Kiều thê của tôi- Chương 6 part 1
CHƯƠNG VI
Trong vòng hai mươi tư giờ, nàng đã được cứu trở về.
Đêm khuya nhân tĩnh, ánh trăng len
lỏi vào nhà, rọi xuống khuôn mặt nhỏ hình trái xoan ở trên giường, làm nó càng
thêm vẻ tái nhợt.
Giang Chấn ngồi cạnh giường, sắc mặt
u trầm, con ngươi đen chăm chú cả đêm chưa từng rời khỏi Tĩnh Vân đang ngủ say.
Cho dù nàng đã bình yên vô sự, cho
dù nàng đã trờ về nhà, cho dù nàng đã từng trải qua sợ hãi cùng với kinh hoảng,
nhưng khi ở bên hắn vẫn chìm vào được giấc ngủ, trong lòng hắn phẫn nộ không
ngừng.
Sau khi biết được tin Tĩnh Vân bị
bắt cóc, có một thứ cảm xúc gì đó cứ quanh quẩn trong ngực hắn, thủy chung nấn
ná không đi. Hắn nôn nóng, hắn phiền muộn, hắn lo lắng cho an toàn của nàng --
Thứ cảm xúc như vậy, đối với Giang
Chấn mà nói rất xa lạ.
Hắn là cô nhi.
Hắn luôn chỉ ăn một mình, ngủ một
mình, một mình độc lai độc vãng. Cho đến khi hắn gặp Lệ Đại Công, một người đàn
ông cương nghị, chất phác và người nhà của hắn, được song thân Lệ gia quan tâm
cổ vũ, hắn mới dần dần buông vỏ bọc xuống, làm mất đi vẻ hung dữ thời thơ trẻ,
đi đường hoàng trên con đường chân chính.
Trước khi gặp Tĩnh Vân, hắn căn bản
không cần phải lo lắng cho bất cứ kẻ nào.
Tuy rằng, Tĩnh Vân lọt vào bàn tay
đẫm máu của bọn Mã Lỵ, bị giam nhốt chưa đến một ngày nhưng mà chỉ cần nghĩ đến
trong khoảng thời gian đó, nàng bị nhốt trong căn hầm tối tăm, sợ tới mức rơi
lệ đã làm cho hắn cảm thấy không thể chịu đựng được.
Khó có thể tưởng tượng được, nàng
chống đỡ qua bằng cách nào. So với chị cả mạnh mẽ, dũng cảm của nàng thì nàng
mảnh mai, yếu đuối như một đoá hoa nhỏ. <Cái đoạn bắt mấy người đấy thế nào
có nói trong truyện của Lệ Đại Công và Lâm Đình Phượng hen!! Truyện này nằm
trong seri “công vụ” mà>
Hắn kiên trì ôm nàng về, ôm nàng vào
nhà, ôm nàng tiến vào phòng tắm.
Tĩnh Vân không ngừng cam đoan, mình
không bị thương. Nhưng đôi bàn tay to này vẫn vô cùng kiên trì như cũ, cởi từng
cái quần cái áo trên người nàng.
Mắt thấy kháng nghị không được, nàng
đành thẹn thùng ngồi trong bồn tắm lớn, ngoan ngoãn đón nhận chăm sóc của hắn,
để hắn tùy ý giúp nàng rửa sạch từng tấc da thịt một, kiểm tra thật sự nàng có
bị thương hay không.
Đôi mắt đen u ám, quét ánh nhìn lên
cánh tay nàng, thấy đằng sau vai phải nàng có vết máu thâm lại, trong mắt hắn
bỗng dưng hiện lên tia lửa giận.
Nàng bị thương!
Vết sưng đỏ cùng với vết thâm ở trên
da thịt mềm mại trắng nõn của nàng có thể làm cho người khác thấy ghê người.
Nàng ngồi trong bồn tắm, giật lấy
cái khăn tắm bằng bông, bận bịu che lấp xuân quang trước ngực và giữa hai chân.
Ngón tay dài ngăm đen, lại nhẹ nhàng mơn trớn vai phải của nàng, lưu luyến ở
chỗ bị thương không đi.
“Đau không?” hắn hỏi.
Tĩnh Vân rũ mắt xuống, cái đầu nhỏ
lắc lắc, trong mắt xuất hiện tầng nước mỏng. Tuy rằng lúc này nàng đã bình an,
nhưng mà cứ nghĩ đến chuyện lúc trước bị bắt cóc, nàng vẫn thấy sợ hãi.
Nhìn thấy phản ứng của nàng, cùng
với lệ quang trong mắt, Giang Chấn mím môi mỏng, không mở miệng.
Hắn dùng khăn mặt mềm mại, ở trong
bồn tắm lớn ấm áp, giúp nàng rửa sạch tro bụi trên người, lại còn giúp nàng lau
khô thân thể, sấy tóc, xong xuôi mới ôm nàng lên giường.
Cái mệt phá bĩnhTĩnh Vân, như cứ như
do có Giang Chấn bên cạnh nên nàng vừa đặt mình xuống liền ngủ ngay.
Mà hắn, trong cơ thể như lưu lại
chất adrenalin, toàn thân cứng chặt, đến giờ vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ
được, chỉ có thể ngồi bên giường, nhìn nàng, nắm tay nàng......
Thê tử của hắn.
Nàng là thê tử của hắn, hắn phải
chiếu cố nàng, bảo hộ nàng. Nhưng mà, hắn đã không hoàn thành được trách nhiệm
đó, làm cho phần tử khủng bố kia có khả năng bắt cóc nàng.
Qua nhiều năm như vậy, đây là lần
đầu tiên hắn có cảm xúc phẫn nộ, lần đầu tiên cảm thấy lo lắng, hắn không thể
không thừa nhận, người phụ nữ nhỏ bé này có thể làm hắn mất bình tĩnh. Hắn cũng
phải tự nhắc nhở mình bây giờ đã không còn độc lai độc vãng, an nguy của người
phụ bé nhỏ này từ nay về sau là trách nhiệm của hắn.
Con ngươi đen sâu thẳm, chăm chú
nhìn Tĩnh Vân trên giường, ánh mắt không đè nén được, phát ra tia lo lắng.
Nàng nằm ở trên giường mỏng manh yếu
đuối.
Ngoài cửa sổ gió lạnh lại nổi lên,
làm tung bức rèm đăng ten ở cửa sổ. Trong cơn ngủ say, tác động của cái lạnh
làm nàng không tự giác được hơi co rúm lại.
Giang Chấn trong đêm đen đứng dậy,
đóng cửa sổ.
Rồi đi trở về bên giường, hắn cởi
áo, nằm xuống bên cạnh nàng.
Hơi thở ấm áp, xua tan khí lạnh ban
đêm. Nhiệt độ đó, mùi hương đó, đều là thứ quen thuộc nhất đối với nàng, cho dù
đang ở trong mơ nó vẫn làm nàng quyến luyến không thôi.
Như cảm giác được thân thể ấm áp của
hắn, nàng vô thức rúc vào gần hắn, thân hình nhỏ bé cọ xát lấy hắn, chọn được
tư thế thoải mái nhất mới cam lòng thở dài.
Đầu nàng gối trên vai hắn, hơi thở
mỏng manh như là một ngón tay vô hình, phe phẩy chạm vào bên gáy hắn. Một bàn
tay nhỏ bé mềm mại non nớt đặt ở trên giữa bụng và ngực hắn, cả cái chân trắng
nõn cũng kề sát bắp chân của hắn, bộ dạng của nàng quả thực rất giống một con
mèo con đáng yêu, đang làm nũng.
Có lẽ, nhiệt độ cơ thể hắn hơi cao
nên mỗi đêm đi ngủ, một bên nàng chơi cờ với chu công, một bên lăn vào lòng
hắn, đến lúc đó nàng mới vừa lòng không cọ xát nữa, ngoan ngoãn ngủ tới tận
hừng đông.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Dưới ánh trăng, khuôn mặt của nàng
trắng như tuyết, hắn vươn tay, mơn trớn dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, bàn tay
to chạm vào vai nàng, vuốt ve những khối máu bầm trên cánh tay trái.
Không khí trong phổi không tự giác
được co rút nhanh, ánh mắt Giang Chấn sâu thẳm, trong đó như chiếu lên tia
quyết tâm sắt đá.
Hắn không muốn lại nhìn thấy nàng bị
thương.
Tĩnh Vân mang thai, thật là một điều
ngoài ý muốn. Cho tới bây giờ hắn vẫn còn chưa nghĩ là mình sẽ chung sống với
một phụ nữ, càng không nghĩ tới sẽ kết hôn sinh con. Nhưng sự tình xảy ra, chỉ
trong vòng khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng đã trở thành thê tử của hắn.
Trong lúc vô thức, nàng đã tiếp cận
hắn, gần đến nội tâm hắn, một nơi mà chưa có người nào chạm đến, một nơi mà hắn
chưa từng chia sẻ cùng với bất kì người nào.
Với hắn mà nói, nàng đã biến thành
một người quan trọng, một phần thân thể của hắn......
‘ A Chấn, hôm nay anh không phải đi làm à?’
‘ Tôi nghỉ.’
‘ Thật vậy?’
‘Ừ’
Ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách,
Tĩnh Vân quăng cái chân nhỏ,chạy đến bên người trượng phu, cười đến mức mặt mày
hớn hở. ‘Vậy hôm nay anh muốn ăn gì, em nấu cho anh ăn.’
‘ Tùy.’
Giang Chấn cúi đầu đọc báo, cũng
không ngẩng đầu đáp trả một câu.
Nàng cũng không có ý định bỏ qua, cố
ý muốn hỏi ra bằng được đáp án. “Vậy anh thích cà ri gà à?’
‘Ừ’
‘Thế thịt bò nấu rau cải được
không?’ phát hiện trượng phu quen miệng, nàng chu miệng ra hỏi.
‘Ừ’
‘ Thế ăn cá sống nhé?’ nàng nheo mắt
lại.
‘Ừ’
Nàng chống hai tay vào eo, nhìn vào
người đang chuyên tâm xem báo, căn bản không chú ý nghe nàng nói chuyện. ‘A
Chấn, hay là làm ba bát thịt chuột cho anh ăn nhé?’ nàng cười ngọt ngào hỏi.
Đáp án giống y như trước.
‘Ừ’
Được!
Hắn muốn ăn chuột chứ gì? Nàng đi
làm thịt chuột!
Tĩnh Vân tức giận đến mức hai má
phồng lên, đi dép vào, đứng dậy định ra khỏi cửa.
Bỗng dưng, Giang Chấn đột nhiên vươn
tay, kéo nàng trở về, cái mông nhỏ liền rơi vào đùi của hắn.
‘ Buông, em muốn đi mua một con
chuột thật lớn về làm thành ba bát cho anh ăn!’ nàng tức giận nói, má phồng
lên như đang bị nhồi hạt dưa Thiên Trúc vào, nói đáng yêu cũng có nhiều điểm
đáng yêu. <Hãy hỏi chúa để biết hạt dưa Thiên Trúc là gì? Amen>
Nhìn thấy biểu tình của nàng, khoé
miệng Giang Chấn khẽ nhếch lên.
Phát hiện hắn vẫn chưa biết đường
tỉnh lại, Tĩnh Vân càng giận.
‘ Anh thích ăn ba bát thịt chuột chứ
gì? Không thành vấn đề, em đi hỏi bà Lưu, bà ấy hay bán đồ ăn, chắc chắn sẽ biết
chỗ nào bán một con chuột đại phì!’ nàng thúc vào ngực hắn, mặt nhăn, mũi thở
phì nói, giãy dụa muốn xuống khỏi đùi hắn.
Lực giữ trên lưng nàng đột nhiên
tăng vài phần, ngăn không cho nàng cựa quậy.
‘Tôi không thích ăn chuột.’
Nàng vẫn mặc kệ hắn có thích hay
không, quyết tâm muốn đi làm mấy lạng thịt chuột mang tới, cương quyết bức hắn
ăn. Nàng vươn tay, còn muốn đẩy hắn ra, không ngờ phát hiện, hắn đã cúi đầu
xuống, gần chạm tới môi hồng của nàng.
A, hắn lại muốn dùng nụ hôn nồng
nhiệt để làm nàng mất chú ý!
Chiêu này thực hèn hạ, nhưng đáng
buồn là nó vô cùng hữu hiệu đối với nàng.
Việc nàng bị Huyết tinh Mã Lỵ bắt cóc, như một chất xúc tác đẩy Giang Chấn
đến với nàng. Có một thời án kiện công tước rất gian truân vất vả làm hắn tốn
không ít công sức, nhưng sau đó mọi chuyện trở về bình thường, thời gian
hai người được ở chung tăng lên không ít.
Cưới đã được gần bốn tháng,
nàng vẫn cố gắng dung nhập vào gia đình này, cố gắng thích ứng cuộc sống
của hai vợ chồng. Giờ thì nàng không hề sợ hắn, thậm chí còn phát hiện ra
đôi môi hắn hay mím chặt cũng đang dần dần biết cong lên, cho dù số lần
như thế cực kì ít ỏi.
Nhưng trong cuộc sống hôn nhân khó
tránh khỏi có chút tranh chấp nhỏ. Chỉ cần nàng tức giận, Giang Chấn sẽ ngay
lập tức hôn nàng, hôn đến mức làm cho nàng ý loạn tình mê, cho nàng quên
cả họ của chính mình, càng làm cho nàng quên nguyên nhân mà mình tức
giận.
Lúc này Tĩnh Vân khôn ra rồi! Hiểu
rõ ‘chiến thuật’ của hắn, nàng nhanh chóng di chuyển thân mình, dùng tay
giữ chặt khuôn mặt tuấn tú, không cho hắn dựa vào thân cận quá.
Nàng kiên quyết ép hỏi ra đáp án.
‘ Vậy anh thích ăn gì nào?’
Hắn trả lời đơn giản nói vắn tắt.
‘ Em’
‘ A Chấn!’ nàng xấu hổ đến mức
khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa quẫn vừa giận. ‘Em nói là đồ ăn cơ mà, đồ
ăn!’
Nhìn thấy tiểu thê tử đang xấu hổ
mặt đỏ bừng, hắn mới sửa lại. ‘Tôi không chọn, ăn cái gì cũng được.’
‘Trừ cà tím ra sao?’ Tĩnh Vân chớp
mắt hỏi.
Hắn sửng sốt một chút.
‘ Làm sao em biết?’
‘ Lần trước em có nấu nhưng anh
không đụng tới một miếng nào’. nàng chu cái miệng oán giận, buông mặt hắn
ra, giơ tay phải lên bắt đầu từng bước từng bước tính cho hắn nghe. ‘Trừ cà
tím, còn có mướp đắng, cà rốt, ớt xanh, ngô, chân gà. Có lẽ cái gì người ta
không ăn, anh mới ăn mất! Xem nè, nói bừa ra thôi mà đã phải dùng tới
sáu ngón tay rồi.’ Mặc dù mới cưới không lâu nhưng đối với thức ăn ưa
thích hay ghét của hắn, nàng đã sớm nhớ rành mạch.
Giang Chấn nhìn nàng, một lúc lâu
sau vẫn không nói gì, con ngươi đen sâu trong ở chỗ nào đó tựa hồ có
chút gợn sóng. Hắn mau chóng vòng tay qua cái eo nhỏ, nhanh nhưng nhẹ
nhàng.
‘Tôi chưa hề nói không ăn ngô hay
chân gà cả.’ hắn chậm rãi mở miệng.
‘ Rõ ràng là anh không ăn mà!’
Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhíu
mày lẩm bẩm.
‘Chẳng qua là không có thời gian
ăn thôi, mấy cái loại này phải cắn, gặm từ từ, quá lãng phí thời gian.
Bình thường thì tôi vẫn ăn.’
‘Thế còn cà tím, mướp đắng, cà rốt
và ớt xanh thì sao?’ thấy hắn ít khi nói được một chuỗi dài như vậy, nàng
thực sự nghi ngờ câu trả lời của hắn, Tĩnh Vân không khỏi tiến lại
gần, tò mò tiếp tục truy vấn.
‘ Tôi không thích vị của chúng.’
‘ Ừhm, vậy anh thích ăn gì?’
‘Tôi không để ý lắm.’ (Cam: Thiên a, anh này điên mất rồi, huhu mẹ ơi!)
Nàng ngây người ngẩn ngơ, thốt ra.
‘Lại có khả năng như thế --’ vẻ mặt của Giang Chấn làm cho nàng không thể
nói thêm gì nữa.
Hắn nói thật. Người đàn ông này
thật sự chưa từng để ý qua mình thích ăn cái gì.
Hắn ở một mình lại bề bộn nhiều
việc, đối với hắn mà nói, đồ ăn chỉ là thứ lấp đầy bụng, cung cấp dinh
dưỡng đầy đủ thôi sao?
Lòng của nàng có chút đau.
‘Không sao, em sẽ giúp anh tìm ra
món mà anh thích.’ nàng nhịn không được vòng tay siết chặt thắt lưng
hắn, gắt gao ôm hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chôn vào lòng hắn.
‘Ừ.’
Tiếng nói trầm thấp của hắn,
truyền qua vòm ngực làm rung động màng tai của nàng. Đáp án này, tuy rằng
giống với thói quen hắn vẫn hay trả lời nhưng lần này, nàng rõ ràng cảm
giác được, trong giọng nói của hắn có quan tâm.
Nàng ỉ ôi ở trong lòng Giang
Chấn, nhẹ giọng hỏi: ‘Nếu vậy, hôm nay em nấu cá hấp cho anh ăn, được
không?’
‘Được.’
Tĩnh Vân ngẩng đầu lên, ngọt ngào
mỉm cười, rồi vui vẻ nhảy khỏi đùi hắn, nhanh chóng vào bếp nấu cá
hấp, bỏ ý định ra ngoài mua một con chuột lớn.
Bóng dáng nhảy nhót biến mất
ngoài tầm mắt, phòng khách lại trở về với yên lặng, Giang Chấn lại cúi
đầu, tiếp tục đọc báo.
Nhưng ngay cả chính hắn cũng không
phát hiện ra, đôi môi mình đang khẽ cong lên, và trong mắt hắn còn ý cười,
thủy chung chưa từng nhạt đi.

