Lão gia có hỉ - chương 34

Chương 34 Kiều Tứ nhà ta là một đồ đệ giỏi a...

Lần đầu gặp mặt Kiều Tứ nhà ta, tuy hắn vẫn đeo nửa chiếc mặt
nạ, đôi môi mím chặt, không tùy tiện nói cười, lạnh lùng như băng giá, nhưng từ
đôi mắt trong trẻo ấy ta đã nhìn ra bản chất của con người hắn, cũng tại ta,
nhìn ra bản chất của hắn thì thôi đi, thật không nên trêu chọc đến hắn.

Chuyện cũ giữa ta và Kiều Tứ, nói theo kiểu của tiểu thuyết
thoại bản là nữ chính trong lúc chữa thương, thay thuốc cho nam chính đã nảy
sinh tình trạng lau súng cướp cò ...

Hầu như tất cả những tổ chức biến thái đều dùng độc dược để
khống chế thuộc hạ, Ám môn cũng không ngoại lệ, thật ra ta nên sớm nghĩ đến,
lúc Đường Tư giải độc cho Kiều Vũ thần sắc hắn vô cùng cổ quái, hai người mơ hồ
như đạt thành một loại hiệp nghị nào đó rất ăn ý, thậm chí Đường Tư còn nhường
nhịn Kiều Vũ ở một mức độ nào đó... Cảm giác này cứ như là: hắn chưa từng sống
khoái hoạt lấy một ngày, ta cần gì phải so đo với một người sắp chết.

Sau đó về lại đế đô, lúc trốn tránh truy binh ở trong cung gặp
được Yến Ly, nếu không vì Yến Ly không thèm giúp hắn giấu diếm, chỉ sợ hắn sẽ
giấu ta đến chết. Hắn chính là một người như thế, nếu nói sư phó giỏi dùng nụ
cười che giấu cay đắng, thì hắn cũng quen dùng trầm lặng để đối mặt với giày
vò.

Độc dược của Ám môn giống như sự tồn tại của tổ chức này, biến
thái đến cực điểm, không có giải dược, chỉ có thể dùng một loại độc dược khác để
áp chế độc tính, mỗi tháng ba liều thuốc, nếu không độc tính phát tác, đau đến
không còn muốn sống nữa, như ruột gan đứt từng đoạn, hàng vạn con kiến cắn phá
trái tim, róc xương rút gân, từng có người cố gắng thoát khỏi tổ chức, miễn cưỡng
chịu đựng cái loại đày đọa này, rốt cuộc vẫn lựa chọn cách tự sát. Loại đau đớn
này cho dù có ngất đi cũng sẽ vì đau mà tỉnh lại, nói như Yến Ly, là loại đau đớn
trực tiếp kích thích thần kinh, dù cho đã từng chịu đựng qua trong quá khứ,
cũng sẽ rất có thể trở nên rối loạn thần kinh mà phát điên...

Độc phát đến ngày thứ bảy, Yến Ly dùng dây thừng trói chặt hắn,
tháo khớp hàm hắn để đề phòng hắn cắn đứt đầu lưỡi, lại dùng bốn mươi chín cây
kim châm được ngâm trong thuốc tê mạnh nhất châm vào đại huyệt toàn thân hắn,
miễn cưỡng kềm chế phần nào dược tính. Ta bị đuổi ra ngoài, lý do là sợ ta chịu
không nổi mà phát điên trước...

Ta ngồi ngoài cửa nghe âm thanh trong phòng, trái tim như bị
treo giữa không trung. Ta không thể tưởng tượng được sự đau đớn mà hắn phải chịu
đến mức nào, ta chỉ bị rớt một cái răng cũng đã rên hừ hừ hai ba ngày, nếu bắt
ta phải chịu đựng sự giày vò như thế, ta nhất định thà chết cho xong. Mà Kiều
Vũ, như Yến Ly đã nói, hắn là người đã quen thói nhẫn nhịn chịu đựng, nói không
chừng sẽ tạo ra kỳ tích.

Ta oán hận trừng mắt nhìn hắn, cảm thấy đại phu đều là những
tên đồ tể máu lạnh, nói chuyện không có tình cảm gì cả.

Độc phát ngày thứ nhất, ta ôm đầu gối ngồi ngoài cửa kể lại
tỉ mỉ chuyện thơ ấu của mình hòng muốn di dời sự chú ý của hắn, cũng không biết
là cách này có hiệu quả gì hay không, Yến Ly nói, ngày thứ nhất là đau nhẹ nhất,
sau đó mỗi ngày một đau đớn hơn.

Ngày hôm sau, chuyện cũ của ta đã kể hết, lúc này mới phát
hiện cuộc đời mình thật chả có gì hay để kể.

Ngày thứ ba, ta bắt đầu cất tiếng ca, là bài ca ta tự sáng
tác thuở còn thơ ấu, Yến Ly nói, ngươi đừng giày vò hắn thêm nữa ...

Ngày thứ tư, ta thừa lúc Yến Ly mở cửa vào phòng mà lén nhìn
qua khe cửa, chỉ thấy Kiều Vũ bị trói trên giường, vẫn không nhúc nhích, không
biết tình trạng ra sao.

Chỉ còn lại ba ngày cuối cũng là ba ngày quan trọng nhất, Yến
Ly tẩm cả người Kiều Vũ vào bồn nước thuốc, phía dưới còn cho thêm củi lửa vào
nấu, ta nghẹn họng nhìn trân trối: "Ngươi muốn nấu hắn?!"

Hắn khinh thường liếc ta một cái. "Ngươi biết cái gì,
cách này có thể thúc đẩy dược tính thấm vào cơ thể mau hơn, giảm đau!"

Lúc đó, thân phận của Yến Ly vẫn là giả mạo Thái y trong
cung, độc phát đến ngày thứ bảy, chính là thời điểm quan trọng nhất, đột nhiên
truyền tới thánh chỉ bảo rằng bệnh tình của Hoàng đế trở nên nguy kịch, Yến Ly
vội vàng bị triệu đi, không còn cách nào khác phải thả ta vào trong phòng để ta
chăm sóc Kiều Vũ, hơn nữa cho dù xảy ra bất kỳ chuyện gì đi nữa ta cũng không
được xúc động.

Ta nhận lời, theo chỉ thị của hắn châm thêm củi lửa, tăng
nhiệt độ bồn nước thuốc.

Kiều Vũ bị hắn chế ngự thân thể, hai mắt nhắm nghiền, chỉ có
thể ngâm mình trong nước nóng, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, môi dưới run
rẩy, thân thể khẽ co rút như đang rất lạnh.

Ta nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Kiều Vũ..."

Hắn hình như nghe được, lông mi khẽ run lên nhưng vẫn không
mở mắt.

Hắn cởi trần ngâm trong nước thuốc, chỉ lộ ra từ xương quai
xanh trở lên, một vài vết sẹo lờ mờ có thể nhìn thấy rõ. Lúc ta thêm củi vào lò
bất chợt xoay đầu lại, thấy dấn ấn lông chim sau vai hắn, tự nhiên cảm thấy rất
quen mắt, nhưng nhất thời nghĩ không ra là đã gặp qua ở đâu.

Gần trưa, hắn co rút càng ngày càng mạnh hơn, sắc mặt chuyển
từ trắng bệch sang đỏ hồng, ta thầm lấy làm kinh ngạc, không biết phải làm như
thế nào, chỉ có thể gọi tên hắn "Kiều Vũ, Kiều Vũ..."

Đột nhiên hắn mở to mắt, hai mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm ta,
ta lại càng hoảng sợ, giật nảy mình nhảy bật lên khỏi mặt đất. "Ngươi có ổn
không?"

Hắn không đáp lại, có lẽ căn bản là không nghe thấy ta hỏi
gì, chỉ thống khổ nhắm mắt lại, sau đó chợt mở to mắt ra, toàn bộ đầu kim châm
bị chân khí trong cơ thể hắn bức ra hết, ta kinh hãi lùi về sau một bước, đúng
lúc này bồn tắm nổ tung, thuốc đổ tung tóe làm tắt cả củi lửa. Kiều Vũ chỉ mặc
một chiếc khố, nửa người trên phủ kín đầy vết thương và những điểm hồng quỷ dị,
những điểm hồng này đỏ thẫm giống như máu sắp sửa trào ra ngoài.

Ta bị cảnh tượng trước mắt dọa đến ngây ngẩn cả người, tưởng
rằng Kiều Vũ phát điên, không ngờ ngay sau đó hắn yếu ớt ngã xuống đất, cả người
cuộn tròn rút lại thành một cục, không ngừng co giật, trong cổ mơ hồ tràn ra tiếng
nức nở như dã thú đang bị thương.

Ta vội vàng tiến lên đỡ hắn "Kiều, Kiều Vũ!" Thân
thể hắn nóng như bị bỏng, ta cũng không để ý nhiều, nâng hắn lên giường, đột
nhiên phát hiện cằm của hắn đã trở về vị trí cũ không biết từ lúc nào, đang cắn
chặt môi dưới, ta sợ hắn cắn trúng đầu lưỡi nên tiện tay cầm gói thuốc nhét vào
trong miệng hắn.

"Kiều Vũ, há miệng ra nào! Ngoan, há miệng ra, đừng cắn
chính mình!" Ta cũng không biết hắn có nghe ta nói gì hay không, khẽ vỗ nhẹ
gò má hắn, không hiệu quả, chỉ có thể bóp chặt xương cằm của hắn, ép hắn há
miệng, nhét gói thuốc vào. Môi dưới hắn lúc này đã huyết nhục mơ hồ.

Nhìn tay chân hắn co giật đến mức như bắn lên từ trên giường,
ta lại ôm chăn bông đến đè hắn xuống, điệu bộ hắn bây giờ chẳng khác nào bệnh
nhân lên cơn nghiện. Gáy hắn đập mạnh xuống ván giường phát ra âm thanh bình
bình, nửa người trên giật bắn lên khỏi giường, bị ta liều chết đè lại. Hắn trợn
trừng đôi mắt đỏ sậm không có tiêu cự, lồng ngực phát ra thanh âm quỷ dị, ta đè
bờ vai hắn lại, cố kềm chế nỗi sợ hãi và đau lòng, cắn răng nói: "Kiều Vũ,
ngươi ráng chịu một chút, sắp xong rồi! Qua lần này sẽ bình phục thôi!"

Hai tay hắn cào trên ván giường sâu vào gỗ ba phân, mười
ngón tay chảy máu đầm đìa. Ta không còn tay nào rảnh để giữ tay hắn lại, chỉ có
thể không ngừng kêu bên tai hắn: "Ôm lấy ta, ôm lấy ta!"

Ánh mắt hắn dần dần rơi xuống trên mặt ta, nhưng vẫn tiếp tục
không nghe được ta nói gì.

Lúc Yến Ly trở về tựa hồ như thời gian đã trôi qua mấy trăm
năm, hắn vừa vào nhà mặt đã biến sắc, rút mấy cây kim châm châm xuống, xách ta
lên ném qua một bên, gào to: "Mau nấu nước nóng!"

Ta không có thời gian suy nghĩ nhiều, vừa lăn vừa bò lảo đảo
nghiêng ngả chạy ra, chỉ biết nấu nước nóng, nấu nước nóng...

Đợi ta nấu xong nước rồi quay trở lại, Kiều Vũ đã lâm vào
hôn mê. Yến Ly đầu đầy mồ hôi đang nhắm mắt dưỡng thần.

Ta run giọng hỏi: "Hắn không sao chứ..."

"Đợi hắn tỉnh lại." Yến Ly nhắm mắt lại nói
"nếu như không bị điên thì không sao. Hắn ý chí kiên cường, tinh thần mạnh
mẽ như vậy, có lẽ có thể vượt qua."

Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi "Vậy còn nước nóng..."

Giờ hắn mới mở to mắt ra, nói "Đem vào phòng ta đi, ta
muốn tắm."

Ta: "..."

Nể tình hắn cứu Kiều Vũ, ta không so đo nhiều với hắn, mang
nước ấm qua phòng hắn xong, ta trở lại phòng của Kiều Vũ, quét dọn, giặt giũ đệm
chăn, mệt mỏi đến mức toàn thân đau nhức, sau đó mới ngã ngồi trước giường hắn.

Lúc rượt đuổi truy bắt nhau, ta vẫn cảm thấy hắn rất quen,
có cảm giác thân thiết kỳ lạ. Không rõ một thiếu chủ Ám môn như hắn sao lại đối
xử tốt với ta như vậy, thậm chí có thể vì ta mà thoát ly tổ chức Ám môn, mãi đến
lúc vừa rồi khi nhìn thấy dấu ấn lông chim, chút hồi ức xa xưa mới dần dần hiện
rõ. Dấu ấn hoa lệ như thế, cả đời này ta chỉ gặp qua một lần, đó là lần dạ
thám đại nội trước đây, ta gặp được một tiểu công công thương tích đầy mình...

Đột nhiên, ta muốn kiểm tra hắn một chút...

Chẳng lẽ hắn chính là tiểu công công ta đã gặp lúc còn nhỏ?
Chẳng lẽ Ám môn biến thái đến cực độ, thực thi cung hình đối với thuộc hạ? Theo
ta được biết, sức chiến đấu của công công đều rất mạnh mẽ, bởi vì bọn họ ít hơn
người bình thường một nhược điểm trí mạng. Những ám chiêu mà ta khá thích sử dụng
như Hầu Tử Thâu Đào, Thiên Tàn Địa Khuyết...đối với bọn họ đều vô hiệu. Hơn nữa,
không phải ai đó đã nói "Dục luyện thử công, tất tiên tự cung"
sao...(Tạm dịch: Dục luyện thử công, tất tiên tự cung = Muốn luyện công phu
này, đầu tiên là phải tự thiến.)

Chẳng lẽ... Chẳng lẽ...

Ý nghĩ này gặm cắn trái tim ta a, nhưng ta thật sự quá mệt
mỏi, thế là nhắm mắt lại nằm bò bên mép giường ngủ đi, trong lòng thầm nhủ, đợi
tỉnh lại kiểm tra xem...

Báo cáo nội dung xấu