Săn Chồng - Chương 21

Thời gian họp không dài, chỉ là một hình thức đơn giản.
Đến lượt Tổng giám đốc Ngô phát biểu, anh chỉ đứng dậy, cúi đầu chào mọi người,
biểu thị sự cám ơn. Đến lượt Diệp Cường phát biểu mới khiến cho người ta khó chịu.
Anh ta nói rõ lắm rõ nhiều. Tôi liếc Diệp Cường, lòng thầm nhủ: Tốt nhất đừng để
tôi phát hiện ra anh chính là kẻ đã viết thư tố cáo!

Sau khi tan họp, tất cả các thành viên tham gia cuộc
họp đều tập trung dười tầng một ăn cơm, coi như là bữa cơm tiễn biệt Tổng giám
đốc Ngô.

Mọi người lần lượt mời rượu anh, hết người này đến
người khác. Tôi ngồi trong góc, nhìn anh liên tục đứng dậy, liên tục ngửa cổ uống.

Tôi rất muốn cầm cốc đến chỗ anh, đến bên cạnh chạm
cốc với anh. Thế nhưng đã thử mấy lần mà tôi vẫn không có đủ dũng khí để làm việc
đó. Tôi sợ mình chưa kịp uống rượu thì nước mắt đã tí tách rơi. Bao Tử chạm vào
cánh tay tôi, nói:

- Chúc mừng cô, sau này hầu hạ kẻ đó phải cẩn thận đấy!
Nghe nói giờ hắn ta chỉ tạm thời nhận chức của Tổng giám đốc Ngô nhưng chẳng mấy
chốc sẽ chính thức được bổ nhiệm đấy!

Tôi ngẩng đầu, nhìn Diệp Cường đang bá vai bá cổ Tổng
giám đốc Ngô, miệng anh em ngọt xớt. Loại người này chắc chắn không thể sống
lâu.

- Tôi không làm nữa là được chứ gì? - Tôi cười với
Bao Tử, miệng nói cứng nhưng trong lòng thì đau đớn không gì tả xiết.

- Chỉ có điều cô cũng đừng để tâm đến những chuyện
này! Lãnh đạo có tài mấy cũng không thể tách rời khỏi quần chúng nhân dân, vị
trí có sự thay đổi, biết đâu hắn ta sẽ đối xử tốt với cô!

- Thế thì tôi thà tin lợn biết leo cây còn hơn! -
Tôi lườm Bao Tử, trong bụng nghĩ làm sao có thể có chuyện đó? Chẳng phải Lãnh
Linh luôn ao ước có được vị trí này hay sao? Nếu được như vậy chẳng phải cô ta
đảm đương luôn hai chức thư ký cộng vợ bé cho Diệp Cường hay sao?

- Bao Tử, anh kiếm cho tôi một chức vụ đi! Nhỏ thôi
cũng được! - Tôi túm lấy vạt áo Bao Tử.

- Việc gì phải nóng vội! Cứ án binh bất động trước
đã, chuyện này đợi ông chủ có lời trước hẵng hay, chủ động quá có khi lại thành
ra bị động đấy, có hiểu không hả? - Anh ta vừa nói vừa giằng vạt áo khỏi tay
tôi. Tổng giám đốc Ngô đang cầm cốc đi về phía chúng tôi.

Không biết là vô tình hay cố ý mà anh lại đứng ở bên
cạnh tôi. Mọi người đồng loạt đứng lên chạm cốc với anh. Bao tử nói:

- Tổng giám đốc Ngô, chúc anh vạn sự thuận lợi!

Anh mỉm cười nói:

- Cảm ơn, mọi người cũng vậy nhé! Tôi sẽ rất nhớ các
bạn, hi vọng các bạn cũng vậy!

Đây vốn là câu nói anh dành cho tất cả mọi người,
nhưng tôi lại cố tình cho rằng nó là câu anh nói cho riêng tôi nghe. Tôi biết
mình chỉ đang tưởng bở, nhưng lúc này tôi sẵn sàng tự lừa gạt chính mình. Đến
khi tôi định thần lại, anh đã đi sang bàn khác rồi, vẫn là nụ cười đó trên môi,
vẫn là giọng điệu đó, khiến cho tôi vô cùng thất vọng.

- Chúng ta cũng đi chúc rượu đi! - Bao Tử hỏi các đồng
nghiệp cùng bàn rồi quay sang nói với tôi. - Hay là để Y Y đại diện cho chúng
ta nhỉ?

- Thật là không nỡ xa anh ấy mà! - Một chị ở bộ phận
tài vụ đột nhiên đặt cốc xuống, hai mắt đỏ hoe, vội vàng lấy tay bịt mặt. - Đừng
nhìn tôi!

Tim tôi đột nhiên đau đớn như bị kim châm, sống mũi
lại cay cay. Tôi vội vàng bịt mặt, giả bộ cười nói:

- Không nhìn, không nhìn đâu!

Diệp Cường đến bàn tôi chúc rượu, hắn ta vừa nói:

- Các vị …

Tôi đột nhiên bỏ cốc xuống, nói:

- Bao Tử tránh đường chút, tôi muốn vào nhà vệ sinh!
- Mọi người ngây người nhìn tôi, Diệp Cường cũng sững sờ kinh ngạc. Tôi thầm
nghĩ: Đồ l cái gì mà nhìn, tôi thật chỉ muốn đổ cả ly rượu lên đầu anh đấy!

Lúc tôi đi vệ sinh về, Bao Tử mắng tôi là kẻ không
biết thức thời:

- Cần gì phải làm căng như vậy, cô hành động như vậy
rõ ràng là muốn chống đối với hắn ta, cô làm thế chẳng phải là quá ngu ngốc hay
sao?

Tôi ngang ngược không nói nửa lời.

Sau đó, mọi người đều ra tận cửa tiễn Tổng giám đốc
Ngô, nhưng tôi thì không. Tôi ngồi ở một góc trong đại sảnh, ở đó có một tấm cửa
lớn bằng kính, có thể nhìn ra bên ngoài.

Trước khi ngồi vào xe, Tổng giám đốc Ngô liền đảo mắt
một vòng. Tôi cảm thấy ánh mắt của chúng tôi đã chạm nhau chỉ trong khoảnh khắc.

Khoảnh khắc ấy, tôi đã không cầm được nước mắt. Mặc
dù cũng chẳng phải là ly biệt thực sự, nhưng tôi chưa bao giờ phải chia ly với
ai mà đau đớn đến thế này. Tôi chẳng có tâm trạng nào mà đi phân tích xem tình
cảm tôi dành cho anh là thứ tình cảm gì, tôi chỉ muốn khóc và khóc. Tôi đút tay
trái vào túi, trên cổ tay vẫn còn sợi dây mà anh đã tặng cho tôi lúc ở trên Vũ
Đương Sơn.

Lúc trở về văn phòng, tôi đã điều chỉnh lại tâm trạng
của mình, chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Cho dù Diệp Cường có đồng ý cho tôi thay đổi
chức vụ hay không, tôi nhất định phải dọn ra khỏi cái phòng làm việc này.

Diệp Cường đẩy cửa đi vào, chẳng buồn nhìn tôi lấy nửa
cái, càng không thèm đếm xỉa đến hành vi của tôi, chỉ lạnh nhạt ra lệnh:

- Thông báo với các bộ phận, ba giờ chiều nay sẽ họp!

Ba giờ chiều, tại phòng họp. Tôi nhìn quanh phòng họp
một lượt, phát hiện ra Dư Khai vẫn chưa đến.

Diệp Cường có vẻ không vui, nói:

- Chúng ta họp đi, không đợi nữa!

Chưa nói được mấy câu thì Dư Khai đã đẩy cửa bước
vào. Anh ngồi xuống ghế. Diệp Cường sầm mặt nói:

- Người anh em, mong anh tôn trọng tôi một chút! Tôi
hi vọng các vị sẽ coi trọng buổi họp này!

- Anh nói ai thế? - Dư Khai hoàn toàn khác với bộ dạng
hiền lành hàng ngày, anh đứng bật dậy nhìn chằm chằm vào Diệp Cường.

Diệp Cường không ngờ Dư Khai lại phản ứng như vậy, mặt
hết đỏ lại chuyển sang trắng, nhất thời không nói được nên lời

- Xin báo lại với Tổng giám đốc Diệp một chút, ban
nãy tôi vừa đến Cục Bảo an gặp Cục trưởng Lý, bàn bạc về chuyện lắp đặt hệ thống
giám sát, ông ta có chuyện nên buổi hẹn đã bị trì hoãn mất hai mươi phút! - Dư
Khai khách sáo nói rồi thản nhiên ngồi xuống.

Tuyệt quá! Tôi không kìm được, vẽ một ngón tay cái
khen ngợi lên cuốn sổ. Tôi thích những người dám nghĩ dám làm, dám đấu tranh với
mọi thế lực xấu xa như vậy!

Diệp Cường bẽ mặt, không còn vênh váo như trước nữa
mà hạ giọng mời các bộ phận báo cáo về công tác tuần sau.

Sau khi tan họp, Diệp Cường gọi tôi lại.

- Tôi phải đi công tác mấy ngày, các kế hoạch ban
nãy mà các bộ phận đã báo cáo, cô phải theo dõi sát sao cho tôi!

- Dạ! - Tôi ậm ừ đáp.

- Ngoài ra, cô không cần chuyển văn phòng, địa điểm
văn phòng tôi sẽ không thay đổi, văn phòng của Tổng giám đốc Ngô cứ để không
như vậy đi! - Cuối cùng hắn ta cũng chịu liếc tôi lấy một cái, chỉ có điều vẻ mặt
vẫn cực kỳ cứng nhắc, chẳng thấy có chút hữu hảo hay thân thiện nào.

Online một lúc ở trong văn phòng, tôi cảm thấy
tức ngực, buồn nôn, có thể là do mấy hôm nay không ngủ được. Gần đây
lúc nào cũng mất ngủ, đếm biết bao nhiêu là cừu đều chẳng ăn thua
gì. Đếm cừu chẳnǵt đầu chuyển sang đếm voi. Mỗi lần đếm, thân hình
đồ sộ của con voi lại dừng lại trong đầu tôi, khiến cho tôi càng thêm
mệt mỏi.

Hết giờ làm, tôi liền gọi cho Tề Tề, hẹn cô
ấy đi ăn tối. Tề Tề hỏi tôi có được phép mang theo người đàn ông của
cô ấy theo không?

Tôi nói không thành vấn đề.

Tôi hỏi Tề Tề muốn ăn gì. Tề Tề nói mà
chẳng cần nghĩ: lẩu Trùng Khánh.

Cúp điện thoại, tôi nghĩ, tụ tập ăn uống với
Tề Tề thực chất chẳng sáng tạo chút nào, lần nào cũng chỉ biết ăn
mỗi món lẩu Trùng Khánh. Tề Tề nói cô ấy thích cái cảm giác cay
xè, nóng ran trên đầu lưỡi, ngồi ở đó có nói bậy, nói tục cũng
chẳng phải lo lắng gì.

Tề Tề lái xe đến đón tôi. Lên xe rồi tôi mới
phát hiện người đàn ông cô dẫn theo không phải Giang Hạo mà là Hướng
Phong Thu.

- Đi ăn mà không nhớ gọi anh, em thật chẳng có
chút lương tâm nào cả! - Hướng Phong Thu bất mãn nói.

- Sau này nhớ gọi anh ấy đi ăn cùng, có anh
ấy chúng ta sẽ có người uống rượu cùng! - Tề Tề nháy mắt nói.

Tôi vốn dĩ rất hào hứng nhưng giờ đột nhiên
mất h́t cả hứng thú. Nguyên nhân là gì tôi cũng chẳng rõ, chỉ có
điều rất ghét nhìn thấy váng mỡ nổi lên trong nồi lẩu.

Nhìn sang Tề Tề và Hướng Phong Thu, thất hai
người ăn uống rất ngon lành, đặc biệt là Tề Tề, miệng đang ngấu
nghiến nhai cái ruột ngỗng. Thấy họ ăn uống ngon lành, tôi đành cuối
đầu uống canh.

Ăn uống một hồi, Tề Tề liền gọi phục vụ
mang bia tới. Đây là phương pháp ăn uống từ xưa tới nay của cô, cứ
phải lấp đầy dạ dày trước, rồi mới giải trí sau.

Có thể là do tâm trạng không tốt nên mới uống
chưa hết hai chai đã thấy người lâng lâng.

- Hình như có tâm sự gì đó! - Hướng Phong Thu
cảm thấy dường như tâm trạng tôi đang rất tệ.

Tôi đang định nói thì đột nhiên cảm thấy buồn
nôn kinh khủng, vội vàng bịt miệng chạy ngay vào nhà vệ sinh.

Tôi ọe liên tục vào cái bồn rửa mặt trong
nhà vệ sinh, tiếng nôn lúc thăng lúc trầm, chỉ mong có thể nôn sạch
mọi thứ vừa tống vào dạ dày ra ngoài. Nhìn khuôn mặt xanh xao của
mình trong gương, tôi đột nhiên nghĩ, không phải mình có vấn đề gì
đấy chứ?

Lúc ra ngoài, tôi thấy Tề Tề đang đứng ngoài
cửa, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi:

- Cậu không làm chuyện gì xấu x đấy chứ?

- Muốn làm còn chưa có điều kiện đấy! Dạ
dày có chút vấn đề thôi, không sao đâu! - Tôi lau lau vết nước trên
miệng, cảm giác thật khó chịu.

- Chắc chắn là có gì giấu tớ rồi! Tớ đưa
cậu đi bệnh viện! - Tề Tề vẫn không chịu buông tha.

- Có phải cậu vô cùng hi vọng tớ có không
hả? - Tôi không biết lửa giận từ ở đâu bốc lên, giận dữ nhìn chằm
chằm vào Tề Tề.

Bữa ăn tối đó chẳng vui vẻ chút nào, một là
do tâm trạng tôi không được vui, hai là vì Tề Tề cũng có vẻ giận nên
chẳng nói gì mấy. Cũng may là Hướng Phong Thu cũng là kẻ tinh mắt,
anh liên tục quay sang nói chuyện với chúng tôi, nêu không chắc cả buổi
chúng tôi chỉ im lặng.

Ăn cơm xong, Hướng Phong Thu đề nghị đi bar,
nhưng thấy chẳng có ai hưởng ứng nên thôi.

Tề Tề hỏi tôi có cần cô ấy đưa về không, tôi
nói không rồi bảo họ về trước. Nói xong, không chờ họ trả lời, tôi đã
đi thẳng ra ngoài bắt taxi.

Tôi nghĩ chắc mình không đen đủi đến thế,
trong lòng vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng. Cho đến khi tôi ngồi trong
nhà vệ sinh, nhìn thấy que thử thai hiện lên hai vạch, cả người tôi
như cứng đờ ra, ngồi phịch xuống sà

Tôi không thể phá thai thêm lần nữa được. Lúc
yêu Lâm Tiểu Vĩ, tôi đã dính một lần rồi, lúc ấy không dám đến bệnh
viện nên tôi đã lén uống thuốc phá thai ở nhà, nào ngờ bị sót,
đành phải đến bệnh viện nạo sạch. Nạo thai xong, bác sĩ mắng cho
chúng tôi một trận: “Các cô các cậu cứ như mang tính mạng ra làm trò
đùa ấy, phá thai giống như bị cảm cúm à mà tự giải quyết ở nhà
với nhau? Mạc Y Y, tôi nói cho cô nghe, vách tử cung của cô rất mỏng,
sau này còn phá thai nữa rất có thể sẽ vô sinh đấy! Vì vậy bắt đầu
từ bây giờ, nhất định phải sử dụng biện pháp tránh thai, ngộ nhỡ
dính rồi thì phải giữ lại mà đẻ, đừng có mà phá nữa!”.

Đến tận giờ tôi vẫn nhớ như in bộ mặt nghiệm
nghị và đáng sợ của bác sĩ. Lúc quan hệ với Lưu Minh Cương, tôi đã
rất chú ý, sao vẫn xảy ra sai sót này nhỉ?

Tôi phải báo cho Lưu Minh Cương biết ngay lập
tức. Đầu óc tôi vô cùng rối bời, chẳng biết làm thế nào để giải
quyết cho êm đẹp!

Thế nhưng Lưu Minh Cương đã biến đâu mất suốt
một tuần liền.

Phản ứng thai nghén ngày càng dữ dội, lồng
ngực căng tức đến khó chịu, cứ như thể có ai đó đang đảo lộn ruột
gan tôi vậy. Tôi vừa đói vừa lạnh, nằm trên cái giường cứng đơ, đau
khổ vô cùng, thỉnh thoảng còn gục đầu sang bên thành giường nôn ọe,
nước mắt nước mũi đầm đìa, dính đầy lên mặt, lên những lọn tóc rũ
xuống. Tôi thậm chí còn chẳng có sức lực để mà khóc nữa.

Cuối cùng tôi cũng không chịu được, đành đến
bệnh viện siêu âm. Bác sĩ nói tôi cái thai đã hơn một tháng rồi, nếu
như muốn bỏ thì phải tiến hành ngay. Lần này tôi đã tựđẩy mình vào
biển lửa rồi.

Tối đó, cuối cùng Lưu Minh Cương cũng gọi cho
tôi. Tôi nhất thời tức tới nghẹn họng không nói được gì, chỉ biết
khóc tức tưởi. Lưu Minh Cương không biết đã xảy ra chuyện gì, vội
vàng đến nhà tôi.

- Anh đưa cô ta với bố mẹ cô ta đi… Hải Nam một
chuyến!

- Sợ cô ta biết chuyện nên đã đưa tôi vào danh
sách chặn cuộc gọi chứ gì?

Lưu Minh Cương im lặng không đáp.

Theo lý mà nói tôi nên nổi nóng, chất vấn
hắn ta có phải đã không còn quan tâm đến tôi nữa, có phải thích ở
bên cạnh vợ hơn không…? Nhưng lúc này tôi đâu còn tâm trí mà chất vấn
mấy chuyện đó, tôi cũng chẳng còn sức lực mà làm vậy nữa. Tôi buộc
phải nghiêm túc và thận trọng, nói cho hắn ta biết: “Tôi có thai
rồi!”. Những điều nằm ngoài quy luật trò chơi này, không ai trong
chúng tôi có sự chuẩn bị về tư tưởng, tôi cũng chẳng biết hắn sẽ
có thái độ nhìn nhận sự việc như thế nào.

Lúc ấy Lưu Minh Cương đang hút thuốc, tôi nói
xong, hắn liền ho sặc sụa, cái bật lửa rơi xuống nền nhà. Tiếp đó
Lưu Minh Cương nhặt nó lên, cứ bật lên rồi tắt đi mấy lần liền mà
chẳng nói gì.

- Sao lại thành ra thế này? - Hắn ta hỏi.

- Anh hỏi tôi, tôi biết hi ai? Lẽ nào tôi rắp
tâm muốn thế này? - Tôi có chút bực bội, thật không ngờ hắn ta lại
nói như vậy.

Lưu Minh Cương mân mê hộp thuốc lá trong tay,
rít mạnh một hơi rồi nói:

- Nếu như là của anh, em sắp xếp thời gian,
anh đưa em đi bỏ!

Hắn vừa dứt lời, tôi liền ném thẳng cái
điện thoại về phía hắn:

- Đồ khốn, anh là đàn ông cái kiểu gì thế
hả? - Tôi gần như muốn lao đến cho hắn mấy cái bạt tai.

- Em bình tĩnh lại một chút có được không? -
Lưu Minh Cương nhanh nhẹn né cái điện thoại, tức tối gắt lên với tôi.

- Bình tĩnh cái con mẹ anh ý! - Tôi chỉ vào
mặt Lưu Minh Cương, gần như là gầm lên. - Cái gì gọi là “nếu là của
anh” hả? Lưu Minh Cương, anh ăn nói cho có lương tâm một chút! Để tôi đẻ
nó ra rồi anh mang đi xét nghiệm AND xem có phải là con anh không nhé!

Lúc này, trong mắt hắn ta, tôi quả thực là
một người đàn bà chua ngoa, ghê gớm. Nhưng hắn ta làm sao biết được
nếu như bỏ đứa bé này đi, liệu tôi còn có thể làm mẹ được nữa hay
không? Một người đàn bà đã ly hôn, nếu như không thể sinh con có khác
nào bị phán tử hình? Tôi thật không dám nghĩ sau này mình phải làm
thế nào?

Ngày Diệp Cường đi công tác về, tôi nộp đơn
xin nghỉ phépngày. Hắn ta cầm tờ đơn trên tay, mặt mày có vẻ không
vui, nghĩ rắng tôi đang cố ý đối đầu với hắn. Cũng may là hắn chẳng
nói gì thêm, tôi cũng đâu có muốn giải thích.

Lưu Minh Cương dẫn tôi đến một huyện cạnh đó
để phá thai, nói rằng ở đó ít người quen.

Lúc điền thông tin vào hồ sơ bệnh án, bác sĩ
hỏi tôi đã từng phá thai bao giờ chưa, tôi nói chưa. Bác sĩ bảo tôi
phải nói thật, không được giấu diếm.

Tôi vẫn lắc đầu, nói là chưa.

Sau khi làm kiểm tra xong xuôi, đã là chiều
tối. Chúng tôi thuê một khách sạn ở lại. Lưu Minh Cương hỏi tôi tối
nay muốn ăn gì, tôi nói khó chịu, không muốn ăn.

- Thế thì em nằm nghỉ đi! - Nói rồi hắn ta đi
ra ngoài, chắc là đi ăn cơm một mình. Lưu Minh Cương đi một mạch đến
mười giờ mới về phòng, vốn nghĩ hắn sẽ đem cho tôi ít điểm tâm hay
trái cây gì đó, đáng tiếc là không, thậm chí hắn còn chẳng mua cho
tôi một hộp mì ăn liền.

Suốt cả đêm, hai chúng tôi nằm trên giường,
chẳng ai nói với ai câu nào.

Cuộc phẫu thuật sẽ được tiến hành vào mười
giờ sáng hôm sau. Lúc ngủ dậy tôi thấy đói bụng, nhưng vì bác sĩ yêu
cầu trước khi nạo thai không được ăn gì, tôi đành phải cố nhịn, đến
khi đến bệnh viện, hai mắt tôi như hoa lên, người toát mồ hôi lạnh.

Xếp trước tôi là một cô gái trông còn rất
trẻ, chắc là chưa đầy 22 tuổi. Nhìn mặt cô gái này trông có vẻ ngoan
ngoãn, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự ngang ngạnh. Lúc đi vào phòng
phẫu thuật, cô ta chẳng buồn ngoảnh đầu lại, để mặc cho mẹ mình
ngồi ngây ra ở đó.

Lưu Minh Cương ngồi với tôi ở hành lang trước
phòng phẫu thuật. Tôi hi vọng hắn ta có thể quan tâm đến tôi một
chút, cho dù chỉ là một cái nhìn, nhưng ngồi rất lâu, thỉnh thoảng
hắn lại chạy ra ngoài hút thuốc, nghe điện thoại, dáng vẻ vô cùng
sốt ruột, hoàn toàn chẳng đếm xỉa đến tôi. Đột nhiên tôi lại nhớ
đến Lâm Tiểu Vĩ. Bộ dạng của Lâm Tiểu Vĩ lúc ấy trông lo lắng hơn
Lưu Minh Cương bây giờ nhiều. Lưu Minh Cương vô cùng điềm tĩnh, điềm
tĩnh tới mức khiến tôi đau lòng. Tôi nghĩ, có lẽ đây là điểm khác
biệt giữa quan hệ vợ chồng và quan hệ tình nhân. Có những thứ trách
nhiệm mà không phải ai cũng muốn chủ động gánh vác. Tôi tự an ủi
mình, chẳng có gì để mà hụt hẫng cà, giữa chúng tôi chẳng có tình
cảm gì ngoài hệ lợi ích trần trụi, nói đến chuyện tình cảm chỉ
khiến cho người ta thấy buồn cười. Tôi cố nén nước mắt, không dám
khóc, sợ người đi qua đi lại sẽ nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi.
Gã đàn ông này, tôi thật sự phải tránh xa hắn ta ra!

Lúc đến lượt mình, tôi cũng đi thẳng vào
phòng phẫu thuật giống như cô gái kia, không thèm ngoảnh sang nhìn Lưu
Minh Cương lấy một cái. Hắn ta tiến lại gần, vỗ vai tôi nói: “Chúc
phẫu thuật thành công!”. Một câu chúc xã giao vô cùng nhạt nhẽo, hắn
ta đã cố tình dùng cách này để kéo giãn khoảng cách giữa chúng
tôi. Tôi cười khẩy trong bụng, không buồn đáp lời.

Trong phòng phẫu thuật có ba phụ nữ, trong số
đó có một bác sĩ nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Từ lúc tôi
vào, cô ta cứ nhìn tôi chằm chằ>

Tôi tỉnh là do có người đánh thức. Mở mắt
ra, thấy Lưu Minh Cương đang mặc quần cho tôi, bác sĩ nói gì tôi cũng
chẳng nghe thấy nữa, đầu óc cứ mơ mơ, màng màng, chỉ muốn ngủ.

Lúc về đến khách sạn, tôi đã tỉnh táo hơn.
Lưu Minh Cương thấy tôi tỉnh liền nói:

- Cuối cùng em cũng tỉnh rồi. Lúc phẫu thuật
xong, thuốc mê vẫn chưa hết nên em vẫn chưa tỉnh hẳn, nói gì với em em
cũng lắc đầu!

Lưu Minh Cương nói xong, tôi chợt thấy bụng
mình đau đớn vô cùng, đau đến thắt ruột. Tôi cuộn tròn người lại,
chẳng muốn nói nửa lời.

Lúc tôi tỉnh lại đã là sáu giờ chiều, cơn
đau đã bớt, nhưng chảy rất nhiều máu. Lưu Minh Cương nói sẽ dẫn tôi ra
ngoài ăn, gọi món canh gà ác cho tôi tẩm bổ.

Ăn cơm xong, chúng tôi nhanh chóng quay về thành
phố ngay trong đêm. Trên đường về, Lưu Minh Cương liên tục nhận điện
thoại, đều là việc ở hầm mỏ. Trong số đó có một cuộc điện thoại
của vợ hắn ta gọi đến. Lưu Minh Cương nói không về nhà ăn cơm, hỏi con
trai đã khỏi amidan chưa.

Nghe điện thoại xong, hắn ta lại chú tâm lái
xe, chẳng nói câu nào với tôi cả. Tôi toàn thân mềm nhũn, chẳng còn
hới sức đâu mà để ý đến những chuyện này, chỉ muốn yên tĩnh ngủ
một giấc.

Lúc sắp đến thành phố, điện thoại tôi đổ
chuông, là mẹ gọi

- Y Y, ăn chưa con?

- Con ăn rồi…

- Trưa nay mẹ nằm mơ… cứ cảm thấy không được
tốt cho lắm, con không sao chứ hả?

- Dạ, con rất ổn… - Tôi sợ mình sẽ òa khóc
nên vội vàng cúp điện thoại, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Lúc đưa tôi đến chân cầu thang, cuối cùng Lưu
Minh Cương cũng chịu mở miệng:

- Ngày mai anh gửi ít tiền vào thẻ của em,
gần đây công việc ở hầm mỏ rất bận rộn, có khả năng anh không có
thời gian chăm sóc cho em đâu!

Tôi chẳng nói gì, cố dùng hết sức đóng mạnh
cửa xe.

Lúc gần đi đến cửa, có một phụ nữ chạy
đến, nhìn thấy tôi liền mở miệng ca cẩm:

- Hầy, cuối cùng cô cũng chịu về rồi. Cô mau
xuống mà xem trần nhà tôi đây này, bị dột nước hỏng hết cả rồi! Tôi
chẳng còn cách nào khác, đành phải bảo người nạy khóa nhà cô ra! Cô
xuống mà xem trần nhà tôi đi, cô phải bồi thường cho tôi đâ

Tôi vội vàng mở cửa ra, bụng thầm than khổ.
Lúc đi tôi quên mất không đóng vòi nước, cả căn phòng như một mớ hỗn
độn, nền nhà vệ sinh và phòng khách toàn là nước, bụi bặm lẫn
trong những vũng nước khiến cho nước đục ngầu, ngoan cố hơn nữa là
đống bùn đất đang bám chặt lấy hai chân tôi.

- Phải bồi thường bao nhiêu tiền? - Tôi ngao
ngán hỏi.

- Ít nhất cũng phải 700 tệ!

Tôi lấy ra 800 tệ đưa cho bà ta:

- Không cần trả lại!

Đòng cửa lại, tôi không thể nhẫn nhịn thêm
được nữa, nằm soài ra giường bật khóc nức nở. Về sau khóc mệt quá,
tôi liền hất tung giày ra, cuộn mình trong chăn ngủ một giấc.

Tôi mong khi tỉnh dậy, tất cả chỉ là một cơn
ác mộng.

Tôi bị đánh thức bởi cuộc điện thoại của
Hướng Phong Thu. Anh nghe thấy giọng ngái ngủ của tôi liền cao giọng:

- Đồ lợn, sao mới sáng sớm em đã ngủ thế ha

Vừa nghe thấy tiếng của Hướng Phong Thu, tôi
đã òa khóc. Tiếng khóc của tôi khiến cho Hướng Phong Thu bối rối
chẳng biết làm thế nào, liền cuống quýt hỏi tôi làm sao.

- Hướng Phong Thu, nhà em bị lụt rồi!

Anh vội vàng nói:

- Anh đến ngay đây!

- Khoan đã, nhà em không có chổi với cây lau
nhà!

Nửa tiếng sau, Hướng Phong Thu cầm chổi với
cây lau nhà đứng trước mặt tôi. Nhìn thấy bộ dạng anh lúc này, tôi
không nhịn được cười, bật cười sằng sặc.

Anh đưa mắt nhìn quanh, nói:

- Anh thật không ngờ phòng con gái bọn em hóa
ra đều như thế này! - Anh đưa cho tôi một bát bánh sủi cảo nóng hổi.
Nhìn thấy cái áo khoác nhung dày cộp trên đầu giường tôi, Hướng Phong
Thu nghi hoặc hỏi. - Có đến nỗi lạnh thế không? Còn bật cả điều hòa
nữa chứ! Sao anh thấy em giống như đang ở cữ thế hả?

Tôi đáp:

- Vớ vẩn, vốn dĩ em đang ở cữ mà lại!

Có bạn bè quan tâm khiến cho tôi cảm thấy tâm
trạng tốt hơn nhiều. Chỉ có điều bác sĩ dặn trong vòng một tháng
tới không được ra gió, không được để cơ thể bị lạnh, phải chú ý bồi
bổ, nếu không sau này dễ sinh bệnh. Nếu vậy biết làm sao đây? Ai sẽ
giặt quần áo cho tôi? Ai sẽ hầm canh gà cho tôi? Không thể cứ nghỉ
việc ở nhà được. Chuyện này từ đầu đến cuối chỉ có thể một mình
gánh vác.

- Tối qua em không về à? Đi công tác à? -
Hướng Phong Thu quét sạch nước đọng trong nhà vệ sinh.

- Em về nhà, lúc đi vội quá nên quên! Tôi cẩn
thận nói dối để lấp liếm.

- Đúng là đồ ruột để ngoài da! - Anh lắc
đầu.

Hướng Phong Thu không nói gì nữa mà tập trung
vào việc quét dọn.

Tôi thực sự rất mệt, chẳng biết đã thiếp đi
từ lúc nào. Lúc tôi tỉnh lại, cả căn phòng đã được Hướng Phong Thu
thu dọn sạch sẽ.

Báo cáo nội dung xấu