Một đường đau, một đường yêu - Chương 00

Phần đệm

Khi mặt
trời le lói những tia sáng đầu tiên, bầu trời dần sáng, mọi thứ lúc tỏ lúc mờ.
Cái thiện, cái ác. Những cái đó hấp dẫn vô số dục vọng tham lam của con người.
Nhưng khi ánh mắt trời chiếu rọi, đều không che giấu được. Thời đại mới sắp bắt
đầu.

Tuy
nhiên, tại lúc thời đại mới và cũ luân chuyển, ánh mặt trời luôn không chiếu tới
những nơi xó xỉnh, nên chỉ có thể hèn mọn mà ngước lên nhìn ánh mặt trời.

Bệnh viện
đầy dây thép gai, dây leo màu xanh biếc bám trên bức tường màu trắng, nóc nhà
màu than chì. Ánh mặt trời thỉnh thoảng quét qua cũng cảm thấy sự ảm đạm của bầu
không khí.

Người phụ
nữ có thân hình gầy yếu, một nửa tắm nắng, một nửa chôn trong bóng râm. Tay
chân cô bị trói lại, ngồi ở giữa phòng. Bác sĩ, y tá cùng với người nhà tụ tập ở
trước mặt cô. Trầm mặc. Phía bên trái cô có một khung cửa sổ, nhưng không có
Thượng Đế nào đến mở ra cho cô cả.

“Cô biết
người này không?” Bác sĩ chỉ vào một người đàn ông hỏi.

Cô từ từ
ngẩng đầu lên, để lộ ra chiếc cằm xinh xắn nhưng bướng bỉnh. Tóc mái ngố che
khuất nửa con mắt, mệt mỏi nhìn người đàn ông kia.

Về…Một
người đàn ông có khuôn mặt quá đẹp, hoặc ngoại hình quen thuộc với cô. Cô nhớ
rõ cuộc sống tốt đẹp trước kia, tình yêu của bọn họ dai dẳng giống như cơn mưa
xuân, dữ dội giống như sấm chớp kéo đến trong cơn giông. Nhưng cuối cùng số phận
cũng không buông tha bọn họ.

Cô hết
hy vọng vào người mình yêu rồi.

Rất lâu,
cô nhắm con mắt khô lại, ngập ngừng nói: “Không, tôi không biết anh ta.” Giọng
nói yếu ớt.

Người
đàn ông mặc một bộ âu phục màu trắng, nghe được câu trả lời của cô, thở dài một
hơi, đi đến trước mặt cô ngồi xổm xuống, dịu dàng sờ lướt qua môi cô, nói: “Tiểu
Bạch Khả, anh là chồng em.”

Cô ngây
ra, khuôn mặt dần dần vặn vẹo, đồng tử co lại, mở to hai mắt, như thể nghe được
lời nói dối không thể tha thứ được. Cơ thể của cô ngã mạnh về sau, mang theo ghế
dựa kẽo kẹt kẽo kẹt va xuống đất.

“Anh
không phải là chồng tôi! Anh không phải!” Cô khóc thét, cơ thể không ngừng run
rẩy. Mà người đàn ông kia chỉ bình tĩnh nhìn cô.

Bác sĩ
chạy tới đè hai vai cô lại, y tá cầm ống tiêm đứng ở một bên.

“Thả tôi
ra ngoài, tôi không điên! Tôi muốn đi tìm anh ấy! Tôi muốn đi tìm anh ấy!”

Dây trói
bằng da thít chặt vào tay chân cô, tiếng kim loại va chạm phát ra tiếng chói
tai. Mỗi lần cô gào thét đều gần như dùng hết khí lực cuối cùng của mình.

“Chồng
cô ở ngay đây!” Tiếng bác sĩ nhắc nhở bên tai cô.

“Anh ta
không phải chồng tôi, mấy người lừa tôi! Lừa tôi! Mấy người......”

Cánh tay
truyền đến đau đớn khiến tiếng la hét của cô đột nhiên dừng lại, cơ thể cũng
không giãy giụa nữa. Cả người cô bị trói chặt, cứng ngắc một lúc rồi lập tức thả
lỏng. Cô gắng sức nâng cơ thể đang xụi lơ dậy, nhưng ngoại trừ thở dốc thì
không làm ra động tác gì khác, chỉ có hai cánh môi khô nứt còn đang mấp máy,
không cam lòng mà nói ra cái gì đó.

Giường bệnh
bị đẩy mạnh tới, một mớ hỗn độn, người phụ nữ bị đẩy vào phòng điện liệu (chữa
bệnh bằng điện).

Người
đàn ông đứng ngoài cửa kính nhìn vào phòng điện liệu, đau đớn nhìn người phụ nữ
đang run rẩy dữ dội bên trong, tay cách tấm kính xoa xoa khuôn mặt cô. Đứng bên
cạnh anh là một người đàn ông da trắng cao lớn, và một thiếu niên xinh xắn người
Trung Quốc, ba người đều yên lặng nín thở.

Trên mặt
người phụ nữ đó có gắn máy thở oxy, theo dòng điện đi qua từ máy sốc điện, phần
lưng cong lên thành một độ cong kỳ dị.

Thiếu
niên không muốn chứng kiến bộ dạng thống khổ như vậy của cô, nên lấy tay che
hai mắt lại.

“Cậu thật
sự muốn bức cô ấy phát điên sao!” Người đàn ông da trắng túm cổ áo người kia ấn
vào tường, tức giận hỏi.

Người
đàn ông kia lạnh lùng nhìn anh ta, nói một câu: “Tôi yêu cô ấy!” Rồi lập tức đẩy
anh ta ra, chỉnh lại quần áo của mình.

Người
đàn ông da trắng lui về sau hai bước, cánh tay bị người khác giữ chặt.

Thiếu
niên kéo anh ta lại, nhìn cửa phòng điện liệu nói: “Cô ấy chuẩn bị ra.”

Nói
xong, người phụ nữ được y tá đẩy ra ngoài cửa. Hai mắt cô vô thần nằm ở trên
giường, đối với mọi thứ của thế giới bên ngoài đều mất đi phản ứng.

“Bạch Khả,
tiểu Bạch Khả của anh.” Người đàn ông vội vàng ôm đầu cô, hôn lên chóp mũi và
khắp mặt cô.

Người phụ
nữ rốt cuộc cũng có một chút ý thức, mờ mịt nhìn bốn phía. Tay chạm được chính
là cơ thể ấm áp của người đàn ông kia.

“Nhất Đường......”
Cô không xác định mà bật ra hai chữ duy nhất còn sót lại trong đầu.

“Là
anh.” Anh mừng rỡ nâng khuôn mặt của cô.

Cô ngơ
ngác nhìn anh trong chốc lát, nước mắt chảy dài, bất lực vươn tay van anh ôm
cô.

Anh ôm
chặt lấy cô, gần như muốn vò nát cô.

“Nhất Đường!”
Trong giọng nói toàn là bất an và tủi thân, cô vùi đầu vào lồng ngực anh mà
khóc.

Nhìn hai
người tình cảm nồng nàn ôm nhau trong hành lang bệnh viện, nhóm y tá đều để lộ
vẻ mặt vui mừng hoặc hâm mộ.

“Rất xin
lỗi, chúng tôi muốn đưa cô ấy đi trị liệu tiếp.” Vị bác sĩ trầm giọng nhắc nhở.

Người
đàn ông không buông cô ra, nhẹ giọng an ủi bên tai cô.

Đợi người
phụ nữ đi xa, nụ cười của người đàn ông vẫn còn trên mặt, cứ chìm đắm trong nhu
tình, anh nói: “Chỉ có vào lúc này, cô ấy mới dùng......Ánh mắt si mê đó nhìn
tôi.”

Thiếu
niên nhíu mày nhìn người đàn ông kia, nói: “Cô ấy lúc này, căn bản không rõ đã
tỉnh chưa.”

Người
đàn ông da trắng nhếch miệng phát ra tiếng hừ lạnh, anh ta đang muốn đánh người
này, hoặc giả không thèm phí sức trên người anh. Không có chỗ để trút phẫn nộ,
anh ta đành phải đấm thật mạnh vào bức tường màu than chì.

“Mẹ kiếp,
mày mới là kẻ điên!” Anh ta xoay người lại chỉ vào người kia mắng, “Người bị bắt
vào đây phải là mày mới đúng! Là mày! Đồ điên......”

Anh ta
kích động vung hai tay về phía sau, đánh trúng người thiếu niên. Thiếu niên muốn
giữ chặt anh ta, lại bị đẩy lui. Anh ta lảo đảo đi ra hành lang, đi đến bãi cỏ
có ánh mặt trời chiếu rọi, giang hai tay, hét thật to với cái bệnh viện lớn này
--

“Thế giới
này đều điên hết mẹ nó rồi!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.