Tôi không phải thiên tài - Chương 12 - Phần 2

 

Đó là một hàng lẩu, đặc sản là món móng giò, lẩu chay uống canh, lẩu cay gặm thịt, giữa hè ngồi điều hòa mát rượi, uống bia mát lạnh, thật không còn gì sung sướng bằng. Cậu sĩ quan vừa rồi bị Vi Tinh lôi nhầm lên xe, tuy không làm trò cười song những lục đục trước đó không vì thế mà dễ dàng bỏ qua.

Nói thế nào đi nữa, trưa vừa giúp mình một việc lớn, khi nãy lại bị cắn oan một miếng, Vi Tinh kiên quyết đòi mời anh ăn cơm, rồi ba người vào một quán lẩu bắt đầu ăn uống thả cửa. Duy chỉ có Mễ Dương là lầm bầm trong bụng, không biết là lính thật hay giả nữa, bảo đi là đi, không biết khách sáo gì cả.

“Nào, cảnh sát Mễ, cạn!”, anh sĩ quan cầm cốc bia đầy hự lên, Mễ Dương cũng rót đầy cốc mình rồi cụng với anh ta một cái, “Tiểu đội trưởng Tạ, cạn!”. Hai người ngửa cổ, ừng ực uống cạn trơ đáy cốc. Vi Tinh hừ một tiếng, “Hai cậu thân thiết nhỉ, lại còn cảnh sát Mễ, tiểu đội trưởng Tạ, ghê quá đi mất!”. Cô nào có biết hai người đàn ông ấy đang ngấm ngầm tranh đấu, Tạ Quân thì cô không biết, chỉ thấy Mễ Dương có gì đó là lạ.

Tạ Quân, anh chàng sĩ quan kia mỉm cười, “Phải đấy, rượu cũng đã uống cùng nhau rồi, anh cứ gọi tôi là Tạ Quân, hay Tiểu Tạ cũng được”. Mễ Dương cười hề hề, “Được thôi, vậy cậu cũng gọi tôi là Mễ Dương, hay Đại Mễ cũng ok!”. Mễ Dương cao hứng, cười khì khì, cậu là Tiểu Tạ, tôi là Đại Mễ, cao hơn cậu một cấp, anh hả hê gắp một miếng móng giò lên gặm.

Tạ Quân không hiểu suy nghĩ vớ vẩn kia của Mễ Dương, anh cũng không cố tình đối đầu với Mễ Dương, chỉ là đường đường một đấng nam nhi, một vị anh hùng, đối mặt với sự khiêu khích từ một người cùng giới nên bất giác có phản ứng lại. Anh thuộc biên chế lính cứu hỏa, khi nãy vừa nói số tuổi, mới biết anh nhỏ hơn Mễ Dương và Vi Tinh hai tuổi, nhờ có thành tích xuất sắc, anh vừa tốt nghiệp Học viện Chỉ huy Cảnh sát Vũ trang liền được điều về Bắc Kinh.

Hôm nay đưa anh lính già chuẩn bị phục viên về nhà đi mua đồ, bởi anh lính già nói, tới Bắc Kinh cũng gần sáu năm rồi, mà chưa đi được đến đâu cả. Lúc huấn luyện quân giúp người ta khi trước, anh có quen một nữ sinh trường trung cấp nghề, đều là thanh niên mười bảy, mười tám tưởng như là yêu rồi, thậm thụt qua lại được nửa năm, cuối cùng do hoàn cảnh sống và trưởng thành của hai người khác nhau quá xa, hết quân trang rồi đến uy vũ, cô gái đó không chịu nổi, cô nói không muốn tiếp tục qua lại với một người đến Starbucks cũng không biết là cái gì.

Anh lính già sắp đi rồi, suốt dọc đường cứ nhìn ngang ngó dọc, Tạ Quân đều để ý cả. Anh lính muốn thử xem Starbucks là cái gì, mà mình chỉ vì không biết nó, đến tư cách để yêu cũng không có. Tạ Quân sau khi hiểu chuyện, không nói lời nào dẫn anh đến gần công ty Vi Tinh, lúc ra ngoài lần trước đã từng đến, anh biết ở đây có tiệm Starbucks. Chuyện sau đó, Vi Tinh biết cả rồi, người giúp bắt kẻ trộm kia chính là anh lính già sắp giải ngũ.

Mọi người đều biết, binh sĩ trong quân đội có ba cái khó, học tập phấn đấu vào Đảng và học kỹ thuật, ngoài ra chính là lập công lãnh thưởng, không chỉ bị hạn chế bởi quân số, mà còn phải trông chờ vào vận may. Anh lính năm nào cũng được khen thưởng, nhưng “vận may” chưa tới, chưa từng lập được công, giờ ngày trở về đã cận kề trước mắt, tính đi tính lại cấp trên vẫn bảo không đủ điều kiện.

Cần nói thêm là có cái huân chương hạng ba trong tay về nhà có muốn tìm việc hay làm gì, cũng còn có ích, nhất là ở nơi hẻo lánh như quê anh. Tạ Quân vốn cũng đang đau đầu vì chuyện này, vừa vặn hôm nay gặp chuyện của Vi Tinh, khi ấy Tạ Quân đã nảy ra ý định, song lúc đó miệng mở ra lại khép vào, sống chết không mặt mũi nào mở miệng nói, đồng chí, làm phiền cô viết cho chúng tôi bức thư biểu dương được không?

Về đơn vị, cô văn thư bước đến khẽ nhắc, việc lập công lĩnh thưởng phải lập tức quyết định để tuần sau báo cáo, Tạ Quân mới rối lên, cắn răng, mặt dày gọi điện cho Vi Tinh. Lại nói Vi Tinh la hét suốt dọc đường đuổi theo tên trộm hóa ra lại có ích, có người nghe thấy liền báo cảnh sát, cảnh sát gần đó năm phút sau đã có mặt, đồng thời nhân chứng vật chứng đủ cả, sau khi hỏi lấy lời khai theo lệ, lôi kẻ trộm đi luôn. Lúc cảnh sát ghi lại phương thức liên lạc, Tạ Quân để ý, nhớ kỹ số điện thoại và tên, địa chỉ công ty Vi Tinh trong đầu.

Lúc gọi điện anh đã cố ý tìm nơi vắng người, kết quả là đồng nghiệp trông thấy bộ dạng lén lút của anh lại tưởng anh gọi điện cho bạn gái, nhất định giằng lấy nghe, kết quả là nghe thấy tiếng của Vi đại tiểu thư thật. Nếu không phải Tạ Quân giằng lại được điện thoại, không khéo Vi Tinh cho số máy anh vào danh sách từ chối nhận cuộc gọi cũng nên, có điều lúc ấy Vi Tinh cũng tưởng anh gọi điện linh tinh, nhưng nghĩ lại người ta đã giúp mình, nên tiện miệng nói đồng ý, anh muốn thư biểu dương gì thì tự qua mà lấy. Kết quả là, Tạ Quân đến tìm thật.

“Haizz”, Vi Tinh thở dài lắc đầu tổng kết, “Túm lại là, Starbucks kia chẳng phải thứ gì tốt đẹp cả!”. Mễ Dương đang gặm móng giò không nhịn nổi phun ra, phì một tiếng, một cục xương lợn văng vào đĩa của Vi Tinh. “Đại Mễ chết tiệt, ghê quá đi mất!”, Vi Tinh nhe răng trề môi đổi đầu đũa gắp miếng xương vứt ra ngoài, chứ không gọi phục vụ đổi đĩa.

Mễ Dương cười khì, “Xin lỗi nhé, có điều câu ấy của cậu Starbucks mà nghe thấy chắc khóc chết mất, cái thứ không tốt đẹp gì kia đáng lẽ phải là cái đồ yêu nữ bự phấn đá cậu ra đường đi mua Starbucks kia mới đúng chứ”. Vi Tinh gắp một đũa mỳ hút hết vào miệng, “Cũng đúng… mà thôi đừng nhắc đến mụ yêu tinh ấy nữa, mất cả ngon!”. Rồi quay sang nói với Tạ Quân như anh em thân thiết, “Chỉ là bức thư biểu dương thôi đúng không, tối nay tôi sẽ viết, viết tay luôn, thế mới đủ chân thành, mai gửi chuyển phát nhanh cho cậu nhé? Nếu không để tôi trực tiếp mang qua, thế lại càng chân thành, long trọng?”.

Mễ Dương từ lúc gặp Tạ Quân đã không thích lắm, nhưng cũng chưa đến mức ghét, tóm lại là thấy hơi khó chịu. Như anh chàng Cao Hải Hà kia cũng là quân nhân, lại còn làm mình ngã lộn nhào, song mình lại rất quý mến. Mễ Dương chỉ còn biết quy kết do trường khí không hợp.

Giờ nghe Vi Tinh nói muốn đi, Mễ Dương cảm thấy miếng móng giò vừa ăn khi nãy đang nhảy nhót trong lồng ngực, song lại không thể nói gì. Vi Tinh lại rất phấn chấn, có thể giúp được người khác đương nhiên là việc tốt, mà đó lại là người lính tốt, nếu Đào Hương biết được, nhất định cũng rất vui. Lát nữa về nhà phải gọi điện cho cô ấy mới được, tiện thể chửi rủa Amy thêm một trận cho xả hết bức bối, rồi đi ngủ với tinh thần sảng khoái dễ chịu.

Mễ Dương còn đang khó chịu, bỗng Vi Tinh quay sang hỏi anh, “Đại Mễ, mai có rảnh không, chúng ta cùng đi nhé?”. Mễ Dương liền cảm thấy miếng chân giò trôi tuột một cái xuống dạ dày, lồng ngực thoải mái ngay tức khắc, nhưng ngày mai anh làm ca tối, anh giả bộ xua tay, “Không đi đâu, mai tớ trực ban rồi, cậu tự đi đi!”. Vi Tinh trề môi, “Không đi thì thôi”.

Tạ Quân cười nói, “Không cần đâu, mang đến tận nơi thì long trọng quá, phiền cô gửi bưu điện là được rồi”. Vi Tinh gật đầu, “Thế cũng được! Long trọng quá cũng không tốt”. “Xì”, Mễ Dương bĩu môi cười, “Vi đại tiểu thư, cậu cũng thật thà quá đấy, người ta nói long trọng là nói khách sáo, bức thư chưa đầy nửa lạng của cậu có gì mà long trọng? Trao tặng cờ thi đua rồi khua chiêng gõ trống còn may ra, người ta sợ cậu cất công đem thư đến tận nơi thì đặc biệt quá, lại thành ra giả tạo, hiểu không hả?”.

Tạ Quân ngồi đối diện hai người họ trong lòng cũng nghĩ vậy, nhưng nghe Mễ Dương nói thế, cũng không tránh khỏi lúng túng, song nếu giải thích thêm, lại sợ càng làm càng rối. Vi Tinh đâu có ngốc, chỉ là tính tình ngay thẳng ít khi nghĩ sâu xa thế, cô vừa nhìn nét mặt Tạ Quân là biết ngay Mễ Dương nói không sai, cũng có chút thẹn thùng, song không tiện trách móc người ngoài như Tạ Quân, liền cầm cái móng giò mình đang gặm một nửa lên định dí vào khuôn mặt bóng nhẫy của Mễ Dương, “Chỉ có cậu là hiểu! Nào nào, để tớ long trọng tặng cậu một cái móng giò!”.

Mễ Dương cười vừa tránh vừa giành lấy, cầm nửa cái móng giò trong tay, rồi bắt đầu ăn tóp tép. Tạ Quân ngồi nhìn hai người tranh qua giành lại, cũng không xen vào được, đành uống tiếp một cốc. Đang định nói thêm câu gì, thì một giọng lanh lảnh ngân vang kèm theo ngạc nhiên mừng rỡ một cách cường điệu vang lên, “Ơ, Mễ Dương!”. Nói xong một luồng gió thơm phả vào mặt, một bóng người chen vào ngồi xuống cạnh Mễ Dương, Mễ Dương theo phản xạ lùi vào trong để tránh, Vi Tinh ngồi trong cũng bị ép cho nghẹt thở.

Nhìn kỹ lại, con gái, ăn vận xinh đẹp, mái tóc dài chấm vai là thẳng như dây thép, còn nhuộm màu vàng nữa, Vi Tinh cười lạnh lùng một tiếng, Mễ Dương thì toát mồ hôi lạnh. Ngô Tiểu Lợi, đừng cười, chính là cô gái cùng họ cùng tên với MC nổi tiếng kia, nhưng khí chất phong độ thì một trời một vực. Nghĩ lại lúc đầu cô ta cũng từng được những kẻ rỗi hơi phong làm hoa khôi trường, thằng cha Phì Tam Nhi kia còn thay Mễ Dương viết cho cô ta một bức thư tình. Song những nữ sinh như Vi Tinh với Đào Hương, lại không khoái cái đức hạnh dịu dàng mong manh cứ dính lấy đám nam sinh của cô nàng.

Chớp mắt cái đã suýt soát mười năm không gặp, tuy trang điểm cầu kỳ dày cộp, nhưng cũng chưa đến nỗi không nhận ra. Vi Tinh thầm bĩu môi, bạn học cấp 2 về cơ bản chẳng liên hệ gì, nhưng có lần nghe Đào Hương kể, hình như cô ta kết hôn đến N lần rồi. “Mễ Dương, lần trước gặp chúng ta đã hẹn giữ liên lạc rồi, sao sau đó cậu không gọi điện cho mình?”. Cô nàng dịu dàng nói.

Vi Tinh tức khắc hằm hằm nhìn Mễ Dương, gặp lúc nào thế? Sao tớ lại không biết! Mễ Dương lập tức thấy lạnh toát sau gáy, anh gượng cười, lấy khuỷu tay đẩy xích ra ngoài một chút, “Ngô Tiểu Lợi à, hôm nay thật là trùng hợp, nào nào nào, để tớ lấy ghế cho cậu”, nói rồi dợm đứng dậy. Ngô Tiểu Lợi lôi lại, “Lấy ghế cái gì chứ, ngồi thế này được rồi!”. Mễ Dương thở dài, lại cười, “Tớ sợ nóng lắm, nếu cậu thích ngồi đây, thì để tớ ra bên ngoài ngồi cũng được!”.

Ngô Tiểu Lợi rất biết cách đoán ý qua lời nói và sắc mặt, đặc biệt là với nam giới. Tuy Mễ Dương vẫn làm ra vẻ cười tít cả mắt, nhưng cô ta biết Mễ Dương hoàn toàn không vui, liền thuận theo chuyển chỗ, ngồi sang bên cạnh Tạ Quân ở phía đối diện. Tạ Quân trước còn sững sờ, sau lịch sự gật đầu, rồi tự nhiên dịch vào trong nhường chỗ.

Bàn ăn thêm một người lại đâm ra tẻ ngắt, Vi Tinh coi như không nhìn thấy cô ta, Mễ Dương đành hắng giọng giới thiệu, “À gì nhỉ, Tạ Quân, đây là…”. Anh chưa dứt lời, Ngô Tiểu Lợi đã chen vào, “Bạn gái!”, Tạ Quân gật đầu không đáp, Vi Tinh đang ăn cải cúc suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.

Mễ Dương cũng kinh ngạc, “Này, này, cậu đừng nói lung tung thế, tớ làm gì có cái phúc ấy!”. Ngô Tiểu Lợi trợn mắt, “Ơ, khi ấy cậu còn viết cả thư tình cho tớ đấy nhé, giờ lại định trở mặt không nhận nữa hả”. Mễ Dương lúng túng, “Không phải tớ viết đâu! Là Phì Tam Nhi đấy!”. Ngô Tiểu Lợi cười khanh khách, “Viết thì cũng viết rồi, đùn đẩy cho cậu Phì béo làm gì? Tớ cũng đâu trách gì cậu đâu!”.

Mễ Dương lúc này chỉ muốn lôi Phì Tam Nhi tới trước mặt mà tẩn cho một trận nên thân, Ngô Tiểu Lợi ngoái đầu sang như vừa giờ mới trông thấy Vi Tinh, “Ô, chẳng phải là Vi Tinh đây sao? Cậu không thay đổi gì nhỉ, vẫn cứ như là học sinh vậy”. Vi Tinh dẩu môi, “Phải rồi, cậu cũng chẳng thay đổi gì cả, vẫn nguyên bà cô xinh đẹp”. Nụ cười Ngô Tiểu Lợi cứng đờ, Mễ Dương giả bộ cúi đầu uống bia, trộm cười. Ngô Tiểu Lợi trông có hơi dừ, khi học cấp 2 đã hay có trẻ con gọi bằng cô, cho nên mới có biệt danh là bà cô xinh đẹp.

Tạ Quân không hiểu bọn họ đang chơi trò bí hiểm gì, chỉ cảm thấy điệu bộ Vi Tinh có phần khác lúc trước. Nếu Amy ở đây chắc còn sốc hơn gấp bội, những gì hôm nay Vi Tinh đối đáp với cô vẫn còn lịch sự chán. Phải nói thêm là Vi đại tiểu thư không phải không biết cãi lộn, chỉ là đứng dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu mà thôi.

Ngô Tiểu Lợi cũng là người từng trải, cô điều chỉnh lại một chút rồi cố gắng nở nụ cười, hỏi như đang chuyện phiếm, “Lấy chồng chưa? Có bạn trai rồi chứ hả?”. Vi Tinh lạnh nhạt đáp, “Chưa”. “Không phải chứ. Cậu cũng hai mươi lăm, hai mươi sáu rồi còn gì, còn không lo tìm đi thôi, mà cũng không phải vội, người ta nói cuộc đời người phụ nữ có thể có bảy người đàn ông cơ, nếu khó quá, cậu cố kiếm lấy một người thôi cũng được, nhỉ”. Ý châm biếm trong lời nói của Ngô Tiểu Lợi, ai cũng nghe ra.

Vi Tinh cũng không nổi giận, chỉ cười, “Không cần cậu nói, tớ cũng đang vội thật đấy, trên đời này cũng có loại phụ nữ tìm tới bảy mươi người đàn ông rồi vẫn chê ít, mà đàn ông dự trữ chỉ có bằng ấy, tớ cũng phải lo đề phòng dần đi là vừa!”. “Phì”, Mễ Dương phun hết cả bia trong miệng ra ngoài, may mà không nhiều lắm, anh cũng cúi đầu, nên phun cả lên áo T-shirt. Tạ Quân cũng nghe ra ý tứ, mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng mắt cũng lấp lánh ý cười.

Mễ Dương cúi đầu ho sặc sụa, sắc mặt Ngô Tiểu Lợi có phần không nén được giận nữa rồi, cô nghịch nghịch mái tóc mình, “Cậu cũng hài hước thật đấy, thế thì mau tìm một người đàn ông đi, có điều phải sửa cái kiểu tóc của cậu đi trước đã, canh suông nhạt nhẽo quá đàn ông người ta trông đã mất hứng rồi, cậu nhìn tớ đây này, có cần tớ chỉ chỗ cho không?”. Cô lại khẽ vuốt tóc mình lần nữa, kiểu này là kiểu mốt nhất hiện nay của Hàn Quốc đấy.

Vi Tinh cẩn thận nhìn ngó một lượt từ trên xuống dưới, rồi lắc đầu, “Cám ơn cậu, tớ không hứng thú với cái kiểu điện giật này!”.

“Mẹ ơi, cuối cùng cũng chịu đi rồi”, Mễ Dương thở dài thườn thượt, tuy Ngô Tiểu Lợi lúc rời đi còn cười nói bye bye, nhưng cường độ giẫm xuống đất của đôi giày cao gót không tránh khỏi hơi quá mức. Lo lắng vừa qua, nỗi buồn lại ập đến, anh lôi Tạ Quân cùng đi nhà vệ sinh. Vi Tinh một mình ngồi khoắng nồi lẩu vớt ngó sen ăn, chưa được hai miếng thì điện thoại Mễ Dương đặt trên bàn bỗng đổ chuông.

Vi Tinh vốn không định xem, nhưng chợt nhớ ra lúc trước Ngô Tiểu Lợi nhắc đến vụ gặp mặt gì đó, lẽ nào là cô ta? Thò tay với điện thoại lại nhìn, là số di động, không hiển thị tên. Nhìn chẳng luận ra cái gì, Vi Tinh đặt điện thoại lại chỗ cũ. Cô rót cốc cô ca ngồi uống, điện thoại vẫn reo liên hồi, “Ai nhỉ, sao mà dai nhách thế?”. Vi Tinh nhìn lại số điện thoại, 139……5213, “5213……”, cô buột miệng đọc hai lần số điện thoại, hình như hơi quen quen.

“139……5213!”, Vi Tinh bỗng ngẩn người, đây không phải là số di động của Liêu Mỹ sao…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.