Ở nơi nào có cây dẻ gai - Chương 21 - 22

Chương 21

Suốt
cả ngày hôm đó, Di không thấy Vũ đâu. Cô định nói với mọi người việc Vũ sẽ rời đi
sớm. Quán không đông lắm. Di giúp Thu và Vinh chạy bàn một hồi thì hết việc. Cô
ngồi bó gối trên sofa, nhìn sang cầu thang nhà đối diện,
chợt nhận ra suốt thời gian vừa rồi những lúc cô ở bên cạnh Vũ còn nhiều hơn những
khi cô ở một mình. Có lẽ vì thế mà cô ngóng anh ta chăng? Di nhìn cái điện thoại
dưới chân mình. Chẳng phải lúc nào cô cũng đợi người ta gọi đến sao? Di tìm số của
Vũ trong những cuộc gọi cũ, một dãy số dài chẳng có tên nằm chơ vơ giữa hàng chục
cuộc gọi của những người thân thuộc. Thậm chí cô mới chỉ gọi cho anh ta có đúng
một lần. Di bấm máy. Tiếng chuông đổ từng hồi chậm chạp. Bỗng Di lại cảm thấy hồi
hộp, định tắt đi thì Vũ bắt máy.

“A lô.” Giọng Vũ qua điện
thoại nghe thật gần.

“Tôi… đây.” Di bối rối.

“Di hả?” Vũ hỏi lại ngay.
“Tôi có chuyện phải đi một chút, chắc tối nay về muộn, nếu kịp thì hẹn mọi người
ăn đêm.” Anh ta tuôn một tràng.

Di ậm ừ.

“Tôi cúp máy đây, Di ăn
tối đi. Hẹn tối nay nhé!” Tiếng Vũ theo tiếng gió xa dần rồi tắt hẳn. Di đặt điện
thoại xuống chân, bất giác mỉm cười.

Tiếng gõ cửa lộc cộc vang
lên khi Di đang đun lại nồi cháo trong bếp. Chán thật, mọi người vừa về xong. Di
lẩm nhẩm rồi vội chạy ra mở cửa, tay vẫn cầm cái muôi.

Đứng trước cửa phòng Di
không phải là Vũ. Người đứng đó là cô gái có đôi mắt đẹp làm Di phải ngắm mãi khi
cô ngồi trên taxi đi tìm Vũ đêm hôm đó. Cô ta gật đầu chào Di vẻ bối rối, trên tay
là cái áo khoác Di cho mượn.

“Cô đang nấu ăn à? Vũ ở
đây à?” Cô ta hỏi dồn dập và còn khẽ liếc nhìn vào trong.

“Anh Vũ chưa về. Cô có
muốn vào nhà đợi không?” Di ân cần.

Cô ta lắc đầu, thở phào
nhẹ nhõm: “Tôi đến tìm cô.”

Qua phút bất ngờ, Di mời
cô ta ngồi xuống nệm.

“Tôi đến để nhờ cô chuyển
cái này cho Vũ.” Không đợi Di kịp mở lời, cô ta lôi trong túi ra một cái phong bì,
đưa cho Di.

“Tôi nghĩ là cô nên đưa
tận tay.” Di không đón lấy cái phong bì mà đẩy cốc trà nóng về phía cô gái lạ.

Cô ta mở phong bì, lấy
ra một xấp tiền, đó chắc hẳn phải là một số tiền rất lớn.

“Tôi không thể nhận sự
giúp đỡ này được.”

Nhìn xấp tiền trên tay
cô gái, cảm giác nửa hụt hẫng, nửa như giải thoát xâm chiếm Di. Những suy nghĩ,
đắn đo, lưỡng lự, hy vọng, chờ đợi mới nhen nhóm trong lòng Di phút chốc như thoát
ra khỏi lồng ngực, bay đi. Nỗi e ngại và sự băn khoăn cũng vậy. Di cảm thấy đầu
óc mình nhẹ bẫng. Hai người xa lạ thì có thể có sự gắn kết gì? Vũ đến thành phố
này vì cô gái này, anh chưa rời đi cũng vì cô gái này mà thôi.

Di lặng lẽ quan sát người
khách lạ với vẻ mặt dằn vặt nhưng cũng đầy cương quyết. Có lẽ cuộc sống đã không
dễ dàng với cô ta, không dễ để cô ta quyết định tìm đến đây.

“Không phải cô còn có bé
trai phải lo sao?” Di giúp cô ta cho tiền vào lại phong bì.

“Tôi đã bỏ đi. Dù bây giờ
chỉ có tôi và con nhưng… tôi…” Cô gái ấp úng. “Con trai tôi không phải là của…”
Cô ta bối rối thấy rõ.

“Cô nghĩ anh ấy có biết
điều đó không?” Di nhìn vào mắt cô ta rồi hạ giọng: “Anh ấy đã xa nhà hai năm liền.”

Cô gái lạ cúi đầu, dường
như cô ta mới phát hiện ra điều gì đó, một điều hiển nhiên mà cô ta lại không hề
để ý.

“Anh ta có thể hiền lành,
dễ chịu nhưng tôi chắc chắn là không ngốc. Chỉ có duy nhất một lý do khiến anh ta
từ bỏ tất cả để đến đây, đi tìm cô, làm một kẻ ngốc trong mắt mọi người.” Di nhìn
cô ta.

Vẻ mặt cô gái đau đớn.
“Tôi cũng không thể đón nhận tình cảm được nữa.”

“Cái đó thì phải tùy cô
quyết định nhưng cô hãy nhận cái này vì anh ta, đây là điều anh ta muốn làm cho
cô cho dù cô không muốn đón nhận tình cảm nữa.”

Di tiễn cô gái nhỏ bé với
cặp mắt đỏ hoe tới tận chân cầu thang. Có lẽ tâm trí cô ta đang rất xáo trộn, thậm
chí cô ta còn nắm tay Di, định nói gì đó rồi lại thôi.

“Sáng sớm ngày kia Vũ rời
đi rồi.” Di không biết câu nói đó cô dặn cô ta hay dặn chính mình nữa.

Di cầm cái điện thoại lăm
lăm trên tay. Lần đầu tiên cô có cuộc hẹn với một người xa lạ sau mấy năm trời,
người ta đã cho Di leo cây rồi. Chắc là Di không có duyên với những lời hứa hẹn.
Có thể giờ này ở một góc phố xa xôi nào đó, anh ta lại đốt thuốc một mình hay đi
một mình dưới mưa. Cũng có thể anh ta đang đứng trân trân hàng giờ trước cánh cổng
sắt của ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô mà không hay chủ nhân của nó không có nhà. Di chợt
nhận ra rằng những gì Di biết thật ít ỏi, chỉ là một đêm của hàng ngàn đêm trong
thế giới của anh ta. Một đêm khi Di mê man trong cơn sốt… Đoạn nhạc chuông đơn âm
của Di lại vang lên, số ẩn nhấp nháy trên màn hình. Di úp ngược điện thoại xuống
đất rồi quay lưng lại.

Ánh đèn bên ban công nhà
đối diện vừa bật sáng thì ban công nhà Di cũng chìm vào bóng tối.

Di trở dậy sớm vì gần như
cả đêm cô không hề ngủ. Màn mưa xuân lắc rắc đã ngừng rơi từ lúc trời gần sáng.
Trời hửng lên một chút. Di bước ra ban công tưới nước cho cây xương rồng. Làn gió
nhẹ thoáng qua làm cái giày đung đưa trong gió. Di đổ ca nước ấm vào cái bình tưới,
xịt lên chậu cây đặc biệt của mình. Những buổi sáng quyết định dậy sớm chỉ để tưới
nước cho cây xương rồng bao giờ cũng làm Di thấy bình yên. Một đêm dài đã qua, thay
vào đó là một buổi sáng trong lành với những thói quen đã cũ. Di giữ cái giày trong
tay, hướng ánh mắt về phía dòng sông màu hồng.

Nhưng hiện lên trong mắt
cô lại là hình ảnh của Vũ trong bộ đồ ngủ màu tàn thuốc, một tay đút trong túi áo
hoodie, một tay cầm ly cà phê đang bốc khói. Vũ cười với cô, trong phút chốc cô
đã nghĩ rằng đó có thể là một hình ảnh yên bình khác của buổi sáng sớm.

“Di!” Anh ta gọi lớn.

Di chắc hẳn tên mình đã
đánh thức không ít hàng xóm xung quanh. Cô vội ra hiệu với anh ta là mình đã nhìn
thấy.

“Đợi tôi.” Anh ta nói rồi
chẳng đợi Di trả lời, chạy biến vào trong nhà. Di thở dài, bước vào nhà. Nồi cháo
trên bếp đêm hôm qua đã nguội ngắt. Di rót sữa ra cốc.

Chừng năm phút sau, anh
ta sang tới nơi. Jacket da khoác ngoài hoodie, quần jean và đôi giày Converse màu
trắng.

“Di thay đồ đi.”

“Làm gì?”

“Đi ra đây một chút.” Anh
ta có vẻ hào hứng.

“Tôi hơi mệt, không muốn
ra ngoài đâu.” Di đủng đỉnh ngồi uống sữa.

“Di ăn gì chưa vậy?” Anh
ta có vẻ quan tâm và tự nhiên đi vào bếp. “Cháo nguội ngắt rồi. Di ốm hay sao mà
ăn cháo?”

Di không trả lời. Anh ta
ngồi xuống bên cạnh, nhìn cốc sữa trên tay Di, xem xét: “Hôm qua Di đợi tôi có lâu
không, tôi về tới nơi thì Di tắt đèn. Tôi nghĩ Di ngủ rồi nên không gọi. Ở ngoài
kia lạnh lắm (anh ta chỉ ra ban công). Tôi đã bảo mà.” “Tôi không ốm.” Di lắc đầu
và uống sữa.

“Vậy cháo nấu từ lúc nào
mà nguội ngắt vậy?” Anh ta nhìn vào bếp rồi chợt mỉm cười. “Cháo nấu tối qua hả?
Vậy tôi phải xin một bát mới được.” Anh ta đi vào bếp, bật lửa hâm lại cháo.

“Để từ đêm qua tới giờ,
chắc chẳng ăn được nữa đâu.” Di nói với theo.

“Sao không ăn được, thơm
lừng mà. Tôi suốt ngày phải nấu cho người khác ăn, mong mãi mới đến ngày này.” Anh
ta vừa nói vừa kê cái bàn nhỏ ra giữa nhà, trước mặt Di, tay thì sờ cốc sữa. “Di
lấy trong tủ lạnh ra hả? Lạnh thế này làm sao uống được?”

Di giữ chặt cốc sữa của
mình. Anh ta múc hai bát cháo, để sẵn thìa trên bát cho Di rồi ăn phần của mình
một cách ngon lành. Di cứ lăm lăm nhìn anh ta, chẳng nói câu gì.

“Di ăn đi, nếu không sẽ
muộn đấy. Chiều nay tôi đã hẹn mọi người tới ăn tiệc chia tay rồi.”

Anh ta vừa nói vừa cười
vui vẻ. Di ăn hết phần cháo của mình. Có lẽ vì đun lại nhiều lần nên cháo hơi mặn.

Anh ta chở Di trên chiếc
Chaly cúc cu cũ mèm mượn của ông chủ khách sạn cũ, tự tiện lôi máy ảnh của Di ra,
quàng lên cổ cô. Cái mũ áo hoodie của anh ta cứ nhảy lên nhảy xuống theo những đoạn
đường gập ghềnh, cọ vào mũi Di. Phố nhỏ của Di vào buổi sớm rất nhanh lùi lại phía
sau lưng.

“Sao Di không nói gì vậy?”
Vũ hỏi. Di ậm ừ chứ không trả lời. Anh ta lấy trong túi áo ra một cái earphone và
một cái máy MP3 đưa cho Di. “Đường còn xa lắm, nghe nhạc của tôi tạm nhé!”

Bàn tay Vũ đã đỏ ửng vì
lạnh. Di bật nhạc, giúp anh đeo một bên earphone vào tai, bên còn lại Di đeo vào
tai mình. Giai điệu của Take Me Home Country Road theo họ suốt đường đi.

Đến khi Vũ dừng lại thì
Di đã thiếp đi từ lúc nào. Cái MP3 thả trong mũ áo Vũ, Di dựa nhẹ đầu vào đó. Vũ
đến nói gì đó với một người đàn ông ở bên đường rồi gửi con Chaly vào chòi của ông
ta.

Di đứng ngái ngủ giữa một
cánh đồng hoa lớn. Hoa cúc nhật, hoa bướm đang nở rộ còn lay ơn thì hình như mới
ngắt, chỉ còn vài bông sắp tàn. Mắt Di nhắm khẽ, tóc bay lòa xòa xuống mặt. Gió
ở đây thật lạ, lạnh nhưng không se sắt như ở phố.

Nghe tiếng bước chân, Di
biết Vũ đang tiến lại chỗ mình: “Anh quên mất tôi làm nghề gì sao, nếu muốn ngắm
hoa sao không nói? Tôi sẽ dẫn anh tới một chỗ gần hơn.”

“Đi theo tôi.” Chẳng đợi
Di nói hết lời, anh ta kéo Di đi phăm phăm. Con đường nhỏ xíu nối giữa những ruộng
hoa trải dài tít tắp. Di lật đật đi theo anh ta, bước loạng choạng.

“Đừng nói là tối qua Di
cũng say giống tôi đấy nhé!” Anh ta cười, nụ cười hồn nhiên, bàn tay nắm chặt bàn
tay Di, ánh mắt dịu dàng. Một người bạn… Di thì thầm. Một người bạn mới, người bạn
đủ tin cậy để Di kể câu chuyện gia đình mình và cũng sẵn sàng để chia sẻ với Di
những chuyện riêng của anh ta. Đêm hôm qua là đêm cuối cùng, tất nhiên là anh ta
đã say. “Người ta có quyền ngu ngốc theo cách mà họ muốn.” Có lẽ lúc trở về, Di
nên pha cho anh ta một ly nước chanh giã rượu. Đó là việc một người bạn nên làm.

Bàn tay của Vũ không rời
tay cô nhưng anh ta đã dừng lại, khẽ chạm vào Di để chỉ cho cô khoảnh ruộng trước
mặt. Màu tím trải dài bạt ngàn. Những cánh hoa mỏng như lụa bay lơ thơ trong gió.
Mỗi năm chỉ có một lần, khi mùa xuân và ngày sinh nhật tới gần, Di mới được hưởng
niềm hân hoan khi gặp màu hoa này trên những gánh hoa rong trên phố. Di đã từng
mong mình sẽ có một căn nhà với khoảnh sân nho nhỏ trồng cà chua, rau húng và những
bông hoa tím này. Để khi mùa xuân đến, dưới mưa lây rây và gió nhẹ nhàng, Di có
thể ngồi bó gối trước hiên ngắm hoa mà không phải ngắt chúng vào nhà. Di sẽ chỉ
ngắt tặng cho những người mà cô yêu quý (trừ thằng Phương vì nó toàn chê hoa gì
nhìn như cỏ). Những bông hoa này người ta chỉ cắm lọ để làm nền cho những loại hoa
khác nhưng không hiểu sao Di lại thích chúng đến vậy. Màu tím xanh trên những cánh
mỏng với Di không gợi buồn mà gợi cảm giác thênh thênh tự do, hoang dại. Ngày cận
Tết những năm trước, thỉnh thoảng anh lại bất chợt mang đến cho Di một ôm. Anh kể
rằng có lần anh nhìn thấy, phải vội vàng đuổi theo cô bán hoa trên phố vì vốn anh
chẳng nhớ được tên hoa là gì, chỉ biết là hoa cô thích. Di cắm một bình lớn trong
phòng, che kín hết cả gương soi trên bàn phấn và không bao giờ chịu dọn những cánh
đã rụng kín cả mặt bàn. Vậy mà giờ trước mắt Di không phải là một cành, một ôm mà
là cả một khoảnh ruộng. Di lò dò bước xuống, vừa đi vừa chạm tay vào những luống
hoa. Dưới chân cô, cánh hoa đã lả tả rụng đầy. Không hiểu sao người ta còn giữ khoảnh
ruộng này đến tận bây giờ, mùa hoa sắp qua mất rồi.

Di ngồi trên bờ ruộng,
đôi mắt quyến luyến không thể rời mảng màu tím xanh đang đung đưa trong gió. Hai
đứa chỉ có cơm nắm và muối vừng mà ông lão canh chòi cho.

“Sao anh biết vậy?” Di
vừa ăn cơm vừa hỏi anh ta.

“Tại tôi đã đọc sổ tay
của cô. Xin lỗi vì không hỏi trước.” Anh ta cười nhè nhẹ.

“Xin lỗi bằng cách này
á?” Di giơ nắm cơm của mình và một cành hoa bé xíu anh ta mới hái cho cô, vẻ không
ưng ý. Mồ hôi ấm nóng chảy trên sống lưng Di sau những vòng quanh quẩn với đám hoa.

Anh ta lại nắm lấy bàn
tay trái của Di, không nói gì hết. Chỉ có gió và tiếng xào xạc dưới ruộng trả lời
cô. Di muốn dẹp hết những băn khoăn để hít thở một hơi thật sâu và thật dài. Đã
lâu lắm rồi Di không thấy mình được sống như thế, mồ hôi thật nóng, bàn tay thật
ấm, gió len trong từng kẽ tóc và mát lạnh trên da.

Dùng dằng mãi, Di mới có
thể đứng dậy ra về.

“Di có muốn mang một ít
về nhà không?” Anh ta hỏi.

Ngần ngừ một chút, Di gật
đầu. Anh ta bước xuống ruộng và ngắt một ôm. Di tròn mắt lo lắng: “Trời ơi! Hỏi
chủ vườn đi chứ, ngắt vậy người ta đuổi đánh chạy sao kịp.”

Thấy Di nhìn trước nhìn
sau, anh ta cười ngất: “Không sao đâu, Di muốn lấy nhiều hơn cũng được.”

“Anh điên hả? Ruộng này
là của anh hay sao? Người ta trồng cả năm mới được đấy. Trót ngắt rồi thì tôi ngồi
đây giữ hoa, anh gọi người ta, mình trả tiền.” Di ngồi phịch xuống đất vẻ khó chịu
vì kiểu cười hồn nhiên của anh ta.

“Tôi không phải là chủ
của khoảnh ruộng này… nhưng tôi là chủ của tất cả đám hoa mọc trên đấy. Bây giờ
thì tôi phá sản rồi, tài sản duy nhất đây.” Anh ta chỉ những cành hoa cuối mùa tím
ngơ ngất trong hơi lạnh đang vây quanh mình.

Di ngơ ngác: “Vậy là sao?”

“Từ giờ cho đến lúc hoa
tàn hết thì chúng là của Di, Di muốn để đây rồi lâu lâu đến ngắm hay mang về cắm
đều được hết.”

Di ôm bó hoa, nhìn ra khoảnh ruộng
hoa tím xanh biêng biếc. Sao người ta lại làm cho Di bối rối thế này? Di không làm
mặt lạnh được nữa, hồn nhiên cười như một đứa trẻ.

Chương
22


chở Di và giỏ hoa tím về nhà. Những muộn phiền trong lòng anh như bay đi hết cùng
với nụ cười của Di. Có phải anh đã biết tình cảm của hai người xa lạ thì nên được
gọi là gì? Vũ đã thắc mắc tại sao lúc Di nóng như hòn
than vì sốt cô lại nằm dưới nệm chứ không chịu lên giường. Thu bảo rằng như vậy
đến đêm Di không phải xuống giường lấy thuốc hay vào nhà vệ sinh mà ngã sưng cả
trán như lần nào đó nữa. Vũ cũng không biết tại sao Di luôn để tất cả đồ đạc của
mình trong va li, những tấm ảnh thì bọc giấy sẵn sàng trong lúc ngày đếm ngược cuối
cùng của Di đã qua. “Lần thì vì anh Phương đóng cửa tu trong nhà, lần thì vì mẹ
chị Thu mất.” Thằng Vinh nói như vậy. Vũ thì nghĩ tới người đó, người đã không quay
trở lại. Di bướng bỉnh với chính bản thân cô, cả sự đợi chờ cũng bướng bỉnh. Nhưng
Vũ biết khi Di lắc đầu trước câu hỏi: “Cô sống có tốt không?” của mẹ anh là cô nói
thật… Lúc Vũ đi tìm cái khoảnh ruộng hoa này cho Di, anh không nghĩ đến việc cô
đợi ai, chờ ai, cô ngốc nghếch hay bướng bỉnh, anh cũng chẳng nghĩ tới chuyện mình
sẽ nắm bàn tay cô. Anh chỉ muốn Di có một niềm vui, khác hẳn với niềm vui ngắm chậu
cây xương rồng bé xíu hay ngồi bó gối trên sofa đọc cuốn sách của mình, một niềm
vui đủ để lồng ngực Di nhẹ bẫng trong tiếng cười.

“Tôi có thể quay lại cho
đến khi nào hoa tàn thì thôi à?” Tiếng Di lạc trong tiếng gió sau lưng Vũ. Bầu trời
lại ngả màu xám trong, ánh nắng đã trốn đi đâu mất.

“Ừ.” Vũ ẩy Di quay lại
đúng chỗ sau lưng anh tránh gió.

“Vậy anh đi chậm thôi,
tôi không kịp nhớ đường rồi.” Di hốt hoảng.

“Đi chậm thì hai đứa dính
mưa mất.” Vũ ngần ngừ rồi nói nhỏ xíu: “Cô có muốn tôi đưa ra đó nữa không?”

Một hồi lâu Di không trả
lời, cô cũng ngừng loay hoay sau lưng Vũ. Tiếng cô như từ xa vẳng lại: “Chắc là
tôi sẽ nhớ anh đấy...”

Câu nói của Di theo Vũ
suốt cả ngày hôm đó, lúc anh ăn tối với cả bọn, lúc anh đứng hút thuốc với Phương
và Vinh, cả lúc Kimora hát một bài tặng anh nữa.

“Chắc là tôi sẽ nhớ anh
đấy...” Thu vỗ vai anh và cũng nói như vậy khi cả bọn quyết định chia tay để Vũ
đi ngủ sớm cho kịp chuyến tàu ngày mai. Phương, Vinh và Kimora cùng gật đầu với
Vũ. Riêng Di thì im lặng, điện thoại cô nháy sáng vì một số nào đó đang gọi tới.
Vũ còn phải mang chiếc Chaly đi trả. Anh đi một đoạn còn quay lại nhìn Di đang đứng
trước cửa quán, chiếc điện thoại trong tay. Nhiều thứ trong cuộc sống này mơ hồ
đến nỗi nhiều lúc nhìn lại người ta chẳng biết là thực hay ảo ảnh thì một bàn tay
làm sao mà nắm giữ? Vũ chở cành hoa tím xanh nhỏ bé còn sót lại ở giỏ xe đi cùng.
Có lẽ Di có lý do của riêng mình để bướng bỉnh đợi chờ. Điệu cười của Di, gió và
giọt mồ hôi trên trán dưới ánh mặt trời lấp lánh… là thực hay ảo ảnh, chỉ có thời
gian mới có câu trả lời.

Báo cáo nội dung xấu