là...” Tôi
vừa định bảo nó đi nói với cô giáo cho xong, đột nhiên lại nhớ tới lời của nó
hôm trước. Dù sao Minh Viễn cũng còn học tiếp ở trường Trung học Số một này,
nên chuyện này cứ để nó tự giải quyết là tốt nhất.
Sau khi ngẫm nghĩ một
hồi, tôi trịnh trọng dặn dò nó: “Cháu muốn làm thế nào thì làm, cô không quản.
Nhưng có hai điều cháu phải nhớ rõ cho cô, không được ẩu đả tập thể, không được
để bị thương. Những chuyện khác thì tùy cháu.”
Minh Viễn tuy
còn nhỏ, nhưng trước giờ
đều rất hiểu chuyện, trong lòng tự có suy xét, tôi cảm thấy mình có thể tin
tưởng vào nó. Huống chi, bây giờ chúng tôi vừa mới lên thành phố chưa lâu, đây
là khó khăn đầu tiên mà nó gặp phải, nếu tôi vội vàng ôm chuyện này về mình,
khó tránh khỏi sẽ khiến Minh Viễn sinh ra tâm lý ỷ lại, sau này cứ gặp chuyện
gì là cứ lại nhờ tôi giải quyết, như thế chẳng phải sẽ dễ hình thành tính cách
yếu đuối hay sao?
Chẳng lâu sau, tôi không
còn nghe Minh Viễn nhắc gì tới chuyện này nữa, mỗi lần nó về nhà quần áo đều
sạch sẽ vô cùng. Có một lần tôi từ bên ngoài về, vừa khéo gặp lúc nó tan học,
chính mắt tôi nhìn thấy mấy đứa nhóc choai choai tiễn nó tới tận ngoài con ngõ,
còn gọi nó là “anh Viễn” với vẻ hết sức thân thiết...
Không lâu sau đến kỳ thi
giữa kỳ của trường Trung học Số một, Minh Viễn lần này vẫn xếp thứ hai, kém
người đứng đầu hai điểm. Cô giáo Ngô vừa vui mừng vừa nuối tiếc, nói chỉ cần
trả lời đúng thêm một câu nữa thôi là nó có thể xếp thứ nhất rồi.
Những ngày trên thành
phố trôi qua rất nhanh, chẳng bao lâu sau Minh Viễn đã quen với cuộc sống ở
trường Trung học Số một, rất thân thiết với đá trong trường, còn tôi cũng quen
dần với những người hàng xóm xung quanh.
Từ ngày vào thành phố,
tôi không tiếp tục mở phòng khám nữa, cả ngày ngồi trong nhà chờ thời gian qua.
Nếu có khách đến tôi còn có thể tìm được một ít việc để làm, còn nếu một mình ở
trong nhà, cảm giác đó quả thật rất khó chịu. Về sau may có đôi vợ chồng giáo
sư hàng xóm thấy tôi rảnh rỗi quá, liền gọi tôi cùng đi học lớp vẽ tranh ở
trường đại học dành cho người già. Tới lúc này tôi mới tìm được một chút việc
để làm, coi như là cảm nhận trước cuộc sống sau khi về hưu.
Thời gian trôi qua rất
nhanh, chẳng mấy chốc đã đến tháng Sáu năm 1989, Minh Viễn đã kết thúc năm học
đầu tiên của mình ở trường Trung học Số một. Nó vẫn xếp thứ hai, kém người đứng
đầu ba điểm, nhưng lần này thì cô giáo Ngô không nói gì, chỉ vẫy vẫy tay dặn
chúng tôi đi đường cẩn thận.
Kỳ nghỉ hè kéo dài đến
hai tháng, thời buổi này không giống như thế kỷ hai mươi mốt, các bậc phụ huynh
không bắt ép con mình phải đi học piano, toán Olympic, lũ trẻ con giống như
chim sổ lồng, suốt ngày đi trêu mèo ghẹo chó, việc gì cũng làm ra được. Ban đầu
tôi cũng để mặc cho Minh Viễn vui chơi, cho đến một hôm nghe nói ở con ngõ gần
nhà chúng tôi có một học sinh trung học khi đi bơi bị chết đuối, tới lúc này
tôi mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Thế là tôi quy định rõ
ràng với Minh Viễn không được xuống nước, nhưng thằng bé cũng lớn rồi, chẳng dễ
gì bị gạt bởi đôi ba câu nói của tôi, trước mặt thì đồng ý một cách ngoan
ngoãn, nhưng tôi vừa quay lưng là nó lại đi bơi tiếp ngay. Tôi đã mắng mấy lần,
lần nào nó cũng thành khẩn nhận lỗi, nhưng sau đó vẫn chẳng chịu sửa đổi.
Tôi cảm thấy đây đúng là
vấn đề lớn!
Suy nghĩ suốt một buổi
tối, cuối cùng tôi đã nghỉ ra cách giải quyết. Ngay sáng sớm ngày hôm sau, tôi
đã gọi Minh Viễn lại, cười híp mắt nói: “Chúng ta đi du lịch nhé, cháu thích đi
đâu để cô đưa cháu đi.”
“Thật ạ?” Minh Viễn vừa
ngạc nhiên vừa vui mừng ôm chầm lấy tôi: “Cô ơi, cháu muốn đi Bắc Kinh.”
Tôi biết ngay mà, đám
trẻ con thời này đứa nào cũng có niềm say mê cuồng nhiệt với thủ đô, hồi nhỏ
tôi cũng suốt ngày mơ được tới Bắc Kinh như vậy. Nhưng đang định đồng ý, tôi
chợt nhớ ra bây giờ là năm 1989 [10], toàn thân lập tức toát mồ hôi lạnh, lời
đã nói ra đến miệng lại vội vã nuốt trở về: “Chuyện này... Đi Bắc Kinh bây giờ
không được tiện lắm, hay là để sau nhé.”
“Dạ.” Minh Viễn hơi cau
mày lại nhìn tôi, nhưng cũng không hỏi nguyên nhân, sau đó nhỏ giọng nói: “Hay
là, chúng ta đến thành phố C nhé?”
Thành phố C? Sao nó lại
đột nhiên muốn đến đó nhỉ?
Thành phố C chính là quê
hương của tôi, từ nhỏ đến lớn tôi đều sống ở đó, duy có bốn năm học đại học là
rời nhà tới Bắc Kinh. Tại đó, mỗi ngọn núi con sông đều đã trở thành một phần
trong sinh mệnh của tôi, in sâu trong xương cốt tôi. Mấy năm nay, nó thường
xuyên xuất hiện trong giấc mộng của tôi, khiến tôi nhớ nhung vô cùng.
Tôi nhìn sâu vào trong
mắt Minh Viễn, muốn nhìn ra được điều gì từ bên trong, nhưng ánh mắt nó rõ ràng
là rất trong trẻo và chân thành, dường như không có gì giấu giếm tôi cả. Ngẫm
nghĩ kỹ lại, mấy năm nay hình như tôi thường xuyên nhắc đến thành phố C, nói
đến thức ăn ngon, phong cảnh đẹp ở đó, còn cả những người dân thuần phác chân
thành, chẳng lẽ vì thế nên Minh Viễn mới muốn tôi tới đó du lịch?
“Ừ, sao cháu lại đột
nhiên lại muốn đến thành phố C vậy?” Tôi hơi do dự một chút, cố gắng hỏi với
giọng bình thản.
Minh Viễn khẽ nở nụ
cười, cúi đầu nhón lấy một quả nho trong đĩa bỏ vào miệng, sau đó nhẹ nhàng trả
lời: “Mấy hôm trước cháu đọc báo, thấy nói nơi đó rất hay, cho nên muốn tới xem
thử. Nếu cô không thích, vậy thì đổi sang nơi khác. Hay là chúng ta đi Tô Châu
hoặc Hàng Châu nhé?”
“Không, không, thành phố
C rất tốt!” Tôi vội vàng nói: “Vậy quyết định như thế nhé, chúng ta sẽ đi thành
phố
Việc đi du lịch thì tôi
có thừa kinh nghiệm, xa xôi không nói, chỉ nói riêng lần trở về năm 1981, những
thứ tôi chuẩn bị đã rất đầy đủ. Vì vậy, lần này tôi chỉ thiếu nước vác luôn cả
cái nhà đi theo. Khi hai cô cháu tôi bưng vác không nổi nữa, còn gọi cả anh em
nhà họ Lưu tới giúp đỡ. Khi lên xe lửa, mọi người trên xe đều không khỏi chấn
động vì mấy cái va li hành lý to kềnh của chúng tôi.
Xe lửa thời này vẫn còn
chạy chậm rề rề, chúng tôi phải ngồi mất hai ngày mới tới được thành phố C. Khi
đến nơi, tôi mệt đến suýt gục xuống, công việc khuân vác đều phải dựa vào Minh
Viễn, lúc này thằng nhóc vẫn có vẻ hăng hái vô cùng.
Chúng tôi vào trọ tại
một nhà khách ở gần ga xe lửa, sau khi ăn cơm xong, liền quay về phòng nghỉ
ngơi. Sáng sớm hôm sau, tôi dẫn Minh Viễn đến Hà Tây leo núi, nhân tiện cùng
đưa nó đi thăm ngôi trường mà tôi từng học tập suốt sáu năm - trường Trung học
Hà Tây.
Đây là lần đầu tiên Minh
Viễn được đi xa như thế, tâm trạng có chút kích động, không ngừng hỏi tôi
chuyện nọ chuyện kia, chẳng khác gì đứa trẻ bình thường. Thực ra nó cũng mới
mười một, mười hai tuổi thôi, nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy nó hình như đã
là một người lớn rồi, không biết đây rốt cuộc là vấn đề của ai nữa.
Tôi đã quá quen thuộc
ngọn núi ở Hà Tây, từ nhỏ đã lớn lên ở chân núi. Lúc này ở đây còn chưa có công
viên, nhưng đang dịp cuối tuần, nên du khách tới đây cũng rất đông.
Chúng tôi lên núi theo
con đường nhỏ ở phía bắc, leo thẳng một mạch lên đến sườn núi.
Rất nhiều cảnh tôi từng
thấy trên núi lúc này vẫn còn chưa xuất hiện, nhưng suối nước và rừng phong nơi
đây đều đẹp vô cùng, chỉ là bây giờ thời tiết nóng quá, hai cô cháu tôi đi chưa
được bao lâu thì toàn thân đã đầm đìa mồ hôi rồi. May mà trên núi còn có hàng
nước, một số người dân dưới chân núi còn lên đây bán kem, Minh Viễn để tôi ngồi
lại một chỗ râm mát bên sườn núi, sau đó liền chạy đi mua kem.
Đợi mấy phút vẫn không
thấy Minh Viễn quay lại, tôi có chút lo lắng, đứng dậy định đi tìm nó. Nhưng
mới đi được mấy bước, tôi liền nhìn thấy nó cầm theo hai cây kem nhảy chân sáo
từ bậc thang phía trên xuống, cứ nhảy được đôi bước lại ngoảnh đầu nhìn về phía
sau.
Tôi nhìn theo hướng ánh
mắt nó, không khỏi ngẩn người ra. Sau lưng thằng nhóc bất ngờ lại có một cô bé
tròn vo mũm mĩm, trong tay cũng cầm một cây kem, đôi mắt long lanh to tròn, cứ
đi sát theo sau Minh Viễn.
Cô bé này mới chừng ba,
bốn tuổi, khuôn mặt và đôi tay đều tròn xoe, càng nhìn lại càng thấy đáng yêu.
“Thế này là sao vậy? Sao
đi mua cái kem thôi mà còn dẫn được một cô vợ về nhà thế này?” Tôi trêu chọc
Minh Viễn.
Khuôn mặt Minh Viễn lập
tức đỏ bừng, còn sắp tím tái cả lại. Nó vội vàng nhét cây kem bên tay trái cho
tôi, trừng mắt nhìn tôi một cái, nói vẻ hết cách: “Khi mua kem cháu cứ thấy nó
đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, thế là cháu liền mua cho nó một cây, kết quả là
nó cứ đi theo cháu, muốn đuổi đi cũng không được...” Còn không phải vì lo lắng
cho người ta hay sao, nếu không dựa vào hai cái chân của nó, muốn cắt đuôi một
cô nhóc ba, bốn tuổi thực là quá dễ dàng.
Tôi liền vẫy vẫy tay với
cô bé kia, hỏi giọng thân thiết: “Này nhóc, cháu tên là gì vậy? Nhà cháu ở
đâu?”
“Dạ, cháu tên là Bé
Cưng.” Cô nhóc mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.
Tôi lập tức cảm thấy có
chút đau đầu, cô bé này không ngờ chỉ nhớ được tên ở nhà, phải làm sao bây giờ
nhỉ? Trong thành phố C này, số cô bé có tên ở nhà Bé Cưng phải có cả trăm ngàn
ấy chứ, hồi còn nhỏ tôi cũng được gọi là Bé Cưng đây này, chúng tôi biết phải
đi đâu tìm người cơ chứ.
“Phải làm sao đây?” Minh
Viễn hỏi, trên mũi đã lấm tấm mồ hôi.
Cô bé nhìn chằm chằm vào
Minh Viễn, cười tít cả mắt, không hề có vẻ sợ người lạ chút nào, bộ dạng đó quả
thực rất đáng y
“Hết cách rồi, đành dẫn
nó theo vậy, đợi xuống núi rồi tính tiếp.” Tôi suy nghĩ một chút rồi nói. Cha
mẹ nào mà mất con ắt sẽ sốt ruột đi tìm khắp nơi, lát nữa chúng tôi cứ đợi ở
cửa nam dưới chân núi là được, kiểu gì chẳng đợi được cha mẹ cô bé. Thế là tôi
bèn bảo Minh Viễn dắt cô bé đi theo, ba người chúng tôi chân cao chân thấp tiếp
tục lên núi.
Chương 31
Sau khi dắt cô nhóc béo
theo, tôi mới bắt đầu ý thức được rằng mình đã phạm sai lầm, quả nhiên, chỉ một
lát sau đã có vấn đề xuất hiện.
Cô nhóc này mới hơn ba
tuổi, mà nhìn cái thân hình tròn lẳn kia là biết thường ngày không ưa vận động
lắm rồi. Còn chẳng phải sao, mới đi được mười mấy mét, cô nhóc đã bắt đầu có ý
kiến. Cây kem trong tay vẫn còn chưa ăn xong, cô nhóc đã ôm lấy chân Minh Viễn,
vừa lắc vừa rên ư ử không ngừng, làm nũng một cách hết sức tự nhiên.
Minh Viễn chưa từng gặp
cô nhóc nào hồn nhiên như vậy, lập tức giơ tay đầu hàng, không đợi cô nhóc mở
miệng đã chủ động đưa tay ra bế. Cô nhóc lập tức cười tít mắt, một tay ôm cổ
Minh Viễn, tay kia cầm cây kem, còn ra sức rướn người hô lớn: "Cha…
Cha…"
Minh Viễn thở dài một
tiếng, rồi giả tiếng ngựa hí chạy đi một đoạn rõ xa, khiến cô nhóc béo không
kìm được cười lên khanh khách.
Chúng tôi vào một quán
cơm trên sườn núi dừng chân nghỉ ngơi. Lần này tôi rốt cuộc đã được thấy nhóc
béo ăn cơm như thế nào. Chẳng cần chúng tôi dỗ dành gì hết, cô nhóc một tay ôm
bát, một tay cầm thìa, loáng một cái đã ăn hết hai bát cơm lớn, chả trách cô
nhóc nói mình béo như vậy là vì ăn cơm.
Sau khi nghỉ ngơi xong
xuôi và xuống núi đã là hơn hai giờ, nhưng chờ mãi chúng tôi vẫn không thấy
bóng dáng cha mẹ nhóc béo
Ôi, hy vọng là không đến
mức chỉ đi du lịch một chuyến mà phải dắt theo một đứa nhóc về nhà.
Suy nghĩ một chút, tôi
quyết định bắt tay điều tra từ nhóc béo, bèn móc từ trong túi ra một viên kẹo
đưa cho nó. Nhóc béo chẳng nghĩ ngợi gì đã nhận lấy ngay, đôi mắt tròn xoe cười
tít cả lại, vui mừng nói: "Cháu cảm ơn cô!"
Rồi tôi đưa tay ra xoa
nhẹ mái tóc của cô nhóc, hỏi bằng giọng hết sức dịu dàng: "Bé Cưng, cháu
có nhớ cha mẹ cháu tên là gì không?"
Nhóc béo chớp mắt mấy
cái, khẽ gật đầu: "Cha cháu tên là Chung Lão Nhị, mẹ cháu tên là Trần Yêu
Muội."
Tôi…
Thế này mà gọi là tên à,
rõ ràng đều là biệt danh, con nhóc này nhớ cái gì không nhớ, lại đi nhớ toàn
những thứ vô dụng.
Ấy… Không đúng, sao hai
cái tên này nghe quen tai thế nhỉ? Trái tim tôi chợt giật thót một cái, trong
lòng có một dự cảm mãnh liệt vô cùng, vội vã ngoảnh đầu nhìn sang phía nhóc
béo. Mái tóc ngắn cong cong kia, đôi mắt tròn xoe kia, tôi đã nói mà, sao lại
quen mắt như vậy chứ, chẳng phải là giống hệt bức ảnh của tôi hồi nhỏ hay sao?
Thế giới này đúng là nhỏ
quá đi mất!
Vừa rồi tôi còn không
ngừng gọi nó là nhóc béo, lại còn véo má nó nữa chứ…
"Cô ơi, cô
ơi…" Minh Viễn kêu lên với giọng đầy lo lắng, không ngừng lắc mạnh vai
tôi: "Cô không sao chứ, sao cô không nói gì nữa vậy?"
Rốt cuộc tôi cũng tỉnh
táo trở lại, xoa xoa tay, rồi lại đưa tay lên day trán.
Tình hình bây giờ đúng
là thật khiến người ta khó có thể chấp nhận nổi. Minh Viễn vẫn còn ở trước mặt
tôi, nhóc béo… Mà không, là tôi… Đúng là hỗn loạn quá đi mất! Hay cứ gọi là
nhóc béo đi… Tôi ngồi xuống, giọng nói đã trở nên hơi khác thường, nhưng vẫn
không chịu bỏ cuộc mà hỏi tiếp: "Bé Cưng, nhà cháu ở đâu vậy?"
Nhóc béo đưa mắt nhìn
tôi, rồi lại nhìn Minh Viễn, khẽ đáp: "Dạ, ở số 32 đường Tân Dân."
"…"
Tôi và Minh Viễn cùng
đưa nhóc béo về nhà, về đến ngôi nhà của tôi năm 1989. Khi đó, tôi mới ba tuổi
rưỡi.
Minh Viễn càng lớn càng
thông minh, tôi phải hết sức cẩn thận để không lộ ra sơ hở gì. Trong quá trình
tới đường Tân Dân, tôi phải cố ý hỏi đường mấy người, sau đó mới rẽ vào con ngõ
nhà tôi ngày đó.
Ba người chúng tôi đi
dọc theo con đường lát đá đến ngôi nhà số 32, đây là nơi tôi đã sống suốt sáu
năm từ khi mới chào đời. Ngoài cửa treo tấm biển ghi: "Phòng khám nhà họ
Chung", cũng đã khá cũ kỹ rồi, lớp sơn đen bên trên bong tróc gần hết,
ngay đến nét chữ cũng không còn rõ nữa. Cửa lớn của ngôi nhà khép hờ, trong sân
thấp thoáng có tiếng người vẳng ra, cách nhau cánh cửa, dường như là hai thế
giới hoàn toàn khác biệt.
Lúc này, tôi đột nhiên
cảm thấy có chút sợ hãi, đôi chân giống như đã mọc rễ vậy, không động đậy được.
"Cô, sao cô không
đi nữa vậy?" Minh Viễn bế nhóc béo đi theo sau lưng tôi, thấy tôi đứng hồi
lâu không động đậy, liền không kìm được hỏi.
Tôi chậm rãi ngoảnh đầu
lại, thấy nhóc béo đang trượt cái thân thể núc ních xuống khỏi người Minh Viễn,
rồi co đôi chân cũn cỡn lên vội vã chạy vào trong sân, vừa chạy còn vừa gọi
lớn: "Ông ơi, ông ơi, cháu về rồi này."
Trong sân lập tức vang
lên những tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó một giọng nam đầy vẻ hiền từ vang
lên: "Bé Cưng, cháu gái ngoan của ông, rốt cuộc cháu đã về
Trong khoảnh khắc đó,
tôi xúc động đến nỗi thiếu chút nữa đã chạy ào vào trong.
Đó là ông nội tôi… Đã
tám năm nay tôi không được gặp ông rồi, hai ngày trước lúc đi khi tới thăm ông,
tôi còn thấy khó chịu vì ông cứ làu bàu bắt tôi lấy chồng. Bây giờ nghe thấy
giọng nói của ông, tôi lại muốn khóc. Đôi mắt tôi lúc này đã cay xè, tôi đưa
tay lên lau, hóa ra đã ướt đẫm tự lúc nào.
"Cô ơi, cô sao
vậy?" Minh Viễn vốn rất nhạy cảm, nó nhìn ra sự khác thường của tôi, căng
thẳng đến nỗi khuôn mặt trở nên trắng bệch.
Tôi hít một hơi thật
sâu, định nở một nụ cười, nhưng cơ thịt trên mặt lại trở nên căng cứng:
"Không có gì, cô… cô chỉ chợt nhớ đến bà ngoại thôi."
Minh Viễn không nói gì,
chỉ lẳng lặng đi đến bên cạnh khoác cánh tay tôi, khẽ vỗ nhẹ mấy cái.
Thằng bé đúng là đã lớn,
đã biết cách an ủi người khác rồi.
Hai cô cháu tôi chỉ đứng
ngoài cửa chừng vài giây, trong sân đã có mấy người bước ra rồi. Đi đầu tiên là
ông nội tôi, trên tay ông đang bế nhóc béo, theo sau còn có một thằng nhóc mặt
mũi cứng đờ như khúc gỗ, chính là ông anh họ Lưu Hạo Duy của tôi.
"Mau vào đây, mau
vào đây nào!" Ông nội mời chúng tôi vào trong, khuôn mặt tràn đầy cảm
kích: "May mà có các cháu đưa Bé Cưng về nhà, nếu không, cả nhà này đều lo
chết mất." Sau đó quay sang nói với Lưu Hạo Duy: "Còn ngây ra đó làm
gì, mau đi tìm cha cháu, rồi bảo nó đi gọi cậu mợ cháu về đây."
Lưu Hạo Duy không vội đi
ngay, mà chăm chú nhìn tôi một lúc, sau đó mới gật gật đầu và chậm rãi rời đi.
Nhưng đi chưa được bao xa, thằng nhóc còn quay lại nhìn tôi thêm lần nữa, đôi
mắt rõ là rất gian, hình như muốn tìm ra manh mối gì đó trên khuôn mặt tôi v
Trước đây sao tôi không
chú ý thấy Lưu Hạo Duy có đôi mắt tinh quái thế này nhỉ? Mong là thằng nhóc còn
chưa nhìn ra được điều gì. Tôi ngồi trong nhà, vừa uống trà vừa thầm lẩm bẩm.
Ông nội lúc này cũng trẻ
hơn hai mươi tuổi, mái tóc vẫn còn xanh, trên mặt không có nhiều nếp nhăn, nhìn
rất tráng kiện. Ông đưa tay với cái ấm, chuẩn bị rót thêm trà cho chúng tôi,
tôi lập tức đứng dậy định đón lấy cái ấm để rót thay ông, ông vội vàng nói:
"Mau ngồi xuống, mau ngồi xuống, cháu là khách, đừng khách sáo làm
gì!"
Sau đó ông lại không kìm
được nói: "May mà gặp được những người tốt như các cháu, chứ nếu để xảy ra
chuyện gì, bác biết phải làm sao đây. Cha mẹ Bé Cưng cũng rõ là hồ đồ, mang
theo con bé đi leo núi, không ngờ lại để lạc mất con. Cháu nói xem, có ai lại
làm cha mẹ như thế không chứ?"
Tôi cười ngượng ngập.
Tính tình cha mẹ tôi đúng là có phần ẩu đoảng, nhưng phận làm con thì không nên
nói tới cái xấu của cha mẹ, dù thế nào thì tôi cũng không thể nói xấu họ được.
Ông nội nhất quyết giữ
chúng tôi lại ăn cơm, một mặt là tôi từ chối không được, mặt khác cũng rất nhớ
cụ nội mình, cho nên đã đồng ý. Lúc này cụ nội tôi vẫn còn sống, nếu tôi có thể
gặp cụ thêm một lần, chuyến đi đến thành phố C lần này coi như không uổng.

