Angiêlic và tình yêu, chương 40

Trong bàn tay dài của chàng, bàn tay mềm yếu của nàng run lên, bị cầm tù. Chàng nghĩ là bàn tay này đã đeo đầy nữ trang, được một ông vua hôn, nó đã cầm vũ khí với một quyết tâm lạnh lùng, nó đã đánh, đã giết. Bàn tay này bây giờ nghỉ ngơi như một con chim mỏi mệt trong lòng bàn tay chàng. Ở ngón tay nàng trước đây nàng đã đeo một chiếc nhẫn vàng. Sự nhắc lại này làm chàng đau đớn, nhưng Angielic không thể dõi theo ý nghĩ của chàng.
Nàng giật mình khi nghe chàng hỏi dồn:
- Tại sao em lại nổi loạn chống lại vua nước Pháp? Chàng lập tức cảm thấy bàn tay của vợ mình rút ra.
Trở về với quá khứ của mình đối với nàng, nhạy cảm như đụng vào một vết thương. Tuy vậy, chàng muốn biết rõ.
Chàng sẽ tra tấn nàng, nhưng chàng sẽ buộc nàng phải trả lời cho chàng. Có những điểm mờ ám mà bằng bất cứ giá nào nàng cũng phải làm cho sáng rõ để khỏi đau khổ thêm nữa.
Chàng thấy một ánh sợ hãi nhảy nhót trong mắt Angielic. Quyết tâm đòi hỏi phải nói hết sự thật hiện rõ trên khuôn mặt chàng.
- Vì sao? – Chàng lặp lại một cách gần như nghiêm khắc.
- Làm sao anh biết được điều đó?
Chàng có một cử động để xua đi những lời giải thích vu vơ.
Tôi biết. Nói đi!
Nàng phải cố gắng hết sức.
- Nhà vua muốn em trở thành người tình của ông ta. Ông ta không chấp nhận lời chối từ của em. Để đạt được mục đích, ông ta không lùi bước trước một cái gì hết, cho lính về canh giữ em ngay trong lâu đài của chính em, đe dọa sẽ bắt giữ em và giam em vào một tu viện nếu sau một thời gian suy nghĩ em không đầu hàng lòng đam mê của ông ta.
- Và em không bao giờ đồng ý phải không?
- Không bao giờ
- Tại sao?
Mắt Angielic tối lại và nhuốm màu đại dương.
- Anh còn hỏi em sao? Đến bao giờ thì anh mới cho là em yêu anh và mất anh đã đưa em đến chỗ tuyệt vọng? Hiến mình cho Nhà vua! Có thể nào em lại phản bội anh, người mà ông ta kết án một cách bất công? Cướp mất anh của em. Nhà vua đã cướp đi của em tất cả. Tất cả mọi thú vui, tất cả mọi vinh quang của triều đình không thể thay thế cho sự vắng mặt của anh. Ôi! Em đã gọi anh biết bao nhiêu, tình yêu của em.
Nàng sống lại sự trống trải tàn nhẫn ấy, nỗi buồn thảm của một tình yêu đã mất đôi khi nằm im dưới đáy con tim nàn, nhưng một chuyện không đâu cũng làm nó đau đớn. Cho nên, với lòng đắm say, nàng đưa tay và ôm quanh người chàng, ấp trán vào đầu gối chàng. Sự ngờ vực và những câu hỏi của chồng nàng làm nàng đau đớn, nhưng chàng còn đây. Điều đó mới là quan trọng.
Sau một lúc, chàng bắt đầu phải ngẩng đầu lên.
- Tuy vậy, em cũng đã gần như đồng ý phải không?
- Phải, nàng nói – Em là người đàn bà, yếu đuối trước một ông vua đầy quyền uy.. .Em không có gì để tự vệ. Ông ta có thể làm hỏng đời em một lần nữa. Ông ta đã làm…Thật uổng công mà em đã liên minh với các đại lãnh chúa ở Poatu, những người này vì những lý do khác đã nổi dậy chống lại Nhà vua. Thời gian không ủng hộ sức mạnh của các tỉnh. Nhà vua đã đè bẹp chúng tôi, đánh bại chúng tôi..Bọn lính đã phá nát đất đai của em, đốt cháy lâu đài của em. Một đêm chúng đã cắt cổ các gia nô của em, đứa con trai mới đẻ của em…Với em, chúng đã…
Nàng lặng im. Nàng do dự. Nàng chỉ muốn im đi cho rồi, để người ta khỏi biết đến nỗi hổ thẹn của mình. Nhưng vì Ônôrin, đứa con hoang mà sự hiện diện của nó gợi lên nỗi đắng cay của một người chồng bị phản bội, cho nên phải nói rõ với chàng.
- Ônôrin đã sinh ra từ trong đêm ấy – nàng nói với giọng khàn đặc – Em biết anh rõ điều đó vì cử chỉ anh đối với nó lúc nãy, anh có hiểu không, Giôphrây?...Khi em nhìn nó thì đối với em, không như anh tưởng tượng là kỷ niệm về một người đàn ông mà chắc là em yêu, nhưng chỉ có nỗi hãi hùng của một đêm tội ác và bạo lực đã ám ảnh em bao năm tháng và em chỉ muốn vĩnh viễn quên đi. Em không tìm cách để gợi lòng thương hại của anh đâu, làm thế anh sẽ đem lại cho em một tình cảm đau đớn. Nhưng em muốn xua đuổi những bóng tối đang lượn lờ trên tình yêu của chúng ta. Chứng minh sự có mặt nhỏ nhoi tội nghiệp nổi lên giữa hai chúng ta và làm anh yên tâm về sự âu yếm em dành cho nó. Làm sao mà không thể yêu nó cho được? Những tội ác lớn nhất em đã phạm phải với con bé này. Em đã muốn giết nó từ trong trứng. Mới đẻ ra, em đã vứt bỏ nó, không thèm nhìn ngó tới…Số phận đã đem nó trả lại cho em. Em đã mất bao nhiêu năm mới có thể yêu được nó, cười với nó. Mối hận thù của mẹ nó đã đứng hàng đầu lúc nó mới ra đời. Đấy là nỗi ăn năn của em. Người ta không nên ghét bỏ kẻ vô tội. Anh đã hiểu điều đó vì anh đã cưu mang nó, một đứa con không cha. Anh hiểu là nó không làm hoen ố giá trị tình cảm gắn bó em với anh và không có cái gì, không có cái gì, em xin thề, có thể thay thế, có thể so với sự đam mê, nhiệt tình yêu thương của anh đối với em.
Giôphrây đờ Perắc đột nhiên đứng dậy. Nàng cảm thấy chàng xa lìa, tách khỏi nàng. Nàng đã nói rất hăng, không lựa lời, không nghĩ kĩ về những gì nàng đang nói, vì cuộc biện bạch đó là thành khẩn, là tiếng kêu của con tim nàng. Và bây giờ chàng nhìn nàng, lạnh lùng. Đứng trước nàng, chàng mới vừa đây đã thủ thỉ “Phu nhân yêu dấu”. Nàng sợ. Có phải chàng đã buộc nàng phải nói ra những lời nguy hiểm mà chàng không thể tha thứ cho nàng được chăng? Gần chàng, nàng mất hết can đảm, mất hết khôn ngoan. Người đàn ông này sẽ luôn luôn là một điều bí ẩn đối với nàng. Mạnh hơn nàng rất nhiều!.. Đối với chàng, không thể nào giở trò xảo quyệt, nói dối. Trong cuộc sống là một nhà đấu kiếm không ai có thể đánh bại nổi, trong lĩnh vực tình yêu, chàng cũng không để cho ai làm mình bị thương tổn, sự tránh đỡ cũng nhanh nhẹn không kém.
- Còn cuộc hôn nhân của em với hầu tước đuy Plexi Belie?
Angielic thẳng người lên, chàng cũng vậy. Trong tình trạng xúc động chàng gây ra cho nàng, nàng cảm thấy hết sức rõ mọi va đập. Nàng vẫn là nàng, ở thể thuần khiết và chàng có thấy được điều đó không? Đây là thời điểm của sự thật. Nàng giận chàng là đã hỏi dồn nàng đến cái nước này.
“Không – lúc đó nàng tự nhủ - ta sẽ không chối từ con người ấy. Không chối từ chàng và đứa con trai chàng đã cho ta”
Nàng nhìn chồng với vẻ thách thức
- Em yêu ông ấy.
Rồi lập tức thấy ra là tình cảm Philip đem lại cho nàng khác xa mối tình của nàng dành cho người chồng đầu tiên, nàng run rẩy giải thích:
- Ông ấy đẹp trai, em đã mơ ông ấy từ khi em mới lớn lên và ông ấy xuất hiện trên đại dương của sự buồn thảm, của sự bơ vơ. Nhưng không phải vì thế mà em lấy ông ấy làm chồng. Em đã bắt ông ấy phải lấy em, đúng thế, bằng một sự đe dọa phát giác ô nhục, em đã buộc ông ấy phải lấy em, nhưng em có thể làm mọi việc để trả lại cho con trai em đẳng cấp đã bị tước đoạt. Chỉ còn ông ấy, hầu tước Plexi, đại nguyên soái và bạn của Nhà vua là có thể đưa em vào Vécxay và giúp em có được cho con trai em chức vụ và tước vị vẻ vang…Bây giờ thì em biết, em thấy những điều em làm đều do lòng cuồng nhiệt muốn cứu chúng nó, lôi chúng ra khỏi số phận sầu thảm đè nặng một cách bất công. Em đã trông thấy chúng mặc trang phục thị đồng trong triều, được Nhà vua đón tiếp. Như thế tự chuốc lấy những trận đòn và sự thù ghét của Philip đối với em cũng chẳng là cái gì…
Một thứ mỉa mai ngạc nhiên lóe lên trong đôi mắt màu đen đang nhìn nàng.
- Thống chế đuy Plexi lại có thể thù ghét em sao?
Nàng nhìn chàng như thể không hề trông thấy chàng. Trong ngôi nhà lá mất hút giữa rừng già châu Mỹ, nàng nhớ lại một cách mãnh liệt những nhân vật trong quãng đời đã qua của nàng và trong số họ, con người lạ lùng nhất, bí mật nhất, đẹp trai nhất, độc ác nhất, là thống chế đuy Plexi vô song, đi trên đôi ủng gót đỏ giữa đám các lãnh chúa và các phu nhân, giấu dưới lần vải xa tanh của ông ta là một con tim tàn nhẫn và buồn rầu.
- Trong tình yêu ông ấy cũng thù ghét em…Philip tội nghiệp.
Nàng không quên là ông ta đã chạy thẳng đến cái chết, không hề kêu ca, chia sẻ giữa tình yêu đối với Nhà vua và đối với nàng, và không thể lựa chọn…và “đầu ông ấy bị một quả đại bác mang đi…”.
Không, nàng sẽ không chối từ ông ấy. Nếu Giôphrây không hiểu thì cũng mặc.
Nàng cúi mắt nhìn xuống những kỷ niệm của nàng với bộ mặt nửa đau thương nửa âu yếm mà chàng đã quen trông thấy. Nàng lấy làm ngạc nhiên trong khi nàng đang chờ đón một cuộc thẩm vấn mới và cay độc, lại cảm thấy cánh tay của chàng ông lấy vai nàng. Nàng đã thách thức chàng vậy mà chàng lại ôm lấy nàng, nâng mặt nàng lên để ngắm nghía và hai mặt chàng trở thành hiền dịu vô cùng.
- Em là người đàn bà như thế nào? Tham lam, hiếu chiến, bất trị nhưng mà hiền hậu quá, yếu đuối quá…
- Anh là người đoán được ý nghĩ của người khác, sao anh còn hoài nghi?
- Con tim của em đối với tôi còn tối tăm. Có thể là vì nó có quá nhiều quyền lực đối với con tim của tôi. Angielic, linh hồn của ta ơi, còn cái gì ngăn cách chúng ta: sự kiêu hãnh, sự ghen tuông, hay là yêu nhau quá mức, đòi hỏi nhau quá mức…
Chàng lắc đầu như tự trả lời cho chính mình.
- Tuy vậy, tôi sẽ không chối từ. Vì em, tôi sẽ đòi hỏi mọi thứ.
- Anh có tất cả ở em.
- Chưa đâu.
- Anh biết rõ những yếu đuối của em, nhữn nuối tiếc của em. Thiếu ngọn lửa của anh, em đã tìm cách sưởi ấm mình bằng một chút tình thương, một chút tình bạn. Giữa người đàn ông và người đàn bà, chuyện đó được xưng danh là tình yêu. Nhiều khi em đã phải trả giá bằng việc từ bỏ cả quyền sống của mình. Có phải anh muốn biết những điều đó không nào?
- Không, những cái khác kia. Ít nữa tôi sẽ biết…Khi đoàn người từ Bôxtôn tới.
Chàng ôm nàng càng chặt hơn.
…- Thật kỳ lạ khi anh khám phá ra em là người đàn bà khác với người anh hằng tưởng tượng…Ôi người vợ lạ lùng của ta, người đẹp nhất, người không thể nào quên, có thật là người ta đã trả em cho anh, gửi gắm trong cái ngày đầy hoa ở nhà thờ Tuludơ đấy không?...
Nàng thấy khuôn mặt chàng cúi xuống biến dạng đi và những nét nhăn sâu, cái miệng đa tình và rắn rỏi mấp máy trong một nụ cười vô cùng buồn bã.
- Tôi là một người canh giữ rất tồi, kho báu đáng thương của tôi ạ… Kho báu quí giá của tôi, bao nhiêu lần để mất…
- Giôphrây…nàng lẩm bẩm.
Nàng muốn nói với chàng một điều gì, kêu lên với chàng là tất cả đều đã bị xóa sạch vì hai người đã tìm thấy nhau, nhưng nàng nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng gọi của một đứa bé thức dậy.
Giôphrây đờ Perắc nguyền rủa trong kẽ răng.
- Đồ chết giẫm – Chàng nói – Thế gian này còn chưa đủ hoang vắng hay sao mà không để cho người ta yên ổn chuyện trò một chút…
Tuy vậy nhưng rồi chàng cũng đành cười lên và đi ra mở cửa.
Cô bé Rêbeca nhà ông Manigô thở hổn hển trước ngưỡng cửa, vẻ hớt ha hớt hải và như vừa đi hàng dặm đường mới tới đây.
- Bà Angielic – Cô bé khẩn khoản, giọng nói đứt quãng vì xúc động -Bà đến..bà đến nhanh lên…chị Gieni…chị ấy sắp sinh con.

 

Chương 40: -

Đứa bé của Gieni lọt lòng lúc rạng đông. Con trai. Đối với tất cả những người ở chung quanh căn nhà lá nơi người mẹ trẻ đã cho nó ra đời, hình như trên trái đất này chẳng có một đứa trẻ nào kỳ lạ như thế và việc nó là con trai được coi như là một phép màu.
Tối hôm trước Angielic đã đưa Gieni đến ngôi nhà của Cơrâulê và những đứa bé đang ngủ đều đã được bế đi nơi khác. Bà Manigô, bà chủ của các phòng khách của bà ta ở La Rôsen, mất hết can đảm trước một sự kiện bà tưởng tượng là phải có những thứ đúng theo nghi thức thông thường.
- Tại sao chúng ta ở đây -Bà ta rên rỉ - Không có bếp than để sưởi ấm chỗ nằm, không có bà đỡ để cấp cứu những đứa con đáng thương của tôi. Một khi tôi nghĩ đến những chiếc khăn trải giường đẹp đẽ bằng đăngten trên chiếc giường lớn của tôi…Ôi! Lạy Chúa.
- Bọn lính kỵ binh của Nhà vua đã để nguyên cả ủng chui vào ngủ trong khăn trải giường bằng đăngten của nhà bà rồi – Angielic nhắc lại một cách nghiêm khắc cho bà ta nhớ - Điều đó bà cũng biết rõ như tôi. Bà hãy vui lên vì đứa bé này không phải sinh ra trong xó nhà tù còn trần trụi hoàn toàn hơn thế này nhiều, mà sinh ra trong tự do và giữa những người thân thuộc.
Gieni run lẩy bẩy, cứ bám chặt lấy nàng, Angielic phải kiên nhẫn ngồi bên cô ta và an ủi cô ta. Vào khoảng nửa đêm, một nhân vật rất lạ chợt đến. Đấy là một bà già người Anhđiêng đem tới những kinh nghiệm.
- Bà Angielic, bà gợi ý giúp chúng cháu – Bỗng Gieni quyết định…- Phải…Cháu muốn bà đặt tên cho thằng cháu. Như thế nó sẽ gặp may. Bà đã đưa chúng cháu đến đây. Bà đã chỉ dẫn chúng cháu…Đêm vừa qua, khi cháu cho người qua gọi bà, cháu cảm thấy sẽ không có điều gì không lành có thể xảy ra với cháu nếu có bà bên cạnh. Bà đặt tên cho nó đi. Bà Angielic…Bà đặt cho nó một cái tên thân thiết đối với bà…và bà sẽ cảm thấy vui sướng có một đứa bé…đầy sức sống mang cái tên đó.
Cô ta dừng lại và Angielic tự hỏi Gieni đã biết được điều gì mà nhìn nàng như vậy, nhìn với con mắt nhòa lệ và đầy yêu thương. Cô ta là một người đàn bà có con tim tế nhị. Lấy chồng và những thử thách đã làm biến đổi tuổi trẻ khờ dại của cô ta.
Cô ta dành cho Angielic một tình thương yêu vô hạn và hết sức khâm phục nàng.
- Cô làm cho tôi bối rối, Gieni ạ.
- Cháu xin cô.
Angielic cúi nhìn đứa bé nàng bế trên tay. Nó có mái tóc vàng và bụ bẫm. Có thể mắt nó sẽ xanh. Nó giống bé Giêrêmi và giống một đứa bé khác có mái tóc vàng, da thịt đỏ hồng mà nàng đã từng ôm vào con tim của mình.
Nàng khẽ vuốt ve cái đầu và mớ tóc hung của đứa bé.
- Đặt tên cho nó là Sáclơ Hăngri – Nàng nói – Cô nói đúng đấy, Gieni ạ. Tôi thích cháu bé này có cái tên như thế.
Nàng cúi xuống để trao thằng bé vào tay người mẹ trẻ và mỉm cười.
- Nếu mà cháu giống nó, cô sẽ là người một người mẹ hạnh phúc, Gieni – Nàng nói rất khẽ - Vì, thật vậy, nó là đứa bé đẹp nhất trong tất cả mọi đứa bé.
Nàng hôn cô ta và đi ra cửa ngôi nhà tranh.
Mặt trời rọi ánh nắng vào giữa mặt nàng và nàng có cảm giác như có đám người đông nghịt trước mặt mình, từ đó vang lên tiếng xáo động mạnh. Angielic loạng choạng, đưa tay lên mắt. Nàng thấy mình đã kiệt sức.
Một bàn tay vững vàng đỡ lấy nàng.
- Lại đây – Tiếng chồng nàng nói như ra lệnh.
Nàng bước đi mấy bước. Hết chóng mặt.
Chẳng có đoàn người nào hết mà chỉ có một toán đông những người Tin lành xen lẫn những người trong đoàn thủy thủ của tàu Gunxbôrô, những người đi săn, Cơrâulê, ngài đờ Uyêcvin, mấy người Anhđiêng và cả những người lính Tây Ban Nha trong những bộ áo giáp màu đen.
Cái tin kì diệu về một đứa bé da trắng vừa mới ra đời làm cho người cả xứ đổ tới.
- Hãy nghe tôi nói…
Bá tước đờ Perắc nói với họ.
- Tất cả các bạn tới đây, những người thuộc giống da trắng, để ngắm nhìn điều kì diệu này được đổi mới mỗi lần: sự ra đời của một đứa bé trong chúng ta. Sự hứa hẹn của cuộc sống mỗi lần lại xóa đi những kỷ niệm về cái chết. Nhờ có đứa trẻ yếu đuối này mà các bạn cảm thấy đoàn kết và thôi không thù ghét nhau nữa. Vì thế mà đối với tôi, đây là thời điểm thuận lợi để tôi đạt lời đến tất cả các bạn là những người mang nặng trên đôi vai số mệnh của dân tộc trong đó đứa trẻ sơ sinh này sẽ lớn lên…Tới các bạn từ La Rôsen đến, tới các bạn từ Ecôxơ hay nước Đức hay nước Anh hay nước Tây Ban Nha đến, tới các bạn thương gia hay quí tộc, thợ săn hay binh lính….Thời kỳ của những cuộc tranh giành cãi cọ phải chấm dứt. Chúng ta không bao giờ được quên rằng chúng ta có một mối liên hệ chung. Tất cả chúng ta đều là những người bị đày biệt xứ…Tất cả chúng ta đều bị những người anh em của chúng ta vứt bỏ. Những người này thì vì lòng tin của họ, những người khác thì vì của cải của họ, những người khác thì vì nỗi đói nghèo của họ. Chúng ta hãy vui lên đi, không phải tất cả mọi người đều có vinh dự được xây dựng một tân thế giới…Ngày xưa tôi là lãnh chúa của Tuludơ và Akitenơ. Thái ấp của tôi rộng mênh mông. Sự ghen ghét của vua nước Pháp do sợ sức mạnh phong kiến của các tỉnh đã làm cho tôi thành một kẻ lang thang, một người không tên tuổi, không quê hương, không có quyền. Bị vu cáo bằng hàng nghìn lý do, bị kết tội tử hình nên tôi phải trốn chạy. Tôi mất hết tất cả, những thái ấp, những lâu đài, quyền lực, và tôi phải lìa bỏ vĩnh viễn người thân của tôi. Lìa bỏ người vợ mà tôi yêu dấu, mà tôi đã cưới và người vợ này đã cho tôi những đứa con trai…
Chàng dừng lại, đưa mắt nhìn kỹ những sinh linh rách rưới và tản mát đang vừa nghe chàng nói vừa nín thở và trông mắt họ vui lên.
- Hôm nay, tôi vui thích vì những thử thách đó .Tôi còn có cuộc đời và tình cảm quí vô giá là thấy mình có ích cho thế giới này. Hơn nữa, một số mệnh tốt đẹp mà các bạn gọi là Ý trời, thưa các bạn -Chàng vừa nói thêm, vừa cúi chào những người Tin lành – đã trả lại cho tôi người vợ mà tôi yêu dấu.
Chàng giơ cao bàn tay của chàng đang cầm tay Angielic.
- Nàng đây…Đây là người đàn bà mà tôi đã cưới làm vợ, cách đây mười lăm năm, trong nhà thờ của xứ Tuludơ, giữa cảnh huy hoàng vinh dự…Đây là nữ bá tước đờ Perắc đờ Moren Ixtitoru, vợ tôi.
Angielic cũng như những người đến dự đều sửng sốt về sự báo tin bất thần này. Nàng nhìn chồng hoang mang trong khi đó chàng nhìn nàng mỉm cười một cách đồng lõa. Và cứ như nàng thấy lại chàng trong nhà thờ thành Tuludơ khi chàng cố công một cách vô ích để làm yên lòng cô dâu nhỏ bé đang hoảng sợ.
Chàng giữ mãi cái khiếu đóng kịch đó của các nền văn minh ấm áp miền Nam. Rất thoải mái, thích thú về hiệu quả việc mình làm, chàng đưa nàng đi giữa đám đông nghèo khổ, giới thiệu nàng như giới thiệu với những nhân vật tai to mặt lớn nhất của một thành phố.
- Đây là vợ tôi…Nữ bá tước đờ Perắc.
Nhà quí tộc vui tính vùng Noócmăngđi là người đầu tiên bình tĩnh lại, liền tung mũ lên trời.
- Nữ bá tước đờ Perắc muôn năm!
Đấy là hiệu lệnh của một cuộc tung hô dần dần trở thành cuộc nhiệt.
Hai người đi qua những tràng vỗ tay và những nụ cười bạn bè. Bàn tay Angielic run rẩy trong lòng bàn tay của bá tước đờ Perắc, như khi xưa, nhưng nàng mỉm cười. Và nàng cảm thấy nghìn lần sung sướng hơn là được đưa đi giữa vinh quang, trên một con đường đầy hoa hồng.

 

Báo cáo nội dung xấu