Một đường đau, một đường yêu - Chương 18
Chương
18 : Cháy nắng (3)
Bạch Khả
vỗ vỗ lưng Đường Nhất Đường để anh bỏ cô xuống. Đường Nhất Đường quay đầu trừng
mắt liếc cô, cô lập tức rụt đầu lại.
Hai vị cảnh
sát trao đổi bằng ánh mắt. Nữ cảnh sát trong đó tiến lên nói: “Đường tiên sinh,
chúng tôi là cảnh viên cục di dân Honshu và Chi nhánh văn phòng dịch vụ công
dân. Chúng tôi nhận được đơn trình của một người, hiện tại sẽ làm điều tra sơ bộ
về hai người.”
“Không
thành vấn đề,” Đường Nhất Đường nói, “Tôi sẽ hỗ trợ hai người làm việc.”
Bọn họ
đi qua giữa hai người cảnh sát, anh cõng Bạch Khả đi tới trước cửa nhà mình, cảnh
sát lập tức theo sau. Anh lấy chìa khóa mở cửa, không để ý đến bọn họ. Bạch Khả
áp vào lưng anh, lúc nghe được ba chữ cục di dân cô liền cứng người lại.
“Em muốn
đè chết anh hả?” Đường Nhất Đường đi vào phòng, giãy khỏi tay cô rồi đặt cô
trên giường. Bạch Khả nắm lấy góc áo anh, mặt co mày cáu nhìn anh.
“Không
có việc gì đâu,” Anh cười nói: “Thật ra anh đã có ý định lâu rồi, sớm lập kế hoạch
kết hôn với em. Giấy tờ cũng đã làm xong hai ngày trước, muốn cho em sự bất ngờ.”
Nụ cười
xán lạn khiến Bạch Khả thoáng an tâm. Anh nhìn thần sắc cô đã dịu đi, lại liếc
mắt nhìn cảnh sát trong phòng khách. Bọn họ đang kinh ngạc nhìn đồ trang trí kì
dị trong phòng, tạm thời không có ý muốn điều tra. Anh quay đầu lại ôm hai má
cô nói: “Đợi ở trong này, lúc sau anh sẽ gọi em ra. Đi ra đó không được phép
nói lung tung.”
Rèm bị
vén lên, Bạch Khả lập tức từ trên giường nhảy xuống, ngồi trên mặt đất, dựa vào
tấm rèm.
“Đường
tiên sinh......” Người đàn ông vừa mở miệng đã bị Đường Nhất Đường ngắt lời,
anh nói: “Mời hai người trình những giấy tờ có căn cứ xác thực.”
Trầm mặc
vài giây, Bạch Khả nghe được tiếng giật ngăn kéo, tiếp đó nghe Đường Nhất Đường
nói: “Đây là hộ khẩu chung của tôi và cô ấy, giấy tờ nhà chung, giấy thu phí điện
nước chung còn có giấy báo thuế chung, từng đó đủ rồi chứ?”
Lại nghe
anh nói: “Tôi và Đường Khả thật tâm yêu nhau, nên quyết định xây dựng nền móng
gia đình, hai ngươi có ý kiến gì không? Có ý kiến có thể trực tiếp đến hôn lễ
nói với linh mục ‘tôi phản đối’.”
Tiếng ho
nhẹ của người phụ nữ láng máng truyền đến, cùng với tiếng ma sát của quần áo với
sô pha.
“Đường
tiên sinh,” Người đàn ông nói, “Theo chúng tôi điều tra được, trước kia anh làm
vũ công chính của câu lạc bộ ‘Naked’. Tôi muốn hỏi là anh quen với tiểu thư Bạch
Khả như thế nào?”
“Đường
Khả.”
“Được,
Đường Khả.”
“Cô ấy
là tiếp viên ở đó, chúng tôi đều là người Hoa nên đương nhiên tình cảm rất thân
thiết. Sau khi gặp gỡ một khoảng thời gian thì mầm móng tình yêu lập tức nẩy mầm
trong lòng chúng tôi.” Giọng bất cần đời của Đường Nhất Đường đã rất quen thuộc
với cô.
“Vậy anh
có biết rõ về thân thế của cô ấy hay không?”
“Tôi yêu
cô ấy, bất luận cô ấy là ai.”
Một lúc
sau mới nghe giọng nói xa lạ của người đàn ông kia: “Anh chưa từng nghi ngờ mục
đích của cô ấy khi tiếp cận anh sao?”
“Mục
đích? Đương nhiên là bị sức hấp dẫn nam tính rất mê người của tôi, kìm lòng
không đậu......”
“Đường
tiên sinh,” Cảnh sát hiển nhiên không quá vừa lòng với ngữ khí của anh, ngắt lời
anh nói, “Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ qua việc cô ấy tiếp cận anh là vì muốn nhận
thẻ xanh ư?”
“Ha ha,
thẻ xanh.”
Nghe được
tiếng Đường Nhất Đường, cô gần như có thể tưởng tượng được động tác của anh. Một
chân nhấc lên, hai tay duỗi thẳng, giống như Thượng Đế dựa lưng vào sô pha.
Đường Nhất
Đường nói từng chữ một: “Làm ơn đừng bôi nhọ tình yêu của chúng tôi.”
“Tôi rất
xin lỗi.” Người đàn ông nói, “Để xác nhận tình yêu của hai người, vẫn là mời vợ
tương lai của anh ra đây cho chúng tôi nhờ một chút.”
Đường Nhất
Đường nói: “Có thể.”
Tiếp đó
rèm bị giật ra, anh bước một bước thiếu chút nữa giẫm phải người Bạch Khả. Anh
cúi đầu nhìn bộ dạng kinh hoảng muốn tránh của cô, tâm khẽ động, chặn ngang eo
ôm lấy cô, xoay người đi đến cạnh sô pha.
Anh ôm
cô ngồi xuống, đặc biệt dịu dàng nói: “Bọn họ muốn tâm sự với em, đừng sợ.”
Bạch Khả
muốn nói cô không sợ, chỉ là có chút khẩn trương, nhưng lời nói đến miệng lại
nuốt trở vào. Đau đớn ở eo nhắc nhở cô, cô không thể nói lung tung.
“Hai người
có vấn đề gì cứ hỏi đi.” Đường Nhất Đường nói.
Lần này
là nữ cảnh sát mở lời, nam cảnh sát ở bên cạnh quan sát động tác của Đường Nhất
Đường.
“Bạch tiểu
thư, xin hỏi cô sống chung với Đường tiên sinh bao lâu rồi?”
“Hai, ba
tháng.”
“Cụ thể
là bao nhiêu ngày?”
“Cụ thể
là......”
“Cô
không nhớ rõ?”
“Tôi......”
Bạch Khả
thật sự không nhớ rõ, vừa mới bắt đầu cô còn có thể im lặng nhớ kỹ ở trong lòng
“Hôm nay là ngày thứ năm tôi sống chung với anh ấy” Như thế, hoặc có thể hơn
20, cô có lòng nhưng lực không đủ.
Kiên nhẫn
chờ cô nhớ lại đã vài giây đồng hồ, nữ cảnh sát nhún vai nói: “Được, không nhớ
rõ cũng không sao. Vậy xin hỏi cô, Đường tiên sinh tốt nghiệp trung học ở trường
nào?”
“Tôi chỉ
biết anh ấy không học lên đại học.” Bạch Khả khó xử nói.
“Anh không
phải đã từng nói với em rồi ư? Sao em lại quên rồi.” Đường Nhất Đường đột nhiên
trách.
Bạch Khả
lộ ra biểu tình nghi hoặc, đầu bỗng nhiên bị anh ấn vào lòng. Đỉnh đầu truyền đến
tiếng an ủi của anh: “Được rồi, anh không trách em, đừng buồn. Em không nhớ rõ
những cái đó cũng không sao cả, anh nhớ rõ là được, ai bảo em ngốc chứ.”
Chóp mũi
của cô đều là mùi nước hoa trên người anh, cùng với hơi lạnh còn lưu lại bên
ngoài áo da. Tay được ủ ấm trong lòng bàn tay anh, cô nghe thấy anh nói: “Thật
ngại, thật ra tôi có vài việc đã giấu hai người. Vợ của tôi, à không là vợ chưa
cưới của tôi, cô ấy...... Thật ra bị thiểu năng trí tuệ.”
“Thiểu
năng trí tuệ?” Hai vị cảnh sát cùng kinh ngạc.
“Cũng
không thể nói là thiểu năng trí tuệ,” Đường Nhất Đường khó xử nhăn mày lại, “Là
IQ hơi thấp, điểm trắc nghiệm IQ là 85. 85, nói như vậy hai người hiểu chứ?”
Cảnh sát
đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ chưa nhìn thấy mặt Bạch Khả, bằng ấn tượng vừa rồi, họ
chỉ cảm thấy người phụ nữ Trung Quốc này rất trẻ. Tóc mái của cô che khuất hơn
nửa khuôn mặt, bộ dạng nhìn không phải quá rõ. Ngoài có chút e lệ, cũng không
thể nhận ra cô có vấn đề về mặt trí lực.
“Không
tin có thể dẫn cô ấy đi làm trắc nghiệm IQ.” Đường Nhất Đường xoay Bạch Khả qua
đối mặt với bọn họ nói: “Hai người nhìn đi, cái mặt ngốc như vậy, sẽ có tâm cơ
của đàn bà ư? Sẽ vì thẻ xanh mà cố ý tiếp cận tôi sao?”
Anh khẽ ấn
xuống bằng đầu ngón tay có kỹ thuật, khuôn mặt vốn thanh tú của Bạch Khả hơi biến
dạng, khóe miệng võng xuống, đuôi mắt bên thấp bên cao.
Nam cảnh
sát chỉ liếc nhìn cô một cái liền nhanh chóng dời mắt đi. Nữ cảnh sát đồng tình
ngậm miệng, nghĩ nghĩ nói: “Hôm nay đến đây, cám ơn hai người đã hợp tác. Hai
ngày sau, tôi sẽ gởi thư thông báo thời gian làm giám định trí lực cho hai người.”
Đường Nhất
Đường lập tức để Bạch Khả qua một bên, đứng lên che trước cô nói: “Chúng tôi nhất
định sẽ phối hợp trong toàn bộ quá trình, đi thong thả.”
Cửa được
đóng lại, anh đứng ở cửa trong chốc lát. Bạch Khả thấy anh vẫn không nhúc
nhích, bất an ngồi thẳng người.
“Đường
Khả!” Anh quay mạnh người lại gọi, dọa cô hoảng sợ. Ngay sau đó, đã bị anh ôm
vào trong ngực. “Về sau em được gọi là Đường Khả.” Anh nói bên tai cô.
“Vì
sao?” Cô hỏi.
“Đây là
tập tục, phụ nữ sau khi kết hôn phải lấy họ chồng. Trung Quốc không phải như vậy
sao?”
“Đó là
chuyện mà xã hội phong kiến mới có.”
“Anh cứ
muốn theo phong kiến đấy, thì có làm sao?”
Thân thể
bị đè xuống, cô khó chịu bĩu môi, nói: “Vậy cũng có thể là Đường Bạch Khả,
không thể bỏ họ của ba em đi.”
“Em lại
thông minh rồi,” Đường Nhất Đường nhéo mông cô một cái nói, “Khẳng định là vì hấp
thu quá nhiều tinh hoa của anh.”
Cô nghẹn
lời, nói sang chuyện khác hỏi: “Sao cảnh sát không hỏi chuyện nhập cư trái phép
của em?”
“Bởi vì
chúng ta chui vào khe hở của pháp luật. Tự do hôn nhân, chỉ cần đến tuổi hợp
pháp, anh cưới ai bọn họ không thể xen vào. Cho dù là người nhập cư trái phép bọn
họ cũng không có quyền ngăn cản chúng ta kết hôn. Trừ phi bọn họ tìm được căn cứ
xác định em thông qua kết hôn giả để lấy thẻ xanh.”
“Em
không có.” Bạch Khả lập tức ngẩng đầu phủ nhận.
“Anh biết
em không có.” Anh ấn đầu cô lên vai nói, “Việc kết hôn giả đều phải thông qua
thẩm tra, huống chi chúng ta thật sự yêu nhau mà. Em có biết anh...... Không
thương em không?”
“Ha ha,”
Cô cười rộ lên, nói, “Em cũng không yêu anh, rất không thương anh, đặc biệt đặc
biệt không thương anh!”
Hơi lạnh
trên áo da đã được hơi ấm bên trong hòa tan, chóp mũi cô chạm vào cổ anh, cảm
giác có lực đập ở đó.
Lúc còn
rất nhỏ cô thường tưởng tượng đến cảnh kết hôn, phải có áo cưới đỏ thẫm, có
khăn lụa thêu phượng hoàng màu đỏ, còn phải có mẹ đang rưng rưng nước mắt nhìn
cô. Ngày kết hôn thật, sự chờ đợi không làm cô thất vọng. Hôn lễ của người ngoại
quốc không phải chưa thấy qua, đối với váy cưới màu trắng cũng không quá kinh
ngạc, nhưng mà cô thích áo choàng đỏ thẫm hơn. Nhưng vì phải tranh thủ thời
gian để chụp ảnh hôn lễ và thu lại làm bằng chứng, ngay cả lời thề bọn họ cũng
nói trong vội vàng. Bằng chứng vừa đến tay, Đường Nhất Đường cùng luật sư phân
công nhau hành động, trình giấy tờ đến cục di dân, xong việc này thì toàn bộ mọi
việc mới chỉ thành công một nửa.
Văn kiện
của cục di dân nhanh chóng tới tay, Bạch Khả với thân phận là vợ của người Mỹ
đã được cấp thẻ xanh tạm thời, muốn đổi thành thẻ xanh chính thức còn phải trải
qua hai lần gặp mặt bàn về việc kiểm tra. Theo trình tự hai người bọn họ bị
tách ra, tương ứng sẽ có một nhân viên hỏi vài câu hỏi cá nhân, như là họ tên
cha mẹ của đối phương, ngày sinh, sở thích thói quen, hiểu biết về nhau.
Chưa nói
đến việc phải một mình đối mặt với cảnh sát giống như kẻ thù, chỉ việc phải nhớ
kỹ những điều vụn vặt linh tinh đã đủ quấy rầy trí nhớ không tốt của Bạch Khả.
“Sinh
ngày 9 tháng 11 năm 1965, cha tên là Đường Khắc Cần, mẹ là Ngô Mai, thích uống
rượu gin thêm nước ép dứa, thích quần áo màu đen, thích ăn......” Bạch Khả gõ
gõ trán mình, hơn mười điều trong nội dung cũng không phức tạp, nhưng cái chính
là không có biện pháp nhớ kỹ hoàn toàn. Cô nản lòng cầm máy tính xách tay, oán
giận nói: “Bọn họ sẽ hỏi tỉ mỉ như vậy sao? Ngay cả anh uống rượu thêm bao
nhiêu viên đá cũng hỏi hả?”
“Không
nhất định,” Người đàn ông ngồi bên cửa sổ thảnh thơi uống rượu nói, “Bọn họ có
thể sẽ hỏi, khi hai người làm tình có dùng áo mưa không? Hoặc là, chồng của em
có thủ dâm hay không?” Về phương diện này, người của cục di dân sẽ nhắc tới,
nhưng sẽ không quá rõ ràng, anh nói như vậy chính là muốn chọc cô thôi.
“Thật
sao?”
“Ờ.”
Anh
nghiêm túc gật đầu.
Bạch Khả
tin lời anh nói, còn thật sự hỏi: “Vậy anh có thủ dâm không?”
“Anh......”
Anh từ cửa sổ thấp, ngồi vào bên cạnh cô, ghé sát vào cổ cô nói, “Em muốn anh,
làm cho em xem không?”
“Làm cho
em xem?” Hàm ý cực kỳ khiêu khích. Sinh hoạt cùng nhau trong thời gian dài, cô
đã quen với những tín hiệu mập mờ của anh. Nhưng cô hiển nhiên lại xem nhẹ sự
sáng tạo của đàn ông.
“Hoặc
là...... Anh có thể dạy cho em, dạy em phải học thuộc lòng như thế nào.” Khóe
miệng Đường Nhất Đường cong lên mị hoặc, rời khỏi chỗ bên cạnh cô, cơ thể thoải
mái nằm trên sô pha nói: “Bắt đầu từ phía dưới, giúp anh cởi giày, được không?”
Tuy rằng
không rõ anh muốn làm gì, nhưng anh gần như đang làm nũng đề nghị. Cô vẫn vươn
tay, do dự kéo khóa giày.
“Thấy rõ
chưa? Anh thích giày da.”
“Ừm.”
Anh kéo
tay cô đến phần eo, đặt ở trên khóa kéo quần. Cái này chỉ dài mười cm, nhưng ở
trong tay cô thì khóa kéo này so với khóa kéo giày cao đến đầu gối lúc nãy còn
dài hơn. Thật vất vả mới kéo được một đoạn, quần lót màu đen bên trong bao lấy
phần gồ lên gợi cảm. Tránh đụng chạm phần gồ lên kia, để anh nâng eo lên, cô
dùng hết sức mới cởi quần jean khỏi đùi anh. Hai chân anh bóng nhẵn, thon dài
mà rắn chắc.
“Đây là
quần jean kiểu punks, nhớ chưa?”
“Ừm.”
“Bây giờ
giúp anh cởi áo.”
Cúc áo
gió màu đen được cởi xong, cái khó là, bọn họ đều ngồi trên sô pha nhỏ hẹp, anh
lại không cho cô xuống, cô đành phải ngồi chồm hổm giữa hai chân anh, lôi cánh
tay anh khỏi tay áo. Cởi áo xong đầu đã đầy mồ hôi, cô thả lỏng thân thể ngồi
xuống, vừa ngồi xuống liền cảm giác bị một thứ gồ mà ấm áp chặn lại. Cô đương
nhiên hiểu đó là cái gì, thân thể không khỏi khô nóng theo. Mà người đàn ông với
dục vọng mãnh liệt đã tăng vọt lại còn bình tĩnh nói: “Bắt đầu cởi quần áo
trong đi.”
Cơ thể
người đàn ông như thế nào mới được gọi là đẹp? Bạch Khả lớn như vậy mà cho tới
bây giờ cũng chưa từng suy nghĩ về vấn đề này. Kiến thức tình dục từ những từ
tiếng lóng hài hước đầy rẫy ở nước Mỹ cùng với phương tiện truyền thông không mấy
tế nhị cho cô biết: Đường Nhất Đường là người đàn ông đầu tiên của cô, cũng rất
có thể là người cuối cùng. Lúc cô chưa thể nhận thức rõ ràng về con trai con
gái, anh đã chiếm lấy cô, hạn chế hành động của cô, thay đổi suy nghĩ của cô một
cách vô tri vô giác.
Ngón tay
mềm lại di chuyển từ phần eo hướng lên trên, chạm vào nách anh, lại đến đường
cong mạnh mẽ của xương quai xanh. Đầu vai được tắm màu vàng của ánh mặt trời.
Giờ phút này, hình ảnh vẻ đẹp nam tính lần đầu tiên hình thành rõ rệt trong đầu
cô.
“Anh
thích quần áo trong bằng bông vải, bởi vì rất thoải mái.” Anh lấy tay cô qua đặt
trên gò má mình vuốt ve nói: “Còn một cái nữa.”

