Chàng Mù Em Yêu Anh - Chương 01 - Phần 1

Chương
1:

Cuộc
gặp tình cờ trong thang máy

1

Năm rưỡi là giờ sinh viên từ giảng đường,
thư viện lũ lượt kéo đến nhà ăn và phòng lấy nước, Tang Vô Yên đã ăn cơm từ lúc
còn sớm, cô đang trên đường đến phòng tự học. Mười phút sau, đài phát thanh
trường bắt đầu phát sóng. Hôm nay là thứ tư, không rõ ai trực ban ở phòng phát
thanh.

Sau đoạn nhạc dạo quen thuộc, giọng nói của
Hứa Tây vang lên: “Chào các bạn, tôi là Tiểu Tây, bây giờ là chương trình ‘Bài
hát yêu thích’ phát sóng vào thứ tư hàng tuần. Đầu tiên tôi xin giới thiệu một
bài hát mới, tiếp đó sẽ là các bài hát trong bảng xếp hạng tuần trước của chúng
ta...”.

Phòng phát thanh của trường làm việc rất
tiến bộ, tiết mục phong phú hơn hồi Tang Vô Yên mới vào trường nhiều. Tiếc là
đã lâu lắm rồi cô không đến đó nữa.

Vô Yên đứng đợi trong vườn hoa mấy phút thì
thấy Trình Nhân cười rạng rỡ đi tới.

“Sao thế? Sao mặt ngây ra vậy?”. Trình Nhân
hỏi.

“Chết chìm trong giọng nói của Hứa Tây chứ
sao nữa”.

“Theo tớ thấy thì cậu chết chìm trong sự
ghen tuông của chính mình thì có”.

“Đâu có, đâu có, đâu có đâu”. Tang Vô Yên
bẹo má bạn.

“Còn chối à, cậu...”. Trình Nhân đang nói
dở thì bị Tang Vô Yên ngắt lời.

“Suỵt...”. Cô đặt ngón trỏ lên miệng khẽ
suỵt một tiếng rồi nghiêng đầu lắng nghe gì đó, chăm chú đến nỗi đứng im một
lúc lâu.

Trình Nhân im lặng theo, một lát sau mới
khẽ hỏi: “Sao thế?”.

Tang Vô Yên đáp: “Cậu nghe bài này đi”.

Trên loa đang phát bài hát. “Anh đang lạc
đường giữa thảo nguyên, gió thổi rạp những ngọn cỏ, có người đã từng hát bầu
trời như mái lều Yurt(*)...”. Những chữ cuối cùng được hát nhỏ đi như một lời
thì thầm, mềm mại đến độ thấm sâu vào trái tim.

(*)
Kiểu lều truyền thống của người Mông Cổ.

Cả buổi tối, trong đầu Tang Vô Yên cứ vang
lên bài hát đó. Chương trình ‘Bài hát yêu thích’ thứ tư hàng tuần của đài phát
thanh trường vốn do cô phụ trách nên cô mới có chút nhạy cảm nghề nghiệp.

“Đây là bài gì nhỉ? Hay thế”.

“Chắc là mới ra”.

“Muốn biết quá”. Tang Vô Yên than thở.

“Cậu gọi điện hỏi Hứa Tây là biết ngay chứ
sao”. Trình Nhân đưa ra ý kiến thứ nhất.

“Đánh chết tớ cũng không gọi”.

“Lên mạng tra thử xem, chắc là tìm được
thôi”. Trình Nhân đưa ra ý kiến thứ hai.

“Không biết tên thì tra thế nào được?”.
Tang Vô Yên nổi tiếng dốt IT.

“Ừm...”. Hai người bốn mắt nhìn nhau: “Tớ
cũng chả biết”. Trình Nhân cũng không khá hơn là mấy.

“...”.

Xem ra con gái đúng là không thể dựa dẫm
vào con gái được.

Tang Vô Yên và cô bạn thân Trình Nhân
chuyển ra ngoài thuê nhà chung từ đầu năm học này. Cả hai đều là sinh viên năm
cuối, trường không quản chặt như trước, hơn nữa giờ cô lại đang làm thêm ở đài
phát thanh, đôi khi phải về muộn, ở kí túc xá thì hơi bất tiện.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại
www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Sáng hôm sau, Tang Vô Yên vừa đánh răng vừa
ngân nga bài hát hôm qua, chợt nghĩ ra điều gì cô nhổ bọt trong miệng ra, ngẩng
đầu lên hỏi: “Trình Nhân này, hay là tớ cứ ngân nga giai điệu này đến trường
hỏi chúng nó nhỉ?”.

“Sao cậu vẫn nghĩ về vụ đó thế?”.

“Tất nhiên rồi, tớ làm ở đài phát thanh mà,
đó gọi là nhạy cảm nghề nghiệp”.

“Nhạy cảm nghề nghiệp á?”. Trình Nhân không
nhịn được cười: “Loại chuyên hát lạc điệu như cậu á, bài nào vào tay cậu cũng
chỉ thành hợp xướng Hoàng Hà thôi”.

“Trình Nhân”. Tang Vô Yên gắt lên.

Buổi chiều, Tang Vô Yên không có tiết học
nên đến đài phát thanh. Buổi tối là giờ phát thanh của Nhiếp Hy, phát thanh
viên gạo cội của đài. Sau khi vào đài, Tang Vô Yên chủ yếu làm những việc lặt
vặt. Trợ lí của Nhiếp Hy mới xin nghỉ cách đây không lâu, hiện chưa tìm được
người thay thế, chủ nhiệm thấy Tang Vô Yên đầu óc cũng nhanh nhạy liền để cô
tạm thời làm thay.

Tuy ở thành phố này Nhiếp Hy khá có tiếng
nhưng cô ấy lại là người dễ chịu, việc gì cũng tự tay làm, đối đãi với người
khác cũng hòa nhã. Tang Vô Yên gọi cô ấy là “chị Hy” giống như đám đàn em trong
đài.

Vô Yên ôm một đống thư từ chỗ bác bảo vệ ở
tầng một lên, tất cả đều là của thính giả nghe đài gửi cho Nhiếp Hy. Cô thay
Nhiếp Hy mở từng lá, lá nào cần trả lời thì trả lời, lá nào nên chuyển lại thì
chuyển lại. Có điều gần như lần nào Vô Yên cũng đọc được những lá thư rất buồn
cười.

Mỗi lần cô đọc cho mọi người trong đài
nghe, tất cả đều cười lăn.

Nhiếp Hy chỉ lắc đầu: “Vô Yên, em đúng là
cây cười của đài đấy”.

Sau khi Tang Vô Yên sắp xếp xong một đống
việc, đến nhà ăn ăn trưa rồi trở về, Nhiếp Hy đã có mặt ở phòng làm việc để
chuẩn bị trước rồi.

“Chị Hy, chị đến sớm thế ạ”.

Nhiếp Hy nháy mắt với cô, vặn nhỏ nhạc
xuống bảo: “Muốn dùng mấy bài hát mới, chị phối thử xem hiệu quả thế nào”.

“Vâng”. Vô Yên ra hiệu chị cứ làm việc đi
rồi định sang phòng bên cạnh.

Vô Yên vừa quay đi thì nghe thấy Nhiếp Hy
đổi bài hát, đoạn nhạc dạo đầu nghe quen quen. Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên
trong đầu cô, không ngờ đó chính là bài hát hôm qua mà cô tìm mãi không thấy.

Cô vội vàng quay lại, lớn tiếng hỏi: “Chị
Hy, đây là bài gì thế ạ?”.

Nhiếp Hy đang chăm chú viết gì đó, lại đang
mải nghĩ bài hát nên nhất thời không nghe thấy cô hỏi.

“Chị Hy, bài chị bật tên là gì thế ạ?”. Vô
Yên lại hỏi.

“Em hỏi bài này á?”. Nhiếp Hy nói: Vỏ ốc
Libya.

“Nghe hay quá”. Vô Yên thốt lên.

“Cũng được. Tuy là bài hát mới của ca sĩ
mới nhưng chị đoán chắc sẽ bán chạy đấy”.

“Hay thật đấy ạ, vừa nghe đã thấy mê rồi”.

Nhiếp Hy nhìn bộ dạng đó của cô, bật cười:
“Vô Yên, chị còn một đĩa nữa này, nếu em thích chị cho mượn đấy”.

Vô Yên nghe thấy thế liền gật đầu lia lịa.

Hết giờ làm về đến nhà Vô Yên lấy ngay
chiếc đĩa trong túi ra cho vào máy nghe. Bài hát đó là bài hát chủ đề của cả
album cùng tên, được xếp ở vị trí đầu tiên.

Cô nghe liên tiếp mấy lần liền mới nghĩ đến
chuyện tìm lời bài hát đi kèm CD.

Bìa của tập lời bài hát là ca sĩ đó, một
chàng trai rạng rỡ như mặt trời, đúng kiểu đang hot hiện nay, dáng nhìn nghiêng
rất đẹp của anh ta hiện ra trong ánh sáng mông lung.

Tang Vô Yên mở trang đầu tiên, đó là một
bức tranh phong cảnh. Bức tranh đó rất đẹp, sa mạc ngút mắt bị ánh mặt trời sắp
xuống đường chân trời chiếu lấp lánh ánh vàng, vài ngôi sao lóe sáng gần mặt
trời không quá chói mắt ấy, còn ở gần là một chiếc vỏ ốc như được dát một lớp
hào quang dưới ánh nắng.

Bên cạnh bức tranh là lời bài hát đó.

Vỏ ốc Libya

Anh đang lạc giữa thảo nguyên,

Gió thổi rạp những ngọn cỏ,

Có người đã từng hát bầu trời như mái lều
Yurt.

Vòm trời ơi vòm trời,

Bắc Đẩu hãy chỉ lối cho tôi.

Anh đang lạc giữa sa mạc,

Cát vàng mênh mang,

Người xưa gọi nó (sa mạc) là hàn hải.

Hàn hải ơi hàn hải,

Phải chăng ngươi sẽ làm ta khô cạn.

Và anh đang lạc giữa trái tim em,

Hỡi người yêu dấu

Em có bằng lòng thổi chiếc vỏ ốc Libya của mình

Làm chiếc tù và chỉ lối cho anh chăng?

Anh đang lạc giữa thành phố,

Giữa những tòa nhà san sát

Người yêu dấu hãy cho anh hay nhà ở nơi
nao.

Nhà của anh, nhà của anh,

Rẽ ngang biển Hồng Hải, vòng quanh Libya.

Hút một bao thuốc,

Quấn khăn quanh đầu,

Đôi mắt đen thăm thẳm

Biết nói những lời say đắm

Vỏ ốc Libya của anh,

Những ngôi sao rơi rớt.

Lời bài hát không tối nghĩa chút nào, vừa
mang phong vị cổ điển lại vừa có chút khác biệt với phong cách của các bài hát
thịnh hành hiện nay, có nét đặc sắc riêng của âm nhạc Ả-rập. Giai điệu và lời
bài hát hòa quyện với nhau, như có một chàng hoàng tử Ả-rập trong sa mạc đang
gảy đàn và hát cho người con gái chàng yêu nghe.

Vô Yên vô tình nhìn thấy phần chế tác phía
sau, ngay dòng đầu tiên là mấy chữ ngắn gọn: “Nhạc và lời: Nhất Kim”.

2

Cô luôn cảm thấy nhìn hai chữ này quen quen
nhưng lại không nhớ ra được đã từng nhìn thấy ở đâu. Cô cũng không nghĩ ngợi gì
nhiều liền tắm rửa rồi đi ngủ.

Đáng tiếc là trời vừa tờ mờ sáng, Vô Yên đã
bị tiếng gáy của con gà trống nhà bà cụ trên tầng ba làm tỉnh giấc. Không biết
đến đời nào bà cụ mới thịt nó đây, bao nhiêu ngày rồi.

Tang Vô Yên trùm chăn kín đầu ngủ tiếp,
nhưng con gà đó cứ như được uống thuốc kích thích, gáy một tràng rõ to, rõ dài.
Sau đó, di động của cô đổ chuông.

Vừa thấy màn hình hiển thị tên người gọi
đến là Ngụy Hạo, thì nhịp tim cô liền tăng tốc, không biết có nên nghe hay
không.

Cô lại không dám tắt đi, tiếng chuông cứ
thế vang mãi không ngừng, một lúc lâu sau mới im lặng.

Cô còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chuông
điện thoại lại reo lên lần nữa - vẫn là của Ngụy Hạo.

“Thằng cha này thật là, không biết sáng sớm
người khác còn phải ngủ sao?”. Trình Nhân nói.

“Ừ”. Cô chau mày.

“Nghe đi, nghe cũng có ăn thịt được cậu
đâu”.

“Sao tớ phải nghe chứ!”. Tang Vô Yên nói và
vội vàng nhét chiếc điện thoại vào trong chăn cho bớt ồn.

Điện thoại im bặt rồi lại rống lên.

Vô Yên đè gối lên nó, một lúc lâu sau tiếng
chuông mới ngừng hẳn.

Nhưng một buổi sáng sung sướng không phải
đi học, được ngủ nướng thoải mái thế là đi tong.

Tang Vô Yên tuyệt vọng bò dậy mặc quần áo,
ngồi thẫn thờ trong phòng một lúc rồi quyết định một mình ra phố Tiểu Tây ăn
món bánh bao mà mình thèm thuồng bấy lâu.

Đường phố buổi sớm trừ những học sinh trung
học vội vã đến lớp tự học ra thì chẳng còn ai nữa, phần lớn các cửa hàng còn
chưa mở cửa.

Chiếc xe phun nước vừa mở nhạc vừa chuyển
động chậm chạp trên đường.

Tang Vô Yên hít vào một hơi thật sâu, cô
bỗng cảm thấy rất vui vẻ. Trước kia dậy sớm không phải vì đến đài thì là vì đến
trường, lâu lắm rồi không được hưởng cảm giác ung dung nhàn nhã thế này.

Thế là sau khi ăn bánh bao no căng bụng cô
rẽ vào công viên.

Trong công viên náo nhiệt hơn nhiều, người
tập thể dục, người chạy bộ.

Bên hồ có một cậu bé mũm mĩm đang tập thái
cực quyền cùng các cụ ông cụ bà, trông cũng có vẻ ra dáng lắm. Cô rất thích trẻ
con, nhìn dáng vẻ ngô nghê đáng yêu của cậu bé cô thấy rất thích thú liền ngồi
luôn xuống một chiếc ghế ở bên đường.

Có lẽ hôm nay là một ngày đẹp trời. Tuy bây
giờ mới là cuối tháng chín nhưng thời tiết cũng không còn nóng bức, ngồi trên
chiếc ghế ngoài trời như thế này, gió mát vi vu, thật là sảng khoái, thậm chí
cô còn thấy hơi lạnh nữa.

Sắc trời phía xa dần sáng lên, ánh mặt trời
buổi sớm bắt đầu xuyên qua tầng mây.

Ghế bên cạnh có một anh chàng. Lúc Vô Yên
tới, anh ta đã ngồi một mình ở đó, khẽ nhắm mắt hướng về phía hồ. Anh ta mang
lại cho người khác một cảm giác rất dễ chịu vì thế cô không kìm được lén nhìn
gương mặt nghiêng nghiêng của anh ta mấy lần.

Màu môi của anh ta rất nhạt, đôi môi mỏng
mím chặt, dáng vẻ rất lãnh đạm.

Vì anh ta nhắm mắt nên Vô Yên mới có gan
ngắm anh ta thêm chút nữa. Từ nhỏ thị lực của cô đã rất tốt, dù cách vài mét
cũng có thể nhìn rõ hàng lông mi đen nhánh, khá rậm của anh ta đang khép lại
như một chiếc quạt nhỏ.

Nhưng cũng chính vì anh ta nhắm mắt nên
không thể thấy được cảm giác khi tất cả ngũ quan hài hòa với nhau.

Tang Vô Yên luôn tin rằng đôi mắt là cửa sổ
tâm hồn, một đôi mắt đẹp là điều kiện tất yếu của một người đẹp. Vì vậy cô tạm
thời giữ lại hai chữ “cực kì” trong bốn chữ “cực kì đẹp trai” khi bình luận về
anh ta, đợi nhìn cả gương mặt rồi quyết sau.

Gần đó có mấy cụ ông cụ bà đang luyện
giọng. Có người còn hướng về phía hồ hét váng lên, nghe nói làm thế có thể đẩy
được khí độc từ trong phổi ra, tốt cho tì vị, giúp sống lâu trăm tuổi.

Hễ thấy vui là Vô Yên lại muốn hát, thế là
cô cũng bắt chước họ, đứng dậy chống hai tay vào hông cất cao giọng hát.

“Trái ba vòng, phải ba vòng, xoay cái mông
rồi xoay cái cổ, ngủ sớm dậy sớm chúng ta cùng tập thể dục, vẩy vẩy tay, vẩy
vẩy chân, hít vào thở ra, nhảy nhót theo ông nội, tôi sẽ không bao giờ già...”.

Mấy “ông nội” đang tập thể dục bên cạnh
nghe cô rống lên một tràng như vậy, bỗng dưng ngại ngùng không tiếp tục xoay
mông xoay eo nữa, chầm chậm dừng cả lại.

Ấy - Hình như hơi trẻ con thì phải.

Nghĩ một hồi cô chuyển bài khác.

“Cờ đỏ sao vàng tung bay theo làn gió,
tiếng hát ư ứ ư, đây là tổ quốc thân yêu của chúng ta tùng tùng tùng tùng...”.

Bài Tổ quốc hát vang vừa vang lên, mấy thím
đang chạy bộ gần đó suýt nữa vấp ngã vì giật mình.

Nhưng điều đáng mừng là anh chàng đẹp trai
lúc nãy chỉ hơi nghiêng nghiêng tai khi cô mở miệng hát câu đầu tiên, còn đâu
anh ta rất bình tĩnh.

Tang Vô Yên từ trước đến giờ không bao giờ
nhớ lời, cứ đến đoạn nào không nhớ liền à ờ cho qua hoặc tự mình bịa vài câu
linh tinh chẳng ăn nhập chút nào vào.

Rõ là mấy đoạn “ư ứ ư” sau đoạn cờ đỏ sao
vàng kia là để thế chỗ cho mấy từ cô không nhớ.

Hơn nữa, mỗi lần đi hát karaoke, cầm micro
hát không quá ba câu cô sẽ bị lũ bạn đánh đuổi khỏi sân khấu.

Lần nào Trình Nhân cũng đều lắc đầu than:
“Bọn tớ nghĩ mãi không hiểu, thân là phát thanh viên chưa từng được lên sóng
của một đài phát thanh, sao cậu lại hát dở đến mức ấy hả?”.

Thôi vậy.

Tang Vô Yên ngậm miệng lại, lắc lắc đầu.

Ở đây có nhiều người lớn tuổi, tốt nhất là
không nên hát mấy bài nhạc hoài niệm kiểu này thì hơn, để không ai bảo cô là
làm hoen ố hình tượng sáng chói của tổ quốc vĩ đại.

Vô Yên thầm nghĩ trong lòng, chuẩn bị hát
một bài nhà nhà đều nghe.

Lúc này, cô bỗng nhớ ra bài hát Trời cao
trong xanh của ca sĩ Từ Quan Quách mà cô rất ngưỡng mộ, bài đó khá nổi tiếng,
lại hợp tình hợp cảnh nữa chứ. Thế là cô lẩm nhẩm lời hát trong đầu một lúc rồi
bắt đầu hát:

Làn gió sớm nhẹ thổi

Mang hương tóc em đến bên anh

Để anh bắt lấy mùi hương em trong làn gió
sớm

Nhân lúc trời còn chưa sáng

Nhân lúc em còn chưa biết bí mật này

Anh đang ở dưới bầu trời xanh

...

Vì rất thích bài hát này nên ở nhà cô từng
hát nó rất nhiều lần, vì vậy ít nhiều cũng nhớ được một đoạn. Tang Vô Yên mãn
nguyện tự sướng bằng giọng hát của mình.

Lần này số người bị vấp không nhiều như lần
trước, có tiến bộ.

Có điều, chàng trai ở bên cạnh thì lại quay
đầu lại, vẻ mặt vốn rất ôn hòa bỗng trở nên kì quái.

Anh vừa quay đầu lại vừa chậm rãi mở mắt.
Khi đôi mắt ấy dần xuất hiện trước mặt, Tang Vô Yên gần như quên cả thở.

Anh có một đôi mắt cực kì đẹp.

Dưới hàng lông mi rậm, đôi mắt thâm trầm
như màn đêm.

Sau này, Vô Yên hỏi anh: “Anh có biết lần
đầu tiên nhìn thấy mắt anh, em nghĩ đến điều gì không?”.

Anh nghi hoặc.

Cô cười: “Giống như viên ngọc đen chìm
trong làn nước”.

Thực ra, vẻ mặt chàng trai lúc này không
phải là kì quái, mà nói thẳng ra là cực kì không vui.

Vô Yên rầu rĩ, cô hát nhạc của minh tinh Từ
Quan Quách, tại sao anh ta không vui chứ? Không lẽ anh ta là fan cuồng của Từ
Quan Quách? Lúc này Vô Yên nghĩ đến mớ tin khủng khiếp về những vụ fan cuồng
theo đuổi thần tượng.

Thế là, nhân lúc ánh mắt chết người kia còn
chưa chiếu lên người mình, Vô Yên vội vàng im bặt, sau đó xách túi đứng dậy
chuồn thẳng.

Báo cáo nội dung xấu