Hoang Nguyên Tuyết - Hồi 02 - Phần 01

Hồi 02

 

Canh ba đêm hôm đó, một đám thiếu niên say mèm từ trong Vạn Xuân lầu đi ra, vây quanh một hồng y đầu lĩnh đi ở giữa, bá vai bá cổ vừa đi vừa cười lớn, nói năng những chuyện hài tục tĩu. 

Cứ đi đi mãi, đột nhiên có người bỗng nhớ tới điều gì, ngoác miệng hỏi: "Ê, cô cô của nha đầu hôm nay là ai thế? Còn chưa hỏi! Vạn Xuân lâu có nhiều cô nương như thế... xem tới xem lui, quả nhiên không có ai đẹp bằng!" 

Bên cạnh lập tức có đồng bọn mồm năm miệng mười hồi đáp: 

"Cái đó cũng không biết được? Hình như là con gái của Thiên hậu nương nương trong miếu a! Nghe thật là tà môn..." 

"Đúng a đúng a! Trong trấn có rất nhiều hán tử muốn chiếm tiện nghi của ả, nhưng chưa thấy có ai được chuyện rồi từ chỗ ả trở về cả, mỗi người đều giống như gặp quỷ vậy, ngay cả nói chuyện cũng không nói được nữa." 

"Nghe nói ả nuôi không ít nữ hài tử không có phụ mẫu... Quả thật là không biết định làm gì nữa!" 

"Hư... Ngươi không nghe nói có người ăn tim của con nít có thể trường sinh bất lão sao? Ta thấy ả có hết tám phần mười là yêu nữ rồi." 

Mọi người vừa đi vừa nghị luận, ngả nghiêng nghiêng ngả không phân phương hướng, chỉ cảm thấy người ngày càng ít, các điếm phô ven lộ cũng đã đóng cửa, không khí dần trở về khuya. 

Ngẩng đầu nhìn lên, chúng thấy tòa kiến trúc tiêu điều ở phía trước, đột nhiên có một thiếu niên nói: "Chỗ ấy chính là miếu thờ Thiên Hậu nương nương!" 1 

Mọi người nghĩ đến những lời đồn đoán hàng ngày về địa phương này, không khỏi khắp người rúng động, vội vã lùi lại mấy bước. 

Lúc này, ánh trăng ảm đạm lại một chút, trong Thiên Hậu cung chợt truyền đến tiếng nữ tử khóc than ai thiết, như có như không theo gió phất phơ mà đến, khiến mọi người đều cảm thấy lông tóc đều dựng đứng hết lên. 

"Đầu lĩnh ơi, mau đi thôi!" Những thiếu niên đó sợ đến nổi tỉnh rượu hết ba phần, vội kéo Nhậm Phi Dương nhanh chóng li khai, "Cẩn thận coi chừng trúng tà đấy!" 

"Toàn là cái bọn nhát gan." Nhân hơi men, Nhậm Phi Dương chõi chân về phía sau, say mềm nhìn phải ngó trái, líu lưỡi bảo, "Sợ cái gì chứ? Chúng ta hôm nay cứ tiến vào xem coi quỷ có hình dạng như thế nào! Các ngươi... Có dám theo ta đi không?" 

Bọn thiếu niên người này nhìn người kia, đều tỉnh rượu hết nửa phần, người nào người nấy đều không dám đáp lời. 

"Hừ, vậy mà làm nam nhân chi?" Nhậm Phi Dương không để ý phất tay, áo choàng đỏ kêu đánh phạch một cái, thân hình đã chìm vào bóng đen. 

Khi tiến vào Thiên Hậu cung, tiếng khóc lóc càng lúc càng rõ, cẩn thận lắng nghe, tựa hồ như tiếng lầm rầm đó phảng phất như có một nữ tử đang nghẹn ngào nói điều gì, đứt quãng trong gió, thống sở bi ai vô cùng. 

Nhậm Phi Dương lẳng lặng đến bên tường. Góc tường không có cây, chỉ có một lùm cây bụi tròn tròn thấp nhỏ, nhẹ nhàng phát ra một thứ u hương. Hắn chếnh choáng nhún chân, người chợt chợt khéo léo phóng qua tường cao hai trượng. 

Trong tường có một hàng cây cao khoảng đầu người. Hắn ẩn đằng sau cây, ngẩng đầu nhìn, đột nhiên kinh hãi: chỗ trống trong miếu Thiên Hậu nương nương hoang phế này quả nhiên có một mộ phần trơ trọi. 

Phần mộ đó hiển nhiên là đã lâu năm rồi, bên cạnh đó có một loại dây leo mỹ lệ che phủ cả một phần đầu. 

Hắn muốn xem cho rõ trên bia viết tên gì, nhưng mà hơi rượu bốc lên đầu mạnh quá, trước mắt rất mơ hồ, chỉ thấy được một người mặc bạch y phục trước mộ khóc rưng rức, trong tay còn ôm một cái đàn màu đen. 

"Đại sư huynh, đại sư huynh..." Tố y nữ tử phục trước bia khe khẽ khíc, nói tới nói lui mấy từ, đau đớn bi ai. 

Cho dù Nhậm Phi Dương có tâm tính như thế nào, nghe một lúc lâu cũng bất giác trở nên bi ai, nhịn không được muốn bước ra hỏi chuyện. 

"Cô cô, đêm quá khuya rồi, còn không ngủ sao?" Hắn còn chưa cất bước, chợt thấy trong nhà có một cô bé cỡ mười một mười hai tuổi bước ra, nhìn kỹ lại chính là cô bé được gọi là Tiểu Kỳ lúc ban ngày ấy. 

Như vậy, người khóc lóc vong linh nãy giờ chính là nữ tử được gọi là Diệp Phong Sa? 

"Tiều Kỳ, lần này con cần phải mang các đệ đệ muội muội bỏ trốn đi," Diệp Phong Sa ôm lấy cô bé, nhỏ nhẹ dặn dò, âm thanh hơi run rẫy, "Người của Thần Thủy cung sẽ nhanh chóng đến đây. Cô cô lưu lại đối phó bọn chúng, con nhất định phải bảo hộ cho tốt các đệ đệ muội muội, không được ra mặt. Biết không?" 

"Dạ." Tiểu nữ hài đó kiên cường gật đầu. 

"Giúp cô cô bảo quản cái này, ngàn vạn lần đừng có động vào," Diệp Phong Sa lại dặn dò lần nữa, rồi đặt cây đàn màu đen lên tay cô bé, nhìn chắm chú một lúc lâu rồi khẽ thở dài, "Nếu như... sau này cô cô chết rồi, con cứ đào một lỗ chôn nó cùng cô cô." 

"Không được! Không thể được!" Tiểu Kỳ nãy giờ vẫn trấn định như một người lớn, nhưng giờ này khi nghe nàng nói thế, liền cất tiếng có xen lẫn tiếng khóc, "Con không muốn cô cô chết!" 

"Sẽ không có gì," Diệp Phong Sa vội ngừng ngay tiếng khóc, an ủi cô bé, "Không cần phải sợ. Cô cô sẽ không sao đâu." 

Tiểu Kỳ tuy còn nhỏ, nhưng lại rất thông minh, thấy thần sắc của Diệp Phong Sa như thế đã sớm đoán cừu gia đến tìm lần này không phải tầm thường, nhịn không được òa lên khóc thành tiếng, nhào vào ôm chầm lấy Diệp Phong Sa: "Con sợ lắm... Cô cô, cô đừng ở lại đây nữa, hãy đi cùng chúng con! Bọn ác nhân đó lợi hại như vậy, con sợ cô sẽ..." 

"Không cần phải sợ.... Đừng sợ." Diệp Phong Sa nhỏ nhẹ an ủi, nhưng cũng không nhịn được khóc òa lên. 

Hai nữ tử cùng khóc một lúc, vang vang bên tai Nhậm Phi Dương, khiến đầu óc hắn muốn nổ tung ra. Thứ hắn chịu không nổi nhất chính là tiếng khóc của nữ nhân, nên không kềm được bước tới trước mặt hai người: "Ai, khóc cái gì mà khóc? Phiền chết đi được. Ta hỏi nè, các ngươi đáo để là người hay quỷ vậy?..." 

Thấy một hồng y thiếu niên đột nhiên xuất hiện, Phong Sa và Tiểu Kỳ rõ ràng là sợ co cả người. Tiểu Kỳ thậm chí còn thét lên, sợ sệt rúc vào lòng nữ tử nhìn chằm chằm người ăn hiếp mình lúc ban ngày giờ đột nhiên nửa đêm lẻn vào nhà. 

Phong Sa là người đầu tiên phục hồi vẻ trấn định, ôm choàng lấy cô bé, lạnh lùng hỏi: "Nhậm công tử, nửa đêm nửa hôm người vào đây định làm gì? Ta khuyên ngươi tốt nhất là quay về, nếu bước thêm vài bước nữa thì đối với công tử không có chỗ nào tốt đâu." 

Nhậm Phi Dương vốn bị tiếng khóc lóc của họ kích khởi sự đồng tình, muốn bước ra quản chuyện đâu đâu, nhưng khi nghe lời này liền vứt sự đồng tình đó ra chín tầng mây, lòng háo thắng bốc lên, không khỏi cười lạnh bước lên nói: "Vậy thì được, ta cứ bước thêm vài bước cho cô coi." 

Lời còn chưa dứt, mũi hắn đã ngửi phải một mùi kỵ dị, ý thức lập tức mơ hồ. 

Không hay, là bị trúng độc rồi sao? 

Hắn nhướn mắt nhìn, cảnh vật vốn do say rượu đã mơ hồ giờ càng mơ hồ hơn. Nhìn tới nhìn lui, toàn bộ cảnh vật giờ đã biến hình, méo mó dị thường khủng bố! Những cỏ cây hoa lá, nhân vật đền đài đều biến thành những hình trạng quỷ dị, từ từ bốc lên. 

Hắn giật mình định rút kiếm ra, nhưng vừa chạm đến đốc kiếm, một bàn tay băng lãnh đã án lên trên tay hắn. 

Thanh âm của Diệp Phong Sa chầm chậm vang lên bên tay hắn: "Nhậm công tử, xin trở về đi thôi!" 

Sau đó, hắn hoàn toàn mất hết tri giác. 

Khi tỉnh lại, Nhậm Phi Dương cảm thấy đầu óc đau nhức muốn vỡ ra, phảng phất như tối qua uống phải mười bình rượu mạnh vậy. Hắn còn chưa mở mắt, đã ý thức một sự kiện: không những hắn bị trói, mà còn bị treo ở trên không. 

Không có chuyện gì hỏng bét như chuyện này! 

Hắn là Hồng long lão đại không chuyện gì không làm được, thế mà bị một nữ nhân treo ở trên không? Chuyện này nếu mà đồn đại ra ngoài, chỉ sợ sau này hắn không còn đất nào mà dung ở Thái Bình phủ này nữa. 

Nhậm Phi Dương hậm hực chửi thầm trong lòng "Yêu nữ", có chút nơm nớp lo sợ, không dám mở mắt ra nhìn tình huống xung quanh, sợ khi mở mắt ra sẽ thấy vô số bách tính vây quanh cười lạnh giễu cợt. 

Tuy nhiên, bị treo ngược cả nửa ngày, thế mà không nghe thấy thanh âm nghị luận nào xung quanh cả. Bị treo ngược dù sao thì cũng chả sung sướng gì, Nhậm Phi Dương nhẫn nại không được, cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí cẩn thận mở mắt nhìn xung quanh, lập tức vừa kinh vừa mừng. 

Kinh vì hắn bị treo ở trên miếu thờ thượng thư trong chợ. 

Mừng vì trời vẫn còn chưa sáng, xung quanh tối đen không một bóng người. 

Thật là may, thật là may, vẫn còn chưa có người nào nhìn thấy chuyện xấu của hắn, không đển nỗi mất mặt. Nhậm Phi Dương thở dài một hơi, di động toàn thân gân cốt, bắt đầu nghĩ biện pháp hạ xuống đất. 

Tuy nhiên, gân cốt vừa mới giãn ra, thì đột nhiên toàn hân hắn lại thu sút trở lại. 

Có người! Có người ở phụ cận nhìn, hơn nữa lại là một cao thủ tương đối lợi hại! 

Mũi chân và ngón tay hắn lập tức tụ lực, muốn tránh thoát dây trói phát động công kích. Tuy nhiên, không chờ hắn phát lực, dường như hắn phát giác trên người kẻ đó đột nhiên dậy lên sát ý, sau lưng chợt truyền đến âm thanh lọt vào trong tai, mang theo một vui vẻ cợt đùa: "Sao rồi, Nhậm công tử, ngươi chuẩn bị dùng bộ dạng đó động thủ với ta sao?" 

Cao Hoan? Cao Hoan! 

Nhậm Phi Dương lộn vòng lại, lăng không quay đầu lại nhìn người dựa vào cột miếu trong bóng đêm, con người cười cười ngẩng đầu ấy chính là Cao Hoan toàn thân vận bạch y. 

Cái tay mặt mày lạnh lùng ấy giờ phút này lại mang một biểu tình rất cổ quái, như cười như không. 

Nhìn thần sắc này, đầu Nhậm Phi Dương tức thời như to gấp đôi, hận không thể cụng đầu vào miếu chết, cuối cùng thì cũng bị người nhìn thấy! Hơn nữa, lại là đối thủ đáng quan tâm nhất của hắn! 

"Chúng ta ước định tỷ thí là tối ngày mai mà?" Mặt hắn có chút đỏ ửng, không hài lòng nói, giả bộ làm ra vẻ rất tiêu sái, tặc tặc lưỡi nói tiếp, "Gấp đến nạp mạng làm gì?" 

"Là đêm nay." Thần sắc đầy cổ quái của Cao Hoan đột nhiên biến thành tiếu ý, mang biểu tình giống như tựa hồ muốn cười to lên, nói một câu rất chết người: "Các hạ bị treo ở đây một ngày một đêm rồi, không biết sao?" 

"Ta là người giữ lời hứa, vì chờ các hạ tỉnh dậy tỉ thí, đã chờ ở đây những hai canh giờ." 

Lời của y tuy rất ôn hòa, nhưng Nhậm Phi Dương lại cảm thấy như một con mèo bị chặt mất đuôi vậy: Cái gì? Đã bị treo ở đây một ngày một đêm này? Nếu như vậy, thì toàn bộ Thái Bình phủ này chẳng phải đều đã..." 

"Xú yêu nữ!" Đột nhiên, hắn mắng một tiếng, cong người lên, đưa miệng thổi phù vào dây trói ở chân. Luồng hơi đó giống như một thanh lợi kiếm, vừa đưa ra là dây trói bằng da trâu đã đứt phựt. 

Nhậm Phi Dương hổn hển rơi xuống đất, không quên chỉnh lý cái áo choàng đỏ và tóc tai bù xù của mình, ánh mắt vừa bối rối vừa kiêu ngạo. 

"Giỏi cho chiêu ngưng khí thành kiếm! Là tuyệt kỹ gia truyền của Nhậm gia à?" Bên cạnh hắn chợt vang lên tiếng vỗ tay lộp độp. Hắn quay đầu, lại nhìn thấy Cao Hoan đang dựa vào cột vỗ tay. Trong mắt của y thoáng chút kinh ngạc, nhưng giữa hai mắt lại có nét phức tạp không dễ gì nhận ra. 

Nhậm Phi Dương nhướn đôi mày kiếm, hậm hực nói: "Hôm nay chẳng muốn động thủ với ngươi rồi! Ta muốn kiếm con yêu nữ đó tính sổ trước!" 

Quả thật là không còn mặt mũi nào... Khi nghĩ tới cả ngày hôm nay bị người ta nhìn thấy hình dạng của mình như thế, hắn lập tức đau không thiết sống, thổi mấy lọn tóc rớt xuống đầu vai ra sau lưng, lớn bước đi vào hậu cung. 

Bạch y chợt động, Cao Hoan đột nhiên cũng bước theo, điềm đạm nói: "Ta đi với ngươi." 

Nhậm Phi Dương nhìn nhìn y, đột nhiên cười lạnh một tiếng, thêm lực xuống chân, người chợt như một con chim lớn màu hồng vụt bắn tới trước: "Được, có bản lĩnh thì cứ truy theo ta, thì đi chung với ta tới đó!" 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.