Tôi không phải thiên tài - Chương 26 - Phần 3
Lần trước gọi điện cho Vi Tinh vốn định hẹn cô ra ngoài, Vi Tinh lại còn cười bảo anh lính tráng gì mà nhát gan, muốn hẹn Á Quân còn phải đi đường vòng qua cô. Tạ Quân nghe thấy có vấn đề, nhưng vẫn không chắc lắm, bèn mượn lời hỏi thăm dò thêm mấy câu, sau đó mới phát hiện mình bị hiểu lầm rồi, hoàn toàn bị hiểu lầm rồi! Chuyện anh và Vi Tinh nói với nhau hôm trước, từ đầu đến cuối chẳng khác nào khi ăn bánh quai chèo[10] – hoàn toàn ngược lại, người cô định giới thiệu là Từ Á Quân, chứ không phải là chính cô.
[10]. Bánh được làm từ 2 – 3 sợi bột vặn lại với nhau, rồi đem chiên.
Tạ Quân đến giờ không dám nhớ lại cảm giác lúc ấy, khó xử vô cùng, ít nhiều có chút tổn thương lòng tự trọng, chuyện trò qua loa với Vi Tinh thêm mấy câu, rồi cúp máy. Một mình ngồi ngây ra trong phòng hồi lâu, lần đầu tiên có cảm tình với một cô gái, không ngờ lại tỏ tình nhầm. Tạ Quân cảm thấy đến nụ cười gượng cũng không nặn ra nổi, đành tự an ủi mình, may mà vẫn chưa có gì, cũng không đến nỗi mất mặt lắm. Lúc ấy, có anh đồng nghiệp không biết chuyện thấy anh ngồi ngây ra đó bèn tới trêu, có phải đang nhớ vợ không? Tạ Quân đành giả bộ ngây ngô, nuốt nỗi xót xa trong lòng.
“Kìa…” Tạ Quân mấp máy môi, vẫn không thốt ra được lời nào, “Tôi không quan tâm trước đây anh thích ai, nhưng hiện giờ anh chưa có đối tượng nào đúng không? Có thể cùng tôi… thử xem sao?”. Á Quân tuy tính tính phóng khoáng, song dẫu sao vẫn là con gái, lại đối diện với người đàn ông mà mình thật sự thích, nói không hồi hộp thì là nói dối. Người ngoài nghe cô nói cứ oang oang, nhưng có ai biết được chỉ nói thêm một câu nữa là run lẩy bẩy rồi.
Tạ Quân thấy choáng váng, anh không ghét Từ Á Quân, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ thế nào đó với cô, hơn nữa quả đắng của việc tưởng bở kia vẫn chưa tiêu hóa hết. Hôm nay vốn định nói cho rõ ràng vậy mà Á Quân lại thẳng thắn tỏ tình, khiến anh chỉ còn cách nén lại những lời đã chuẩn bị sẵn, không hé răng nửa lời.
Càng không thể tưởng tượng được rằng, đúng vào lúc anh đang vô cùng sầu muộn ấy, Á Quân lại chủ động tìm đến, mà một rồi hai, hai rồi ba lần xuất hiện. Cô giúp anh giặt đồ, mua sách, tải trò chơi, phim, lần này thậm chí còn mua giúp rất nhiều tất vừa rẻ mà đi lại dễ chịu. Đám lính kia mừng phát điên, giờ tất cả mọi người trong đội đều biết cô đang theo đuổi anh. Những chiến hữu thân thiết còn chép miệng xót xa: Tiểu tử cậu đúng là có phúc, mấy cô nhân viên BM sao đều chấm cậu nhỉ? Nghĩ tới đây, Tạ Quân bỗng nhận ra, thời gian qua, Á Quân hình như đã chiếm một chỗ trong cuộc sống của anh.
Anh thích kiểu con gái bất cẩn nhưng có tấm lòng tốt, lại cũng rất hài hước như Vi Tinh. Tính cách Á Quân cũng rất nhanh nhẹn, nhưng có vẻ bạo dạn hơn, nếu đổi lại là Vi Tinh, có đánh chết Tạ Quân cũng không tin cô dám chủ động theo đuổi mình. Tạ Quân trước giờ vẫn tưởng mình thích những cô gái sống kín đáo, nội tâm hơn, song đúng lúc anh đang nghĩ nên trả lời thế nào cho phải, thì nhận ra Á Quân tưởng rằng rất bình tĩnh kia, hai chân lại đang run cầm cập, rõ ràng tự cô cũng không biết, cứ mở to mắt nhìn anh mãi, khóe mắt ánh lên sự kiên trì đến bướng bỉnh.
Tạ Quân cũng không biết làm sao, chỉ nghe thấy mình nói: “Cám ơn cô, tôi, hừm, chúng ta không cần nghĩ xa đến thế, cứ làm bạn với nhau trước đã, cô thấy có được không?” Nói xong, bản thân anh vẫn chưa kịp nghĩ ra gì, Á Quân đã reo lên, nhào đến ôm chặt tay anh, rồi vui vẻ nói: “No problem!”
Nóng hôi hổi thơm ngào ngạt chính là cảm giác của Tạ Quân lúc này, trước đây anh vẫn luôn giữ khoảng cách với Á Quân, chưa từng gần gũi thế này, anh theo phản xạ định vùng ra, Á Quân lại càng ôm chặt hơn, thế nào cũng không chịu buông tay…
Mấy ngày sau đó, tiểu thư Từ Á Quân chìm trong lâng lâng vui sướng, mọi sự châm chọc khiêu khích của Amy, cô đều bỏ ngoài tai, không hề quan tâm.
Vi Tinh bị đày đi đào tạo ba ngày vừa về liền bị Á Quân lôi tuột ra khu uống nước “trao đổi tình cảm”, thế mới biết hôm đó cô bạn đã “giải quyết” xong tiểu đội trưởng Tạ.
Hai người đang hết sức cao hứng, thì một mùi hương trà xanh phảng phất lọt vào mũi Vi Tinh, “Có chuyện gì mà vui thế? Xem hai cậu cười tươi chưa kìa?” Tiếng Liêu Mỹ vang lên sau lưng. “A May!”, Á Quân ngạc nhiên mừng rỡ reo lên, “Cậu về lúc nào thế?”. “Mới tối qua”, Liêu Mỹ cười. “Hả? Vậy mà hôm nay đã đi làm rồi? Không bị ảnh hưởng bởi chênh lệch múi giờ sao?” Á Quân ngạc nhiên. “Không có cách nào khác, anh rể thứ nói có cuộc họp quan trọng, buộc phải tham gia, cho nên đành phải đến.” Liêu Mỹ khẽ nhún vài, quay sang chào Vi Tinh: “Hi, Vi Vi, sao lại nhìn tớ như thế? Gặp lại tớ không vui sao?”
“Hả, đâu có, nói gì thế, tớ thấy cậu hình như hơi đen đi thì phải.” Vi Tinh cười cười, chuyện về Liêu Mỹ, Mễ Dương không hề nói rõ với cô, Vi Tinh chỉ biết là, gần đây Liêu Mỹ với nhà họ Mễ rất thân thiết, đối xử với ba người họ cũng rất tốt. Tuy vẫn biết trái tim Mễ Dương hoàn toàn thuộc về mình, song Vi Tinh vẫn cảm thấy khó chịu. Lúc trước Liêu Mỹ lợi dụng cô để tiếp cận Mễ Dương, phảng phất ý tứ báo thù kiểu như trong phim truyền hình, giờ chân tướng sự việc đã rõ rồi thì thôi, sao còn cứ bám nhằng nhằng lấy.
Á Quân ngưỡng mộ hỏi vài câu xem nước Mỹ có vui không, chưa hỏi được mấy, thì có người đến gọi Liêu Mỹ đi họp. Trước khi đi, Liêu Mỹ hẹn họ trưa cùng đi ăn cơm, không đợi Vi Tinh kịp mở miệng, Á Quân đã gật đầu lia lịa. Đến trưa, Liêu Mỹ theo hẹn đưa Vi Tinh và Á Quân đi ăn lẩu, Á Quân do gần đây tâm trạng phấn khởi, ăn nhiều, nói cũng nhiều, Vi Tinh vì còn tâm sự, ăn không thấy ngon mấy.
“Vi Vi, cậu mệt à? Hôm nay xem cậu ăn cơm không được vui lắm thì phải?” Ăn cơm xong, lúc đi dạo phố cơm, Liêu Mỹ bỗng hỏi như đùa. “Đâu có đâu, có lẽ do sáng ăn hơi nhiều, đồ tối qua còn thừa, mẹ tớ nói không ăn hết là phải đổ.” Vi Tinh tìm đại một lý do. Liêu Mỹ chỉ cười không hỏi thêm gì. “Bác gái đảm đang thật đấy, Vi Tinh xem này, chẳng phải cậu mê tít cái áo khoác này sao? Đắt thật đấy, có điều kiểu dáng màu sắc cũng đẹp thật!” Á Quân tặc lưỡi thành tiếng.
Liêu Mỹ nghiêng đầu nhìn, là áo khoác hàng hiệu, là loại không đề giá cũng không sale off bao giờ, thực sự rất đẹp. Vi Tinh ngắm nghía qua lớp kính hồi lâu, phải nói thêm là cô hiếm khi cực kỳ muốn mua một món đồ nào đó, song nghĩ lại rồi lại thôi. Điện thoại của Mễ Dương dạo này toàn tự động tắt rồi bật, không như hồi trước làm cảnh sát hình sự yêu cầu phải mở máy 24/24, không sợ bỏ lỡ chuyện gì quan trọng, Mễ Dương cũng cứ để đấy dùng tạm.
Anh nghĩ từ lâu rồi, nếu lấy nhau Vi Tinh nhất định không muốn ở cùng bố mẹ anh, nhưng nếu anh dọn sang ở nhà đối diện, không khéo mẹ già tức phát điên lên mất, cho nên chỉ còn lại hoa sơn độc đạo – tự mua nhà ra ở riêng! Chuyện này anh chưa từng nói với Vi Tinh, phải nói thêm là bản lĩnh đàn ông của đại cảnh sát Mễ thể hiện ở chỗ đó, gánh vác gia đình là việc của đàn ông, sao có thể để vợ lo lắng theo mình được?!
Đến bà Mễ cũng không biết, mấy năm nay Mễ Dương cũng tích góp được một khoản, sao khác được, ai bảo bên cạnh anh lại có một Giang Sơn có đầu óc kinh tế bẩm sinh cơ chứ. Lương thì nộp cho mẹ, tiền thưởng thì giữ lại dùng. Cộng thêm lúc đầu khi việc kinh doanh của Phì Tam Nhi sắp sửa sập tiệm, là một tay Mễ Dương đứng ra giúp, sau công việc làm ăn khởi sắc, Phì Tam Nhi vẫn luôn ghi nhớ tấm chân tình, đến lúc cùng Giang Sơn hùn vốn đầu tư, hắn khăng khăng đòi tính một phần cho Mễ Dương. Mấy năm nay, anh tuy không nhiều tiền, song mua căn hộ một phòng ngủ một phòng khách ở đường vành đai 5, trả trước khoản đầu, vẫn còn lo được.
Về phần Vi đại tiểu thư, từ nhỏ đã không có khái niệm gì về kinh tế, may mà ngoài ăn uống ra cũng không có sở thích nào tiêu đến tiền, ngoài khoản cố định hàng tháng nộp cho bà Vi, cô cũng dành dụm được một ít, mà thật là chỉ có chút ít, lấy năm ngón tay ra tính vẫn còn thừa, ai bảo lương cô trước giờ toàn thấp lẹt đẹt chứ.
Khó khăn lắm mới vào được BM làm trâu ngựa cao cấp hơn một chút, mới dám vung tay một tí, cho nên mấy ngày nay cô ngấm ngầm định mua tặng Mễ Dương cái điện thoại Nokia mẫu mới ra, dành cho anh một sự bất ngờ. Nghĩ tới việc Mễ Dương sẽ ngạc nhiên sung sướng thế nào, Vi Tinh thấy cái áo khoác không còn đẹp như trước nữa. “Về thôi!”, cô lôi Á Quân đi, Liêu Mỹ liếc nhìn cái áo khoác rồi cũng bước theo.
Ba cô gái vừa đi vừa nói chuyện, chủ yếu là cô nàng Á Quân đang trong trạng thái phấn kích cứ liên tục mở máy, từ chuyện cô trúng tiếng sét ái tình của Tạ Quân như thế nào cho đến việc chòm sao, nhóm máu của hai người hợp nhau ra sao đều là do tạo hóa sắp đặt… Liêu Mỹ mỉm cười lắng nghe, hình như cô cũng có chút hiểu biết gì đó về nhóm máu, thỉnh thoảng cũng thêm vào đôi câu chạm đến tận tâm khảm Á Quân, Á Quân càng phấn khởi hơn.
Vi Tinh theo sau chỉ biết nghe, nhìn đôi chân thon dài của Liêu Mỹ, dáng vẻ cười nói nhã nhặn, bỗng có cảm giác tự ti, sau nghĩ lại thấy Mễ Dương cũng không phải soái ca gì, mắt thì bé, cười thì như lưu manh, ngoài mình ra ai mà thèm chứ, nhưng Liêu Mỹ hình như cũng có ý đó…
“Nàng ta đang nghĩ gì thế nhỉ? Thấy cái này thế nào?” Á Quân đang cầm bộ đồ lót Wacoal lên ướm hỏi Liêu Mỹ. Liêu Mỹ đáp, “Đẹp đấy.” Trong lòng cô lại đang nghĩ hay là Mễ Dương đã nói gì với Vi Tinh rồi, tuy không có gì đặc biệt, song biểu hiện của Vi Tinh từ sau khi gặp mình cứ kỳ lạ làm sao ấy.
“Chị à, để em lấy B80 chị thử xem nhé?”, cô bán hàng cười rất chuyên nghiệp. “Được.”, Á Quân vui vẻ nhận lời. Tạ Quân sơ bộ đã nắm được rồi, nếu mọi chuyện thuận lợi, thì nội y đẹp cũng là một trong những vũ khí chết người mà. “A May, cậu ít nhất cũng phải mặc đến C ấy nhỉ?” Á Quân có phần ngưỡng mộ lướt qua vòng một của Liêu Mỹ. “C và D đều được.” Liêu Mỹ gật gật đầu, cô quay sang hỏi Vi Tinh đang đứng đực ra: “Vi Tinh, của cậu là gì, hay cũng vào thử xem?”
Vi Tinh đang mải nghĩ lung tung liền ngớ ra, “Tớ á? Cái gì là gì cơ? Ờ…”, tiếp đó liền phản ứng ra, đáp rõ to: “Của tớ là O”. Lời vừa dứt, mọi người xung quanh im bặt, Liêu Mỹ và cô bán hàng đều trợn mắt nhìn, tiếp đó là một tràng cười “Ha ha ha” ồ lên, Á Quân cười lăn cười bò, cứ như là điên vậy, Liêu Mỹ cũng hiếm khi cười nhe cả răng, cô bán hàng thì nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Vi Tinh không hiểu đầu cua tai nheo còn thắc mắc, tớ nhóm máu O thì có gì mà buồn cười chứ…
“Bóng đại ca, mai gặp nhé.” Á Quân cười rõ gian vẫy tay chào Vi Tinh xuống xe. Vi Tinh quay lưng ra xa giả bộ không nghe thấy, cô không muốn mất mặt cùng cô nàng Từ Á Quân ngốc nghếch này. Dạo này đám cảnh sát trẻ như Mễ Dương toàn phải làm thêm rất vất vả, đồn trưởng Ngưu hôm nay mở lòng từ bi, cho họ về sớm nghỉ ngơi. Cho nên lúc chiều Mễ Dương nhắn tin nói muốn vào thành phố đưa cô đi ăn cơm, rồi cùng về nhà.
“Tớ gọi cậu mấy câu rồi, không nghe thấy à?” Mễ Dương không biết ở đâu hiện cốc đầu cô một cái, Vi Tinh giật nảy mình, “Đáng ghét, đến từ lúc nào thế?”. “Vừa xuống xe đã thấy cậu đứng quay lưng ra, gọi cậu cũng không thèm nghe”, Mễ Dương cười nói. “Xì, đều là do mụ Từ Á Quân chết tiệt kia gây ra cả đấy.” Vi Tinh lầm bầm, không đợi Mễ Dương hỏi tiếp, kéo anh đi về hướng tòa nhà cạnh công ty BM, đó là một khu bách hóa rất lớn, buổi trưa dân công sở đa phần đều vào đó ăn cơm, rồi tiện thể lượn lờ dạo phố luôn.
“Cay tê mê hoặc”, Vi Tinh một mình chén bay cả con cá hấp, ăn vô cùng thỏa mãn, ăn cơm xong cô vừa ợ hơi vừa cùng Mễ Dương dạo phố. Hai người họ thật sự rất hiếm khi cùng đi dạo phố mua đồ, Mễ Dương đàn ông con trai vốn dĩ đã không thích dạo phố, còn Vi Tinh cũng là cô gái hiếm hoi, không thích dạo phố để tiết kiệm tiền, cho nên khi hai người tay nắm tay lang thang dưới ánh đèn rực rỡ, giữa những gian hàng hiệu đủ loại đẹp đẽ sáng bóng, lại cảm thấy rất mới lạ, rất vui vẻ, hào hứng chỉ chỉ trỏ trỏ.
Gần đây do thay đổi môi trường làm việc, dưới sự soi sáng của Á Quân, Liêu Mỹ, thậm chí là cả Amy, trình độ thưởng thức mốt của Vi đại tiểu thư cũng tăng lên không ít. So sánh với cô, cảnh sát Mễ chỉ là anh chàng nhà quê, cười hì hì nghe Vi Tinh giảng giải thế nào là GUCCI, CD, những thứ đó anh không hứng thú, chỉ khi nhắc đến Cartier, Mễ Dương mới chú ý một chút. Bởi Vi Tinh nói, mục tiêu của con gái bây giờ đối với đám cưới là được đeo nhẫn kim cương Cartier, mặc váy cưới Vera Wang, v.v… Nhưng vừa nghe tới giá tiền, Mễ Dương đã líu hết cả lưỡi, nghĩ bụng nếu cậu không muốn đeo nhẫn Cartier, mặc váy cưới Vera Wang mà ngủ ngoài đường, chúng ta thà để tiền mua nhà còn hơn.
Hai người lang thang không mục đích trong khu mua sắm đến ba vòng. Mễ Dương bỗng kéo Vi Tinh vào một cửa hàng hiệu, chính là cửa hàng có chiếc áo khoác mà cô thích. Cô bán hàng lập tức bước tới đón chào, “Chào anh chị, anh chị cứ xem tự nhiên, thích mẫu nào đều có thể thử.” Vi Tinh gật đầu cười với cô, quay sang hỏi khẽ Mễ Dương, “Vào đây làm gì chứ?”
Mễ Dương nhoẻn miệng cười, cũng thì thào đáp lại: “Chúng ta lượn cả mấy vòng rồi, lần nào cậu cũng đứng lại nhìn cái áo khoác ngoài kia, hai mắt sáng rực, đã thích thì cứ mua thôi.” Vi Tinh bĩu môi, “Cậu biết bao tiền không?”, cô nói ra một con số. Mễ Dương trợn tròn mắt kinh ngạc, rồi nén giọng xuống rất thấp: “Thử một tí chắc không mất tiền đâu, cậu mặc lên tớ xem nào, dù sao cũng đã vào rồi.” Nói xong không đợi trình bày lấy túi xách của Vi Tinh, bảo cô bán hàng lấy số rồi đẩy Vi Tinh vào buồng thử quần áo.
Vi Tinh nghĩ thử thì thử, cô cới áo khoác ngoài, mặc lên, nhìn trái ngó phải, màu hồng nhạt đúng là rất hợp với mình. Cô hài lòng bước ra khoe với Mễ Dương, Mễ Dương nghiêng đầu nhìn ngắm rồi chẳng nói chẳng rằng, lấm lét thậm thụt nhìn xung quanh, bất thình lình túm tay Vi Tinh chạy tuốt ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Nhanh chân lên! Cô bán hàng hiện không ở đây…”, “Hả?!” Vi Tinh ngây ra, đành hoảng hốt ba chân bốn cẳng chạy theo.
Hai người chạy như bay, từ tầng ba phi một mạch ra tận cổng, người đi đường ai cũng phải ngoái nhìn, chạy tới tận góc khuất phía sau bến xe buýt mới dừng lại. Mễ Dương thì không sao, Vi Tinh đứng chống nạnh thở phì phò, tay run run chỉ Mễ Dương song nói không ra tiếng. Đến lúc hơi thở trở lại bình thường, Vi Tinh bắt đầu rú lên: “Cậu điên rồi à! Thân là cảnh sát hiểu luật mà còn cố tình vi phạm, dám trộm đồ của người ta, trời ơi là trời, mai mốt tớ biết đi làm kiểu gì đây! Mai trung tâm mua sắm phát lệnh truy nã tội phạm là chết chắc!”
Mễ Dương nhìn Vi Tinh đỏ mặt tía tai bắt đầu cười ha hả, “Cậu ngốc thật đấy, tớ sợ cậu tiếc tiền không dám mua, vừa nãy đã thanh toán rồi, ha ha, xem mặt cậu trắng bệch ra rồi kìa, buồn cười chết mất thôi.” Vi Tinh sững sờ, nhìn Mễ Dương đang đắc ý đến độ không thể đắc ý hơn, cô thật sự dở khóc dở cười, rất muốn hỏi một câu, cậu năm nay mấy tuổi rồi. Mễ Dương thấy Vi Tinh không nói năng gì, xoay người nhằm hướng khu mua sắm mà chạy, anh vội giơ tay lôi lại, “Đi đâu thế? Chẳng phải tớ đã nói là thanh toán rồi mà!”
Vi Tinh đáp chẳng vui vẻ gì: “Vâng ạ, tiền thì cậu trả rồi, nhưng cái áo khoác tớ mặc lúc trúc vẫn còn ở trong buồng thử đồ của người ta ạ, đúng là đồ ngốc xít!”

