Một đường đau, một đường yêu - Chương 40

Chương
40 : Máy bay giấy (4)

Anh mang
theo mùi hương của cô trở lại thủ đô âm nhạc xinh đẹp này. Những người trẻ tuổi
xăm mình, mặc quần áo những năm 1950 hát những bài hát của Elvis Presley, lúc
anh đi ngang qua có ném mấy tờ giấy bạc vào chiếc mũ trên mặt đất.

Rất hiếm
khi có thời gian rỗi rãi như vậy, càng khó có được chính là trong thời gian
nhàn hạ lại có thể có tâm tình vui vẻ. Anh bước nhanh vào căn nhà đầu phố. Căn
nhà kia rất quen thuộc, bên ngoài không có sự khác biệt quá lớn so với những
căn nhà khác, nhưng cho dù là sân trước hay sân sau đều có đủ loại cây xa cúc,
còn có một số cây xanh khác, người đi ngang qua cũng phải nhìn vài lần.

Dưới ánh
mắt hâm mộ và tò mò của người qua đường, anh bước trên con đường rải đá trước
phòng khách.

Lê Tường
vẫn chờ ở phòng khách, thấy Đường Nhất Đình mang theo nét cười đầy mặt trở về
thì hơi sửng sốt. Rất lâu rồi ông ta chưa từng thấy anh nở nụ cười khoan khoái
như thế.

Không đợi
ông ta mở miệng, Đường Nhất Đình hỏi: “Nó đâu?”

“Trong
phòng cậu ấy.”

“Tốt.”

Đường Nhất
Đình đang muốn đi lên lầu thì Lê Tường gọi anh ta lại: “Tiên sinh Trầm Trùng
Dương đã đến, đang ở phòng khách nghỉ ngơi.”

“À, sớm
vậy sao. Trước cứ để nó nghỉ ngơi đi.”

Anh ta
nói xong, biến mất ở chỗ rẽ cầu thang.

Ánh mặt
trời chiếu sáng khắp phòng, Đường Nhất Đường đang dựa vào cửa sổ đọc sách. Anh
mặc áo ngủ màu đen, trong nền trắng là một sự tồn tại vô cùng trang nghiêm. Hơn
nữa trong tay anh đang cầm là một quyển kinh Phật.

Đường Nhất
Đình gõ gõ cửa phòng, cười hỏi: “Em đeo trên cổ thập tự giá, nhưng lại đọc kinh
Phật?”

Đường Nhất
Đường khép sách lại, ngẫu nhiên nói: “Hiểu về sự khác nhau của tín ngưỡng, mới
biết được bản thân thật sự cần là cái gì.”

“Không
phải em cần người đàn bà kia sao?”

Đường Nhất
Đình dựng cổ áo sơ mi, đi đến bên cạnh Đường Nhất Đường, nghiêng cổ nói: “Xem
này, đây là cô ta lưu lại.”

Trên cổ
anh ta có một vết màu hồng, một nửa bại lộ dưới ánh mặt trời, một nửa che giấu
trong bóng râm.

Cổ bị tắc
nghẹn khó hít thở, Đường Nhất Đình cười, khó khăn nói: “Em, rốt cuộc cũng bị......
Chọc giận.”

“Vì sao
anh lại muốn dụ dỗ cô ấy!” Đường Nhất Đường phẫn nộ hô.

“Là ngược
lại, là cô ta, dụ dỗ anh.”

“Không
thể nào! Em đã nói không được thương tổn cô ấy, không được thương tổn cô ấy!”
Đường Nhất Đường hận không thể đập đầu Đường Nhất Đình vào tường. Anh luôn cố gắng
khắc chế tính tình nóng nảy, nhưng rốt cuộc cũng vì Đường Nhất Đình lại lợi dụng
Bạch Khả mà bùng nổ.

“Em nói
cô ta tốt như vậy, câu chuyện lại động lòng người, anh đương nhiên muốn đích
thân cảm thụ một chút. Hơn nữa, em cho rằng cô ta là cô gái trong sáng sao?” Đường
Nhất Đình cố gắng phá hỏng hình tượng của Bạch Khả trong lòng Đường Nhất Đường.
Không thể phủ nhận, thể nghiệm ngày hôm qua đặc biệt khoái hoạt, khát khao cơ
thể non mềm đã lâu khiến anh ta trầm mê.

“Em
không quan tâm cô ấy có phải thế hay không, huống hồ linh hồn của cô ấy sạch sẽ
hơn bất kỳ kẻ nào.” Đường Nhất Đường tăng thêm lực trên bàn tay, cánh mũi không
ngừng phập phồng. Bỗng nhiên, anh buông tay, lui ra phía sau mấy bước, nhìn Đường
Nhất Đình đang không ngừng ho khan hỏi: “Có phải cô ấy bị bệnh rồi đúng không?”

Trong
cái chớp mắt kinh ngạc của Đường Nhất Đình, anh đã biết đáp án.

“Sao em
biết?” Đường Nhất Đình hỏi.

“Trên
người anh có mùi của cô ấy, mùi khi cô ấy bị bệnh,” Đường Nhất Đường cười đến
là dịu dàng, “Cô ấy nhất định là rất muốn em, thần chí mơ hồ, mới tưởng anh là
em.”

Đường Nhất
Đình còn đang ho chưa dứt lúc này đã không còn lời nào để nói, anh ta kéo lại cổ
áo, cúi đầu rồi ngẩng đầu, một lần nữa thay bằng nụ cười ngang ngạnh nói: “Cô
ta bị bệnh thì sao? Cô ta vẫn không thể phân biệt được hai chúng ta, cô ta
không có tư cách trở thành bạn đời của em.”

“Yêu cầu
của anh đối với cô ấy rất hà khắc.”

“Không
nên sao? Đường Nhất Đường, em xứng đáng với một người phụ nữ hoàn mỹ. Ít nhất
cô ta không được như vậy.”

Đường Nhất
Đường tức giận nói không nên lời, anh liều mạng khắc chế sự kích động muốn đi
lên đánh anh ta. Anh lui về góc bàn, gạt mạnh những bài trí bằng bạc trên bàn,
quát: “Vì sao anh phải cố chấp như vậy!”

“Vì......”
Giống như chuyện sắp nói ra là một chuyện rất vẻ vang và thiêng liêng, Đường Nhất
Đình mở rộng hai tay, nghiêng người nói với cửa sổ: “Vì khoảng sân đầy cây xa
cúc này!”

Tiếng gõ
cửa vang lên, Đường Nhất Đường lạnh lùng, nghiêm mặt trừng mắt nhìn ra ngoài cửa
sổ, không có ý muốn đi mở cửa. Đường Nhất Đình nói một câu: “Vào đi.”

Lê Tường
đẩy cửa ra, vẫn chưa đi vào, nói: “Ngài Gerard đến, ngài ấy cùng Trầm tiên sinh
đang ở dưới lầu chờ cậu.”

Đường Nhất
Đình gật đầu, trước khi đi ra ngoài còn đi đến bên cạnh Đường Nhất Đường. Anh
ta kéo lại vạt áo vì quá mức kích động mà lộn xộn xong, liền cười với anh một
cái.

Đường Nhất
Đường rất muốn túm áo anh ta, nhưng vẫn chưa động thủ. Anh dừng ở quyển kinh Phật
trên mặt đất, nghĩ cách rời khỏi nơi này. Anh cố gắng khiến bản thân nhìn qua
vô hại, kỳ vọng Đường Nhất Đình có thể buông tha anh. Anh đoán Đường Nhất Đình
nhất định là vì trên đời này có người có cùng diện mạo với anh ta nên anh ta có
cảm giác bị uy hiếp, hoặc là một người đứng ở độ cao nhất định luôn hy vọng xuất
hiện một kẻ mới đến khiêu chiến, mà anh lại bất hạnh trở thành quân xanh phù hợp
nhất của anh ta. Mà Bạch Khả, chính là thách thức của anh.

Hoặc còn
có một nguyên nhân khác, một nguyên nhân mà anh không thể chấp nhận......

“Suy
nghĩ bây giờ của cậu, tôi đại khái có thể đoán được.”

Giọng
nói đột ngột vang lên khiến Đường Nhất Đường ngẩn ra, anh tưởng trong phòng
không còn ai khác.

“Cậu
đang nghĩ, Đường tiên sinh nhất định là điên rồi nên mới ba lần bốn lượt cản trở
cậu và vợ cậu gặp nhau.”

Lê Tường
nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhặt sách và vài thứ khác nằm rải rác trên sàn nhà lên.
Đường Nhất Đường khom người xuống giúp ông ta nhưng bị ông ta ngăn lại. Sau khi
dọn sạch sẽ căn phòng, ông ta mở cửa sổ để không khí trong lành tiến vào.

Gió mang
theo mùi hoa ùa vào khắp phòng.

“Thiếu
gia......”

“Chú có
thể gọi cháu là Nhất Đường.”

“Không,
thiếu gia, bây giờ cậu là khách.”

Nghe thấy
Lê Tường nói như vậy, Đường Nhất Đường cũng hiểu được ý đồ của ông ta. Anh chờ
ông ta mở miệng.

Lê Tường
ho một tiếng, nói: “Tôi biết, cậu đã nổ lực để cơ thể bình phục. Sau phẫu thuật
một tháng đã có thể khôi phục được như thế này, lòng tin và sự kiên trì của cậu
nhất định đã có tác dụng rất lớn. Như vậy, cậu muốn tìm thời cơ nào để phản
kích?”

“Cháu......”

“Đừng lo
lắng, thật ra tôi cũng không hy vọng cậu ở lại đây. Nhưng vì Đường tiên sinh, tạm
thời tôi chưa thể thả cậu đi. Cậu nhất định cảm thấy rất kỳ quái là vì sao anh
cậu lại can thiệp vào cuộc sống của cậu, đối với điểm này, bây giờ tôi không thể
nói nhiều. Tôi chỉ có thể nói với cậu, cậu ấy làm như vậy là vì muốn giải quyết
xong một tâm nguyện. Mà tôi khẩn cầu cậu hãy thỏa mãn nguyện vọng này của anh cậu.”

Ánh mặt
trời hơi chói mắt, Lê Tường nheo mắt lại nhìn Đường Nhất Đường. Nếp nhăn nơi
đuôi mắt càng sâu, lộ rỏ sự già nua.

Cảnh tượng
lúc bé được Lê Tường bồng bế cũng chơi với máy bay giấy xuất hiện trước mắt, thần
sắc Đường Nhất Đường ảm đạm nói: “Cháu còn nhớ lúc bé, so với Nhất Đình, chú
luôn chăm cháu nhiều hơn anh ấy.”

“Cậu
cũng biết tôi không có con cái, hơn hai mươi năm qua, người làm bạn bên cạnh
tôi là Đường tiên sinh mà không phải cậu. Tình cảm giữa người với người phải được
nung đúc qua cuộc sống mới bền vững, chắc cậu hiểu được.”

“Cháu
đương nhiên hiểu được, cho nên anh ấy muốn chứng minh tình thân của cháu với
anh ấy đáng tin hơn tình yêu của cháu với Bạch Khả, việc này quả thực quá ngây
thơ.”

“Cậu ấy
có lý do để làm như vậy, tuy rằng không thể nhận được sự đồng ý của cậu. Thiếu
gia, nếu cậu muốn biết vì sao cậu ấy phải làm như vậy, nguyện vọng của cậu ấy,
lý do của cậu ấy, thì tôi khuyên cậu hay trao đổi với cậu ấy nhiều hơn, đừng có
mở miệng chỉ hỏi chuyện của Bạch tiểu thư. Cũng xin cậu đáp lại thân tình của cậu
ấy.”

“Cháu sẽ
cố gắng.”

“Thật ra
cậu có thể giả vờ quên Bạch tiểu thư, giả vờ chấp nhận toàn bộ sắp đặt của cậu ấy
cho cậu, chỉ cần để cậu ấy đạt được tâm nguyện, cậu lại có thể quay về tìm Bạch
tiểu thư.”

“Không
thể nào. Anh ấy là người rất khôn khéo, cháu không lừa được anh ấy. Mà quan trọng
hơn là, ngay cả bản thân cháu cũng không lừa được.”

Ánh mắt
anh nhìn thẳng phía trước, một bàn tay che trước ngực.

Lê Tường
cho anh một ánh mắt hàm nghĩa phức tạp.

Không
lâu sau, một nữ công vào gọi Lê Tường đi.

Chờ cửa
đã đóng chặt, xác định trong phòng không còn ai khác, Đường Nhất Đường mới đến
bên cửa sổ, tính toán khoảng cách từ cửa sổ đến mặt đất, tính toán thời gian chạy
từ đấy đến cổng, tần suất ra vào mỗi ngày của bảo vệ. Anh nắm chặt quả đấm, áng
chừng mình có thể chế phục bốn tên bảo vệ trong năm phút đồng hồ hay không? Anh
chỉ có một cơ hội, anh không thể dễ dàng xuống tay. Không biết Bạch Khả đang ở
phương xa thế nào? Anh chỉ cầu cô có thể bảo vệ tốt chính mình. Anh không hy vọng
xa vời, chỉ cần ông trời trả lại cho anh một cô bé khỏe mạnh, đơn thuần như trước
kia là đủ.

Một đống
máy bay giấy bay ra khỏi phòng khách, rơi trên con đường nhỏ rải đá, vừa khéo bị
những tên bảo vệ nghiền nát dưới chân.

Trong
phòng khách, trên bàn trà chồng chất những rương đồ chơi bằng giấy đủ loại kiểu
dáng. Một người da trắng có râu lấy một chiếc máy bay giấy từ trong rương ra,
giơ lên cao, chạy chậm hai bước phóng đi, nhìn đường bay của nó, miệng phát ra
một tiếng “Vèo --”.

Hoàn
toàn trái ngược là cậu bé thanh tú đang im lặng ngồi trên sô pha. Từ đầu đến
chân cậu bé chỉ toàn một màu trắng. Cậu chuyên tâm chơi đùa với món đồ chơi chạy
bằng điện cầm trong tay, ngẫu nhiên nâng mắt lên, ánh mắt khinh thường thoáng
nhìn người đàn ông tự tiêu khiển tự vui mà quên hết tất cả kia.

Lúc Đường
Nhất Đình xuống lầu nhìn thấy chính là một cảnh tượng như vậy. Đầu tiên là anh
hỏi người hầu đang đứng ở gần đó về rương đồ chơi kia. Người hầu trả lời là Tần
Thanh vừa mới đưa tới, nói là các bạn nhỏ trong cô nhi viện đặc biệt gấp riêng
cho Đường Nhất Đình, thay những lời chúc tốt đẹp đến anh.

Người da
trắng kia chơi đùa mệt rồi liền uống một ngụm nước, ngồi trên tay vịn sô pha
nói: “Cậu thật sự sẽ thu mua lòng người hả?.”

Bỏ đồ
vào trong rương, Đường Nhất Đình đánh giá người đó, cười nói: “Tôi nói ngài
Gerard Bernard này, ngài vừa mới từ Hawai hay một quốc gia nào đó ở Châu Phi về
sao? Cái áo sơ mi hoa này thật là hợp với ngài.”

Bị người
ta chỉ đích danh, anh ta thờ ơ kéo tay áo sơ mi nói: “Đến Châu Phi ký hợp đồng,
nghe nói nội châu xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, tôi vô cùng lo lắng nên gấp
rút trở về đến râu cũng chưa kịp cạo, không ngờ việc này đã được xử lý. Chỉ có
điều, sao thằng nhóc này lại ở đây’?” Anh ta chỉ chỉ cậu bé bên cạnh, từ lúc
vào đến giờ cậu nhỏ chẳng nói câu nào.

“Ha,” Đường
Nhất Đình cướp món đồ chơi trong tay cậu bé, “Ba mẹ nhóc đưa nhóc tới đây để
chơi sao? Một chút lễ phép cũng không hiểu.”

“Không
phải chuyện của anh.” Cậu bé đưa tay muốn đoạt lại nhưng không được. Cậu cau
mày nói: “Là bọn họ không có thời gian quản lý tôi. Tự tôi xin tới đây, khỏi phải
ở nhà dòm thấy nhóm mấy bà cô kia mà phiền.”

“Vài năm
không gặp, thằng ranh này đã đến giai đoạn nổi loạn rồi.” Đường Nhất Đình sờ sờ
mái tóc nhuộm thành màu vàng của cậu bé, quay đầu nói với Gerard, “Thằng ranh
này họ Trầm, tên Trùng Dương. Ba mẹ nó làm ở đại sứ quán Trung Quốc tại Pháp,
nó chính là người nối nghiệp đại sứ trong tương lai.”

“Cắt.”
Trầm Trùng Dương khinh thường xoay mặt, thừa lúc Đường Nhất Đình không chú ý liền
đoạt lại món đồ chơi của mình.

“Thật
khéo, mẹ tôi là người Pháp.” Gerard vỗ nhẹ lên vai Trầm Trùng Dương, thiếu chút
nữa đập rơi món đồ chơi Trầm Trùng Dương cầm trong tay. Bỏ qua ánh mắt bất mãn
của cậu bé, hắn cười vươn tay nói, “Bạn nhỏ Trầm Trùng Dương, rất vui được biết
nhóc.”

Mặc dù
không thích người da trắng thô lỗ kia, nhưng khi bị Đường Nhất Đình chiếu tướng,
Trầm Trùng Dương vẫn bắt tay anh ta. Không biết là thời cơ trả thù hay sức tay
vốn mạnh, tay cậu bị bóp đau ơi là đau.

“Ba mẹ
nhóc đều ở Pháp, sao nhóc không du học ở Pháp luôn?” Gerard hỏi.

Câu nói
quen miệng “Không phải chuyện của anh” dưới cái nhìn chăm chăm của Đường Nhất
Đình bị nuốt lại. Đường Nhất Đình thay cậu trả lời: “Thằng ranh này có mâu thuẫn
với ba mẹ nó. Anh cũng biết mấy thằng nhóc tuổi này thường hay vậy.”

“Cái gì
mà thằng nhóc!” Cậu oán giận.

Đường Nhất
Đình cho cậu một ánh mắt biết rõ còn cố hỏi, rồi ngồi vào sô pha cùng Gerard bắt
đầu nói chuyện.

“Tôi
nghe được tin rất hay, anh đã tìm được Lucy?” Gerard nhấc chân lên, vẻ mặt hứng
thú.

“Tin tức
của anh thật đúng là linh hoạt.” Đường Nhất Đình nói, “Nó ở trên lầu. Ha ha, em
trai ruột của tôi còn sống, lúc này anh nên hâm mộ tôi.”

Một tia
lo lắng hiện lên trong mắt, Gerard cười hì hì nói: “Tôi còn nghe nói anh chia rẻ
uyên ương, làm đôi vợ chồng ân ái không thể đoàn tụ.”

“Người
đàn bà kia mà xứng ở chung với em trai tôi?” Đường Nhất Đường cười nhạt nói.

“Vậy cô
ta ở chung với ai mới xứng? Nhất Đình, anh không nên xem thường đàn bà.” Gerard
nói xong, luồn tay vào trong túi quần, lúc nửa ngày mới lấy ra một tấm ảnh nhăn
nhúm ném cho Đường Nhất Đình. “Đây là kiệt tác của cô ta à?”

Ảnh chụp
rất quen, cùng một gã đàn ông, chỉ có góc độ là không giống nhau. “Làm sao anh
có được ảnh này?” Đường Nhất Đình hỏi.

“Cái này
đã lan rộng đến những cộng đồng nhỏ trong nội châu.” Gerard cười ha ha.

Trầm
Trùng Dương nghe trong lời nói của bọn họ có chút kỳ quái, liền lấy tấm ảnh
trong tay Đường Nhất Đình qua để nhìn. Đường Nhất Đình còn đang suy tư về cái
gì đó, liếc mắt nhìn Gerard nói: “Anh xác định anh đến làm khách chứ không phải
đến để thám thính việc riêng của tôi?”

“Đương
nhiên là tôi tới nghỉ phép. Tôn trọng riêng tư của đối phương chính là việc tối
thiểu nhất phải làm được. Tôi chỉ cảm thấy hưng thú đối với chuyện của người
đàn bà kia, phải biết rằng, đối với rất nhiều người mà nói, cô ta là anh hùng của
bọn họ. Tôi không ngờ cô ta vừa khéo lại cùng anh......”

“Hừ, đối
với người ta mà nói, tôi còn là Thượng Đế.”

“Thì ra
Thượng Đế là người yêu?”

Nghe
Gerard nói Đường Nhất Đình như vậy, Trầm Trùng Dương cũng thầm muốn lau mồ hôi
hộ anh ta.

“Anh
không biết thần linh đều không tồn tại sao?” Đường Nhất Đình cười đến vô hại.
Gerard nhìn ra nụ cười chứa dao của anh ta, làm bộ như lơ đãng thay đổi đề tài
nói: “Người đàn bà kia đang tới Texas, không phải cô ta tới cứu Lucy đấy chứ?
Anh cũng quá nhẫn tâm rồi, lại làm khó một ‘Cô gái yếu đuối’.”

“‘Cô gái
yếu đuối’ mà giết được lão đại hắc bang?” Trầm Trùng Dương bĩu môi nói. Cậu
cũng bắt đầu sinh ra tò mò đối với người đàn bà đang được nói tới.

“Thật
là, phải gọi cô ta là gì nhỉ?” Gerard dùng ngón cái vê vê cái mũi, nhìn bên
ngoài phòng khách. Anh vừa vào biệt thự này liền thấy sự thay đổi rất lớn,
Trong bồn hoa hai bên đường nhỏ trồng hoa nhỏ màu lam, trước kia nơi đó chỉ có
mấy khỏa linh sam. Sau khi vòng một vòng biệt thự, anh sợ hãi than, cả tòa nhà
này quả thực sắp bị chìm trong hoa rồi.

“A, tôi
nghĩ ra rồi,” Anh ta búng ngón tay nói, “Tôi nghe nói tên tiếng Anh của cô ta
là Hoa Hồng, chúng tôi gọi cô ta là kỵ sỹ Hoa Hồng, thế nào?”

Đường Nhất
Đình ngồi ở một bên từ chối phát biểu ý kiến. Anh không hiểu nổi, Gerard đã lớn
như vậy rồi mà vẫn giữ lại sở thích đặt biệt hiệu cho người khác. Trên tiếng
Anh Lucy của Đường Nhất Đường cũng do anh ta gọi ra.

“Tại sao
gọi cô ta là kỵ sĩ?” Trầm Trùng Dương hỏi. Trên người cậu có tính hiếu kỳ của
trẻ con.

“Chưa từng
đọc chuyện cổ tích sao? Anh bạn nhỏ,” Gerard nói, “Ở đây nơi nơi đều là hoa, giống
như ‘pháo đài hoa’ trong chuyện cổ tích, mà người đàn bà kia, cô ta vượt mọi
chông gai......” Gerard nói đến đó liền bật dậy khỏi sô pha, hai tay lồng vào
nhau làm tư thế cầm kiếm rồi khua tay về phía trước. “Cô ta vượt mọi chông gai.
Trên đường từ Nebraska, giết vô số quái thú, làm thịt người lùn trông cửa, vọt
vào trong pháo đài một kiếm đâm vào cổ họng hỏa long. Cuối cùng cô ta dùng nụ
hôn để đánh thức hoàng tử đang say ngủ. Từ nay về sau, hoàng tử và kỵ sĩ Hoa Hồng
hạnh phúc sinh sống trong pháo đài hoa.”

Tay đặt
trước ngực, hắn nhắm mắt lại say mê.

Trầm
Trùng Dương cười ra tiếng, nhưng rất nhanh liền nhịn lại. Đường Nhất Đình không
đồng ý nói: “Anh rất hợp để diễn xuất trong vở kịch của trẻ em.”

“Tôi rất
sẵn lòng! Nếu chúng xác định đáp ứng nhu cầu rất lớn cho một con gấu mới trở về
từ Châu Phi, ha ha ha......” Gerard cười đến ngay cả râu cũng run theo.

Đường Nhất
Đình lười nghe anh ta trêu chọc, đứng dậy nói: “Tôi còn có việc khác phải xử
lý. Muốn ở lại hay thế nào tùy anh.”

“À, từ
đã, tôi quên nói cho anh một việc, có lẽ anh cũng không quan tâm đâu, nhưng tôi
cảm thấy vẫn nên cho anh biết một chút thì tốt hơn.”

“Đừng
nói nhảm nữa. Vào đề đi.”

“Được.
Tôi muốn nói với anh là, nhóm quái thú đã bắt đầu hành động.”

“Cái
gì?”

“Aizzz,
đừng có gấp.” Gerard gọi lại Đường Nhất Đình đang muốn điện thoại cho Charles:
“Tôi đã phái người đi rồi.”

Đường Nhất
Đình buông điện thoại, nhìn chằm chằm vào đám râu trên mặt Gerard, bỗng nhiên lộ
ra một nụ cười: “Sao vậy, anh cũng có hứng thú với vị kỵ sĩ kia?”

“Tôi đối
với những chuyện có tính khiêu chiến đều rất hứng thú. Anh không cảm thấy chỉ để
một người đàn bà trông coi cô ta, như vậy thực không có hiệu suất sao?”

“Thứ duy
nhất tôi không thiếu chính là thời gian. Tôi có thể tiêu hao cả cuộc đời với cô
ta. Cho đến khi em trai tôi hồi tâm chuyển ý.”

“Anh muốn
cả đời à?” Gerard cười như không cười, “Nhưng như vậy chẳng phải rất không thú
vị sao?”

“Vậy anh
muốn thế nào?”

“Người bạn
nhỏ này...... Cái kia gọi là trò chơi điện tử sao? Chính là đồ chơi kia bỗng
nhiên cho tôi linh cảm.”

“Linh cảm
gì?”

Đường Nhất
Đình nhìn hắn hỏi. Trầm Trùng Dương cũng rời mắt khỏi trò chơi ngẩng đầu nhìn hắn.

“Chính là......”
Gerard cười, càng giấu càng lộ nói, “Hay chúng ta chơi một trò chơi đi.”

Báo cáo nội dung xấu