Tôi không phải thiên tài - Chương 26 - Phần 1
Chương 26: Từng li
từng tí đều là yêu
“Xì…”, Vi Tinh lấy sức
xì mũi, rồi ném giấy vào sọt rác. Á Quân vừa đi xách một bịch đồ to tướng từ
chỗ lễ tân về không kìm được trề môi, “Hay thật, cái sọt rác này lại đầy rồi,
cậu cảm cúm cũng gần ba tuần nay rồi, sao vẫn chưa khỏi?” Vi Tinh nói đặc giọng
mũi, “Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai bây giờ? Mũi tớ sắp xì rách cả da ra rồi, rát
ơi là rát!”, nói xong lại rút thêm một tờ giấy xì mũi.
Thấy Vi Tinh “nở hoa
mũi”, Á Quân cười khì khì, ngồi phịch lên bàn Vi Tinh, “Cậu xem tớ đây này,
chẳng biết cảm cúm là gì! Ngưỡng mộ không?”, “Xí!”, Vi Tinh tức tối hứ một
tiếng, “Phải rồi, kẻ ngốc đều không bị cảm cúm!”. Á Quân không những không tức
mà còn nhăn mặt làm trò, “Không sai không sai, vậy cậu cứ cảm cúm luôn cả năm
đi, sau này khéo lại thành Einstein đấy!”. “Shit!”, Vi Tinh chửi đùa, giơ tay
định nhét giấy xì mũi vào túi Á Quân, Á Quân cười chạy trốn.
“Làm cái trò gì thế
hả? Kêu la ầm hết cả lên, Ivy, tôi đợi cô cả nửa ngày rồi, cái SSL kia làm xong
chưa?”, Amy như âm hồn thoắt cái xuất hiện trước mặt họ. “Còn thiếu một chút số
liệu, bên Hoa Đông vẫn chưa gửi cho tôi”. Vi Tinh giật thót mình, vội vàng đáp.
“Chưa gửi thì cô không biết đường mà giục à, cái này cũng đợi tôi dạy hay sao,
cô mới vào công ty à? Mau lên, sếp đang đợi kia kìa! Sắp hết giờ làm rồi, cô
làm xong ngoài việc gửi E-mail, còn phải print (in) ra một bản hard copy[1] cho
tôi! Unbelievable[2]! Nói xong, nói xong cô ta lúc lắc đuôi biến mất.
[1]. Bản sao cứng.
[2]. Không thể tin
nổi.
“Hứ! Có mà sự tồn tại
của cô mới là unbelievable thì có!” Á Quân tặng Amy một cái trợn mắt. Vi Tinh
theo thói quen gượng cười, đang định gọi điện giục, thì thấy báo có thư mới, là
E-mail giám đốc khu vực Hoa Đông gửi. Á Quân cũng đã trông thấy, bèn vỗ vai Vi
Tinh, “Cứ mặc kệ cô ta, cậu làm việc của mình đi!” Nói xong, cô trở về chỗ ngồi
của mình. Vi Tinh luôn tay luôn chân làm nốt bảng biểu tương ứng, gửi email cho
sếp rồi in ra mang cho Amy.
Chưa tới chỗ ngồi của
Amy, đã thấy cô ta lôi ra thứ gì nom như hai viên con nhộng, nuốt xuống cái ực.
Vi Tinh thoáng chần chừ, đúng lúc anh rể thứ đi họp về, vẫy tay ra hiệu báo Amy
vào phòng anh ta, cô ta như bướm tìm thấy hoa lập tức bay vào. Vi Tinh bĩu môi,
bước tới đặt báo cáo lên mặt bàn, quay người định đi thì “lách cách” một cái,
cúi đầu nhìn, có thứ gì đó rơi xuống chân.
Vi Tinh nhặt lên, là
một vỉ thuốc con nhộng, nhưng số lô sản xuất, thành phần thuốc đều không ghi,
được cái vẫn có tên, Tiêm Đình. Về chỗ thấy Á Quân đang gặm táo, Vi Tinh tiện
miệng hỏi, “Cậu biết Tiêm Đình là cái gì không?”. “Cái gì Đình?”, Á Quân hỏi.
“Chữ tiêm trong tiêm tế, chữ đình có bộ nữ ấy, vừa rồi tớ thấy Amy uống, viên
dạng con nhộng.” Vi Tinh cầm cốc hồng trà vừa pha lên uống.
“Chắc lại là thuốc
giảm béo loại mới ấy mà”, Á Quân đáp vẻ xem thường, “Hả? Tớ lại cứ tưởng cô ta
sinh ra đã gầy rồi chứ!”, Vi Tinh có phần kinh ngạc. Amy trông cũng thường
thường, nhưng rất biết cách trang điểm, lại còn cực mảnh mai, điều này khiến
người ham ăn, đặc biệt là ham ăn thịt như Vi Tinh vô cùng ngưỡng mộ. “Phì”, Á
Quân bĩu môi, “Cô ta á, lúc mới đến công ty cỡ phải 150! Sau lén lút uống
thuốc, thoắt cái gầy xọp đi, có ai mà không biết chứ.”
“Có tác dụng thế cơ
à?” Vi Tinh cũng hơi động lòng, tuy cô không đến nỗi béo, nhưng cũng chẳng phải
là gầy, theo đuổi thân hình mảnh mai đối với phụ nữ mà nói quả thực là trời
sinh… Đúng lúc rỗi việc, cô quyết định mở mạng tìm trên Baidu[3], gõ vào Tiêm
Đình, giảm béo, quả nhiên xổ ra một đống website, đều là link của Taobao. “Đúng
là có bán thật”, Vi Tinh mở đại một trang, hình ảnh trên đó giống hết với thứ
cô trông thấy khi nãy, “Chính là thứ này!”
[3]. Trang tìm kiếm
thông dụng ở Trung Quốc, tựa như Google.
Á Quân cũng trượt ghế
lại xem, “Tiêm Đình, 200 tệ mười viên, phương pháp giảm béo mới nhất, giảm béo
hoàn toàn tự nhiên, không cần nhịn ăn, hiệu quả tuyệt vời, chất lượng đảm bảo…
TRỨNG GIUN ĐŨA?!” Cô bỗng hét toáng lên, Vi Tinh lấy tay bịt miệng cô lại. Đồng
nghiệp xung quanh ngẩng lên nhìn họ rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc, Á
Quân buồn nôn mãi không thôi, quả táo vừa ăn suýt thì nôn ra sạch. Vi Tinh nhìn
thấy chữ đáng sợ đó, dạ dày cũng thấy khó chịu.
“Shit, giun đũa chẳng
phải là một loài rắn hay sao? Cái loại sống trong ruột rồi hút chất dinh dưỡng
ấy?” Á Quân vừa nói vừa khoa tay múa chân, “Lúc còn nhỏ tớ ở trường còn đồng
loạt cho uống thuốc tẩy giun nữa cơ, thế mà cô ta nuốt trứng giun, ọe…”, cô nói
được nửa câu lại thấy buồn nôn. Vi Tinh lướt lại một lượt rồi đóng trang mạng
lại, vẻ mặt có nhăn nhó, “Quả nhiên không phải người tầm thường, không đi đường
bình thường, trên đó còn có cả thuốc giảm béo từ trứng sán dây, mà cũng có
người mua, còn đánh giá tốt nữa! Họ không sợ bọn giun sán chui luôn vào não
chắc!”
Hai người đang tặc
lưỡi chép miệng, thì Amy từ văn phòng anh rể thứ bước ra, mặt hớn hở đắc ý. Về
chỗ đang định ngồi xuống, liếc cái thấy mấy viên thuốc giảm béo, liền như chạm
phải điện, chạy vù đến nắm lấy rồi nhét vào túi xách, xong lại chột dạ nhìn bốn
xung quanh, xem có ai chú ý không.
Á Quân và Vi Tinh ngồi
giả bộ bận rộn quay lưng lại phía Amy làm mặt hề. Chẳng bao lâu sau đã nghe
tiếng Amy đĩnh đạc vang lên, tuy không lớn tiếng, song cũng đủ để tất cả đồng
nghiệp xung quanh đều nghe thấy. Vi Tinh muốn không nghe cũng không được, Á
Quân hừ một tiếng, “Chỉ là kiếm được con rùa biển thôi mà? Quả này mà vớ được
con voi biển, không biết cô ta còn vênh váo thế nào!”
Vi Tinh cười khúc
khích, hai hôm trước nghe nói Amy thông qua cái hội ưu tú gì gì đó mới có thể
tham gia hoạt động leo núi và quen được một anh cổ vàng[4], làm về ngân quỹ,
nghe nói còn thuộc hàng top sinh viên tốt nghiệp học viện Wharton gì đó. Nói
chung mấy ngày nay Amy đắc ý thì thôi rồi, mở miệng ra ngậm miệng lại đều là
Jerry nhà tớ thế này thế nọ.
[4]. Nhân viên văn
phòng: cổ trắng, cổ vàng: chỉ những người có trình độ học vấn cao, có năng lực
tổ chức quản lý kinh doanh, quan hệ xã hội rộng rãi…
“Thật không, Amy cậu
đúng là chịu chơi thật”, một cô nàng tương đối thân thiết hay chí ít là thân
thiết bề ngoài với Amy cười nói. Amy cột tóc lại, “Thế đã là gì chứ, chỉ là một
cái khăn LV thôi mà, thích thì mua thôi, có điều nghe Jerry nhà tớ nói, hôm nay
đi làm, tất cả mọi người đều nhìn vào cái khăn của anh ấy, trầm trồ khen đẹp.”
“Buồn nôn quá đi mất!”
Á Quân giả bộ xoa xoa gai ốc nổi lên trên cánh tay, thì thầm với Vi Tinh, “Cô
ta nói phét mà không biết nghĩ, đàn ông con trai lại quàng cái khăn mà ai cũng
phải nhìn? Có thể nào không?”. Vi Tinh đột nhiên cười khì như nhớ ra cái gì,
“Nếu trên người hắn chỉ độc cái khăn LV, chắc bị bao vây làm triển lãm cũng
nên.”
“Ha ha!” Á Quân cười
phá lên, Amy khinh bỉ trừng mắt nhìn sang, Á Quân cũng không chịu lép vế trừng
mắt lại. Amy không dám tùy tiện gây xung đột với Á Quân, đành coi như không
trông thấy, quay đầu lại tiếp tục nói chuyện với cô nàng kia. Á Quân lấy khuỷu
tay huých Vi Tinh, “Lúc đầu mới vào công ty, Jane mang một cái túi LV mới từ
Hồng Kông về, bọn tớ đều thấy rất mới lạ, ngưỡng mộ cực kỳ, Amy cũng vờ vĩnh
nói, LV đúng là tốt thật đấy, nhưng em lại thích Louis Vuitton hơn cơ.” Á Quân
bắt chước giọng nũng nịu của Amy.
Vi Tinh đầu tiên ngớ
ra, sau đó liền vùi đầu vào cánh tay cười khùng khục, “Thật hay đùa đấy?”. Á
Quân vừa định mở miệng, đã thấy anh rể cả từ trong phòng đi ra. Chân mày rậm
cau lại, lướt qua một lượt, rồi đi về phía Amy, Á Quân lập tức chọc Vi Tinh
đang bò ra bàn mà cười, đánh mắt ra hiệu bảo cô chuẩn bị xem trò hay.
Anh rể cả không đợi
Amy kịp cười nịnh chào mình, liền lấy tay chỉ vào tập báo cáo nói mấy câu.
Giọng anh không cao, Vi Tinh dỏng hết cả tai lên vẫn nghe không rõ, hình như là
công việc của Amy có vấn đề, chỉ thấy cô nàng đang buôn chuyện với Amy ngượng
ngập tìm cớ chuồn mất, sắc mặt Amy càng lúc càng khó coi. Anh rể cả nói xong
vẫn cau mày nguyên như thế về phòng, Amy ngồi phịch xuống ghế, thở mạch mấy
cái, rồi như có thù hận gì với cái bàn phím, bắt đầu gõ cành cạch.
Á Quân bí hiểm cười
trên nỗi đau khổ của kẻ khác.
Thoáng thấy sắp hết
giờ, Á Quân lên Taobao tìm mua đồ, Vi Tinh thì lên mạng đọc tiểu thuyết. Đúng
lúc Vi Tinh đang đọc cao hứng, anh rể cả đột nhiên chạy đến hỏi mấy việc, làm
Vi Tinh sợ run cầm cập. Đợi anh rể cả đi rồi, Á Quân ngoái đầu sang thì thấy Vi
Tinh đang mặt mày vô cảm bấm Pagedown, bấm rồi lại bấm, từng trang mạng không
ngừng trôi lướt qua.
Nhìn một lúc, cô hiếu
kỳ hỏi: “Chỉ mới nghe có liếc cái đọc 10 hàng, không ngờ tớ còn được tận mắt
trông thấy liếc cái hết cả trang, nhưng cậu đọc thế liệu có hiểu không?”. Vi
Tinh ngây người, rồi gượng cười nói: “Cậu nói cái gì thế, vừa rồi anh rể cả đột
nhiên xuất hiện làm tớ sợ quá tắt phụt trang web, giờ nghĩ mãi không ra là đọc
đến đâu rồi, bực chết đi được!”. Á Quân liền bật cười ha ha.
Còn đang mải cười, thì
điện thoại reo vang, báo có tin nhắn, Á Quân cầm lên xem, lập tức vui mừng ra
mặt, vội vàng nhắn lại. Vi Tinh liếc sang, “Có chuyện gì vui thế, xem cậu cười
kìa?”. Á Quân nhắn tin xong, hớn ha hớn hở sáp lại, thì thào: “Lát nữa tớ có
hẹn với Tạ Quân! Cậu ấy đang đợi tớ.”
“Thật không?” Vi Tinh
mừng rỡ, “Móc nối cũng nhanh đấy chứ!”, “Đương nhiên rồi, yêu là phải nhanh
phải gọn, tế thủy trường lưu đẳng hôn hậu[5] mà!” Á Quân tươi cười như hoa nói.
“Cái đồ không biết xấu hổ!” Vi Tinh cười mắng. “Lần trước nói chuyện chẳng phải
cậu ấy nói mấy cậu lính không chịu đi tất bộ đội sao, nhưng ra cửa hàng mua, đồ
rẻ thì bí chân, thứ đắt thì không mua nổi, bọn họ huấn luyện vất vả, rất dễ bị
nấm chân này nọ. Thế là tớ quyết định đặt một lô tất sợi bông vừa rẻ lại tốt
trên Taobao cho họ, tan làm liền đem qua, Tạ Quân cảm ơn không ngớt, nói muốn
mời tớ ăn cơm bộ đội!” Á Quân cười đắc ý.
[5].Chuyện dông dài
đợi sau khi cưới.
“Cậu được đấy, chịu
đầu tư ra trò.” Vi Tinh nói trêu. “Dĩ nhiên rồi, đàn ông tốt dựa vào cái gì mà
thuộc về mình chứ, đương nhiên phải bóp cho anh ta tê dại gân cốt, khiến anh ta
vừa xót xa vừa mềm lòng không thể rời xa mình mới được, nếu không sớm muộn sẽ
bị người ta cướp mất!” Á Quân tấm tắc vung vẩy ngón tay. Vi Tinh không phản
đối, song vẫn bất giác nhìn sang chỗ ngồi trống của Liêu Mỹ ở ngay cạnh --- Cô
ấy đi đào tạo nước ngoài rồi, đi Mỹ.
Hôm đó ăn cơm xong về
nhà, đúng lúc gặp ông bà Mễ đang tiễn bà Liêu và Liêu Mỹ ra cửa. Mễ Dương đang
nửa ôm nửa bế Vi Tinh lên tầng, bà Mễ vừa trông thấy mắt đã trợn ngược cả lên,
Mễ Dương há miệng định giải thích, song bà lại không hề nổi cơn tam bành như
bình thường, thậm chí còn nói rất khách sáo: “Hai đứa về rồi hả?”, làm Vi Tinh
sợ đến độ hắt xì cũng không dám.
Liêu Mỹ nhìn thấy Vi
Tinh vẫn tự nhiên thân thiết như thường, cô còn rất phóng khoáng nói với Mễ
Dương ngay trước mặt các vị trưởng bối: “Xin lỗi cậu, lúc trước đều là do tôi
hiểu lầm, sau này chúng ta vẫn là bạn đúng không?” Mễ Dương rất hiền lành đáp:
“Đương nhiên rồi, chúng ta vốn đã là bạn rồi mà!”, rồi dưới sự ra hiệu của ông
Mễ, đích thân tiễn hai mẹ con Liêu Mỹ xuống lầu.
“Cô chú cứ yên tâm,
giờ chúng cháu đều là bạn rồi, sẽ đối xử với nhau thật tốt…”, câu nói khi ấy
của Liêu Mỹ vẫn luôn canh cánh trong lòng Vi Tinh… “Này, nghĩ cái gì thế?” Á
Quân hào hứng nói cả nửa ngày, mới phát hiện Vi Tinh hai mắt vô hồn không hiểu
đang nghĩ gì, bèn khều ghế cô một cái.
“Hả? À ừ… Không có
gì…” Vi Tinh quay lại, có phần kinh ngạc, cả một túi tất to thế này, xem ra Á
Quân rất có lòng. Giở ra xem, bỗng thấy có một túi tất rất đặc biệt, cô bèn lôi
ra xem kỹ, “Ha ha”, Vi Tinh bật cười, nhìn xuống số đo, rồi nói với Á Quân đang
cắm cúi xử lý đống tất: “Túi này cho tớ cho, chẳng phải cậu có hai túi sao, bao
nhiêu tiền thế?”
Á Quân nhìn lướt qua,
rộng rãi khoát tay, “Lấy đi, tiền nong cái gì.”. Vi Tinh lấy khuỷu tay khẽ
huých cô bạn, “Cảm ơn nhé!”. Á Quân cười đáp: “Không phải khách sáo, sau này
vẫn còn nhiều việc cần tới cậu.”,“Tớ đã bảo sao cậu lại hào phóng thế, hóa ra
chẳng qua là có tính toán cả.” Vi Tinh cười mắng. Á Quân lôi gương ra ngắm lại
dung nhan mình, miệng vẫn không quên phản kích: “Đương nhiên rồi, cậu tưởng
người ta cho không cậu đấy chắc?”. Vi Tinh nhìn túi tất trong tay cười, “Cũng
được, dù sao chỉ là chuyện bằng đôi tất thôi mà, thừa một ngón chân cũng đừng
đến tìm tớ đấy.”. Á Quân trợn mắt, “Không biết trong hai đứa đứa nào tính toán
hơn nhỉ!”
“Phải rồi, cái này là
cậu đặt, hôm nay cửa hàng đã chuyển phát nhanh tới rồi, cầm lấy!” Á Quân như
chợt nhớ ra điều gì lôi từ trong ngăn kéo ra một cái hộp đóng gói rất tinh xảo
dễ thương. “Nhanh thế à?” Vi Tinh mừng rỡ đón lấy, lật qua lật lại xem mãi, vừa
xem vừa cười khà khà, chỉnh lại đôi mắt trợn tròn trên đôi tất, “Nói xem cậu
định tặng ai hả?”. Vi Tinh cười rõ gian xảo: “Bí mật!”, “Amen!” Á Quân vẽ hình
chữ thập lên cái hộp.
Hai người nói nói cười
cười thoắt cái đã hết giờ làm, Á Quân lập tức xách túi chạy biến, Vi Tinh đành
một mình ngồi xe buýt về nhà.
Vừa tới dưới khu nhà,
Vi Tinh đã trông thấy bố già đang xách hai chai bia về phía cổng. Nhất thời nảy
ra ý định trêu chọc, Vi Tinh nhanh chân nấp vào bên cổng, chuẩn bị hù bố già
một cái.
Nhưng ông Vi chưa đi
đến gần, thì đã bị bàn cờ ven đường thu hút, vội xán lại xem. Vi Tinh trợn mắt
định bỏ về, bố già chỉ cần thấy đánh cờ là thôi không có đi đâu nữa, không đợi
nữa, ngoài này lạnh chết đi được. Đang nghĩ có nên ra chào một câu rồi lên nhà,
đã nghe tiếng bố già chuyện oang oang, “Lão Trương, mấy bữa nay trời lạnh gớm
nhỉ!”, “Chứ sao nữa, ông cũng không đội cái mũ vào, dễ trúng gió lắm đấy, có
tuổi cả rồi, không cẩn thận không được đâu!”
Vi Tinh thò đầu ra
nhìn bố mình, quả nhiên, ông Vi đang sờ mái tóc khiến ông tự hào, gần như không
có lấy một sợi tóc bạc của mình, cực kỳ đắc ý, lớn tiếng, “Không cần, không cần
đâu, tóc vẫn dầy mà, đội mũ làm gì chứ!”. Một ông có vẻ không thân với ông Vi
lắm nhìn một lượt mái tóc đen bóng của ông, bỗng phá lên cười, “Ông anh à, tóc
giả của anh có dầy đến đâu, cũng không thể đội thay mũ được!”
“Tinh Tinh!” điện
thoại báo có tin nhắn, Mễ Dương bận luống cuống chân tay lấy ra xem, lập tức
mặt mày rạng rỡ nhắn lại. Chu Lượng bên cạnh nói như đau răng: “Không cần hỏi
cũng biết, chắc chắn là cô nàng nóng hổi nhà cậu chứ gì!” Chị Trương cười trêu
theo, từ vụ Vi Tinh rêu rao cho đồn trưởng Ngưu ăn nóng hổi lần trước, đám cảnh
sát liền gọi cô là cô nàng nóng hổi, mà hai người này cũng nóng hổi thật, khiến
toàn bộ anh em “lính phòng không” trong đội ghê hết cả răng. “Ngưỡng mộ hả? Cậu
cũng tìm lấy một cô đi!”, “Haizz…” Chu Lượng thở dài, “Tớ đây một lòng hướng về
trăng thanh, cớ làm sao trăng thanh lại chiếu rọi cống rãnh cơ chứ!”
“Ô, tiểu tử cậu hôm
nay sao tự nhiên lại nổi hứng nghệ sỹ thế?” Mễ Dương nhắn tin xong bèn tiếp
lời. Chu Lượng trợn mắt nhìn anh, mỉa mai: “Bài văn của cậu viết xong rồi hả?”.
Đám cảnh sát xung quanh cười ồ. Mọi người đều biết, có lần, mọi người làm thêm
xong cùng đi ăn cơm, tin nhắn Mễ Dương nhắn lại cho Vi Tinh bị Chu Lượng trông
thấy, lại phải gửi một phát sáu tin nhắn mới hết. Mọi người đều thắc mắc lấy
đâu ra lắm thứ để nói thế, mà hai người họ cũng quen nhau hơn hai chục năm rồi,
có bao nhiêu chuyện chắc cũng phải nói hết rồi chứ?!
Chị Trương cũng cười
nói: “Mễ Dương, hai đứa tình cảm khăng khít thế rồi, định bao giờ cho đại tỷ ăn
kẹo hỷ đây?”. Mễ Dương cười khì khì, còn chưa kịp trả lời, điện thoại lại reo.
Mễ Dương cười hề hề cúi đầu xem, nụ cười vụt tắt, cứ cầm điện thoại ngây ra mất
một lúc, mới chau mày nhắn lại mấy chữ. Chị Trương có phần khó hiểu, bèn hỏi
Chu Lượng: “Bán tiên à, cậu nói xem lần này lại ai nữa thế?” Chu Lượng bỗng
chốc chẳng còn tâm trạng đâu mà đùa với cợt, lẩm bẩm buông câu: “Trăng thanh
sao cứ phải chiếu vào cống rãnh mới được chứ?”
Chị Trương nghe không
hiểu, Mễ Dương nghe hiểu song không đáp lời. Liêu Mỹ ngày nào cũng nhắn tin,
thỉnh thoảng còn gọi điện, anh thích xem gì, chơi gì, cũng không hiểu cô làm
sao mà biết được, rồi rất khéo léo gợi chuyện để nói với anh. Mễ Dương buộc
phải thừa nhận, nếu Liêu Mỹ muốn lấy lòng ai, thì thật sự người bình thường
không ai có thể thoát được, cô thông minh, nhạy bén, sở thích đa dạng, dường
như anh cần gì, cô đều đáp ứng được.
Chỉ tiếc, người cô gặp
là anh, khoan nói chuyện bố mẹ cô có mối quan hệ phức tạp với bố mẹ anh, riêng
những biểu hiện trước đây của Liêu Mỹ, cũng khiến Mễ Dương phải kiêng dè. Tuy
nghe bố kể chuyện thời thơ ấu bất hạnh của Liêu Mỹ và việc cô đã nỗ lực như thế
nào để có được địa vị như ngày hôm nay, Mễ Dương vừa thông cảm lại cũng rất
khâm phục cô, nhưng điều đó cách cái gọi là yêu mến vẫn còn xa lắm, cùng lắm
chỉ làm bạn bình thường mà thôi.

