Tôi không phải thiên tài - Chương 09 - Phần 1
Chương 9: Chó mèo một
nhà than
“Cậu giỏi thật đấy,
đánh nhau, lại còn đánh nhau giữa đường giữa phố”, đồn trưởng Ngưu cầm cốc giữ
nhiệt đi qua đi lại quanh Mễ Dương, trên mặt vẫn là nụ cười híp mắt thường
ngày. Mễ Dương trên người vẫn chưa phủi sạch bụi cứ đứng ngay đơ. Nhìn khóe môi
bị trầy của Mễ Dương, đồn trưởng Ngưu càng thấy khi cơn giận lên đến đỉnh điểm,
thì to gan đến độ việc gì cũng dám làm.
“Bản lĩnh cao siêu
nhỉ! Cậu, đường đường là một cảnh sát mà lại đi đánh nhau với dân thường, ừ thì
đánh nhau, cứ coi như là ngoài giờ làm, cậu lại còn mặc nguyên cả cảnh phục! Ừ
thì mặc cảnh phục đánh nhau, thế mà cậu lại còn để bị thua!”. Đồn trưởng Ngưu
mắt trợn tròn như hai con ốc nhồi, Mễ Dương chớp mắt, nói, “Sao cơ ạ?”, “E
hèm!”, đồn phó Cù đang ở bên chỉnh lý hồ sơ ho khan một tiếng.
“Đồn trưởng của các
anh thật có khiếu hài hước”, Phì Tam Nhi nhoài người nửa như bò ra bàn cười hi
hi nói với Chu Lượng, tiếng trưởng Ngưu gầm lên khi nãy, cảnh sát và quần chúng
bên ngoài đều đã nghe thấy cả. Chu Lượng vốn cũng đang trộm cười, trông thấy
cái vẻ cười đùa hí hửng của Phì Tam Nhi, anh lập tức đanh mặt lại, “Đừng có giở
giọng nịnh nọt, yêu cầu trình chứng minh thư!”.
Phì Tam Nhi liền toét
miệng, “Người anh em, chúng ta là người một nhà mà, anh thấy không”, anh giơ
tay ngón tay cái chỉ chỉ về hướng phòng đồn trưởng phía bên phải, “Đại Mễ,
người anh em tốt của tôi, cực kỳ thân!”. Chu Lượng nhếch mép đáp, “Thế thì đã
làm sao, dẫu anh ta có là bố ruột anh, tôi cũng vẫn phải làm theo quy định,
chứng minh thư!”. Phì Tam Nhi nghẹn mất một lúc, “Được rồi, được rồi”, vừa nói
vừa lôi bằng lái xe của mình ra, “Chứng minh thư tôi không mang, anh dùng tạm
cái này vậy”, dứt lời liền quăng bằng lái lên bàn, “bộp” một cái.
Không đợi Chu Lương
lên tiếng, Mễ Dương từ phòng đồn trưởng đi ra, mắt Phì Tam Nhi sáng bừng, vội
vã xán lại, “Đại Mễ, cậu không sao chứ hả, bị tên tiểu tử đen thui đó đánh thật
hả, lần sau để người anh em tôi đi cùng cậu!”. Mễ Dương đang đầy một bụng xúi
quẩy thầm trợn mắt, cố tình làm ra vẻ nghi hoặc hỏi, “Xin lỗi đồng chí là ai
nhỉ? Tôi có quen anh hay sao?”, nói xong liền lách qua Phì Tam Nhi, bước đến
bàn làm việc của mình, cầm cốc trà nguội tanh nguội ngắt không biết chừa lại từ
bao giờ lên tu hai ngụm, lúc này mới thấy cơn giận trong lòng hạ nhiệt chút ít.
“Hóa ra các anh không
quen hả, này! Nói xem tiểu tử anh bốc phét giỏi nhỉ, định đùa với cảnh sát phải
không?”, Chu Lượng vừa rồi bị Phì Tam Nhi chặn ngang họng liền trợn mắt nói.
“Tôi không quen anh ta?!”, Phì Tam Nhi mắt trố ra còn to hơn cả mắt Chu Lượng,
nhìn cái vẻ không liên quan tới tôi, chúng ta là những người xa lạ của Mễ
Dương, cũng bắt đầu nóng mắt.
“Anh đi mà hỏi anh ta,
việc của anh sao tôi biết được?”. “Sáu tuổi cùng nhau đi trộm bánh bao, năm năm
tiểu học cùng hội đánh nhau, nếu không phải tôi chắn cho cậu ta một cục gạch,
cậu ta còn ở đó mà làm cảnh sát được không? Có mà lên nóc tủ ăn chuối cả nải từ
lâu rồi! Còn nữa, năm ấy cậu ta thầm thương trộm nhớ hoa khôi trường chúng tôi
mà không dám tỏ tình, thư tình tôi còn viết hộ… Uhhmm!!!”, Phì Tam Nhi bị Mễ
Dương bóp cổ, lôi vào trong phòng.
“Cậu uống nhầm thuốc
rồi hả, vớ được cái gì nói cái ấy thế à!”, Mễ Dương có phần nhớn nhác, trông
mấy người trong phòng vừa xong đều đang dỏng tai lên nghe, không biết mai này
còn lan truyền thành thế nào nữa đây. “Khục khục”, Phì Tam Nhi mặt đỏ gay xoa
xoa cổ ho khan hai tiếng rồi mới liếc mắt nhìn Mễ Dương, “Cậu giờ nhận ra tôi
là ai rồi chứ?”. “Ai quen cậu người ấy xui tận mạng!”, Mễ Dương nói được nửa
câu, bỗng tỉnh ngộ ra, “Shit, thư tình khi ấy là cậu đưa hả?! Làm hại lão đây
suốt cả nửa học kỳ không dám ngẩng đầu lên, cậu!!!”. “Bình tĩnh, bình tĩnh nào,
cảnh sát Mễ, chú ý hình tượng!”, Phì Tam Nhi nói.
“Hê hê”, Phì Tam Nhi
cười châm chọc, “Anh em ta chứ ai, hôm nay không phải tới vừa đúng lúc sao, vừa
hay phát hiện cậu làm ở đây… À phải rồi, cậu không phải ở phân cục sao? Điều về
đây từ lúc nào thế? Sao chúng tôi không hay biết?”. Nói được mấy câu Phì Tam
Nhi bỗng nhớ ra chuyện này.
Mễ Dương cử động vai
không được tự nhiên cho lắm, chuyện mình bị đẩy đi, anh không nói cho bất cứ
người bạn nào biết, tuy anh tự nói rằng đi đâu chẳng phải cũng đều vì nhân dân
phục vụ hay sao? Nhưng trong ý thức vẫn muốn giấu cái tin này, ít nhất thì bây
giờ vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để nói, nhưng nào ngờ lại đụng ngay phải tên
tiểu tử này chứ! “Sao cậu biết tớ ở đây?”, Mễ Dương khéo léo chuyển đề tài, Phì
Tam Nhi chỉ cột tuyên truyền trên tường ngoài cổng, “Đấy không phải sao, ảnh to
đoành như thế, chả khác gì cái lệnh truy nã, mà tớ lại đâu có mù, hê hê.”
Theo quy định, mọi
cảnh sát trong đồn đều phải treo ảnh và ghi rõ họ tên, chức vụ, để tiện cho
nhân dân tìm kiếm và giám sát. Những cảnh sát đi qua xung quanh nghe Phì Tam
Nhi miêu tả, cũng đều đưa mắt nhìn anh một cái, Mễ Dương lúng túng thúc cho Phì
Tam Nhi một cùi chỏ, “Cái gì mà lệnh truy nã, không biết ăn nói thì ngậm cái
mồm vào, tiểu tử cậu xui xẻo cũng đều từ cái miệng này mà ra cả đấy!”.
Phì Tam Nhi tỏ vẻ hối
hận vả một cái lên miệng mình, Mễ Dương hắng giọng, “Thôi thôi, đừng có làm bộ
làm tịch nữa, đi vào chuyện chính đi, cậu có chuyện gì hả?”. “Ơ, Mễ Dương sao
lại quay lại thế, bên kia Chu Lượng hỏi xong rồi mà, có ý kiến gì à?”. Chị
Trương dẫn theo mấy người từ một phòng khác bước ra, Mễ Dương quay sang nhìn,
hai nữ một nam.
“Anh rể, chính là tên
béo này đâm vào choa[1]!”, một giọng ngoại tỉnh đặc sệt vang lên, Mễ Dương nhìn
theo hướng phát ra tiếng nói, là một cô gái chừng hai mươi tuổi, lấy tay hung
tợn chỉ thẳng Phì Tam Nhi. Cô ta tuy cũng quần bò áo phông, nhưng vừa nhìn đã
biết ngay là từ quê ra, trông cũng không phải là xinh đẹp gì lắm, nhưng có vẻ
rất khỏe mạnh. “Em gái!”, một giọng trầm trầm vang lên sau lưng cô, Mễ Dương
ngoái đầu nhìn, một người phụ nữ thâm thấp đang đứng sau lưng cô gái, ăn vận
lại càng thủ cựu, phát hiện Mễ Dương đang nhìn mình, người phụ nữ cúi đầu, mặt
đổi sắc ửng đỏ một cách khó hiểu.
[1] Chúng em, chúng
tôi, chúng ta, tiếng địa phương.
“Này, cô nói chuyện
lịch sự một chút không được sao? Chúng tôi gọi đây là “phúc hậu” nhé! Mà cô bảo
ai đâm vào cô cơ, tự cô qua đường mà không chú ý đèn xanh đèn đỏ, cứ thế là lao
sang đường, nếu không phải là tôi kịp thời nhanh chân phanh lại, cô bây giờ
không biết còn đang yên nghỉ ở đâu rồi ấy!”, Phì Tam Nhi không thèm nghe nữa,
mở miệng là tên béo này nọ, thế chả phải làm hòa thượng rồi quay lại chê lừa
đầu trọc hay sao!
“Đồng chí, xin thứ
lỗi, đừng để bụng”, Cao Hải Hà vội chen vào trước khi cô em vợ phản pháo, vừa
rồi anh tìm hiểu qua tình hình, thật sự không thể trách hai người chủ xe này,
nếu không phải người ta phanh lại kịp thời, không biết liệu xảy ra chuyện gì
nữa. Anh ta bước lên trước một bước nói với Mễ Dương, “Đồng chí này, vừa rồi
tôi có hơi quá tay, rất xin lỗi”, nhìn vẻ mặt chân thành của Cao Hải Hà, Mễ
Dương lắc lắc đầu, “Chỉ là hiểu nhầm thôi, là tôi cũng sai nữa.”
Hai người đàn ông nhìn
nhau cười, đưa tay ra bắt chặt, “Cao Hải Hà, Bộ tư lệnh trinh sát bộ đội XXX”,
“ Mễ Dương, cảnh sát khu vực”, nói xong Mễ Dương nhướn mày hỏi, “Là lính trinh
sát hả?”, thấy Cao Hải Hà gật đầu, Mễ Dương xoa xoa khóe miệng, “Thảo nào mà
tôi bị anh đánh bại, hôm khác có dịp lại giao lưu tiếp nhé? Coi như tăng cường
tố chất quốc dân nhỉ”. “Được thôi”, Cao Hải Hà phóng khoáng gật đầu.
“Vậy phiền cô mang cái
này về trước, xử lý xong ở đây tôi sẽ về công ty, tôi sẽ nói với Jane, cảm ơn
cô nhé, làm cô phải chạy một chuyến rồi.” Một giọng nữ trong veo ngọt lịm vang
lên, mọi người khi ấy đều bị giọng nói ấy thu hút, cùng lúc quay đầu sang nhìn,
mọi người đều thấy trước mắt sáng rực, một cô gái dáng cao gầy đang bước về
phía này.
Cô mặc một chiếc váy
liền thân màu đen, khoác ngoài là áo khoác âu phục kẻ nhỏ, tay áo nhỏ ngắn xắn
tới khuỷu, đôi giày cao cổ da dê màu nâu mềm mại ôm khít lấy đôi chân thon dài.
Mái tóc ngắn gọn gàng vén sau tai, để lộ làn da trắng ngần và cái cổ xinh xắn,
trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt, cho nên…
cô nàng Vi Tinh ở bên cạnh cô gần như bị lu mờ.
Đương nhiên chỉ là gần
như thôi, Mễ Dương trông thấy Vi Tinh đang bê cái thùng có vẻ hơi quá sức, anh
nhíu mày lại. Vi Tinh xốc lại cái thùng, để bê được vững hơn, cô vừa ngẩng lên
đúng lúc bắt gặp ánh mắt Mễ Dương đang nhìn. Vội vàng bước hai bước tiến lại,
nhìn miệng Mễ Dương hỏi, “Cậu không sao chứ?”
Mễ Dương cười hề hề,
“Không sao”, nói xong tiện thể đón lấy cái thùng. “Cậu xem cậu trổ tài cái gì
chứ hả?”, nhìn khóe miệng Mễ Dương tím bầm, Vi Tinh thấy khó chịu trong lòng,
vừa oán trách mình đồng thời không kìm được quay sang lườm Cao Hải Hà một cái
xém mặt. Cao Hải Hà lúng túng xoa xoa mũi.
Phì Tam Nhi bước đến
cười nói, “Vi Tinh, riêng cái việc thấy cô khóc khi nãy, đừng nói Đại Mễ, đổi
lại là tôi thì cũng xông lên rồi.” Vi Tinh mặt nóng bừng, vừa rồi tâm trạng
buồn bực lên tới đỉnh điểm, trông thấy Mễ Dương liền òa ra khóc. Như trẻ con
vậy, nếu bị ngã mà không có ai đỡ dậy, nó cũng chẳng làm sao, nhưng cứ hễ có
người chạy lại dỗ, thì lại thấy tủi thân, khóc lóc thảm thiết.
Lúc trước nắm đấm Mễ
Dương vừa tung ra, Cao Hải Hà theo phản xạ thủ thế phản công, giở bài vặn cổ
tay ngã sang bên, nếu không phải Mễ Dương phản ứng nhanh nhạy, chắc khi nãy
không chỉ ngã rách khóe miệng thôi đâu. Mễ Dương lĩnh xong cú ngã của Cao Hải
Hà, nghiêng chân định quét trở lại, “Mễ Dương, cậu đang làm cái trò gì thế hả!”
Tiếng hét như hổ gầm chặn đứng lại động tác của anh. Vừa ngẩng đầu lên, gương
mặt xám xịt của đồn trưởng Ngưu đã ở ngay trước mắt.
Đồn trưởng Ngưu từ nhà
vệ sinh quay lại quả không hổ danh là cảnh sát nhân dân lão luyện, rất nhanh
chóng, đã làm rõ đầu đuôi câu chuyện, ông một mặt nhận lỗi với Cao Hải Hà, một
mặt trừng mắt nhìn Mễ Dương, đồng thời lôi cả bọn về đồn. Vi Tinh lúc này mới
phát hiện ra, chỗ cô cần tới chính là ở con ngõ đối diện, cách chỗ cô bị đâm
còn không tới mười mét, cho nên vừa vào đồn, Phì Tam Nhi không biết ở đâu chui
ra làm ra vẻ tỉnh ngộ nói, vừa rồi nghe có người khóc gọi Mễ Dương, còn tưởng
mình nghe nhầm, hóa ra là cô à?
“Đồ béo chết tiệt, lắm
lời vô ích!”, Vi Tinh trợn mắt nhìn Phì Tam Nhi, bọn họ đều nhẵn mặt nhau cả,
thỉnh thoảng còn cùng đi chơi, Phì Tam Nhi lúc nào cũng vui cười, có bị mắng
thì vẫn hơn hớn cái mặt. Cô em vợ Cao Hải Hà bên kia thì thầm với chị, “Choa
nói hắn là tên béo thì hắn làm ầm lên với choa, cô kia mắng hắn là đồ béo chết
tiệt mà hắn vui chưa kìa!”, “Xuỵt!”, cô chị sợ sệt xua tay.
“Ivy?” Cô gái xinh đẹp
kia mỉm cười gọi Vi Tinh, cô lại chỉ chỉ đồng hồ đeo tay, nhắc khéo Vi Tinh
thời gian cấp bách, “Ồ, vâng, tôi đi ngay đây. Mễ Dương tớ về công ty trước
đây, Phì Tam Nhi, đi đã nhé!”, Vi Tinh định đón lấy cái thùng, Mễ Dương liền
tránh sang, “Để tớ tiễn cậu.”
“Á, Đại Mễ, thế còn tớ
thì sao?”, Phì Tam Nhi gân cổ gọi, “Cậu cứ chờ đấy!” Mễ Dương lại ngoái đầu nói
với nữ cảnh sát, “Chị Trương, em đi rồi về ngay.” Nói xong cùng Vi Tinh đi ra,
chị Trương vẫy tay, “ Mọi người vào cả đi.”
“Vừa nãy chưa kịp hỏi,
cậu làm sao mà vành mắt thâm đen thế kia?”, Vi Tinh hỏi lúc đứng bên đường đợi
xe. “Đừng nhắc nữa! Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ!”, Mễ Dương thở dài một
câu. “Hả?”, Vi Tinh ngơ ngác.
“Thôi, xe tới rồi, cậu
đi mau đi, nhìn dáng vẻ đồng sự của cậu xem chừng vội lắm rồi, Phì Tam Nhi còn
đang đợi tớ kia kìa, có gì mai nói tiếp”, Mễ Dương đưa Vi Tinh lên taxi. Vi
Tinh chợt nhớ ra điều gì liền kéo cửa sổ xuống, “Có chuyện gì cậu giúp được thì
cố giúp cô ấy nhé, phải rồi, cô ấy tên là Liêu Mỹ!”, “Biết rồi!”, Mễ Dương gật
đầu.
Đến tối gần hết giờ
làm, Vi Tinh thấy dạ dày mình lại sôi lên, lúc ấy mới nhớ ra mình vẫn chưa có
gì bỏ vào bụng. “Ivy, hôm nay làm phiền cậu rồi”, Liêu Mỹ đi tới trước bàn làm
việc của cô, Vi Tinh vội đứng lên cười, “Cậu khách sáo quá, là việc tớ nên làm
mà.” Liêu Mỹ cười, “Tớ mời cậu ăn cơm nhé?”, “Thôi, không cần đâu, mẹ tớ ở nhà
đã nấu cơm chờ sẵn rồi”, Vi Tinh vội vàng từ chối.
“Thôi nào, khi nãy tớ
nghe Á Quân nói rồi, cũng xem như là vì tớ mà cậu chưa kịp ăn cơm, coi như tớ
bù cho cậu đi, Á Quân cũng đi, chúng ta tới phố Quỹ[2] đi, tiện thể ăn cái gì
đó”, Liêu Mỹ mỉm cười đáp. “Uhm, vậy thế cũng được, chúng ta AA[3] nhé”, Vi
Tinh thấy từ chối mãi cũng không hay, hơn nữa Á Quân cũng cùng đi. “Không phải
vậy đâu, cứ theo tập quán của BM, ai kiếm được nhiều người ấy mời, lát nữa tớ
tới tìm nhé”, Liêu Mỹ nháy mắt.
[2] Phố ẩm thực.
[3] Chia đôi 50-50.
“Nhà cậu ở đây à?”,
Liêu Mỹ hỏi. Ăn cơm xong, cô chủ động lái xe đưa Vi Tinh và Á Quân về. Bữa cơm
hôm nay Vi Tinh ăn rất vui vẻ, ngoài cô bạn hợp cạ là Á Quân, giờ lại có thêm
một mỹ nữ vừa có khí chất, dung mạo xinh đẹp lại dịu dàng khéo léo, mấy người
cười cười nói nói thoắt cái đã hết buổi.
“Ừ, bố mẹ tớ đều làm ở
nhà máy XX, rẽ phải, rồi đi tiếp tới chỗ giao lộ là đến khu nhà tớ rồi”, Vi
Tinh thuận miệng nói, “À, phải rồi, anh cảnh sát hôm nay là bạn cậu à, tên
là…”, Liêu Mỹ nhớ lại. “Mễ Dương!”, Vi Tinh cười tít mắt tiếp lời, “Phải rồi,
Mễ Dương, cái họ Mễ này đúng là hiếm gặp”, Liêu Mỹ buột miệng đáp.
“Đúng đấy, cả nhà máy
bố tớ mới có một người họ Mễ thôi mà. Phải rồi, bọn tớ còn là hàng xóm, bố cậu
ấy cũng làm ở nhà máy XX đấy”, Vi Tinh thuận miệng nói. “Ấy chết!”, Liêu Mỹ đột
nhiên phanh lại, Vi Tinh bị giật mạnh một cái, buột miệng kêu lên. “Xin lỗi, là
đèn đỏ, xém chút nữa không thấy!”, Liêu Mỹ chỉ về phía trước, Vi Tinh nhìn
theo, quả đúng như thế, liền cười đáp, “Cậu hôm nay vì đèn đỏ mà đã phải gặp
cảnh sát một lần rồi”. “Chính thế đó, may mà…”, Liêu Mỹ nhún vai.
“Được rồi, tới nơi
rồi, cám ơn cậu nhé, A May”, đến cổng khu nhà, Vi Tinh xuống xe cúi người chào
Liêu Mỹ trong xe. “Đừng khách sáo, bye bye!”, Liêu Mỹ mỉm cười vẫy tay, rồi
xoay vô-lăng, quay xe đi khỏi. Vi Tinh đi về nhà, trong lòng vẫn đang phơi
phới, kể từ sau khi vào BM, tối nay là buổi tối vui nhất, xem ra Á Quân nói
không sai, Liêu Mỹ đúng là rất được, xinh đẹp, giỏi giang mà lại không kiêu
ngạo!
Liêu Mỹ trên đường lái
xe về nhà cứ trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì, nhân lúc đợi đèn đỏ, cô lấy
ra một chiếc đĩa nhét vào máy CD, làn điệu trong trẻo của “Bài ca hò hẹn[4]”
lập tức phiêu tán trong xe, “Chỉ cần ca ca anh nhẫn nại đợi chờ ơ, người trong
tim anh sẽ tới ơ hò…”. Liêu Mỹ khẽ ngâm nga hát theo.
[4] Bài dân ca Mông
Cổ.
“Về rồi hả?”, bà Vi ra
mở cửa cho Vi Tinh khịt khịt mũi, “Toàn là mùi lẩu!”. “Mẹ nhầm rồi, đây là mùi
tôm hùm cay, hôm nay bọn con còn ăn cả hàu nướng nữa, mùi vị rất ổn. Lần sau
con sẽ đưa mẹ với bố đi nếm thử!”, Vi Tinh quẳng túi sang một bên, lười biếng thả
mình xuống sô pha.
“Con gái bố về rồi hả,
thế nào, hôm nay có mệt không? Nghe mẹ con nói con đi ăn với đồng nghiệp? Ăn
ngon miệng chứ?”. Ông Vi vừa tắm xong còn đang lau đầu bước đến, ngồi xuống
cạnh con gái, vỗ vỗ đầu cô. “Hừ, sáng nay thì xui tận mạng, tối đến còn tạm
được!”, Vi Tinh tức tối đem chuyện của Amy kể lại một lượt.
“Chuyện đó quá bình
thường, loại người ấy đâu chả có, từ sau đề phòng cô ta một chút là được rồi,
vả lại chịu thiệt là phúc, mình lại mới vào, sau rồi sẽ ổn thôi”, ông Vi an ủi.
Vi Tinh gật gù, “Con hiểu mà, chỉ là trong lòng thấy khó chịu thôi, muốn cãi
lộn chết đi được!”. “Thế thì cứ mắng cứ chửi, để cho mình được sướng cái mồm
trước đã!”, ông Vi làm ra vẻ nghiêm túc nói. Vi Tinh bật cười khanh khách, tuy
rằng bố không thể giúp cô điều gì thực chất, nhưng có thể trút bầu tâm sự với
người nhà, cô cũng thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
“Ơ, mẹ hôm nay làm sao
thế, bình thường nghe con than vãn, mẹ liền bảo là lỗi do con!”. Cười xong Vi
Tinh bỗng thấy có cái gì khang khác, suy xét một hồi mới nhận ra là mẹ hôm nay
hơi bị im hơi lặng tiếng. Nghe con gái hỏi thế, ông Vi cười phá lên, “Mẹ con á,
hôm nay tại cái mồm làm khổ cái thân, lực bất tòng tâm rồi.”
“Vi Đại Thắng, ông nói
cái gì hả, tôi không lên tiếng, là tới lượt ông tuyên truyền phản động đấy
hả?”, bà Vi không kìm được lên tiếng. Vi Tinh ngồi thẳng dậy, cẩn thận dò xét
một lúc, “Ôi, mẹ, mặt mẹ sao lại hơi sưng sưng thế kia, đây bên này này”, cô
đưa tay ra định sờ, bà Vi nghiêng đầu né tránh. “Đừng có chạm vào!”. “Rốt cuộc
là làm sao?”, Vi Tinh càng không hiểu xảy ra chuyện gì.
“Đừng nhắc nữa, chính
là do đống quả hạch Đông Bắc[5] con mua trên cái gì bảo[6] hồi tháng trước đó.
Mẹ con nói con mua rồi chưa ăn được mấy đã vứt xó, để thêm nữa nó gắt dầu[7]
rồi không ăn được, bà ấy sợ bỏ phí, hôm nay bỏ ra thanh toán hết rồi, lợi cũng
sưng phồng lên rồi”, ông Vi làm vẻ mặt vô cùng khâm phục. “Hả? Mẹ, cả cân[8] đó
mẹ ăn hết rồi à, không sợ nóng trong người hay sao?”, Vi Tinh miệng há hốc.
[5] Một loại quả khô,
vỏ rất cứng, nhân chỉ có một hạt, như hạt dẻ, hạt sồi.
[6] Taobao: trang mua
sắm trực tuyến lớn nhất Trung Quốc.
[7] Loại quả có nhiều
dầu để lâu bị chảy dầu ra sinh mùi hôi hắc.
[8] Cân Trung Quốc =
0.5kg.
“Còn phải nói, con mua
cái thứ đồ vớ vẩn gì thế hả, đã cứng không nhằn nổi thì thôi, lại còn bỏ cả cục
sắt vào trong cho nặng nữa. Mẹ nói cho con biết, từ sau đừng có mua mấy thứ
lung tung trên mạng nữa, nghe rõ chưa hả!”, bà Vi bưng hàm bực bội nói.
Vi Tinh im lặng một
lúc lâu gượng cười hỏi, “Ý mẹ nói là miếng sắt chẻ đôi, ở giữa có khe hở, bóp
bóp hai bên thì chuyển động đúng không?”, bà Vi đáp, “Thế thì làm sao?”. Vi
Tinh cắm đầu xuống sô pha khóc thét, “Ôi mẹ của con ơi, đấy là kẹp quả hạch của
cô em chủ tiệm có lòng gửi tặng đấy ạ…”

