Chàng Mù Em Yêu Anh - Chương 02 - Phần 1

Chương
2:

Thầy
giáo môn chữ nổi

1

Sáng thứ tư vốn là thời gian thu âm chương
trình phỏng vấn, nhưng Nhiếp Hy lại bảo Vô Yên không cần làm nữa vì đã chuẩn bị
xong rồi.

“Phỏng vấn ai vậy ạ?”. Tang Vô Yên hỏi.

Nhiếp Hy cười: “Tạm thời bảo mật. Đợi đến
lúc phát sóng là em biết ngay thôi mà”.

Tang Vô Yên nhìn Nhiếp Hy đang tỏ vẻ thần
bí, hiếm khi thấy cô ấy vui như vậy, có thể thấy khách mời không phải là người
nổi tiếng bình thường.

Có điều cô cũng chẳng quan tâm.

Để đối phó với vấn đề phỏng vấn xin việc,
bắt đầu từ năm thứ ba, nhà trường mở hàng loạt các khóa học hướng dẫn xin việc.
Học kì này mời giáo viên của học viện văn học đến dạy “Giao tiếp và cách nói
chuyện”. Môn này có hai tiết buổi chiều, ai ngờ đến trường lại thấy trên bảng
viết thầy giáo có việc đột xuất, đổi sang học tối.

Thầy giáo này tuy không bao giờ điểm danh
nhưng giảng rất hay nên ít người trốn học.

Ví dụ có lần ở trên lớp thầy nói: “Nếu phân
tích từ góc độ tâm lí học của các em, thì trong quá trình giao tiếp con người
sẽ đối diện với ba nỗi sợ lớn là: sợ sự xa lạ, sợ người có địa vị cao và sợ đám
đông. Mức độ sợ hãi mỗi người mỗi khác, tùy vào trải nghiệm của từng người,
nhưng đều không thể tránh khỏi chúng. Khi các em phỏng vấn xin việc, phỏng vấn
khi thi cao học, phỏng vấn khi thi công chức đều bao gồm cả ba nỗi sợ này nên
nó mới trở thành trở ngại lớn cho nhiều người như vậy”.

Có bạn ngồi dưới hỏi: “Thưa thầy, khi đứng
trước bọn em thầy có nỗi sợ đám đông không ạ?”.

Thầy cười: “Có. Ví dụ như bây giờ em đột
nhiên đứng lên hỏi, tuy bề ngoài tôi tỏ ra bình thản nhưng trong lòng thì giật
thót, sợ em hỏi câu nào khó trả lời”.

Sau khi tan học Tang Vô Yên về đến nhà mới
chợt nhớ ra tối nay phát sóng chương trình phỏng vấn bí mật của Nhiếp Hy.

Cô vừa mở radio ra thì nghe thấy Nhiếp Hy nói:
“Hôm nay chân thành cảm ơn anh Nhất Kim đã dành chút thời gian đến tham gia
chương trình của chúng tôi”.

“Không có gì”.

Một giọng nam trầm thấp, nghe rất hay trả
lời Nhiếp Hy.

Là Nhất Kim!

Tang Vô Yên tròn mắt nhìn Trình Nhân.

“Là Nhất Kim sao?”. Tang Vô Yên hỏi Trình
Nhân.

“Ừ”. Trình Nhân đáp.

“Có điều hình như chương trình kết thúc
rồi”. Trình Nhân dội nước lạnh lên đầu cô.

“…”

Đây là lần đầu tiên Tang Vô Yên được nghe
tin tức liên quan trực tiếp đến Nhất Kim. Tuy chỉ có ba chữ lạnh nhạt nhưng từ
miệng người đàn ông tài hoa xuất chúng đó nói ra, lại mang một màu sắc kì diệu.

Anh ấy nói: Không có gì.

Một câu nói ngắn gọn không đầu không cuối
như vậy khiến người ta tha hồ liên tưởng. Người đàn ông này cao hay thấp, béo
hay gầy, kín đáo hay thích thể hiện… dường như tất cả đều không thể khẳng định
được.

Tang Vô Yên nhìn chiếc radio, rất lâu sau
cô gối đầu lên giọng nói đó đi vào giấc ngủ trong một tâm trạng lạ lùng.

Chiều ngày hôm sau, cô không có tiết, tầm
đó vốn không phải giờ cao điểm nên trên chiếc xe bus 101 có rất ít người. Tang
Vô Yên lên xe, ngồi xuống dãy ghế phía dưới cạnh cửa sổ.

Xe bus số 101 là chiếc xe chạy theo tuyến
đường ngắm cảnh của thành phố A, từ khu vực dân cư đến khu danh lam thắng cảnh,
đi qua một loạt các địa điểm nổi tiếng của thành phố, dân ở đây không hay đi
tuyến này, một là vì đi vòng khá xa, hai là vì đắt hơn xe bus thông thường một
chút.

Nhưng nếu như rảnh rỗi Tang Vô Yên thường
ngồi trên xe, lượn một vòng khắp thành phố này. Phần lớn thời gian xe rất ít
khách, chỉ lác đác vài người, cô lại thích ngồi một mình vừa nghe nhạc vừa nhìn
ra ngoài cửa sổ ngẫm nghĩ sự đời, đó là một Tang Vô Yên hướng nội. Từ nhỏ cô đã
rất nhút nhát khi gặp người lạ, mãi cho tới khi lớn lên vào đại học, tính cách
của cô mới bắt đầu dần trở nên hoạt bát.

Chính trên chuyến xe này, Tang Vô Yên tình
cờ nghe được chương trình phỏng vấn của Nhiếp Hy ngày hôm qua được phát lại.

Lúc này bên ngoài cửa sổ đang có mưa bay
lất phất, mưa đầu thu có phần dai dẳng, nhờ sự gột rửa của nước mưa, không khí
của cả thành phố cũng trở nên trong trẻo hơn.

Trên xe không đông, cô lại được nghe thấy
giọng nam trầm đó lần nữa.

Lần này cô nghe rất rõ.

Đó là một giọng nam chín chắn, trầm thấp
chậm rãi, có chút lạnh lùng. Mỗi khi Nhiếp Hy hỏi một câu, anh ta đều trầm ngâm
một chút rồi trả lời khá đơn giản.

Anh ta rất kiệm lời.

“Tại sao anh lại đến với con đường viết nhạc và lời bài hát này, lúc nhỏ
anh có mơ ước làm thơ không?”. Nhiếp Hy hỏi.

“Vô tình trồng liễu liễu mượt xanh, trước kia tôi chưa từng nghĩ tới”. Anh
ta đáp.

“Anh Nhất Kim, có một cộng đồng fan đông đảo như vậy, tại sao anh lại từ
chối xuất hiện trước công chúng?”. Nhiếp Hy hỏi.

“Giữ không gian riêng tư”.

“Chỉ vì lí do này ư?”.

“Vậy còn lí do nào khác nữa?”. Anh ta hỏi lại.

“Anh thành công trong lĩnh vực này như vậy, nhưng nghe nói anh còn làm nghề
khác nữa, hay có thể nói viết nhạc và lời chỉ là nghề phụ của anh?”.

“Đúng vậy”.

Anh ta trả lời câu hỏi này không chút do dự. Hai chữ ngắn gọn cho người ta
cảm giác anh ta khá tự tin vào khả năng của mình, còn Tang Vô Yên thì khẽ cười,
có lẽ anh ta muốn khiêm tốn một chút, khi đó Nhiếp Hy hỏi liền một lúc hai câu,
thế là anh ta không buồn nói nhiều, khẳng định luôn.

Sau đó là phần quảng cáo.

Hoặc…

Một lúc sau Tang Vô Yên nhìn ra ngoài cửa lại nghĩ.

Hoặc anh ta vốn là một người kiêu ngạo như vậy.

“Anh Nhất Kim, nghệ danh của anh có hàm ý gì không? Một sớm một chiều, nên
mới lấy tên Nhất Kim? Hay là để kỉ niệm điều gì hay ai đó?”.

“Không, chỉ đơn giản là vì số nét ít thôi”. Anh ta lạnh nhạt nói.

Tang Vô Yên thấy khâm phục Nhiếp Hy quá, trò chuyện với một người cá tính
như vậy mà vẫn có thể ung dung dẫn dắt chương trình, nếu là mình thì chắc chắn
là xong rồi.

“Mấy tháng trước, có một fan nữ đã giả danh anh ở trên mạng, lúc đó sao anh
không lên tiếng đính chính?”.

“Đầu mọc trên cổ người khác, họ nghĩ gì tôi không quan tâm”.

“Rất nhiều bài hát anh sáng tác đã làm không ít fan nữ cảm động, ví dụ như
bài Trời cao trong xanh, Vỏ ốc Libya, trong đó có câu chuyện của bản thân anh
không?”.

“Không, tôi…”.

Đây là câu dài nhất mà anh ta nói trong cả chương trình, nhưng lại bị tên
trạm dừng xe bus át mất, sau đó rất nhiều người lên xe, người lái xe cũng tắt
luôn radio.

Giọng nói của anh dần biến mất khỏi không gian quanh cô.

Trong lòng Tang Vô Yên dâng lên một cảm giác hụt hẫng mơ hồ.

2

Tang Vô Yên vừa ôn thi cao học vừa bận rộn chuẩn bị luận văn tốt nghiệp.

Thế là đến giữa kì mỗi người đều được phân công một nhiệm vụ thực tập. Nhóm
Lí Lộ Lộ bị điều đến trại giam được đặc biệt giám sát ở ngoại ô thành phố A làm
công việc điều trị tâm lí cho phạm nhân.

“Trại giam được đặc biệt giám sát là sao?”. Tang Vô Yên tò mò hỏi.

“Thì là trong đó toàn phạm nhân trọng tội từ mười lăm năm trở lên chứ sao”.
Lí Lộ Lộ thản nhiên đáp.

Tang Vô Yên lập tức trợn mắt: “Đều là phạm nhân mắc tội giết người á?”.

“Không hẳn”. Lí Lộ Lộ khẽ cười: “Còn có bắt cóc, buôn bán ma túy, buôn lậu,
cưỡng dâm nữa”.

“…”.

“May mà mấy cô nàng chân yếu tay mềm như cậu không phải đi, nếu không chắc
sợ chết ngất mất”.

Đúng là như vậy, tổ của Tang Vô Yên là nhẹ nhàng nhất, tổ của cô được phân
về một trường dành cho người khuyết tật trong thành phố. Trường này có một số
đặc thù, phải sau Tết họ mới phải đến đó trình diện.

Ngày hôm đó, Tang Vô Yên đi nộp giấy tờ thực tập, khi cô từ văn phòng đi ra
sân vận động đúng là lúc bọn trẻ học tiết hai.

Khi Tang Vô Yên đi qua một phòng học nhỏ ở tầng hai, cô nghe thấy một giọng
nói rất quen.

Sau đó cô nhìn thấy người đàn ông đó qua cửa sổ.

Anh mặc áo sơ mi trắng đứng cạnh bục giảng, dáng vẻ rất nhàn nhã.

Bọn trẻ đang viết bài, anh cúi đầu, lặng lẽ không nói một lời.

“Thầy Tô!”. Một bé gái tết tóc hai bên gọi.

Hóa ra anh ta họ Tô, Tang Vô Yên khẽ cười, đứng lại nhìn họ.

Trong lớp anh không dùng gậy dẫn đường, tay anh lướt qua mấy chiếc bàn,
chậm rãi bước tới bên cô bé đó, dường như anh quen thuộc với mọi thứ ở đây.

Anh cúi xuống nói gì đó rồi ngồi xổm bên cạnh chiếc bàn học nhỏ kiên nhẫn
trò chuyện với bé gái. Giọng nói của anh hoàn toàn khác lúc ở trong thang máy,
rất mềm mại và vui tươi, thậm chí cho người ta cảm giác hình như anh đang mỉm
cười.

Cuối cùng cũng hết giờ, khi anh bước ra, Tang Vô Yên nãy giờ nhìn trộm
ngoài cửa sổ do dự một chút bèn học theo bọn trẻ gọi: “Thầy Tô”.

Anh nhạy cảm quay lại, đôi mắt không có điểm dừng như xuyên qua người Tang
Vô Yên, nhìn về một nơi rất xa xôi nào đó. Anh hỏi: “Chúng ta quen nhau sao?”.

Chỉ gặp mặt một lần, cô không hề mong anh sẽ nhớ.

“Hình như là không”.

Nghe vậy anh lại lộ ra vẻ thở phào nhẹ nhõm, sau đó một tay chống gậy, một
tay bám vào lan can chuẩn bị xuống tầng một.

Tang Vô Yên thấy vậy bèn hỏi: “Anh muốn đi đâu? Có cần tôi giúp không?”.
Lời vừa dứt cô đã thấy hơi hối hận, cô lại vô tình tỏ ra thương hại anh rồi.

Anh quay lại lần nữa, trầm ngâm một chút rồi thong thả nói: “Hình như tôi
từng gặp cô, ở đài phát thanh”.

“Trong thang máy”. Tang Vô Yên bổ sung.

Lúc đó cô cũng tốt bụng nói năm chữ “Có cần
tôi giúp không?”.

May mà trí nhớ của anh khá tốt, Tang Vô Yên
nghĩ.

“Tôi là thực tập sinh, tên là Tang Vô Yên,
còn thầy Tô?”.

“Tô Niệm Cầm”.

“Niệm Tình(*) á?”. Tang Vô Yên thấy ngạc
nhiên nên hỏi lại.

(*)
Trong tiếng Trung phiên âm của chữ “tình” là “qíng” và

“cầm” là “qīn” đọc gần giống nhau.

“Không. Là Cầm”. Tô Niệm Cầm sửa lại phát
âm của cô.

Cô là người phương Nam, trước kia thanh một
và thanh hai của cô không rõ ràng nên ở đài phát thanh trường suốt ngày bị đài
trưởng cắt tiết mục. Bây giờ cô đã nói chuẩn nhưng lại không nghe rõ người khác
nói.

Dường như cảm thấy cô không hiểu, Tô Niệm
Cầm bèn nói thêm: “Kim Y, Cầm(*)”.

(*)
Chữ “cầm” có chữ “kim” bên trên, chữ “y” bên dưới.

Kim Y, Cầm?

Tang Vô Yên cười ngượng, môn ngữ văn của cô
hơi kém, không biết thế nào là Kim Y, Cầm. Nhưng cũng ngại không tiện hỏi thêm,
để tránh lộ ra sự thiếu hiểu biết của mình, cô đành tỏ ra đã hiểu.

Buổi tối, khi đang học thuộc lòng từ mới ở
nhà, đột nhiên Tang Vô Yên nghĩ đến tên của anh.

Lâu lắm rồi cô không mở từ điển tiếng
Trung, phải mất một lúc mới tìm thấy nó trong đống từ đồng âm.

Kim Y, Cầm.

Cô đọc phần giải thích, hóa ra nó có nghĩa
là cái chăn.

“Niệm Cầm(**)? Vậy thì chắc chắn là hồi nhỏ
nhà rất nghèo, không có chăn đắp”. Trình Nhân ngồi bên cạnh phân tích.

(**)
Niệm Cầm có nghĩa là nhớ đến, hoài niệm cái chăn.

“Thế nhỡ trước khi ra đời đã được đặt tên
thì sao?”. Tang Vô Yên phản bác.

“Thế thì là trước khi kết hôn bố mẹ anh ấy
rất nghèo, bố mẹ Trung Quốc nào chả thích đặt hi vọng vào tên của con cái”.
Trình Nhân tiếp tục những phân tích chán ngắt của mình.

Cuối cùng Tang Vô Yên đầu hàng, không tiếp
tục thảo luận vấn đề này với cô nàng thích dội nước lạnh lên đầu người khác như
Trình Nhân nữa.

Tô Niệm Cầm.

Tang Vô Yên nằm trên ghế sofa ôm cuốn từ
điển thầm đọc ba chữ đó, nhớ lại lúc hai người nói chuyện, bất giác mỉm cười.

Anh nói tiếng phổ thông rất chuẩn, nhưng
chỉ riêng lúc đọc chữ “Cầm” trong tên mình là hơi lên cao ở âm cuối. Có lẽ anh
là người ở đây, vì người thành phố A thường đọc thanh một thành thanh hai,
thanh ba. Khi anh nói những chữ khác người ta không nhận ra giọng địa phương
của anh, chỉ riêng khi đọc tên mình là không sửa được.

“Vô Yên”. Trình Nhân cắt ngang suy nghĩ của
cô.

“Hở?”.

“Lau miệng hộ cái, sướng đến mức chảy cả
nước miếng ra ngoài kia kìa”. Trình Nhân vừa nói vừa làm bộ đưa khăn giấy cho
cô.

“…”.

3

Tuần kế tiếp, Tang Vô Yên giúp một đàn em
trong trường nộp giấy tờ nên lại đến trường tiểu học đó. Vừa rồi tình cờ gặp
anh chuẩn bị lên lớp trong văn phòng chủ nhiệm Uông.

“Tiểu Tang, cô đợi ở đây một lát, tan lớp
tôi tới ngay”. Chủ nhiệm dặn dò.

“Vâng, không sao đâu, bác cứ đi đi ạ, cháu
không vội”.

Chủ nhiệm Uông vừa đi khỏi thì tiếng chuông
vào học vang lên. Tang Vô Yên nhìn quanh căn phòng, tìm một tập báo rồi ngồi
xuống đọc.

Khu phòng học là một căn nhà bốn tầng theo
kiến trúc kiểu cũ. Hành lang mỗi tầng ở giữa hai dãy phòng học, vì vậy nên rất
chật hẹp, dễ có tiếng vang. Thông thường khi đang lên lớp hầu như tất cả các
phòng học đều khép hờ cửa để tránh ồn ào.

Văn phòng của chủ nhiệm Uông lại ở trong
cùng hành lang tầng bốn, cách phòng học khá xa vì vậy ở đây rất yên tĩnh.

Tập báo dày cộp đó toàn báo giáo dục, báo
Đảng các cấp, không có tin tức giải trí, tin lá cải, vì vậy chỉ mấy phút Tang
Vô Yên đã xem hết một lượt, rồi bắt đầu cảm thấy chán ngắt.

Cô ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, mới
có bảy tám phút, thế là cô tựa cằm lên bàn làm việc ngủ lơ mơ. Tang Vô Yên
thoáng nghe thấy tiếng đọc bài của bọn trẻ vọng tới, cô nằm bò ra mặt bàn, nhắm
mắt lại.

Đang đọc gì thế nhỉ?

Hình như là bài Ngõ Ô Y của Lưu Vũ Tích:
“Chu Tước cầu nay cỏ đã hoang, Ô Y ngõ nắng lúc đương tàn, Yến xưa vốn ngụ nhà
Vương, Tạ; Nay hộ tầm thường cũng liệng sang(*)”.

(*)
Bản dịch của Trác Văn Quân@thivien.net.

Đột nhiên tiếng đàn dương cầm vang lên chen
ngang vào giọng đọc thơ.

Tang Vô Yên tuy mù tịt về âm nhạc nhưng
cũng biết đây là bài Ánh sao lấp lánh, một vài giai điệu đơn giản được ai đó
nhẹ nhàng chơi một lượt, nhưng lần thứ hai lại biến thành những đơn âm ngắt
quãng, lại còn lặp đi lặp lại mấy lần. Nghe một lần còn được, đằng này cô nghe
người đó đánh như vậy ba, bốn lần, hơn nữa dường như người chơi không hề có ý
định dừng lại.

Cô bực bội đứng dậy vuốt tóc sau đó nhìn
đồng hồ treo tường lần thứ N+1, còn lâu mới đến giờ tan lớp…

Tang Vô Yên ra khỏi văn phòng, phát hiện ra
tiếng đàn dương cầm phát ra từ phòng đàn ở đối diện, cửa phòng chỉ khép hờ chứ
không đóng kín nên mới có tiếng vang ra ngoài.

Cô sợ bọn trẻ đang học đàn bên trong nên
lặng lẽ bước tới bên khe cửa thò đầu vào nhìn. Không ngờ cảnh tượng bên trong
hoàn toàn khác với tưởng tượng của cô, chỉ có một người ngồi trong phòng.

Và người đó chính là hình bóng thường xuyên
vẩn vơ trong đầu Tang Vô Yên gần đây - Tô Niệm Cầm.

Tay trái của anh nhấn phím đàn, tay phải
cầm bút viết gì đó lên một chiếc bảng con. Loại bảng này trong văn phòng của
chủ nhiệm Uông cũng có, là bảng chữ nổi. Anh chau mày, vừa nhấn phím đàn vừa
ghi chữ nổi. Nhìn bộ dạng của anh có vẻ như đang chuẩn bị bài giảng, có lẽ đang
vắt óc suy nghĩ xem nên dạy bọn trẻ thế nào nhưng hình như đang gặp khó khăn.

Tô Niệm Cầm nhấn hai âm, ghi chép gì đó rồi
chạm vào phím đàn, cảm thấy không đúng lại bất giác lắc đầu. Tang Vô Yên thấy
anh làm đi làm lại vài lần, cuối cùng cũng hiểu ra tiếng đàn sốt ruột đó từ đâu
tới.

Chỉ thấy hình như anh đã hết kiên nhẫn, bàn
tay viết chữ càng lúc càng gấp, bút ấn càng lúc càng mạnh, cuối cùng mỗi nét
bút đều như muốn rạch nát cái bảng.

Lần cuối cùng, Tô Niệm Cầm phát cáu, đập
mạnh chiếc bút lên tấm bảng.

Tang Vô Yên giật cả mình, lập tức nhận ra
người này rất nóng tính, ngồi một mình cũng nổi cáu được. Cô muốn chuồn ngay
lập tức, tránh bị phát hiện đang nhìn trộm.

Nhưng…

Cô cũng muốn ở lại đây.

Đúng lúc này, bàn tay trái của Tô Niệm Cầm
lướt qua phím đàn, từ phải sang trái rồi từ trái sang phải. Sau khi nhắm mắt
giày vò cái đàn hai ba lần, những ngón tay của anh từ cứng ngắc bắt đầu trở nên
mềm mại, thần sắc cũng trở nên hiền hòa.

Anh thở dài một tiếng, hai bàn tay đặt trên
phím đàn, hơi dừng lại rồi thuần thục chơi một bản nhạc. Bản nhạc đó vô cùng trầm
thấp và chậm rãi, mang hơi hướng nhạc Trung Quốc, lúc này được anh chơi bằng
dương cầm lại có một cảm giác rất khác biệt.

Một bản nhạc rất hay, nếu điền lời phù hợp
có lẽ sẽ càng hay hơn, khi Tang Vô Yên đang nghĩ như vậy thì đột nhiên một cơn
gió thổi qua hành lang, làm rung cánh cửa phòng tập đàn.

Bản lề cánh cửa đã hơi cũ, phát ra tiếng
“két…”.

Tang Vô Yên sợ anh phát hiện ra vội vàng
giữ cánh cửa lại, không cho nó chuyển động nữa. Không ngờ Tô Niệm Cầm đã nghe
thấy tiếng động, tiếng đàn ngừng bặt, anh quay đầu về phía Tang Vô Yên. Gương
mặt anh nhìn về phía cô sau đó hơi nghiêng đầu.

Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy tức giận,
gió thổi làm cánh cửa phát ra tiếng động vốn là một chuyện vô cùng bình thường,
cô lại vẽ rắn thêm chân. Cô vội nín thở, đứng im không dám động đậy. Lúc này
chỉ thấp thoáng nghe thấy tiếng bọn trẻ vẫn đang đọc bài Ngõ Ô Y ở đầu hành
lang đằng kia, ngoài ra chỉ có tiếng gió, tiếng lá ngô đồng khô xào xạc dưới
tầng một, và còn tiếng những cơn gió lạnh chen chúc qua hành lang.

Bỗng nhiên, Tô Niệm Cầm lạnh lùng hỏi: “Ai
ở đó?”.

Câu nói này khiến Tang Vô Yên không kịp trở
tay, liền vô thức trả lời: “Là tôi”.

Một câu trả lời được cả tỉ người Trung Quốc
dùng với tần suất cao nhất, nhưng Tô Niệm Cầm lại nhíu mày, nói: “Cô là Tang…”.

Anh hơi dừng lại, Tang Vô Yên vội mừng rỡ
tiếp lời: “Vô Yên, Tang Vô Yên”.

“Cô ở đây làm gì?”. Tô Niệm Cầm lại chậm
rãi hỏi.

Thấy sắc mặt của anh đã tươi sáng hơn lúc
một mình nổi cáu ban nãy nhiều, cô cũng thẳng thắn đáp: “Tôi ngồi trong văn
phòng đối diện nghe thấy một bản nhạc hay nên tới đây xem sao”.

“Bây giờ tôi đã chơi xong rồi”. Anh nói.

“Sao cơ?”. Nhất thời cô chưa hiểu ý anh.

“Cô có thể đi được rồi”. Nói xong anh quay
đi, lại cầm bút lên.

Tang Vô Yên sững người, không ngờ Tô Niệm
Cầm hoàn toàn không cho cô cơ hội suy nghĩ, bồi tiếp thêm một câu: “Phiền cô
đóng cửa vào”.

Tang Vô Yên máy móc đóng cửa lại, quay trở
lại văn phòng, làm một loạt động tác như có ma xui quỷ khiến. Đến tận nửa phút
sau, tiếng chuông tan học vang lên cô mới tỉnh ra liền nổi cáu: “Có gì ghê gớm
đâu!”, dứt lời còn giơ chân đá cái ghế mây trước mặt một cái cho bõ tức.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.