Chết! Sập bẫy rồi! - Chương 02 - phần 1
Chương
2: Xin việc
Tim tôi
kêu rắc một cái, quả nhiên không thể nói sau lưng người ta được, con người này
cả tháng không có tin tức gì, sao lại xuất hiện lúc này chứ, nhưng bản thân vẫn
theo quán tính giơ một tay lên chào hỏi nhiệt tình: “Hi, em chào thầy ạ”.
Hắn chỉ im
lặng nhìn, mãi tới khi tay tôi cứng đờ mới chịu chuyển tầm nhìn, ánh mắt vẫn
như thường, không có chút tình cảm gì, đảo mắt nhìn xung quanh như không thấy
tôi, rồi quay người đi ra ngoài.
Tim tôi
nhói lên, chỉ cảm thấy trời nghiêng đất ngả, tuyệt vọng dâng tràn, tôi nắm chặt
lấy tay Tiêu Tuyết, lay cật lực: “Tại sao? Tại sao? Thế này là vì sao?”.
Tiêu Tuyết
nheo mắt hỏi: “Mày với bà Cùng Dao(4) có họ hàng với nhau à?”.
(4)
Cùng Dao: Ngôn ngữ mạng chỉ Quỳnh Dao vì phát âm hai từ Cùng Dao và Quỳnh Dao
giống nhau, đều đọc là “qiong yao”. Từ “Dao” cũng có một từ nghĩa là “lay,
lắc”, ý nói là Tần Khanh lắc người Tiêu Tuyết nhiều quá (BTV).
Mặt tôi
xám ngoét như tro: “Tim tao đau quá, hoảng quá, khó chịu quá”.
Tiêu Tuyết
tính đưa tay ra vỗ đầu an ủi tôi.
Tôi yếu ớt
hỏi lại nó: “Mày nói coi, Tống Kim Quy sẽ không vì mấy câu nói của tao mà sửa
điểm lại đấy chứ?”.
Tiêu Tuyết
giật mình, tay hạ xuống đập bốp lên đầu, làm cả mặt tôi úp vào bát mì.
Sau tôi
mới biết, hôm ấy vì phải xử lý mấy chuyện còn lại sau khi nghỉ dạy nên Tống Tử
Ngôn mới quay lại. Một tuần trời từ ngày đó, ngày nào tôi cũng chường mặt tới
chỗ thư ký khoa, tra bảng điểm mà mồ hôi lạnh đổ ròng ròng. Sau đấy, trong
trường xuất hiện tin đồn tôi với thầy thư ký khoa có quan hệ bất chính, ngày
nào cũng diễn trò “sau giờ học” ở phòng làm việc thần thánh trang nghiêm. Thế
nên tôi hứng đủ thứ ánh mắt nghi ngờ của nhân dân toàn khoa, ông thầy kia còn
bị thầy hướng dẫn gọi lên phê bình tác phong làm việc.
Gặp nhau
riết thành quen, thầy thư ký kia vừa hút thuốc vừa hậm hực nói với tôi: “Thật
ra có quan hệ mập mờ với sinh viên cũng là một cách khẳng định sức quyến rũ của
tôi, chỉ cần không bị người ta nắm được nhược điểm thì tôi cũng chả để tâm.
Nhưng sao lại phải dính với cô chứ? Làm giá trị con người tôi xuống dốc không
phanh”.
Nghe đồn
có hôm từ phòng ông thầy đó còn phát ra tiếng nam nữ rên rỉ thở dốc khiến người
nghe phải mặt đỏ tim run. Ngay hôm sau, trên cổ và cánh tay của lão ta xuất
hiện mấy dấu hôn lẫn vệt sưng đỏ khả nghi, khiến cho danh tiếng của tôi càng
ngày càng bay cao bay xa.
Đương
nhiên, với sự quan tâm nhiệt tình này của quần chúng, tôi sẽ không để trong
lòng, chỉ có chuyện duy nhất cần phải lưu tâm là cách đây nửa tháng, thành tích
của tôi là sáu mươi mốt điểm, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon được rồi.
Sống có
gian nan, chết mới an nhàn, đợi kiếp này tôi phải sống khó khăn thì không có
cửa đâu, chết an nhàn thì còn có thể.
Nếu một
người bị Tiêu Tuyết coi thường thì chắc chắn cuộc sống của người đó đã sa đọa
triệt để rồi. Đương ôm máy tính nghe Toko hát thì Tiêu Tuyết đã rút phựt cái
phích cắm ra, trừng mắt nhìn tôi lạnh lùng: “Để không cho mày chết trên giường,
tao quyết định vác theo mày tới hội chợ việc làm”.
Ở ký túc
xá lâu lâu, tôi thực sự cũng nên đi hít thở không khí, hơn nữa, tuy bố mẹ có
thể sắp xếp công việc cho tôi, nhưng tôi cũng muốn tự lập một lần, bèn rời giường
đi với Tiêu Tuyết. Nhưng tới hội chợ việc làm, tôi mới hối hận, cũng cảm nhận
được vô cùng sâu sắc mấy chính sách cơ bản của Trung Quốc - kế hoạch hóa gia
đình tuyệt đối không được thực hiện triệt để. Vốn đã tưởng căng-tin trường buổi
trưa là nơi có mật độ dân số đông nhất thế giới, mấy đứa con gái mua cơm trước
cửa bán là người hoành tráng nhất trên thế giới, tới đây mới biết tầm nhìn của
mình thiển cận, hạn hẹp quá.
Công ty có
thông báo tuyển dụng cũng không nhiều, có khoảng hai mươi công ty xếp thành một
hàng, mà phần lớn toàn là tuyển ở bộ phận tiêu thụ của công ty bảo hiểm. Nói dễ
nghe thì là tiêu thụ, còn nói trắng ra là tiếp thị bảo hiểm. Tôi nhủ thầm: “Một
con sinh viên như mình mà đi tiếp thị bảo hiểm thì có phải là hơi bị coi thường
không chứ”. Vừa nhủ xong thì thấy tờ sơ yếu lý lịch trên cùng của chồng hồ sơ ở
công ty bảo hiểm, tôi lập tức ngậm miệng lại. Vô ý thấy con dấu đỏ chót của
trường đại học XX thần thánh lẫy lừng trên tờ sơ yếu lý lịch đó, trừ việc cúi
đầu ra, tôi chẳng thể làm gì hơn nữa.
Thứ thừa
nhất ở thế kỷ hai mươi mốt là gì?
Nhân tài!
Thứ thiếu
nhất là gì?
Việc làm.
Tôi rất
muốn đi về, nhưng tinh thần dũng sĩ của Tiêu Tuyết lại chọn lúc này mà bùng
phát, dũng cảm nhìn thẳng vào nhân sinh ảm đạm này, hăng hái xông pha, sơ yếu
lý lịch trong tay bay lả tả như tuyết rơi. Chắc mỗi công ty phải nhận được ba
tờ là ít.
Tôi liếc
nhìn năm bản sơ yếu lý lịch trên tay mình, trên đó dán cái ảnh tôi đang sụp mắt
lờ đà lờ đờ, trong lòng tự nhiên thấy xấu hổ vô cùng. Hai đứa học hành chả đâu
vào đâu như nhau, sao lại khác biệt dữ vậy? Thế nên tôi hạ quyết tâm phải thoát
khỏi cái vỏ tự ti không có chí tiến thủ của mình, dũng cảm bước tới trước một
bước. Từ cao tới thấp, từ khó tới dễ, tôi đi tới chỗ tụ tập nhiều người nhất,
đi tới, rồi lại đi tới.
Ngồi tại
bàn tuyển dụng là hai bà chị nhìn rất đẹp, vẻ mặt rất nghiêm túc. Tôi mỉm cười
lấy lòng một cái, cẩn thận đưa bản sơ yếu lý lịch của mình cho họ, cười giả lả
hỏi mấy chuyện của công ty. Tôi hỏi mười câu, hai bà chị kia cũng chẳng thèm
trả lời lại lấy một câu, ngay cả một cái liếc mắt lấy lệ cũng chẳng có, tôi
tròn mắt nhìn bản sơ yếu lí lịch của mình bị họ tiện tay nhét vào chồng lý lịch
cao tới năm mét, cảm thấy mình đã ném ra một cái bánh bao thịt, mà hai bà chị
kia tới ngửi một tí cũng chẳng thèm.
Trước khi
được nếm mùi vị chết đói, tôi hãy còn có khí khái bất khuất, năm bản sơ yếu lý
lịch đều nộp vào những công ty có tiếng tăm lớn chứ không thèm nộp cái nào cho
mấy công ty bảo hiểm kia. Tiêu Tuyết chê tôi quá ngốc quá ngây thơ, cứ lao đầu
nộp hồ sơ cho mấy công ty to, căn bản là khó mà được chọn, có khi người ta vừa
nhìn vào hồ sơ, thấy trường tôi tốt nghiệp đã ném veo vào thùng rác rồi.
Chẳng ngờ
bỗng nhiên hôm sau lại nhận được điện thoại từ công ty hoành tráng nhất, công
ty mà tôi nghĩ là khó có cơ hội nhất.
Thế nên
tôi lựa quần áo rất cẩn thận, còn mượn thêm đôi giày cao gót, xiêu vẹo đi tới
nơi phỏng vấn.
Lúc vào
công ty tôi mới thấy mình xong đời rồi, không nói tới chuyện tư thế, từ lễ tân
tới nhân viên công ty, chỉ cần nhìn đám người toàn là những tinh anh đang đứng
ở hành lang kia, bỗng chốc tôi có ảo giác mình biến thành mấy cái lá cây xanh
mướt, còn họ là những bông hoa muôn hồng nghìn tía.
Một cô
nàng sắc mặt hơi tai tái giống tôi tới bắt chuyện: “Này, chị học ở trường nào
thế?”.
Tôi tự giới
thiệu rồi hỏi lại: “Thế còn chị?”.
“Đại học
XX”. Lời vừa ra khỏi miệng, tôi đã xếp ngay cô vào cái đám hoa rực rỡ bên kia.
Cô cau mày nói: “Chắc lần này tôi không được tuyển rồi, nãy tôi vừa gặp mấy
người là tiến sĩ, nghiên cứu sinh ở trường”.
Tôi nuốt
nước bọt, bắt đầu có cảm giác cô nàng đang ngồi nói chuyện với mình đây biến
thành đám lá cây xanh tươi, còn bản thân mình thì biến thành bãi phân trâu bốc
mùi.
Cô ta cứ
thế ngồi than thở giải tỏa hết lo lắng trong lòng, còn bồi thêm: “Vốn dĩ tôi
còn hơi tự tin, nhưng không biết sao hôm qua lại có tin truyền ra, nói tổng
giám đốc công ty này đích thân phỏng vấn”.
Tôi hỏi:
“Thế không tốt à?”.
Cô đáp:
“Tổng giám đốc công ty này mới từ nước ngoài về, phát âm của tôi để hù người
ngoài nghề còn được, chứ ở trước mặt ông ta thì dùng sao đây?”.
Tôi im
lặng, lừa người ngoài nghề tôi còn làm không nổi, huống hồ là người trong nghề.
Lúc cô nàng kia cứ oán hận mình không chạy được thì tôi bò còn chưa vững nữa
là.
Cô ta nhìn
tôi cười ngượng ngùng: “Phiền chị cầm giùm tôi một lát, tôi vào toilet”.
Tôi ôm túi
xách, tay cầm quyển sổ ghi chú nhỏ của cô ta, quyển sổ tự mở ra, đúng vào cái
trang ban nãy cô ta vừa xem, trên đó là một dòng chữ: “Đáp án chuẩn bị phỏng
vấn bằng Tiếng Anh”. Tôi khẽ ngó nghiêng, áng chừng cô ta còn chưa về, vội vàng
cúi xuống lén học thuộc mấy câu tiếng Anh.
Một đống
người đi vào, rồi lại một đống người đi ra.
Thực ra
con người ta sợ nhất không phải là kết quả, mà là quãng thời gian chờ kết quả
cơ, chết cùng lắm chỉ là một cái chớp mắt, nhưng chờ chết chắc chắn là chuyện
khiến ta sợ hãi nhất. Cho nên lúc tên mình được gọi vào phỏng vấn, tôi lao ngay
vào trong phòng với tinh thần chết sớm siêu thoát sớm.
Xui sao,
tôi quên béng mình đang đi giày cao gót, vội lao vào suýt nữa là bị đo đất, may
là nhanh tay đè được lên cạnh ghế. Tôi lén thở phào, nhanh chóng chỉnh lại tư
thế ngồi đoan trang nhất. “Phì!” - có người cười tôi, tiếng cười này nghe sao
quen tai quá, tôi ngẩng đầu nhìn người phỏng vấn.
Tống Tử
Ngôn đã lâu không gặp, áo quần chỉnh tề đang ngồi trước mặt, nhìn tôi, nửa cười
nửa không.
Tình...
tình hình này là sao?
Một người
đã hói nửa đầu, tuổi cỡ trung niên ngồi ngay cạnh hắn đã dùng hành động để trả
lời cho câu hỏi của tôi, ông ta nghiêng người về phía Tống Tử Ngôn, cung kính
nói: “Tổng giám đốc, bắt đầu thôi”.
Mắt tôi tý
nữa thì lòi luôn ra ngoài, oan gia ngõ hẹp, đúng là oan gia ngõ hẹp, nhưng mà
kiểu này có thể tính là một loại duyên phận không nhỉ? Tôi lại bắt đầu suy
tưởng hão huyền, dù sao chúng tôi đã từng trải qua hơn một tháng trời mệt nhọc
đẫm mồ hôi ở bên nhau. Mà ai cũng biết rồi đó, đãi ngộ ở công ty này tốt tới
mức làm người ta phát rồ lên.
Đương
nhiên, Tống Tử Ngôn không có suy nghĩ giống tôi, hắn cúi đầu lật lật sơ yếu lý
lịch của tôi, trông vẻ như đang xử lý việc công. Hắn đọc lý lịch, chân mày hết
nhíu lại rồi giãn ra, vừa như nghi ngờ, vừa như đang mắc cười, sau đó chậm rãi
đọc lên: “Tính tình thật thà, nhiệt tình giúp đỡ người khác, hạnh kiểm trong
trường rất tốt, thành tích xuất sắc, tính cách cởi mở, có quan hệ tốt với thầy giáo
và các bạn trong trường…”. Hắn khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn tôi: “Cô Tần,
thực tình với lý lịch này của cô tôi có chút nghi vấn”.
Vốn dĩ lúc
nghe hắn đọc cái sơ yếu lý lịch đó lên tôi đã thấy rất xấu hổ rồi, với lý lịch
đó, tôi nghĩ mình có đảm nhiệm luôn công việc của George Bush cũng chẳng thành
vấn đề. Nhưng nghe hắn hỏi thế, tự nhiên tôi lại thấy nóng máu. Lý lịch xin
việc so với ngực nữ minh tinh còn giả tạo hơn, mà đâu chỉ có mình tôi làm thế,
nhòm qua cái lý lịch của Tiêu Tuyết thì hết nhận ra nó luôn, có khi còn tưởng
nhầm là bài phát biểu của Obama không chừng. Hắn thế thì bảo tôi chịu sao cho
được? Tôi bực mình đáp: “Những điều tôi viết trong sơ yếu lý lịch này đều là sự
thật hết”.
Cái gì mà
cởi mở chân thành, vui vẻ giúp đỡ người khác, coi ai có thể đi kiểm chứng nào?
Hắn hắng
giọng: “Cao một mét sáu tám?”.
Tôi đỏ
mặt: “Ầy, là khi đi giày”.
Hắn đảo
mắt nhìn lên đầu tôi, tôi chịu thua: “Giày năm phân không được sao?”.
Hắn nhìn
lại lý lịch, hỏi tiếp: “Thông thạo ba ngôn ngữ?”.
Tôi cúi
đầu, mắt dán vào sàn nhà: “Trung, Anh, Nhật”.
“…*^()(_$%#&%O(_+*&^&*%”
- Hắn tuôn ra một tràng dài.
Tôi ngầm
tán thưởng trong lòng, dễ nghe quá à, quả nhiên là người đã học ở nước ngoài,
phát âm nghe còn hay hơn cả phát âm của thầy giáo mình, chỉ tiếc mỗi điều, tôi
nghe không hiểu lấy một chữ.
Hắn chậm
rãi nói lại một lần nữa, rồi mỉm cười nhìn tôi: “Lần này nghe rõ chưa?”.
Tôi giả đò
đã hiểu, gật đầu.
Hắn đan
hai tay, ngả người dựa vào ghế, nheo mắt nhìn tôi: “Vậy mời cô trả lời”.
Tôi hắng
giọng, cố gắng nhớ lại mấy đáp án học lén khi nãy, tuy chả hiểu hắn nói gì,
nhưng là phỏng vấn mà, chắc cũng na ná như thế thôi, với những chuyện như thế
này tôi rất tự tin.
Cả căn
phòng rơi vào im lặng, mấy người ngồi phỏng vấn há hốc mồm, chỉ có hai người
duy nhất còn bình thường là tôi và Tống Tử Ngôn. Tống Tử Ngôn gật đầu: “Rất
tốt, trả lời rất tốt”.
Mấy người
ngồi bên nghe vậy cằm rớt hết xuống ngực.
Hắn không
để ý, nói tiếp: “Vấn đề cuối cùng, mời cô hãy nói vài câu tiếng Nhật thông
dụng”.
Tiếng Nhật
tôi khá thông thạo, có thể nói, giờ đưa tôi một bộ phim Nhật, chắc chắn tôi có
thể dịch ra ngay. Điều kiện tiên quyết, phim đó phải là nam nam quần nhau trên
giường. Nói mấy câu tiếng Nhật, hay là tôi nói “yamette” nhỉ? Tôi nghiêm túc
suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nhớ lại mấy câu chào hỏi của đôi vợ chồng người
Nhật trong những ngày tháng cực khổ trước kia, tuy không biết nghĩa cụ thể,
nhưng vẫn phát âm theo.
Tống Tử
Ngôn ngây người ra như bị thất thần, trong mắt dường như có sóng nước dịu dàng
đang chuyển động, cứ thế nhìn tôi thật lâu, tới lúc cả người tôi bị hắn nhìn
tới cứng đơ, Tống Tử Ngôn mới mỉm cười: “Chúc mừng, cô đã trúng tuyển”.
Tôi đờ
người ra, có chút không thể tin được, mấy người phỏng vấn cằm rớt lộp bộp xuống
đất.
Tới khi
hoàn hồn, tôi mới vội vàng cúi đầu: “Cảm ơn, cảm ơn”. Sung sướng đứng lên ra
về. Tới lúc đến gần cửa, giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn lại vang lên:
“Còn một chuyện nữa”.
“Chuyện gì
ạ?” - Tôi quay đầu lại hỏi.
Hắn lại
tuôn ra một tràng nữa, nghe rất quen tai, là câu ban nãy hắn mới hỏi tôi đây
mà. Tôi nghi hoặc nhìn hắn, không lẽ muốn mình trả lời lại lần nữa?
“Câu này
có nghĩa là, cô có biết trang phục của mình hôm nay rất xấu không?”. Hắn thản
nhiên nói, khóe miệng nhếch lên trước ánh mắt tức giận của tôi: “Còn nữa, câu
này là tiếng Pháp”.
Tuy rằng
rất mất mặt, nhưng chính thức được nhận vào công ty khiến lòng tôi lâng lâng,
chút mây đen nho nhỏ này sao che nổi ánh dương xán lạn. Tuy rằng bị Tiêu Tuyết
ấm ức chê là đồ tiểu nhân đắc chí, nhưng đắc chí kiểu này thì bảo tôi đi làm
tiểu nhân cũng được. Tôi nghĩ căn bản không phải ở mình, then chốt chính là
Tống Tử Ngôn, tuy mồm miệng ác ý một chút, lòng dạ đen tối một chút, nhưng cũng
có lòng chiếu cố tới học sinh cũ của mình. Dựa vào tình nghĩa bạn bè lâu năm
của tôi với Tiêu Tuyết và thái độ của nó với tôi sau này, tôi bèn gọi điện cho
thầy giáo cũ, sếp của sếp của sếp mới: “Thầy Tống, à không tổng giám đốc”.
Giọng hắn
nghe uể oải: “Có chuyện gì không?”.
Tuy hắn
không thấy tôi, nhưng tôi vẫn nở nụ cười rất nịnh nọt: “Không có chuyện gì, lâu
ngày không gặp nên rất nhớ thầy thôi”.
Hắn im
lặng một lát rồi mới nói: “Cô cũng biết lâu ngày rồi, sao giờ mới gọi điện tới
hả?”.
Tôi tìm lý
do: “Chỉ vì dạo này em hơi bận thôi, nhưng nỗi nhớ thầy trong em vẫn cuồn cuộn
chảy như nước sông Trường Giang”.
Hắn nghiêm
túc hỏi: “Nhớ tôi cái gì, muốn tập thể dục buổi sáng lại chứ gì?”.
Lần thứ
hai tôi bị hắn làm nghẹn họng.
Hắn lại
hỏi: “Nếu nhớ tôi, sao lâu thế mà vẫn không thèm gọi điện cho tôi hả?”.
Hắn chắc
chắn có vấn đề về giao tiếp, mỗi lần mở miệng đều khiến người nói chuyện với
mình á khẩu nói không nên lời.
Im lặng
một lúc, hắn lại nói: “Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây”.
Tôi cảm
thấy rất khó mở lời, không còn cách nào khác, đành lờ tịt Tiêu Tuyết ở bên đang
nháy mắt ra hiệu: “Vậy tạm biệt tổng giám đốc”.
Hắn ừ một
tiếng.
Tôi run
rẩy buông di động xuống đã thấy ngay cặp mắt tức giận của Tiêu Tuyết: “Tần
Khanh!”.
Tôi giơ
tay lên: “Không phải tao không muốn nói, mày cũng nghe rồi còn gì, căn bản là
lão ấy không cho tao cơ hội mở mồm mà”.
“Thế cũng
không được!”. Tiêu Tuyết nheo mắt: “Không có điều kiện cũng phải vượt khó mà
đi, dưới đạn khói quân thù nói chuyện nhân tình”.
Tôi đau
khổ: “Tao cũng muốn thế, nhưng mà thực không mở miệng được, nếu không mai tao
lại gọi điện tiếp, thế được không?”.
Nó cụt
hứng quay về giường: “Chỉ có thể thế thôi”.
Khủng
hoảng tài chính đụng trúng đầu chúng tôi, vận số Tiêu Tuyết đen đủi không được
như tôi, đương nhiên là buồn rồi. Nhìn nó nằm trên giường, nhớ lại mấy tháng
trước hai đứa còn sống vô lo vô ưu, tự nhiên thấy buồn vu vơ, cũng từ từ ngồi
xuống giường. Bây giờ mới để ý màn hình di động vẫn sáng như cũ, hóa ra ban nãy
tôi quên ấn nút kết thúc cuộc gọi.
Thế sao
Tống Tử Ngôn vẫn không cúp máy?
Tôi áp di
động vào tai, lên tiếng: “A lô?”.
Bên kia
trả lời lại rất nhanh, giọng đanh mà lạnh lùng: “Có phải bạn của cô cũng muốn
tới công ty tôi làm việc?”.
Tự hắn nói
ra, tôi vội vàng nói tiếp: “Vâng, vâng, thầy Tống, đều là sinh viên của thầy cả
mà, thầy sắp xếp chút đi”.
Một lát
sau, hắn mới chậm rãi hỏi: “Cô gọi điện cho tôi là vì chuyện này hả?”.
Tôi thuận
thế nịnh nọt thêm: “Thầy đúng là anh minh cơ trí…”. Lời còn chưa dứt, di động
đã vang lên mấy tiếng “tút, tút, tút” kéo dài.
Chậc chậc,
lần này cúp máy nhanh thật.
Ôi chao
ơi, thầy cũ sếp mới của tôi, anh cứ hỉ nộ vô thường thế làm cái gì?
Tuy nhủ
thầm trong lòng như thế, nhưng nỗi sung sướng lần đầu đi làm đã đè chết bài học
đau thương trong dĩ vãng, ba ngày sau, tôi vận bộ đồ công sở màu đen tới công
ty.
Lần này
công ty tuyển rất nhiều nhân viên mới, cũng phải trên hai mươi người, có thể
nói lần này là thay máu, thế nên lúc chúng tôi tới nhận việc, công ty còn mở ra
cái gì đó đại khái là đại hội động viên. Mấy vị sếp lớn mặc đồ Âu, đi giầy da
ngồi trên khán đài, tuần tự đứng dậy phát biểu, nói đi nói lại cũng chỉ loanh
quanh mấy chuyện như là nền kinh tế toàn cầu hiện nay ảm đạm tới mức nào, thế
mà lũ nhân viên mới như chúng tôi có thể vào làm việc trong một công ty hiện
đại tốt đẹp cỡ này là may mắn biết bao, vân vân và mây mây.
Đúng là
toàn những câu buồn ngủ, nhiều người đã lôi di động ra ngồi ngay đó chơi điện
tử hoặc chat QQ. Là nhân viên mới, tôi còn muốn giữ lại chút hình tượng tốt đẹp
về mình, cố nhịn cái tay ngứa ngáy, ngồi nghiêm chỉnh, hai mắt sáng ngời giống
con mèo đen nhạy cảm. Tống Tử Ngôn cũng ăn mặc trang trọng ngồi trên khán đài,
ngay đúng chỗ bắt mắt nhất, hắn ngồi giữa một đám lão già bụng to đầu hói trông
chẳng khác nào trăng giữa bầy sao.
Hình như
hắn cũng hơi chán, cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay, quay quay cây bút. Đèn sân
khấu rọi thẳng vào người hắn, đúng là minh chứng tốt nhất cho mấy chữ “trẻ tuổi
tài cao, dung mạo đẹp đẽ”. Rõ ràng không hề thay đổi, nhưng cảm giác nhìn Tống
Tử Ngôn ở đây hoàn toàn khác với lúc nhìn hắn ở trường, trầm tĩnh mà sắc sảo,
khí phách nhưng vẫn thản nhiên. Thế này hắn không còn là thầy giáo đã từng đốt
cháy tâm hồn của bao sinh viên trong trường, mà đã trở thành con quỷ hút máu
chuyên bóc lột nhân dân lao động!
Ngay lúc
bao tử của mọi người đã bắt đầu kêu ọt ọt phản đối, cái lão giám đốc đang phát
biểu mới rề rề nói: “Sau đây mời tổng giám đốc công ty lên phát biểu”.
Tiếng dạ
dày kêu réo cùng với tiếng vỗ tay hợp lại nghe ra cũng khá là sôi nổi.
Tống Tử
Ngôn đứng dậy nói: “Những gì cần nói thì mọi người đã nói hết rồi, tôi chỉ bổ
sung thêm một chuyện quan trọng nhất nữa thôi”.
Boss lớn
nhất mở miệng vàng, mọi người ai cũng nín thở đợi chờ.
Yên lặng
ba giây, hắn mỉm cười đảo mắt nhìn quanh một vòng: “Lần này công ty chi tiền,
mời mọi người tới nhà hàng XX ăn tiệc đón nhân viên mới”.
Tiếng vỗ
tay vang lên như sấm, mắt rưng rưng, tôi cũng vỗ theo tới đỏ cả hai tay.
Giữa tiếng
vỗ tay vang dội, Tống Tử Ngôn phóng khoáng bước đi, cô nhân viên mới được tuyển
vào cùng tôi đứng cạnh mặt đỏ lên: “Tổng giám đốc của chúng ta đúng là quá đẹp
trai!”.

