Một đường đau, một đường yêu - Chương 24
Chương
24 : Cùng anh mơ mộng (1)
Khi dẫn
Bạch Khả đi xem nhà, anh thuận tiện mang theo bảy mươi ngàn đô la còn lại.
Trên đường
từ nội thành đi ra ngoại thành, ven đường đều là ruộng lúa. Vì là mùa đông nên
kết một tầng sương trắng. Xa xa nhìn lại, như tiếp nối cùng với màu trắng phía
chân trời, một khoảng mông lung hỗn độn.
“Nơi này
thật không tệ.” Cô ghé vào cửa sổ nói.
“Phía
trước chính là nhà.” Anh nhắc nhở.
Xe dừng
lại trước một căn nhà sơn trắng với kết cấu gỗ. Nói là màu trắng, nhưng phần
mái nhà gần đường quốc lộ đã hơi tối màu.
Người
môi giới mở cửa nhà. Bạch Khả thò đầu vào xem xét.
“Vào xem
chứ?” Người môi giới hơi béo lộ ra nụ cười thật thà chất phác.
Bạch Khả
được cổ vũ, mỉm cười với người môi giới, giống con thỏ nhảy vào trong.
Màu sắc
bức tường ban đầu của căn nhà hơi nặng nề. Vì nhiều nguyên nhân, ở trong ấn tượng
của cô, căn nhà có thể hơi nhỏ so với thực tế. Nhưng căn nhà này lại có vẻ lớn
hơn.
“Em
thích căn này không?” Đường Nhất Đường ngồi trên bàn trong phòng khách hỏi.
Bạch Khả
mở từng cánh cửa sổ ra, xua bụi trong không trung nói: “Thích!” Lập tức hắt xì
một cái, quay đầu cười ngượng với anh.
Cửa sổ mở
ra, trong phòng lập tức sáng lên không ít. Thì ra chủ sở hữu ban đầu của căn
nhà treo rèm làm bằng mảnh vở của Bạch Để (1 loại phỉ thúy của Malay). Bạch Khả
mở nó ra xem, bỗng nhiên bị một chiếc xe chở dầu khổng lồ ngoài cửa sổ đi ngang
qua hấp dẫn. Cô nhìn phần bụng phình ra giống như là ong chúa đang khoa trương
thân thể lướt nhanh qua trước mặt. Chẳng có góc nào trong phòng là không cùng cộng
hưởng, có thể nghe rõ tiếng kèn kẹt.
“Wow, hiệu
quả âm thanh tốt ghê!” Bạch Khả khoa trương đặt tay ở lỗ tai.
Người
môi giới cười rộ lên. Nụ cười của Đường Nhất Đường mang theo bất đắc dĩ và cưng
chiều.
“Quyết định
chưa?” Người môi giới hỏi.
Đường Nhất
Đường vừa muốn mở miệng, Bạch Khả đã nói chen vào: “Không thể bớt một chút
sao?”
Người
môi giới nhìn cô một lát nói: “Sao một người đàn ông có thể khiến tiểu thư xinh
đẹp đây thất vọng chứ? Cô đợi một lát, tôi sẽ gọi điện thoại cho chủ nhà.” Nói
xong liền đi ra ngoài, vào trong xe.
Đường Nhất
Đường đến bên cửa sổ, cúi người nhìn ra ngoài. Cứ mỗi ba phút là có xe chạy
qua, độ rung của động cơ xe không giống nhau, nghe rất phiền.
“Xe kia
thật đẹp!” Bạch Khả chỉ vào một chiếc Thunderbird màu xanh đang lướt nhanh qua.
Đường Nhất
Đường ôm lấy Bạch Khả, nhìn hướng Thunderbird biến mất.
“Hai vị,”
Người môi giới quay vào nói, “Chủ nhà đồng ý giảm một ngàn, đây là giá thấp nhất
rồi.”
Đường Nhất
Đường dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến của Bạch Khả, thấy cô gật đầu, cũng đồng ý.
Ký hợp đồng
xong xuôi, người môi giới đưa giấy tờ và chìa khóa, cười nói: “Vợ anh rất đáng
yêu.”
Đường Nhất
Đường quét mắt liếc anh ta một cái, mặt không chút thay đổi mời anh ta ra ngoài
cửa.
Chờ cửa
đóng lại, Bạch Khả đi đến bên cạnh anh, ôm lấy anh nói: “Chúng ta lại có nhà.”
“Ừ.” Anh
quay lại ôm lấy cô.
Lại một
chiếc xe trọng tải chạy qua, bọn họ trầm mặc, chờ tất cả rung động đều lặng lại.
Anh không hình dung ra tâm tình giờ phút này, muốn an ủi lại cảm thấy không cần
nhiều lời. Làm đàn ông, làm chồng, anh cho cô bình yên và hạnh phúc. Những thứ
đó anh đều phải dùng hành động chứ không phải dùng lời nói để thực hiện.
“Tiếp
theo, nên sinh một em bé.” Anh nói đùa.
Bạch Khả
ngẩng đầu lên nhìn anh, chậm rãi dán môi lên. Hơi thở hoa quả phả lên chóp mũi
anh, cô vui vẻ cười nói: “Đã lâu chưa làm.”
Luồng
nhiệt chạy trong bụng dưới, anh muốn làm, anh đương nhiên muốn làm. Anh hận
không thể mỗi giây mỗi phút đều tiến vào chôn sâu trong cơ thể cô, cùng cô trao
đổi nhiệt độ cơ thể, cho đến khi hòa hợp làm một. Nhưng hiện tại không thể, bởi
vì anh biết, cô chỉ muốn dùng loại phương pháp này để an ủi anh. Anh muốn cho
cô hiểu, anh không cần an ủi.
“Quỷ nhỏ
háo sắc, bây giờ còn phải dọn dẹp, còn phải mua vật dụng cho mấy ngày sau. Anh
không còn sức để làm với em.” Anh thoát khỏi cái ôm của cô, lúc xoay người bí mật
thở ra.
Bạch Khả
bị cự tuyệt có chút kỳ quái. Từ trước đến nay, anh đối với yêu cầu chủ động của
cô không có sức chống cự. Lần này không biết là tại làm sao.
Đường Nhất
Đường tìm được một cái khăn trong phòng bếp ném cho cô, còn mình thì vào phòng
tắm bưng ra một chậu nước. Hai người hợp tác lau từ trong ra ngoài căn nhà một
lần. Bạch Khả mà đã làm việc thì không bao giờ qua loa, chỉ là cửa sổ mà lau
hơn nửa tiếng, chờ cô vừa lòng, lúc nhìn lại, trong phòng đã sớm sáng sủa hẳn
lên.
“Anh làm
tốt chứ?” Đường Nhất Đường chống nạnh, tựa vào chổi đứng cười trong phòng
khách.
Làm vệ
sinh xong xuôi đã là giữa trưa, hai người ăn qua loa vài thứ rồi lên trấn trên
mua vật dụng hàng ngày. Đường Nhất Đường để ý thông tin tuyển dụng, bỏ qua những
tin cần bằng cấp, còn lại đều là bán sức lao động, còn gọi là nghề tay chân.
Không cần vốn, thu nhập cao, chỉ cần địa vị xã hội thấp. So với nghề vũ nam
thoát y ban đầu của anh, ngoài việc bán những thứ không giống nhau, cũng không
khác nhau nhiều lắm. Có thể cải thiện cái gì chứ?
Anh do dự
lại bị một câu của Bạch Khả “Những người lao động vinh quang nhất” làm tiêu
tan. Bắt đầu từ lao động chân tay, tiết kiệm đủ tiền để anh học đại học không
phải là khó khăn.
Sau khi
thu xếp cho Bạch Khả xong xuôi, anh tìm thấy công việc lái xe giao hàng. Cái tốt
là được phân xe làm phương tiện đi lại.
Vốn tưởng
rằng cuộc sống tạm này đã đi vào quỹ đạo, thì bất ngờ xảy ra biến động lại khiến
Bạch Khả trở tay không kịp.
Đường Nhất
Đường không cho cô ra ngoài làm việc cô cũng không cưỡng cầu, cái thật sự khiến
cô khó chịu là anh cứ khóa cô trong nhà. Ban đầu là anh nhất thời sơ ý, nhưng
liên tiếp vài ngày đều là như vậy. Cho dù cô có lành tính cũng không nhịn được
mà oán giận anh vài lần. Không nghĩ tới người nọ chẳng những không áy náy, còn
đúng lý hợp tình nói như vậy là vì an toàn của cô.
“Cho em
ra ngoài đi, đừng nhốt em nữa.” Cô không còn cách nào, chỉ có thể xin xỏ.
“Không
được. Nơi này hoang vắng như vậy, em đi lạc thì biết làm sao?” Anh đã hạ quyết
tâm một bước cũng không cho cô rời đi. Bóng ma bạo động ở lại trong lòng, đánh
thức sự cố chấp của anh. Đây gần như là bệnh lý.
Anh phải
giải thích cho cô thế nào? Một người lớn như anh, thứ thiếu hụt nhất chính là cảm
giác an toàn. Anh cho cô được, lại không cho mình được.
“Nếu em
cảm thấy chán, có thể xem TV, không thích xem TV có thể đọc sách,” Anh không đếm
xỉa đến bất mãn của cô, đặt một cuốn sách lên bàn trong phòng khách nói, “Không
phải em thích tập thơ sao? Lần trước đã bị cháy hết, anh mua lại cho em, đủ để
em đọc dài dài.”
“Em
không đi xa đâu, chỉ ở gần đây thôi.” Cô lại năn nỉ. Rõ ràng trước kia rất dễ
nói chuyện, còn để cô tiễn Ngụy Minh Minh về nhà. Cô không nghĩ ra vì sao anh lại
trở về như trước, còn trầm trọng hơn.
“Một bước
cũng không được.” Anh không để ý tới cô, tắm rửa xong liền trần truồng nằm trên
giường.
Cô thở
phì phì ngồi bên giường trừng anh, anh nheo mắt lại nhìn cô liếc mắt một cái.
Anh thật muốn nhìn xem cô nhóc kia có thể dùng biện pháp gì để thuyết phục anh.
Nhưng mà mặc kệ cô dùng cách gì, đều vô ích.
“Anh......
Anh...... Vô lý!” Cô cảm thấy ấm ức. Người chồng cô hoàn toàn tin tưởng lại nhốt
cô như tội phạm, còn làm như không có việc gì mà đi ngủ.
Anh quay
lưng nên không nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của cô.
Cô còn
muốn mắng nữa, nhưng trong lúc vô tình lại nhìn thấy vêt thương trên người anh,
đau lòng mắng không ra miệng. Nhớ khi gặp anh ở câu lạc bộ, ngay cả khăn tay đều
phải có người chuẩn bị riêng cho anh, mặc quần áo gì, uống rượu gì toàn chọn loại
mình thích nhất. Hiện tại, anh đã sớm không còn để ý đến quần áo, làn da hoàn mỹ
đều là vết xanh tím.
Cô kéo
tay anh qua, trên tay anh có một móng tay tím bầm, bên trong tụ máu. Mở ra,
trong lòng bàn tay thô ráp có những vết chai dày.
Ấm ức biến
thành xót xa. Cô sơ ý như vậy, không chăm chú quan tâm đến anh.
Trong
lòng bàn tay truyền đến cảm giác man mát, anh quay đầu, thấy cô im lặng rơi nước
mắt.
“Khóc
cái gì?” Anh hơi kinh hoảng bật dậy.
Cô chỉ
khóc không nói lời nào.
“Tủi
thân đến vậy sao?” Anh chọc chọc ót cô.
Cô hất
tay anh ra. Nhìn anh càng như vậy càng oán trách anh. Anh tước đoạt quyền thể
hiện các giá trị riêng của cô, để cô nhìn thấy anh bị thương. Ngoài đau lòng
ra, cái gì cũng không làm được. Càng bực mình hơn là, bởi cái kiểu ấy, đối với
những lý do cấm đoán của anh, cô căn bản không đành lòng, cũng không còn sức mà
cãi lại.
“Đừng
khóc,” Anh xoa tóc cô, “Cô nhóc này, gặp phải việc lớn thì rất bình tĩnh, sao cứ
thấy anh liền khóc lóc như vậy chứ?”
“Bởi vì
anh!” Cô hét, còn muốn bổ sung thêm hai câu, miệng đã bị anh che lại.
Anh nói:
“Vì là anh nên mới thế, đổi lại là người khác xem, có ai muốn nhốt em chứ? Ăn sạch
cơm cũng không chịu đẻ trứng. A! Em cắn anh!” Anh thu tay lại, ấn cô trên giường
chặn lại nói: “Anh cũng phải cắn trả mới được.” Nói xong, liền tập kích vành
tai cô.
Dưới thế
công vừa liếm vừa cắn của anh, cô tránh né không kịp. Dứt khoát không thèm phản
kháng, không rên một tiếng. Cứ nằm đấy mặc anh đùa bỡn.
“Này, em
cũng nên phối hợp chút chứ!” Anh vén mấy sợi tóc trước mặt cô, quay mặt cô đối
mặt với mình. Lòng bàn tay thấm ướt, nước mắt của cô vẫn không ngừng rơi. Thấy
cô tức giận thật, anh hạ giọng, chỉ chỉ trán cô nói: “Dạ dày của anh lại đau,
thật đó.”
Cô xoay
người, rút tay cô dưới người anh ra để lau nước mắt trên mặt. Không biết nghĩ đến
cái gì, nước mắt càng lau càng nhiều. Ngước mặt lên, trực tiếp che mặt khóc lớn.
Thấy thế,
anh hấp tấp ôm chặt cô, vội vàng an ủi nói: “Anh sai rồi có được không? Muốn
anh làm thế nào em mới không khóc nữa, em nói đi. Nói gì anh cũng đồng ý.”
Cô miễn
cưỡng ngừng tiếng khóc nói: “Em muốn ra ngoài đi làm.”
“Cái này
không được.” Anh lập tức biến sắc.
“Anh......”
Cô chỉ vào anh, khóc không ra nước mắt.
Anh uốn
cong ngón tay của cô, lấy tay đặt ở bên tai nói: “Mặc dù anh không bao giờ chấp
nhận, nhưng anh thành khẩn nhận sai là thật. Vì lời anh nói rất chân thành tha
thiết, phạt anh hát một bài thì thế nào. Anh hát bài [ dạ lai hương ] cho em
nhé, anh hát đây.”
Không đợi
cô nói gì, anh bắt đầu hát: “Làn gió Nam thổi luồng hơi lạnh, chim dạ oanh hót
tiếng nỉ non, hoa dưới trăng đi vào cõi mộng, chỉ còn hương đêm tỏa ra mùi thơm
ngát.......”
“Em
không nghe hát, em muốn ra ngoài!” Cô lớn tiếng kháng nghị.
“Không
thích? Vậy anh đổi bài khác, hát bài tiếng Anh được không. Some say love, it is
a river that drowns the tender reed. Some say love, it is a razor that leaves
your soul to bleed......” (Bài The Rose - Westlife)
Đường Nhất
Đường say sưa hát. Bạch Khả không biết phải làm sao, hét ầm lên. Hét mãi mà
không hết tức giận, đành phải vừa thở hổn hển vừa trừng anh. Ngay cả như vậy
cũng không làm gì được anh, đối này người đàn ông này, cô hoàn toàn không còn
cách nào.
Sau khi
hát hết một bài từ đầu đến cuối với tình cảm nồng nàn, anh mới cười rồi dừng lại,
xoa xoa mặt cô nói: “Hết khóc chưa? Muốn nghe anh hát thì nói nhé. Anh lại nhảy
cho em xem được không?”
Vẫn
không để ý đến phản ứng của cô, anh đứng lên nhanh chóng mặc xong quần áo, nhảy
xuống dưới giường nói: “Về sau anh đây cũng chỉ nhảy cho mình em xem!” Nói
xong, anh chọn tư thế, ném ánh mắt quyến rũ đến cô. Sở trường của anh chính là
nhảy thoát y. Lúc Bạch Khả nhìn chăm chú, anh đặc biệt ra sức khoe ra tuyệt kỹ
ngoáy mông được gọi là động cơ điện của mình.
Anh vừa
nhảy vừa cởi, từng cái quần cái áo được ném lên giường. Bạch Khả không trốn
không tránh, chống cằm trên đầu gối, môi khẽ nhếch, ngơ ngác nhìn anh nhảy. Những
ngày ở câu lạc bộ, cô chưa từng bỏ qua một buổi diễn nào của anh. Dưới ánh đèn,
cơ thể khỏe đẹp của anh giống như đá quý rạng rỡ phát sáng, làm kinh sợ tất cả
giác quan của cô.
Toàn
thân cao thấp chỉ còn một cái quần lót, anh đưa lưng về phía cô chậm rãi cởi
ra, nhẹ nhàng nâng tay ném về phía sau, ném đến bên chân cô.
“Anh là
một ngôi sao sáng!”
Anh đột
nhiên quay lại, hát bài hát đang thịnh hành lúc đó. Dùng sức ngoáy mông, phần
dưới kiêu ngạo theo động tác của anh dũng cảm ngóc đầu.
Cô theo
bản năng nhắm mắt lại, giọng nói kiêu ngạo đi vào tai cô: “Bé cưng à, nhìn nhiều
lần như vậy vẫn còn thấy ngượng sao?”
Mở mắt
ra, Đường Nhất Đường hoàn mỹ bên cạnh bất ngờ phóng đại trước mặt, tim đập
nhanh, hai má khô nóng.
“Tha thứ
cho anh?” Anh dán vào cơ thể của cô, vuốt ve vị trí mẫn cảm của cô.
Cô từ từ
gật đầu. Quả nhiên là sắc đẹp mê hoặc người. Ngay cả một kẻ đầu gỗ như cô cũng
không may mắn thoát khỏi.
“Vậy là
tốt rồi.” Anh ôm cô, thuần thục cởi thắt lưng áo ngủ của cô.
“Hôm nay
cho em ở trên.” Anh rủ rỉ bên tai cô, xoay người một cái, ôm cô ngồi trên bụng.
Dưới sự
chỉ đạo của anh, cô nắm giữ mật mã hạnh phúc của cơ thể anh. Nhờ sự chống đỡ của
hai tay anh, thăng trầm trong sự bối rối của ham muốn. Trong mê loạn, cô nhìn
chăm chú vào người đàn ông đã khiến cô vừa yêu vừa đau. Không suy nghĩ quá nhiều,
chỉ biết là cô đang bao lấy anh, cô rất muốn rất muốn yêu anh.
Tóc dài
buông xuống, thân hình trơn bóng non mềm phủ một lớp mồ hôi mỏng. Ngọn đèn thẳng
đứng chiếu sáng chói mắt. Ít nhất trong mắt cô, thân thể của anh là tuyệt vời.
Mặc dù anh hiểu yêu không phải là kiếm cớ để giam cầm đối phương, nhưng nay, có
được cô, bao gồm tình yêu của cô, là thứ duy nhất anh có. Anh bằng lòng cố gắng
cả đời. Trên đường đời ấy không thể không có cô.
Mất đi
là một việc dễ dàng thế nào. Thế giới này, mỗi một xó xỉnh đều có khả năng xảy
ra bạo loạn bất cứ lúc nào. Anh chỉ có thể đặt cô ở một nơi tương đối an toàn,
không, là giam cầm. Cô ngốc như vậy, không phải là kiểu ngây thơ thiếu kinh
nghiệm, cũng không phải kiểu đơn thuần thiện lương. Cái ngốc của cô không thể
chống lại, là ý trời. Đành phải giam cầm cô. Anh không còn cách nào khác, anh
không khống chế được.
Mà tất cả
những điều này, cô sẽ hiểu chứ?
Hoặc là,
không hiểu trái lại là một việc may mắn.
Dạ dày
co thắt từng đợt, trong cổ họng tràn ra vị tanh ngọt. Khoảnh khắc bay lên đám
mây kia, anh thể nghiệm một lần chết trong chốc lát.
Sáng sớm
ngày hôm sau, anh làm xong điểm tâm chuẩn bị đi làm. Bạch Khả mệt không mở nổi
mắt ra, mơ hồ chào tạm biệt với anh. Anh nhét cánh tay lộ ra bên ngoài của cô
vào trong chăn, ấn một nụ hôn lên trán cô, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Nghe được
tiếng khóa cửa răng rắc, cô mỏi mệt nhếch khóe miệng.
Một lần
nữa miễn cưỡng, cuộc sống giam cầm vẫn bắt đầu.

