Nhất đao khuynh thành, chương 30
Trong sự tĩnh lặng đáng sợ, bỗng nhiên có một người trong đám đông cười vang. Tô Mộng Chẩm ngạc nhiên nhìn Đường Duyệt. Đường Duyệt bỗng nhiên cười thành tiếng. Nàng nhìn đám người ở đây, cảm thấy bọn họ rất nực cười.
Nàng từ từ dừng lại, nhìn Tô Mộng Chẩm: “Cho nên, dựa theo những điều ngươi nói, phụ thân thực sự của ta là vị giáo chủ Bái Nguyệt Giáo này. Mẫu thân ta cũng vì báo thù ông ấy, mới đồng ý lấy người phu xe?”. Nàng lặp lại, trên mặt lộ ra một thần sắc khó hình dung.
Tô Mộng Chẩm gật đầu, hắn nhận thấy biểu hiện của nàng có gì đó kỳ lạ.
Nàng khẽ mỉm cười, nhưng những giọt lệ không ngừng tuôn rơi. Tâm trí nàng dường như đã hoảng loạn, ánh mắt bắt đầu hoảng hốt, rã rời. Dường như nàng muốn khóc thật to. Tất cả mọi việc của nàng, dường như đã bị câu nói nhẹ tên của Hiên Viên Trì Trì hủy hoại hết. Tất cả những chuyện gặp trên đời, nàng đều có thể âm thầm chịu đựng, chỉ vì nàng cho rằng bản thân mình vẫn còn hy vọng. Ngày trước, hy vọng của nàng là Ôn Nhã Như, sau này hy vọng của nàng chính là Thương Dung. Nhưng vì người đại ca Đường Mạc này, nàng đã từ bỏ người nàng yêu thương nhất, chạy đến nơi này, cuối cùng để chứng minh rằng… nàng chỉ là một câu chuyện phiếm, một chuyện nực cười nhất trong thiên hạ mà thôi! Nàng đã quá ngu ngốc, đã quá coi trọng mình. Trên thực tế, không có ai cần nàng, người thực sự cần nàng lại bị nàng bất chấp tất cả mà từ bỏ. Đúng, vẫn còn có người đang đợi nàng. Chàng nhất định sẽ cần nàng, sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng, bất luận nàng biến thành bộ dạng nào, chàng cũng sẽ không bao giờ rời xa nàng! Trong mắt Đường Duyệt đột nhiên dâng lên một tia hy vọng.
“Nàng muốn tìm ai? Thương công tử sao? Nàng không biết là sau khi nàng bỏ rơi hắn, Thương gia đã xảy ra chuyện gì sao?” Tô Mộng Chẩm đã nhận ra tâm ý của nàng, chậm rãi hỏi: “Gia tộc Thương gia mắc một căn bệnh rất kỳ lạ. Rất ít người đàn ông nào có thể sống qua tuổi ba mươi. Sau khi nàng đi, Thương gia đã làm một tang lễ rất lớn, điều này, nàng chắc chắn không biết”.
Đường Duyệt ngây người, tia hy vọng cuối cùng trong đôi mắt cũng dần biến mất.
Vừa nói ra những câu này, Tô Mộng Chẩm lập tức hối hận. Hắn chỉ biết Đường Duyệt không hề do dự muốn từ bỏ tất cả ở đây để lao vào lòng người khác. Không phải là hắn không biết nếu nói sự việc này ra sẽ là một đòn công kích lớn thế nào đối với Đường Duyệt. Song hắn vẫn nói, vì một toan tính bí mật rất đáng sợ, nhưng khoảng khắc nhìn thấy nét mặt của Đường Duyệt, toan tính đó lập tức tiêu tan, thay vào đó là một sự hối tiếc vô hạn.
Sắc mặt Đường Duyệt trở nên mù mịt. Nàng nhìn qua những người trước mặt một lượt, bỗng chốc cảm thấy dường như không hề quen biết họ.
Đường Mạc cũng không để ý đến Hiên Viên Trì Trì nữa. Chàng điểm vào huyệt đạo của nàng khiến nàng không cách nào động đậy được nữa, sau đó bước về phía Đường Duyệt: “Muội đang làm gì vậy?”.
Đường Duyệt không cử động, chỉ đứng nhìn chàng.
Đường Mạc bị ánh mắt đó làm cho lạnh thấu xương. Chàng cắn chặt môi, đột nhiên giơ tay tát nàng một cái: “Muội hãy tỉnh lại đi!”.
Trong đầu Đường Duyệt trống rỗng. Thậm chí mất một thời gian khá lâu, nàng chỉ cảm thấy trước mắt mình toàn một màu đen tuyền.
Thương đại ca đã chết… Chàng đã chết rồi… Trong lòng Đường Duyệt thấy rất mơ hồ. Trong lúc hỗn độn đó, nàng chỉ biết mình vừa nghe được một tin rất khủng khiếp.
Rất lâu sau đó, nàng ngẩng đầu, lẩm bẩm nói: “Thương đại ca, là muội đã hại huynh, là lỗi của muội… Muội nên phát hiện ra sức khỏe của huynh không tốt. Nhưng lại làm tổn thương huynh như vậy. Vì đám người này, vì đám người này… đám người đáng sợ này, đã làm tổn thương huynh…”. Nói đến đây, cổ họng Đường Duyệt nghẹn đắng, nói không thành lời: “Huynh trưởng, phụ thân… ha ha ha ha…”.
Đám người này thật sự rất đáng sợ, thế giới này thật sự rất lạnh lùng, tàn khốc… Sự lạnh lùng, tàn khốc nhanh chóng khiến nàng nghẹt thở, tại sao không có người nào đến cứu nàng…
Đường Mạc không để ý đến nàng nữa, nâng thanh kiếm, chầm chậm bước về phía Hiên Viên Lãng Nhật.
Hiên Viên Lãng Nhật trong lòng nặng trĩu, ông ta hỏi: “Ngươi muốn giết ta?”.
Đường Mạc đáp: “Để giết ngươi, ta bất đắc dĩ phải từ bỏ muội muội của mình. Bất đắc dĩ từ bỏ sự tự tôn và nhân cách sống của mình. Bây giờ chính là cơ hội duy nhất để giết chết ngươi”.
Hiên Viên Trì Trì nhìn thấy cảnh tượng đó, vội vàng hét lên: “Không cho phép ngươi giết ông ấy!”. Đường Mạc sao dám làm thế chứ! Người đó chính là phụ thân của nàng. Nàng đã phải tốn bao nhiêu công sức để có được sự yêu thương của ông. Cho dù nàng không phải là nhi nữ thân sinh của ông thì đã sao? Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ tận mắt nhìn thấy người khác giết chết ông! Nàng chỉ muốn bóc trần bộ mặt thật của Tô Mộng Chẩm trước mặt ông. Giữa lúc then chốt giữa cái sống và cái chết, cứu ông ấy một mạng để đổi lại sự quan tâm của ông ấy mà thôi! Nhưng nàng đã bị điểm huyệt, chỉ có thể cắn chặt răng, dùng tất cả sức lực của mình để giải huyệt đạo.
Đường Duyệt đột nhiên xông tới chặn trước mặt Đường Mạc, nàng chầm chậm nói: “Đại ca, hãy giết muội đi”.
Cổ Đường Mạc lô gân xanh, chàng lạnh lùng cười đáp: “Muội vì người phụ thân chưa từng gặp mặt này mà muốn đối đầu với ta?”.
Đường Duyệt khẽ lắc đầu, sắc mặt tuyệt vọng, nàng nói: “Muội sống không còn ý nghĩa gì nữa. Huynh hãy giết muội đi!”.
Từ đầu cho tới cuối, nàng chưa từng có ý nghĩ cứu Hiên Viên Lãng Nhật. Nàng chỉ muốn chết mà thôi. Rõ ràng nàng đã rút Khuynh Thành ra, nhưng cũng không còn sức để nắm vững nó. “Muội cầu xin huynh, coi như muội cầu xin huynh có được không? Đại ca, huynh hãy giết chết muội đi… Muội thực sự rất đau khổ… rất khó chịu…” Đường Duyệt nói.
Tô Mộng Chẩm nói lớn: “Đường Mạc, muội muội huynh điên rồi, tránh xa nàng ấy ra!”.
Đường Mạc phẫn nộ, đang định đẩy nàng ra, không ngờ đúng lúc này, có một luồng lực rất lớn tấn công chàng từ phía sau. Chàng không ngờ chưởng đó lại mạnh đến vậy. Gần như bất ngờ, người chàng lao về phía trước, thanh kiếm trong tay đã thực sự đâm vào người Đường Duyệt…
Hiên Viên Trì Trì đã đả thông huyệt đạo, thậm chí đã mượn thanh kiếm của Đường Mạc để giết Đường Duyệt!
Trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, Tô Mộng Chẩm kinh ngạc, thất thanh kêu lên: “Đường Duyệt!”.
Hắn vội vàng đứng dậy, lúc này mới phát hiện hàn khí trong người mình vẫn chưa hoàn toàn được đẩy ra hết. Nhưng hắn bất chấp tất cả những gì có thể xảy ra. Hắn chạy như bay đến, kịp thời ôm lấy thân thể mềm nhũn của Đường Duyệt!
Hiên Viên Trì Trì đứng sau ung dung cười nói: “Đường công tử, ngươi đã làm gì vậy? Ngươi nhìn rõ chưa?”.
Đường Mạc không dám tin người đang đổ xuống chính là Đường Duyệt. Chàng đã làm gì, chàng đã tự tay giết chết muội muội của mình? Chàng đã bất chấp tất cả để vào Bái Nguyệt Giáo, thậm chí đã sẵn sàng hợp tác với Tô Mộng Chẩm gian trá, lắm mưu nhiều kế, chính là để giết chết Hiên Viên Lãng Nhật. Nhưng bây giờ chàng đã làm gì?
“Ngươi hãy nhìn rõ đi, chính ngươi đã tự mình giết muội muội của mình. Trên thanh kiếm của ngươi đã nhuốm máu, nhưng máu đó không phải của kẻ địch. Mà chính là máu của muội muội ngươi!”
Đường Mạc cảm thấy đau đầu vô cùng. “Đúng, ngươi đã giết chết muội muội của mình, muội muội mà ngươi yêu thương nhất… Nàng ấy đã làm nhiều điều vì ngươi như vậy, hy sinh bản thân mình nhiều như vậy. Nhưng ngươi đã giết nàng…” Chàng như người mất hồn, thẫn thờ đứng đó.
Hiên Viên Trì Trì tận dụng cơ hội này chạy đến bên cạnh Hiên Viên Lãng Nhật, vui mừng nói: “Phụ thân, người không sao chứ?”.
Không ngờ, Hiên Viên Lãng Nhật đẩy nàng ra, lạnh lùng nói: “Cút!”.
Hiên Viên Trì Trì ngây người, không hiểu mình đã làm sai điều gì. Hiên Viên Lãng Nhật tự mình đứng dậy, nhìn nàng, nhắm mắt nói: “Ta vĩnh viễn không muốn nhìn thấy ngươi nữa…”.
Hiên Viên Trì Trì ngạc nhiên, trừng trừng mở to mắt không dám tin. Nàng nhìn về phía Đường Duyệt đang nằm trong tay Tô Mộng Chẩm, đột nhiên cười vang, đến nỗi chảy cả nước mắt: “Các người đều vì cô ta, vì cô ta sao? Cô ta có điều gì tốt, ta có chỗ nào không bằng cô ta? Lẽ nào chính vì ta không phải nhi nữ do ông sinh ra sao? Huyết thống thực sự quan trọng như vậy sao?”. Nước mắt đã làm nhòa hết khuôn mặt nàng.
Hiên Viên Lãng Nhật nhìn bộ dạng như điên như khùng của nàng, rồi nhìn sang phía Đường Duyệt, nhất thời cũng không có hành động nào.
Tô Mộng Chẩm nhìn quanh một lượt, đột nhiên cảm thấy trò chơi này nên kết thúc ở đây. Hiên Viên Lãng Nhật chưa chết, nhưng ông ta sẽ đau khổ gấp mấy lần chết.
Hiên Viên Trì Trì sắp phát điên, đến lúc Đường Mạc tỉnh lại, nhất định sẽ không tha cho nàng. Còn Đường Duyệt cũng chưa chết. Bọn họ đều không biết, chỉ có Tô Mộng Chẩm kề sát nàng, vẫn có thể cảm thấy hơi thở yếu ớt của nàng.
Tô Mộng Chẩm bế Đường Duyệt lên, hạ giọng nói: “Tất cả đều kết thúc rồi…”.
Tất cả cũng nên kết thúc ở đây thôi.
Chương 30: Mất mát
Thương Dung đã chết rồi. Đường Duyệt vì nghe thấy câu này mà trở nên đờ đẫn. Chết rồi sao? Nàng vẫn còn mong muốn được quay lại bên chàng, chờ đợi chàng mỉm cười mà nói: “Đừng lo lắng gì cả, ta tha thứ cho nàng”. Vậy mà Tô Mộng Chẩm lại buông một câu nhẹ tênh với nàng, Thương Dung đã chết.
Chàng đã chết rồi! Chàng đã đi đến một nơi mà nàng không bao giờ tìm thấy, không bao giờ được nhìn thấy nụ cười dịu dàng của chàng, cũng không bao giờ được nghe thấy giọng nói của chàng nữa. Lúc nàng đau khổ nhất, chàng đã ôm lấy nàng và nói với nàng rằng, cho dù nàng có trở thành hình dáng thế nào đi nữa thì chàng vẫn cần nàng, vẫn lấy nàng, cả đời này chỉ yêu thương che chở cho một mình nàng thôi. Nhưng tất cả đều đã không còn nữa rồi…
Thanh kiếm sắc nhọn của Đường Mạc đâm xuyên qua người nàng, nhưng cũng không thể so sánh được với cái ý nghĩ trong đầu đang làm cho nàng như phát điên, hoảng loạn… Nỗi đau đớn làm mắt nàng mờ đi. Khuôn mặt xinh đẹp của Hiên Viên Trì Trì cách đó không xa trở nên xấu xí đáng sợ. Hình như Đường Duyệt đã ngã ngửa về phía sau, hai tai bị ai đó bịt lấy, mọi ý thức đều biến mất.
Đột nhiên nàng nghe thấy ai đó lớn tiếng la lên. Thực ra thì nàng không nghe thấy gì cả, nhưng trong mơ hồ dường như lại nhìn thấy một người đang đi tới. Tiếp đó nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, dường như có ai đó bế nàng lên.
Cái cảm giác trời đất quay cuồng quả là rất khó chịu. Nhưng Đường Duyệt lại cho rằng mọi thứ sẽ kết thúc thật nhanh chóng. Nàng đã từng cố gắng, nhưng lại chẳng có kết quả gì. Chỗ bị thanh kiếm xuyên qua dường như đã bị thủng ra chảy máu. Đau muốn chết đi được. Nàng muốn khóc, nhưng lại bị cả một vùng đen tối rợp trời kín đất bao phủ lấy tất cả ý thức. Sau đó nghe thấy ai đó nói: “Nàng không được phép chết. Ta sẽ không để nàng chết”.
Rất nhiều ngày dau đó, Đường Duyệt luôn chìm đắm trong hồi ức. Có lúc nàng còn nhìn thấy thời thơ ấu của mình, khi nàng luôn phải trốn vào một góc khuất để khóc thầm. Sau đó là từng cảnh tượng hỗn loạn, phần lớn là cảnh Đường Mạc cầm tay dạy nàng học võ nghệ. Những ký ức sau đó ngày càng ít dần, ngay cả những ký ức về Ôn Nhã Như cũng không còn xuất hiện nữa. Đầu óc dường như bị một vùng trống rỗng bao phủ, nó từ từ nuốt trọn tất cả mọi ký ức của nàng.
Hàng mi dài của Đường Duyệt khẽ chớp chớp, nàng mở mắt ra. Dường như nàng đã tỉnh lại từ cơn ác mộng. Nhưng cơ thể chỉ được thả lỏng trong phút chốc rồi sau đó tinh thần lại trở nên hoảng loạn. Đường Duyệt khẽ cử động ngón tay, toàn thân lạnh ngắt, người nặng trình trịch, giống như nằm trên đống bông đang bị lún xuống, không còn một chút sức lực nào.
Một thiếu niên đang ngủ gục say sưa bên mép giường của nàng. Đường Duyệt nằm đó, cũng chẳng buồn động đậy. Nàng nghiêng đầu nhìn người thiếu niên trước mặt, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, không biết là đã nhìn thấy ở đâu rồi.
“Cuối cùng thì cô nương đã tỉnh lại rồi!” Người thiếu niên đột nhiên tỉnh lại, giọng nói vô cùng vui sướng như thể lâu lắm rồi không gặp. “Bây giờ công tử có thể thở phào nhẹ nhõm rồi nhé!” Trên khuôn mặt non tơ đó là một sự vui sướng thuần khiết. Đôi mắt đen nhánh chứa đựng cả một sự ấm áp như ánh mặt trời.
Một nam tử bước vào, thấy nàng đã tỉnh lại liền chăm chú nhìn nàng hồi lâu rồi mới rảo bước về phía nàng, nắm lấy tay nàng.
Người thiếu niên vui vẻ đứng tránh sang một bên, mỉm cười nhìn hai người.
Đường Duyệt cau mày, nàng không thích sự tiếp xúc thân mật như vậy của nam tử này. Nàng như nhận thức được, định rụt tay lại. Nhưng đối phương lại càng nắm chặt hơn, dường như suốt đời trọn kiếp này không muốn buông ra.
“Nàng cảm thấy chỗ nào không khỏe thì cứ nói với ta”. Giọng người đó dịu dàng, trìu mến, như sợ làm nàng bị giật mình.
Đường Duyệt cảm thấy kỳ lạ, nàng luôn cảm thấy con người trước mặt như đang đeo một chiếc mặt nạ, khiến cho người khác không thể nhìn rõ tâm trạng thực sự của chàng. Nhưng quả thật chàng vô cùng tuấn tú, nàng nghĩ thầm, nụ cười đó quả là rạng rỡ.
Đường Duyệt đột nhiên nói: “Ta là ai? Chàng có biết ta là ai không?”.
Tô Mộng Chẩm mỉm cười nói: “Nàng là tân nương tử của ta, nàng không nhớ sao?”.
Đường Duyệt nhắc lại: “Tân nương tử ư?”.
Ánh mắt của Tô Mộng Chẩm quyến luyến trên khuôn mặt nàng một lát rồi nói: “Bởi vì, cha nàng đã gả nàng cho ta rồi… Ta đã đồng ý với ông ấy, cả đời này sẽ chăm sóc che chở cho nàng mãi mãi”.
Đường Duyệt yên lặng gật đầu: “Vậy cha thiếp hiện đang ở đâu?”.
Tô Mộng Chẩm bình thản nói: “Cha nàng đã qua đời rồi!”.
Đường Duyệt nghi ngờ nhìn người thiếu niên kia. Cậu ta cũng vội vã gật đầu lia lịa, dường như sợ nàng không tin.
Đường Duyệt nói tiếp: “Vậy chàng vẫn muốn lấy thiếp sao?”.
Tô Mộng Chẩm cười nói: “Người ta yêu chính là nàng. Cha nàng còn sống hay đã qua đời thì cũng vẫn vậy thôi”.
Đường Duyệt cảm thấy đầu đau như muốn vỡ tung ra, bàn tay nàng vừa chạm vào đầu, Tô Mộng Chẩm liền nắm lấy cổ tay nàng: “Sức khỏe nàng vẫn còn yếu, nàng hãy nghỉ ngơi đi”.
Đường Duyệt nói: “Nhưng thiếp không nhớ được gì cả”.
Tô Mộng Chẩm mỉm cười đáp: “Vậy thì bây giờ ta sẽ nói cho nàng tất cả. Thế nào? Nàng không tin sao?”.
“Công tử, con xin lui ra ngoài trước”. Vừa nói người thiếu niên vừa chạy như bay ra ngoài.
Tô Mộng Chẩm khẽ xoa đầu Đường Duyệt, rồi tỏ ra tương tâm: “Nàng nghèo khổ, không tiền bạc, không thân phận, chẳng có gì trên người cả. Ta giàu có hơn nàng, có địa vị hơn nàng, nếu có lừa dối nàng thì cũng chẳng được lợi lộc gì?”.
Đường Duyệt sững người, cắn chặt môi. Dường như những lời này làm cho nàng vô cùng đau khổ.
Tô Mộng Chẩm lại rất thích thái độ này của nàng. Hắn sờ lên mặt nàng, buông một tiếng thở dài: “Như thế này còn làm cho người khác thích hơn nhiều so với khuôn mặt không biểu cảm của nàng trước đây”.
Đường Duyệt vẫn cố tình né tránh sự tiếp xúc của Tô Mộng Chẩm chẳng vì lý do gì cả. Trong lòng đột nhiên có một sự chống đối trỗi dậy. Không thích, thật sự nàng không thích con người này, không tin tất cả những lời con người này nói chút nào. Nhưng những lời chàng ấy nói chẳng có gì sai cả. Bây giờ nàng nghèo khổ, không tiền bạc, không thân phận, không địa vị, ngay cả chiếc giường mà nàng đang nằm cũng là của chàng. Nàng hoàn toàn không có gì đáng để chàng phải lừa nàng.
Câu hỏi cuối cùng, Đường Duyệt ôm lấy ngực, nhìn Tô Mộng Chẩm nghi hoặc: “Vậy tại sao thiếp lại bị thương?”.
Trong ánh mắt của Tô Mộng Chẩm có chút gì đó thương hại. Hắn vẫn không lẩn tránh đôi mắt sáng lấp lánh của nàng. Cho dù đôi mắt ấy có thể soi tỏ sự xấu xa bỉ ổi và tàn khốc trong tim hắn. Nhưng hắn vẫn nhìn thẳng vào mắt nàng, dịu dàng nói: “Bởi vì có người ghen ghét, không muốn hai ta được ở bên nhau. Mà nàng thì lại ngốc nghếch không biết cách né tránh, nên mới lĩnh trọn nhát kiếm đó”.
Thái độ của Đường Duyệt từ nghi hoặc chuyển dần sang thận trọng, dè chừng.
Tô Mộng Chẩm giơ tay giúp nàng vén vài lọn tóc vương trên trán ra sau lại. Nhưng vẫn có vài lọn không chịu nghe lời, lại rơi xuống. Tô Mộng Chẩm mỉm cười đưa tay ra vén tiếp, nhưng Đường Duyệt lại tránh đi. Đường Duyệt cúi đầu, cắn mạnh đôi môi. Nàng cảm thấy rất khó chịu, không chỉ vì bản thân mình không nhớ nổi cái gì, mà quan trọng hơn là nàng không thích tất cả những điều mà con người đang đứng trước mặt nàng vừa nói. Nàng chậm rãi nói: “Nhưng thiếp vẫn luôn cảm thấy có một thứ gì đó rất quan trọng dường như không thể nhớ ra”.
Tô Mộng Chẩm đương nhiên là biết người mà nàng muốn nói tới là ai rồi. Nhưng hắn tuyệt đối không bao giờ ngu xuẩn tiết lộ với nàng chân tướng sự việc. Một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi nói: “Thứ mà nàng nói có lẽ chính là thanh đao Khuynh Thành của nàng chăng?”.
Đôi mắt Đường Duyệt đột nhiên vụt sáng, nàng vội vã nói: “Đao… đao của thiếp sao?”.
Tô Mộng Chẩm gật đầu nói: “Sức khỏe của nàng bây giờ không thể cầm đao được. Vì thế ta đã cất nó đi rồi. Nếu nàng muốn xem thì cũng phải đợi khi nào khỏe lại rồi hẵng hay”.
Hình như là vậy, chắc là có một thanh đao, Đường Duyệt ngẫm nghĩ. Nhưng hình như vẫn có cái gì đó không đúng… Lại tiếp tục suy nghĩ kỹ hơn, nhưng nàng chỉ cảm thấy đầu đau như muốn vỡ tung ra. Nước mắt nàng đau khổ tuôn rơi.
Tô Mộng Chẩm nhẹ nhàng nói: “Hãy nói cho ta biết, tại sao nàng khóc?”.
Đường Duyệt lắc đầu nói: “Thiếp cũng không biết nữa”.
Tô Mộng Chẩm hỏi lại: “Không biết ư?”.
Đường Duyệt thấy cảm giác đau đầu ngày càng dữ dội hơn. Đột nhiên nàng bưng mặt đau đớn khóc: “Quả thật là thiếp không biết, đừng hỏi thiếp nữa… Thiếp cầu xin chàng… Đừng hỏi nữa…”.
Tô Mộng Chẩm nhìn nàng, cau mày rồi nắm chặt tay lại, vừa nhanh lại vừa nhẹ nhàng, hắn nói: “Được rồi, được rồi, ta không hỏi nữa. Nhưng ta phải nói với nàng rằng, đó là những chuyện làm cho nàng đau khổ, hà tất nàng phải nhớ lại làm gì? Không nhớ ra mọi thứ, như thế chẳng phải là sẽ vui hơn rất nhiều hay sao?”.
Tô Mộng Chẩm đỡ nàng ngồi dậy, chậm rãi nói: “Những hồi ức quý báu và vui vẻ, ta đều có thể cho nàng. Nàng hãy quên những thứ kia đi”.
Đường Duyệt nhìn đôi mắt như nước mùa thu của Tô Mộng Chẩm. Trong đôi mắt ấy dường như có sự mê hoặc làm cho người khác bất giác tự mình đắm chìm trong đó. Trong đầu nàng, đột nhiên xuất hiện một đôi mắt ấm áp, thanh tú, tràn đầy yêu thương. Nàng ôm đầu nói: “Hãy để thiếp suy nghĩ, suy nghĩ thật kỹ”.
Tô Mộng Chẩm lặng lẽ nhìn nàng, rồi đứng lên lui ra ngoài.
Bệnh tình của Đường Duyệt hình như ngày càng nặng. Bởi vì nàng đã liều mạng suy nghĩ để nhớ ra những thứ đã bị lãng quên. Thế nhưng càng giảy vò bao nhiêu thì lại càng không được việc bấy nhiêu. Nàng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ mọi thứ âm thanh, thậm chí còn không muốn mở cửa sổ để hít thở không khí bên ngoài. Điều nàng sợ nhất chính là cứ mỗi một giờ đồng hồ là Tô Mộng Chẩm lại đến để thăm nàng. Quả thật là nàng đã bị nam tử này ép đến phát điên. Nàng từ chỗ không thích, đến giờ tự nhiên trở nên sợ người đó. Hàng đêm, Đường Duyệt nằm trên giường để hồi tưởng. Vậy mà vẫn là một vùng mờ mịt.
Khó chịu nhất là lúc đêm tối, bởi vì lúc đó không còn một chút âm thanh nào. Có đêm nàng đã nằm mơ. Giấc mơ đó hình như là một sự việc đã xảy ra cách đây lâu lắm rồi. Bởi vì nó rất quen thuộc, quen thuộc tới mức làm cho tim nàng phải đập thổn thức.
Nàng ngồi trên một cành cây cao, ngắm nhìn những tòa nhà cao lớn phía xa xa. Những vị khách ăn mặc hoa lệ và những chiếc xe ngựa đẹp. Lòng nàng vô cùng ủ rũ, vô cùng buồn bã. Từng chiếc xe ngựa cứ dập dìu qua lại, chằng có ai dừng lại để nhìn nàng. Cuối cùng thì cũng có một người phát hiện ra nàng. Người đó có một khuôn mặt làm cho tim nàng xao động, đương nhiên là mỉm cười với nàng.
Chàng ngẩng đầu lên nhìn nàng. Ánh nắng dịu nhẹ đã phủ lên người chàng một tầng màu sắc tươi sáng. Đôi mắt trong trẻo của chàng dường như đang tỏa sáng. Chàng vẫy vẫy tay, hình như là nói gì đó với nàng. Nhưng cho dù Đường Duyệt có cố gắng nghe thế nào đi nữa thì cũng chỉ có thể nhìn thấy miệng chàng mấp máy. Nàng sốt ruột, lớn tiếng hỏi lại. Nhưng người đó chỉ mỉm cười lạnh lùng, dường như không muốn nhìn thấy nàng nữa, nên quay người bước đi. Lòng nàng trống rỗng, dường như trong phút chốc đã mất đi thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Nàng gắng sức gọi người đó, nhưng đột nhiên lại bị xuống khỏi cành cây.
Từ trong sâu thẳm tiềm thức, Đường Duyệt chợt tỉnh lại sau giấc mơ. Nàng sờ lên má mình, thấy nước mắt đầm đìa. Rất nhanh sau đó, nàng cảm thấy toàn thân nóng bừng, cứ lúc nóng lúc lạnh, không chỉ ở trái tim trong ngực nàng, mà sự đau đớn đã lan ra khắp cơ thể. Cổ họng khát khô, rồi từ từ bắt đầu bỏng rát. Đường Duyệt há to miệng, đau tới mức muốn kêu cứu. Nhưng không hiểu sao bây giờ lại không muốn nhìn thấy bất kỳ ai. Toàn thân nàng co quắp, bàn tay cố gắng ôm chặt lấy vết thương bị kiếm đâm, thở một cách khó nhọc. Đường Duyệt rất khó chịu, khó chịu tới mức hận bản thân mình đã không thể tỉnh lại. Mồ hôi lạnh hai bên thái dương cứ từng giọt, từng giọt nhỏ xuống làm ướt đẩm cả mặt gối, ngay cả một tiếng rên rỉ nàng cũng không thể kêu được.
Khi Tô Mộng Chẩm phát hiện ra nàng thì cơ thể nàng đã nóng giãy. Nàng đang lên cơn sốt cao, nhưng vẫn cố chịu đựng mà không gọi người đến giúp. Chỉ nguyên sắc mặt trắng bệch của nàng cũng đã đủ để chứng tỏ nàng nhất định đang đau đớn đến chết. Tất cả mọi thứ ở nàng đều thay đổi, chỉ trừ sự kiên cường trong xương cốt và sự căm ghét đối với hắn. Nghĩ nha vậy, Tô Mộng Chẩm lại thấy trong lòng trào dâng một cảm giác chua xót khó tả. Hắn bất giác mỉm cười, cam chịu bế nàng dậy, gọi tên nàng. Nhưng Đường Duyệt gần như không còn ý thức gì nữa, hoàn toàn không thể phản ứng lại.
Hắn nhẹ nhàng vực nàng dậy. Nhưng nàng lại giật mạnh một cái, sõng soài trên giường mà nôn nhưng mãi mà chẳng nôn được gì. Tô Mộng Chẩm đột nhiên cảm thấy đau lòng. Thấy nàng như vậy, hắn dường như nhìn thấy chính bản thân mình nhiều năm trước, cũng bộ dạng vất vưởng bên hè phố không người quan tâm chăm sóc. Hắn lại bế nàng lên, lúc này Đường Duyệt đột nhiên ngoan ngoãn kỳ lạ, cứ dịu dàng để mặc hắn bế, gục vào người hắn nương tựa giống như một đứa trẻ.
Tô Mộng Chẩm còn chưa vui mừng được bao lâu, đứa trẻ không chút phòng bị này đột nhiên lại lảm nhảm gọi tên người khác. Lòng hắn chùng xuống, không ngờ rằng mọi ký ức của nàng mặc dù đã bị xóa nhòa nhưng người đó vẫn còn in sâu trong tâm trí nàng đến vậy. Dù nàng đã mất đi ý thức, nhưng cái tên của người đó không ngờ vẫn xuất hiện từ miệng nàng.
Tô Mộng Chẩm gọi Tiểu Liên vào, dặn dò cậu đi đun một ít nước nóng, nấu một ít cháo, sau khi cháo nguội một chút thì hắn đút cho Đường Duyệt từng thìa một. Sau đó mới để nàng uống thứ thuốc đã dùng lửa nhỏ để sắc trong một canh giờ.
Đường Duyệt uống được nửa bát, phần còn lại đều nôn ra hết, dây cả vào y phục của Tô Mộng Chẩm.
Tiểu Liên nhìn đến trắng bệch cả mặt. Cậu lo sợ vị công tử có bản tính ưa sạch sẽ này sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng không, Tô Mộng Chẩm chỉ bình than thay y phục, bảo Tiểu Liên dọn dẹp bãi nôn trên đất, rồi vẫy tay xua cậu ta lui ra. Hắn vẫn muốn ở lại để tiếp tục chăm sóc nàng..

