Cô nàng sư tử - Chương 15

Edward đặt phòng cơ mật trong một tòa nhà riêng biệt liền kề
với khu vực chính của lâu đài. Mẹ quyết định phải báo ngay cho ông ta biết những
việc mà người của ông ta đang làm. Con biết đấy, con yêu, mẹ không thể tin chồng
mình lại làm nhữ

ng chuyện như vậy. Mẹ muốn đổ lỗi cho những người hầu cận của
ông ta.

Khi bước vào văn phòng của Edward bằng lối cửa bên, mẹ quá
choáng váng bởi cảnh tượng nhìn thấy ở đó. Edward đang ở cùng nhân tình của ông
ta. Họ đang trần truồng và xoắn lấy nhau như động vật trên sàn nhà. Nhân tình của
ông ta tên là Nicolle. Cô ta đang cưỡi lên Edward như thể cưỡi ngựa. Chồng mẹ
rên rỉ những từ ngữ thô tục để khuyến khích cô ta, mắt ông ta nhắm nghiền trong
cơn khoái lạc tột bậ.

Người đàn bà đó hẳn đã cảm nhận được sự có mặt của mẹ. Cô ta
đột ngột xoay đầu lại và nhìn vào mẹ. Mẹ tin chắc cô ta sẽ hét to báo cho
Edward. Nhưng không. Nicolle tiếp tục xoay hông một cách dâm đãng và mỉm cười
nhìn mẹ suốt khoảng thời gian đó. Mẹ nghĩ đó là nụ cười của chiến thắng.

Mẹ không nhớ mình đã đứng lặng ở đó bao lâu. Khi quay về
phòng mình, mẹ bắt đầu lên kế hoạch chạy trốn.

Nhật ký hành trình, 20/08/1795.

“Lyon, có chuyện gì xảy ra với anh thế? Anh còn mỉm cười với
Matthews nữa. Có phải em đã nghe thấy anh đề nghị trợ cấp cho mẹ anh ta không?
Anh cảm thấy không được khỏe à?" Tiểu thư Diana đưa ra hàng loạt câu hỏi dồn
dập cho anh trai khi theo Lyon lên cầu thang vào khu phòng ngủ.

Lyon dừng lại nhìn Diana. "Em không vui khi anh cau có,
và bây giờ em lại có vẻ lo lắng vì anh mỉm cười. Hãy đưa ra những tiêu chuẩn
cho tính cách của anh đi và anh sẽ cố gắng điều chỉnh để đáp ứng chúng."

Diana mở to mắt bởi giọng điệu châm chọc của anh trai.
"Anh bị ốm rồi phải không? Có phải vết thương ở chân lại tái phát không? Đừng
có nhìn em như thể em mới mọc thêm một cái đầu nữa thế. Chuyện anh mỉm cười thật
sự rất không bình thường, nhất là khi đến thăm mẹ. Em biết mẹ có thể khiến anh
mệt mỏi thế nào. Hãy nhớ là, anh trai, em sống cùng mẹ đấy. Còn anh chỉ thăm viếng
mẹ có một lần mỗi tuần. Em biết mẹ không thể tự giúp mình theo cách hiện nay,
nhưng không biết đây là lần thứ bao nhiêu em ước anh đưa em đến ở ngôi nhà
trong thành phố của anh. Thật đáng xấu hổ khi phải thú nhận như vậy, đúng
không?"

"Thành thật với anh trai em không phải là điều xấu hổ.
Em đã từng đề nghị một lần khi James chết, phải không?"

Giọng nói đầy cảm thông của Lyon khiến đôi mắt Diana giàn giụa
nước. Lyon cố che giấu sự bực tức của mình. Em gái chàng trở nên cực kỳ nhạy cảm
mỗi khi động chạm đến các vấn đề của gia đình. Lyon thì hoàn toàn ngược lại,
chàng luôn cảm thấy rất khó khăn khi thể hiện tình cảm của mình. Chàng cân nhắc
rồi quyết định choàng tay qua vai em gái để biểu đạt sự thông cảm, rồi gạt khái
niệm khó xử sang một bên. Có lẽ cô em gái quá kinh ngạc bởi cử chỉ đó nên đã òa
lên khóc.

Hôm nay Lyon không thể khóc nổi. Phải chịu đựng một cuộc gặp
gỡ vô cùng tồi tệ với mẹ mình là quá đủ rồi.

"Em thực sự nghĩ là mẹ sẽ dần khá hơn khi anh yêu cầu
người hầu dọn dẹp ngôi nhà trong thành phố của bà để chuẩn bị mùa lễ hội cho
em, Lyon. Nhưng bà chưa bao giờ rời khỏi phòng mình kể từ khi cùng em chuyển đến
Luân Đôn."

Chàng chỉ gật đầu, rồi tiếp tục hướng tới nơi cần đến.
"Mẹ không hề khá hơn chút nào cả", Diana thì thầm và bám theo Lyon
như một cái bóng. "Em cố gắng kể cho bà nghe về những buổi tiệc mình đã
tham dự. Nhưng bà chẳng để tai chút nào. Mẹ chỉ muốn nói về James thôi."

"Xuống tầng dưới và đợi anh ở đó, Diana. Có một vài
chuyện anh muốn trao đổi với em. Và đừng quá lo lắng như thế", chàng nói
thêm với một cái nháy mắt. "Anh hứa sẽ không làm mẹ phiền lòng. Anh sẽ cư
xử phải phép nhất.”

"Anh sẽ làm vậy sao?", giọng Diana chợt cao vút,
kinh ngạc. "Anh cảm thấy không ổn, phải không?"

Lyon bắt đầu thấy buồn cười. "Lạy Chúa, anh thực sự giống
một con quỷ à?"

Trước khi Diana có thể nghĩ ra được câu trả lời khéo léo mà
không phải nói dối thì Lyon đã mở cửa phòng ngủ của mẹ mình. Chàng dùng gót ủng
để đóng cửa, rồi bước ngang qua căn phòng tối tăm, ngột ngạt.

Nữ hầu tước đang ngồi tựa vào đầu giường bọc bằng satin đen.
Bà mặc toàn đồ màu đen như thường lệ, từ chiếc mũ ngủ đang chụp bên ngoài mái
tóc màu xám cho tới đôi tất dài bằng cotton. Lyon có lẽ đã không thể nhận ra nếu
không nhờ nước da trắng xanh, nhợt nhạt của bà ánh lên trên nền đen tuyền.

Rõ ràng Nữ hầu tước đã dành toàn bộ thời gian để than khóc.
Lyon thầm nghĩ bà khóc lóc dữ dội như một đứa trẻ hư đang trong cơn hờn dỗi. Chỉ
có Chúa mới hiểu tại sao bà lại khóc nhiều tới nỗi trở thành bậc thầy như thế.

Nó nhiều đến mức có thể khiến một người chết sống lại và nhận
ra điều đó. James đã qua đời được hơn ba năm, nhưng mẹ chàng tiếp tục cư xử như
thể tai nạn kỳ cục đó chỉ vừa mới xảy ra hôm qua.

"Chào mẹ." Lyon chào một cách khách sáo rồi ngồi
xuống chiếc ghế kê cạnh giường.

"Chào con, Lyon."

Cuối cùng thì cuộc thăm viếng cũng kết thúc. Họ không thể
nói thêm chuyện gì nữa cho đến khi Lyon ra về. Lý do hết sức đơn giản, Lyon từ
chối nói về James, còn mẹ chàng thì từ chối nói về những chủ đề khác. Sự im lặng
kéo dài nửa tiếng đồng hồ khi Lyon còn ở đó. Để giết thời gian, chàng thắp nến
lên và đọc tờ báo Người đưa tin buổi sáng.

Các nghi lễ chẳng bao giờ thay đổi.

Tâm trạng luôn tồi tệ khi sự thử thách đã qua đi. Tuy nhiên,
hôm nay chàng cảm thấy không quá bực bội bởi hành vi đáng xấu hổ của mẹ mình.

Diana đang chờ trong phòng giải trí. Khi nhìn thấy nét tươi
cười đọng trên khuôn mặt anh trai, nỗi lo lắng về sức khỏe của Lyon càng thêm
sâu sắc. Anh trai cô hành động hết sức kỳ lạ!

Đột nhiên một kết luận khác chợt lóe lên trong tâm trí.
"Lyon, anh định đưa mẹ và em trở về nông thôn, phải không? Ôi không, xin
anh hãy suy nghĩ lại", Diana mếu máo. "Em biết chú Milton sẽ rất thất
vọng, nhưng chú ấy sẽ không thể giúp gì được vì phải nằm liệt giường bởi bệnh
gan tái phát. Và em thực sự muốn được tham dự vũ hội nhà Creston."

"Diana, anh rất vinh dự được đưa em tới buổi tiệc nhà
Creston. Và anh chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ đưa em về quê, cô bé. Em vừa được
giới thiệu và chắc chắn sẽ được tham dự thời gian còn lại của mùa vũ hội. Đã
bao giờ anh làm trái với lời hứa của mình chưa?"

"Dạ... chưa", Diana thừa nhận. "Nhưng anh
chưa bao giờ cười nhiều đến thế. Ôi, em không biết phải nghĩ sao nữa. Anh luôn
trong tâm trạng bực bội sau khi gặp mẹ. Có phải hôm nay mẹ đỡ hơn rồi, phải
không Lyon?"

"Không", Lyon đáp lại. "Và đó chính là điều
mà anh muốn bàn bạc với em, Diana. Cần phải có ai đó ở đây để đưa em đi loanh
quanh. Vì chú Milton không thể đi lại và vợ chú ấy thì sẽ không đi đâu mà không
có chú ấy, anh đã quyết định mời cô Harriett đến đây. Liệu điều đó có phù hợp với..."

"Ôi có, Lyon", Diana cắt ngang và nắm chặt hai
tay. "Anh biết là em yêu em gái của cha thế nào mà. Cô ấy hết sức hóm hỉnh.
Liệu cô có đồng ý không, Lyon?"

"Tất nhiên rồi", Lyon trả lời. "Anh sẽ gửi
thư cho cô ngay lập tức. Còn bây giờ, anh muốn có một sự đền ơn."

"Bất cứ điều gì Lyon. Em sẽ…”

"Hãy mời công chúa Christina tới đây uống trà vào ngày
kia.”

Diana bỗng bật cười khúc khích. "Giờ em đã hiểu tại sao
anh lại cư xử lạ lùng thế. Anh bị mê hoặc bởi công chúa

"Bị mê hoặc? Từ đó mới ngớ ngẩn làm sao", Lyon đáp
lại. Giọng có vẻ rất bực bội. "Không, anh không bị mê hoặc."

"Em sẽ rất vui được mời công chúa. Nhưng em cũng băn
khoăn tự hỏi tại sao anh không tự mình mời cô ấy."

"Dì của Christina không cho rằng anh là người phù hợp",
Lyon thông báo.

"Hầu tước của Lyonwood mà vẫn chưa phù hợp sao?"
Diana trông hết sức choáng váng. "Lyon, anh có nhiều tước hiệu hơn bất cứ
người đàn ông nào ở nước Anh. Hẳn là anh đang trêu chọc em.”

"Dù sao thì cũng đừng nói cho Christina biết anh sẽ đến
đây. Hãy để cô ấy tin rằng chỉ có hai người bọn em thôi nhé."

"Em phải làm gì nếu cô ấy lại đề nghị em tới nhà cô ấy?"

"Cô ấy sẽ không làm vậy đâu", Lyon cam đoan.

"Sao anh chắc chắn như thế?"

"Anh không nghĩ là cô ấy có đủ tiền để vui chơi",
Lyon nói. "Giữ bí mật chuyện này nhé, Diana. Anh tin là công chúa đang
trong tình trạng tài chính hết sức eo hẹp. Ngôi nhà cô ấy đang ở có vẻ rất tồi
tàn - các đồ nội thất - và anh còn nghe nói Nữ bá tước đã từ chối tất cả những
đề nghị đến thăm viếng."

"Ôi, cô ấy thật đáng thương", Diana cảm thán kèm một
cái lắc đầu. "Nhưng tại sao anh lại không muốn cho cô ấy biết anh sẽ đến
đây."

''Đừng bận tâm."

"Em hiểu rồi", Diana nó

Từ nét mặt, Lyon có thể khẳng định là cô hoàn toàn không hiểu
gì hết.

"Em thực sự thích công chúa", Diana buột miệng khi
Lyon nhìn mình.

"Em không bị lộn xộn sao?"

"Em không hiểu", Diana trả Iời. "Ý anh là
gì?"

"Khi em nói chuyện với cô ấy", Lyon giải thích.
"Cô ấy có trả lời rõ ràng không?"

"À, tất nhiên là có, cô ấy nói năng rất dễ hiểu."

Lyon cố nén sự cáu kỉnh. Thật là ngớ ngẩn khi hỏi câu đó với
người mau quen như em gái chàng. Tính tình của Diana thay đổi nhanh như một cơn
gió. Dù yêu em gái, nhưng biết rõ là cho đến cuối cuộc đời mình, chàng cũng
không thể hiểu được điều gì đang diễn ra trong đầu cô. "Anh tưởng tượng là
cả hai sẽ mau chóng trở thành bạn thân của nhau.” Lyon dự đoán.

"Điều đó khiến anh không vui sao?"

"Tất nhiên không phải như thế", Lyon trả lời và cộc
lốc gật đầu chào Diana trước khi bước ra cửa.

"Ồ, tại sao anh lại cau có?" Diana gọi với theo.

Lyon thậm chí còn không buồn trả lời. Chàng nhảy lên lưng
con chiến mã màu đen và đi về phía ngoại ô. Một bầu không khí trong lành là thứ
cần thiết để làm đầu óc thanh thản. Chàng thường có thể xử lý nhanh gọn tất cả
thông tin không cần thiết và tập trung vào những việc quan trọng. Ngay khi gạt
bỏ những thứ tầm thường đi, Lyon chắc chắn sẽ tìm ra được sức hấp dẫn của mình
đối với người đàn bà nhất nước Anh. Chàng sẽ sử dụng lý do lạnh lùng để thoát
khỏi nổi phiền muộn vô lý của mình.

Và nó chính là nỗi phiền muộn, Lyon thầm nhủ. Cho phép
Christina chen vào mọi suy nghĩ, mọi hành động là không thể chấp nhận được. Và
khó hiểu nữa.

Cũng khó hiểu như khi nàng nói rằng chàng khiến mình lo lắng
giống một con trâu rừng.

Và Christina đã trông thấy trâu rừng ở chỗ quái quỷ nào chứ?

Bá tước Rhone đi tới đi lui trên chiếc thảm đặt trước bàn
làm việc của mình. Dù thư viện rất lộn xộn nhưng Rhone không cho bất kỳ người hầu
nào bước vào để dọn dẹp. Từ khi bị thương, anh luôn cảm thấy rất không thoải
mái khi nghĩ về những vấn đề trần tục như việc vặt trong nhà.

Vết thương đang lành lại. Rhone đã dùng nước nóng để rửa, rồi
buộc chặt cổ tay lại bằng gạc sạch. Tuy vậy anh vẫn mặc áo vest quá cỡ của cha
mình nhằm che giấu lớp băng quấn. Anh quyết định sẽ trốn trong nhà cho đến khi
vết thương lành hẳn và không định để lộ bất kỳ manh mối nào nhằm tránh bị phát
hiện, vẫn còn quá nhiều việc cần phải làm.

Mối lo ngại hàng đầu của Rhone là công chúa Christina. Anh
cho rằng có lẽ nàng đã nhận ra mình. Từ cách mà nàng nhìn chằm chằm vào anh và
ánh mắt ngạc nhiên, thích thú có thể suy ra nàng đã biết ai ẩn sau chiếc mặt nạ.

Liệu Lyon có biết không? Rhone nghiền ngẫm câu hỏi này hồi
lâu rồi kết luận bạn mình lúc đó đang quá bận rộn với việc bảo vệ nàng công
chúa nhỏ nên đã không thể quan sát kỹ anh được.

Và tên khốn kiếp nào đã phi con dao vào anh? Tại sao chứ,
anh đã quá ngạc nhiên bởi mình làm rơi khẩu súng. Dù đó là kẻ nào thì hắn cũng
có một cánh tay rất tệ hại, Rhone tự nhủ và thầm cảm ơn Chúa vì sự may mắn nhỏ
nhoi đó. Chết tiệt, có thể anh đã bị giết. Anh sẽ phải hành động cẩn trọng hơn.
Rhone không có ý định từ bỏ việc đang làm. Có bốn cái tên trong danh sách, và bất
kỳ ai trong số chúng cũng sẽ bị quấy nhiễu. Ít nhất đó là những gì anh có thể
làm để giảm bớt sự bẽ mặt của cha mình.

Một người hầu dè dặt gõ cửa khiến Rhone dừng hẳn lại.
"Sao?" Anh bực bội hét xuyên qua cửa bởi đã đặc biệt yêu cầu không ai
được quấy nhiễu mình.

"Hầu tước Lyonwood đã tới đây và muốn gặp ngài, thưa Bá
tước."

Rhone vội vàng bước tới và ngồi vào chiếc ghế sau bàn làm việc,
đặt bàn tay lành lặn lên đống giấy tờ, giấu bàn tay bị thương vào lòng, rồi gắt
gỏng nói vọng ra.

"Mời cậu ta vào."

Lyon thong thả đi vào phòng với chai rượu hảo hạng kẹp ở
cánh tay rồi đặt món quà lên bàn, sau đó ngồi xuống chiếc ghế da đối diện với
Rhone. Sau khi gác chân lên bàn một cách tự nhiên, chàng nói. "Trông cậu
thật thảm hại."

Rhone nhún vai. “Cậu chưa bao giờ là người có tài ngoại
giao", và nhận xét. "Chai rượu này là để làm gì thế?"

"Vụ cá cược của chúng ta", Lyon nhắc nhở.

"À phải rồi, công chúa Christina", Rhone cười toe
toét. "Cô ấy đã không trả Iời bất kỳ câu hỏi nào của cậu, đúng
không?"

"Điều đó không thành vấn đề. Mình đã tìm hiểu được khá
nhiều về cô ấy. Cô ấy lớn lên ở nơi nào đó của nước Pháp hay vùng lân cận",
chàng thông báo. "Có một vài mâu thuẫn, nhưng mình sẽ làm sáng tỏ trong thời
gian ngắn nữa thôi."

"Tại sao cậu lại hào hứng thế, Lyon?"

"Mình cũng không chắc nữa. Lúc đầu mình đó là do tò mò,
nhưng giờ..."

"Lúc đầu. Lyon, cậu nói cứ như là đã quen biết người phụ
nữ đó cả năm rồi ấy."

Lyon nhún vai, bước tới tủ đựng ly lấy ra hai chiếc ly lớn
và rót đầy rượu. Lyon đợi đến khi Rhone đang uống một ngụm rượu lớn mới hỏi,
"Cái tay thế nào, hả Jack?". Không cần phải nói, Lyon hết sức hài
lòng với phản ứng của bạn. Rhone lập tức bị sặc và đồng thời cố gắng thể hiện sự
phủ nhận. Trông anh hết sức buồn cười. Đáng đời, Lyon thầm nghĩ với một cái thở
dài.

Chàng đợi cho bạn mình trấn tĩnh lại rồi nói. "Tại sao
cậu không nói cho mình biết về khó khăn tài chính chứ? Tại sao không đến gặp
mình?"

"Khó khăn tài chính ư? Mình không hiểu cậu đang nói về
chuyện gì?" Rhone phản đối. Đó là một lời nói dối không thuyết phục.
"Chết tiệt", anh làu bàu. "Luôn luôn không thể nói dối cậu được."

"Cậu bị mất trí rồi hả? Hay cậu mong muốn được ở trong
nhà tù Newgate, hả Rhone? Cậu biết thừa đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi cậu
bị bắt, đúng không?"

"Lyon, hãy để mình giải thích", Rhone lắp bắp.
"Cha mình đã mất tất cả. Mình đã phải dùng tài sản riêng như một sự đảm bảo
cho phần còn lại của cam kết, nhưng..."

"Cậu và cha cậu đã được xóa sạch các khoản nợ đêm
qua", Lyon nói. "Hãy giận dữ, và rồi bỏ qua nó đi Rhone", Lyon
ra lệnh, giọng cứng rắn như thép. "Mình đã trả hết tiền cho những kẻ cho
vay lãi. Tất nhiên là bằng danh nghĩa của cậu."

"Tại sao cậu dám can thiệp vào..." Rhone hét lên.
Mặt đỏ bừng vì tức giận.

"Chết tiệt, chắc chắn phải có người can thiệp
vào", Lyon tuyên bố. "Cha cậu có ý nghĩa với mình nhiều như với cậu,
Rhone. Chỉ Chúa mới biết được đã bao nhiêu lần ông ấy liều chết để bảo vệ mình
trước cha mình khi mình còn rất nhỏ."

Rhone gật đầu. Một vài trận chiến trong số đó đã biến mất
trong trí nhớ.

"Mình sẽ trả lại cậu, Lyon, sẽ sớm thôi..."

"Cậu không cần trả lại mình", Lyon rống lên. Đột
nhiên cảm thấy hết sức giận dữ với bạn. Chàng hít một hơi thật sâu để lấy lại
bình tĩnh trước khi tiếp tục. "Cậu còn nhớ mình đã trở nên tồi tệ như thế
nào khi Lettie chết không?", và hỏi.

Rhone vô cùng kinh ngạc bởi Hầu tước Lyonwood đột ngột thay
đổi chủ đề. Anh chậm rãi gật đầu. "Mình nhớ."

"Cậu luôn ở bên mình, Rhone. Cậu cũng là người duy nhất
biết về James. Đã bao giờ mình đề nghị trả tiền cho cậu vì tình bạn đó
chưa?"

"Tất nhiên là không. Mình sẽ cảm thấy bị sỉ nhục nếu cậu
làm vậy."

Im lặng kéo dài giữa hai người. Rồi Rhone bật cười toe toét.

"Liệu ít nhất mình có thể nói cho cha biết là cậu…”

"Không", Lyon cắt ngang, giọng nhẹ nhàng.
"Mình không muốn cha cậu biết là mình đã biết chuyện gì xảy ra với ông ấy.
Hãy để ông nghĩ rằng con trai ông là người duy nhất biết chuyện và cậu đã giúp
đỡ ông.”

"Nhưng Lyon, chắc chắn là..."

"Hãy để nó ngủ Rhone. Cha cậu là một người kiêu hãnh. Đừng
lấy mất điều đó của ông.” Rhone lại gật đầu. "Nói cho mình biết cậu biết
đuợc những gì về rắc rối của cha mình.”

"Mình đã nhận ra cậu ở nhà Baker, tất nhiên", Lyon
bắt đâu kể, mỉm cười khi nói câu đó. "Cậu thật là dại dột khi..."

"Cậu định không tới đó mà", Rhone càu nhàu.
"Tại sao cậu lại tới dự bữa tiệc của ông ta? Cậu không thể chịu đựng Baker
y như mình."

Báo cáo nội dung xấu