Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 05 - Phần 5

Với
cô mà nói, bi kịch chính là, sau màn thân mật không kịp trở tay một cách quái lạ
chẳng hiểu gì như thế, tới thời gian chạy trốn, thời gian bình ổn tâm lý đều
không hề có, cô lại phải đối mặt với tên gây chuyện.

Lúc
này cô không khỏi nghĩ ngợi, tại sao cô lại là thư kí của Tạ Tử Tu chứ?

Muốn
tìm một cái cớ không gặp mặt hợp lý mà cũng không được.

Khác
với đôi mắt thâm quầng vì không ngủ đủ và vẻ ủ rũ mệt mỏi của cô, gã cấp trên
đang ngồi đằng sau bàn làm việc thực sự có thể gọi là tinh thần sảng khoái,
sáng láng chói lọi.

Chẳng
quan tâm tới nỗi oán hận đậm sâu, hoang mang đau khổ tới tột cùng của cô, Tạ Tử
Tu thong thả nói: “Thư kí Nhan, tối đi với tôi tới nhà hàng mới mở ăn thử chút
nhé”.

“…
Anh đi ăn một mình đi, sao tôi phải đi cùng?”.

Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Tối qua chúng ta đã thế rồi, ăn một bữa cơm còn không được?”.

Nhan
Miêu suýt nữa cầm cốc cafe nhét vào mồm anh ta: “Đã, đã thế rồi là cái gì hả?!”.
Nghe dâm ô quá đi mất!

Tạ
Tử Tu vô tội nói: “Hả? Không phải sao?”.

“…”.

“Em
muốn bội tình bạc nghĩa sao?”.

“…
= =|||”.

Chuyện
đó đã xảy ra rồi, nói thật giờ cô cũng xấu hổ khi nói giữa mình và anh ta là
trong sáng thuần khiết.

Nhưng
rốt cuộc hai người bọn họ là gì, thực sự không định nghĩa được.

Tạ
Tử Tu thản nhiên nói: “Xem như chúng ta đang ‘hẹn hò’ đúng không?”.

Nhan
Miêu hoảng sợ, lắp bắp: “Tôi, tôi không biết…”.

Tạ
Tử Tu chống má bằng những ngón tay thon dài, làm như có điều phiền não: “À, thế
chẳng phải là tôi không có danh phận gì sao?”.

“…”.
Danh phận là sếp còn chưa đủ to chắc?

Hai
người nhìn nhau một hồi, Tạ Tử Tu mới cười nói: “Vì Nhan Tử Thanh hả?”.

Nhan
Miêu cúi đầu ủ rũ: “… Ừm”.

Nếu
để Nhan Tử Thanh biết giữa cô và Tạ Tử Tu có gì đó không minh bạch, nhất định sẽ
mắng cô té tát thì thôi. Cô quả thực có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của ông anh
trai khi phát hiện ra sự mờ ám giữa cô và Tạ Tử Tu.

Tạ
Tử Tu lại cười: “Được, tôi hiểu rồi”.

“Vâng”.

“Nhưng
bữa tối vẫn phải ăn”.

“…”.

“Nếu
không đi cùng với tôi, em phải tự trả tiền bữa tối đấy nhé”.

“…
= =”.

Chán
nản ngoan ngoãn nghe lời, vòng qua nửa vòng thành phố với Tạ Tử Tu mới tới nhà
hàng kiểu Bồ Đào Nha này, Nhan Miêu vừa liếc mắt đã thấy ngay người con gái
duyên dáng đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc uốn xoăn quyến rũ buông xõa.

Chị
ta thực sự quá nổi bật, dù ở trong không gian rộng lớn ánh sáng mập mờ như thế
này cũng có thể phát ra hào quang lấp lánh, khiến người ta không thể không để mắt
tới.

Nhan
Miêu còn đang do dự thì Tạ Tử Tu lại vô cùng dứt khoát, đưa cô tới tận đấy chào
hỏi.

“Khéo
thật đấy”.

Đỗ
Duy Duy ngoái đầu lại, vẫn xinh đẹp rạng rỡ, thấy bọn họ thì cất tiếng: “Oa, mới
khai trương mà anh đã đặt chỗ rồi, tin tức cũng nhạy đấy”.

Tạ
Tử Tu cười đáp: “Quá khen quá khen”.

“Nói
ra thì khẩu vị của anh vẫn không đổi mà”.

“Em
cũng thế thôi”.

Đỗ
Duy Duy nheo đôi mắt đẹp, đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt: “Gần đây
anh đẹp trai hơn đấy, tình hình tốt nhỉ”.

Đứng
trước mặt vị hôn phu cũ của mình mà chị ta vẫn rất thoải mái tự nhiên.

Tạ
Tử Tu mỉm cười: “Em cũng càng ngày càng đẹp ra”.

Đỗ
Duy Duy xoắn xoắn lọn tóc một cách thoải mái: “Đây là điều tất nhiên”.

Hai
vị hôn thê hôn phu cũ hàn huyên với nhau cũng thông thuận vô tư, quả thực là thẳng
thắn yên bình.

Trong
lúc nói chuyện, Đỗ Duy Duy lại nâng ngón tay lên, một chiếc nhẫn kim cương tỏa
sáng rạng rỡ dưới ánh đèn: “Đúng rồi, hôm qua Tử Thanh chính thức cầu hôn em, bọn
em định tháng sau cưới”.

Nhan
Miêu ngay lập tức hoảng hốt, vội vàng nhìn sang Tạ Tử Tu. Thế nhưng sắc mặt cấp
trên của cô vẫn như thường, chỉ cười nói: “Chúc mừng em”.

“Hâm mộ ghen tỵ căm hận đi, he he
he”.

Khóe miệng Tạ Tử Tu giật một cái
như bị đau răng: “Em còn dám nói thế thật à”.

Đỗ Duy Duy đáp: “Em nói này, hai
người bọn anh cũng nhanh kết hôn chút đi”.

Nhan Miêu tức thời lại kinh hoảng:
“Hả?”.

Đỗ Duy Duy nhướn mày: “Sao thế? Ý
chị là, cô nên kết hôn, Tử Tu cũng nên kết hôn. Đâu bắt cô gả cho anh ấy đâu”.

Bấy giờ Nhan Miêu mới rũ ra thở
phào một hơi.

Đỗ Duy Duy lại nói: “Nói qua cũng
phải nói lại, thực ra ý này cũng không tồi nhỉ”.

Thế mà Tạ Tử Tu cũng cười: “Nghe em
nói như thế, anh cũng thấy hay đấy”.

Nhan Miêu sợ tới nỗi xua tay loạn cả
lên: “Đừng, đừng đùa bậy như thế!”.

“Cái gì hay hả?”.

Sống lưng vừa mới thả lỏng ra của
Nhan Miêu lại lập tức hóa đá, rồi cứng nhắc xoay cổ lại, nặn ra một nụ cười:
“Anh…”.

Nhan Tử Thanh đứng sau lưng nhìn cô
một lát, lại nhìn về phía tình địch cũ ở bên cạnh, khẽ cau mày: “Hai người ở
đây làm gì?”.

“Ăn, ăn cơm ạ…”.

Tạ Tử Tu mỉm cười: “Đúng vậy, tôi
đưa Miêu Miêu tới ăn cơm”.

“…”.

“Miêu Miêu” là tên thứ gì hả, không
phải cô là “thư kí Nhan” à?

Chân mày Nhan Tử Thanh càng nhăn chặt
hơn: “Miêu Miêu, em và anh ta chỉ là quan hệ công việc đơn thuần thôi đúng
không?”.

Dưới áp lực dạy dỗ nghiêm khắc của
anh trai, Nhan Miêu thấp thỏm đáp: “Vâng ạ…”.

Tạ Tử Tu tốt bụng bổ sung thêm:
“Đúng là thế thật”.

“Vâng”.

“Tới trước đêm qua”.

“…”.

Sắc mặt Nhan Tử Thanh lập tức xanh
lét: “Anh Tạ, tôi hy vọng anh có thể hiểu, tôi không cho phép quan hệ giữa anh
và em gái tôi tiến thêm bước nào hết”.

Tạ Tử Tu cười nói: “Này này, kẻ cướp
vị hôn thê của tôi thì có tư cách gì để nói tới chuyện này chứ”.

Vì vậy mà bữa cơm này không ăn được
luôn.

Tốn công lắm mới có thể kéo hai người
đàn ông cao to này tách nhau ra, cuối cùng Đỗ Duy Duy kéo Tạ Tử Tu lại, còn
Nhan Miêu thì ngoan ngoãn theo anh trai về nhà nhận dạy dỗ.

Trong căn phòng trọ nhỏ của mình,
Nhan Miêu ngồi cúi gằm mặt, hai tay thành thật đặt lên đầu gối. Nhan Tử Thanh
vòng qua vòng lại trước mặt cô mấy lần, vẻ mặt vẫn lo lắng: “Miêu Miêu, em đừng
để anh ta lừa. Em phải biết, anh ta là vị hôn phu cũ của Duy Duy”.

“Vâng ạ…”.

“Tháng sau anh và Duy Duy sẽ kết hôn”.

“Em biết…”.

“Tối qua anh ta đã làm gì em rồi
đúng không?”.

“Vâng ạ…”.

“Tối qua cũng là ngày anh cầu hôn
Duy Duy, em không cảm thấy thời gian trùng hợp quá sao?”.

“…”.

“Giờ anh ta đối xử tốt với em, động
cơ có nhiều loại lắm. Mà thật lòng thích em lại là khả năng nhỏ nhất”.

Nhan Miêu không khỏi ngây ra một lát.

Nhan Tử Thanh cũng thấy mình nói
quá nặng nề, bèn thở dài: “Xin lỗi em, Miêu Miêu, anh không có ý đó, em là người
con gái rất tốt”.

“…”.

“Em là em gái anh, anh không muốn
em bị người ta lợi dụng, chịu tổn thương vô ích. Em thấy mình có năng lực tự bảo
vệ trước người như Tạ Tử Tu sao?”.

Nhan Miêu im lặng một hồi rồi mới
đáp: “Thực ra, em cũng… không thích Tạ Tử Tu”.

Nhan Tử Thanh nhìn cô: “Thật à?”.

“Thật mà, em cũng không cảm thấy
anh ta sẽ thích em, thế nên…”.

“…”.

“Em
không coi là thật”.

Nhan
Tử Thanh nhìn cô một lát, muốn nói rồi thôi, lại thêm lúc lâu nữa mới đáp: “Thế
thì tốt”.

“Vâng”.

Nhan
Tử Thanh đi rồi, đột nhiên cô có chút sợ hãi.

Nhan
Tử Thanh chỉ lo lắng Tạ Tử Tu không thật lòng thích cô, mà không hề hỏi cô có
thích Tạ Tử Tu hay không.

Chẳng
lẽ chuyện ấy rõ ràng, không thể nghi ngờ như thế sao?

Trong
mắt mọi người, cô đã hoàn toàn không có sức phản kháng trước Tạ Tử Tu sao?

Trước
khi đi ngủ, Nhan Miêu không cầm lòng được mà đứng nhìn bóng người phản chiếu
trong tấm gương trước mặt.

Gương
mặt cô gái trong gương ửng đỏ, nét mặt có chút lo âu, vẻ thanh tú rất đỗi bình
thường, sắc đẹp chẳng đủ để khiến người ta phải mê muội, hoặc nên nói có thể
khiến Tạ Tử Tu mê muội.


hỏi bóng người: “Mày thích Tạ Tử Tu à?”.

“…”.

“Chẳng
lẽ mày lại dám thích Tạ Tử Tu sao?”.

Tấm
gương đương nhiên không thể trả lời cô.

Thật
ra đừng nói tới Nhan Tử Thanh, ngay tới bản thân cô cũng cảm thấy chuyện này
không hề an toàn, không hề đáng tin.


chẳng muốn nghĩ rằng Tạ Tử Tu quá nham hiểm, không muốn dán danh hiệu “đê tiện”
này lên người cấp trên của mình. Nhưng lời tỏ tình đến quá đột ngột, quá thiếu
chân thực.

Tạ
Tử Tu từ trước tới nay vẫn giữ vẻ thiếu đứng đắn của mình, lần này cũng chỉ như
một trong vô số lần diễn trò ác độc của anh ta thôi.

Lấy
chuyện như thế ra làm trò cười, cũng chẳng phải việc gì quá đáng với Tạ Tử Tu,
có thú vui gì ác độc mà anh ta không làm đâu.

*** ***

“Anh
Tạ, pha cốc cafe khác cho anh nhé?”.

Hôm
sau tới công ty, lại làm việc như mọi ngày, trong phòng làm việc, tất cả lịch
trình của thư kí trước và sau khi được “tỏ tình” hình như chẳng có gì khác biệt.

Tạ
Tử Tu chăm chú họp qua điện thoại, chỉ khẽ gật đầu với cô: “Nhờ em”.

Nhan
Miêu đặt cốc xuống, bất giác nghiên cứu gương mặt khi nghiêm túc làm việc của sếp
mình.

Rốt
cuộc anh ta đang nghĩ gì thế nhỉ?

Đường
nét mang huyết thống của German(*) đẹp tới mức không thật, như một thành phẩm đủ
tiêu chuẩn được chế tác kỹ càng, tới nét mặt cũng mập mờ như thực như ảo. Khiến
người ta thật sự không đọc ra được hỉ nộ ái ố của anh ta.

(*) German: phiên âm từ Germain trong tiếng Pháp thành
Giéc-manh, là các nhóm dân tộc Ấn-Âu có nguồn gốc từ Bắc Âu.

Thật
sự có người có thể nhìn thấu anh ta sao?

Tạ
Tử Tu gác máy, bất ngờ quay đầu lại, mỉm cười với cô: “Lại nhìn trộm tôi à?”.

“…
!”.

Nhan
Miêu đang định co cẳng chạy, lại nghe anh ta thừa cơ nói thêm: “Thư kí Nhan, tối
nay tới nhà tôi nấu cơm đi”.

“…”.

Đúng
là bắt nạt trắng trợn.

Nhan
Miêu nhớ tới lần giáo huấn của Nhan Tử Thanh, càng không dám nhìn thẳng vào anh
ta, thế nên bắt đầu ngó vòng xung quanh: “Có thể không đi được không, anh Tạ?”.

“Hả?”.

“Anh
trai tôi đã nói, dạo này không cho tôi ra ngoài buổi tối...”.

Tạ
Tử Tu vẫn mỉm cười, ra chiều thông cảm: “Được chứ”.

“Vâng…”.

Tới
khi hết giờ làm, Nhan Miêu phải vật vã từ chối cấp trên ngay ở cổng công ty: “Tại,
tại sao anh phải tới nhà tôi?”.

Tạ
Tử Tu vô tội nói: “Là em bảo không tới nhà tôi mà”.

“…”.

Cùng
đi siêu thị hồi lâu, mua một đống thức ăn, Nhan Miêu uể oải đi đằng sau, nhìn cấp
trên nhẹ nhàng xách túi đồ chiến lợi phẩm đầy hai tay, thế mà chẳng biết còn lấy
đâu ra tay mà mở cửa nhà giúp cô, rồi giơ tay bật đèn, cởi giày, vào nhà, tự
nhiên như mình là chủ nhà.

Tạ
Tử Tu vẫn luôn tính toán được trước, nắm chắc phần thắng như thế, tựa như tất cả
đều nằm trong lòng bàn tay anh ta.

Chỉ
là, nếu đã muốn gì được nấy, vậy tại sao lại tìm tới cô?

Chỉ
với thân phận “cấp trên” này thôi thì có thể thoải mái sai bảo sử dụng Nhan
Miêu tới chín mươi phần trăm rồi, mười phần trăm còn lại kia, thực sự thích
thú, đáng để anh ta dùng tới quyền lợi “hẹn hò” quan trọng kia để đoạt lấy bằng
được sao?

Số
làm thư kí vất vả, Nhan Miêu không có quá nhiều thời gian suy ngẫm về nhân tình
thế thái, đành cần mẫn chuẩn bị thức ăn cho bữa tối trong căn bếp chật hẹp nhà
mình, rửa rau, thái rau, trộn rau.

Lúc
chúi đầu cắt nấm thành miếng, bỗng nhiên nghe bên tai vang lên giọng nói: “Cần
tôi giúp gì không?”.

“…
!”.

Chưa
nói tới việc bất thình lình xuất hiện sau lưng cô thần không biết, quỷ không
hay như vậy kinh hoàng tới cớ nào, cấp trên đột nhiên trở thành người có nhân
tính như thế, là chuyện gì hả trời?

Nhan
Miêu run rẩy: “Không, không cần đâu…”.

Để
cấp trên hạ tấm thân tôn quý ngồi trên bộ sofa nhỏ bé nhà cô xem cái ti vi hình
ảnh mờ tịt đã bất kính lắm rồi, còn dám để anh ta giúp cô một tay thì đúng là
cô chán sống rồi.

Tạ
Tử Tu đứng đằng sau cô, cảm giác về sự tồn tại của anh ta mạnh mẽ tới mức khiến
người ta không thể làm ngơ, Nhan Miêu đành thấp thỏm cắt cho xong mấy cây nấm rồi
lại tách xà lách dưới sự giám sát của cấp trên.

“Nước
chấm cho cay thêm chút đi”.

Nhan
Miêu vùi đầu vào cắt rau: “Vâng”.

Đương
khi tay dao nhịp nhàng hạ xuống, đột nhiên trên lưng nóng lên, lồng ngực của Tạ
Tử Tu đã dán vào lưng cô.

Tuy
chỉ là tiếp xúc thân thể, chẳng thêm động tác nào nữa, nhưng trong chớp mắt
Nhan Miêu vẫn bị hoảng hốt “oa” một tiếng, suýt nữa đưa dao cắt phải đầu ngón
tay.

Tạ
Tử Tu có chút bất ngờ, đang vươn tay lấy lọ gia vị trên giá cũng rụt lại, nhưng
vẫn cười nói: “Tôi dọa người thế à?”.

Nhan
Miêu vội vàng quay người lại đối diện với anh, trái tim trong lồng ngực vẫn nhảy
tưng tưng, đành ép eo vào bàn bếp, run rẩy “ừm” một tiếng.

Tạ
Tử Tu cười cười, nhướn mày lên, rồi đưa lọ gia vị cho cô: “Thư kí Nhan, em
không cần căng thẳng như thế, tôi sẽ không tùy tiện làm chuyện bậy bạ đâu”.

Nhan
Miêu nuốt nước bọt: “Vâng. Tôi, tôi không căng thẳng...”.

“Em
sợ tôi lắm sao?”.

“…
Chút thôi, không sợ mà…”.

Với
người cầm vũ khí lợi hại chém thịt như bùn mà nói, kẻ làm chuyện xấu thực sự
không có gì quá đáng sợ.


cô còn sợ cái “đùa thôi” của Tạ Tử Tu còn hơn “làm chuyện xấu” nữa.

Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Thế em…”.


vi sóng vang lên một tiếng “ding”, Nhan Miêu vội vàng nói: “Cá hấp chín rồi!”.

Mở
lò vi sóng, đang lôi khay ra thì nghe tiếng Tạ Tử Tu nói: “Để tôi”. Rồi mu bàn
tay của cô bị một bàn tay to lớn ấm áp bao lấy.

Nhan
Miêu run lên một cái hoàn toàn theo phản xạ có điều kiện, thế nên cả con cá vược
tươi ngon nóng hổi đổ thẳng lên tay Tạ Tử Tu.

“…”.

“…
Ngài Tạ, tiểu nhân đáng chết. T__T”.

Mấy
phút sau, Tạ Tử Tu nâng bàn tay được băng bó kín mít ngồi trên sofa trong phòng
khách, cau mày: “Tôi nói này, có nhất thiết phải băng lại to thế này không?”.

À,
không băng to một chút thì làm sao biểu thị được lòng quan tâm của cô với cấp
trên và với ngón tay tôn quý của cấp trên chứ?

Nhan
Miêu vừa bày biện bát đũa thức ăn, vừa sợ hãi len lén quan sát động tĩnh của Tạ
Tử Tu, Tạ Tử Tu vẫn mang vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi đấy, lơ đãng xem ti vi, xem ra
hứng thú ăn uống đã bay đi sạch, Nhan Miêu thấy không chừng anh ta sắp phát hỏa
tới nơi rồi.

Ai
mà bị đổ thức ăn lên tay như thế cũng không vui, huống chi là Tạ Tử Tu. T__T

Đang
sợ hãi, đột nhiên Tạ Tử Tu quay sang, nhướn mày: “Ừm, nhìn trộm tôi vẫn chưa đủ
sao?”.

“…”.

Tạ
Tử Tu còn nghiêm túc nói: “Thư kí Nhan, em có thể giải thích việc em lén lút
nhìn trộm tôi một chút được không?”.

“…”.
Nhan Miêu run rẩy đáp, “Tôi cũng chỉ là, tiện thì nhìn một cái thôi mà…”.

Tạ
Tử Tu ra chiều ngẫm nghĩ: “Tiện thì nhìn à, sắc đẹp của tôi cũng không thể cứ
nhìn suông mãi thế được”.

“…”.
Thế không lẽ còn định thu tiền của cô chắc?

Tạ
Tử Tu hất cằm với cô bằng tư thái rất thong thả, ra hiệu: “Lại đây”.

Nhan
Miêu hoảng hồn lập tức bước lại gần, cúi đầu khom người chờ bị phạt: “Anh Tạ…”.

“Còn
nữa, em cũng biết làm tôi bị bỏng là chuyện rất nghiêm trọng đúng không?”.

“…
Tiểu nhân biết lỗi rồi… T__T”.

“Thế
thì sao…”.

Gương
mặt như cười như không kia tiến lại gần, rồi đặt lên cái trán đau khổ của cô một
nụ hôn.

“…”.

Nhan
Miêu nhất thời còn giữ nguyên thế cúi người, ngẩn ra.

Đây…
có chút dịu dàng quá đáng, cũng chiều chuộng quá đáng.

Không
hề giống tên Tạ Tử Tu tìm mọi cơ hội để bắt nạt cô.

“Là,
là thế này sao?”. Chẳng lẽ không có kiểu phạt khác, ví như phạt tiền, trừ tiền
lương hay sao?

Tạ
Tử Tu như thở dài, hạ giọng nói: “Rốt cuộc là em có tự giác không hả?”.

Nụ
hôn lần này là hôn môi, Tạ Tử Tu đặt tay lên eo cô, kéo cô xuống.

Động
tác này không dùng sức thế nhưng cô không thể động đậy nổi, chẳng khác nào giơ
tay chịu trói.

Nụ
hôn này dịu dàng đâu khác gì giữa hai người yêu nhau, khiến người ta như trúng
phải tà thuật, toàn thân không theo ý mình. Sự dịu dàng và ấm áp của Tạ Tử Tu
như được tẩm độc, có thể khiến thần kinh người ta tê liệt rồi mất hết khả năng
phản kháng.

Nhan
Miêu đang chìm trong mê muội, mơ mơ màng màng dựa vào lồng ngực anh ta, còn bản
thân thì chẳng biết đã bất giác ôm lấy cổ Tạ Tử Tu từ khi nào.

Nhiệt
độ thân thể tỏa ra từ sau lớp áo sơ mi cho người ta một thứ cảm giác an toàn và
thân thiết tới lạ thường, dường như có muốn nhiều thêm một chút nữa cũng không
sao, khiến người ta bỏ hết mọi rào cản, cam tâm tình nguyện chìm đắm.

Khi
nụ hôn dần dần táo bạo hơn thì tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, Nhan
Miêu không khỏi mở choàng mắt ra, thế nhưng vẫn ở trong lòng Tạ Tử Tu, cảm giác
mê loạn như trúng phải thuốc độc vẫn lan khắp cơ thể, dù có mở to hai mắt ra
cũng như ở trong mây mù, không thấy được gì.

Tiếng
chuông vẫn ngang bướng kiên trì, cuối cùng Tạ Tử Tu không thể chịu nổi, thở dài
nói: “Em chờ một lát”.

Đôi
môi Tạ Tử Tu vừa tách ra thì tà thuật cũng biến mất theo, cuối cùng đầu óc Nhan
Miêu mới có thể từ từ tỉnh ra, bắt đầu hoạt động lại, không khỏi xoa nắn gương
mặt mình, mơ màng nghĩ, đợi, đợi cái gì? Bảo cô đợi để bị ăn à?

Ngẩng
đầu nhìn Tạ Tử Tu, người đàn ông đã thoát khỏi trạng thái mê hoặc biếng nhác,
vươn một tay rút di động ra, đặt bên tai, nhướn mày: “Duy Duy?”.

“…”.

Nhan
Miêu rùng mình tỉnh táo lại, trong chớp mắt, đột nhiên thấy vô cùng sợ hãi.

Nếu
cô chỉ là công cụ thật thì sao.

Quá
nhập tâm biến thành công cụ của người khác như thế không phải đáng thương lắm
sao.

“Muốn
anh qua đó à?”.

Tạ
Tử Tu liếc nhìn cô một cái, Nhan Miêu lập tức có chút ngượng ngùng, vội vàng tự
giác nói: “Anh Tạ, anh có chuyện thì cứ đi trước đi”.

Đỗ
Duy Duy ở đầu dây bên kia không biết đang nói gì, cuối cùng Tạ Tử Tu khẽ cau
mày đáp: “Được, em đợi anh”.

Thấy
anh ta ngắt máy, Nhan Miêu bất giác kéo áo chặt thêm một chút, dường như làm vậy
có thể bù đắp vào lòng tự trọng còn thiếu.


trước mặt Tạ Tử Tu, cô quả thực không hề có chút phòng ngự, anh ta muốn thế nào
thì được thế ấy, dễ dàng điều khiển cô trong lòng bàn tay, thế nên cô cũng có tự
phần khinh thường chính mình.

Tạ
Tử Tu quay đầu lại, đặt tay lên đầu cô, rũ mi nhìn cô: “Xin lỗi nhé, vì có chuyện
gấp”.

Sự
dịu dàng bất thường của anh ta khiến Nhan Miêu càng thấy bất an: “Anh không tiện
lái xe, có cần tôi gọi taxi giúp anh không?”.

“Không
sao, sẽ có xe tới đón mà”.

“Ừm”.

“Không
thì em đợi tôi về nhé”.

“Không
cần đâu…”.

“Tôi
đi nhanh thôi”.

“Không
cần thật mà”.

Giờ
cô chỉ có cảm giác vô cùng bất an.

Tạ
Tử Tu nhìn cô, ngừng lại một chút rồi mỉm cười: “Thế cũng được”.

Báo cáo nội dung xấu