Một đường đau, một đường yêu - Chương 30

Chương
30 : Hết mơ mộng (2)

Ngày hôm
sau, người của công ty vận chuyển gọi điện thoại tới muốn anh tiếp tục đi làm.
Anh lịch sự từ chối, cũng đồng ý trả xe lại vào ngay ngày hôm đó, vừa khéo có
thể nhân cơ hội này cùng Bạch Khả lên trấn trên chụp ảnh.

Hôm đó bọn
họ ăn mặc cẩn thận. Anh vẫn mặc áo gió màu đen thêm một cái quần da bó sát người,
giày hơi cũ, mặc trên cặp đùi thon dài vẫn cao ngất như vậy. Bạch Khả đã trang
điểm xong, thành quả làm anh rất vừa lòng. Trước khi đi, anh xịt nước hoa cho
cô. Nhưng cô không thích, bị anh đuổi chạy khắp phòng. Cái lọ không cẩn thận bị
đập vỡ, nước hoa vẫy lên toàn thân hai người.

Chuẩn bị
xong tất cả đã là buổi chiều, anh ngồi trên xe vứt cho cô cái ánh mắt quyến rũ,
nói: “Đẹp trai không?”

“Đẹp muốn
chết!” Cô mê trai hét to.

Lúc này
mặc dù anh hơi lộ ra thần sắc có bệnh, nhưng ánh mắt sáng trong, giơ tay nhấc
chân đều có thần thái phấn chấn. Hương khí từ quanh thân anh phát ra, cô hoảng
hốt như lại thấy được hoa thược dược màu đen xinh đẹp trên sân khấu ngày đó.

Dọc đường
đi, cô có chút lo lắng ngắm nhìn chung quanh. Lần này sẽ không gặp phải thiên
tai kiểu sấm chớp mữa bão nữa chứ? Xe chạy dọc theo quốc lộ nông thôn, một đường
bình an chạy vào nội thành. Những chuyện không hy vọng phát sinh đều không phát
sinh.

Bọn họ
thuận lợi đậu xe, thuận lợi tìm được một hiệu chụp ảnh. Cô mặc váy lụa màu trắng
rúc vào bên cạnh anh, như tâm nguyện. Từ hiệu ảnh đi ra, trong đầu cô hiện lên
khuôn mặt Ngụy Minh Minh, không biết bây giờ chị ấy thế nào?

Anh nhìn
ra cô đang nghĩ gì, hỏi: “Có muốn về xem sao không? Đường Oak cách đây không
xa.”

Nắm tay
nhau, họ đi trên con đường quen thuộc. Khi đi ngang qua cửa hàng trang sức từng
khiến anh mất mặt kia, bọn họ nhìn nhau cười. Sau trận hỏa hoạn đó, hơn nửa kiến
trúc đường Oak đã không giống trước, chỉ có công viên trên đường Oak thì vẫn vậy,
đó là nơi anh cầu hôn cô.

Hai bên
đường có nghệ sĩ lang thang đang biểu diễn, một cậu bé da đen vừa hát một bài
ngắn vừa chào hàng đĩa nhạc phía người đi đường. Cảnh tượng quen thuộc gợi lên
những hồi ức trong họ, là quán mở bên đường, hát rong. Bọn họ không khỏi dừng
chân nhìn ngắm.

Tịch
dương như ngọn lửa đỏ cháy phía chân trời, anh thấy thời gian không còn sớm, liền
nói với cô vẫn đang mãi xem biểu diễn: “Anh đi gửi thư......”

“Anh nói
cái gì?” Cô hỏi. Tiếng reo hò của đám người xem biểu diễn vỉa hè lấn áp gần như
toàn bộ tiếng của anh.

Anh cúi
người nói bên tai cô: “Anh đi gửi thư, em ở đây chờ anh.”

Cô gật đầu.

Anh lại
dặn cô không được đi lung tung, cấm chú ý đến người xa lạ muốn bắt chuyện, giống
như anh phải đi đến một nơi rất xa vậy. Thật ra hòm thư ở ngay chỗ rẽ của con
phố, đi về chỉ cần năm phút đồng hồ.

Sau khi
nghe tiếng hộp thư đã nhận, anh giương mắt nhìn lên bầu trời. Mỗi một đám mây đều
nhuộm viền vàng, tôn lên sắc đỏ và sắc xanh, trải rộng tầm mắt. Không lâu nữa,
anh sẽ nói lời từ biệt với đất nước rực rỡ này, anh sẽ trở lại nơi thuộc về
mình, ngọn nguồn huyết mạch của anh.

Con phố
trước mặt có bóng dáng người vợ yêu quý của anh, bộ dạng cô mặc áo cưới cười
duyên còn ở lại trong đầu. Có lẽ giống như những nhà thơ đã nói, hồi ức của
chúng ta đối với một quốc gia, một thành phố cuối cùng chỉ vẻn vẹn là một người,
một sự kiện. Nhiều năm về sau, khi nhớ lại, nước Mỹ vẫn là một nơi tốt đẹp, đơn
giản là vì gặp được cô.

Thế
nhưng, mỗi lần số phận lên sàn đều trở tay không kịp, khi anh đột nhiên bị hai
người da trắng bắt đi, tiếng đàn accordeon trên đường càng ngày càng xa xôi,
anh vừa khiếp sợ vừa sinh ra chút thầm oán với người đàn bà vẫn cười ngây ngô
trong đám người kia. Cô khiến anh trở nên choáng váng, quên mất quốc gia này
ngoài huy hoàng và rực rỡ, vẫn còn sự điên cuồng đang chảy trong mạch máu.

Lúc này
đây, lại muốn ngoi lên từ nơi này.

Cửa xe mở
ra, anh bị đưa tới một đường hầm dài trong một khu nhà hoang màu nâu. Thang máy
dừng lại ở tầng bốn. Anh nhìn con số trên bảng điện tử không khỏi cười khổ, thật
đúng là điềm xấu. Phía sau có cánh tay rất không khách khí đẩy mạnh anh vào cửa.
Giờ này phút này anh không thể không thừa nhận bản thân đã suy yếu, lúc trước
có thể lấy một đấu ba, bây giờ ngay cả sức giãy giụa cũng không có.

Bên trái
phòng khách là dãy cửa sổ, ngoài tấm kính, sắc trời đã hơi tối. Tuy rằng người
vẫn đang trong hiểm cảnh, nhưng ý niệm duy nhất trong đầu anh bây giờ vẫn là
nghĩ đến sự an toàn của người đàn bà kia. Cô sẽ không ngốc đến nỗi vẫn ở đó chờ
anh chứ? Cô biết đường về nhà mà.

“Đường
tiên sinh.”

Tiếng
đàn ông quen thuộc khiến anh chú ý. Người đó đang ngồi trên sô pha phía bên kia
phòng khách nhìn anh đầy hứng thú.

“Còn nhớ
tôi không?” Người đàn ông nói, búng ngón tay. Mấy tay đứng phía sau hắn yên lặng
rút khỏi.

“Ngài
Sutter.” Anh mỉm cười. Người đàn ông có diện mạo bình thường, nhưng mắt kính gọng
vàng trên mũi cùng với khí chất của người học giả khiến người ta có ấn tượng khắc
sâu, đặc biệt là khi đã biết bối cảnh hắc đạo phía sau hắn.

“Paul
Sartre.” Người đàn ông tùy ý nói tên mình, rót hai ly rượu vang, khi ngẩng đầu
thì đột nhiên nhếch miệng cười nói, “Lâu rồi không gặp.” Cùng lúc khóe miệng nhếch
lên, không phối hợp chính là cặp mắt trợn to sau gọng kính.

Đường Nhất
Đường cung kính gật đầu: “Rất vinh hạnh vì được gặp ngài lần nữa.” Trong phút
chốc cúi đầu anh nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh.

Người
đàn ông đi đến bên cạnh đưa cho anh một ly rượu, anh đón nhận, nói tỉnh bơ: “Vợ
tôi cấm tôi uống rượu.”

“À, anh
thật cưng chiều vợ anh.” Một bàn tay của người đàn ông đặt lên bờ vai anh, “Ở
khu Đông này, cũng là chủ ý của vợ anh?”

“Không
can hệ đến cô ấy, chỉ là vừa hay ở đây có một căn nhà, rất tiện nghi.” Anh nhìn
chằm chằm vào mu bàn tay đầy lông măng của người đàn ông kia, nắm chặt hai đấm,
“Tôi cũng không muốn làm trái ý ngài, thật sự là cùng đường. Tôi vẫn cố gắng
tránh xuất hiện trước mặt ngài lần nữa.”

“Điểm ấy
thì tôi tin, nhưng mà anh vẫn nên cố biên mất thêm chút nữa. Nghe nói anh đặc
biệt tự nhiên đánh thủ hạ của tôi?”

“Tôi rất
xin lỗi.”

“Rất xin
lỗi?” Người đàn ông hơi nghiêng người nhìn anh nói: “Anh đã thay đổi. Kiêu ngạo
của anh đâu? Ngông cuồng tự cao tự đại của anh đâu? Là cái gì làm cho ‘Hoa thược
dược màu đen’ của chúng ta biến thành loại động vật ăn cỏ điềm đạm vậy?”

“Nếu tôi
nói là tình yêu, ngài tin không?” Anh chống lại ánh mắt người đàn ông đó, trong
mắt lộ ra là tự tin.

“Tôi
thích ánh mắt này của anh.” Người đàn ông kệ cho anh trừng mắt, đột nhiên kề
sát vào cổ anh dùng sức ngửi vài hơi, nói, “Tôi cũng thích mùi vị trên người
anh.”

Trước
khi người đàn ông có động tác kế tiếp, anh nhanh chóng ném ly rượu, hung hăng đập
vào gọng kính trên mặt hắn.

Đi về
trước, bị thương, lại đi về trước, lại bị thương, người mà cả đời cái gì cũng
đã trải qua, mức độ bị thương cũng khác nhau, số lần cũng khác nhau, mà anh là
một người hơi xui xẻo trong đó.

Lúc chai
rượu đập trúng đầu anh, anh ý thức được lần này là lành ít dữ nhiều. Ngay ngày
hôm qua anh còn nói với cô, chỉ cần có thể bảo vệ tính mạng, những cái khác anh
không quan tâm. Nhưng anh không làm được!

Chẳng biết
lấy sức ở đâu ra, anh tàn bạo đẩy lùi tất cả xúc tua cản trở khiến người ta buồn
nôn. Khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, anh vứt thân mình vào bầu trời đêm bên
ngoài cửa sổ.

Gió lạnh
lướt qua mỗi một kẻ hở trên cơ thể, có ảo giác thời gian cứ kéo dài lê thê, mặt
đất là vực sâu, cảnh vật trên đỉnh đầu càng lúc càng xa.

Khoảnh
khắc lúc rơi xuống, anh đau lòng nhớ đến –

Kẻ ngốc
kia, lại muốn khóc.

Va chạm
không đau như tưởng tượng, một cách kỳ diệu anh ăn cắp từ trong tay Thượng Đế một
chút ý thức, anh đem toàn bộ ý thức này để lại cho hai tai, chỉ vì nghe được tiếng
gọi của cô.

Cô đang
tìm anh.

Chỉ là
đi mua này nọ, trời cũng đã tối.

Tiên sinh,
xin hỏi ông có gặp qua một người đàn ông mặc áo gió màu đen không? Tóc anh ấy
màu đen, mắt cũng màu đen.

Tiểu
thư, xin hỏi cô có gặp qua anh ấy không? Xin hãy nhớ lại, bộ dạng của anh ấy rất
anh tuấn, nếu cô gặp qua nhất định sẽ nhớ rõ.

Xin hỏi
anh có gặp qua không? Có thấy không? Vừa rồi anh ấy còn ở đây, anh ấy là chồng
tôi, anh ấy rất yêu tôi......

Bạch Khả
không còn cách nào, cứ đưa mắt nhìn người đi trên đường, lại ngồi xổm bên lề đường
khóc đến điên dại. Cô mơ hồ cảm giác được lần này rất khác, không phải đùa giỡn,
cũng không phải trò đùa dai. Bất luận như thế nào cô sẽ tìm được anh, cô muốn dẫn
anh về nhà.

Khóc
xong, tỉnh táo lại, cô dọc theo đường chính, tìm hết con phố này đến con phố
khác. Trong tay còn nắm thập tự giá, miệng đang khẩn cầu Bồ Tát phù hộ.

Mùi
hương quen thuộc lướt qua, cô kích động xoay người, còn chưa gọi ra tên liền nhận
ra không phải anh. Kia chỉ là một người da trắng bình thường có đeo gọng kính bằng
vàng. Nhưng mà mùi hương này thật lâu vẫn không tiêu tan, hình như ở gần đây.
Cô nhanh trí, chạy vào ngõ nhỏ người đàn ông kia vừa đi ra.

Giống
như buổi đêm chui ra từ thùng rác vào nhiều năm trước, cũng ngay tại đây. Không
gió, không mưa, không ánh sáng. Im lặng chỉ còn lại rét buốt. Bản thân giống
như đứng trong thạch động sâu thẳm, khu nhà dữ tợn, với tư thế có thể sập xuống
bất cứ lúc nào.

Cô khó
hiểu đè thấp hô hấp, tay đặt trước ngực đè tiếng tim đập, chính cô cũng không
rõ là đang sợ cái gì?

Chầm chậm
lui về phía sau, gót chân ngoài ý muốn dậm phải vật cản. Cô giật mình quay người
lại, chỉ thấy một vệt sáng mỏng manh đang tỏa trên mặt đường bóng loáng, nhưng
nhạt hơn. Cơ thể trần trụi giống như được ánh trăng gột rửa sạch sẽ, đó từng là
kiệt tác của Thượng Đế.

Cô đã
tìm được anh.

“Nhất Đường......”
Cô không thể tin được là anh.

Nếu là
anh, không phải anh sẽ bất ngờ nhảy dựng lên để dọa cô sao? Nếu là anh, sao lại
có thể cho phép mình nằm trên đường như thế?

Nhưng cô
lại ngửi được mùi “bánh bích quy và chocolate”, hương thơm thuộc về bọn họ.

“Nhất Đường!”
Cô suy sụp quỳ xuống. Bị chấn động quá lớn, tay cô gần như không còn sức lực,
thử vài lần mới lật anh lên được. Vết máu trên khóe miệng, trán, tay chân, đều
đã kết vảy. Làn da khi ngón tay chạm vào lạnh ngắt, trái tim cô quặn thắt. Cởi
áo khoác bao người anh lại, cô cố hết sức ôm lấy đầu anh, cẩn thận dò hơi thở của
anh. Hoàn hảo, anh còn sống.

Có lẽ vì
nhận được độ ấm, anh rên rỉ ra tiếng, hai mắt cũng từ từ mở ra. Cô sợ chỉ là ảo
giác của mình, căng thẳng đến độ động đậy cũng không dám động đậy.

“Bạch Khả......”
Anh mấp máy môi.

“Nhất Đường,
Nhất Đường......” Ngoài gọi tên ra cô không thể nói được gì khác.

Thế
nhưng anh lại nở nụ cười, ngực phập phồng rõ rệt, như là ở muốn tiết kiệm năng
lượng. Chặp sau, anh nói: “Anh không thể...... Thủ thân...... Như ngọc......Cho
em”

Hô hấp tạm
dừng ba giây, cả người cô như bị nghiền nát.

“Quan Thế
m Bồ Tát, thực hành thâm diệu Trí huệ Bát-nhã-ba-la-mật-đa, chiếu kiến ngũ-uẩn
giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá lợi tử, sắc tức thị không, không tức thị
sắc, sắc tức là không, không tức là sắc. Thụ tưởng hành thức, diệc phục như thị.
Xá lợi tử, là chư pháp không tướng, không sinh không diệt, không cấu không tịnh,
không tăng không giảm......”

Trên đường
đến bệnh viện, cô không ngừng tụng đoạn kinh này.

Là ai đã
từng nói với cô, trong cuộc sống, số phận luôn luôn thay đổi, là phúc hay là họa
đều khó đoán. Là ai đã từng nói với cô, nhân quả nghiệp báo, sinh tử luân hồi.
Cô cho rằng người xưa nói nhất định đúng, cho tới bây giờ mới hiểu được, số phận,
nhân quả đều do bản thân đến bước đường cùng mới trốn tránh, mà trốn tránh tức
là chờ chết.

Một giây
khi cửa phòng phẫu thuật đóng lại, gió lạnh thổi qua hành lang. Cô nghe được vô
số tiếng lay động của cành lá, như sự run rẩy của tre trúc trước khi bung ra.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.