Chỉ Vì Yêu - Chương 30
Dung Lỗi mang hoa quả
vào cho hai ông trời con, thấy trong thư phòng vắng tanh, anh bèn đẩy cánh cửa
phòng ngủ đang khép hờ. Hai đứa nhỏ đang ngồi chồm hổm ở một góc gần quầy rượu.
Dưới đất, chai lọ được bày ra la liệt để chơi bán đồ hàng.
Một lọ thuốc màu trắng,
văng nắp, nằm chỏng chơ gần nó khiến Dung Lỗi phải chú ý, anh rảo bước lại gần,
cầm lên xem, thế rồi mặt xanh như đít nhái, anh túm lấy con trai, hỏi, “Này
Dung Dịch! Thuốc bên trong đâu hết rồi?”
Dung Dịch nghiêng đầu
cười hềnh hệch: “Con ăn mất tiêu rồi!”
Dung Lỗi chẳng nói chẳng
rằng, lập tức ấn thằng con nằm xuống đùi, cạy mồm nó ra, nhét ngón tay vào cố gắng
móc ra bằng được. Dung Dịch “ọe” một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo, đồng thời
khóc thét lên ngằn ngặt.
Đang bận trang điểm,
thay quần áo chuẩn bị đi dự tiệc, nghe tiếng ầm ĩ bên ngoài, Cố Minh Châu tức
khắc xách váy chạy ra, cô cuống quýt hỏi, “Sao thế?”
Dung Nham ở phòng kế
bên cũng xồng xộc lao sang.
“Lọ thuốc an thần của
anh sạch nhẵn rồi. Duệ Duệ, cháu ăn hả?!” Dung Dịch sốt ruột hỏi, đoạn dúi thằng
con đang nôn thốc nôn tháo cho Cố Minh Châu, còn anh vươn tay toan tóm Duệ Duệ,
miệng vẫn không quên dặn dò Dung Nham đang đứng ngoài cửa: “Dung Nham mau xuống
lấy xe ra đi! Minh Châu, em bế Dung Dịch xuống! Chết tiệt! Sao anh lại quên
béng mất có lọ thuốc giấu ở đây cơ chứ!” Dung Lỗi sợ đến toát cả mồ hôi.
Duệ Duệ trợn tròn mắt,
chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Dung Lỗi ấn xuống, chịu chung số phận với
Dung Dịch. Ngón tay anh vừa thọc vào miệng nó, nó đã cắn phập một cái không
kiêng nể gì.
Cố Minh Châu cuống
quýt, đặt cậu con trai xuống đất, kéo giật Dung Dịch lại, “Không sao, không phải
đâu! Em đổi đống thuốc trong đó từ lâu rồi, trong đó là viên canxi mà!”
Dung Lỗi nghe mà chết sững,
lát sau, anh ngồi phịch xuống đất, thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.
Ở dưới nhà, Dung Nham sốt
ruột bấm còi một thôi một hồi mà chẳng thấy ma nào, cậu chàng co cẳng lên chạy
lên lầu đúng lúc Cố Minh Châu nói thế, nghe xong cũng thấy nhẹ cả người. Duy chỉ
có Dung Dịch là vẫn ọe ra mật xanh mật vàng, nó ngước mắt nhìn trời, khóc bù lu
bù loa.
Về sau, mỗi lần Dung Lỗi
khó ngủ, Cố Minh Châu luôn hào phóng đưa anh viên thuốc an thần, song Dung Lỗi
lại nhăn nhó không chịu uống, “Vợ à, anh thừa biết đây là viên canxi rồi nhé!”
“Hồi chưa biết, anh vẫn
uống sạch bách hai ba hộp lận, bữa cơm nào mà chẳng uống rồi mới chịu ngủ.
Ngoan nào, em bảo, anh cứ coi đây là thuốc an thần, uống vào là ngủ được ngay.”
“Mấy cái tác dụng tâm
lý này một khi đã biết là hết linh...” Dung Lỗi lưỡng lự nói.
Ai đó buồn ngủ ríu cả mắt
vào rồi đâm ra gắt lên, “Thế thì khỏi uống! Lại đây nằm cho tôi! Ngủ mau!”
Dung Lỗi đành cun cút nằm
xuống, nhắm mắt một lúc rồi cũng lăn ra ngủ. Đêm đó, rõ ràng là vẫn ngủ ngon
lành.
Đám cưới của Lộ Hân Nam
được tổ chức long trọng, tạo tiếng vang khắp thành phố.
Có “Công ty giải trí Lộ
Thị” làm hậu thuẫn, lại thêm sự giúp đỡ ngầm của Dung Lỗi, thành thử Phương Phi
Trì đã có thừa khả năng lẫn tự tin để chống lại Lương Thị.
Nhưng điều khiến mọi
người bất ngờ nhất là, ngay khi cuộc đại chiến chưa kịp bùng nổ thì kẻ gây chiến
là Lương Phi Phàm lại đột nhiên im thin thít và lặn mất tăm. Chưa đánh đã rút
quân. Sau một phen hoảng loạn, thành phố C đã trở về với dáng vẻ bình yên vốn
có.
Trong khi Dung Lỗi và Cố
Minh Châu lúc nào cũng luôn chân luôn tay. Có đăng ký kết hôn đây rồi nên dọn về
sống với gia đình nhà chồng là dĩ nhiên, con cái cũng tiện đưa đi đón về.
Hiển nhiên nhà họ Dung
là mừng nhất, ông cụ Dung hô một tiếng là toàn bộ vườn tược nhà cửa mấy năm chẳng
đá động sửa sang gì bỗng nhiên xoay ra tu bổ một loạt.
Thời gian vun vút trôi,
loáng cái đã tới buổi tối, cả nhà quây quần nói chuyện một lúc rồi về phòng ăn
hoa quả, trả lời mấy cái mail, sau đó tắm rửa, lật vài trang sách xem qua, chớp
mắt đã mười giờ hơn.
Thằng bé có thói quen
ngủ sớm. Lúc Dung Lỗi và Cố Minh Châu lên giường nằm thì cu cậu đã ngáy o o.
Đèn đã tắt nhưng cặp mắt
vẫn còn thao láo trong bóng đêm, Dung Lỗi đếm cừu một lúc mà vẫn tỉnh như sáo.
Anh trở mình, lén rướn tay qua người Dung Dịch, chạm vào người vợ.
“Đừng quậy!” Cố Minh
Châu túm chặt cái tay vừa lần mò vào trong lớp áo của cô, “Thằng bé tỉnh bây giờ!”
“Vợ ơi...” Dung Lỗi thì
thào trong tủi thân, “Vợợợợợ...” Do đang trong thời gian tu sửa nên trong phòng
của hai vợ chồng thì chỉ còn phòng ngủ chính là dùng được. Muốn tìm chỗ thích hợp
để hành sự đêm khuya cũng khó.
“Đừng,” Cố Minh Châu vẫn
quyết liệt chống cự, “Thôi mà... anh ráng nhịn thêm mấy bữa nữa.”
“Anh đã nhịn hai ngày một
đêm rồi còn gì!” Trong bóng tối, giọng anh là sự pha trộn giữa ấm ức và hậm hực.
Kể từ lúc nên duyên vợ
chồng, chẳng hiểu tại sao Cố Minh Châu lại dễ mủi lòng trước anh đến thế. Nghe
hơi thở càng lúc càng nặng nề khó nhọc, những ngón tay đang giữ chặt bàn tay
càn rỡ của anh cũng dần nới lỏng...
Đương nhiên Dung Lỗi đã
đạt được ý đồ của mình.
Cơ thể nặng như đá của
anh đè lên người Cố Minh Châu suýt tắc thở, chỉ thốt ra được những hơi thở dồn
dập, cố hãm tiếng mình sao cho bé nhất. Chính bởi vụng trộm như thế này nên cơ
thể cô mới càng thêm háo hức và khát khao, cô kẹp chặt đến nỗi Dung Lỗi sướng
ngất ngây, thở hồng hộc vào tai cô.
“Anh nhỏ... nhỏ tiếng
thôi...” Cố Minh Châu hổn hển bên tai anh, nửa thỏ thẻ nửa như van nài.
Dung Lỗi rướn hông, đâm
vào người cô một cú thật mạnh, anh rên lên đầy thỏa mãn. Anh ngậm vành môi của
cô rất lâu, “Nhô lưỡi ra nào!” Anh gắt khẽ trong cơn phấn khích.
Cố Minh Châu miễn cưỡng
há miệng, run run đưa đầu lưỡi ra, cho anh thỏa thuê mút mát.
“Gọi anh...” Dung Lỗi đẩy
nhanh tốc độ, anh cắn vành tai cô, thì thầm bảo, “Ỉn ngố, gọi anh là anh yêu
đi...”
Hơi thở nóng bỏng rót
vào tai cô theo từng lời anh nói, cô rùng mình như có dòng diện chạy qua, giọng
nỉ non nhượng bộ, “...Anh yêu...”
Khi cô sắp không chịu
được nữa, Dung Lỗi liền cúi đầu lắp kín miệng cô, phần hông chuyển động thêm
nhanh, anh hùng hổ thúc thật mạnh vào nơi sâu nhất, mềm mại nhất trong cô. Sau
mấy chục cú đưa đẩy, một dòng nóng hôi hổi được giải phóng. Cơ thể cô như căng
ra khi dòng nhiệt ấy trút xuống, liền sau đó là một trận co giật đầy đê mê.
Hành sự xong rồi mà anh
vẫn dính chặt lấy cô, quyết không chịu xuống.
Cố Minh Châu vặn vẹo
khó chịu thì anh càng đè chặt hơn, “Vợ ơi...”
“Hử?” Cố Minh Châu rón
rén vươn tay với hộp giấy để đầu giường, rút mấy tờ, cẩn thận lau.
“Em thật tuyệt vời...”
Dung Lỗi đang hưởng thụ động tác dịu dàng của cô, anh hôn tới tấp lên cần cổ
thon dài của cô, “Lấy được em đúng là sướng.”
Hôm sau là chủ nhật.
Tảng sáng, nhà họ Dung
vẫn chìm trong giấc ngủ tĩnh mịch.
Như thường ngày, Cố
Minh Châu là người đầu tiên tỉnh giấc, cô rục rịch sắp đồ nấu bữa sáng, để món
cháo kê đun lửa liu riu, cô dọn qua phòng khách, phân loại quần áo mới thay hôm
qua, những thứ cần giặt khô thì bỏ vào túi, những đồ còn lại bỏ vào thùng giặt.
Tám giờ, tiếng húng hắng
của ông cụ Dung vẳng lại mỗi lúc một gần: “Chưa ai dậy cơ à?”
Cố Minh Châu nhanh nhẹn
đơm cháo, bưng thức ăn cho ông, “Vâng ạ, thì cuối tuần mà ông, cứ để cả nhà ngủ
thêm lúc nữa hẵng hay ạ.”
“Hai đứa nó cuối cùng
cũng được thăng chức lên mẹ chồng rồi đây!” Hiếm khi thấy ông cụ Dung vui vẻ chừng
này, “u cũng là do cháu tháo vát năng nổ, trước kia nhà này làm gì có lệ lười
nhác mê ngủ, quên không làm bữa sáng đâu!”
“Có cho mới có nhận,
cháu đang cố tình lấy lòng mọi người đó ông ơi!” Cố Minh Châu cười tươi rói,
ông cụ Dung vừa húp cháo vừa gật đầu.
Tám giờ rưỡi, bố mẹ chồng
và chú thím đều đã dậy. Cố Minh Châu lại xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng rồi lên
gác gọi hai bố con dậy.
Bên cạnh ông bố Dung Lỗi
đang ngáy khò khò là cậu con trai Dung Dịch mắt mở thao láo, nằm trùm chăn, tai
nhét headphone, tay hí hoáy chơi game PSP. Thấy Cố Minh Châu bước vào, nó liền
chui tọt vào lòng Dung Lỗi làm anh giật mình choàng tỉnh.
“Dậy đi nào!” Cố Minh
Châu vỗ tay bồm bộp xuống chăn, Dung Dịch đang rúc trong đó cười hí hửng.
“Dung Dịch... dậy đi
con...” Hai mí mắt vẫn dính tịt vào nhau, Dung Lỗi cất giọng líu ríu gọi con
trai.
Nhưng Dung Dịch cũng cự
nự ghê lắm, nào có chịu nghe, “Bố dậy thì Dung Dịch mới dậy.”
“...Ờ... thế hai bố con
mình khỏi dậy luôn!” Dung Lỗi uể oải nhắm nghiền mắt, còn đâu vẻ hiên ngang
hùng hổ của đêm qua.
“Vâng vâng!” Dung Dịch
cười tít mắt.
Cố Minh Châu thò tay
vào chăn, “Hai bố con dậy mau! Hôm qua mười giờ đi ngủ, bây giờ đã sắp mười giờ
rồi, có dậy không thì bảo!”
Dung Dịch thét lên,
toan né bàn tay cô.
Dung Lỗi nhắm nghiền mắt,
lầu bầu trong đau khổ: “Vợ ơi... anh buồn ngủ...”
Cố Minh Châu không tài
nào nhịn được cười, cô bèn nhéo mũi anh, được thể anh hôn luôn vào lòng bàn tay
cô, hơi thở ấm nóng phả nhè nhẹ vào tay.
“Mẹ ơi, mẹ phải hứa sẽ
mua DS cho con thì con mới dậy cơ!” Dung Dịch thèm nhỏ dãi máy chơi game cầm
tay DS của Nintendo đã mấy ngày nay rồi, “Con muốn có một cái như Duệ Duệ ấy.”
“Không được, con đã có
PSP rồi còn gì,” Cố Minh Châu dứt khoát từ chối yêu cầu bất hợp lý của đứa con
trai, “Duệ Duệ đã giải được phương trình bậc ba hai ẩn rồi đấy, bạn nó còn viết
chính tả được cả bài Hoa Mộc Lan và Trường Hận Ca, con mà được như thế thì mẹ
cũng mua DS cho con.”
“Bố nói đứa trẻ nào
cũng có khuyết điểm và ưu điểm của riêng mình. Mẹ không thể xem thường con như
thế được.” Dung Dịch phản bác.
“Là tự con so sánh với
Duệ Duệ trước đấy chứ!”
“Không nói với mẹ nữa!”
Dung Dịch quay phắt người, chổng cái mông múp míp về phía mẹ, nó ôm cổ bố,
nhõng nhẽo gọi, “Bố...”
Nghe tiếng đằng hắng sặc
mùi dọa dẫm của Cố Minh Châu, suýt chút nữa là Dung Lỗi đã buột miệng đồng ý với
con trai, may mà còn kịp giả vờ lăn quay ra ngủ. Dung Dịch dẩu môi, sau một hồi
nghĩ ngợi, nó vẫn chưa chịu thôi, “Mẹ! Nếu là dì bé thì thể nào dì cũng mua DS
cho con, nhất định nhất định nhất định sẽ mua cho con.”
Đáp lại cậu nhỏ chỉ giỏi
nghĩ cho mình này, Cố Minh Châu buông tiếng cười khẩy, “Thế thì mẹ sẽ có cách để
cái nhất định nhất định nhất định của dì bé không còn nữa thì thôi.”
Nghe tiếng bẻ tay kêu
răng rắc đáng sợ của mẹ, Dung Dịch bụng bảo dạ đành thôi, rồi tiếp tục rúc vào
chăn chơi game tiếp.
“Dậy, mau!” Sau tiếng
hét của vợ, Dung Lỗi cũng bắt chước con trai co đầu rụt cổ vào trong chăn.
Chỉ khi chăn chiếu bị xốc
ra ngoài ban-công phơi nắng thì phe hai bố con thích ngủ nướng kia mới chịu nhấc
người dậy, miệng không khỏi ngáp ngắn ngáp dài.
Dung Dịch nhỏ hơn, nên
so với cơ thế cường tráng vạm vỡ của Dung Lỗi thì nó chẳng khác nào một con
nhái bén. Thằng bé có sở thích rập khuôn y đúc mọi hành động của bố nên nó cũng
vươn vai ngồi dậy, miệng máy móc bảo, “Vợ ơi đến thơm anh một cái nào,” thế là
bị mẹ nó phết cho hai cái, văng khỏi giường.
Dung Lỗi loẹt quẹt đôi
dép lê vào nhà tắm, theo sau là cậu con trai với hành động rập khuôn y chang.
Hai bố con cùng đứng hái hoa bên cạnh bồn cầu, thế rồi một lớn một nhỏ đứng dàn
hàng trước gương đánh răng, rửa mặt, cạo râu.
Lúc xuống lầu, Cố Minh
Châu đã đơm sẵn hai bát cháo để nguội vừa miệng ăn. Dung Dịch bắt chước bố lâu
ngày thành nghiện, nó cũng ra dáng nghiêm chỉnh, vừa ngồi xuống đã trầm giọng
chào hỏi bốn vị bề trên, rồi ngửa cổ uống ừng ực một cốc nước.
Bố Dung Lỗi đang xem
báo, đoạn bảo, “Sau khai giảng là Dung Dịch sẽ chính thức bước vào lớp một, thằng
bé đã đến tuổi phải có phòng riêng rồi. Hai đứa định tính sao? Đương nhiên bố mẹ
rất hoan nghênh các con ở đây, nhưng nếu hai đứa muốn có cuộc sống gia đình
riêng, thì để bố mẹ mua cho hai đứa một căn hộ. Bố mẹ biết tình hình kinh tế của
hai đứa đủ mạnh để mua nhà ra ở riêng nhưng đây cũng là tấm lòng của hai ông bà
già này.”
Dung Lỗi gắp thức ăn, từ
tốn trả lời, “Bố ơi, con nói chẳng tác dụng gì đâu, này con trai, có phải thế
không?”
Dung Dịch chợt nhớ đến
giấc mơ DS chưa thành hiện thực của mình, nó gật đầu như bổ củi, “Ông nội ơi,
cái này ông phải hỏi mẹ cháu, chứ cả cháu và bố cháu đều nghe theo lời mẹ mà!”
Cả nhà phá lên cười,
còn dưới gầm bàn, Cố Minh Châu vừa lén đạp cho Dung Lỗi một cái, “Bố ạ, chúng
con vẫn muốn ở cùng bố mẹ. Gia đình có đông vui thì con cái mới ngoan ngoãn trưởng
thành. Huống hồ, con còn lóng ngóng vụng về, muốn theo học mẹ và thím hai mấy
năm nữa đã.”
Câu trả lời của cô khiến
hai cụ nghe mà mát lòng mát dạ.
Ông cụ Dung đeo kính
lão, tay bận bịu cắt tỉa cây cảnh bày biện trong phòng khách, miệng lẩm nhẩm
hát có vẻ rất yêu đời. Thấy Dung Nham uể oải vươn vai từ trên gác đi xuống, ông
cụ ngứa mắt cho nó một cú đạp.
“Á!” Vừa thoát hiếm
trong đường tơ kẽ tóc, Dung Nham đã la lên: “Sao ông lại đá cháu? Mới sáng bảnh
mắt ra, suýt thì đi đứt cái eo thon của cháu rồi.”
Mọi người đang ngồi bên
bàn ăn cười rộ lên với nhau, Cố Minh Châu ra vẻ một bà chị dâu, cô gọi: “Nham
Nham lại đây ăn sáng nào.”
Dung Nham bèn chạy lại,
nhân lúc cả nhà không ai chú ý, cu cậu len lén lườm trộm Cố Minh Châu một cái.
Vừa bỏ thìa cháo vào mồm,
bỗng dưng Dung Dịch nhăn mày như sực nhớ ra điều gì đó, nó ngẩng lên, giọng
lanh lảnh gọi “Bà nội ơi.”
“Sao thế?” Mẹ Dung Lỗi
nhoẻn cười, gắp cho nó một phần tư quả trứng gà.
Dung Dịch nuốt miếng
cháo đang ngậm trong miệng, sau lại xúc thêm một thìa khác, đoạn bảo: “Bà nội
ơi, giường ở phòng ông bà hẳn phải rộng lắm ạ? Sau này cháu sang ngủ với ông bà
được không ạ?”
Bà Dung đưa mắt nhìn chồng
mình, ông Dung gập tờ báo lại, từ tốn nhấp ngụm sữa đậu nành, cười bảo, “Bà
nhìn tôi làm gì? Cháu nó muốn sang ngủ cùng, chẳng nhẽ tôi lại từ chối.”
Bà Dung cả mừng, tiện
tay gắp chiếc bánh bao đặt vào đĩa của Dung Dịch. Dung Dịch gắp bánh bao bỏ tọt
vào miệng, vừa nhồm nhàm nhai vừa líu ríu trình bày lý do: “Giường ở phòng bố mẹ
cháu nhỏ quá... tối qua, bố còn nằm đè lên người mẹ cháu, bố cháu nặng chết đi
được! Cháu nghe thấy tiếng mẹ rấm rứt khóc suốt đêm vì bị bố đè!”
Dung Lỗi đang chuẩn bị
đưa thìa cháo lên miệng.
Cố Minh Châu vừa chìa
tay toan gắp cái quẩy.
Dung Nham ngửa ra phía
sau lưng ghế vung vai ngáp dài uể oải.
Chiếc kéo của cụ nội
đang lúi húi cắt tỉa cây cảnh.
Cả nhà không hẹn mà
cùng hóa đá.
Ông Dung khẽ đằng hắng
một tiếng, tay lại mở tờ báo vừa mới gấp gọn gàng, đồng thời điềm đạm bảo vợ
mình: “Tốt nhất mình nên dọn cho cháu một phòng riêng - tôi xem chừng giường
bên phòng mình cũng không đủ rộng đâu.”
Lời vừa dứt, khuôn mặt
đỏ lựng một cách đáng ngờ của bà Dung cúi gằm xuống, còn cậu chàng Dung Nham
đang dở động tác vươn vai thì ngã ngửa về đằng sau không quên kéo theo cái ghế,
đánh oạch một tiếng.
Chương 20: Bạn thân mến, lần sau nếu gặp xin hãy giữ
chặt nhau
Mỗi độ xuân về hoa đào
lại bừng sắc thắm.
Gió xuân nồng nàn lùa
qua ô cửa sổ để ngỏ, từng ngóc ngách trong căn phòng như phảng phất một mùi
hương ngây ngất đặc biệt chỉ đêm xuân mới có.
Khi mang thai, thân nhiệt
của phụ nữ sẽ cao hơn người bình thường, thế nên Cố Minh Châu chỉ mặc độc một
chiếc áo phông mỏng manh lượn tới lượn lui trong phòng, cô gấp gọn quần áo mùa
đông, đóng thành thùng, rồi lại sắp quần áo mùa hè để ra một bên, định bụng mai
đem phơi.
Bây giờ Dung Lỗi không
quen làm việc ở thư phòng như trước nữa, mà anh thường cắm chốt ngay tại sofa
trong phòng ngủ, đùi đặt laptop, chốc chốc lại ngẩng lên ngó chừng cô một cái.
Cửa phòng thay đồ để mở toang, mọi hành động thu dọn chậm rì của cô không thể lọt
qua mắt anh.
Ngoài ban công, Dung Dịch
đang nô đùa quậy phá.
Cánh cửa sổ phòng Dung
Nham đột ngột mở xoạch một cái, kèm theo đó là tiếng nghiến răng kin kít của cậu
chàng vọng vào màn đêm, “DUNG, DỊCH!”
“Dạ.” Dung Dịch lảnh
lót đáp lại chú Hai.
“Muốn ăn đòn hả? Biến
ra chỗ khác mà chơi! Phiền chết đi được!”
“Vậy chú cho cháu vào
chơi với chú Tư một lúc, một lúc thôi!”
Tiếng hét thê lương như
phát rồ của Dung Nham lại vang lên: “Anh! Anh xích thằng ôn con nhà anh lại cho
em! Bằng không em quẳng nó xuống lầu bây giờ!”
Tiếng Dung Nham rõ to,
song để đáp lời cậu em, Dung Lỗi đã đứng dậy, khóa trái cửa sổ phòng mình lại.
Bên ngoài chỉ còn loáng
thoáng tiếng cười khanh khách của Dung Dịch.
Từ vườn hoa dưới nhà vọng
lên tiếng gắt của ông cụ: “Mày vừa bảo quẳng ai xuống đấy hả Dung Nham?”
“...” Dung Nham nín bặt,
không dám ho he.
Dọn dẹp cũng gần xong,
Cố Minh Châu mới lê ra khỏi phòng thay đồ, “Chồng ơi lại đây nào.”
Dung Lỗi lập tức quẳng
máy tính sang một bên, xông xáo chạy vào, giúp cô chuyển mấy thùng nhựa đã sắp
sẵn.
“Mệt không em?” Hôn lên
chân tóc mai rịn ướt mồ hôi của cô, anh hỏi với giọng xót xa.
“Có mệt đâu,” Cố Minh
Châu vừa lắc đầu vừa xắn tay áo, “Chỉ nóng thôi.”
Tay áo vừa mới xắn lên,
anh lại kéo xuống rồi ôm cô bước ra ngoài, “Ngày nào mẹ anh cũng phàn nàn với
anh việc em ăn mặc phong phanh. Xuân sang nên mặc kín đáo, thu về đừng vội thêm
áo. Vợ à, em vừa đổ mồ hôi, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh đấy. Con gái chúng mình đã
biết đạp chưa hả em?”
Bàn tay anh lại xoa lên
bụng Cố Minh Châu làm cô ngứa râm ran nhưng cũng thấy anh thật đáng yêu quá chừng,
cô cười đánh anh: “Ai bảo là con gái nào?”
Dung Lỗi nghiêm nghị,
xoay mặt cô lại, “Anh bảo đấy! Là con gái thật mà! Có lần anh nằm mơ thấy thế rồi!”
Cố Minh Châu phá lên cười,
“Ờ ừ, em tin anh. Thực ra em cũng mong nó là con gái. Dung Dịch nghịch quá chừng,
cứ nghĩ đến việc sắp sinh thêm một ông trời con nữa là em lại sởn gai ốc.”
Dung Lỗi cũng bật cười
rồi ôm cô thêm chặc. Hai người chẳng ai nói câu nào, chỉ có cơ thể là hơi đung
đưa theo vòng tay của anh.
“Hình như Dung Dịch rất
thích bắt nạt Nham Nham thì phải.”
Ở ngoài, tiếng gào thét
của Dung Nham chen lẫn tiếng cười đùa lanh lảnh của Dung Dịch văng vẳng lọt vào
tai Cố Minh Châu.
“Dòng dõi nhà anh, ai
cũng có cái tính đấy, càng thích ai, càng muốn bắt nạt người đó.”
“Á à, hèn gì anh toàn bắt
nạt em thôi!”
“...Ừ thì anh yêu em mà
lại.” Đặt tay lên chiếc bụng hơi nhô cao của vợ, anh trìu mến vuốt ve, “Vợ ơi,
con gái đặt tên gì thì hay nhỉ?”
“Dung Dịch đề nghị nên
đặt là Dung Nạp hoặc Dung Lượng.” Cố Minh Châu khẽ bật cười. Trán anh tì vào mang
tai cô cũng run lên vì cười.
“Vợ này, bữa nọ anh và
bố đã bàn bạc rồi. Đứa nhỏ này sẽ mang họ của em nhé.” Dung Lỗi dịu dàng nói.
Cố Minh Châu nghĩ ngợi
một lúc song vẫn thấy không ổn, “Đứa thứ hai nhà Cố Yên mang họ Cố là bố em đã
mãn nguyện lắm rồi. Chẳng cần phải thế đâu, em biết bố mẹ làm gì cũng thấu tình
đạt lý, nhưng có lẽ trong lòng hai cụ vẫn bận tâm vấn đề này. Đâu cần phải vậy.”
“Thế... giả sử con trai
thì sẽ mang họ Cố, còn con gái sẽ theo họ của anh.”
Cố Minh Châu gí ngón
tay vào trán anh, “Ở đâu ra cái loại như anh!” Dung Lỗi bật cười, ngậm luôn
ngón tay cô, nhẹ nhàng hôn hít.
Hai vợ chồng rú rí rù
rì nói toàn những chuyện vặt vãnh hàng ngày nhưng cũng rất đỗi hạnh phúc. Ngoài
kia, hương xuân nồng nàn.
Có lẽ diện mạo của tình
yêu không được đẹp đẽ như người đời vẫn tưởng, hoặc biết đâu thực ra nó chỉ
đang khoác lên mình lớp áo giản dị không hề bắt mắt, để rồi bao lần vô tình đi
lướt qua nhau giữa mênh mông biển người.
Bạn thân mến, lần sau nếu
gặp, xin hãy giữ chặt nhau. Cám ơn.

