Từ khi có em - Chương 19
Câu trả lời thật thà của nàng làm trái tim chàng chao đảo
trong sự ngạc nhiên. Và điều gì đó khác nữa, một vài thứ cảm xúc khác mà chàng
không thể định nghĩa được. Và cũng không muốn thử. Mặt khác, vì nàng là vị hôn
thê của chàng, và như thế nó có vẻ vừa thích hợp, và vừa dễ chịu, để cúi xuống
và hôn vào cái má ửng hồng của nàng, thay vì sự thật là chàng đã thề trong cùng
giờ đó là sẽ giữ một mối quan hệ thuần khiết từ giờ phút đó trở đi. Và nếu cái
hôn đặt vào môi nàng và tay chàng giữ đôi vai nàng, kéo nàng gần hơn trong một
khoảnh khắc, rồi thì, hơn thế, dường như đủ vô hại. Điều không thích hợp hay vô
hại lại là sự hưởng ứng lại tức thì của cơ thể thỏa mãn của chàng khi nàng nhẹ
nhàng ghì chặt vào chàng và đặt tay nàng lên ngực chàng hay là một ý nghĩ dịu
dàng đột nhiên nẩy ra trong tâm trí chàng… Ta nhớ nàng đêm nay.
Stephen thả nàng ra như thể tay chàng bị bỏng và bước lùi
lại, nhưng chàng vẫn giữ cái vẻ mặt ôn hòa để mà sự bực mình bối rối của chàng
không thể hiện ra. Chàng đã quá lo lắng đến nỗi chàng tự động tuân theo khi
nàng đề nghị chàng đợi trong lúc nàng dọn vài thứ để uống.
Khi nàng có vài cái tách và cái bình ở trên khay, Sheridan
quay lại bàn và ngồi đối diện chàng. Nàng chống cằm trên tay và nhìn chàng với
một nụ cười nhẹ trong khi Stephen ngắm nhìn cái cách mà ánh lửa lấp lánh trên
tóc nàng và làm má nàng rực rỡ.
“Làm một vị Bá tước chắc phải là một công việc mệt nhọc.”
nàng nhận xét “Tại sao chàng lại trở thành một người như vậy?”
“Một bá tước?”
Nàng gật đầu, nhìn chằm chằm vào cái ấm và đứng dậy nhanh
chóng. “Tối hôm trước, sau bữa ăn khuya, chàng có nói đến là chàng có một người
anh trai là Công tước, và rồi chàng nói ngày thừa hưởng những tước vị của mình
theo mặc định.”
“Ta đang trở nên luyến thoắng” Stephen trả lời vu vơ, sự chú
ý của chàng chắc hẳn đang kéo tới những sự chuyển động nhanh, duyên dáng của
nàng khi nàng đã làm xong bất cứ thứ gì nàng đang chuẩn bị. “Anh trai ta thừa
hưởng tước hiệu Công tước và một vài cái khác nữa từ cha ta. Tước hiệu của ta
là từ người chú. Theo những điều khoản của một giấy chứng nhận đặc quyền và một
quyền thừa kế đặc biệt, một trong những vị tổ tiên trước đó của ta, Bá tước của
Langford được phép chỉ định người thừa kế cho những tước hiệu của ngài khi ngài
không có con.”
Nàng gửi cho chàng một nụ cười làm sao nhãng và gật đầu, và
Stephen nhận ra với một sự choáng váng là nàng không hề quan tâm đặc biệt đến
chủ đề này, điều mà thông thường là sự say mê thèm khát của mọi phụ nữ chưa
chồng mà chàng quen biết.
“Sô-cô-la đã sẵn sàng,” nàng nói, nhấc lên cái khay nặng
trĩu với một cái bình, tách, thìa và một cái bánh ngọt ngon lành nàng rõ ràng
là đã tìm thấy trong tủ đựng đồ ăn. “Em hi vọng chàng sẽ thích nó. Em dường như
biết chính xác làm nó như thế nào,” nàng nói, đặt cái khay vào tay chàng như
thể nó hoàn toàn tự nhiên trong việc chàng mang nó. “Chỉ là em không biết liệu
em làm có ngon hay không thôi.”
Nàng trông hết sức hài lòng rằng nàng nhớ làm thế nào để làm
một thứ đồ uống, nhưng nó lại làm cho Stephen thấy có chút kì lạ là nàng biết
làm cái công việc luôn được giao cho những người hầu. Mặt khác nàng là người
Mỹ, và có lẽ những phụ nữ người Mỹ quen thuộc với bếp núc hơn là những người
cùng phái người Anh của họ.
“Em hi vọng là chàng thích,” nàng nhắc lại một cách hồ nghi
khi họ quay đầu về phía trước của ngôi nhà.
“Ta chắc là ta sẽ thích”, Stephen đáp lại chân thành. Lần
cuối cùng chàng uống sô-cô-la nóng, chàng vẫn còn là một đứa trẻ. Ngày nay, sở
thích của chàng hướng tới một ly brandy lâu năm vào giờ này. E ngại nàng bằng
cách nào đó đọc được ý nghĩ của mình, chàng thêm vào để nhấn mạnh, “Nó có mùi
ngon lắm. Tất cả những bài hát về tuyết và những cây củi Noel chắc chắn đã phải
kích thích sự ngon miệng của ta với nó”.
Stephen mang chiếc khay bạc trang trí tinh xảo đi xuống sảnh
đường, ngang qua chỗ ba người người hầu đang há hốc mồm, tới phòng khách.
Colfax đang đứng ở vị trí quen thuộc của ông ta gần cửa trước, và ông ta lật
đật chạy về phía trước với ý định rõ ràng là đỡ cái khay cho chàng, nhưng
Stephen ngăn ông ta lại với một lời nhận xét chế giễu là họ đã tự xoay sở tốt
mà không cần đến sự giúp đỡ nào thì chàng chẳng thấy lí do gì giờ họ lại cần
phải thay đổi cả, khi mà hầu hết mọi công việc đã hoàn thành.
Họ đi được nửa đường đến phòng khách khi tiếng gõ cửa vang
lên và chìm xuống đều đều theo nhịp. Stephen đã ra lệnh cho người hầu báo với
tất cả các vị khách là chàng không có nhà, và chàng chẳng thèm quan tâm tới âm
thanh đó, nhưng ngay lập tức, chàng nghe thấy một hợp âm của những giọng nói
vui vẻ khiến chàng phải rên lên trong lòng.
“Gần như chắc chắn là nó phải có nhà, Colfax,” mẹ của
Stephen đang nói với viên quản gia. “Khi chúng ta đến London hai giờ trước, nó
đã gửi thư thông báo với chúng ta ý định rời về nông thôn. Nếu chúng ta mà
không đến sớm bảy ngày, thì chắc nó đã đi mất rồi. Bây giờ, nó đang trốn ở
đâu?”
Thầm chửi thề, Stephen quay người ngay khi anh trai chàng,
chị dâu, và một người bạn của cô đi cùng mẹ chàng vào phòng khách – cả một đoàn
tàu đang giương buồm dứt khoát tiến vào trận đánh chống lại cái mà họ tin là
hành vi phản xã hội của chàng.
“Ta sẽ không đồng ý đâu, con trai!” mẹ chàng tuyên bố, tiến
tới trước để đặt một nụ hôn lên má chàng. “Con đang quá là…” Đôi mắt bà dính
chặt vào Sherry, và giọng nói của bà kéo dài lấp lửng, “…cô đơn.”
“Hoàn toàn thái quá!” Whitney Westmoreland tuyên bố, cô quay
lưng lại với căn phòng khi để cho Colfax cởi áo khoác hộ. “Clayton và chị định
thấy em tham dự tất cả những vũ hội và cuộc vui quan trọng trong vòng sáu tuần
tới,” cô tiếp tục nói khi khoác tay chồng và bắt đầu tiến về phía trước. Khi
bước hai bước vào trong phòng khách, họ dừng hẳn.
Stephen liếc nhìn hối lỗi về phía Sherry, trông nàng hoàn
toàn mất phương hướng và hoảng sợ, chàng thầm thì, “Đừng sợ. Họ sẽ thích nàng
ngay khi hết ngạc nhiên.” Trong khoảng thời gian vài giây căng thẳng, Stephen
nhanh chóng cân nhắc tất cả những lời giải thích đáng tin cậy, và không đáng
tin, những cách để giải quyết tình huống có vẻ như là một thảm họa ngay trước
mắt; nhưng không thể yêu cầu Sherry rời đi để chàng có thể giải thích – vì như
thế chỉ càng sỉ nhục và làm nàng buồn lòng hơn nữa – chàng không còn lựa chọn
nào khác là phải ứng biến và diễn tiếp tấn kịch trước sự hiện diện của gia đình
chàng rồi sau đó sẽ giải thích sự thật với họ sau khi Sherry đã đi ngủ.
Để theo đuổi kế hoạch đó, Stephen gửi một cái nhìn cảnh cáo
về phía ông anh trai và đòi hỏi sự hợp tác không thắc mắc của anh, nhưng sự chú
ý đầy hóm hỉnh của Clayton lại đang hướng vào Sherry và cái khay trà bị bỏ quên
trên tay của Stephen. “Rất hướng nội, Stephen,” Clayton nhận xét cộc lốc.
Hấp tấp đặt chiếc khay xuống, Stephen nhìn về phía cửa ra vào,
nơi Colfax đang chờ những chỉ dẫn về đồ ăn đồ uống, và gật đầu nhấn mạnh chỉ
dẫn của chàng ngay lập tức. Rồi chàng quay lại nhóm người đang chờ đợi và bắt
đầu giới thiệu. “Thưa mẹ, con xin được giới thiệu Tiểu thư Charise Lancaster.”
Sherry nhìn mẹ chồng tương lai của nàng, nhận ra nàng đang
được giới thiệu với một nữ công tước góa bụa và lập tức hoảng hốt vì nàng không
thể nghĩ ra phải nói gì. Nàng ném một cái nhìn khổ sở về phía Stephen và thì
thào gần như rít lên trong căn phòng im ắng, chờ đợi, “Liệu một cái nhún chào
có đủ không ạ?”
Stephen đặt bàn tay chàng bên dưới khuỷu tay nàng, nửa giúp
nửa thúc nàng về phía trước, và dành cho nàng một nụ cười trấn an. “Đủ.”
Sherry cúi mình chào và cảm thấy đầu gối nàng run run, rồi
nàng dựa vào lòng can đảm mà chính nàng cũng không biết mình có và đứng thẳng
người dậy. Bắt gặp ánh mắt sắc nhọn của người phụ nữ lớn tuổi, nàng nói một
cách lịch sự, “Cháu rất vui được quen biết với bà, thưa bà, ý cháu là, thưa nữ
công tước.” Quay người, nàng chờ đợi khi Stephen giới thiệu nàng với chị dâu
của chàng, một người phụ nữ tóc nâu đẹp mê hồn mà chàng gọi là Whitney, đôi mắt
xanh của cô đang nhìn vào Charise với sự bối rối được che giấu. Một nữ công
tước khác! Sherry cuống cuồng nghĩ, lớn tuổi hơn nàng, nhưng không nhiều. Cúi
chào hay không cúi chào? Như thể người phụ nữ ấy cảm nhận được sự không chắc
chắn của nàng, cô giơ bàn tay ra và nói với một nụ cười ngập ngừng, “Cô khỏe
không, Cô Lancaster?”
Sherry rất cảm kích trước sự gợi ý, và sau khi bắt tay người
phụ nữ trẻ nàng quay sang để được giới thiệu với công tước, một người đàn ông
rất cao, tóc đen dễ dàng gợi nhớ đến vị hôn phu của nàng trong những đường nét
của khuôn mặt, chiều cao, và kích thước của bờ vai rộng. “Thưa công tước,” nàng
lẩm bẩm, cúi chào một lần nữa.
Thành viên thứ tư của nhóm người, một người đàn ông đẹp trai
ở độ tuổi hơn ba mươi tên là Nicholas DuVille, đặt một nụ hôn hào hoa lên mu
bàn tay nàng và nói với nàng rằng anh ta “lấy làm say mê” được gặp nàng, rồi
anh ta cười với mắt nàng theo cách khiến cho nàng cảm thấy như thể nàng vừa
nhận được một lời khen ngợi rất cao.
Kết thúc những lời giới thiệu, nàng chờ cho một trong những
người thân của Stephen chào mừng nào đến với gia đình hay ít nhất là chúc phúc
cho nàng, nhưng dường như không ai có thể nói chuyện. “Cô Lancaster đã bị ốm,”
hôn phu của nàng nói, và ba cặp mắt quay lại nhìn nàng, như thể họ lo ngại nàng
sẽ bất tỉnh, trong khi đó nàng thực sự cảm thấy nàng có thể bị như vậy thật.
“Thực ra, không phải là ốm,” Sherry chữa lại. “Đó là một vết
thương, một vết thương ở đầu.”
“Sao chúng ta không ngồi xuống nhỉ,” Stephen gợi ý; nguyền
rủa số phận éo le vì đã khiến một tình huống vốn đã khó khăn ngày càng tồi tệ
hơn. Rõ ràng Sherry không hiểu gia đình chàng đang nghĩ gì, nhưng Stephen thì
biết. Họ bắt gặp chàng trong khi chàng đang vui chơi với một cô gái không có
người đi kèm trong nhà của chàng, điều đó có nghĩa là đạo đức của nàng bị nghi
ngờ nghiêm trọng, chưa nói đến sự chỉ trích về phía chàng vì đã mang một người
phụ nữ như thế về nhà, đặc biệt là vào giờ này khi những người khách có thể đến
thăm. Hơn thế nữa, nếu nàng là một tình nhân mà chàng đang quan hệ, thì chàng
đã mắc một lỗi lầm không thể tha thứ trong khuôn phép lễ nghi đó là giới thiệu
nàng với những thành viên nữ trong gia đình chàng. Thay vì tin vào việc chàng
đã thoái hóa đến mức ấy, họ thà kiên nhẫn chờ đợi một vài lời giải thích nào
đấy như là nàng là ai… hay người đi kèm của nàng đang ở đâu… hay là đầu óc
chàng đang để ở đâu. Kéo dài thêm thời gian, Stephen đứng dậy khi người quản
gia mang đến một cái khay đựng bình rượu và những chiếc ly.
“A, Colfax đây rồi!” chàng nói với một nụ cười tuyệt vọng.
“Mẹ, mẹ uống gì nào?”
Giọng chàng khiến cho mẹ chàng giật mình, nhưng bà cảm nhận
được đòi hỏi bà hợp tác hoàn toàn và thi hành ngay lập tức. Với một nụ cười
lịch thiệp, bà lắc đầu trước cái khay người quản gia đã đặt trên bàn trước cái
ghế tràng kỷ và thay vào đó nhìn vào cái khay Stephen đã đặt trên bàn trước.
“Ta ngửi thấy mùi sô-cô-la nóng phải không nào?” bà rạng
ngời hỏi, và không chờ câu trả lời, bà nói với quản gia, “Ta tin là ta thích
sô-cô-la hơn, Colfax.”
“Nếu con là mẹ con sẽ uống sherry,” Stephen thành thật
khuyên theo cảm tính.
“Không, ta nghĩ ta thích sô-cô-la hơn,” mẹ chàng kiên quyết,
rồi bà bị thúc ép phải thể hiện sự duyên dáng thần kì của mình bằng cách quay
sang Sherry. “Ta để ý thấy cô có trọng âm của người Mỹ, Cô Lancaster,” bà nói
lịch sự. “Cô đã ở nước Anh bao lâu rồi?”
“Hơn một tuần lễ một chút ạ,” Sherry nói, giọng nói căng
thẳng vì bất an và không chắc chắn. Dường như không có ai trong phòng này biết
bất kì điều gì về nàng, mặc dù nàng đã được hứa hôn với một thành viên trong
chính gia đình này. Có gì đó rất lạ - quá đỗi lạ lùng.
“Đây là lần tới thăm đầu tiên của cô?”
“Vâng,” Sherry cố gắng nói, nhìn Stephen tuyệt vọng, ngực
nàng thắt lại với sự lo âu và điềm báo trước phi lí.
“Và cái gì mang cô tới đây vậy?”
“Cô Lancaster đến nước Anh là bởi vì cô ấy đã được đính ước
với một người Anh,” Stephen nói, tiến tới giải cứu cho Sherry và cầu nguyện cho
trái tim mẹ chàng được mạnh khỏe.
Toàn bộ cơ thể bà công tước dường như giãn ra và biểu hiện
của bà nồng ấm.
“Thật thú vị làm sao,” bà nói, dừng một chút để cau mày với
viên quản gia, ông ta đã rót rượu sherry vào một cái li và đang giữ nói trước
mặt bà, bất chấp việc bà nói thích sô-cô-la hơn. “Colfax, thôi vung vẩy ly rượu
đó dưới mũi ta ngay. Ta thích sô-cô-la nóng hơn.” Bà mỉm cười với Sherry khi
Colfax đưa những li rượu cho các vị khách còn lại. “Cô đã đính ước với ai vậy,
cô Lancaster?” bà rạng ngời hỏi, với tay tới trước và tự lấy cho mình một cốc
sô-cô-la.
“Cô ấy đã đính ước với con,” Stephen nói cộc lốc.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Nếu tình huống không trầm
trọng đến vậy, thì Stephen đã phá ra cười trước những phản ứng khác nhau trước
lời tuyên bố của chàng.
“Với… con?” mẹ chàng sửng sốt nói. Không nói thêm một lời,
bà đặt cốc sô-cô-la xuống và chộp lấy ly rượu từ cái khay của Colfax trên bàn.
Bên phải Stephen, anh trai chàng nhìn chằm chằm vào chàng không thể tin được,
và chị dâu chàng vẫn hoàn toàn chết lặng, một ly sherry bị bỏ quên trên cánh
tay đang giơ lên của cô, như thể cô đang định mời ai đó cùng nâng li. Colfax
đang chia sẻ sự cảm thông đau đớn của ông ta giữa mẹ của Stephen và Sherry,
trong khi Nicholas DuVille nghiên cứu viền tay áo của anh ta, không nghi ngờ gì
là đang mong mình ở vào một nơi khác.
Lờ đi hoàn cảnh của họ trong vòng một giây, Stephen nhìn vào
Sherry, nàng đang nhìn chăm chú vào đùi mình, đầu nàng cúi gằm trong nỗi tủi
nhục, chắc chắn nàng bị tác động mạnh vì cho rằng đây là một sự thiếu nhiệt
tình đáng hổ thẹn từ phía gia đình chồng tương lai của nàng. Nắm lấy bàn tay
nàng, Stephen siết lại an ủi và nói với nàng lời giải thích đầu tiên có ý nghĩa
nháng qua trí óc chàng: “Nàng đã muốn đợi cho đến khi gia đình ta gặp nàng rồi
mới nói với họ chúng ta đã đính hôn,” chàng nói dối, với một nụ cười mà chàng
hi vọng là trông thuyết phục. “Và đó là lí do tại sao họ dường như có vẻ rất
kinh ngạc.”
“Chúng ta dường như rất kinh ngạc là vì chúng ta đang rất
kinh ngạc,” mẹ chàng nghiêm khắc nói, nhìn chàng như thể chàng mất hết lí trí
rồi. “Hai người gặp nhau khi nào? Gặp nhau ở đâu? Con đã không tới –“
“Con sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của mẹ trong vài phút
nữa.”
Stephen cắt ngang bằng giọng cộc lốc để làm mẹ chàng im lặng
trước khi bà có thể thốt ra rằng chàng đã không đến nước Mỹ hàng năm nay. Quay
lại với Sherry, chàng khẽ nói, “Trông nàng rất xanh xao. Nàng có muốn lên lầu
và nằm nghỉ không?”
Sherry vô cùng mong được thoát khỏi căn phòng với tất cả
những căng thẳng và dòng chảy ngấm ngầm này, nhưng có điều gì đó rất lạ về tất
cả mọi chuyện đến nỗi nàng gần như sợ phải vắng mặt. “Không, e-em nghĩ em muốn
ở lại hơn.”
Stephen nhìn và đôi mắt thương tổn, màu bạc của nàng và nghĩ
đến phút giây này của nàng đáng lẽ sẽ như thế nào nếu chàng đã không giết chết
vị hôn phu của nàng. Đúng, Burleton không phải là một cuộc hôn nhân danh giá,
nhưng họ quan tâm đến nhau, và chắc chắn nàng sẽ không phải chịu một sự thiếu
thiện cảm đáng hổ thẹn từ phía gia đình của Burleton, nếu như anh ta có gia
đình.
“Nếu nàng cứ muốn ở lại,” chàng đùa, “thì ta sẽ lên lầu và
nằm nghỉ và nàng sẽ ở lại đây để giải thích với gia đình của ta rằng ta là một…
một tên ngốc đa cảm… rằng ta đã để nàng quay ta trong lòng bàn tay và thuyết
phục ta là chúng ta không nên kể với họ về hôn ước của chúng ta cho đến sau khi
họ đã gặp nàng và có cơ hội để hiểu nàng.”
Sherry cảm thấy như thể một gánh nặng khổng lồ vừa rơi khỏi
vai nàng. “Ồ,” nàng nói với một nụ cười ngượng ngùng, khi nàng nhìn quanh những
người có mặt trong phòng. “Đó có phải là điều đã xảy ra không?”
“Cô không biết sao?” bà công tước bực tức thốt lên, theo như
trí nhớ của Stephen thì đó là lần đầu tiên trong đời bà mất bình tĩnh hoàn
toàn.
“Không – bà thấy đó, cháu bị mất trí nhớ,” Sherry trả lời
với sự ngọt ngào và can đảm làm cho ngực Stephen đau nhói vì ngưỡng mộ. “Bây
giờ thì điều đó hết sức phiền phức, nhưng ít nhất cháu có thể đảm bảo với bà là
đó không phải chứng mất trí di truyền. Đó chỉ là kết của của một tai nạn ngu
ngốc xảy ra trên cầu cảng bên cạnh một con tàu…”
Giọng nàng lạc đi, và Stephen ngăn chặn trước một loạt những
câu hỏi xấu hổ khác bằng cách đẩy vấn đề về phía mình và đứng lên, buộc nàng
phải làm theo. “Nàng đang mệt, và Hugh Whitticomb sẽ cắt đầu ta nếu ngày mai
khi ông ta đến thăm mà nàng không khỏe mạnh hồng hào,” chàng dịu dàng nói với
nàng. “Để ta đưa nàng lên phòng ngủ. Nói tạm biệt với mọi người nào. Ta xin
nàng đấy.”
“Tạm biệt mọi người,” Sherry nhắc lại với một nụ cười lúng
túng. “Vì tôi chắc chắn mọi người đều biết, Bá tước Westmoreland là một người
có tính che chở kinh khủng.” Khi nàng quay đi, nàng để ý thấy trong khi tất cả
những người khác dường như thấy nàng rất kì lạ, thì Nicholas DuVille lại đang
nhìn nàng với một nụ cười nhẹ, như thể anh ta thấy nàng thú vị hơn là lập dị vô
phương cứu chữa. Sherry bám vào kí ức về cái nhìn khuyến khích của anh ta khi
nàng đóng cánh cửa phòng ngủ lại và ngồi xuống giường nàng, đầu óc nàng chộn
rộn với những nghi ngờ đáng sợ và những câu hỏi vô vọng.

