Săn Chồng - Chương 28
Tôi cười như mếu:
- Thế cũng được!
Phải tìm mãi mới có nhà nghỉ. Nhân viên phục vụ thấy
chúng tôi bước vào thì ngạc nhiên nhìn chúng tôi như nhìn người ngoài hành
tinh, nhìn đến mức khiến cho tôi thấy gai cả người. Tôi nói:
- Tề Tề, người ta tưởng chúng ta không bình thường
đấy!
Tề Tề bật cười:
- Đúng là không bình thường cho lắm. Hai đứa con gái
mới mùng Một Tết đã rủ nhau vào nhà nghỉ rồi!
Vào phòng tôi thấy có chút không yên tâm, liền hỏi:
- Cậu định không về thật đấy à?
- Không! - Nói rồi Tề Tề bật điều hòa, kéo chăn
ra. - Chẳng phải Giang Hạo cũng đang chi bời bét nhè ở ngoài hay sao?
Tôi định nói gì đó nhưng vì mệt quá nên thôi. Lúc
ngoảnh sang nhìn Tề Tề, đã thấy cô trùm chăn ngáy khò khò rồi.
Tôi mở điện thoại lên, thấy hai tin nhắn dì gửi đến
bảo tôi về nhà, còn có tin nhắn từ một số điện thoại lạ: “Y Y, bác là bác
Châu đây mà, cháu về nhà đi có được không?”.
Tôi chui vào trong chăn ấm, cảm giác vô cùng khó chịu.
Người trên thế giới này ai ai cũng có thể bao dung tôi, chỉ có riêng mẹ tôi là
không thể.
Tôi tỉnh lại bởi tiếng Tề Tề nói chuyện điện
thoại. Tề Tề ngồi dựa vào đầu giường, nói vào trong điện thoại: “Tôi nói
cho anh biết, anh không về thì đừng mong tôi về. Dựa vào đâu mà anh được chơi
bời ở ngoài còn tôi thì không?... Anh lấy tư cách gì mà bắt tôi phải ở nhà với
bố mẹ? Anh nên hiểu rằng ðấy là mẹ anh chứ không phải mẹ tôi!”. TêÌ TêÌ nói rồi
liền cúp luôn ðiêòn thoaòi.
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ tối. Tề Tề nhìn
tôi, định nói gì đó nhưng lại thôi.
- Cậu về nhà đi, đừng cãi cọ với anh ấy nữa! - Tôi đứng
dậy mặc áo. - Tớ cũng đi về đây!
- Giang Hạo thật chẳng ra làm sao, bản thân thì chơi
bời ở ngoài, thế mà dám lớn tiếng trách tớ suốt ngày lang thang ngoài đường! -
Tề Tề bực bội ném phăng cái gối xuống
Nhìn vẻ mặt cau có của Tề Tề, tôi loáng thoáng
nhìn thấy chính mình trước đây. Mâu thuẫn giữa hai người trong con mắt người
ngoài tưởng như chỉ là chuyện vặt vãnh nhưng người trong cuộc cứ nhất quyết phải
tranh giành phần thắng về mình. Tề Tề nói đúng, người làm mình tổn thương
nhiều nhất lại chính là người thân nhất với mình.
Tôi với Tề Tề chia tay nhau tại nhà nghỉ. Trước
khi về, Tề Tề nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn tôi, cứ như thể là đang vĩnh biệt
nhau vậy. Tôi cười bảo Tề Tề đừng khóc, nếu không người ta lại tưởng chúng
ta có chuyện gì với nhau.
Tôi ra siêu thị mua đồ. Cũng chẳng rõ là phải mua
cái gì, chỉ tiện tay nhặc hai bộ quần áo cotton mặc bên trong, một bộ của nữ,
màu đỏ, một bộ của nam màu đen, nhưng thấy cứ thiếu thiếu cái gì đó, tôi liền lấy
thêm một túi nho khô với đường đỏ. Lúc chư ly hôn Lâm Tiểu Vĩ, lúc nào đi
siêu thị đồ đạc cũng nhét đầy xe: nào là táo Đài Loan, các loại trà cao cấp, đệm
nóng, áo lông vũ… Nói chung là cứ túi lớn túi nhỏ xách về. Có lẽ là vì trước
đây mua sắm quá nhiều nên những thứ trong tay tôi hiện giờ trở nên quá ít ỏi.
Vào trong xe, tôi nhận được một tin nhắn của Tề
Tề: “Y Y, Giang Hạo có người đàn bà khác rồi!”.
Về đến nhà đã là giờ ăn cơm trưa. Trên đường đi, dì
hai liên tục gọi điện hỏi tôi đi đến đâu rồi, bọn họ cũng đang trên đường đến
nhà tôi.
Mẹ tôi trong nhà bếp, thầy Châu đang trong phòng
khách xem tivi. Tôi mỉm cười với ông ấy rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Từ ánh mắt
đầu tiên ông ấy nhìn tôi khi tôi bước vào cửa, tôi đã hiểu ngay ông ấy đang nôn
nóng muốn nói chuyện với tôi, còn mục đích thì, chắc chắn không gì khác ngoài
hai điều sau đây: Một là để tăng cường hiểu biết cảu tôi về ông ấy, từ đó khiến
tôi nảy sinh thiện cảm. Hai là thống nhất chiến tuyến với tôi để xác lập địa vị
của ông trong cái nhà này. Động cơ thì tốt, nói tóm lại, mục đích là để xóa đi
rào cản giữa tôi và ông ấy, nhằm làm cho cái gia đình này càng thêm ấm cúng,
càng thêm hòa thuận.
Đáng tiếc là tôi không muốn nghe. Tôi chẳng có tâm
trạng nào để nói chuyện với ông ta cả, ngay cả hứng thú mở miệng cũng không
có chứ đừng nói là tìm hiểu về nhau.
Vợ chồng dì hai cũng đã đến nơi. Dì vào trong phòng
tôi, vừa đóng cửa vừa nói:
- Mẹ cháu từ xưa đến nay vẫn cái tính khó ưa ấy,
cháu chớ để bụng! Nếu đã về rồi thì phải vui vẻ lên, đừng giận dỗi nữa!
- Mẹ cháu không nên đổi chìa khóa, cứ như thể cháu
là người ngoài ấy! - Tôi thấy cổ họng mình như nghẹn lại, làm gì có người mẹ
mình lại khóa cửa để con gái ở ngoài như thế đâu?
- Tại mẹ cháu sơ ý, quên không nói với cháu, bố cháu
đã mắng cho bà ấy một trận rồi!
- Ông ta không phải bố cháu! - Tôi ngắt lời dì hai.
- Nếu không có ông ta thì mẹ cháu đã không đối xử với cháu như vậy!
Dì hai nhìn tôi, định nói gì nhưng lại thôi. Bên
ngoài có tiếng gõ cửa, tiếng mẹ tôi vang lên
- Ra ăn cơm thôi!
Lúc ăn cơm, cả nhà vừa ăn vừa xem kinh kịch. Chồng
dì hai uống rượu với thầy Châu, còn dì thì nói chuyện với mẹ tôi. Tôi bê bát
cắm cúi ăn cơm, từ đầu đến cuối chẳng nói năng gì với ai, càng không chủ động bắt
chuyện với mẹ tôi.
Cuối cùng mẹ tôi không nhịn được nữa liền lên tiếng:
- Y Y, con đang giận mẹ à?
- Không có, lạnh quá nên con hơi khó chịu!
- Ăn cơm xong thì đun cho nó ít nước gừng! - Thầy
Châu nói.
- Được đấy, nước gừng rất tốt cho người bị cảm mạo!
- Dì hai phụ họa.
- Cháu không uống đâu, cháu có bị cảm đâu! - Tôi
ngang ngược chống đối, bụng thầm nghĩ: Ai bảo đi ra ngoài nhốt tôi ở ngoài làm
gì, giờ lại quay về giả vờ quan tâm này nọ!
- Mày uống hay không thì tùy! - Mẹ tôi đặt mạnh bát
cơm xuống mâm. - Ai nợ nần gì mày mà mày xì cái mặt ra thế kia? Tao có chỗ nào
khiến mày cho bất mãn, hả? Tao biết mày không muốn về cái nhà này. Ba mươi tuổi
đầu rồi, bảo không về là không về luôn, mày cố tình chọc tức ai hả? Chê tao làm
phiền mày, nhìn tao thấy chướng mắt chứ gì? Giờ mày có nghĩ cho mẹ mày không hả?
Thầy Châu đột nhiên ho sù sụ, đây là lần đầu tiên
tôi thấy ông ấy ho đến đáng sợ như vậy. Ông ta ôm chặt lấy ngực, ho đến gập cả
người, mặt mày tím tái, miệng há hốc, nước mắt ứa ra khóe mắt. Ông ta đã không
thể kiểm soát được cơn ho của mình, cứ như thể trong bụng có một luồng khí cực
mạnh bị đẩy ra ngoài, đội tung cả lục phủ ngũ tạng của ông ấy lên vậy. Mẹ tôi
cuống cuồng chạy vào nhà lấy thuốc. Nhìn thấy khuôn mặt méo mó của ông ta lúc
này, tim tôi như thắt lại.
Tôi chẳng còn tâm trạng nào mà ăn cơm nữa, liền
buông bát đũa xuống, đi vào trong phòng.
Trong nhà chẳng mấy chốc náo loạn hết cả lên. Mẹ tôi
bắt đầu khóc than, dì hai vừa khuyên nhủ mẹ vừa gõ cửa gọi tôi ra, còn cả tiếng
ho ngày càng dữ dội của thầy Châu. Tôi ngồi dựa đầu vào thành giường, đầu óc nặng
trình trịch như sắp đổ sụp xuống.
Về đến phòng ngủ tôi liền gọi điện cho Tề Tề, định
hỏi cái tin nhắn ban nãy cô ấy gửi cho tôi là như thế nào. Nhưng điện thoại vừa
đổ một hồi chuông đã thấy ngắt máy. Sau đó Tề Tề nhắn tin lại, nói: “Hôm nay
không nói chuyện, để hôm khác đi!”.
Tôi đọc tin nhắn, thầm nghĩ: Mới đầu năm mà đã lắm
chuyện thế không biết? Nằm trên giường mà tôi không sao ngủ được, đột nhiên rất
muốn lấy chồng, tôi thực sự mong muốn có được một nơi chốn yên bình.
>
9
Sáng mùng Hai tôi nhận được điện thoại của Lưu Minh
Cương, hắn ta nói: “Y Y, đi Thâm Quyến với anh nhé!”. Tôi có hơi kinh ngạc, bởi
vì trước mười lăm tháng này hắn ta đáng ra phải ở nhà với Lý Thúy Hồng mới phải
chứ.
Tôi chui trong chăn, lắng tai nghe những tiếng lách
cách phát ra từ nhà bếp, chẳng biết phải trả lời Lưu Minh Cương thế nào. Chỉ có
điều, ở nhà mãi thế này cũng chán, nhưng nếu mà đi thật mẹ tôi chắc chắn càng
giận hơn.
Lúc ăn cơm trưa, tôi cứ ngần ngừ mãi, cuối cùng cũng
vẫn phải mở miệng, nói rằng khách sạn có việc gấp nên phải về ngay. Mẹ tôi nghe
xong chẳng buồn lên tiếng, múc một bát canh rồi lặng lẽ uống. Thầy Châu ho
khùng khục rồi nói:
- Công việc là quan trọng, con đi đi! Tết Nguyên
tiêu nếu có thời gian lại về nhé!
- Dạ! - Tôi mỉm cười với ông ta rồi liếc nhanh sang
mẹ. Bà vẫn đang uống canh, chẳng nói gì nhưng cũng chẳng lên tiếng phản đối.
Tôi vội vàng và vài miếng cơm rồi bỏ đũa xuống, sau
đó sải bước về phòng ngủ.
Lúc thu dọn đồ đạc gần xong thì mẹ tôi và
- Chẳng phải con nói tận mùng Bốn mới phải đi làm
sao? - Mẹ ngồi xuống bên giường nhìn tôi, nhưng tôi có thể nhận ra sự bất mãn
trên vẻ mặt của bà.
- Có việc đột xuất mẹ ạ! - Tôi nói rồi mang hai bộ
quần áo mặc ở nhà đưa cho mẹ. - Con mua cho hai người, không biết có vừa không!
Mẹ đón lấy, mở bao bì bộ nữ rồi đưa tay sờ thử chất
liệu, sau đó cầm bộ đồ nam đưa cho tôi, nói:
- Con tự đưa cho ông ấy đi, chắc ông ấy sẽ vui lắm đấy!
Tôi chẳng muốn làm vậy chút nào, nhưng vẫn đứng dậy.
Chỉ có điều đi được nửa đường tôi quay lại, chẳng phải chỉ có mỗi bộ quần áo
thôi sao? Có đáng bao nhiêu đâu, trịnh trọng quá lại khiến cho người ta tưởng
là cái gì quý giá lắm!
Tôi nói:
- Có mỗi bộ quần áo, thôi mẹ đưa đi!
Bà định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ lắc đầu bảo
- Y Y, có phải con không thích ông ấy không?
Tôi không muốn trả lời thẳng vào vấn đề này, hơn nữa
tôi cũng cảm thấy nó rất vô vị. Tại sao trước đây không hỏi tôi? Tôi kéo cái
valy đến, nói:
- Mẹ thích là được rồi… Con chẳng có ý kiến gì hết!
- Mẹ không biết nên nói thế nào với con! - Bà thở
dài. Tôi nhìn cái lưng gơi gù của bà, trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Mục đích đi
Thâm Quyến chính là để tôi trốn tránh cái gia đình này, trốn tránh ánh mắt ai
oán của mẹ tôi và những trận ho khủng khiếp của thầy Châu.
Lúc tôi quay đầu xe ở trong sân, mẹ tôi và thầy Châu
đứng ở cửa tiễn tôi. Ánh mắt họ nhìn tôi vô cùng phức tạp.
Đến thành phố, tôi trả xe cho Tề Tề, cô trợn tròn mắt
hỏi tại sao tôi lại quay lại sớm thế.
- Khách sạn có việc! - Tôi nói dối rồi lảng ngay
sang vấn đề khác. - Giang Hạo thế nào rồi?
- Đừng có đánh trống lảng, nói mau, có phải cậu hẹn
hò với ai không
- Hẹn hò cái đầu cậu đấy! Mới đầu năm, có dở hơi mới
đi hẹn hò!
Tề Tề lạnh lùng nhận lấy chìa khóa trong tay tôi,
trước khi quay đi còn nói:
- Y Y, cậu luôn cho rằng tớ là lợn!
Câu nói này của Tề Tề có hàm ý, nó khiến cho toàn
thân tôi nổi gai ốc.
Lưu Minh Cương đợi tôi ở dưới chung cư. Chỉ có điều
mới nửa tháng không gặp mà bộ dạng của anh ta khiến tôi giật thót. Trên mặt có
nhiều vết xước, trên môi có máu tụ, chắc là bị thương phần mềm. Cả khuôn mặt
xanh xao như tàu lá chuối, ấn đường thâm đen, vẻ mặt hốc hác, giống hệt như một
kẻ vừa bại trận. Thường thì đàn ông mà như thế này chỉ có thể do mâu thuẫn với
đàn bà.
- Động tay động chân rồi à? - Miệng tôi nhai kẹo,
không nhịn được liền bật cười. - Anh chớ có nói là do con mèo nhà anh cào đấy!
Lưu Minh Cương tỏ vẻ rất mất mặt nhưng lại chẳng dám
nổi cáu, chỉ sầm mặt nói:
- Thôi đừng cười
Tôi thôi cười, nhìn hắn ta, hỏi:
- Có bị thương nặng không?
Lưu Minh Cương ngồi thừ ra, hồi lâu sau mới nói:
- Y Y, anh muốn ly hôn!
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, miệng há hốc ra không
nói lên lời.
- Chuyện gì thế?
Lưu Minh Cương không nói không rằng, lạnh lùng khởi
động xe.
- Anh đang đi đâu thế hả? - Tôi phát hiện ra xe đang
đi về hướng ngược lại hướng ra sân bay.
- Dẫn em đến một nơi này! - Mắt chẳng rời khỏi con
đường trước mặt, Lưu Minh Cương lạnh lùng nói, bộ dạng nghiêm nghị khiến cho
tôi thấy áp lực.
Khoảng hai mươi phút sau, chúng tôi đến một khu công
nghiệp trong thành phố, Lưu Minh Cương dừng xe ở một khu công trình ngổn ngang.
- Nơi này vốn dĩ định xây dựng một tòa chung cư hai
mươi tầng, nhưng mới xây được một nửa thì hai nhà đầu tư lại kiện tụng nhau nên
đành phải gác lại, chẳng bao lâu nữa sẽ bị phá bỏ! - Lưu Minh Cương gục đầu vào
vôlăng, thở dài. - Mấy chục triệu tệ anh đầu tư vào đó cũng đổ xuống sông xuống
bể cả rồi!
- Chỗ này á? - Tôi tròn mắt hỏi. Khu vực này mặc dù
có hơi heo hút nhưng mấy năm gần đây, giá nhà tăng lên vùn vụt khiến cho giá những
khu đất xa trung tâm như thế này cũng tăng theo, thế nên một công trình lớn thế
này mà lại bị bỏ dở giữa chừng thật khiến cho người ta tiếc đứt ruột. Thật
không ngờ một con cáo già, một kẻ có thâm niên trên thương trường cũng có lúc
tính sai, đầu tư một lúc hàng triệu tệ để rồi mất trắng. Chẳng trách mà người
ta thường nói chuyện làm ăn lúc thăng lúc trầm, xem ra thương trường đúng là chẳng
khác gì chiến trướng
- Nếu như anh trắng tay, em có theo anh không?
- Chị ta vì chuyện này nên mới đòi ly hôn với anh à?
- Tôi nghĩ, Lý Thúy Hồng chắc không phải là một người hám lợi, hơn nữa mất mấy
triệu tệ với Lưu Minh Cương cũng đâu đến nỗi phá sản. - Hay là vì nguyên nhân
khác?
- Không phải! - Lưu Minh Cương lắc đầu, lấy ra một
điếu thuốc, châm lửa rồi chìa cánh tay ra trước mặt tôi. Tôi nhìn thấy trên
cánh tay hắn ta toàn là những vết cào cấu. - Bọn anh sống chung với nhau suốt
hơn hai mươi năm nay trong cảnh đánh chửi lẫn nhau như vậy, chẳng có ngày nào
được yên lành cả. Trong con mắt của người ngoài, cô ta là một người phụ nữ hiền
lành, dịu dàng, biết vì đại cục, rất ít người biết được bộ mặt thật sự của cô
ta. Mỗi ngày anh về đến nhà, việc đầu tiên cô ta làm không phải là đưa cho anh
một cốc nước mà là lục tung ví và mở điện thoại của anh. Anh càng làm ăn lớn
thì cô ta ngày càng quản lý sát sao hơn. Hồi đầu anh còn tưởng cô ta làm vậy là
vì quá yêu anh, nhưng dần dần anh phát hiện ra đó hoàn toàn không phải tình
yêu, cô ta chỉ tự bảo vệ chính mình, mục đích làm việc đó chỉ là vì bản thân cô
ta. Bao nhiêu năm nay, anh cố chịu đựng là bởi vì con trai mình. Mấy hôm trước
cô ta lén đọc trộm tin nhắn trong điện thoại của anh, một mực nói rằng mấy cái
tin trong máy anh có vấn đề, thế là động chân động tay với anh, làm ầm ĩ hết cả
lên. Trước đây anh từng nói sẽ cố gắng chịu đựng ít nhất cho đến khi con trai
lên đại học, giờ con trai anh đã học năm thứ nhất rồi, anh nghĩ mình cũng nên
cân nhắc đến chuyện ly hôn. Anh thực sự không thể chịu đựng người phụ nữ ngang
ngược này nữa. Anh bán mạng kiếm tiền ở bên ngoài đâu có dễ dàng gì, cũng vất vả
lắm chứ, ấy vậy mà anh đâu có yêu cầu cô ta phải giúp đỡ anh cái gì đâu, chỉ hy
vọng cô ta an phận ở nhà là được rồi. Còn cô ta thì sao? Chẳng chăm sóc được
con trai thì thôi, đến hai ông bà già cũng suốt ngày phải đi thuê ôsin chăm
sóc, cô ta thậm chí còn chẳng buồn đếm xỉa. Công việc của cô ta hàng ngày chỉ
là theo dõi anh, điều tra xem anh có vụng trộm với người đàn bà nào khác không…
- Thì đúng là anh có quan hệ vụng trộm với người đàn
bà khác còn gì? - Tôi cười nhạo.
- Đó là hai cái khái niệm khác nhau mà. Nói đi cũng
phải nói lại, cho dù có thế thì đã sao, anh đâu có ý định ly hôn, đàn ông mà,
vui chơi đôi chút ở bên ngoài cũng là bình thường. Nếu như làm căng quá thì hậu
quả thật khó lường!
Tôi nghe vậy trong lòng cực kỳ bực bội, thầm nghĩ,
hóa ra hắn ta nói muốn kết hôn với tôi chẳng qua cũng chỉ là do bất đắc dĩ mà
thôi.
- Y Y, anh hỏi em lần nữa, nếu như anh ly hôn rồi,
em có theo anh không?
- Đương nhiên là có! - Tôi cười cười, trong lòng
nghĩ: Không phải khinh anh chứ, để x anh có ly hôn được không? Mà cho dù anh có
ly hôn rồi cũng chưa chắc tôi đã theo anh! Đột nhiên tôi nhớ lại những điều hắn
ta nói, không giấu được tò mò, liền hỏi:
- Anh nói vợ anh nhìn đọc được tin nhắn của người phụ
nữ khác trong máy anh, người đó là ai?
- Còn là ai nữa, đương nhiên là em rồi! - Lưu Minh
Cương dựa lưng vào ghế. - Cũng may là anh không hay để tên lung tung, nếu không
cô ta lại tìm đến em thì mệt!
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Kể từ lần trước bị Lý
Thúy Hồng tìm đến, tôi đã bảo Lưu Minh Cương mua cho tôi một cái sim khác
chuyên để liên lạc với hắn ta, thật may mắn!
Tôi nghĩ sớm muộn gì Lý Thúy Hồng cũng lại tìm đến
tôi. Nếu như chị ta dám giở trò với tôi, tôi quyêt không để yên. Lúc ấy tôi sẽ
tổ chức một đám cưới thật long trọng với Lưu Minh Cương. Tôi cũng chẳng sợ dư
luận xã hội như thế nào, mặc kệ người ta nói mình là kẻ thứ ba chen chân vào
gia đình người khác ra sao, cũng chẳng cần biết Lưu Minh Cương có văn hóa hay
không. Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn, lấy Lưu Minh Cương, tôi có thể giải
quyết được nỗi lo về kinh tế, mặc dù không được vinh hoa phú quý nhưng ít nhất
cũng có thể phóng tay như Lý Thúy Hồng lúc ở bách hóa. Dù sao thì ở tuổi này
cũng chẳng thể có tình cảm nồng nàn như hồi đôi mươi được, nhưng tiền mãi là thứ
không thể thiếu trong cuộc đời. Nghĩ như vậy khiến cho tôi đột nhiên nhìn ra
ánh sáng le lói trong đời mình.
Tôi nói:
- Lưu Minh Cương, nếu như anh ly hôn thật em nhất định
sẽ theo anh, trở thành người bạn tri kỷ với con trai anh, coi bố mẹ anh như bố
mẹ mình!
Lưu Minh Cương bịt chặt vết thương trên môi, cười
nhăn nhở:
- Cái gì mà bạn tri kỷ chứ, con trai anh chỉ kém em
có năm tuổi thôi đấy!
Tôi bĩu môi:
- Em còn lo nó lại đem lòng yêu mẹ kế của nó đấy!
- Đã quyết định sẽ đi Thâm Quyến chưa? Đi nhé, một
là đi vài ngày, hai là để bồi đắp tình cảm giữa hai ta. Biết đâu lúc về anh ly
hôn rồi em lại lấy anh thật!
Đợi hắn nói hết tôi liền gọi điện cho Diệp Cường xin
nghỉ vài ngày, nói là sức khỏe có vấn đề. Diệp Cường đồng ý luôn, dnặ tôi đưa
đơn xin nghỉ cho Giám đốc Từ vì hắn ta vẫn còn đang ở Thượng Hải.
Cúp điện thoại, tôi nói:
- Kể từ bây giờ, anh phải tình cảm hơn một chút, coi
như là anh theo đuổi em, nếu không anh cứ ở vậy cả đời với Lý Thúy Hồng đi!
Thực ra tôi chẳng mong chờ gì hắn ta sẽ đối xử tốt với
mình chẳng mong chờ giữa tôi và hắn ta sẽ có một kết cục tốt đẹp. Tôi chẳng qua
chỉ muốn khích tướng hắn, để nhân cơ hội này kiếm một món tiền. Nói là kiếm một
món tiền thì hơi quá, thực ra đàn bà chỉ cần được đi dạo một vòng khu mua sắm,
được mua cái nọ, sắm cái kia thôi là đã cảm thấy mình như nữ hoàng rồi. Thực ra
tôi cũng chỉ muốn thỏa mãn khát vọng mua sắm của mình thôi.
Thế là trong khi Lưu Minh Cương liệt kê ra cả đống
nhà hàng cho tôi chọn thì tôi chỉ lắc đầu nói:
- Chẳng đi đâu hết, em chỉ muốn đi mua sắm thôi!
Hắn ta véo mũi tôi một cái, bảo là đồ nhà quê rồi vỗ
đùi đánh đét một cái, nói:
- Được rồi, em muốn đi đâu cũng được!
- Oa, cảm giác tê người như bị điện giật vậy!
Lưu Minh Cương bẹo má tôi:
- Đợi chút nữa đến trung tâm mua sắm, cảm giác tê
người sẽ càng mãnh liệt đấy!
Tôi kéo cổ Lưu Minh Cương lại, cắn cho một phá
- Anh mà hài hước thế này em càng thích hơn đấy!
Lưu Minh Cương cọ cọ râu cằm vào mặt tôi, mắt đảo
như rang lạc, nói:
- Thế thì phải làm anh thỏa mãn trước đã!
- Chỉ tinh thần thôi nhé! - Tôi thoát ra khỏi vòng
tay Lưu Minh Cương, đi ra ban công hút thuốc.
- Mấy hôm tới, em phải gọi anh là ông xã đấy! Anh sẽ
gọi em là bà xã, chúng ta giả là một cặp vợ chồng nhé! - Lưu Minh Cương đến bên
cạnh, dựa lưng vào lan can, mỉm cười với tôi, vẻ mặt thật ngu ngốc. Khuôn mặt đầy
nếp nhăn của Lưu Minh Cương khiến tôi chợt nghĩ đến những tờ giấy nhàu nát của
tôi lúc còn đi học.
Đây là lần đầu tiên tôi phát hiện ra hắn ta lại thú
vị đến thế, không nhịn được liền bật cười, vỗ vai hắn, bảo:
- Không thành vấn đề! Ông xã!
Đương nhiên cái từ “ông xã” mãi mãi chỉ là để cho Lý
Thúy Hồng gọi mà thôi, còn tôi chẳng qua chỉ là vui đùa chút thôi. Do vậy, đến
trung tâm mua sắm là tôi chẳng buồn đếm xỉa đến cái “tình nghĩa vợ chồng giả tạo
này nữa.
Chúng tôi tay trong tay đi dạo suốt ba tiếng đồng hồ
trong trung tâm mua sắm. Đi đến đâu là chúng tôi khiến cho nhân viên bán hàng ở
đó vui phát điên lên, ai nấy mặt mày tươi như hoa. Lưu Minh Cương lần nào cũng
rất hào phóng, chỉ cần tôi nói muốn mua là hắn chẳng chút do dự, đi ngay ra quầy
thu ngân thanh toán.
Ra khỏi trung tâm mua sắm, tôi nhẩm tính sơ sơ: Một
lọ nước hoa Chanel, một chiếc váy Gucci, một cái túi LV, một bộ đồ lót
Victoria’s Secret, hai đôi bốt Jimmy Choo, áo khoác Burberry… Tôi vốn định mua
thêm cái quần của D&G, mặc vào thấy rất đẹp nhưng lại là hàng của Nhật sản
xuất nên thôi.
Tổng cộng những món đồ tôi mua hết hơn 30.000 tệ.
Tôi vốn thấy hơi ngại, nào ngờ Lưu Minh Cương nói:
- Mua nhiều thế này, tối nay về phải hầu hạ anh tử tế
đấy!
Tôi nghe vậy liền nói:
- Được thôi, chất lượng phục vụ sẽ thăng cấp toàn diện!
Trong lòng tôi nghĩ: Thôi chẳng cần phải ái ngại, hắn
ta cũng đâu tặng không cho tôi. Châu Kiệt Luân hát rất đúng: “Ở đời rất công bằng,
cho đi rồi sẽ được nhận lại.”
Nghĩ đến đây, tôi l thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến thành Hoa Kiều đi dạo.
Buổi trưa tôi nhận được điện thoại của Tề Tề. Cô ấy nói Hướng Phong Thu từ dưới
quê lên rồi, hẹn tôi cùng đi ăn cơm. Tôi nói tôi đang đi công tác, Tề Tề liền cảnh
giác hỏi tôi đang ở đâu. Tôi nhất thời nghẹn họng, sau ấp úng nói ở Thượng Hải.
Chắc phải mười phút trôi qua, Tề Tề mới nhắn tin lại: “Đang lén lút hẹn hò với
đàn ông chứ gì?”.
Buổi chiều tôi chẳng muốn đi đâu cả, trời nắng chói
chang, tôi sợ bị cháy nắng.
- Hay là chúng ta đi đánh golf đi! - Lưu Minh Cương
lấy ra bộ quần áo thể thao Adidas mới mua.
Nhìn bộ dạng hào hứng của hắn ta, nể mặt cả tủ đồ
toàn hàng hiệu mới sắm, tôi đành miễn cưỡng đứng dậy, dù gì cũng phải giả bộ một
chút, nếu không hắn lại cho rằng tôi là loại người chẳng có lương tâm,
Trên sân golf chẳng có mấy người, huấn luyện viên
kiên trì dạy chúng tôi cách đánh bóng. Tôi vung gậy mấy lần mà bóng vẫn nằm yên
dưới đất. Lưu Minh Cương đứng từ xa nhìn tôi, cười nhạo tôi ngốc nghếch. Tôi liền
giả bộ nhõng nhẽo:
- Ông xã, anh mà còn cười em nữa là em không học đâu
đấy!
Đúng lúc tôi đang giơ cao cây gậy định đánh bóng thì
đột nhiên đầu óc trống rỗng, cái cảm giác ấy giống như khi bạn nhìn thấy một
con nhện không nhả tơ mà nhả ra hoa vậy. Còn bọn họ, hình như cũng đã nhìn thấy
tôi. Chỉ cần thấy cánh tay ôm Lãnh Linh của Diệp Cường lập tức thu lại, hắn ta
đứng trơ ra đó, giống như là bị điểm trúng huyệt đạo vậy. Còn Lãnh Linh, cô ta
cũng giật mình lấy tay ôm chặt cái bụng đã nhô cao của mình, bàng hoàng nhìn
tôi.
Lưu Minh Cương dường như chẳng nhận thức được điều
gì, hắn đi đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một chai nước, nói: “Bà xã cố lên!”.
Nói rồi hắn còn kéo mặt tôi lại, hôn tôi một cái.
Lần này thì tiêu rồi, cây gậy trong tay tôi rơi bộp
xuống đất. Tôi bàng hoàng kéo sụp cái mũ lưỡi trai xuống, mặt mày đỏ bừng.
- Sao thế cưng? - Lưu Minh Cương vừa nhặt cây gậy
đánh golf vừa hỏi. Tôi luống cuống quay người bỏ đi, định đi vào nhà vệ sinh.

