Tôi không phải thiên tài - Chương 22 - Phần 2
Mễ Dương ngẩn người, liếc người phục vụ một cái, rồi theo ánh mắt anh ta nhìn lại, mới phát hiện mình còn đang túm lấy cánh tay Vi Tinh không buông, trong khi trên đĩa của Vi Tinh xếp đầy cá chình, nhìn thoáng qua, trông cứ như hai người đang cãi nhau vì cá chình. Mễ Dương ngượng ngùng buông tay, “Ừm, không cần đâu, cảm ơn”, anh vừa nói vừa trừng mắt nhìn Vi Tinh đang lén cười.
Người phục vụ lịch sự rời đi, song đi chưa được bao xa vẫn không kìm được ngoái đầu lại nhìn anh một cái, Vi Tinh không kìm được bật cười ha ha, “Anh chàng này chắc tưởng cậu định đánh tớ vì cả chình rồi, buồn cười chết mất thôi!”. Mễ Dương vừa định mở miệng, liền thấy vẻ mặt Vi Tinh vốn đang cười vui vẻ đột ngột biến sắc, rồi nghe tiếng Liêu Mỹ vang lên từ sau lưng, “Vi Tinh? Cậu sao lại ở đây?”.
Vi Tinh nhìn Liêu Mỹ vẻ mặt đang có phần ngạc nhiên thích thú, nhất thời không nói nên lời, chỉ thấy sao lại trùng hợp thế nhỉ? Sao lại kỳ cục thế này, lại cùng lúc gặp cô ta và Mễ Dương? Lại?! Không đợi cô nghĩ nhiều, Liêu Mỹ bước tới cạnh Mễ Dương, nghi hoặc cười hỏi Vi Tinh, “Cậu không phải cùng đi ăn cơm với anh chàng thiên tài nào sao? Không phải chứ? Cũng ở đây à?”. Liêu Mỹ nhìn quanh vẻ cực kỳ sửng sốt, rồi lại hỏi, “Bọn cậu ngồi đâu? Cho bọn mình xem xem đối tượng xem mặt mà Á Quân nói với cậu đi”.
“Bọn cậu?!”, “Xem mặt?!”. Vi Tinh và Mễ Dương đồng thời thốt lên, rồi trợn mắt nhìn nhau! “Cậu sao có thể đi xem mặt sau lưng tớ?!”. Mễ Dương nheo mắt sắp thành một đường thẳng, anh chàng đội trưởng kia còn chưa giải quyết xong đã lại mọc ra một anh thiên tài? “Cái gì mà bọn cậu bọn mình chứ, vô duyên!”, lòng đau dạ xót sắp vắt ra nước tới nơi, Vi Tinh bĩu môi hận không thể bĩu tới tận sau gáy.
Liêu Mỹ thoáng cười, rồi nửa đùa nửa thật đề nghị, “Hay là chúng ta ngồi chung, bọn tớ cùng giúp cậu kiểm định được không?”. “Hả?”, Vi Tinh nhanh chóng nghĩ tới cái đầu bóng loáng, cái cằm nung núc, còn cả quả bụng “chất lượng cao” kia của thiên tài, “Không cần đâu, cám…”, Vi Tinh còn chưa cám ơn xong, Mễ Dương đã chen vào, “Được thôi, để tớ mở mang kiến thức một phen, xem thiên tài nó thế nào nào”.
“Được cái shit!”. Vi Tinh phẫn nỗ, tiểu tử cậu hẹn hò với Liêu Mỹ sau lưng tớ tờ còn chưa tính sổ đấy, cậu còn dám về phe cô ta nữa hả?! “E hèm”, Liêu Mỹ hắng giọng, Vi Tinh lúc ấy mới nhận ra những người đi qua đều đang nhìn mình, vội vàng hạ thấp volume, “Gì nhỉ, A May không phải cậu cũng biết sao, chuyện không phải là như thế, không có gì hay ho để xem cả, ha ha”, cô gượng cười. Nghe cô nói thế, Mễ Dương liếc sang Liêu Mỹ, vẻ mặt đăm chiêu.
Liêu Mỹ mỉm cười đang định mở miệng, thì nghe Mễ Dương hỏi Vi Tinh, “ở đây có sushi không?”, “Hả?”. Vi Tinh hơi ngớ ra, sao chuyển chủ đề nhanh chóng thế chứ, nhưng vẫn vô thức chỉ chỗ, “Bên kia kìa”. “Ở đâu cơ?”, Mễ Dương nhìn quanh hình như vẫn chưa thấy, anh kéo Vi Tinh đi về hướng đó, “Cậu đừng có chỉ lung tung nữa, đưa tớ đi đi, Liêu Mỹ, cô cứ lấy đồ của mình trước đi, lát gặp lại”. Cũng không đợi Vi Tinh nói thêm câu nào, nhìn Liêu Mỹ một cái, rồi đẩy cô bước về trước.
Liêu Mỹ đứng bất động tại chỗ, cái nhìn của Mễ Dương là có ý gì, cảnh cáo chăng? Vừa rồi mình nói khó nghe thế, cũng không thấy anh ta biến sắc, ngược lại còn công kích làm mình suýt trở mặt. Nhìn Mễ Dương và Vi Tinh đi mỗi lúc một xa, rõ ràng điệu bộ hai người đều cực kỳ khó chịu, mà vẫn dính lấy nhau như thế, lẽ nào để tiện cãi nhau hay sao? Liêu Mỹ nhếch mép mỉa mai.
Bọn Mễ Dương đi tới quầy sushi, Vi Tinh rõ ràng không muốn để Mễ Dương nhìn thấy thiên tài kia, cứ vây quanh quầy tiến hành chuyển động bất quy tắc như đi ăn trộm. Cũng không biết Mễ Dương nói câu gì, mà cái tay rảnh rỗi của Vi tinh đột ngột bấu vào đùi anh, Mễ Dương đau đến độ nhe răng trợn mắt vặn vẹo, nhưng vẫn không rời Vi Tinh, cứ túm lấy tay cô không chịu buông.
“Hừm”, Liêu Mỹ bất chợt cười trống rỗng, rõ ràng chung quanh không ngớt người qua lại, tiếng hát tiếng cười văng vẳng bên tai, còn cả mùi thơm của đủ các món ăn đan xem với những âm thanh kia, cực kỳ huyên náo. Nhưng có một cảm giác cô độc khó nói thành lời vẫn cứ trào lên, cô bỗng thấy hơi lạnh, không khỏi run run.
Thanh mai trúc mã thì tốt thế sao? Tốt đến mức chỉ có thể thích người ta, tốt đến mức có thể tin tưởng người ta vô điều kiện? Tốt đến mức không quan tâm người ta làm bao điều không phải với mình, vẫn cả đời không quên, như mẹ cô đó sao? Liêu Mỹ nắm chặt nắm tay…
“Cô à?”, giọng hỏi thăm dò của người phục vụ khiến Liêu Mỹ tính lại, vừa rồi cô vô thức đi tới phía trước quầy nước, vì ngây ra mà cản đường những thực khách khác, Liêu Mỹ cười cười tỏ ý xin lỗi, tránh sang bên.
Tuy ngón tay lạnh buốt, Liêu Mỹ vẫn lấy đầy một cốc nước đá, rồi trở về chỗ của mình. Nhìn quanh bốn phía, anh chàng thiên tài kia vẫn ngồi đó ăn uống nhồm nhoàm, còn Mễ Dương với Vi Tinh hình như đã đột ngột biến mất. Cô chầm chậm uống từng ngụm nước đá, cảm nhận cảm giác lạnh buốt từ thực quản trôi xuống dạ dày, dạ dày trống rỗng lập tức co lại. Lạnh thì lạnh đi, lạnh rồi tê đi là mất cảm giác, chẳng phải mình đã quen từ lâu rồi sao…
“Ặc, thảo nào cậu không muốn tớ trông thấy, đây chính là gã thiên tài của cậu sao? Cậu dám chắc không phải chú của cậu thiên tài đó đến xem mặt thay đấy chứ? Lại còn trang điểm vẽ với nữa chứ, ha ha”, Mễ Dương vừa nhét sushi vào miệng vừa cười, một hạt cơm lập tức bắn ra.
Vi Tinh trợn mắt, “Kinh chết đi được, khi ăn không được nói chuyện!”. Nói xong, cô lấy tay bốc một miếng cá chình bỏ vào miệng nhai rau ráu, Mễ Dương nhanh tay trộm một miếng từ trong đĩa của cô nhét vào mồm. Vốn không khoái món này, song nhìn vẻ tức tối trừng mắt của Vi Tinh sau một hồi che chắn bảo vệ thức ăn, anh bỗng thấy thơm ngon lạ thường.
Phục vụ đi qua đều liếc nhìn họ khó hiểu, nghĩ bụng hai vị khách này là lạ, có chỗ tử tế thì không ngồi, lại cứ bê đĩa đứng ở lối vào nhà vệ sinh mà ăn, may mà còn chưa ngồi xổm xuống.
Vừa rồi hai người đã tiến hành báo cáo trao đổi ngắn, ai cũng không muốn về đối diện với kẻ kia, quyết định ăn luôn ở đây. Mễ Dương lúc này tâm trạng mừng không tả xiết, Vi Tinh đã nói rồi, cô ấy đi xem mặt giúp Á Quân, mà nguyên nhân khiến Á Quân không thể tới, là vì Vi Tinh chuẩn bị giới thiệu anh chàng đội trưởng kia cho cô ấy. Còn chuyện gì quan trọng hơn thế? Hai kẻ địch giả tưởng, bỗng chốc âm với âm hóa dương, hi hi.
“Cậu vui lắm hả, có đại mỹ nữ mời ăn cơm cơ mà, sướng thế cơ chứ!”. Vi Tinh tức tối nói, cố tình kéo chữ “đại” rõ là dài. Động tác nhai của Mễ Dương lập tức dừng lại, vươn cổ cố nuốt đồ ăn trong miệng rồi mới khổ sở nói, “Cậu biết thừa là thà ăn cùng với ma lem, cũng không muốn bị đại mỹ nữ gì gì đó mời mà!”. Vi Tinh liếm nước tương cá chình ở mép không đáp. Vừa rồi Mễ Dương cũng không kể rõ, chỉ nói cùng Liêu Mỹ ăn cơm, tuyệt đối là vì công việc trong việc riêng!
Xí, lại còn giở trò chơi chữ nữa, Vi Tinh bĩu môi vẻ không hài long, nhưng cũng không hỏi thêm. Từ nhỏ Mễ Dương đã thích trêu chọc mình, song cậu ta chưa bao giờ nói dối, giờ cũng không phải lúc để nói chuyện này. Ơ? Vừa rồi cậu ta nói… Vi Tinh đột nhiên huých Mễ Dương một khuỷu, tức tối, “Cậu bảo ai là ma lem hả?”. Mễ Dương phì cả ra ngoài, “Cung phản xạ của cậu cũng dài quá đấy, ka ka”.
Không đợi Vi Tinh phản bác, Mễ Dương giơ tay làm động tác đình chiến rồi nhìn đồng hồ, “Thời gian không còn nhiều nữa, cậu đã giúp người ta đi xem mặt, giúp thì phải giúp cho chót, nhân cơ hội ăn nhiều một chút, không phải nể nang gì lão béo ấy, tớ qua chào hỏi Liêu Mỹ một chút, lát đợi tin tớ, chúng ta cùng chuồn!”. Chào hỏi? Vi Tinh thấy từ này nghe còn có vẻ lọt tai, liền cười khà khà bước ra theo.
Lại lượn một vòng làm một đống thức ăn yêu thích, Vi Tinh trở lại chỗ ngồi của mình. Ánh mắt bất giác phóng về hướng Mễ Dương, thấy anh ngồi xuống, rồi phát hiện ra chỗ họ ngồi rất gần chỗ mình. Liêu Mỹ hình như cảm thấy điều gì, quét ánh mắt lại hướng này, bắt gặp ngay Vi Tinh đang nhìn. Vi Tinh cười cười, Liêu Mỹ nâng ly.
Lè lưỡi trong bụng, Vi Tinh quay người về chỗ ngồi, đi lâu như thế, thiên tài kia chắc chắn là không vui rồi, lấy lý do gì bây giờ nhỉ? Còn chưa nghĩ ra lý do gì, đã thấy thiên tài kia đang tranh luận gì đó với người phục vụ, thực khách xung quanh đều đang nhìn anh ta, hoặc thì thầm to nhỏ, hoặc bình phẩm từ đầu tới chân.
Vi Tinh cảm thấy rất lúng túng, anh ta to tiếng thế làm gì chứ, mất mặt quá, đang do dự không biết có nên bước tới không. Không ngờ thị lực của thiên tài tốt đến thế, thoáng cái đã trông thấy Vi Tinh, gọi tướng, “Từ tiểu thư, ở đây, ở đây này!”. Một nữa người ở Kim Tiền Báo đều quay sang nhìn Vi Tinh, Vi Tinh đỏ tía tai ì ạch nhích tới.
Thiên tài xem chừng tức lắm rồi, giờ Vi Tinh quay lại, xem như anh ta tìm được đồng minh, lập tức liến thoắng kể lại một lượt chuyện xảy ra lúc trước, rồi tức tối hầm hầm quay sang hỏi Vi Tinh, “Cô nói xem, sao cô ta lại ngang ngược thế chứ? Hừm!”. Vi Tinh không nói nửa lời, nghĩ bụng, có mà sao anh lại ngang ngược thế thì có?
Cô gái phụ trách thu tiền nghĩ bụng người đi cùng loại đàn ông thế này chắc cũng không tốt đẹp gì, song xuất phát từ thái độ làm việc vẫn rất lịch sự nói, “Thưa anh, thưa chị, phiếu ăn của cũng tôi chỉ dùng trong thời gian quy định, mong anh chị thông cảm”. Không đợi cô ta nhắc lại, thiên tài kia lại nhảy dựng lên, “Tôi cũng đâu có nói là không trả tiền, phiếu ăn là 198 tệ đúng không, vậy tôi trả thêm 40 tệ là được chứ gì, các cô làm ăn kinh doanh mà đầu óc cứng nhắc thế à!”.
Cô gái thu tiền bị lời càn quấy của thiên tài kia làm cho tức gần chết, khẩu khí cũng cứng rắn hơn, “Thưa anh, trên phiếu ăn đã ghi chú rõ là sử dụng ở lần ăn trưa và ăn tối thứ hai, anh không thấy sao? Vả lại anh có thể tiếp tục sử dụng trong thời gian quy định cho lần ăn sau, đâu có để anh phải chịu thiệt”. Thiên tài kia rõ ràng không thèm nghe, vẫn không thông không cảm gì sất, Vi Tinh không thể chịu được hơn nữa lấy thẻ của mình ra đưa cho cô gái thu tiền, “Làm phiền cô rồi”.
Cô gái rất lịch sự nhận lấy rồi quay người ra quầy thu ngân tính tiền, Vi Tinh sợ thiên tài kia bị bẽ mặt, bèn nói, “Thôi, không cần bực vì những chuyện như thế, tôi trả được rồi”. Cơn giận của thiên tài kia bay biến đâu hết, rất rộng lượng xua tay, “Không so đo với họ nữa, vậy hôm nay cám ơn cô, để hôm khác tôi mới!”.
Tới đây thì Vi Tinh thật sự không cười nổi nữa, còn hôm khác sao? Đến kiếp sau tôi cũng không muốn gặp lại anh nữa, đến bữa cơm gặp mặt cũng muốn tiết kiệm? Trần đời ai oán vẫn còn có đàn ông cực phẩm thế này sao, vừa nãy còn không biết ngượng mà nói với mình nào là quen ăn chỗ sang, quen nhìn sự đời rồi. Vi Tinh chán chả buồn nói nữa, dứt khoát cằm đầu ăn, chuyến này càng phải ăn ác hơn, mình trả tiền mà, shit! Từ Á Quân cậu cứ chờ đấy!
Thiên tài kia còn nói gì nữa, Vi Tinh coi như xì hơi, thiên tài kia ăn gần hết rồi, lại gợi ý bảo Vi Tinh giúp đi lấy đồ ăn, Vi Tinh giả câm giả điếc coi như không nghe thấy, rồi bỗng phát hiện một cái đĩa thò vào đĩa của mình, xiên mất một miếng nầm heo. Nhìn cái miệng bóng loáng dầu mỡ, còn làm ra vẻ thân thiết nhìn cô cười, thiên tài kia tiếp tục thò tay sang xiên miếng gì nữa, Vi tinh lập tức buông đĩa, để tránh trong cơn bực tức lấy dĩa cắm cho cái chân lợn kia phập một phát, giờ cô không muốn ăn một chút nào nữa.
“Tin nhắn, tin nhắn, tin nhắn!”. Điện thoại trong túi reo lên thật lực, Vi Tinh lôi ra xem, là Mễ Dương, “Mình đợi cậu ngoài cửa!”, cô lập tức quay đầu lại nhìn, giờ mới phát hiện Mễ Dương và Liêu Mỹ đã đi mất. “Có chuyện gì sao?”, thiên tài hỏi. “Ừm, nhà có chút chuyện gọi tôi về, vậy anh…”, Vi Tinh giả bộ cười nói.
Thiên tài chau mày, có phần không vui, “Còn sớm thế này, tôi còn chưa ăn no nữa!”. “Vậy anh cứ từ từ ăn, tôi xin phép đi trước”, Vi Tinh cúi đầu trợn mắt thu dọn túi của mình. “Vậy cũng được, chúng ta liên lạc sau vậy, à đúng rồi, cô có Q (QQ) không, cho tôi, chúng ta duy trì liên lạc”, thiên tài cười híp mắt.
Vi Tinh nghĩ bụng, cho anh Q á, có mà cho cái P[4] thì có! “Ôi, tôi quên số rồi, không hay dùng, có gì nói sau vậy”, nói xong Vi Tinh đứng luôn dậy. Thiên tài vội vàng lại hỏi, “Không sao, vậy nickname của cô là gì, tôi cũng có thể tìm ra, ngân hàng chỗ tôi chỉ có tôi với giám đốc, và mấy người trưởng phòng có tư cách lên mạng ngoai, ban ngày chúng ta cũng có thể nói chuyện!”, anh ta vô cùng tự hào nói.
[4]: Một từ chửi bậy.
Nhìn cái mặt thiên tài ăn đến phương phi hồng hào, bữa cơm hôm nay cũng gần 500 tệ, mình còn chưa ăn cho đã, Vi đại tiểu thư cũng buồt hết cả ruột. Nhìn thiên tài kia hai mắt tràn trề hy vọng, Vi Tinh chả vui vẻ gì buông câu, “nick của tôi là Oan Đại Đầu!”, “Hả?”, thiên tài ngây ra, rồi cười cười đứng dậy, “Rất có cá tính, suy nghĩ của phụ nữ làm cho công ty nước ngoài đúng là đặc biệt!”.
Vi Tinh không muốn nói gì nữa, thấy anh ta cũng đứng dậy, dù sao cũng kết thúc rồi, liền giơ tay ra định bắt tay chào lịch sự một cái. “Phục vụ, nầm heo ở đâu ấy nhỉ?”, thiên tài chẳng buồn nhìn tay cô, trực tiếp hỏi phục vụ, nghe xong đáp án, anh ta ngoái đầu lại nói với Vi Tinh, “Vậy lần sau gặp nhé, bye bye!”. Nói xong khoái trá nhằm hướng nầm heo thẳng tiến.
Người phục vụ nhìn bàn tay Vi Tính đơ ra giữa không trung đầy thông cảm, rồi nói, “Xin chị kiểm tra lại đồ mang theo, hoan nghênh lần sau lại tới!”. Vi Tinh đã không còn sức mà bực nữa, bước vào thang máy trong tiếng chào lần sau lại tới của cô gái đứng đón khách.
Trong thang máy Vi Tinh điên cuồng bấm số gọi cho Á Quân thì chỉ nghe tiếng cô gái máy móc lặp lại, “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau!”, căm hận bước ra thang máy, vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy Mễ Dương đang đứng ngoài cửa, ngửa đầu nhìn trời không biết đang nghĩ gì. Vi Tinh đảo mắt một cái, rón rén chạy lại chỗ anh, ra khỏi cửa xoay nhón chân đến sau lưng anh, đột nhiên thò tay ra, “Á!”, một tiếng kêu thất thanh.
“Cậu xem tật cận thị của cậu có phải lại tăng thêm rồi không, bậc thềm thế mà không nhìn thấy à?”, Mễ Dương dở khóc dở cười ngồi xổm giúp cô xoa chân. Vi Tinh đau méo cả miệng, vẫn không quên oán trách, “Cậu cố tình đúng không, sao lại đứng giữa bậc thềm làm gì?”, Mễ Dương lườm cô một cái, “Tớ đâu biết cậu lúc nào định bóp cổ tớ chứ”, nói tới đây, anh không nhịn được cười nữa. “Này!”, Vi Tinh tức tối lấy túi đánh anh.
“Vi Tinh cậu sao thế?”. Mễ Dương và Vi Tinh cùng lúc ngẩng đầu, Liêu Mỹ tựa vào cửa sổ xe đang dần hạ xuống nhìn bọn họ, con xe Mazda 6 phù phù xả khói trắng. Mễ Dương không đáp, Vi Tinh đành lên tiếng, “Không sao đâu, trẹo chân chút thôi mà”. Liêu Mỹ khẽ cười, lắc đầu, “Lên xe đi, tớ đưa các cậu về”. Mễ Dương lạnh nhạt buông câu, “Không cần đâu, không tiện đường”.

