Săn Chồng - Chương 40

Cô ta xách một cái túi, đi về phía nhà tôi. Mái tóc
rối bù của cô ta bị mồ hôi dính bết vào trán, khuôn mặt đỏ bừng. Tôi có thể nhận
ra chút ít kiêu ngạo và hư vinh phát ra từ khuôn mặt tiều tụy của cô ta. Tâm trạng
đang khá tốt, tôi liền nhấn còi gọi cô ta.

Cô ta nhìn quanh rồi ngây người nhìn tôi một lát.
Tôi kéo cửa kính xuống:

- Cô có phải là Châu Ái không?

Cô ta hơi khựng người rồi chậm rãi gật đầu, khẽ mỉm
cười vói tôi.

- Tôi là Mạc Y Y! – Tôi mỉm cười đáp lại.

- A, chị chính là chị Y Y ư? Chị về từ lúc nào thế?
Bây giờ đã phải đi rồi sao? Sao không gọi điện cho em, em vừa mới đến bệnh viện
lấy thuốc…

- Lên xe đi! – Tôi ngắt lời cô ta.

- Òa, mát quá! – Cô ta ngồi vào xe, lấy tay lau mồ
hôi, vẻ mặt tươi cười nói.

Tôi nhìn cô ta, thấy cô ta cũng đang nhìn mình. Ánh
mắt cô ta nhìn tôi chẳng hề có sự xa cách hay ngại ngùng của người lần đầu tiên
gặp nhau, thậm chí càng không thể che giấu nội tâm của cô ta, khiến cho người
ta chỉ nhìn qua là biết ngay. Điều này khiến cho tôi hơi thất vọng. Tôi vốn hi
vọng cô ta là người điềm đạm và trưởng thành, như vậy tôi với mẹ tôi mới đỡ mệt
trong việc giải quyết những vấn đề có liên quan đến thầy Chau. Giờ xem ra Châu
Ái cũng chẳng đáng tin cậy, nói không chừng có khi còn làm rối tung mọi việc.

Cô ta nhìn tôi một hồi rồi cười nói:

- Chị Y Y, chị thật là đẹp, trông rất tây! Cứ như
các minh tinh trên tivi ấy!

Đã là người thì ai chẳng thích được khen đẹp, huống
hồ những điều cô ta nói quả thực hơi quá. Tôi thầm chửi mình ưa nịnh hót vì bắt
đầu nảy sinh thiện cảm với cô ta.

- Mua thuốc gì thế?

- Morphin! – Nói xong mắt Châu Ái đỏ hoe, giống như
là biến thành một người khác vậy, trước mặt tôi cô đang cố gắng tỏ ra kiên cường,
như thế này còn đáng thương hơn là khóc lóc.

- Cứ tiêm mãi cái này cũng không phải là cách! – Tôi
đeo kính râm lên, nói.

- Thỉnh thoảng tiêm một mũi để còn ăn chút gì, nếu
không thì đói chết!

- Chúng ta nên cân nhắc đến những chuyện sau này! –
Tôi nhìn thẳng về phía trước. – Những chuyện cần làm thì phải làm trước!

- Dù gì người vẫn còn sống, được đến đâu hay đến đó,
biết đâu lại có kỳ tích! Chị nói xem… bố em sẽ chết thật sao?

- Sớm muộn gì cũng phải qua cái cửa này, chúng ta
càng lớn, bố mẹ càng già đi, sinh lão bệnh tử là quy luật của tự nhiên, cô phải
nghĩ thoáng ra một chút!

- Cứ nghĩ đến việc bố em sắp ra đi mãi mãi là em lại
thấy rất tuyệt vọng, trong lòng như bị hàng nghìn mũi kim đâm phải. Em còn rất
nhiều việc chưa kịp làm, vốn định cuối năm nay sẽ dẫn bố đi du lịch, giờ thì chẳng
còn cơ hội nữa rồi.

Diệp Cường gọi điện cho tôi, hỏi chuyện bên đội trưởng
Trương giải quyết sao rồi. Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

- Chắc là không vấn đề gì đâu!

- Đã tặng quà chưa?

- Tặng rồi ạ! – Tôi nói dối>

Cúp điện thoại, thấy Châu Ái đang ngây người nhìn
tôi, tôi liền tháo kính râm xuống, hỏi:

- Nhìn cái gì thê?

Châu Ái chợt bừng tỉnh, cười cười:

- Y Y, chị có thấy em giống bố em không?

Tôi làm gì còn tâm trạng mà nghiên cứu vấn đề này.
Tôi chỉ nhìn qua rồi trả lời cho xong:

- Ừ, cũng hơi giống!

Nụ cười của Châu Ái đầy chua xót:

- Nhưng những người khác đều nói không giống!

Tôi vội về khách sạn nên chẳng có thời gian đâu mà
bàn bạc chuyện này, liền khởi động xe, nói:

- Để tôi đưa cô về nhà!

- Không cần đây, em tự đi bộ về cũng được! - Châu Ái
vừa nói vừa xua tay. Tôi cũng chẳng nói gì thêm, vốn dĩ tôi cũng chỉ nói đãi
bôi vậy thôi, từ đây về nhà tôi cũng chỉ có vài bước chân, chỉ có điều trời hơi
nắng.

Châu Ái đang mở cửa xe định xuống thì đột nhiên khựng
lại, như chợt nhớ ra điều gì, cô quay lại nhìn tôi nói:

- Y Y, chị nói xem, một người trước khi chết liệu có
tâm nguyện nào chưa hoàn thành không?

Câu hỏi này của cô ta làm tôi toát mồ hôi hột, ậm ừ
nói vẻ không vui:

- Có thể, cô hỏi chuyện này làm gì>

- Là em đang nghĩ bố em có tâm nguyện nào chưa hoàn
thành không?

- Nếu như là có, đương nhiên là lo lắng cho cô rồi:
hi vọng cô sớm kết hôn này. Mà cô vẫn chưa kết hôn đúng không? – Tôi nói vẻ
chán nản, người sắp chết đến nơi rồi mà còn tâm với chả nguyện gì chứ? Muốn biết
thì hỏi thẳng ông ấy đi, hỏi tôi làm cai gì? Tôi làm sao mà biết được?

- Chưa ạ! Chị Y Y, chị chưa từng gọi bố em là “bố” phải
không! – Nói rồi Châu Ái tỏ vẻ ngượng ngùng, dường như cũng cảm thấy câu hỏi
này kỳ quặc.

- Tại sao tôi phải gọi ông ấy là bố? Ông ấy là bố cô
mà, không phải cô đang ghen với tôi đáy chứ? – Tôi thấy thật nực cười, thầm
nghĩ: Tiếng “bố” có thể tùy tiện gọi như vậy sao?

- Không phải vậy, chị chớ hiểu nhầm! - Châu Ái cố ý
né tránh ánh mắt của tôi, vừa mở cửa xe vừa nói. – Thôi em về đây!

Tôi nhìn theo cái bóng đang khuất dần của Châu Ái,
thầm nghĩ: Cô gái này mang đến một cảm giác, nói thế nào nhỉ, cứ bí ẩn kiểu gì ấy,
khiến cho tôi cảm thấy cô ta nói chuyện và suy nghĩ đều khác người bình thường,
không biết cô ta có bị bệnh về tâm lý hay đầu óc có vấn đề không nữa?

Điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Tiêu Dũng, hỏi
tôi chuyện xin nghỉ ở khách sạn làm đến đâu rồi. Tôi đọc tin nhắn, không biết
trả lời sao.

Tôi thích vừa nghe nhạc vừa lái xe. Thỉnh thoảng
đang lái xe lại nghĩ, nếu có thể cứ lái đi mãi mãi thì tốt biết mấy, tốt nhất
là lái xe đi vào một cái đường hầm thời gian, đến khi đi ra tôi đã trở thành một
đứa bé, chẳng có ý thức, chẳng biết đến yêu và hận, chỉ biết khóc rồi ngủ, ngủ
dậy rồi ăn, cứ như vậy thì thích biết mấy.

Lúc về đến thành phố đã gần 5 giờ chiều, tôi lấy điện
thoại ra gọi cho anh Hùng. Anh nghe máy liền nói:

- Anh đang đánh bài ở ngoài, mai đưa xe cho anh cũng
được>

Tôi đành phải lái xe đến khách sạn.

Vừa đỗ xe vào bãi, Tề Tề dã gọi cho tôi, nói hôm nay
Hướng Phong Thu đi xem mặt, bảo tôi hết gìơ làm đợi cô ấy đến đón, tối cùng đến
chỗ chị Tịnh ăn cơm.

Tôi đáp:

- Không cần đón đâu, để tớ tự đến!

Cúp điện thoại, tôi bắt đầu suy ngẫm những gì Tề Tề
vừa nói: Hướng Phong Thu đi xem mặt ư? Anh chàng này cuối cùng cũng chịu đi xem
mặt à? Tuần trước đi ăn với chúng tôi, chị Tịnh nói sẽ giới thiệu bạn gái cho
anh, lúc ấy anh còn lắc đầu quầy quậy, một mực nói rằng chưa đủ điều kiện. Thế
mà mới có mấy ngày đã có đủ điều kiện rồi ư? Không hiểu sao cứ nghĩ đến cảnh tượng
Hướng Phong Thu ngồi chung với đứa con gái khác tôi lại thất xót xa trong lòng.

Tôi lấy điện thoại ra, ấn phím gọi Tiêu Dũng, hẹn
anh tối nay cùng đi ăn cơm.

Tiêu Dũng nghe nói cùng đi ăn với bọn Tề Tề liền một
mực từ chối, không chỉ như vậy, còn bảo tôi tốt nhất không đi. Anh nói:

- Tối nay anh mua thức ăn, về nhà ăn cơm đi!

Tôi nói vẻ không vui:

- Nhưng em nhận lời người ta rồi!

Tiêu Dũng do dự hồi lâu mà không nói gì.

Tôi lo cứ thế này anh sẽ không đi thật mất. Tìm hiểu
nhau một thời gian, tôi phát hiện ra anh thật sự rất ngang bướng, thế nên đành
phải hạ giọng, giả bộ làm nũng:

- Đi đi mà, em đến cơ quan đón anh nhé!

ở ngoài cửa, đưa mắt nhìn quanh. Chắc anh không ngờ
sẽ có một con BMW 320 đến đón mình. Tôi tháo kính râm, xuống xe, đang định gọi
anh thì mấy anh chàng cảnh sát ở phía sau anh đã nhìn thấy tôi, chính là mấy
anh chàng thảm bại dưới tay tôi trong lần chơi mạt chược trước. Bọn họ lớn tiếng
gọi Mạc sư phụ, thậm chí còn đưa tay lên vẫy tôi.

Bọn họ đi đến cạnh Tiêu Dũng, vỗ vai anh, nói:

- Anh Dũng, oách chưa, còn sang hơn cả Cục trưởng của
chúng ta đấy!

Tôi mỉm cười:

- Xe của khách sạn đấy, khó khắn lắm mới lấy le được
một lần, đi đâu, để tôi chở đi nào!

Bọn họ xua tay:

- Thôi, bọn em đi xe máy thôi!

Nói rồi có một người ghé vào tai tôi thì thầm:

- Sư phụ, chị quyến rũ quá, đến nỗi anh Dũng vừa
nhìn thấy chị đã ngây ra rồi!

Tiêu Dũng nghe thấy vậy liền vung một đấm dọa anh chàng
kia, bọn họ cười ồ lên vui vẻ.

Sau khi mọi người giải tán, chúng tôi lại trở lại với
cục diện bế tắc của mình, bởi vì sự bất mãn với đối phương của chúng tôi chưa
hoàn toàn tiêu tan. Tôi ép mình phải mỉm cười, sau đó mở cửa xe:

- Đi thôi!

Tiêu Dũng miễn cưỡng lên xe, hình như tôi càng nhiệt
tình thì anh càng làm cao. Tôi thầm nghĩ, anh đừng có quá đáng quá!

- Xe ở đâu đấy? – Anh vừa cai dây an toàn vừa hỏi.

- Em mượn của bạn!>

- Bạn nào?

Tôi hơi thấp thỏm nhưng vẫn nói thật:

- Của anh Hùng, lần trước chúng ta đã gặp ở quán Tô
Châu ấy!

Quả nhiên Tiêu Dũng nổi cáu thật, anh quay sang nhìn
tôi nói:

- Mượn của ai không mượn, sao cứ phải mượn của hắn
ta? Em là phụ nữ, sao cứ phải giao du với mấy loại người như vậy? Rõ ràng hắn
ta là một thằng lưu manh!

Tôi hít một hơi thật sâu:

- Trong nhà có chuyện gấp, không phải vì bất đắc dĩ
em cũng không gọi anh ta đâu! Anh nghĩ về em thế nào em không quan tâm, nhưng
anh nên tôn trọng người ta một chút, người ta đâu có đắc tội gì với anh, sao
anh lại nói người ta như vậy?

Tôi nghĩ, chẳng qua chỉ là mượn xe của người ta
thôi, mà chẳng phải anh không mượn hộ được còn gì?

- Anh chẳng phải muốn tốt cho em sao? Anh thường
xuyên đi tuần tra, anh hiểu quá rõ bọn người đó!

Nhịn! Tôi không nói nữa, trong lúc chờ đèn đỏ, tôi bật
nhạc. Chỉ có điều không khí trong xe quá ngột ngạt, ngay cả âm nhạc cũng khiến
cho người ta thấy áp lực.

Có lẽ vì muốn tìm một chủ đề khiến cả hai cùng vui vẻ,
Tiêu Dũng đột ngột hỏi:

- Chuyện nghỉ việc em đã cân nhắc thế nào rồi?

Tôi vẫn còn đang cáu nên không thể chuyển đề tài như
ý anh được:

- Tổng giám đốc đi công tác, mấy ngày nữa mới về!

- Ừ, tranh thủ mà làm! Hôm nay anh đã nói chuyện với
Cục trưởng để cho em vào làm ở phòng hồ sơ rồi, ông ấy nói chỉ cần em đồng ý là
được. Hình như ông ấy rất hiểu em, nói là sợ em không chịu nổi công việc khô
khan như vây!

Tôi mỉm cười đối phó.

- À, phải rồi, trưa nay em vội về nhà làm gì?

- Về thăm ông ấy, tình hình không được lạc quan cho
lắm… Thật hi vọng ông ấy chóng được giải thoát! – Tôi hi vọng đề tài này có thể
xoa dịu tình trạng cảu chúng tôi lúc này.

Tiêu Dũng nghe xong liền nhảy lên như giẫm phải mìn:

- Thế thì em lên sớm làm gì? Để một mình mẹ em trông
coi thôi sao?

Tôi cố nén cơn giận, nhìn anh bằng ánh mắt bất lực:

- Xin anh đừng có chuyện bé xé ra to như vậy, con
gái ông ấy về rồi!

- Thế thì hôm nay em càng không nên trở lại thành phố,
dù gì cũng phải ở trông một đêm, cho dù không phải bố đẻ cũng nên làm bộ để an ủi
mẹ em một chút. Em thì giỏi rồi, vẫn còn tâm trạng đi tụ tập bạn bè…

Tôi thực sự không thể nhịn nổi nữa, liền đạp mạnh
phanh xe, tấp xe vào lề đường. Tiếng phanh gấp chói tai vang lên. Tiêu Dũng bị
bất ngờ nên toàn thân đổ nhào về phía trước, suýt nữa thì đập đầu vào xe. Anh
nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn nộ.

Trong xe đột nhien trở nên im lặng, tôi mặt mày tím
tái, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Một giây, hai giây, ba giây…

Rầm! Cửa xe nặng nề đóng sập lại.

Tôi im lặng ngồi trong xe.

Tôi vừa đến nơi đã thấy Tề Tề ngồi trên một cái bàn ở
phía đối diện, vỗ tay đôm đốp vì thích thú. Tiếp đó, Hướng Phong Thu miễn cưỡng
lấy ví tiền ra đưa cho Tề Tề 50 tệ.

Tề Tề nói:

- Tớ biết cậu sẽ không dẫn anh ấy theo mà!

- Thế sao? – Tôi giả bộ điềm tĩnh. – Anh ấy có chyện
gấp!

Hóa ra hai người họ đang đánh cược xem Tiêu Dũng có
đến không. Tề Tề ném cho tôi một điếu thuốc:

- Thế cũng được, dù sao cũng chẳng phải gu của chúng
ta! Tìm người khác đi, cậu mà kết hôn với anh ta sớm muộn gì cũng sẽ bị mất cân
bằng nội tiết!

Tôi mỉm cười, cướp lấy tờ tiền trong tay Tề Tề:

- Người ta chuẩn bị an cư lập nghiệp rồi, cậu chớ
nhiều lời!

Hướng Phong Thu thích thú nhận lại tiền của mình,
nhét lại vào trong ví:

- Đúng là chỉ có Y Y hiểu anh!

- Người đến xem mặt đâu rồi?

Tề Tề chỏ về phía trước:

- Tớ cũng chưa nhìn thấy, nghe nói vừa mới đến đã
vào nhà vệ sinh rồi!

Nói xong liền đá chân Hướng Phong Thu:

- Không có chuyện gì chứ?

Cô đang nói thì đột nhiên thu chân lại, nh mắt ra hiệu
cho tôi. Tôi liếc qua, thấy có một cô gái đang từ phía đối diện đi đến, dáng
người cao ráo, mặc váy liền màu trắng, khuôn mặt sáng. Chiếc kính râm che kín
đôi mắt, dáng vẻ rất đoan trang, tự tin.

Hướng Phong Thu thấy vậy liền vội vàng đứng dậy nhường
chỗ, sau đó chỉ tay vào điếu thuốc trên tay chúng tôi. Tôi và Tề Tề liếc nhau
bĩu môi rồi dập thuốc.

- Cô ấy tên Mẫn Văn, là giáo viên tiếng Anh cấp hai.
Mẫn Văn, đây là Tề Tề và Y Y, bạn học của anh!

- Chào mọi người! – Mẫn Văn mỉm cười rạng rỡ với
chúng tôi.

Đàn bà thường ham hư danh, thế nên lần đầu tiên gặp
thường có thói quen so bì với nhau. Mẫn Văn vừa ngồi xuống tôi đã nhìn thấy
mình chẳng sánh bằng cô ta rồi. Da cô ta trắng hơn tôi, học vấn cao hơn tôi,
công việc có thể diện hơn tôi, ngay cả cách nói chuyện, thần thái, chỉ cần nhìn
qua cũng biết là tiểu thư con nhà gia giáo. Tôi quay sang Tề Tề, cảm thấy cô ấy
cũng có chút hụt hẫng, cắm cúi nghịch điện thoại để chuyển hướng chú ý của
mình. Tôi không biết Mẫn Văn lúc này có cái nhìn ra sao về tôi và Tề Tề.

Hướng Phong Thu nhìn thấy Tề Tề nghịch điện thoại liền
nói;

- Hay là gọi Giang Hạo tới đây đi, có mình tôi là
đàn ông, chán lắm!

Tề Tề đáp;

- Em có gọi anh ta cũng chẳng đến, hay là anh tự gọi
đi!

Hướng Phong Thu liền cầm lấy điện thoại:

- Anh ta mà đến em cũng đừng xì cái mặt ra đấy!

Hướng Phong Thu gọi điện thoại, tôi thầm mong anh ta
đừng có đến, bởi vì anh ta mà đến tôi sẽ lẻ bóng, thật là thê lương. Tề Tề nghe
thấy Hướng Phong Thu nói Giang Hạo sẽ đến liền cười toét miệng:>

- Tôi còn tưởng anh ta không đến cơ đấy!

Hướng Phong Thu nhìn tôi:

- Hay là anh thử hỏi xem anh Dũng đã xong việc chưa
nhé?

Tôi vội vàng gạt đi:

- Đừng đừng, anh ấy mà đến lại mất vui, thôi bỏ đi!

Tôi sợ Tiêu Dũng sẽ không nể mặt Hướng Phong Thu, thế
nên thà cứ làm người thừa còn hơn.

Sau khi Giang Hạo đến, tôi vội vàng nhường ghế. Như
vậy là Hướng Phong Thu và Mẫn Văn ngồi một bên, đối diện là Tề Tề và Giang Hạo,
một mình tôi ngồi một bên, càng nhìn càng thấy cô độc, càng nghĩ càng thấy thê
lương.

Có lẽ Mẫn Văn không thích những người đàn ông uống
rượu, hoặc cũng có thể vì muốn tạo ấn tượng tốt với Mẫn Văn mà Hướng Phong Thu
không gọi rượu, mỗi người một lon nước giải khát là xong chuyện, ngay cả Giang
Hạo cũng chẳng phải là ngoại lệ. Không chỉ có vậy, anh còn đặt riêng một đôi
đũa bên cạnh, chỉ để gắp thức ăn cho Mẫn Văn, hết sức dịu dàng và quan tâm. Tôi
và Tề Tề thầm nôn ọe tỏ vẻ khinh thường, thế nhưng bộ dạng lấy lòng Giang Hạo của
Tề Tề cũng khiến tôi thấy buồn nôn không kém, lúc thì hỏi Giang Hạo có hút thuốc
không, khi thì hỏi Giang Hạo có ăn caí này, ăn cái kia không, cứ như thể Giang
Hạo là một kẻ thiểu năng trí tuệ không bằng. Tôi lén lắc đầu ngao ngán.

Ăn được một nửa thì Giang Hạo nhận được điện thoại,
sau đó nói:

- Thật sự xin lỗi, tôi phải đi trước đây!

Hướng Phong Thu thấy vậy liền nói:

- Người anh em, thế đâu có được, khó khăn lắm tôi mới
mời được anh ăn bữa này m>

- Còn dám nói, mời tôi ăn cơm mà chẳng cho tôi uống
ngụm rượu nào, ăn thế nào đây?

- Ha ha, đấy là vì hoàn cảnh đặc biệt mà!

Giang Hạo đứng dậy, cầm túi xách:

- Nói đùa thôi, có một đám khách du lịch từ Hoàng
Sơn đến công ty khiếu nại, tôi phải về xử lý gấp!

Tề Tề thấy vậy liền nói:

- Ok, anh đi đi,lúc nào về thì liên lạc sau!

Tôi liếc Tề Tề, thấy cô ấy đang cố gắng tỏ vẻ thấu
hiểu.

Giang Hạo vừa đi, dao nĩa trên tay Tề Tề rơi xuống
đĩa, phát ra tiếng chói rai:

- Mẹ kiếp, thật sự muốn ly hôn quá!

Tôi lén đưa mắt nhìn Mẫn Văn, cô ta chẳng tỏ vẻ ngạc
nhiên, vẫn điềm đạm cắt miếng bít tết trước mặt. Hướng Phong Thu vội vàng dàn
hòa:

- Ấy ấy ấy, nói chuyện gì vui đi, có phải anh ta đi
làm chuyện xấu xa đâu!

- Cố mà nhịn, chẳng phải đã bắt đầu tác chiến rồi
sao? Phải hướng về phía thắng lợi chứ, dũng cảm tiến về phía trước! Tiếp tục cố
gắng đi! – Tôi vỗ vai Tề Tề động viên.

- Đừng vỗ, tớ cũng đang cố nén để đánh trận này, sao
mà đàn bà chúng mình khổ thế không biết, trước khi lấy chồng thì kiêu ngạo, tự
tin biết mấy, lúc nào cũng có cả một lũ đàn ông theo đuổi, thằng nào cũng răm rắp
nghe lời. Thế mà lấy chồng một cái là phải nghĩ trăm phương nghìn kế lấy lòng
đàn ông, mua vui cho chúng. Cứ như tôi hiện giờ đây này, đừng tưởng tôi vui vẻ
trong chiến thắng, thực ra trong lòng tôi rất buồn phiền! Hầy, sớm biết thế này
thì đã chẳng lấy chồng làm gì! C hôn nhân chẳng hề lãng mạn như mọi người tưởng
tượng, toàn là những chuyện vặt vãnh, phiền chết đi được! Cậu xem mấy cô con
gái con nhà có giáo dục đấy, sau khi kết hôn rồi ai chẳng phải cắm đầu vào việc
nhà, giáo dục con cái, hầu hạ từ lớn đến nhỏ nhà chồng, sống ủ rũ qua ngày. Lâu
dần trở nên chán ghét chính bản thân mình, ấy vậy mà cũng chẳng dám chán ghét
người đàn ông ấy!

Tề Tề bắt đầu kêu ca, tôi cười thầm trong bụng: Nếu
chẳng phải cậu làm những chuyện tổn thương đến người ta thì đâu rơi vào bước đường
cùng này!

- Cách nghĩ của em phiến diện quá, em chớ nói bừa ở
đây! - Hướng Phong Thu gõ gõ vào đĩa Tề Tề, chỉ sợ những điều cô ấy nói gây ảnh
hưởng dén Mẫn Văn, khiến cho cuộc xem mặt lần đầu tiên của anh thất bại. – Người
xưa đều nói, hôn nhân là đầu thai lần hai của phụ nữ, vì vậy việc chọn chồng là
vô cùng quan trọng. Phụ nữ sau khi kết hôn có hạnh phúc hay không đều phụ thuộc
vào sự yêu mến và tôn trọng của người chồng. Một người đàn ông tốt sẽ tạo ra một
cuộc hôn nhân hạnh phúc, là bức tường cản gió tránh bão, là một cái tổ ấm của
người phụ nữ. Còn nếu chẳng may rơi vào tay những người đàn ông chẳng có trách
nhiệm, chăm ăn lười làm thì coi như mạt vận. Ha ha, nếu hai em mà gặp được một
người như anh thì đảm bảo chẳng còn gì phải kêu than…

- Thôi đủ rồi! – Tề Tề cáu kỉnh nói. – Nói như anh sở
dĩ hôn nhân của bọn em không hạnh phúc đều là vì tìm không đúng người à, như thế
chẳng phải anh đang ám chỉ mắt của bọn em có vấn đề? Có lôgic nào như vậy không
hả trời? Cho dù có tìm một người đàn ông mới, anh có dám đảm bảo cuộc sống sau
hôn nhân không có gì thay đổi không? Có thằng đàn ông nào lúc đi cưa lại không
tâng bốc đàn bà đến tận trời không? Anh phải nhìn bằng con mắt nhì xa trông rộng,
đàn ông trở nên hư hỏng chỉ trong chơp mắt, nhanh tới mức chính bản thân anh ta
còn chẳng nhận ra, anh có dám khẳng định sau này mình không như vậy không?

Hướng Phong Thu vội vàng liếc sang Mẫn Văn:

- Em nói cái gì vậy chứ? Ít nhất hiện giờ anh vẫn là
một người đàn ông tốt mà. Còn nữa, anh là anh, người khác là người khác, đừng
có vơ đũa cả nắm thế!

Mẫn Văn thây chúng tôi tranh luận liền lên tiếng:

Mẫn Văn uống một ngụm nước cam, từ tốn nói tiếp:

- Theo em nghĩ, hôn nhân chỉ là một phần nhỏ trong
cuộc sống, đàn bà nếu như coi hôn nhân là điểm dừng chân cuối cùng của mình thì
đúng là một sai lầm lớn. Giờ là thời đại nào rồi mà còn nghĩ sống cả đời với một
người đàn ông? Gửi gắm toàn bộ tình yêu vào một người đàn ông chẳng khác gì con
thiêu thân bay vào ngọn lửa. Hạnh phúc của phụ nữ không phụ thuộc vào hôn nhân
mà là ở sự độc lập của bản thân. Cái gọi là độc lập, thứ nhất chính là kinh tế,
một người phụ nữ không phụ thuộc đàn ông về kinh tế mới có nền móng cho sự độc
lập. Nhưng phụ nữ kiểu gì cũng phải lấy chồng, những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc
sống là chuyện khó tránh. Đối với những thứ này, chúng ta cẩn phải "kinh
doanh".

- Em có vẻ giống chuyên gia nhỉ? - Hướng Phong Thu
nói.

Mẫn Văn mỉm cười:

- Em là gái chưa chồng, cũng không hiểu lắm về hôn
nhân, đây đều là những lý thuyết mà bạn học đại học của em nói cho em biết. Chỉ
có điều, chị Tề Tề này, yêu đương coi trọng khả năng cạnh tranh, hôn nhân lại
chú trọng năng lực quản lý. Chị cũng đừng mất đi niềm tin vào cuộc hôn nhân hiện
tại, nếu như chị thành tâm muốn xây dựng, có thể sẽ đạt được những thu hoạch
đáng bất ngờ đấy!

- Xây dựng thế nào? Chuyện này quá khó với tôi, chỉ
riêng việc xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu thôi tôi cũng thấy mệt như làm
marketing cả năm rồi. Ở chung với mẹ anh ta chỉ một giây cũng căng thẳng như đi
gặp hàng chục khách hàng lớn. Hơn nữa, lấy nhau rồi, người là của mình rồi, cần
gì phải nghĩ đến chuyện quản lý? Ở đơn vị, đồng nghiệp cạnh tranh với nhau đã đủ
căng thẳng lắm rồi, về đến nhà là chẳng muốn động não làm gì nữa hết!

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:

- Xây dựng mà cô nói đến ở đây có bao gồm sự hi sinh
để duy trì cuộc sống hôn nhân không? Ví dụ như, khi đàn ông cảm thấy công việc
của phụ nữ không có lợi cho sự ổn định gia đình, phụ nữ có nên nghỉ việc hoặc
chuyển nghề không, cho dù cô ta có thích công việc ấy đến thế nào đi nữa?

- Tuyệt đối đừng làm vậy! – Tề Tề cướp lời. – Tớ muốn
hỏi một chút, người phụ nữ này có phải thường ngồi cờ bạc, buôn bán thuốc phiện
hoặc lừa bán phụ nữ qua biên giới không? Nếu như không phải, rõ ràng người đàn
ông ấy quá ích kỷ. Công việc mà người phụ nữ của mình thích tại sao lại bắt nghỉ
để ở nhà chăm lo gia đình? Nực cười! Cái gọi là xây dựng kia bắt buộc phải có
tiền đề, đó chính là: Đối phương trước tiên phải tôn trọng cậu, phải bình đẳng
trao đổi, đó mới là cơ sở của xây dựng!

Mẫn Văn nghĩ ngợi gì đó rồi nói:

- Nếu đổi lại là em, em chắc chắn cũng không làm vậy.
Phụ nữ nếu chỉ vì ổn định gia đình mà từ bỏ sự nghiệp, mối quan hệ, sở thích cá
nhân của mình thì thật chẳng đáng, phụ nữ không nên đánh mất cái tôi!

Nói rồi Mẫn Văn ngoảnh sang nhìn Hướng Phong Thu:

- Phụ nứ càng hi sinh vì gia đình thì đàn ông càng dễ
chán ghét, cuối cùng chính họ lại trở thành thủ phạm gây rạn nứt gia đình. Nhiều
khi, đàn ông lấy lòng phụ nữ không phải vì cô ta giỏi giang mà là vì anh ta cảm
thấy bản thân mình rất thành công!

Mẫn Văn nói xong, Hướng Phong Thu liền nhíu mày, tỏ
vẻ “cô gái này thật đáng sợ!”. Tôi cũng cảm thấy cô ta rất có lập trường, tự
tin quyết đoán và thẳng thắn.

Mẫn Văn ăn nốt miếng cuối cùng, lau miệng rồi nói:

- Không còn sớm nữa, em phải về trường trước đây,
các anh chị cứ tiếp tục nói chuyện tiếp nhé>

Hướng Phong Thu liền đứng dậy:

- Để anh tiễn em!

- Không cần đâu! – Mẫn Văn xách túi lên, mỉm cười với
chúng tôi như lời cáo biệt.

Một bữa cơm với năm người ăn đến cuối cùng chỉ còn lại
ba người. Mẫn Văn vừa đi là Tề Tề lập tức lấy thuốc ra, phát cho mỗi người một
điếu:

- Ngồi chung với gái ngoan thật mất tự do!

- Hướng Phong Thu ghê gớm thật đấy, tìm được một cô
gái vừa có lập trường lại có khí chất!

Báo cáo nội dung xấu