Castles - Chương 11 - Part 01
Chương 11
—²–
Colin lắc nhẹ Alesandra để đánh thức nàng vào sáng sớm hôm sau. “Bé con, mở mắt
ra nào. Ta muốn nói chuyện với em trước khi đi.”
Nàng cố ngồi dậy. “Chàng sẽ đi đâu?”
“Đi làm,” chàng trả lời.
Nàng dợm chuồi người xuống trở lại
dưới tấm đắp. Colin nghiêng người và giữ lấy vai nàng. Chàng không biết nàng có
mở mắt hay không vì những lọn tóc quăn của nàng che phủ mặt nàng, chặn đứng tầm
nhìn của chàng. Chàng giữ nàng một tay và tay kia vén tóc nàng ra sau. Chàng
vừa bực vừa thấy thú vị. “Em tỉnh ngủ chưa?”
“Em tin là em tỉnh rồi.”
“Ta muốn em ở trong nhà cho đến khi
ta về. Ta đã cho Stefan và Raymond biết nhiệm vụ của họ rồi.”
“Tại sao em phải ở trong nhà ?”
“Em đã quên điều khoản có hiệu lực
trong 30 ngày sao?”
Nàng ngáp lớn. Nàng đoán là nàng
quên thật. “Ý chàng là em sẽ bị giam giữ suốt một tháng?”
“Chúng ta sẽ làm vậy mỗi ngày, vợ
à.”
“Colin, mấy giờ rồi?”
“Vừa qua khỏi bình minh vài phút.”
“Ôi Chúa lòng lành.”
“Em có nghe chỉ dẫn của ta không
đấy?”
Nàng không trả lời chàng. Nàng ra
khỏi giường, mặc áo choàng và đi vào phòng ngủ của chàng. Chồng nàng đi theo
nàng.
“Em đang làm gì vậy?”
“Đến giường của chàng.”
“Tại sao?”
“Em thuộc về chỗ này.”
Nàng vùi người xuống dưới tấm đắp
của chàng và ngủ thiếp đi một phút sau đó. Chàng kéo lại tấm đắp cho nàng, cúi
xuống và hôn lên trán nàng.
Flannaghan chờ chàng trong phòng
khách. Colin dặn dò vài điều với người quản gia. Ngôi nhà của họ sẽ trở thành
một tòa pháo đài trong suốt 30 ngày tới, và không ai khác ngoài những người
trong gia đình được phép vào nhà.
“Giữ cho khách khứa ở ngoài thì dễ
lắm, thưa ngài, nhưng giữ công chúa của ngài ở trong nhà là điều khó khăn
nhất.”
Dự đoán của Flannaghan tỏ ra chính
xác. Trận chiến bắt đầu khoảng cuối giờ sáng hôm đó. Người quản gia phát hiện
nữ chủ nhân mới của anh ấy đang ngồi bẹp dưới sàn phòng ngủ của Colin. Bao
quanh nàng là cả chồng những đôi giày của chồng nàng. “Người đang làm gì vậy,
thưa công chúa?”
“Colin cần những đôi ủng mới,” nàng
trả lời. “Nhưng anh ấy có ít nhất 5 đôi mà anh ấy chưa đi lần nào. Anh ấy có vẻ
yêu thích kiểu Hessians cổ điển dù kiểu Wellingtons hiện nay đang khá thịnh
hành.”
Alesandra chăm chú quan sát từng
chiếc đế giày. “Flannaghan, anh có để ý phần gót giày bên chân trái có vẻ mòn
đi nhiều hơn bên kia không?”
Người quản gia quỳ xuống bên cạnh
nàng và nhìn chiếc ủng nàng chìa ra cho anh. “Trông nó còn mới toanh,” anh nhận
xét. “Nhưng tôi biết là ngài ấy đã đi…”
“Đúng, anh ấy đã đi những đôi ủng
này,” nàng cắt ngang. Nàng giơ cao chiếc ủng bên chân phải lên. “Chiếc này cũng
đã đi rồi, đúng không?”
“Người tính làm gì với chúng, thưa
công chúa?”
“Chúng ta sẽ nói chuyện riêng bây
giờ, Flannaghan. Ta không muốn bất kỳ điều gì của cuộc đối thoại này đến tai
Colin. Anh ấy rất nhạy cảm về cái chân của anh ấy.”
“Tôi sẽ không nói gì cả.”
Nàng gật đầu. “Có vẻ như cái chân bị
thương của Colin ngắn hơn chân bên kia một chút xíu. Ta muốn người đóng giày
nhìn những đôi giày này và chỉnh lại một tý.”
“Ý người là sẽ làm cho gót giày một
bên dày hơn? Colin sẽ nhận ra đấy, công chúa.”
Nàng lắc đầu. “Ta đang nghĩ đến việc
chèn thêm một cái gì đó - có thể là một miếng đệm da mềm theo chiều dài đáy
giày. Bây giờ ai đóng giày cho Colin?”
“Hoby làm những đôi này,” Flannaghan
trả lời. “Mọi quý ông thời trang đều đến chỗ ông ta.”
“Vậy thì sẽ không để ông ta làm
được,” nàng phản đối. “Ta không muốn bất kỳ ai biết cuộc thử nghiệm này. Chúng
ta phải tìm người khác.”
“Có Curtis đấy,” Flannaghan đề xuất
sau một hồi cân nhắc. “Ông ấy đã từng đóng giày cho cha của Colin. Giờ thì ông
ấy nghỉ hưu rồi, nhưng vẫn sống ở Luân Đôn và ông ấy có thể sẽ giúp người.”
“Ta đi đến gặp ông ấy ngay. Ta sẽ
chỉ đem theo một đôi giày của Colin thôi. Nếu thần may mắn ở bên chúng ta thì
chồng ta sẽ không phát hiện ra chúng mất tích.”
Flannaghan dội một gáo nước lạnh vào
sự nhiệt tình của nàng bằng cái lắc đầu dứt khoát. “Người không thể ra khỏi
nhà. Tôi sẽ rất vui được thực hiện tiếp công việc này,” anh vội nói thêm khi
trông nàng có vẻ muốn tranh cãi. “Nếu người viết ra những gì người muốn Curtis
làm…”
“Đúng rồi,” nàng đồng ý. “Ta sẽ làm
một danh sách các đề xuất. Thật là một ý kiến hay. Anh sẽ đi trưa nay chứ?”
Người quản gia lập tức tán thành.
Alesandra đưa cho anh đôi ủng và đứng lên. “Nếu kế hoạch này có hiệu quả, ta sẽ
đặt Curtis làm một đôi ủng kiểu Wellingtons cho Colin. Sau đó anh ấy sẽ có một
đôi để mặc dưới quần của anh ấy. Và bây giờ thì, Flannaghan, ta có thêm một số
yêu cầu nữa cần anh giúp.”
“Vâng, thưa công chúa.”
“Anh vui lòng đem một lá thư đến chỗ
bác sĩ Winters nhé. Ta cần gặp ông ấy cuối giờ chiều.”
“Vâng, được ạ,” Flannaghan gật đầu.
“Tôi xin cả gan được phép hỏi tại sao công chúa cần gặp bác sĩ không?”
“Ta sẽ bị ốm chiều nay.”
Flannaghan giả vờ kinh ngạc. “Công
chúa á? Làm sao người biết…”
Nàng thở dài đánh sượt. “Nếu ta giải
thích đầy đủ cho anh hiểu và xin anh giữ bí mật thì anh sẽ phải nói dối ông chủ
của anh. Chúng ta không thể làm thế, đúng không?”
“Không, tất nhiên là không rồi.”
“Vì như vậy, Flannaghan, tốt nhất là
anh không nên biết gì hết.”
“Và sẽ có việc gì đó cần giải quyết
với Colin, đúng không?”
Nàng mỉm cười trả lời. “Có lẽ vậy.”
Nàng để Flannaghan đảm nhiệm việc
cất giày vào tủ và về phòng nàng để lập danh sách cho người thợ đóng giày.
Những đôi ủng nàng đặt làm bằng da dê đen mềm và nàng ghi chú thêm Curtis sẽ có
thể kéo dãn mũi giày đủ để thoải mái chèn thêm vào mà nàng tin chắc ông có thể
làm được.
Rồi Alesandra gửi thư cho bác sĩ
Winters hẹn gặp lúc bốn giờ chiều.
Vị bác sĩ rất đúng giờ. Stefan hộ
tống ông vào phòng khách. Anh nhăn nhó mặt mày vì công chúa của anh cứ khăng
khăng để vị bác sĩ vào nhà trái lệnh của Colin. Nàng chỉ mỉm cười thật ngoan
với anh ấy.
“Chồng công chúa ra lệnh cụ thể cho
chúng tôi là không ai ngoài người nhà được phép cho vào,” anh thì thầm.
“Ngài Winters cũng như người nhà
mà,” nàng phản bác. “Và ta cảm thấy không ổn chút nào, Stefan. Ta cần ông ấy
giúp đỡ.”
Tức thì người vệ sĩ tỏ ra ân hận.
Alesandra cảm thấy hơi có lỗi một chút vì lời nói dối trắng trợn đó. Tuy nhiên,
nàng để nó trôi vèo vào quá khứ thật nhanh khi nàng nhắc nhở mình rằng nàng làm
điều đó chỉ vì sự quan tâm tận đáy lòng với Colin mà thôi.
Nàng để người vệ sĩ ra ngoài và đóng
cánh cửa kiểu Pháp lại. Bác sĩ Winters đứng cạnh nàng. Ông giữ chiếc túi da nâu
dưới một cánh tay. Nàng mời ông ngồi xuống một chiếc ghế trường kỷ.
“Nếu người thấy khó ở, sao người
không nằm trên giường hở công chúa?”
Nàng mỉm cười với bác sĩ. “Ta không
bị ốm,” nàng tuyên bố. “Ta thấy hơi ngứa trong cổ họng, vậy thôi.”
“Vậy thì trà nóng sẽ có ích đấy. Một
cốc brandy cũng sẽ có thể thay đổi nó.”
Nàng không thể tiếp tục nói dối được
nữa. Người đàn ông tóc trắng này rất chân thành và có vẻ rất quan tâm đến nàng.
“Ta có mục đích khác khi yêu cầu ông đến đây,” nàng thừa nhận. “Ta muốn nói
chuyện với ông về Colin.”
Alesandra ngồi xuống ghế đối diện và
đặt tay trong lòng. “Ta đã lừa ông đến đây,” nàng làm như thể nàng vừa thú nhận
phạm một lỗi cực kỳ đen tối. “Cổ họng của ta thật sự không gây khó chịu gì cho
ta hết. Thật ra thì nó chỉ đau một lần duy nhất khi ta quát ông chồng bướng
bỉnh của ta và ta biết là ta không thể.”
Bác sĩ Winters mỉm cười. “Colin có
thể trở nên bướng bỉnh ư?”
“Vâng,” nàng thì thầm.
“Vậy là ngài ấy bị ốm?” vị bác sĩ
hỏi, cố hiểu ra lý do thật sự đằng sau việc ông được gọi đến.
Nàng lắc đầu. “Cái chân của anh ấy,”
nàng thì thào giải thích. “Anh ấy không nói gì về sự tổn thương đó vì rất nhạy
cảm với nó, ông biết đấy, nhưng ta biết anh ấy bị đau khủng khiếp. Ta muốn biết
có cách nào có thể làm giảm cơn đau khó chịu cho anh ấy không.”
Vị bác sĩ tựa lưng vào nệm. Sự lo
lắng hiển hiện trên khuôn mặt công chúa khiến ông biết nàng thật lòng quan tâm
đến vết thương của Colin. “Ngài ấy không nói với công chúa ngài ấy đã vượt qua
nỗi đau đớn đó bằng cách nào sao?”
“Không.”
“Một con cá mập đã táp một phần chân
của ngài ấy, công chúa ạ. Tôi chăm sóc ngài ấy, và đó là thời điểm tôi phải cân
nhắc có cưa chân ngài ấy không. Nhưng Nathan, cộng sự của Colin không để tôi
làm điều đó. Chồng của người lúc ấy đang trong tình trạng của không cho tôi ý
kiến của ngài ấy. Ngài ấy bị hôn mê suốt khoảng thời gian đó.”
Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc đối
thoại. Flannaghan bước vào phòng cùng một cái khay bạc. Cả Alesandra lẫn bác sĩ
Winters đều không nói lời nào cho đến khi người quản gia phục vụ họ bằng hai
tách trà nóng và bước ra ngoài.
Bác sĩ Winters đẩy nhẹ cái túi qua
một bên, ngả người tới trước lấy một chiếc bánh biscuits ngọt. Ông cắn một miếng
và nhấp một ngụm trà lớn.
“Colin sẽ vô cùng khó chịu nếu anh
ấy biết chúng ta đang thảo luận về tình trạng của anh ấy,” nàng thú nhận. “Và
ta cảm thấy có lỗi vì ta biết anh ấy sẽ không hài lòng với ta.”
“Thật vô lý,” bác sĩ Winters phản
bác. “Công chúa thật sự quan tâm đến ngài ấy cơ mà. Tôi sẽ không nói với ngài
ấy chuyện này đâu. Bây giờ thì, như công chúa đề nghị. Làm thế nào để công chúa
giúp ngài ấy? Tôi đề xuất thuốc phiện hoặc rượu brandy khi cơn đau trở nên trầm
trọng nhưng tôi biết Colin sẽ không dùng cả hai thứ đó.”
“Lý do là vì lòng kiêu hãnh ư?” nàng
hỏi, cố hiểu tại sao.
Winters lắc đầu. “Sự lệ thuộc. Thuốc
phiện sẽ gây nghiện, công chúa ạ, và có người nói tinh thần cũng có thể bị lệ
thuộc vào nó. Colin sẽ không mạo hiểm bất chấp thế nào đi nữa.”
“Ta hiểu rồi,” nàng nói.
“Tôi cũng đề xuất một cái khung thép
vừa vặn nối từ đầu gối đến mắt cá chân. Colin kinh sợ ý tưởng đó.”
“Anh ấy là người kiêu hãnh.”
Winters gật đầu. “Ngài ấy sáng suốt
hơn tôi. Tôi không tin ngài ấy có thể đi lại được mà không có sự trợ giúp. Ngài
ấy đã chứng tỏ tôi đã sai. Những múi cơ còn lại bên chân trái vẫn đủ mạnh hỗ
trợ ngài ấy. Bây giờ ngài ấy chỉ hơi khập khiễng.”
“Vào ban đêm, khi yếu đi bởi những
cơn đau, anh ấy mới đi khập khiễng.”
“Những chiếc khăn nóng nên được
dùng. Dĩ nhiên nó không thể làm cho cái chân khỏe hơn nhưng nó sẽ làm giảm đi
sự khó chịu của ngài ấy. Xoa bóp nhẹ nhàng cũng có hiệu quả.”
Nàng tự hỏi làm sao để Colin cho
phép nàng làm theo những chỉ dẫn này. Tuy vậy, nó là vấn đề của nàng, không
phải của bác sĩ Winters, và nàng sẽ lo lắng về điều đó sau khi bác sĩ đi về.
“Còn gì nữa không ạ?” nàng hỏi.
“Ngài ấy nên nghỉ ngơi không đi lại
khi cơn đau gia tăng. Mà thật ra thì ngài ấy không nên đợi cho đến khi nó gây
đau đớn khổ sở như vậy.”
Alesandra gật đầu đồng ý. Nàng hoàn
toàn nản chí nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản để vị bác sĩ không thể thấy sự thất
vọng của nàng. Những gợi ý của ông hời hợt tốt đa.
“Ông cho ta những khuyến nghị để xử
lý các triệu chứng, bác sĩ Winters, nhưng ta hy vọng ông có thể có một vài ý
tưởng xử lý nguyên nhân.”
“Người đang hy vọng một phép màu
rồi,” Winters trả lời. “Không gì có thể làm cho cái chân lành lặn trở lại đâu,
công chúa à.” Giọng ông thật tử tế.
“Vâng,” nàng thì thầm. “Ta đang hy
vọng một phép màu, ta nghĩ vậy. Mặc dù vậy, những gợi ý của ông chứng tỏ có kết
quả tốt. Nếu ông nghĩ ra thêm điều gì, ông sẽ viết thư cho ta chứ? Ta có thể áp
dụng tất cả các lời khuyên của ông.”
Bác sĩ Winters lấy cái bánh biscuit
cuối cùng trong khay. Tâm trí ông hoàn toàn bị chiếm đóng bởi chuyện của Colin
và ông không hề nhận ra ông đã đều đặn ăn hết bánh. Alesandra rót thêm trà vào
tách cho ông.
“Có phải tất cả các ông chồng đều
bướng bỉnh?” nàng hỏi vị bác sĩ.
Ông mỉm cười. “Nó dường như là điểm
đặc trưng mà các ông chồng cùng chia sẻ.”
Ông kể cho nàng nghe vài câu chuyện
thú vị liên quan đến những quý ông có tước hiệu không chịu thừa nhận họ cần bác
sĩ thế nào. Câu chuyện mà ông thích nhất là về vị Hầu tước của Ackerman. Quý
ông đó tham gia vào một cuộc đấu súng. Ông ta bị bắn vào vai và không cho phép
bất cứ ai nhìn thấy vết thương. Winters được anh trai Hầu tước gọi đến để chăm
sóc ông ta.
“Chúng tôi tìm thấy ông ta trong câu
lạc bộ White tại một bàn đánh bạc. Ba người bạn của ông ta cố kéo ông ta đi.
Khi chúng tôi cởi áo khoác ra, trời ơi, máu vương khắp nơi.”
“Hầu tước có bình phục lại không?”
Winters gật đầu. “Ông ta quá bướng
bỉnh để chết. Ông ta cứ nói về vết thương như là một vết cắt không đáng kể cho
đến khi bất tỉnh nhân sự. Tôi khuyên Hầu tước phu nhân nên trói ông ta lại trên
giường đến khi ông ta bình phục.”
Alesandra bật cười vì hình ảnh khôi
hài ấy. “Tất cả mọi phần của Colin đều bướng bỉnh,” nàng thở dài tuyên bố. “Ta
sẽ rất cảm kích nếu ông vui lòng giữ bí mật chuyện này. Như ta nói ban nãy,
Colin khá nhạy cảm với cái chân của anh ấy.”
Bác sĩ Winters đặt tách trà cùng cái
đĩa lót trở vào khay, lấy túi đeo và đứng dậy. “Người không cần lo lắng đâu,
thưa công chúa. Tôi sẽ không nói điều gì về sự thăm viếng này. Người sẽ rất bất
ngờ nếu tôi cho người biết có bao nhiêu người vợ tìm đến tôi để lấy lời khuyên
liên quan đến tình trạng sức khỏe của chồng họ.”
Cánh cửa phòng khách đột ngột mở ra
ngay khi Winters chạm lấy tay cầm. Colin xuất hiện nơi ngưỡng cửa, chàng tránh
chỗ cho bác sĩ. Chàng khẽ gật đầu chào Winters và nhìn vợ chàng. “Flannaghan
nói em bị ốm.” Chàng không để nàng trả lời, quay sang vị bác sĩ. “Có chuyện gì
với cô ấy thế?”
Alesandra không muốn Winters phải
nói dối vì nàng. “Em bị ngứa cổ họng nhưng giờ nó tốt hơn rồi. Bác sĩ Winters
dặn em phải uống trà nóng,” nàng nhìn vị bác sĩ gật đầu.
“Vâng, tôi đã khuyên công chúa như
vậy.” Winters xác nhận.
Có cái gì đó không ổn lắm, nhưng
Colin không thể vạch ra nó là cái gì. Alesandra không thể nhìn vào mắt chàng.
Chàng hiểu nàng đủ để biết nàng không nói thật với chàng. Trông nàng không có
vẻ ốm đau. Đôi má nàng ửng đỏ, cho biết nàng đang ngượng vì điều gì đó. Chàng
quyết định chàng sẽ đợi cho đến lúc họ chỉ ở một mình và chàng sẽ tìm ra sự
thật.
Alesandra đứng cạnh Colin khi chàng
hỏi thăm vị bác sĩ. Nàng tình cờ liếc qua vai và thấy Flannaghan đứng cách đó
vài bước chân. Người quản gia tặng nàng vẻ mặt thông cảm của anh ấy.
Nàng thấy có lỗi vì đã nói dối chồng
nàng và vẻ mặt của Flannaghan làm cho nàng cảm thấy tệ hơn.
Động cơ của nàng hoàn toàn trong
sáng, nàng lập tức tự nhủ. Nhưng rồi nàng khẽ thở ra. Nàng đã được tha thứ khi
nàng lập một bộ sổ sách thứ hai vì Mẹ Bề trên. Tội lỗi vẫn là tội lỗi, Mẹ Bề
trên đã nói thế khi bà phát hiện ra trò lừa đảo nho nhỏ của nàng. Lớn hay nhỏ,
không quan trọng. Lạy Chúa, Mẹ Bề trên chắc chắn với quyền hành to lớn trong
giọng của bà, đọc chính xác danh sách từng và mỗi một tội đã thực hiện bởi
những người đàn ông và đàn bà trên trái đất này. Danh sách của Alesandra, bà xơ
phỏng đoán, thì có lẽ đủ dài để chạm đến đáy đại dương.
Alesandra không tin nàng đã phạm tội
nhiều như vậy hoặc thường xuyên đến thế. Nàng cho rằng danh sách của nàng chỉ
dài bằng chiều dài cái bóng của nàng bây giờ thôi. Nàng tưởng tượng Đấng tối
cao của nàng lập hai cột trên tờ giấy dành cho nàng - một cột cho những vi phạm
nhỏ và cột kia cho những tội đáng kể hơn.
Nàng bị kéo trở lại thực tế đột ngột
khi nghe bác sĩ Winters nói, “Tôi lấy làm tiếc khi nghe về việc ngài mất Kim
Cương, Colin. Thật không may mắn.”
“Chàng bị mất một viên kim cương?”
Alesandra thốt lên.
Colin lắc đầu. “Nó là một con tàu,
Alesandra. Nó bị chìm cùng tất cả hàng hóa trên đó. Winters, làm thế nào ông
biết việc này sớm như vậy? Ta chỉ mới biết hôm qua.”
“Một người bạn của tôi có vài kinh
doanh giao dịch tại Lloyd hôm nay. Một nhân viên của họ đề cập đến chuyện đó.
Họ bảo hiểm mất mát, phải không?”
“Vâng.”
“Có đúng nó là con tàu thứ hai mà
ngài và Nathan bị mất trong năm nay?”
Colin gật đầu.
“Sao chàng không nói em biết?”
Alesandra hỏi. Nàng cố gắng không để sự tổn thương bước vào giọng nói của nàng.
Nhưng đó là một nhiệm vụ khó khăn.
“Ta không muốn em lo lắng,” Colin
giải thích.
Nàng không tin chàng đã giải thích
đầy đủ. Đúng vậy, có lẽ là sự thật chàng không muốn làm nàng lo lắng, nhưng
quan trọng hơn, là chàng không muốn chia sẻ các gánh nặng với nàng. Nàng cố
gắng để không cảm thấy bị xúc phạm. Colin đã giữ kín các dự định của chàng
trong một thời gian dài và chắc chắn không dễ dàng để chàng thổ lộ những điều
bí mật ấy với bất kỳ ai, ngay cả vợ của chàng.
Nàng sẽ phải kiên nhẫn, nàng quyết
định như thế. Colin rồi sẽ quen với việc có nàng ở quanh chàng trước khi chàng
cảm thấy đủ thoải mái để giãi bày tâm sự với nàng.
Chồng nàng vẫn còn nói chuyện với vị
bác sĩ khi nàng cáo từ và lên lầu. Nàng vào phòng của nàng và bắt đầu lập sanh
sách các chỉ dẫn để giúp làm dịu cơn đau cho chân của Colin, nhưng tâm trí nàng
cứ ở đâu đâu, không tập trung vào công việc.
Quỷ tha ma bắt, lẽ ra chàng nên kể
nàng nghe về con tàu. Nếu chàng lo lắng thì nàng cũng có quyền lo lắng. Vợ
chồng phải chia sẻ các vấn đề của họ với nhau, đúng không?
Flannaghan đến mời nàng xuống dùng
bữa tối. Trên đường xuống dưới lầu, nàng nhờ anh ấy giúp đỡ thêm việc khác.
“Anh có biết chuyện rắc rối của Tử
tước Talbolt không?”
“Oh, có,” Flannaghan trả lời nàng
lập tức. “Tất cả mọi người đang nói về chuyện đó. Phu nhân Roberta đã bỏ
chồng.”
“Colin cấm ta không được nói chuyện
với Tử tước và ta phải nghe lời anh ấy. Chồng ta nghĩ là ta sẽ làm Tử tước khó
chịu.”
“Vậy tại sao công chúa muốn nói
chuyện với ông ấy?”
“Ta tin là có sự liên kết giữa sự biến
mất đột ngột của vợ ông ấy với một người bạn của ta, tiểu thư Victoria. Cô ấy
cũng biến mất, Flannaghan à. Ta nhờ anh nói chuyện với những người hầu của Tử
tước. Ta muốn biết phu nhân Roberta có nhận các món quà nhỏ từ người ngưỡng mộ
bí mật nào không.”
“Loại quà thế nào vậy công chúa?”
Nàng nhún vai. “Hoa - có thể là
chocola,” nàng nói. “Những cô hầu gái có chú ý đến các món quà như thế không?”
Flannaghan gật đầu. “Có chứ, dĩ
nhiên là họ luôn để mắt tới. Và họ cũng sẽ truyền tai nhau. Dù vậy họ sẽ không
nói cho tôi biết đâu. Giờ thì Chị bếp có thể tìm ra điều gì đó vào ngày mai khi
cô ấy đi chợ. Tôi sẽ yêu cầu cô ấy nghe ngóng cho công chúa.”
“Được rồi, vui lòng giúp ta nhé.”
“Hai người đang thì thầm chuyện gì
vậy?”
Colin lên tiếng hỏi từ ngưỡng cửa
phòng ăn. Nàng giật mình, chàng mỉm cười. “Em có vẻ hơi bồn chồn tối nay nhỉ,”
chàng nhận xét.
Nàng không đáp trả lại nhanh chóng
như thường lệ, im lặng theo Flannaghan vào phòng ăn. Colin kéo ghế cho nàng và
rồi ngồi xuống chỗ của chàng ở đầu bàn ăn, góc kề chỗ của nàng.
“Em sẽ bị nhốt trong nhà một tháng
ư?” nàng hỏi.
“Đúng.”
Chàng đang bị phân tán bởi việc sắp
xếp phân chia thư từ và không thèm nhìn nàng lấy một cái khi trả lời.
Người đàn ông này thậm chí không thể
tách rời công việc ra khỏi bữa ăn hàng ngày. Nàng thắc mắc liệu chàng có gặp
vấn đề về tiêu hóa hay không và suýt nữa đã buột miệng hỏi chàng câu hỏi riêng
tư đó. Nàng thay đổi ý định và chuyển sang vấn đề cấp thiết hơn.
“Thế còn buổi khiêu vũ ra mắt đầu
tiên của Catherine thì sao? Chỉ còn một tuần nữa thôi và em không muốn bỏ lỡ nó
đâu.”
“Ta sẽ kể cho em tất cả về nó.”
“Chàng sẽ đi mà không có em?”
Nghe như nàng bị xúc phạm. Chàng mỉm
cười. “Đúng thế. Ta phải tham dự. Và em phải biết điều về chuyện đó.”
Quai hàm chàng siết chặt nghiêm nghị
và nàng biết chàng sẽ không nhượng bộ nàng. Nàng gõ những ngón tay xuống mặt
bàn trong tâm trạng kích động.
“Chàng thật khiếm nhã khi đọc thư từ
của chàng tại bàn ăn.”
Colin mải đọc thư của người cộng sự
của chàng, chàng không để ý đến lời khiển trách nhẹ nhàng của cô vợ bé nhỏ. Một
lúc sau, chàng đặt lá thư xuống.
“Vợ Nathan đã sinh một bé gái, họ
đặt tên bé là Joanna. Lá thư này đã được viết cách đây gần 3 tháng và cậu ấy
báo ngay khi Sara ổn định sức khỏe, cậu ấy sẽ cùng cả gia đình đến Luân Đôn
trong một thời gian. Jimbo sẽ trông coi văn phòng khi cậu ấy vắng mặt.”
“Ai là Jimbo vậy?” Alesandra hỏi,
nàng đang cười vì cái tên ngộ nghĩnh.
“Một người bạn rất tốt,” Colin trả
lời nàng. “Ông ấy là thuyền trưởng của một trong những con tàu của chúng ta,
Emerald là tên nó, nhưng con tàu đang được sửa chữa vì vậy Jimbo có nhiều thời
gian rảnh rỗi.”
“Đây là một tin tốt lành, Colin.”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
“Vậy tại sao chàng nhăn nhó mặt mày
thế kia?”
Chàng không nhận ra chàng đang nhăn
mặt cho đến lúc nàng hỏi tại sao. Chàng tựa lưng ra sau ghế và tập trung ánh
mắt vào nàng. “Nathan muốn bán 10% hoặc 20% cổ phần. Ta ghét ý định đó và ta
hiểu sâu sắc Nathan cũng có cùng cảm giác ấy với ta. ta hiểu. Giờ cậu ấy đã có
gia đình và muốn chăm lo cho họ. Nathan và Sara vẫn sống trong căn nhà thuê và
đứa bé ra đời khiến cậu ấy muốn có một nơi ở cố định.”
“Tại sao hai người phản đối có thêm
cổ đông?”
“Bọn ta muốn giữ vững sự kiểm soát.”
Nàng cáu lên với chàng. “Nếu chỉ bán
10 hay 20% cổ phần thì chàng và Nathan vẫn giữ quyền cổ đông lớn và vì vậy vẫn
có thể kiểm soát hoàn toàn mà.”
Chàng có vẻ chả bị ấn tượng bởi lý
luận của nàng vì chàng tiếp tục cau mày. Nàng cố thử biện pháp khác. “Chuyện gì
sẽ xảy ra nếu chàng bán cổ phần cho các thành viện trong gia đình?”
“Không.”
“Tại sao lại không?”
Chàng thở dài. “Nó sẽ giống như một
món nợ.”
“Không phải vậy,” nàng gân cổ cãi.
“Anh Caine và cha chàng sẽ thu được lợi nhuận đáng kể. Đó là vụ đầu tư vững
chắc.”
“Tại sao em cho gọi bác sĩ Winters?”
Chàng cố tình thay đổi chủ đề và
nàng thì không sẵn sàng làm vậy. “Nathan đã chấp nhận bán?”
“Ừ.”
“Và khi nào thì chàng sẽ quyết
định?”
“Ta đã quyết định rồi, Dreyson sẽ xử
lý giao dịch này. Bây giờ thì đủ rồi. Trả lời câu hỏi của ta. Tại sao em cho
gọi bác sĩ Winters?”
“Em giải thích rồi mà. Cổ họng của
em…”
“Ta biết. Có một vết thương nhẹ
trong cổ em.”
Alesandra đang gỡ ra rồi gấp lại
chiếc khăn ăn. “Thật ra nó chỉ ngứa ngứa một chút thôi.”
“Ừm. Bây giờ ta muốn em nói sự thật.
Và nhìn ta trong khi em giải thích.”
Nàng thả rơi khăn ăn xuống đùi và
thu hết can đảm nhìn thẳng vào mắt chàng. “Chàng thật khiếm nhã khi đề nghị em
nói dối.”
“Em nói dối?”
“Đúng.”
“Tại sao?”
“Bởi vì nếu em nói thật với chàng,
chàng sẽ phát cáu với em mất thôi.”
“Em sẽ không nói dối ta trong tương
lai, vợ à. Hứa với ta.”
“Chàng nói dối em.”
“Khi nào?”
“Khi chàng bảo em chàng không còn
làm việc cho Ngài Richards nữa. Em đã thấy bút toán tiền mặt trong sổ cái của
chàng, Colin, và em còn nghe thấy ông ấy thảo luận với chàng về nhiệm vụ mới.
Đúng vậy, chàng nói dối em. Nếu chàng hứa không nói dối em trong tương lai, em
sẽ rất vui hứa với chàng như vậy.”
“Alesandra, những chuyện này không
giống nhau.”
“Không, nó giống nhau.”
Nàng đột ngột giận dữ với ông chồng
của nàng. Nàng vất khăn ăn lên bàn vừa lúc Flannaghan đi vào với một cái khay
chất đầy thức ăn. “Em không chấp nhận mạo hiểm đâu Colin. Chàng thì có. Chàng
không quở trách em đấy chứ?”

