Tôi không phải thiên tài - Chương 28 - Phần 1

Chương 28: Không thể
từ bỏ (2)

 

“Được rồi, cứ yên tâm,
cảnh sát Mễ, đảm bảo đón được Vi đại tiểu thư về cho cậu. Cậu đi làm nhớ chú ý
an toàn, ừ, không phải khách sáo, ha ha, được rồi, đợi ăn cơm cậu mời đây, ừ,
bye!” Đào Hương ngắt tai nghe bluetooth, buồn cười lắc lắc đầu, Mễ Dương lo cô
nhầm giờ mà đến chậm, nhắn tin không yên tâm, lại gọi điện thoại nhắc.

Hôm nay đúng lúc đi về
phía Tây gặp một người bạn cũ, cũng là khách hàng lâu năm, quý bà đó càng trò
chuyện càng cao hứng, sau cùng Đào Hương đành cáo từ nói phải đi sân bay đón
bạn, mới dứt ra được, cúp điện thoại của Mễ Dương xong, cô lái xe nhằm thẳng
đường vành đai 5, định từ lối này đi sân bay, không ngờ nhà mái bằng chưa di
dời, có người còn buôn bán, hàng hóa chất đống lộn xộn. May mà còn thừa thời
gian, Đào Hương cũng không vội, theo dòng xe chầm chậm tiến lên trước.

Đang định mở loa nghe
nhạc, Đào Hương vô tình ngoái đầu lại, sững sờ, thấy vợ Cao Hải Hà đang ôm đứa
trẻ, xách một túi to, từ con đường vòng gần đó vội vội vàng vàng đi tới, mắt
không ngừng nhìn trái ngó phải, rõ ràng là đang tìm gì đó. “Tin tin!”, tiếng
còi giục giã từ phía sau dội lại, Đào Hương vội nhả chân phanh xuôi xuống phía
trước một đoạn.

Dòng xe vẫn chậm chạp
nhích về phía trước, Đào Hương không muốn để ý, nhưng ánh mắt vẫn cứ bất giác
nhìn lại, không lâu sau, cô bắt đầu nhíu mày. Có một người đàn ông đang bám
theo sau vợ Cao Hải Hà, khoảng cách không gần cũng chẳng xa, nhìn thoáng qua
thì tưởng người đi cùng đường, song vợ Cao Hải Hà có thể do không quen đường,
cứ chốc lại dừng chốc lại đi, người đàn ông kia cũng đi đi dừng dừng. Nếu để ý
quan sát, sẽ phát hiện hắn thỉnh thoảng còn dò xét nhất cử nhất động của người
phụ nữ phía trước, dù rằng hắn làm ra vẻ rất tự nhiên.

Không ổn, thật sự rất
không ổn, liên tưởng đến những vụ cướp giật dịp tết nhất, Đào Hương nhìn đồng
hồ, cắn răng, đánh vô-lăng rẽ vào đường dành cho xe đạp, biết là phạm luật cũng
không biết làm thế nào khác được. Chị ta là vợ của Cao Hải Hà, dù cô chẳng có
chút cảm tình nào với người phụ nữ ấy, nhưng chính là vì chị ta là vợ của Cao
Hải Hà, Đào Hương càng không thể trơ mắt đứng nhìn chị ta xảy ra chuyện.

Vốn định lái xe quay
lại, chào hỏi chị ta một tiếng, biết đâu người đàn ông phía sau thấy khó mà
lui, nhưng nào ngờ cô trong phút bất cẩn va vào một người phụ nữ trung niên đi
xe đạp, người phụ nữ thoáng nghiêng ngả nhưng không ngã, sau phen hết hồn lập
tức chặn ngay đầu xe Đào Hương bắt đầu kêu la.

Đào Hương ra sức bấm
còi, Dương Mỹ Lan lại giả điếc ló ngơ, nhằm một con đường nhỏ trông rất hoang
vu mà rẽ vào, quả nhiên, người đàn ông kia cũng rẽ theo, hắn còn ngoái đầu nhìn
về phía này một cái. Đào Hương nhanh chóng xuống xe xin lỗi rồi nói có việc gấp
phải đi, ai dè bà kia giãy nảy lên bù lu bù loa, Đào Hương cuống quá không biết
làm thế nào, vội rút ra 200 tệ đưa cho bà ta, rồi lái xe theo, thì người đã
khuất bóng.

Đỗ tạm xe vào lề
đường, Đào Hương xuống xe đuổi theo. Vừa rẽ vào, cô cũng trợn tròn hết cả mắt,
trong đó lại có tận mấy ngả đường, Đào Hường trong lúc cấp bách đành chọn lấy
một lối trông có vẻ nguy hiểm nhất lao vào. Vừa chạy vừa bấm sẵn 110, ngộ nhỡ
xảy ra chuyện gì, có thể gọi được luôn, tiết kiệm thời gian đồng thời tránh
trong cơn hoảng loạn mà luống cuống.

“Đồng chí, Ái Gia là
con gái của em gái anh thật sao?” Dương Mỹ Lan ôm chặt Ái Gia, nhìn chăm chăm
từng cử chỉ của người đàn ông.

Em gái nói rồi, người
ta không muốn gặp người ngoài, nhưng không ngờ lại tìm đến chỗ hẻo lánh thế
này, hơn nữa người đàn ông này rõ ràng chẳng quan tâm gì đến bản thân đứa trẻ
và vết bớt kia, chỉ nhìn thoáng qua, đã bắt đầu lật đi lật lại lần sờ cái áo
bông của Ái Gia. Dương Mỹ Lan tuy không thông minh, song nếu không phải đích
thân em gái giới thiệu, cô lại khao khát mang lại hạnh phúc cho Ái Gia, cũng
không dễ tin đến thế, nhưng giờ bản năng khiến cô nhận ra chuyện này có vẻ hơi
liều lĩnh rồi.

“Để tôi xem lại một
chút, xem kỹ một chút.” Người đàn ông nói qua loa lấy lệ, hắn cẩn thận sờ lần
chiếc áo bông, mình nhớ rõ ràng là đã khâu chìa khóa vào trong này rồi, sao
lại… “Ơ? Cô làm cái gì thế?!” Chiếc áo bông trong tay bỗng nhiên bị Dương Mỹ
Lan giằng lại, mặt hắn tối sầm, thấy Dương Mỹ Lan mắt mở to sợ sệt, lại vội
vàng mềm mỏng, “Em gái, em làm gì thế?”

Dương Mỹ Lan nuốt nước
bọt, “Đồng chí, rốt cuộc anh có phải người thân của đứa bé này không?” Người
đàn ông nheo mắt, rồi mỉm cười nói: “Tôi thì thấy rất giống, có điều, tôi vẫn
muốn để em gái tôi xác nhận lại một chút, hay là thế này đi, đứa bé chắc chắn
là chị sẽ không giao cho tôi rồi, giờ bọn buôn người đầy ra đấy, chi bằng, tôi
mang cái áo bông này về cho em gái tôi nhận có được không, nếu cô vẫn không yên
tâm, thì đây!” Hắn rút ra 500 tệ, “Chị cầm lấy, chút tiền mua sữa cho cháu, xem
là tiền cọc!”

“Không, không cần
tiền!” Dương Mỹ Lan lập tức lắc đầu, lùi lại một bước, “Không phải tôi không
muốn đưa cho anh, mà đồ tùy thân của con bé chỉ độc cái áo với cái chăn hoa này
thôi, tôi không thể để anh mang đi được, thật sự không được. Anh bảo mẹ con bé
đến một chuyến, tôi lại đem mấy thứ này cho cô ấy xem, tôi đảm bảo sẽ không để
bất cứ ai biết chuyện.” Người đàn ông có vẻ miễn cưỡng, “Có cái áo bông rách
tôi lấy làm gì, nhất định sẽ trả lại cô, chỉ đem về xem thôi, em gái tôi không
tiện tới.” Nhưng Dương Mỹ Lan vẫn một mực lắc đầu, sắc mặt người đàn ông càng
lúc càng khó coi, chẳng nói chẳng rằng nhìn Dương Mỹ Lan.

Dương Mỹ Lan nhìn mà
rét run, cô ôm chặt lấy Ái Gia đang ngủ, nhìn đối phương đề phòng. Người đàn
ông bỗng thở dài, “Thế thì hết cách rồi, cứ tạm thế đã, để tôi về xem em gái có
thể đến được không, làm phiền chị rồi.” Dương Mỹ Lan thở phào nhẹ nhõm, “Không
sao, lúc nào cũng được, vậy chúng tôi đi trước đây!”, nói rồi ôm Ái Gia xoay
người định đi.

“Á!” Dương Mỹ Lan chỉ
thấy sau đầu nhói một cái, người đã đổ ập về trước, lúc ngã xuống, cô còn cố
nghiêng sang bên, để tránh đè vào Ái Gia trong lòng. Ái Gia đang say ngủ chợt
choàng tỉnh, oa oa, bắt đầu khóc toáng lên. Ngươi đàn ông lập tức bịt miệng đứa
trẻ, rồi ra sức giằng cái áo bông trong tay Dương Mỹ Lan, nhưng không ngờ Dương
Mỹ Lan đã bất tỉnh rồi vẫn khư khư túm chặt không rời. Hắn khẽ chửi mấy câu,
chẳng thèm để ý đứa bé nữa, bắt đầu cạy tay Dương Mỹ Lan ra. Dương Mỹ Ngọc lén
lút bám theo cảm thấy tim mình đập như sấm nổ trong lồng ngực, cô thật sự sợ
người ở cách đó không xa kia có thể nghe thấy. Vốn chỉ định chụp lại chứng cứ
đề phòng Hoàng Phi lật lọng, không ngờ lại tận mắt chứng kiến hắn hành hung chị
mình. Điện thoại trong tay Dương Mỹ Ngọc sắp vắt ra cả nước, song cô không dám
động đậy một cái nào, sợ bị Hoàng Phi phát hiện, đến giết luôn cả mình, vậy là
cứ thế đơ ra, run cầm cập, tái xanh tái xám.

Tiếng khóc của đứa bé
đã dẫn đường cho Đào Hương đang đi tìm, cô vừa đến nơi thì thấy Dương Mỹ Lan
nằm sóng xoài trên đất, đứa bé thì cứ oa oa khóc. Xông đến xem, thấy Dương Mỹ
Lan đã lịm đi, vội vàng kiểm tra một lượt, sau đầu cô có máu, Đào Hương lập tức
lôi điện thoại ra báo cảnh sát, rồi gọi 120.

“Hự!” Dương Mỹ Ngọc
thở hắt ra, cô bịt chặt mồm, sợ hãi nhìn Hoàng Phi từ phía sau nhảy ra, đánh
Đào Hương ngất lịm, rồi lại tiếp tục cạy cái áo bông trong tay Dương Mỹ Lan.
Dương Mỹ Ngọc sợ đến sắp tè ra quần, mắt nhìn Hoàng Phi kéo cái áo từ trong tay
Dương Mỹ Lan ra. Bất thình lình, ngay sau lưng cô, vang lên tiếng một cụ ông:
“Cô gái kia, cô dẫm hết lên đống than của nhà tôi rồi, cô xem vỡ vụn ra cả rồi
còn đâu!”

Dương Mỹ Ngọc như con
chim giật mình sợ hãi nhảy dựng lên, nhìn vẻ mặt không hài lòng của ông cụ,
Dương Mỹ Ngọc căn bản không đủ can đảm quay đầu lại, cô biết Hoàng Phi nhất
định đã trông thấy mình rồi. “Há, người đâu mà lại như thế chứ hả!” ông cụ nhìn
Dương Mỹ Ngọc đột ngột cắm đầu chạy hét lên, nhưng cô đã cắm cúi chạy xa rồi.

“Bác à, bác cứ ninh
cánh gà trước đi, cháu mua ít rau rồi về. Vâng, Đào Hương đi đón Vi Tinh, bác
không phải lo đâu, bác cứ nấu cơm thật ngon là được. Vâng, vậy cháu cúp máy
đây.” Bà Vi nhét lại điện thoại vào túi, nhanh chân bước ra ngoài, định qua chợ
mua ít đồ tươi về nấu cho Vi Tinh.

Vừa ra khỏi con ngõ
công ty, đã thấy Dương Mỹ Ngọc cùng một cậu thanh niên đang giành nhau cái gì
đó, cậu kia tóc nhuộm vàng hoe. Bà Vi từng trông thấy cậu ta một lần, cưỡi xe
máy đến đón Dương Mỹ Ngọc, nói là bạn trai cô, hình như học trường nghệ thuật
gì đó.

Hai người không biết
nói gì, cậu tóc vàng đột nhiên giật lấy túi xách của Dương Mỹ Ngọc, lục lọi một
hồi, sau cùng cầm điện thoại của Dương Mỹ Ngọc nhét vào tọt vào túi, rồi đẩy
Dương Mỹ Ngọc chạy đuổi theo một cái, quay người đi thẳng. Hắn ngẩng đầu lên
thấy bà Vi đang nhìn mình, chẳng hề nể nang gì trừng mắt nhìn bà Vi một cái, ý
như đừng cố dây vào chuyện người khác, rồi mới chạy.

Bà Vi chau mày, nghĩ
bụng không hiểu loại người gì nữa, đàn ông bây giờ thịnh hành đánh phụ nữ hay
sao? Đang do dự không biết có nên tới hỏi han không, thì thấy Dương Mỹ Ngọc
cũng không đuổi theo nữa, chỉ ngồi bệt xuống bên đường, vùi đầu vào cánh tay,
bờ vai rung rung, hình như đang khóc.

Bà Vi khẽ thở dài,
chuyện của bọn trẻ chẳng cách nào quản nổi. Bà dè dặt bước vòng qua, nghĩ bụng
vẫn con gái mình là nhất, nghe lời, tìm bạn trai cũng xem như có mắt nhìn. Ông
xã nói đúng, con người ta không thể lựa chọn bố mẹ cho mình, có người có mẹ như
thế, Mễ Dương thực ra cũng rất đáng thương…

“Vi Tinh, cô bạn của
cậu ở đâu rồi?” Ra khỏi cửa hải quan, Á Quân đã ngó nghiêng xung quanh, Vi Tinh
vừa xuống máy bay liền nhắn tin đã an toàn trở về gửi cho mẹ già, Mễ Dương và
Đào Hương. Mẹ già lập tức gọi điện cho cô, hai người kia thì không thấy động
tĩnh gì. Mễ Dương thì chắc đang làm nhiệm vụ, không trả lời điện thoại, tin
nhắn là chuyện thường, nhưng Đào Hương nói sẽ ra đón mình cũng không trả lời
thì đúng là lạ thật.

Do chỗ cửa hải quân có
chút rắc rối, nhất thời không để ý, giờ mọi người đều ra cả rồi, vẫn không thấy
bóng dáng Đào Hương đâu. “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy,
xin vui lòng gọi lại sau…” giọng nữ nhẹ nhàng nhưng máy móc vọng lại, không
phải chứ? Vi Tinh cảm thấy không thể nào, Đào Hương trước nay làm việc rất chắc
chắn, sao lại có thể tắt máy vào lúc này chứ?

Vi Tinh cũng không dám
đi, đành kéo Á Quân cùng đợi, cũng gần cả tiếng đồng hồ rồi, vẫn không thấy tăm
hơi Đào Hương đâu, điện thoại thì vẫn tắt máy. Cũng không thể đợi đến trời sáng
chứ, mà còn cả Á Quân nữa, Vi Tinh bắt đầu thấy lo lắng đành chia tay Á Quân,
bắt xe về nhà. Bác tài vừa nghe thấy ngoài đường vành đai 5 phía tây, ngon rồi!
Mừng như bắt được vàng, nhanh nhẹn giúp Vi Tinh cất hành lý vào thùng sau.

Vi Tinh gọi điện thoại
cho Đào Hương, vẫn không được, lại gọi cho Mễ Dương, cũng lại tắt máy rồi, Vi
Tinh lúc này thực sự hơi lo rồi, xảy ra chuyện gì chứ… Phỉ thui phỉ thui cái
mồm! Nghĩ đi nghĩ lại suốt dọc đường về, trông thấy đã sắp về đến nhà rồi, mà
điện thoại hai người kia vẫn không gọi được. Vi Tinh cũng không còn cách nào,
đành về nhà đã rồi tính.

Về đến nhà, ôm bố mẹ
thắm thiết một lúc, thì điện thoại réo vang. Vi Tinh chạy lại xem, là Mễ Dương!
Một bụng lo lắng thoắt cái biến thành lửa giận, bắt máy là bắt đầu gào: “Đại Mễ
chết tiệt, cậu nói xem có chuyện gì hả! Tắt máy làm gì chứ! Cậu có biết tớ ở
sân bay…” Chưa nói hết câu, Vi Tinh bỗng chết lặng, ông bà Vi đang bận sắp xếp
hành lý và bày biện đồ ăn cũng sững lại, chỉ thấy sắc mặt Vi Tinh thoáng chốc
chuyển sang trắng bệch, cô lắp ba lắp bắp: “Cậu, cậu, cậu nói sao cơ? Đào Hương
làm sao…”

“Lách cách” một tiếng,
khóa cửa bật mở, cái cửa vốn đã cũ mèm bị đá tung ra, Hoàng Phi mướt mát mồ hôi
xông vào. Hà Ninh đang ngồi trơ như gỗ trên giường, trong tay nắm chặt tờ giấy,
thấy hắn vào, nhất thời chỉ trợn mắt lên nhìn, không nhúc nhích. Hoàng Phi
không thèm ngó ngàng tới cô, lật tung hòm tủ tìm đồ, “Cái kéo để đâu rồi?!” Hắn
đầu cũng không ngoảnh lại hỏi, sau lưng vẫn không động tĩnh gì.

Hoàng Phi vốn đã nộ
khí công tâm, quay lại thấy Hà Ninh vẫn ngồi ngây ra, hắn bước mấy bước tới,
lại một cái tát, “Bốp!” một tiếng, Hà Ninh ngã nghiêng xuống giường. “Shit! Tao
hỏi mày đấy, không nghe thấy à?” Mặt Hoàng Phi biến dạng. Hà Ninh như vừa bừng
tỉnh cơn mộng, sấp ngửa tìm kéo đưa cho hắn.

“Lách cách, lách
cách!” Hoàng Phi cắt tung cái áo bông ra, Hà Ninh đột nhiên lao đến, “Áo của
con tôi! Con tôi đâu! Con tôi sao rồi! Hả! Sao anh lại cắt tan nó ra thế này?!”
Cô định xông vào cướp cái áo, thì bị Hoàng Phi thúc cùi chỏ xô ngã, “Cút ra,
còn lôi thôi ông mày giết mày trước!”, “Ha ha ha!”. Không lâu sau, Hoàng Phi
cười phá lên, Hà Ninh ngồi trên đất thấy hắn từ đống vải vụn nhặt ra một cái
chìa khóa nhỏ, giơ lên trước mắt ngắm nghía, vẻ tham lam không thể giấu giếm.

“Đấy là cái gì?” Hà
Ninh không hay biết gì hỏi, “Hừm, đại phú quý.” Hoàng Phi cẩn thận cất kỹ chìa
khóa. Những suy đoán của Đinh Tử và Mễ Dương quả không sai, Hoàng Phi là tên kẻ
cắp chuyên nghiệp, hắn vì nghiện hút mà bập vào con đường này. Nhà giàu kia có
người họ hàng là con bạc, trước đó vì chuyện mượn tiền mà nảy sinh lục đục với
người chị họ xa giàu có kia, hắn ngoài mặt vẫn kính cẩn lái xe cho chị họ,
nhưng sau lưng lại tìm đến kẻ cùng một ruộc là Hoàng Phi, ra tay trộm bộ nữ
trang đắt giá nhất của nhà bà chị.

Hoàng Phi đã có tiền
án, còn con bạc kia thì chưa, hai người bàn tính kỹ càng, nơi càng nguy hiểm
lại càng an toàn, con bạc kia sai vợ ra ngân hàng mở một két bảo hiểm, đem đồ
nữ trang cất giấu, người đứng tên là vợ con bạc, chìa khóa lại trong tay Hoàng
Phi, thiếu ai trong hai người đó cũng không lấy được đồ ra, đợi sóng gió qua đi
thì đem bán lấy tiền chia. Nhưng không ngờ cảnh sát truy đuổi ráo riết, Hoàng
Phi vì nghiện hút mà bị bắt đi cai nghiện, hai người đều không dám gặp mặt. Con
bạc cứ theo sát nhà Hoàng Phi, không ngờ Hà Ninh sợ hãi ôm con chạy trốn, còn
Hoàng Phi lúc đầu để đảm bảo an toàn, lại đem chìa khóa két bảo hiểm khâu vào
áo bông của đứa bé, thực sự không ai nghĩ ra, Hà Ninh cũng không hay biết.

Qua sự cố ngẫu nhiên,
Hoàng Phi đương nhiên không bỏ cuộc, hắn lặng lẽ lần theo… và hôm nay, nguyện
vọng của hắn cuối cùng đã được đền đáp.

Giờ đã chạm tay tới mỏ
vàng, tâm trạng Hoàng Phi vui lên nhiều, chìa khóa đã tìm thấy, phải đi ngay
thôi. Hắn ra lệnh cho Hà Ninh, “Nhanh cái tay lên, thu dọn đồ đạc rồi đi! Vé xe
tôi mua đây rồi!”, “Đi? Đi đâu? Con gái rốt cuộc làm sao rồi? Anh nói đi chứ!”
Hà Ninh vùng đứng dậy, túm chặt cánh tay Hoàng Phi không chịu buông.

“Gào cái gì mà gào!”
Hoàng Phi định đánh cô, song lại thấy hiện tại không phải lúc, giờ lên đường là
quan trọng. “Cứ thu dọn đồ đạc đi đã rồi tôi nói, nếu không đừng mong gặp lại
con!” Hắn đe dọa. Thấy Hà Ninh răm rắp nghe lời, Hoàng Phi đắc ý cười, giờ làm
nốt một việc nữa là xong, con oắt tham lam lại nhát gan kia, ta giờ chưa có
thời gian xử lý nó, song cũng phải cảnh cáo nó một chút.

Hắn gọi điện thoại, Hà
Ninh nghe thấy hắn lạnh lùng cười nói: “Em gái Mỹ Ngọc à, bao giờ thì đến lấy
tiền thế… Không phải khách sáo, anh với em còn lạ gì nhau nữa, em nhìn thấy
anh, anh cũng trông thấy em… hà, cầm điện thoại chụp cảnh chị gái thảm thương
như thế, cảm giác không tồi chứ hả… Đừng nói như thế, anh còn phải cảm ơn em
nữa mà, nếu không phải có em giúp đỡ, việc của anh còn không thành ấy chứ!
Không liên quan gì đến em á? Hê hê, được thôi, nếu em có gan thì cứ đi mà báo
cảnh sát, xem họ có tin chúng ta không có quan hệ gì không, tiền em cũng đã cầm
rồi… Thôi nào, đều là châu chấu như nhau cả thôi, nghe cho rõ đây, sau này phần
của em bao nhiêu một đồng cũng không thiếu, cứ thế đi, thứ không nên giữ mà cố
giữ thì cẩn thận nó cắn mất tay! Phải rồi, giờ là thời cơ tốt để “an ủi” ông
anh rể quý hóa của em đấy, ha ha ha!” Hoàng Phi cười gằn cúp máy.

Hắn biết thừa Dương Mỹ
Ngọc không có gan đi báo cảnh sát, hắn cũng đã nói rõ rồi, nếu cô ta dám đi báo
cảnh sát, sẽ lôi cô cùng xuống nước. Qua mấy bữa cơm, hắn từ lâu đã đánh hơi ra
chuyện cô ả chầu chực anh rể mình, giờ gọi món cho cô ta rồi, người ích kỷ như
ả hẳn biết cân nhắc bên nặng bên nhẹ chứ.

Hoàng Phi cực kỳ đắc ý
trong bụng, mình đang từng bước chắc chắn tiến tới mục tiêu, ai cũng đừng mong
thoát ra được, khống chế một người thực ra vô cùng đơn giản, chỉ cần hai chữ
“nhân tính” là đủ. “Anh rốt cuộc đã làm gì người phụ nữ đó, cái gì mà thảm
thương? Nếu anh không nói cho tôi biết con gái thế nào rồi, tôi sẽ không đi
cùng anh đâu!” Hà Ninh đứng cạnh càng nghe trong lòng càng sợ hãi, cô nhìn như
muốn ăn tươi nuốt sống Hoàng Phi hỏi.

“Hừm, tôi nói cho cô
biết, cô đừng có rượu mời không uống rượu phạt, đi theo tôi, phần đời còn lại
của cô cứ đợi mà hưởng phúc đi. Đứa con đó mất rồi thì thôi, chúng ta vẫn có
thể đẻ đứa khác mà, cô sinh cho tôi thằng cu, có bao nhiêu tiền tôi cho nó
hết.” Hoàng Phi nửa đe dọa nửa dụ dỗ nói. Thấy Hà Ninh không nói gì, hắn nhếch
mép, quả nhiên, không ai là chê tiền cả. Giọng điệu hắn càng nhẹ nhàng tợn: “Bà
xã, đi thôi.” Đêm dài lắm mộng, hai mụ đàn bà đó chắc không đến nỗi chết, song
hắn cũng phải đề phòng cảnh sát tìm tới nhà, khó khăn lắm mới lấy lại được chìa
khóa, không thể để xảy ra sai sót nữa. Về phần Hà Ninh, hắn cười khẩy trong
bụng, rời khỏi đây, xử lý cô ta thế nào, chẳng phải mình quyết là được sao?

Mất rồi thì thôi, đẻ
đứa khác… Những lời qua loa vô trách nhiệm của Hoàng Phi khiến Hà Ninh hoàn
toàn tuyệt vọng, hắn nhất định đã làm hại người phụ nữ hiền lành kia rồi, con
gái cũng… Hà Ninh đờ đẫn đưa mắt nhìn về phía mảnh giấy rơi trên giường lúc
trước. “Cô còn ngây ra đấy làm gì? Sao hả, lẽ nào cô vẫn còn luyến tiếc thằng
đẹp mã kia?! Tôi nói cho cô biết, cô mà còn dám nhớ đến nó, tôi sớm muộn sẽ cho
nó chết, cô không tin thì cứ thử xem?” Hoàng Phi nghĩ đến việc Hà Ninh vẫn nhớ
nhung Giang Sơn liền nổi cơn điên, con đàn bà này hắn có thể không cần, nhưng
không thể để rơi vào tay kẻ khác.

Thấy Hà Ninh mắt không
chớp nhìn tờ giấy kia, Hoàng Phi tò mò đi tới cầm lên xem, thoáng sững người,
cúi đầu nhìn kỹ hơn, “Đây là kết quả xét nghiệm của tôi…”, chưa dứt lời, bỗng
mũi miệng bị miếng vải bịt lại, một mùi thuốc thử hóa học chua chua xông vào
mũi, Hoàng Phi ra sức vùng vẫy, song Hà Ninh gắng sức ấn chặt mũi miệng hắn lại
như khóa gọng kìm ghì chặt lấy hắn không buông.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.