Lão gia có hỉ - chương 79 part 1
Chương
79
Yến
Ly sợ ta bi thương quá độ nên không cho ta nhúng tay vào việc mai táng, ngầm xử
lý thỏa đáng tất cả hậu sự, còn khăng khăng đòi đi cùng ta.
Đào
Thanh đồng ý, lại bảo Kiều Vũ đi theo hộ tống cả đoàn hồi kinh. Hắn gác lại
chiến sự Tây Bắc, về phương Nam chỉnh đốn lại quân tình, ta giao hổ phù cho hắn
thống lĩnh toàn bộ sự vụ.
Lúc trở lại đế đô thường nghe người ta lưu
truyền một câu: ”Đại tướng danh sư mạc tự lao, thiên quân vạn mã tị bạch bào”.
Đào Thanh tự mình dẫn ba ngàn tinh binh mặc bạch bào bạch giáp ”công tất khắc,
chiến tất thắng”, càn quét ngang thảo nguyên phương Bắc, nếu không vì biến cố
này, Đào Thanh cũng không dễ thoát thân khỏi chiến trường phương Bắc.
Triều
đình ở đế đô đã được sư phó rửa sạch, còn lại chỉ là những thành viên phụ, xuất
thân sạch sẽ, chỉ là ghế trống hơi bị nhiều, ta căn cứ theo ghi chép để lại của
sư phó, phàm là bảng cử đề danh, ta đều tận lực tìm vị trí thích hợp cho bọn
họ.
Nghi thức đăng cơ chính thức vẫn cần phải bổ
sung, ta chủ trương giản lược hóa, tất cả mọi việc để một tay quốc sư xử lý,
xem hoàng lịch, định ngày Mười hai tháng Chạp. Về niên hiệu, ta trầm mặc rất
lâu, chọn hai chữ "Minh Đức". Trong ”Đại học” có nói ”Tại minh minh
đức, tại thân dân, tại chỉ vu chí thiện”.
Đây là chương đầu tiên sư phó dạy ta, cũng là
chương duy nhất ta thuộc được trong toàn quyển sách.
A
Triệt được chôn cất trong hoàng lăng, ta đi viếng hắn một lần, đứng rất lâu,
cũng không biết nên nói cái gì. Không muốn trách hắn, oán hắn gì nữa cả, lỗi
lầm đều tự do ta gây nên.
Mộ
của sư phó được lập ở mặt Đông hoàng thành, đứng ở nơi cao nhất trong Vị Ương
cung là có thể nhìn thấy.
Tất
cả đều do Yến Ly phụ trách, ta chỉ đứng từ xa nhìn linh cữu hắn ra đi, từ mặt
trời mọc đến đến mặt trời lặn, cuối cùng Kiều Vũ kéo ta về nhà. Ngày đăng cơ,
phương Nam truyền tin về, sau chín trận đánh liên tiếp, rốt cuộc đã triệt để
đánh tan Mân Việt quốc, Tông chủ Bạch tộc tuyên bố sáp nhập Đại Trần ta.
Còn
Lam tộc, sau cái chết của huynh muội Lam Chính Anh, Lam Chính Kỳ, bị Bạch tộc
đánh bại. Bạch tộc lên nắm đại quyền của Mân Việt quốc, tuy cúi đầu xưng thần
với Đại Trần, hàng năm tiến cống, nhưng vẫn giữ lại tất cả nội chính không chịu
sự can thiệp bên ngoài.
Quốc
sư tuyên bố song hỷ lâm môn, khắp chốn mừng vui, xin đại xá thiên hạ.
Thế
là ta ra lệnh đại xá thiên hạ.
Hôm đó ta đứng trên hoàng thành được vạn dân
triều bái, quỳ trước mắt ta là đủ các loại triều phục, ta nhìn chỗ trống bên
tay phải, mơ hồ như thấy có người gật đầu mỉm cười với ta.
Trừ tịch năm đó, đế đô rất náo nhiệt, trong Vị
Ương cung có ta, Kiều Vũ, Yến Ly, Đậu Đậu.
Ngày
Mùng một đầu năm lúc khao thưởng tam quân, ta và Đào Thanh, Đường Tư vội vàng
gặp mặt nhau một lần, sau đó bọn hắn lại đi thẳng đến phương Bắc, rất lâu sau
ta cũng không có gặp lại bọn hắn.
Đào
Thanh nói với ta: "Chuyện gì đã qua để cho nó qua đi, người còn sống vẫn
phải tiếp tục mà sống."
Thật
ra đạo lý đó ta cũng hiểu, nhưng nén bi thương mấy chữ đó, nói thì dễ chứ làm
thì khó. Lão quốc sư là người năm xưa được sư phó cực kỳ kính ngưỡng, mỗi ngày
ta học xử lý việc chính trị cùng lão, vội vàng bận bịu suốt ngày, cũng không
còn thời gian để bi thương nữa.
Sau khi giải quyết xong chiến sự ở Mân Việt
quốc, Yến Ly và Đào Thanh bàn bạc suốt cả đêm, sáng sớm hôm sau, Yến Ly rời
khỏi đế đô, ta nghĩ chắc là hắn về Mân Việt quốc, nhưng không biết hắn có trở
về đây nữa hay không và khi nào thì về.
Đêm
Nguyên tiêu, Kiều Vũ mang theo ta, thay ra thường phục xuất cung đi ngắm chợ
hoa đăng ở đế đô, pháo hoa rực sáng như lưu ly dưới bầu trời đêm, ngày trôi qua
thoăn thoắt, bỗng nhiên quay đầu lại đã là một năm mới.
Trên
hoa đăng được viết một bài từ theo bộ chữ Khải. Nguyên Tiêu năm ngoái chợ hoa
đăng sáng rực như ban ngày.
Trăng
treo cành liễu, tình nhân hẹn hò lúc xế chiều. Nguyên Tiêu năm nay, trăng và
đèn vẫn như trước.
Không còn người năm trước, lệ ướt đẫm áo xuân!
"Oánh Ngọc." Kiều Vũ tiếp lấy chiếc
hoa đăng trong tay ta, giọng ẩn chứa lo lắng. Ta mỉm cười lắc lắc đầu, khoát
tay áo đi tiếp.
Con
người dù sao cũng vẫn phải luôn hướng về phía trước, dưới ánh đèn hiu hắt đã
không còn người ấy, cứ đi về phía trước, sẽ có một ngày gặp lại nhau mà thôi.
Hôm
nay là tết Nguyên tiêu năm Minh Đức, là cái tết đầu tiên không có sư phó, chỉ
có ta và Kiều Vũ.
Đứng
trên cổng thành quan sát hơn phân nửa thành tràn ngập đèn đuốc, trong lòng ta
chợt động, nghiêng mặt nhìn Kiều Vũ, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của hắn – trước
sau vẫn thế - sâu lắng thăm thẳm như biển cả mênh mông ánh lên từng đốm từng
đốm lửa phản chiếu từ pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
Ta
vươn tay ra nắm tay hắn, mười ngón tay đan xen chặt chẽ. Hắn không biết dỗ ta,
không biết an ủi ta, chỉ biết dùng cách riêng của hắn - lẳng lặng làm bạn bên
ta, chờ đợi, rồi lại chờ đợi.
Những
lúc cô đơn khắc khoải vì tưởng niệm, vì nhung nhớ như thế này, ít ra còn có
người có thể nắm tay ta.
Từ lâu ta đã sớm không phải một thân một mình
nữa, có người chỉ có thể tưởng nhớ, còn có người còn đang chờ ta tay nắm tay đi
hết quãng đời còn lại.
Ta
dựa vào trong lòng hắn, nhắm mắt lại, thở phào một hơi. "Kiều Vũ, chúng ta
về nhà đi."
"Được,
về nhà thôi." Hai tay hắn vòng quanh người ta ôm ta vào lòng, cúi đầu
xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu ta.
Yến Ly đã đi Mân Việt quốc rất lâu, rằm tháng
Giêng chỉ gửi về một phong thư, nói là vì thời gian gấp gáp nên không về được,
còn chuyện khác thì không có đề cập đến. Hắn có định tiếp ngôi Tông chủ hay
không?
Theo ta thấy, hắn cũng không phải là người ham
quyền vị, trong mắt hắn, một cây Linh chi ngàn năm còn có giá hơn là quyền thế,
nhưng còn về tình thân thì lại rất khó nói. Ta tin là hắn sẽ trở về, vấn đề chỉ
là sớm hay muộn mà thôi.
Quả
nhiên, Mân Việt quốc vẫn chưa truyền tin thông báo về việc lập người thừa kế,
vấn đề mở đường thông thương từ Mân Việt quốc đến Trần quốc đã bắt đầu tiến
hành, người phụ trách việc này bên phía chúng ta là Bạch Phiền, còn bên Mân
Việt quốc thì không biết là ai.
Yến Ly gửi thư về, nói còn có chút chuyện nên
không về được, ta gửi lại hắn một phong thư thăm hỏi sức khỏe, tán gẫu, biểu lộ
nhung nhớ..., rồi không còn biết phải nói gì nữa.
Đào
Thanh và ta cứ nửa tháng là gửi nhau một phong thư, trăng tròn một phong, trăng
khuyết một phong, thư hắn viết cho ta luôn luôn là năm trăm chữ bàn việc công,
năm trăm chữ bàn chuyện riêng.

