Một đường đau, một đường yêu - Chương 11

Chương
11 : Thế nào là yêu (2)

Căn
phòng phát ra ánh sáng lập lòe khiến người ta sợ hãi, vách tường dán giấy màu đỏ
thắm, trên ghế sô pha mềm mại, anh ôm cô. Thỉnh thoảng thì vuốt tóc cô, đôi khi
lại hôn lên khóe miệng cô, như là phát hiện ra món đồ chơi mới lạ, không dứt ra
được.

“Em
thích tôi sao?” Anh đã hỏi đến lần thứ năm.

“Ừ.” Cô
kiên nhẫn gật đầu.

“Ừ là có
ý gì, rốt cuộc có thích hay không?”

“Thích.”

“Thật sự
thích hả? Tôi có cái gì khiến em thích chứ!”

“Chính
là...... Thích.”

“Thích
bao nhiêu?”

“Vấn đề
này anh đã hỏi rất nhiều lần rồi.”

“Vậy em
không phải có thể lập tức nói ra đáp án sao? Em không trả lời là có ý gì?”

“......”

Cô bị
anh ôm đến khó thở, gắng gượng ló đầu ra, xin tha thứ nói: “Em trả lời, em trả
lời.” Lúc này anh mới buông tay, cô bước xuống từ trên đùi anh, đứng trước mặt
anh, suy nghĩ nên nói như thế nào mới có thể khiến anh bớt bất an. Từ sau khi bị
anh mang về đây, cả ngày, anh đều lặp lại những câu hỏi giống nhau. Mỗi một câu
hỏi của anh, cô đều thành thật trả lời, đối với câu trả lời của cô dù sao anh
cũng nghe không đủ.

“Em
thích anh......” Cô mở cánh tay ra, mở đến khi không thể rộng thêm nữa, mới
nói, “Nhiều như vầy!”

Mặt anh
không chút thay đổi nhìn cô, hiển nhiên rất hài lòng với câu trả lời của cô.

“Em
thích anh, cao giống như vậy nè, cao đến nổi không biết cao tới đâu!” Cô ráng sức
vươn hai tay lên trên.

Anh nhăn
mày, nhìn cánh tay cô đang giơ lên cao, hai chân nhón nhón.

“Em
thích anh, nhiều như đầu ngón chân của anh vậy!” Cô lại bổ sung nói.

Anh bỗng
chốc đứng lên, ôm mặt cô nói: “Nhỏ xấu xa, em nghĩ rằng tôi chưa từng đọc qua đồng
thoại hả?”

Mặt cô bị
bóp phồng thành bánh quả hồng, ngạc nhiên nói: “Anh cũng xem qua sao!”

Anh dùng
lòng bàn tay xoa nắn mặt cô, tiếp tục câu đồng thoại, anh nói: “Tôi thích em,
vượt qua sông nhỏ, ở dãy núi rất xa bên kia. Tôi thích em, từ nơi này mãi cho đến
mặt trăng, lại vòng về.”

Nói xong
mới có phản ứng lại, không ngờ anh lại bị cô nhóc kia lừa nói ra nhiều lời đường
mật như vậy.

Cô nghe
xong, cúi đầu cười trộm, cười xong mới nói với anh: “Em yêu anh, từ nơi này mãi
cho đến mặt trời, cũng vòng một vòng nhưng không trở lại.”

Nụ cười
của anh cứng lại trên mặt, có chút hung dữ. “Không được nói với tôi ba chữ
này!” Anh bỗng nhiên quát.

Cô hoảng
sợ, ấp a ấp úng hỏi: “Ba chữ nào?” Cô chỉ dựa theo đồng thoại mẹ kể.

“Chính
là......” Anh bị nghẹn. Không muốn cho người khác nói, chẳng lẽ mình còn muốn lặp
lại sao? Hơn nữa người bình thường sẽ hiểu anh đang nói đến ba chữ gì. “Em không
nên biết rồi mà còn cố hỏi.” Anh nói.

“Em thật
sự không biết.” Cô giải thích.

“Em yêu
anh em yêu anh em yêu anh! Chính là ba chữ này!”

Rống thật
to, anh quả thật muốn tìm cây cột đâm đầu vô cho rồi. Vì sao cô nhóc này rõ
ràng rất ngốc, nhưng anh lại không có cách nào nắm bắt cô được, vẫn luôn thất
thủ trước nước cờ của cô.

“Em biết
rồi, em không nói là được chứ gì.” Cô cam đoan.

Nhìn
dáng vẻ thật sự nghiêm túc của cô, anh lại càng có vẻ là đang cố tình gây sự.
Anh vuốt vuốt tóc cô hỏi: “Sao em không hỏi vì cái gì tôi không cho em nói?”

“A? Vì
sao?”

“Bởi
vì......” Anh hơi mệt mỏi nói, “Không có gì, chỉ là ghét ba chữ này.”

“A, em
không thương anh.”

“Em nói
cái gì!”

Anh lại
ôm mặt cô lần nữa. Cô còn dám nói không thương anh!

“Em, em,
em, em nói không thương có nghĩa là em...... Chính là nghĩa của ba chữ kia.”

“Hừ.”
Anh dùng lực cụng vào trán cô một cái rồi mới buông tay ra.

Nước mắt
cô cũng chảy ra, hai má và cái trán đều đau. Người đàn ông này thật là sinh vật
khó hiểu. Lúc trước thì lãnh đạm với cô, hiện tại lại đặc biệt nhiệt tình.
Nhưng mà thi thoảng rất thích dùng vũ lực, còn ghét nghe cô nói “Em yêu anh.”

“Em phải
đi làm.” Sau khi sinh vật khó hiểu kia giày vò cô xong, cởi đến khi trần như nhộng,
liền đứng trước mặt cô vừa lắc vừa nói, “Em ngoan ngoãn ở nhà đợi, đâu cũng
không được đi. Tôi sẽ giúp em xin thôi việc ở câu lạc bộ.”

Trong mắt
cô đều là đường cong khỏe đẹp của cơ thể anh, tròng mắt đưa lên đưa xuống theo
thân thể anh.

“Nghe
chưa?” Anh cốc đầu cô một cái.

“Sao?”
Cô giương mắt nhìn anh, hiển nhiên là không nghe thấy.

“Tôi nói
về sau em không cần phải ra ngoài làm việc nữa.” Anh lặp lại.

“Không
làm việc? Không làm việc sẽ không có tiền, không có tiền sẽ không có cơm ăn
đâu.”

“Tôi
nuôi em! Tóm lại trước khi lấy được thẻ xanh, em không được chạy lung tung.”

Anh thay
quần áo xong, mặc trên người là một cái áo khoác sợi thô, phía dưới là cái quần
da rất thịnh hành thời đó. Anh là người mặc màu đen hợp nhất mà cô từng gặp.

Chống lại
ánh mắt khen ngợi của cô, anh duỗi tay ôm cô vào lòng hôn một cái rồi nói: “Buổi
tối về mới từ từ yêu em.”

Ném cho
cô một cái hôn gió, nhìn chăm chú khuôn mặt đỏ ửng của cô, anh cười đóng cửa lại.

Cầu
thang tròn dưới chân kéo ra đường cong xinh đẹp, Anh đứng ở trước cửa nhà mình,
nhìn ánh sao ngoài cửa sổ, không muốn bước đi.

Hôm nay,
chính là ngày anh cho phép một người đàn bà tiến vào cuộc sống của anh. Anh bị
hạnh phúc xa lạ bóp nghẹt đau đớn, ở trước mặt cô cố biểu hiện sự thoải mái,
nhưng vẫn không che giấu được bất an. Đây là yêu, đây là yêu, anh vẫn nhắc nhở
mình như vậy. Anh được yêu, sau đó thì sao? Anh muốn bảo vệ cô.

Yêu một
người không khó, cái khó là làm thế nào để bảo vệ tình yêu này. Khó khăn của
anh chính là thiếu hụt cảm giác an toàn lại cố chấp chiếm giữ dục vọng, người
kia có tự nguyện để anh bảo vệ.

Anh ngồi
xuống bậc thang, ngẩng đầu, phả một hơi sương trắng ra không khí. Phía sau anh,
là nhà và người đàn bà của anh. Anh không biết mình bị làm sao nữa, cứ như bị
loại hạnh phúc này ép hết không khí, là loại vô lực sau khi tiến hành đấu
tranh.

Hàng hiên
đặc biệt im lặng, anh có nguyên không gian chôn vùi tích lũy sức mạnh cùng với
tiêu hóa một loạt các cảm xúc phức tạp. Có thể tưởng tượng là càng thấu đáo, lại
càng mơ hồ.

Thời
gian đi làm cũng sắp tới, anh nhìn thoáng qua khung cửa phía sau, áp nhẹ trán
vào, giống như cánh cửa là người trong ngực. Được rồi, đây là hạnh phúc thuộc về
anh, anh thừa nhận, ai cũng đừng nghĩ sẽ lấy đi được.

Ánh sao
ngoài phòng so với ánh đèn hắt ra trong phòng còn rực rỡ hơn, anh ngâm nga một
bài hát cũ vui tươi của Trung Quốc, bước từng bước đi tới nơi làm việc.

Trong
không gian đặc biệt dưới lòng đất này, anh cần phải dùng sức hấp dẫn của bản
thân để khơi dậy dục vọng của người khác. Ngày nào cũng thế, đã gần một năm.

“Lộ, hôm
nay nhìn anh đặc biệt vui vẻ.” Một người đàn bà xinh đẹp trang điểm một lớp dày
đi đến khoác lên vai anh.

Anh cách
xa cô ả vài bước một cách tỉnh rụi rồi nói: “Có thể kiếm tiền đương nhiên vui vẻ.”

Người
đàn bà cũng biết điều mà bỏ đi.

Anh phủi
phủi bả vai, muốn lau đi mùi nước hoa nồng nặc. Động tác tay bỗng nhiên dừng lại,
anh nhìn bả vai, phát hiện có điều gì đó không đúng.

Từ trước
đến nay, anh căn bản không chú ý đến chi tiết này, chỉ cần anh vui vẻ, mặc kệ
là đàn ông hay đàn bà, chơi đùa thế nào cũng được. Cái gì mà không nhiễm bùn đất,
cái gì là giữ mình trong sạch, anh xem thấy đều đã lập đền thờ dối trá cả rồi.
Anh am hiểu nhất chính là tiêu pha sức hấp dẫn của bản thân, giành mọi thứ anh
muốn. Mang theo gánh nặng cuộc sống, kết cục tốt nhất của anh chính là buông thả
dục vọng đến chết.

Nhưng mà
hiện tại đã không giống nữa.

“Lộ, mày
nghĩ gì vậy?” Shaq hỏi. Hôm nay bọn họ lại diễn cùng nhau.

“Tao
đang nghĩ...... Một lần phải làm tình trong bao lâu mới có thể làm cho đàn bà
hài lòng.” Anh bất cần đời mà nói cho có lệ.

“Sặc,”
Shaq cười kỳ quái một tiếng nói, “Không phải có một đứa chỉ nhìn mày cởi quần
áo liền muốn làm tình sao? Từ đó về sau mày liền một lần là nổi tiếng, sao
mày......”

“Shaq,
mày từng có suy nghĩ muốn ổn định chưa?” Anh đột nhiên hỏi.

“Tao á?”
Shaq nhìn anh một cái nói, “Tao kiếm đủ tiền sẽ về Nga.”

“Mày là
người Nga?”

“Đúng,
ha ha, rất ngạc nhiên vì tao không nói giọng địa phương hả? Vì muốn sống ở Mỹ
tao phải tìm đủ mọi cách, nhưng mà đến bây giờ mới phát hiện ra, mặc dù nước Mỹ
rất tốt, nhưng cuối cùng cũng không phải là nơi thuộc về tao.”

Shaq giơ
tay, ném cây son vào hộp hoá trang phía đối diện. “Lên sân khấu thôi.” Hắn nói.

Buổi tối
không có Bạch Khả, anh nhảy thấy vô vị và buồn tẻ. Anh nhớ cô, không biết cô
đang làm gì ở nhà, có quen hay không.

Nhảy
xong, Lilith đưa phong bao trả thù lao cho anh. Anh nhớ tới chuyện Bạch Khả, liền
nói vơi Lilith: “Tôi đến giúp Bạch Khả thôi việc, về sau cô ấy sẽ không làm ở
đây nữa.”

Lilith
nâng mi lên nói: “Thật là anh đã giấu cô bé đi rồi sao?”

Anh nhún
vai: “Tôi thích cô ấy, chúng tôi dự định sẽ sống chung.”

“OMG,
tôi không nghe nhầm chứ.”

“Không
sao cả tin hay không thì tùy, cô chỉ cần biết về sau cô ấy sẽ không đến đây nữa
là được.”

“Hừ, là
tôi phát hiện ra con bé trước, là tôi mang con bé vào, bây giờ, anh nếm được ngọt
liền muốn tôi thả người?”

“Nói đi,
cô muốn thế nào mới đồng ý buông tha cho cô ấy?”

“Anh
nghĩ anh muốn cô bé?”

“Tôi
thích cô ấy.”

Lilith
và Đường Nhất Đường tranh cãi sau hậu trường nơi kẻ đến người đi, nên khi nghe
thấy Đường Nhất Đường nói thích Bạch Khả, một ả xoay người nói to: “Nghe này,
vũ nam thoát y nổi tiếng của chúng ta nói hắn thích con bé phục vụ bàn nhập cư
trái phép đấy, xin mọi người vui lòng cho.....” Ả nghĩ nghĩ rồi nói: “Cho đôi
nam nữ này một tráng pháo tay đi!”

Người
lui tới đều nhao nhao phát ra tiếng reo hò, nhảy một loạt các động tác dung tục.
Trên mặt những người đó đều là biểu tình chờ xem kịch vui. Đây là nơi thấp hơn
so với mặt đất, có ai tin sẽ có tình yêu chân chính chứ.

Trong tiếng
châm biếm của mọi người Đường Nhất Đường vẫn duy trì nụ cười rất đàn ông. Anh đặt
ngón trỏ lên môi, ý bảo mọi người im lặng. Chờ xung quanh dần dần im ắng lại,
anh nói: “Tôi không biết tình yêu là gì, nhưng tôi tin nó có tồn tại. Người tầng
lớp thấp cũng có quyền theo đuổi tình yêu, nhưng mà mọi người không tin, tôi
đây cũng không thấy làm lạ khi đến bây giờ mọi người vẫn cô đơn, bởi vì mọi người
không biết hình dáng của tình yêu, nên luôn để vuột mất.”

Nói xong
những lời này, trong lúc mọi người còn đang trầm mặc, anh cầm phong bao rời đi.

Đêm
không quá khuya, anh đi trên con đường quen thuộc, nghĩ đến có người đang đợi
anh ở nhà, liền bật cười. Thật ra từ sau khi anh gặp cô anh mới bắt đầu tin có
tình yêu, anh thậm chí còn không kịp chuẩn bị để đón nhận tình yêu, chỉ là bản
năng không muốn mất đi một người.

Lúc mở
cánh cửa, đèn sáng trong phòng, anh nhìn thấy cô mặc áo ngủ của anh, đang cuộn
mình ngủ trên sô pha.

Anh nhẹ
nhàng đi đến sô pha ngồi xổm xuống, vén mấy sợi tóc che khuất mặt cô, lẳng lặng
nhìn cô.

Để có thể
mỗi ngày được nhìn thấy gương mặt ngủ bình thản này, anh nghĩ anh có thể trao đổi
thứ gì đó với Thượng Đế.

Cuộc sống
tốt đẹp vừa mới bắt đầu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.