Một đường đau, một đường yêu - Chương 08
Chương 8
: Có lẽ là yêu (2)
Anh đang
kéo vạt áo len phía trước, thì có một bóng người màu xám chạy vọt qua trước mặt.
Anh chạy theo giữ chặt cánh tay người nọ túm cô vào trong phòng hóa trang.
“Làm sao
vậy?” Bạch Khả bưng khay rượu hỏi.
Anh đón
cái khay trong tay cô ném lên ngăn tủ bên cạnh, nói: “Cô đi nhanh đi, người của
cục xuất nhập cảnh đến.”
Cô nhìn
thoáng qua sau lưng, vài người mặc đồng phục đang kiểm tra xung quanh trong đám
khói lượn lờ. Cô xoay người, cũng không có ý muốn chạy trốn, cười hỏi: “Anh hy
vọng tôi ở lại sao?”
Anh sửng
sốt, lập tức bước lùi mấy bước về sau nói: “Kì lạ, cô đi hay không thì có mắc mớ
gì đến tôi.” Anh lại cầm cái khay nhét vào tay cô. Anh đi đến bàn trang điểm,
dùng miếng xốp nhẹ nhàng xóa lớp trang điểm bôi trên mặt, xem như không có việc
gì mà tháo trang sức xuống. Trong gương phản chiếu lại một góc quần áo màu xám
của cô, cái góc áo kia cố chấp dừng lại trong tầm mắt anh.
Anh hy vọng
cô ở lại sao? Có lẽ. Trong cái nháy mắt kia, anh hy vọng cô ở lại. Nhớ tới đêm
qua, môi nhỏ ẩm ướt của cô, khóe miệng mang theo vị ngọt của cô, trên vành tai
có một nốt ruồi màu đen nho nhỏ của cô. Tay chân mềm mại gần như không xương,
trong khe hở giữa hai đùi cất giấu bí mật sâu thẳm nhất của đàn bà, hấp dẫn anh
đi sâu vào, thăm dò, để mình chôn sâu vào nơi ấm áp của cô.
Nghĩ đến
đây, anh cúi đầu, lấy khăn ướt lau phấn trên gò má. Khi ngẩng đầu lần nữa,
trong gương chỉ còn lại mình anh. Xoay người thật nhanh, người đứng gần cửa đã
không thấy đâu nữa. Anh lập tức lao ra ngoài, ánh sáng lập lòe nhảy loạn, cô
mang vẻ mặt bình tĩnh bưng cái khay trên có mấy ly rượu cho khách, mà người của
cục xuất nhập cảnh đang ở ngay tại nơi cách cô không xa.
Trong đầu
anh chỉ có một ý niệm, muốn cô ở lại!
Anh xốc
lại tâm tình kích động của mình, xuyên qua đám người đi đến phía sau, giữ chặt
bàn tay cô. Đầu ngón tay trắng mịn của cô bị rượu đổ lên. Anh kéo cô, bình tĩnh
đi qua trước mặt các cảnh viên của cục xuất nhập cảnh, cách lối ra càng ngày
càng gần, bước đi càng lúc càng nhanh hơn. Ngay khoảnh khắc bọn họ sắp bước ra
khỏi cửa, người của cục xuất nhập cảnh rốt cuộc cũng phát hiện ra bọn họ, liền
bước nhanh theo.
Bước được
một chân ra ngoài, anh liền dồn sức chạy như điên. Trong lòng bàn tay là rượu với
mồ hôi khiến anh lo sẽ không kéo cô chạy được, thỉnh thoảng quay đầu liếc mắt coi
thử. Cô chống lại ánh mắt lo lắng của anh, mù tịt không biết phải làm gì. Phía
sau truyền đến tiếng gọi của cảnh sát, nhưng chưa kịp thấy rõ đã bị anh kéo vào
một ngõ nhỏ vắng vẻ.
“Vào
trong!” Anh đẩy một cánh cửa, thấp giọng ra lệnh. Cô theo hướng anh chỉ, đi vào
trong một hành lang chật hẹp, tối om của một căn lầu cũ trong ngõ nhỏ. Anh ở
phía sau đóng cánh cửa lại, trong hàng lang lập tức đưa tay không thấy năm
ngón.
Anh như
rất quen thuộc với con đường ở đây, kéo cô hết rẽ trái rồi rẽ phải, dễ dàng
xuyên qua bóng tối. Trước mặt xuất hiện một cánh cửa kính cũ, ánh trăng rơi
trên cửa. Anh thả tay cô, làm động tác trên khóa cửa, sau đó đẩy ra rồi nói với
cô: “Ra đi.”
Cô theo
lời đi ra, ngoài cửa là một khoảng sân lờ mờ và một bóng cây, ở giữa có một bồn
hoa rất lớn. Dưới bầu trời đêm, không thấy rõ màu sắc.
“Đây là
đâu?” Cô hỏi.
Anh
không trả lời, tự ý đi về phía trước. Vòng qua bồn hoa, ngang qua sân rộng,
bóng anh kéo dài dưới ánh trăng, cổ áo khoác dựng đứng như hai cái sừng. Cô cười
thầm, lặng lẽ đuổi theo. Dọc đường yên tĩnh, ai cũng không nói gì.
Anh đã
vì cô mà đẩy một cánh cửa nữa, hình như đang từng bước tới gần trái tim anh.
Anh muốn nhìn thấy cô, muốn giữ cô lại, muốn cùng cô làm tình, chỉ như vậy. Anh
nghĩ anh không cần nhiều lý do để thuyết phục mình không được động tâm với một
cô nhóc nhập cư trái phép. Cô nhóc kia đã trưởng thành rồi, cô có quyền lựa chọn.
Anh quay đầu nhìn cô một cái, cô thì đang ngửa đầu, trong mắt toàn là vẻ kinh
ngạc với khung cảnh xa lạ, nên không ngừng nhìn xung quanh.
Cô nghi
ngờ anh có một phép thuật kỳ lạ, mang theo cô xuyên qua một đường hầm thời
không thật dài, mở một cánh cửa bình thường nhưng lại là một cánh cửa giấu giếm
huyền cơ, đi vào một thế giới giống như thế giới thần tiên.
Nhưng chỉ
một câu của anh đã đánh tan ảo tưởng của cô, anh nói: “Đây là công viên thành
phố, cô chưa từng tới vào ban đêm sao?”
“Chưa từng.”
Cô không thể tin nổi nói. Ngoài tầng hầm thuê và câu lạc bộ, cô rất ít đi đến
nơi khác, đặc biệt là buổi tối. Cô không đủ cảm giác an toàn.
Trong
công viên vào buổi tối chỉ có động vật lang thang thường hay lui tới, mèo, chó,
người. Gió có thể tự do thổi, cây có thể tự do lay động, nguyên bãi cỏ đều là của
cô. Cô bước vào cái bóng của cây, bỗng có một cái đầu từ trong bóng cây lò ra,
cười, sự an bình, yên tĩnh của thiên nhiên khiến cô vui vẻ cực độ.
“Đi
thôi.” Anh nói, kéo cô ra khỏi bóng cây. Nhìn cô đi bên người nhưng không an phận,
cứ đi hai bước thì dừng một bước, anh lại muốn làm ra loại hành động ham muốn ấu
trĩ là sàm sỡ cô. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời đầy sao. Đã lâu rồi,
anh rốt cuộc cũng có cơ hội nhàn nhã mà đếm sao trên đường về nhà.
Bọn họ rời
khỏi quốc lộ vừa dừng lại ở một trấn nhỏ, trước mặt là con đường nhỏ chỉ gần đủ
cho hai xe đồng thời đi qua. Bên đường là những căn nhà theo phong cách châu u
với một loạt sắp xếp phổ biển và màu sắc sáng sủa. Có sân trước và vườn hoa,
nhà nào giàu nói không chừng còn có bể bơi. Lúc cô đói bụng đã từng trộm quả
anh đào trong sân nhà bọn họ.
Anh mang
theo cô đến trước một căn nhà lầu thì dừng lại, lấy chìa khóa mở cửa sắt ra, đi
vào trong phòng khách bằng cánh cửa nhỏ bên trái, đi qua cầu thang vòng tròn, đến
bậc thứ năm mươi thì dừng lại. Kiến trúc của tòa nhà lầu này rất kỳ quái, không
giống nhà ngang Trung Quốc, lên lầu là hàng hiên, sau đó mới là một căn phòng.
Cửa phòng nơi này ở ngay bên cạnh cầu thang, ngay cả sân thượng cũng không có,
đương nhiên cũng không có hành lang tối om, đứng trước cửa liếc mắt một cái là
có thể nhìn thấy mái nhà, cả nóc nhà cũng rất sáng sủa.
Chìa
khóa tra vào ổ nhẹ nhàng đánh tách, anh ngồi xổm xuống kiểm tra khe hở thùng
thư. Cô đứng sau nhìn vào, ánh sáng le lói trong phòng, láng máng có thể thấy
được phòng khách không lớn, bên trong chất đầy đồ dùng.
Anh đứng
lên, đi vào phòng rồi bật đèn. Hai mắt cô lập tức nhíu lại, mỗi góc trong phòng
đều lấp lánh, giống như có cái gì đó phát sáng. Nhìn kỹ, đều là những vật trang
trí nhỏ được khảm vàng bạc, dây lưng, ly rượu, ngay cả đồ dùng trong nhà cũng
là đồ phục cổ theo kiểu cung điện châu u. Bức tranh đầy hoa cúc trắng trên nền
đỏ nổi bật trên tường giấy, trong quỷ quái lại lộ ra tao nhã. Cô nghi ngờ mình
bị lọt vào ngôi nhà của mụ phù thủy trong rừng sâu.
Anh ngồi
vào sô pha trong phòng, thấy cô còn đứng, nói: “Không được chạm bậy vào những
thứ đó.”
Cô a một
tiếng, phủi phủi bụi trên người rồi ngồi bên cạnh anh. Sô pha mềm mại, ánh đèn
cũng không chói mắt, đó là một nơi vô cùng ấm áp.
“Giấy tờ,
giấy tờ, giấy tờ……” Anh vừa nói vừa không kiên nhẫn ném thư trong tay qua một
bên.
Cô chăm
chú nhìn động tác của anh, đợi anh xử lý xong đống thư, trong lúc vô ý khi liếc
đến chỗ anh, nói: “Quần áo của anh……” Cô chỉ chỉ vạt áo trước của anh.
Anh cúi
đầu, phát hiện không ngờ mình lại mặt áo ngược, khó trách luôn cảm thấy cổ áo
sít chặt. Mắng nhỏ một tiếng, anh đi đến đầu khác của phòng khách, giật tấm rèm
che phủ cả mặt tường. Cô vốn nghĩ sau tấm rèm màu đen là một tấm gương, không
nghĩ tới chính là phòng ngủ của anh. Phòng ngủ được trang trí giống phòng
khách. Anh vào phòng ngủ lại giật một tấm rèm nữa. Cô dè dặt vòng qua những chướng
ngại vật ở phòng khách, đi đến chỗ tấm rèm vừa bị giật ra. Lúc đầu vừa nhìn, đó
là tủ quần áo của anh, bên trong tối om om. Đến gần mới phát hiện, kia đều là
quần áo của anh, quần áo màu đen, đủ loại chất liệu đủ loại kiểu dáng, nhét đầy
một tủ.
Anh vẫn
giống lúc ở câu lạc bộ, thoải mái thay quần áo ngay trước mặt cô. Anh cởi hết
chỉ chừa lại cái quần lót, lấy trong tủ cái áo choàng tắm màu đen rồi mặc vào.
Xoay người, thì nhìn thấy cô đang cười, cười ngặt nghẽo.
“Cười
cái rắm ấy.” Anh quay lại nhìn cô bằng nửa con mắt, thay dép lê.
Cô cố gắng
đè tiếng cười xuống, nói: “Tôi cảm thấy, anh rất giống một loại động vật.”
“Động vật
gì.” Anh hỏi.
“Quạ
đen.” Cô nói xong, lại che miệng cười nhẹ hai tiếng.
“Quạ
đen? Tôi và quạ đen có rất nhiều điểm giống nhau sao?” Anh nhìn một cây đen của
mình, ngoài cái này, hình như cũng không có cái gì tương tự.
Cô ngồi
xuống ghế đối diện anh, chống cằm nói: “Anh thích màu đen, quạ đen cũng màu
đen. Anh rất cao ngạo, quạ đen cũng vậy. Anh rất thần bí, quạ đen cũng vậy. Anh
rất thích sạch sẽ, quạ đen cũng vậy. Còn có một điểm giống nhất chính là, anh
và quạ đen đều giống nhau, đều thích thu gom những thứ lấp lánh.”
Anh dừng
ở khuôn mặt giống như quả táo ngon miệng của cô, cười nói: “Trong văn hóa Trung
Quốc, quạ đen là loại chim mang lại điềm xấu. Cô không sợ tôi sẽ mang đến bất hạnh
cho cô sao?”
Qua thật
lâu, cô mới lại cười ra tiếng. Nghe được câu hỏi sau của anh, trong lòng lan ra
đau đớn vụn vặt rất nhỏ, đã len đến hốc mắt cô, ngứa, cô xoa con mắt nói: “Từ
sau khi mẹ chết, tôi đã không biết cái gì gọi là ‘May mắn’.”
Chú ý tới
khóe mắt ướt át của cô, anh trầm mặc. Anh đương nhiên hiểu được mất đi người mẹ
đối với một đứa nhỏ có ý nghĩa gì. Anh thật sự hiểu được, cái loại bi thương
này từ khoảnh khắc mất đi kia đã ghi lại trong máu. Khiến anh đau đớn mà cảm động
lây, khiến trái tim lạnh lùng, cứng rắn của anh gợn lên chút thương hại. Đáng
tiếc, anh đã không còn thói quen biểu đạt trực tiếp sự quan tâm của mình.
“Cô
không biết cái gì gọi là ‘tình dục’ sao? Tôi nghĩ, tôi có thể giúp cô.”
Anh dùng
ngón tay mềm mại ấn đuôi mắt cô, ánh mắt mờ mịt của cô, để sát vào cánh môi cô,
hôn nhẹ.
Anh và
cô nằm trên ghế sô pha, anh dùng cơ thể bao phủ cô. Cô đã không còn gì vướng
víu, anh vẫn mặc áo choàng tắm dài. Thắt lưng bị tháo ra, áo choàng rộng thùng
thình che toàn thân anh, cũng che một nửa cơ thể người nằm dưới. Trong bóng đêm
bao phủ, theo động tác của anh, cơ thể trắng nõn, đầy đủ của cô như ẩn như hiện.
“Tôi
thích miệng cô, màu rất đẹp,” Anh liếm khóe miệng cô nói, “Người đàn ông thường
thông qua màu môi của đàn bà để phán đoán xem bộ phận huyền bí kia có đáng yêu
hay không, đặc biệt là tôi, rất thích xoi mói về màu sắc. Nhiều lúc tôi không
tìm đàn bà để qua đêm là vì không tìm được màu phấn hồng xinh đẹp khiến tôi nổi
dục vọng, cho nên cô không cần phải kiêng cữ.”
Mang
theo cảnh cáo rất lưu manh, anh nói mấy câu xong thì hôn một cái ngay tại nơi
có màu hồng phấn xinh đẹp của cô, hôn vào khu vực khiến cô không được tự nhiên.
Áo choàng tắm cũng bị kéo tới chân cô, đỉnh nhọn ở nửa người trên dựng đứng
trong không khí.
“Đừng……”
Cô đẩy đầu anh, giãy giụa muốn khép hai chân, lại bị anh đè xuống, chỉ có gót
chân vì khó nhịn mà ma sát trên lớp vải thô ráp của sô pha.
Hai tay
anh đặt trên đầu gối cô, ngẩng đầu nhìn cô. Cô cố gắng cắn môi, dùng đau đớn để
có thể suy trì sự tỉnh táo. Hai tay đặt ở phía sau chống đỡ cơ thể hơi run run.
Gò má cô bị anh xâm lược bằng mắt, e lệ không có chỗ phát ra.
Đàn bà
càng phản ứng dữ dội càng kích thích dục vọng của đàn ông, anh thích cảm giác
hoàn toàn nắm giữ mật mã hạnh phúc của cô. Anh đỡ phía dưới hai chân mượt mà bởi
vì căng thẳng mà ép chặt của cô, để có thể nhìn kỹ mảnh đất bí ẩn kia.
Sau khi
nhìn kỹ, anh cúi đầu, giống như em bé sơ sinh theo bản năng, say sưa dùng môi
mút vào từng nếp nhăn của cô, nhẹ nhàng liếm láp.
“Nước Mỹ
này rất tự do cởi mở, cô có quyền biết, cái gì là ‘Tình dục’……”
Anh bị
mê hoặc.

