Một đường đau, một đường yêu - Chương 27

Chương
27 : Cùng anh mơ mộng (4)

Một đêm
làm đi làm lại anh cũng mệt mỏi, nắm tay cô chợp mắt một lúc. Hình như trong mơ
anh bị người khác kéo lại ném về phía sau. Đột nhiên mở mắt ra, phát hiện hai
tay nắm chặt, mà tay cô vẫn bình yên đặt trong tay anh.

Anh thò
ngón tay, thật cẩn thận mơn trớn gò má cô. Ánh mắt từ khuôn mặt ngủ bình thản của
cô chuyển tới đầu ngón tay tái nhợt của mình. Đêm qua, anh gần như đã dùng hai
bàn tay này để giết cô.

Ý cười
chua xót theo khóe môi lan đến mi tâm, thì ra anh yếu đuối hơn so với tưởng tượng
của mình. Tại cái thế giới bị bao phủ trong sương mù này, anh và cô gặp nhau
trong mất mát, rồi tay trong tay cùng bước. Anh không chịu nổi việc một ngày
nào đó bản thân dần yếu đi, sẽ không theo kịp bước chân cô nữa. Trong bối rối,
điều đầu tiên anh nghĩ đến là ngăn cô lại, để cô theo mình cùng trầm luân.

Đây
không phải yêu, đây là chiếm hữu.

Ngoài cửa
sổ trời đã sáng trưng, ánh mặt trời khiến người ta tỉnh lại. Tỉnh táo rồi không
thể trốn tránh nữa.

Người nằm
trên giường, toàn thân đều là dấu vết anh lưu lại. Anh cũng chẳng hề cảm thấy
thỏa mãn, chỉ hy vọng chúng nó biến mất nhanh nhanh, tránh làm cô nhớ tới những
khó chịu đêm qua. Anh đứng ở đầu giường đắp lại chăn cho cô. Thân thể gầy yếu của
cô ở trong chăn bông dường như không tồn tại. Anh thấy kinh hãi, cũng không dám
nhìn mặt cô một cái liền xoay người ra khỏi phòng.

Tắm rửa
xong, axit Pantothenic trong dạ dày khiến anh ăn không vô thứ gì. Điện thoại
trong phòng khách reng hai tiếng. Trong điện thoại người bạn làm công gọi anh
đi đưa hàng. Trong phút chốc buông điện thoại, anh giống như lại nhớ tới trước
kia. Tuy rằng tương lai không xác định, nhưng ít ra phải sống qua thời điểm
này.

Nhìn vào
gương, anh thiếu chút nữa không nhận ra chính mình. Từ khi rời sân khấu, vì cuộc
sống hàng ngày mà không ngừng bươn chải, đã rất lâu rồi anh không còn cẩn thận
chăm chút bản thân nữa. Chỉnh lại khuôn mặt, cẩn thận chải tóc trên trán qua
sau tai. Tóc hơi dài, quầng thâm dưới mắt rất to, vô tình nhìn lướt qua, rất có
nét Gothic.

Anh từng
bị cuốn hút bởi cách giải thích về điều cấm kỵ và vẻ đẹp cái chết của nghệ thuật
Gothic. Nhưng khi cái chết thực sự đến, anh lại vô tình phát hiện sự tuyệt vời
trong đó.

Xịt ít
nước hoa lên cổ tay, để dưới mũi ngửi ngửi. Đây là lọ nước hoa trẻ con anh mua
cho cô, tên là “Tartineet Chocolate”, có mùi bánh bích quy và mùi chocolate,
anh cảm thấy rất hợp với cô. Vốn tưởng rằng cô sẽ thích, nhưng cô chỉ xịt một lần
rồi để quên ở một góc sáng sủa trên bàn trang điểm. Cô từng nói với anh một
câu, cô nói có một số thứ cô thích, nhưng lại không cần. Cô nhóc đó luôn như vậy,
dùng những lời nói thật để tổn thương trái tim người ta, lại còn không tự cảm
thấy vậy.

Có khi
anh đã nghĩ, có lẽ cô thích anh, nhưng cũng không cần anh. Không có anh, cô
cũng có thể sống tốt. Là bản thân anh tình nguyện đối đãi với cô như trẻ con.

Thật ra
là anh đang ỷ lại vào cô.

Mang
theo mùi ngọt ngào và chút tâm tình tiếc nuối, anh chạy xe trên quốc lộ.

Nỗi kinh
sợ và hoảng loạn ban đầu của căn bệnh ung thư đã bị tiêu trừ bởi sự điên cuồng
của đêm qua. Anh cuối cùng cũng hạ quyết tâm, bình tĩnh tiếp nhận mọi thứ trước
mắt. Thế giới của một người sắp chết sẽ như thế nào? Anh lại nghĩ anh không có
đủ bình tĩnh, bởi vì trước mắt anh là một mảnh mơ hồ.

Thì ra
nước mắt của đàn ông cũng nhiều không kém đàn bà.

Sắp tới
công trường, anh điều chỉnh tốt tâm tình của mình, định dùng công việc nặng nhọc
làm tê liệt bản thân.

Khuân vác
hàng hóa xong, như thường ngày anh cùng các công nhận khác ngồi dưới bóng râm uống
bia giải khát. Anh không dám uống nhiều, mặc dù cơ thể đã tàn tạ, nhưng có thể
chống đỡ bao nhiêu ngày thì hay bấy nhiêu. Đốc công cầm thù lao hôm nay phát
cho từng người. Anh nhìn phong bì thật dày trong tay hắn, có một nỗi xúc động,
muốn tiến lên kéo tay hắn nói: “Xin cho tôi mượn chút tiền, tôi nhất định sẽ trả
lại cho anh gấp đôi!”

Người
đàn ông đi ngang qua anh, đưa phong bì, nở nụ cười khích lệ với anh. Anh cầm
phong bì chỉ cảm thấy đặc biệt nặng nề, tất cả lực chú ý đều bị giấy dai (giấy
gói hàng loại dày) màu vàng hấp dẫn, đợi đến lúc ngẩng đầu, đốc công đã ngồi
vào xe. Nhóm công nhân đều tản đi, từng chiếc từng chiếc xe đã khởi động.

Chỉ còn
một mình anh, vùi trong bóng mát của mùa xuân.

Anh
không muốn về nhà sớm, liền tùy ý đi dạo khắp nơi. Nơi này rất gần đường Oak,
anh dừng xe ở một góc đường, đi về hướng ngược lại.

Nhà thờ
nơi anh và Bạch Khả từng làm lễ, lẳng lặng đứng sừng sững ở chỗ sâu trong thành
phố. Trước cửa đã không còn đám người lòng đầy căm phẫn, chỉ có vài đứa nhỏ vui
vẻ trượt ván ngang qua.

Anh cúi
đầu đi vào đại sảnh, ngồi xuống dãy ghế dài phía trước. Bài thánh ca phát quanh
năm làm bầu không khí có phần trang nghiêm. Chúa Jesus vẫn quấn quanh mình tấm
vải ô vuông màu đỏ, trên mặt là biểu tình ẩn nhẫn.

“Người
còn nhớ con không?” Anh thử tưởng tượng mình đang trao đổi với Thượng Đế.

“Ta nhớ
rõ con.”

Nghe được
câu trả lời, anh kinh ngạc bật dậy. Một nữ tu sĩ đang mỉm cười đứng bên cạnh
anh.

“Ta nhớ
rõ con.” Nữ tu sĩ lập lại lần nữa, khẽ mỉm cười. Đuôi mắt in lại vết nhăn thật
sâu, “Lần trước đến đây, con từng khen ngợi cơ thể của chúa Jesus.”

Anh nhìn
bà ấy một lúc lâu, theo lý mà nói nếu là người cũng có màu da vàng và mắt đen
anh sẽ có ấn tượng. Nhưng thật sự anh không có chút ấn tượng nào cả.

“Khi đó
ta ngồi cùng hàng với con, ta còn nhớ rõ con còn dẫn theo một cô bé rất đáng
yêu, là vợ của con?” Bà ôm một quyển thánh kinh trước ngực.

Nói đến
Bạch Khả, biểu tình của anh mềm mỏng hơn. Anh dịch vào trong rồi mời bà ấy ngồi.
Nữ tu sĩ sửa lại áo choàng dài, xoay người ngồi xuống, cẩn thận đặt thánh kinh
trên hai đầu gối.

Anh cảm
giác được ghế hơi lung lay.

“Ta họ
Trần, tên là Trần Thụy Hoa, bọn họ gọi ta là sơ Ada.” Nữ tu sĩ nói.

“Con là
Đường Nhất Đường.”

“Đường,
họ này rất có tiếng trong giới Hoa kiều.”

“Ba mẹ của
con chỉ là người bình thường.”

“Cho dù
có bình thường vẫn là người giàu có, Thượng Đế đều đối xử công bằng.” Trần Thụy
Hoa hơi dùng sức đè thánh kinh trên đầu gối, quay đầu nói, “Con à, con gặp phải
khó khăn gì sao? Thần sắc của con so với lần trước đến đây hoàn toàn không giống
nhau.”

 

Không muốn
tiết lộ quá nhiều với người xa lạ, anh khoát tay lên lưng ghế. Một sợi tóc rớt
trước mắt anh, qua sợi tóc anh nhìn chúa Jesus trên thánh đàn nói: “Nếu con khẩn
cầu khoan thứ, người sẽ tha thứ cho con chứ? Con chưa từng nhận lễ rửa tội,
cũng không tín ngưỡng Thượng Đế.”

“Chúa
yêu người trần, bất kể họ tên, giới tính.”

“Con phải
làm thế nào người mới khoan thứ cho con?”

“Phải
xem con phạm vào lỗi gì. Trong cuốn Krall có ghi lại bảy tội lớn của loài người,
có tham ăn, tham lam, dục vọng, lười nhác, kiêu căng, ghen tị, phẫn nộ. Mỗi người
chúng ta đều phạm hoặc nhiều hoặc ít vào một tội trong đó.”

“Bảy tội......”
Anh trầm ngâm. Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, những chuyện ấn tượng khắc sâu
không ngừng thoáng hiện trong đầu.

“Con từng
có thói quen nát rượu, đây là phạm vào tội tham ăn sao?”

“Ta nghĩ
đúng vậy.”

“Tham
lam, con đối với một người phụ nữ có dục vọng rất lớn......” Không quan tâm đến
nguyện vọng của cô ấy, nhốt cô ấy trong nhà, cướp đoạt tự do của cô ấy.

Câu tiếp
theo anh không nói ra, chỉ biết cười thê lương.

“Dục vọng,
ha ha.” Nụ cười càng sâu, anh tâm niệm: Con hận không thể mỗi ngày đều cột cô ấy
trên giường.

“Lười
nhác, ở phương diện nào đó, con quả thật như thế.”

Đối mặt
với sự thật tàn khốc, việc anh làm nhiều nhất là trốn tránh chứ không phải thay
đổi. Bởi vì ba mẹ quyết định tàn nhẫn, nên tự mình sống lưu vong, dùng phương
pháp gần như tự mình hại mình để phát tiết bất mãn đối với hiện thực. Mong muốn
chống lại số phận không thể thực hiện được, anh đành chuyển thành tự công kích
bản thân. Cuối cùng, anh tự nhận lấy kết cục thảm hại.

“Kiêu
căng..... Là vũ khí của con, là quyền lợi ông trời ban cho con.” Anh giương mắt
nhìn thẳng về phía trước. Thiên phú của anh tập cho anh thói quen bị người ta
nhìn chăm chú, cũng không dùng tư thế hèn mọn đi ngưỡng mộ người khác, mặc dù sống
dưới đáy xã hội.

“Ghen tị,
thứ này đã tra tấn con hai mươi năm.”

Vì không
muốn bị tìm được, anh không thể sống lâu ở một thành phố. Mỗi lần đổi một chỗ
anh đều suy nghĩ, hiện tại người đó nhất định đang an nhàn ngồi ở ban công đọc
sách, hoặc là cáu kỉnh với người làm vô tội nào đó. Đời người như vậy không
công bình!

“Mà phẫn
nộ, là đang hình dung tâm tình của con lúc này.” Anh đan các ngón tay vào nhau,
gần như có thể nghe được tiếng khớp xương ma sát.

“Như vậy
xem ra, tội nào con cũng phạm phải.” Trần Thụy Hoa bình thản nói.

“Như vậy
cũng có thể được khoan thứ sao?” Anh cười nói, “Thật có lỗi, hình như con nói
thừa.”

“Chỉ cần
con có tâm hối cải, Thượng Đế tự nhiên sẽ minh giám. Chính là cho dù ở thời điểm
nào, cũng không được vứt bỏ sinh mệnh, tội này là tội không thể được tha thứ nhất.”

“Là sinh
mệnh vứt bỏ con.”

“Con à,
con bị bệnh sao? Thần sắc có bệnh trên mặt con rất rõ ràng.”

“Sinh
lão bệnh tử, đây là quy luật tự nhiên. Làm lỡ thời gian dài của sơ như vậy thật
có lỗi, cám ơn sơ đã nghe con nói.” Anh đứng lên, cuối thấp người với Trần Thụy
Hoa, đi về hướng khác của dãy ghế dài.

“Đường
tiên sinh,” Trần Thụy Hoa ở phía sau gọi anh, nói “Cho dù vì người mình yêu,
cũng phải quý trọng sinh mệnh. Thượng Đế sẽ phù hộ các con.”

Anh quay
lại nở nụ cười vô lực với bà, xoay người rời đi.

Ra khỏi
nhà thờ u tĩnh hòa vào dòng người đông đúc trên đường lớn. Tới giờ cơm, mùi
khói lửa tắt nghẽn chóp mũi anh. Anh mua mấy cái bánh bí đỏ ở quán cơm Trung Quốc
bên đường. Nửa ngày không thấy, anh đã bắt đầu nhớ cô.

Nhân
viên cửa hàng thối lại tiền xu, anh nhận lấy. Trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy
trên mặt đồng xu có hàng chữ nhỏ -- In god we trust. Anh dừng lại, mãi đến khi
người xếp hạng phía sau thúc giục, mới lấy lại tinh thần.

Thì ra
người dân ở quốc gia này mỗi thời mỗi khắc đều bị thôi miên.

“Chúng
con tin tưởng Thượng Đế.” Anh vừa mặc niệm, vừa lưu ý tạt qua nhà thờ rồi đến bệnh
viện.

Xe chạy
đến khoảng đất trống trước cửa, anh cầm gói bánh bí đỏ, điều chỉnh nụ cười. Lúc
đẩy cửa ra liền tập trung lực chú ý, anh muốn phân biệt tiếng bước chân nhẹ
nhàng của cô trong tiếng động cơ ồn ào.

Không thấy
cái ôm như mong đợi, đưa mắt tìm kiếm khắp phòng, cuối cùng tìm được hình bóng
quen thuộc đang co rúm trên mặt đất bên cạnh chiếc điện thoại.

“Xảy ra
chuyện gì?” Anh bước nhanh đến ngồi xổm bên cạnh cô.

Đầu Bạch
Khả chôn sâu vào đầu gối, không có chút phản ứng. Chỉ có bả vai là hơi phập phồng
chứng minh cô còn sống.

“Nói gì
đi!” Anh lo lắng lay cô, thấy cô vẫn không động đậy, tức giận tích tụ bị bộc
phát, anh quát, “Em nói gì với tôi đi!”

Vai rụt
một cái, cô giơ tay ôm đầu gối, không ngẩng đầu. Cô lần mò chạm được áo anh, nắm
chặt. Lao thật mạnh về phía trước, cô nhào vào lòng anh.

Anh nghe
được tiếng thở dài thật dài, tưởng rằng cô muốn thở hết không khí trong cơ thể
ra.

Chậm chạp
cho phép không khí đi vào, cô khàn khàn cổ họng nói: “Anh bị bệnh......” Nói được
một nửa, ngực lại rút mạnh một cái. “Vì sao không nói cho em biết?”

Anh ôm
khuôn mặt cô nhìn một chút, hai mắt cô đã sưng to.

“Xấu muốn
chết!” Anh lại ấn cô vào lòng, khẽ vuốt lưng cô.

Báo cáo nội dung xấu