Một đường đau, một đường yêu - Chương 15

Chương
15 : Lúc mặt trời mọc (3)

Buổi
sáng sau khi triền mien, Bạch Khả dậy đúng giờ làm điểm tâm cho Đường Nhất Đường
đã “Lao lực” cả đêm. Áo ngủ tơ tằm nửa xuyên thấu bị ném khỏi giường. Ngó
nghiêng một lúc, xác định anh vẫn đang ngủ, cô nhanh chóng xốc chăn lên muốn xuống
giường nhặt quần áo. Nhưng sau khi nhìn thấy dấu vết ghê người trên khăn trải
giường liền sợ hãi kêu: “Trời ơi, đây là......”

Đường Nhất
Đường mở mắt ra, thấy thần sắc hoang mang của cô thì ngồi dậy nói: “Làm sao vậy?”

Cô che
miệng lại, mặt đỏ bừng nhìn anh.

Trên
khăn trải giường là vết máu còn lưu lại. Anh kiểm tra toàn thân mình một lần,
không có miệng vết thương, liền lập tức không đếm xỉa đến phản kháng của Bạch
Khả mà kiểm tra nơi tư mật của cô. Anh buông chân cô ra, nghiêm túc nói: “Về
sau đến chu kỳ kinh nguyệt thì nói với anh. Làm tình trong kỳ kinh nguyêt rất
không tốt cho cơ thể của em, dễ bị lây nhiễm.”

Cô ôm lấy
thân mình không trả lời.

Đối với
việc không tốt cho cơ thể cô có biết, nhưng không ngờ kỳ kinh lần này lại đến sớm
thế. Mà điều khiến cô không được tự nhiên chính là thái độ của Đường Nhất Đường
với cô. Cô dùng chăn bao mình lại nói: “Em cũng cần có riêng tư, anh không nên
hơi một tí liền......”

“Hơi một
tí liền cái gì?” Anh dùng tư thế bế trẻ con ôm cả cô và chăn vào trong lòng, trừng
mắt nhìn cô.

Cô bị
ánh mắt sắc bén của anh uy hiếp, toàn thân trần trụi càng làm cô không có dũng
khí, cắn môi đến một câu cũng không nói được.

“Để anh
nói giùm em nhé,” Anh nhéo hai má cô nói, “Không nên hơi một tí liền cởi quần
áo của em, không nên hơi một tí liền tách hai chân em ra xem, không nên bỏ qua
việc em có đồng ý dùng đầu lưỡi làm hay không, không nên...... Suốt ngày nhốt
em ở trong nhà không cho em ra ngoài làm việc, khiến em có cảm giác bản thân giống
như bị anh độc chiếm.”

Anh nói
một hơi xong. Cô đực mặt ra không có phản ứng, chặp sau mới hỏi: “Anh đều biết
hết?”

“Biết
cái đầu em!” Anh rống lên một tiếng, càng dùng sức nhéo mặt cô nói, “Em thật
đúng là dám nghĩ như vậy! Đại gia tôi cứ thích giam em như vậy đấy, em không phục?
Không phục thì đánh nhau với tôi đi, em đánh thắng được tôi hả? Ăn không phải
trả tiền, ngủ với tôi nhiều lần như vậy cũng không trả thù lao, em còn không phục!”

“Em
không muốn ăn bám anh,” Giọng cô không rõ nói, “Em có thể ra ngoài làm việc kiếm
tiền......”

“Ra
ngoài kiếm tiền? Nếu bị cảnh sát phát hiện tống em về Trung Quốc, tôi tìm ai
đòi tiền đây.”

“Không
đâu, nhiều năm rồi em cũng chưa bị phát hiện.”

“Xí, đó
là em chó táp phải ruồi. Đại gia tôi sẽ bao em ăn bao em ngủ, em dám không muốn!”

Cô muốn
nói không muốn, lại không dám, đành phải oan ức nhìn anh. Từ sau khi chuyển đến
ở với anh, trừ lúc cùng anh ra ngoài mở một hàng vỉa hè ra, thời gian còn lại
cô hầu như đều bị nhốt trong nhà không ra khỏi cửa, anh cũng không cho cô chìa
khóa. Tuy nói cô thích anh, nhưng không có nghĩa muốn bị nuôi thế này, giống
như ngoài một việc lên giường với anh thì không còn tác dụng gì khác.

Lúc trước
dựa vào lòng nhiệt huyết để sống cùng anh. Thời gian lâu hơn, cô cẩn thận ngẫm
lại tình trạng hiện tại, cô không muốn cuộc sống như thế này. Nhưng cụ thể là
muốn loại nào, cô cũng không nói rõ được.

“Em tắm
trước đi, tắm nhanh lên, chút nữa anh cũng muốn tắm.” Anh ném áo ngủ cho cô
nói.

“Anh phải
ra ngoài?”

“Đi mua
băng vệ sinh cho em!”

“Em dùng
giấy vệ sinh là được rồi.”

“Như vậy
không vệ sinh.”

Cái loại
băng vệ sinh thô sơ ấy anh đã thấy cô dùng vài lần. Chính là lấy giấy vệ sinh
nhét vào trong một miếng vải bông to, dùng dây thắt lại, đặt trên quần lót. Cô
nói ở Trung Quốc nhìn thấy các bác chuẩn bị như vậy. May mà cô không thường ra
ngoài, bằng không mang băng vệ sinh thô sơ như vậy, khẳng định không có cách
nào hoạt động thuận tiện.

“Băng vệ
sinh rất đắt.” Cô kháng nghị. Cô từng thấy thứ này ở siêu thị, quả thật nhìn chất
lượng tốt, nhưng thứ nhất là cô không biết dùng như thế nào, thứ hai cũng không
nỡ mua.

“Anh nói
thói quen chi tiêu của em phải sửa lại. Đồ đạc không cần mua nhiều, nhưng nhất
định phải tốt, phải dùng bền. Đổi lại lối suy nghĩ kiểu Trung Quốc của em cho
anh.”

Anh nói
xong, đẩy mạnh cô vào phòng tắm.

Nhìn nắng
sớm lấp lánh tỏa sáng trong phòng, anh thở dài. Anh biết một ngày nào đó cô sẽ
không chịu nổi cô quạnh, sẽ không chịu nổi sự cố chấp của anh. Anh từng vì thế
mà phải tìm bác sĩ tâm lý, nhưng vết thương thời thơ ấu đã ăn sâu bén rễ, rất
khó chữa khỏi. Bác sĩ đề xuất anh dời lực chú ý, đi tìm những điều anh thích
làm, lấy việc này để xoa dịu bởi vì cảm giác không an toàn mà tăng mạnh sẽ dẫn
đến ham muốn chiếm giữ cực đoan.

Tình trạng
hiện tại đã tốt hơn rất nhiều, nếu đổi lại là trước kia...... Thật sự không thể
tưởng tượng nổi.

Đổi khăn
trải giường xong, anh buồn bực vò đầu, lấy rượu gin và nước dứa từ trong tủ lạnh
ra, trộn chung với nhau, từng ngụm từng ngụm rót vào trong dạ dày trống rỗng.

Bạch Khả
tắm nhanh rồi đi ra, nhìn thấy anh lại để bụng rỗng uống rượu, lo lắng giật ly
rượu lại.

“Hiện tại
lá gan của em càng lúc càng lớn rồi đấy, anh quá nuông chiêu em có phải không?”
Anh vừa nói vừa đưa tay giằng lại.

Cô tránh
không khỏi tay dài chân dài của anh, dưới tình thế cấp bách liền uống một hơi cạn
sạch số rượu còn lại trong ly. Hương vị ngọt ngào giống nước trái cây nhưng vào
trong miệng lại rất cay, bị nghẹn nước mắt cô chảy ròng.

“Đáng,”
Anh vỗ vỗ phía sau lưng cô nói, “Đây là kết cục không cho chồng em uống rượu.”

Cô lau
khô nước mắt chịu đựng ho khan nói: “Anh không thể độc chết bản thân, anh mà chết
em phải làm sao?”

Cảm giác
mềm mại giống như sợi bông chảy xuống đáy lòng, anh hôn lên trán cô, không nói
một lời bước vào phòng tắm.

Chỉ là một
câu nói đùa, cô lại nhớ rõ như vậy. Có người quan tâm mình thật sự rất hạnh
phúc. Anh có thể vĩnh viễn có được loại hạnh phúc này không? Anh biết anh không
thể, anh phải kiềm chế.

Tắm
xong, anh ra ngoài mua băng vệ sinh cho cô.

Nhìn thấy
mặt sau của băng vệ sinh, Bạch Khả ngạc nhiên, cô không rõ loại bông vải hình
trụ thẳng tắp này dùng như thế nào*, cầm một cái vào phòng tắm nghiên cứu nửa
ngày cũng không biết nên để thế nào.

(*Băng vệ
sinh này là Tampon nhé)

Đợi thật
lâu không thấy cô đi ra, anh lo lắng đẩy cửa phòng tắm. Lúc cánh cửa mở ra thì
thấy cô đang cắn sợi dây của miếng băng trong miệng.

“Em làm
cái gì thế?” Anh giựt sợi giây bông qua, ngón tay luồn vào trong miệng cô, lấy
sợi dây bông bị cô cắn đứt.

Cô không
mặc quần lót, ngượng ngùng dùng váy che đùi lại.

Nhìn bộ
dạng mù tịt của cô, anh cười hỏi: “Em không phải là không biết dùng thế nào đấy
chứ?”

Cô gật đầu.

Anh bất
đắc dĩ lắc đầu, lại lấy ra một sợi dây bông, kéo tay cô qua, để lên ngón trỏ của
cô nói: “Bỏ vào đi.”

“Để......
Để chỗ nào?”

Cô vừa hỏi
xong đã bị anh kéo qua, phía dưới chợt lạnh......

Lọai trì
độn cũng có thể cảm giác được nơi đó bị nhét vào một thứ.

Trong
phòng tắm truyền đến tiếng rửa tay, anh đánh xà phòng lên tay nói: “Trung Quốc
thật sự cần phải tăng cường giáo dục giới tính.”

“Anh lại
đi ngủ một giấc, băng vệ sinh cứ ba giờ thì đổi một lần, dùng sợi dây kia kéo
ra là được. Cái sợi bông kia kìa. Em có nghe không hả?”

“À.”

Bạch Khả
xấu hổ muốn độn thổ cho xong, chỉ có thể máy móc trả lời. Mặc dù là quan hệ
thân mật, ngay cả việc thay băng vệ sinh cũng đều phải đối phương trợ giúp, hoặc
là ngay cả loại việc này anh cũng tỉ mỉ chu đáo với cô. Cô xấu hổ nhưng đồng thời
lại cảm thấy chút ngọt ngào.

Vài ngày
sau anh đều không có chạm vào cô. Việc này cũng không nói làm gì, điều kỳ lạ nhất
là anh không chịu ngủ cùng giường với cô, còn nói đàn bà mấy ngày nay nội tiết
tố sẽ bài tiết rất dồi dào, sẽ làm tổn hại đến sự cương cứng của vật đàn ông của
anh.

 

Tuy rằng
rất có lý, nhưng đã quen với độ ấm của anh, đột nhiên lại không có chung quy
cũng cảm thấy rất trống rỗng. Mà chu kỳ kinh nguyệt của đàn bà vẫn tí tách nhỏ
giọt không ngừng. Cô rất buồn bực, mỗi lần ăn cơm đều cảm thán nói: “Kiếp sau
em sẽ làm đàn ông.”

Anh thiếu
chút nữa bị nước trái cây làm sặc, vỗ mạnh lên bàn nói: “Anh không muốn làm đồng
tính luyến ái!” Nói xong liền nhét bánh mỳ vào trong miệng cô.

Đã đến
thời gian đi làm, cô đứng ôm anh ở cửa lưu luyến không rời.

Cô nói:
“Nếu trên thế giới chỉ có hai chúng ta thì tốt biết mấy.”

“Nhóc
con, em còn rất nhỏ.” Anh thở dài.

Phải yêu
như thế nào? Sự thật vĩnh viễn không thể hoàn toàn phù hợp với nguyện vọng của
chúng ta. Cho nên, muốn nắm chặt mỗi giây mỗi phút hạnh phúc của hiện tại.

Cô đơn
đóng cửa lại, ánh sáng vàng lập lòe chiếu khắp phòng. Nhìn đồ trang trí tuyệt đẹp
cùng màu sắc ấm áp vây quanh mình, cô nhớ tới cô từng nói anh giống quạ đen,
thích thu thập những thứ lấp lánh. Như vậy, ở trong lòng anh, cô cũng là thứ gì
đó lấp lánh ư?

Trong
lúc vô tình, trên bàn phản chiếu vào mắt cô thứ ánh sáng khác thường. Kia lại
có thể là chìa khóa sao? Hiếm khi thấy anh quên chìa khóa ở nhà. Cô ném chìa
khóa đến giữa không trung rồi chụp lại, cười rất gian. Hôm nay là cơ hội tốt để
ra ngoài đi dạo đây.

Giữa
chơi đùa và kiếm tiền, cô cuối cùng cũng quyết định ra ngoài bán quà noel mà lần
trước chưa bán hết.

Đang ôm
thùng giấy đi trên đường cái, nghĩ đến việc có thể làm chút việc cho anh, tự
nhiên thấy tự hào.

Đi qua
giao lộ quay đầu lại nhìn thoáng qua, ở lâu như vậy cô cũng không biết, thì ra
quảng trường vắng vẻ kiến trúc đá trắng gọi là “Đường Oak”, phía trước công
viên gọi là “Acorn park”. Chắc phía sau có rất nhiều người đang tản bộ ở công
viên, cô hạ quyết tâm tiến vào khoảng đất trống trong công viên chuẩn bị mở
quán, lại ngoài ý muốn nhìn thấy Ngụy Minh Minh. Cô ta cũng mở quán, cũng bán
quà noel.

Ngụy
Minh Minh nhìn thấy cô, trên mặt khó nén xấu hổ.

Cô cười
đi qua nói: “Không nghĩ tới lại gặp cô ở đây.”

“Đúng vậy.”
Ngụy Minh Minh cúi đầu, vén lọn tóc ra sau tai.

“Bán có
được không?”

“Cũng tạm.”

“Chồng
cô vẫn khỏe chứ?”

“Cũng khỏe
lắm. Anh ấy làm ở nhà hàng.”

“Vậy là
tốt rồi.” Bạch Khả hỏi han, không lưu ý thấy Ngụy Minh Minh không được tự
nhiên.

Một cô
bé đi tới hỏi có mũ hoa ma thuật không, Ngụy Minh Minh chỉ tìm được một quả cầu.
Bạch Khả vừa lúc nhìn thấy trong rương có loại mũ mà cô bé muốn liền đưa cho cô
ta mượn. Cô bé đưa tiền cho Ngụy Minh Minh rồi rời đi.

“Cái
này......” Ngụy Minh Minh cầm tiền do dự có muốn đưa cho Bạch Khả hay không. Lần
này vốn là mối làm ăn của cô, hôm nay là lần đầu tiên cô buôn bán.

“Đưa một
cái mũ nào đó cho tôi cũng được.” Bạch Khả đặt rương trên bãi đất trống nói,
“Cùng bán nha, nhiều người mở quán, người xem cũng nhiều.”

Ngụy
Minh Minh nhận lấy tiền, vì sự hào phóng của Bạch Khả mà xúc động, chủ động
giúp cô bày đồ. Hai người hợp tác ăn ý. Ngụy Minh Minh thuận miệng hỏi: “Hai
người quyết định khi nào thì kết hôn chưa?”

Bạch Khả
cũng không nghĩ đến cô ta sẽ hỏi vấn đề này, nên suy nghĩ một lát rồi nói:
“Chúng tôi còn chưa nghĩ đến.”

“Chưa
nghĩ?” Ngụy Minh Minh ngừng động tác tay, ngẩng đầu nói, “Việc quan trọng như vậy,
ít nhất cũng là việc rất quan trọng với cô, tại sao lại không để anh ấy quyết định.
Chúng tôi không có cách nào, nhưng cô có cơ hội có được thẻ xanh, tại sao không
nhanh làm đi?”

Bạch Khả
cười cười, cô cuối cùng cũng không thể nói cho cô ta biết, kỳ thật có thẻ xanh
hay không cô cũng không quan tâm.

“Anh ta
không phải là......” Ngụy Minh Minh nghĩ đến Đường Nhất Đường có khuôn mặt công
tử nhà giàu kia, lại nhìn cô gái có khuôn mặt bình thường như bao người trước mặt
này, một ý niệm u ám hình thành trong đầu cô. Cô nói: “Anh ta không phải là, muốn
chơi đùa cô đấy chứ.” Nói xong mới ý thức được nói như vậy có bao nhiêu thất lễ,
liền nhanh chóng giải thích.

“Anh ấy không
có,” Bạch Khả nói, “Là tôi bám lấy anh ấy mới đúng.”

Ngụy
Minh Minh thầm than cô gái này quá ngây thơ, ở một quốc gia cởi mở như nước Mỹ,
người ta luôn lấy danh nghĩa tự do để phóng túng ham muốn cá nhân, cuối cùng
còn không phải đều là phụ nữ chịu thiệt sao? Còn muốn khuyên cô vài câu nữa,
nhưng lời đến cửa miệng bỗng nhiên nuốt lại. Trên con đường có bóng mát phía
trước có mấy người đàn ông mặc quần xanh áo xanh đi tới. Sự cảnh giác được dưỡng
thành trong thời gian dài lập tức khiến thần kinh cô kéo căng, cô ta đột nhiên
bắt lấy tay Bạch Khả.

“Sao vậy?”
Bạch Khả hỏi.

“Cảnh
sát.” Cô ta nói.

Báo cáo nội dung xấu