Lão gia có hỉ - chương 40 part 1

Chương 40

 

"Hừ." Nghĩ đến Yến Ngũ, trong lòng ta lại không mấy
dễ chịu, câu trả lời của Tứ nhi vẫn hợp ý ta hơn, hắn cũng giống như Đường Tam,
ngoài ta ra, bọn hắn cơ bản sẽ không để ý đến nữ nhân nào khác, huống chi là Bạch
Sanh Sanh còn có ý đồ khác ngầm che giấu. "Tối này ở chỗ Yến Ngũ ta đụng mặt
nàng ấy, vì có chút bất hòa nên mới cố ý thăm dò nàng ấy thử một chút."

Lại nói tiếp, dù cho chỉ là sờ mó bàn tay của nàng ta, nhưng
cử chỉ như thế, nam nhân khác không thể làm được. Dịch dung có thể lừa người,
nhưng bàn tay lại rất khó giả mạo, một người đã từng làm qua những gì, nhất định
sẽ lưu lại dấu vết.

"Lẽ ra, nàng ấy là đồ đệ của Quỷ Y, bàn tay cũng sẽ
càng giống như bàn tay của Yến Ngũ, cho dù không phải loại mềm mại không xương,
cũng không thể đầy vết chai sạn như bàn tay của nam tử hán được. Thế nhưng bàn
tay của nàng ấy lại giống như bàn tay của chàng, cũng có rất nhiều vết sẹo li
ti khiến ta vừa sờ phải là lập tức nghĩ đến chàng. Sau đó, nàng ấy rút tay về cực
nhanh, trốn đến bên cạnh Yến Ngũ, ta lại phát hiện thêm một điều nữa, chỗ nàng ấy
đứng rất là đặc biệt a..." Ta lắc lắc đầu thở dài, thói quen của một người
thật rất khó sửa đổi. "Chỗ nàng ấy đứng, cũng như chàng, theo bản năng
không đưa lưng về phía người khác, thân hình hầu như không một chút sơ hở nào,
tư thế đứng như thế, trừ phi đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, nếu không sẽ
không thể phản ứng vô cùng tự nhiên và dứt khoát đến vậy. Nữ nhi của Quỷ Y sao
lại có thể trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như thế chứ?"

Ta giơ bàn tay lên đặt dưới mũi khẽ ngửi, rũ mi mắt xuống
nói tiếp "Nếu thật xuất thân từ nghề y, quanh năm ngâm tẩm thảo dược, ít
ra trên bàn tay cũng phải giống như Yến Ngũ, có mùi dược ngấm vào tận xương,
nhưng vì sao trên thân nàng ấy có mùi thuốc mà bàn tay lại không có? Nàng ấy
tuy nhớ mang theo thảo dược trên người để che đậy, nhưng rốt cuộc cho dù cẩn thận
mấy cũng sẽ có sai sót."

"Phản Thủ Bán Nguyệt Đao, Mân Việt quốc..." Ta
giương mắt nhìn Kiều Tứ, khẽ cười nói "Tứ nhi, chẳng lẽ người này cùng nghề
với chàng hay sao?" Vừa nói xong, ta lập tức cảm thấy hối hận, từ trước đến
giờ ta biết Kiều Tứ rất để ý đến xuất thân của hắn, nhất thời quên mất, nói bậy
nói bạ, vạch lại vết sẹo của hắn...

Liếc mắt thấy hắn không có phản ứng gì khác lạ, chắc có lẽ
là thân phận của Bạch Sanh Sanh đã thu hút hết sự chú ý của hắn.

"Nói như nàng, thân phận của nàng ta quả thật rất đáng
khả nghi. Chẳng lẽ là dịch dung?" Kiều Tứ cau mày nói.

"Ta xem rồi, không giống dịch dung..." Rất khó
phân biệt "Cũng có thể là do tối quá nhìn không rõ, nhưng mặt nàng ấy
không để lại chút dấu vết dịch dung nào. Tuy thế, ánh mắt của nàng ấy lại không
thể lừa người. Sư phó nói ”tồn hồ nhân giả, mạc lương vu mâu tử”, một nữ nhân
có đôi mắt như thế sao có thể là dạng tiểu bạch thỏ được." (Tạm dịch: tồn
hồ nhân giả, mạc lương vu mâu tử = con người có rắp tâm gì đều thể hiện lên ánh
mắt)

Kiều Tứ hỏi tiếp: "Bọn Nhị công tử có biết không?"

Nghĩ đến chuyện này, trong lòng ta lại chùng xuống, nhìn ánh
nến mà nghẹn lời: "Ngay cả ta mà còn không giấu được thì làm sao có thể
qua mặt loại lão yêu ngàn năm như Đào Nhị... Yến Ngũ đang lúc thương tâm, ngay
từ đầu có lẽ có chút sơ xuất, nhưng với sự mẫn tuệ của hắn, tất nhiên cũng đã
phát hiện ra từ sớm. Mới vừa rồi Bạch Sanh Sanh đến Yến viên tìm hắn, ta vốn
tính ngủ lại Yến viên, Yến Ngũ muốn bố trí Bạch Sanh Sanh nên mới đuổi ta
đi." Nói tới đây, ta buồn bã thở dài "Nếu ta không có chuẩn bị tâm lý
từ trước, chỉ sợ đã uất ức đến hộc máu rồi. Đào Nhị và Yến Ngũ tính toán gì đó,
xem ra là không muốn cho ta biết, nhưng ta đoán, đơn giản bọn hắn muốn tương kế
tựu kế, dẫn rắn ra khỏi hang. Tuy trong lời nói của Đào Nhị có nhiều chỗ lấp liếm
che đậy, nhưng cũng có thể nghe ra, đối phương huyết tẩy Hoàng Hoa cốc, không
chỉ vì thù hận, mà là vì vật gì đó. Nếu bọn chúng không tìm thấy nơi Hoàng Hoa
cốc, nhất định sẽ xuống tay từ chỗ của Yến Ngũ..." Yến Ngũ của ta a, chẳng
lẽ hắn nhất định muốn dùng bản thân mình làm mồi dụ con rắn lớn sao?

"Có cần ta phái thêm người lén theo bảo vệ hắn?"
Kiều Tứ đề nghị.

Ta khoát tay áo "Không cần." Có chút uể oải thở
dài "Yến Ngũ tuyên bố không cho ta nhúng tay vào, Đào Nhị cũng không muốn
cho ta biết, mở miệng ra là trấn an ta, ngầm nhắc nhở ta không được gây thêm
phiền phức. Đào Nhị tự có cách sắp xếp, ta tội gì tự cho là thông minh làm loạn
ván cờ của hắn. Aizz..." Ta buồn bã thở dài "Phải giả vờ để Đào Nhị
không biết là ta biết thật khó a."

Kiều Tứ mím môi nói: "Ta hiểu, nàng muốn giả bộ hồ đồ để
thăm dò rõ âm mưu."

Ta ồ lên một tiếng, liếc xéo hắn: "Câu này không có
phong cách của sư phó."

Kiều Tứ hơi có chút thẹn, đỏ mặt nói: "Đây là Liên nhi
lén nói sau lưng nàng ..."

Quả nhiên, vẫn là nữ nhân hiểu rõ nữ nhân nhất, Liên nhi nhà
chúng ta a, hừ hừ, nếu ta là nam nhân ta nhất định yêu nàng chết mất!

"Tứ nhi, chàng biết là được rồi. Có những chuyện ta thật
không muốn biết, có những chuyện ta biết mà không thể nói ra, còn có những chuyện
ta biết nhưng chỉ có thể nói với người nào đó mà thôi." Chuyện này ta
không thể nói với Đường Tam, theo tính tình của hắn, chỉ sợ hắn nhất định sẽ đả
thảo kinh xà, nói với sư phó cũng như không, chỉ có Kiều Tứ là có thể lý giải
được tình hình, trầm tĩnh bình thản, giữ được bí mật.

"Vậy nàng định làm gì, vẫn giả bộ hồ đồ như cũ?"
Kiều Tứ lấy thêm một chiếc mền trong ngăn tủ ra, vừa trải lên giường vừa hỏi
ta.

Ta lăn vào trong chăn, nằm nhoài người trên giường, chống cằm
trầm tư nói: "Nín nhịn như vậy, ta rất khó chịu a..."

Nghĩ đến Yến Ngũ của ta đang nằm trước miệng rắn, trong lòng
thật bất an lắm lắm, dù biết Đào Nhị có sắp xếp tính toán, sẽ không để Yến Ngũ
bị thương, nhưng còn vết thương trong lòng thì rất khó nói.

Biết rõ thân phận đối phương khả nghi, thậm chí có thể là
hung thủ chân chính, nhưng tự bản thân lại phải cố giả vờ như không có gì mà
nhu thuận hòa hoãn, trong lòng hắn có lẽ càng bực tức hơn nhiều so với ta. Còn
vị mỹ nhân độc địa như rắn rết kia, mục đích của ả là gì đến bây giờ vẫn còn
chưa sáng tỏ.

...”Ta tưởng rằng... Ngươi và Đào trang chủ mới là...”...

Ả nữ nhân kia, dùng giọng điệu vô tội, mờ mịt nói ra lời nói
đó, là vô tâm hay là cố ý? Lúc đó vẻ mặt buồn bã ảm đạm của Yến Ngũ cũng không
phải giả vờ ...

"Tứ nhi, chuyện này chàng và ta biết là được rồi, nhất
quyết không thể nói ra. Mấy ngày sắp tới để xem yêu nữ kia có động tác gì bất
thường không đã, chỉ sợ ả ta âm mưu tấn công vào mặt tâm lý trước!"

Nhà này vốn đã có vết nứt sẵn, sẽ chịu không nổi sự châm
ngòi chia rẽ nữa a...

Tên Bạch Cốt tinh khoác lớp da người này, muốn ăn thịt Đường
Tăng là Yến Ngũ nhà ta, Tôn gia gia ngươi vừa mở cặp pháp nhãn đã biết ngươi là
yêu quái, ba nhát gậy này, rốt cuộc là nên đánh xuống hay không?

Sáng sớm hôm sau, ta chưa tỉnh ngủ đã nghe được tiếng chuông
đinh đinh đang đang truyền tới từ xa xa, mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời
đã sáng trưng, chẳng biết Kiều Tứ đã dậy từ khi nào, trên giường phía bên cạnh
trống rỗng.

Một mình ta vô cùng buồn chán rời giường rửa mặt, ăn điểm
tâm đến no căng, nha hoàn ở cạnh bên hầu hạ, ta bưng chén cơm lên, thuận miệng
hỏi một câu: "Bên ngoài đang làm gì đó, sao lại ồn như thế?"

"Hôm nay bắt đầu làm pháp sự."

Nha hoàn vừa đáp xong, ta tinh mắt liếc thấy, trong không
khí mờ mịt hỗn loạn, tiểu tử Lưu Triệt đang nấp trong bóng tối ho sù sụ - xem
đi, tự mình làm mình sặc rồi phải không.

Ta thấy hắn ho đến sắc mặt trắng bệch, trong lòng thầm lắc đầu,
đúng là tự tác nghiệt không thể sống mà.

Lưu Triệt dễ dàng bình ổn lại hô hấp, đứng thẳng người lên,
xoay thân lại phát hiện ra là ta đang nhìn hắn, bèn nở một nụ cười thân thiện với
ta từ xa, ta cắn môi, quay mặt đi không thèm nhìn hắn nữa.

Tuy giờ không có Đường Tam, Kiều Tứ ở đây, nhưng để tránh
sau này bọn hắn biết lại nổi cơn tức giận, ta vẫn nên giả lơ nhìn mà như không
thấy đối với Lưu Triệt. Cũng không thấy mặt hắn, chắc là hắn đã bỏ đi rồi, ta
bèn quay đầu lại, ai dè hắn đột nhiên tới gần sát bên làm ta giật nảy mình.

"Ngươi muốn làm gì?!" Ta nhìn xung quanh, thấy chỉ
có một tiểu nha đầu đang đứng bên cạnh, không an toàn lắm...

"Ta đang xem tướng giùm lão gia ngươi." Hắn lại bắt
đầu sắm vai một vị thầy bói dạo, ta không thể không bội phục sự đam mê nghề
nghiệp của hắn a.

"Người muốn xem tướng cho ta rất nhiều." Ta hừ một
tiếng, ngoảnh đầu đi, không thèm để ý đến hắn. Nói về xem tướng, chưa chắc hắn
lợi hại bằng ta.

Hắn cũng không thèm để ý đến lời nói của ta, cứ thế tự thầm
thì lẩm bẩm: "Theo tướng số, nữ tử có lông mày thưa là người nhiệt tình,
cũng là người bạc tình. Lão gia ngươi lông mày dài mà thưa, cho thấy rõ ngươi đối
với nam tử hoặc là tình dài mà không sâu, hoặc là tình sâu nhưng không được
dài. Nên biết con người tâm lực có giới hạn, tình cảm cũng có giới hạn, thích
nhiều người như thế, tình cảm khó tránh khỏi sẽ phải chia ra và không được sâu
đậm. Vì thế mới nói câu vừa là người nhiệt tình lại vừa là người bạc tình có đạo
lý riêng của nó."

Tim ta đập mạnh, nghe mà không thể nào vui vẻ, nhưng lại
không phản bác được, nhưng chuyện ta có đến năm vị thị lang là chuyện rõ như
ban ngày, hắn nói vậy cũng không có gì lạ. Chỉ là tám chữ "Tình trường
không thâm, tình thâm không trường" này thật khiến tim ta đau nhói.

Hắn tiếp tục nói: "Mặt mày đầy đặn là người có phúc,
tay nhỏ mà mềm là người sang quý, người sang quý tức được nhiều người thương
yêu, tay nhỏ mà dày là người giàu sang, tài vận cuồn cuộn. Cả đời này của lão
gia ngươi, nhất định vô cùng vinh hoa phú quý, nở mày nở mặt." Ta nheo mắt
lại – đây không phải là câu nói tối hôm qua của ta hay sao? Ta ngạc nhiên ngẩng
đầu nhìn hắn một cách nghi ngờ, nếu lúc đó không có Kiều Tứ ở bên mình, ta còn
nghĩ rằng hắn nhất định là đã nghe lén được... chuyện này... sao có thể trùng hợp
như thế?

Ta cười hắc hắc mà không nói gì, che giấu sự hoảng loạn
trong lòng. "Những lời này của ngươi đều là suy đoán từ bề ngoài mà
thôi." Ta đặt chén đũa xuống, nhíu mày nói "Có bản lĩnh thì ngươi
tính xem, khi nào lão gia ta có thai?"

Nụ cười trên mặt hắn khẽ cứng lại, lập tức nói: " Hỉ
thước báo chi nhất thụ xuân, đào lý hoa khai hảo sự cận. Lão gia chẳng những có
tin vui, mà còn là song hỉ." (Tạm dịch: Hỉ thước báo chi nhất thụ xuân,
đào lý hoa khai hảo sự cận = Chim khách báo tin đậu cành xuân, ngày hoa đào nở
sắp đến gần)

"Song hỉ?" Ta kinh ngạc hỏi.

Hắn cũng bắt chước ta, cười mà không nói – đây mới là điệu bộ
của thầy bói dạo a.

Thấy hắn làm bộ làm tịch, ta cũng không thèm lấy làm lạ mà hỏi
nhiều, bĩu môi nói: "Bất quá chỉ là ba cái trò lừa đảo của giang hồ thuật
sĩ, lão gia ta còn lâu mới bị gạt!" Mấy trò coi tướng coi chỉ tay vớ vẩn
này, Mặc Duy đã từng lừa ta không ít. Ngày xưa lúc còn ở Quốc Tử Giám, ta cũng
đã lừa không ít người.

Quốc Tử Giám... trong lòng lại bực bội ...

Lưu Triệt mỉm cười lắc lắc đầu: "Lão gia nói sai rồi.
Đây gọi là tướng sinh ra từ tâm, thuật xem tướng, có thể nói là Phật học, cũng
có thể nói là Đạo học, nhưng cũng là cơ sở của Đế vương học. Đế vương học bao gồm
ba môn học vấn: Thiên văn, Địa lý, Tướng thuật. Người thông thạo Thiên văn sẽ
biết được số trời, người thông thạo Địa lý sẽ bình định được non sông, người
thông thạo Tướng thuật hiểu biết về con người. Chỉ có hiểu biết rõ về con người
mới có thể thân hiền xa nịnh, chọn lựa kẻ hiền tài có năng lực – nói sơ sơ là
thế, nhưng môn Tướng thuật tuyệt không đơn giản như lão gia ngươi nghĩ
đâu."

Trong lòng ta ngầm tán thành lời nói của hắn, nhưng ngoài miệng
lại không chịu thừa nhận: "Nói đến cùng cũng chỉ là trông mặt mà bắt hình
dong thôi."

"Không phải vậy." Hắn rung đùi đắc ý nói "Đây
gọi là ”tồn hồ nhân giả, mạc lương vu mâu tử”, thuật xem tướng há chỉ có thể
đơn giản tóm gọn trong mấy chữ ”trông mặt mà bắt hình dong” như thế? Dĩ nhãn
quan tâm, dĩ tương vấn mệnh, tri nhân giả trí, tự tri giả minh." (Tạm dịch:
tồn hồ nhân giả, mạc lương vu mâu tử = con người có rắp tâm gì đều thể hiện lên
ánh mắt; Dĩ nhãn quan tâm, dĩ tương vấn mệnh, tri nhân giả trí, tự tri giả minh
= dùng mắt quan sát sẽ có thể đoán ra số mệnh, người thông minh trí tuệ là người
hiểu biết người khác, người tinh mắt sáng suốt là người tự hiểu biết bản thân
mình)

Một người là Bạch cốt tinh, người còn lại là yêu quái, từng
câu từng chữ đều như móc từ gan ruột ta ra. Ta hừ một tiếng, nói: "Ngươi bất
quá chỉ là một tên giang hồ thuật sĩ nhỏ nhoi thôi, vậy mà còn bày đặt nói chuyện
đạo lý với ta! Ngươi lo mà làm chuyện của ngươi đi!" Nói rồi phẩy tay áo đứng
dậy.

"Đợi đã..." Hắn đột nhiên gọi ta lại, ánh mắt lóe
lên, thanh âm bỗng dịu dàng hơn "Lần trước... ta tặng ngươi lá bùa hạc,
ngươi còn mang theo bên mình không?"

"Vứt rồi!" Ta thuận miệng đáp một câu, kềm xuống sự
rối loạn trong lòng, xoay người bỏ đi.

Ban ngày ban mặt, tuy những ám vệ đang ẩn nấp sẽ không bắt hắn
đi, nhưng nhất định sẽ đem đoạn đối thoại của hai người bọn ta, một chữ cũng
không thoát, báo cáo lại cho Đào Nhị và Đường Tam, họa từ miệng mà ra, ta nói
ít vẫn hơn.

"Ngươi." Ta gọi tiểu nha đầu đang theo giám thị ta
lại, cong ngón tay lên ngoắc ngoắc nàng hỏi: "Báo cáo cho ta biết, hôm nay
Đại công tử làm gì, còn mấy vị công tử khác nữa?"

"Bẩm lão gia, Đại công tử không có ở Thẩm viên, không
biết đã đi đâu. Sáng sớm Nhị công tử mang theo Liên nhi cô nương ra ngoài rồi.
Tam công tử và Tứ công tử đang ở Luyện võ trường, sáng sớm Ngũ công tử đã dẫn
theo Bạch cô nương ra ngoài."

Nghe đến câu cuối, ta đờ người ra một lát. "Hắn cũng ra
ngoài? Để làm gì?"

"Việc này tiểu nhân không rõ." Nha hoàn nói, lén
giương mắt nhìn ta, bổ sung thêm "Nhị công tử và Tam công tử dặn lại, hôm
nay lão gia ngài không được ra khỏi phủ."

Kỳ lạ, cả đám đều không ở nhà?

 

Báo cáo nội dung xấu