Thành phố hoang vắng - Chương 21

Chương 21

Thái Hồng ngẩn ra. Tim cô đập thình thịch, mặt nóng ran...

Cô mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng không nên lời.

Một lúc sau, anh hỏi: “Em có thích không?”

“Thích.”

“Ý anh là hoa hồng.”

“Vâng... hoa hồng.”

“Phía trước là nhà em rồi đấy!”

“Ơ, thật sao?” Cô hồi hộp quá rồi, thật là xấu hổ khi nhìn anh, nhưng
không nhìn anh lại càng ngượng ngùng hơn, bèn đưa mắt nhìn ngó quanh quất.

“Không phải cánh cổng sắt đó ư?”

“Phải.”

Anh đưa cô đến tận cổng.

“Ngày mai nhớ đến coi thi giúp tôi nhé”, anh nói. “Cô Hà.”

“Được thôi, thầy Quý.”

“Chúc ngủ ngon!”

“Đi đường cẩn thận... Khuya lắm rồi, anh gọi taxi đi.” Cô dặn dò.

“Không sao, anh thích đi bộ.”

Đêm khuya thanh vắng. Thái Hồng chưa vội lên nhà, đứng mãi ở dưới,
dõi mắt theo bóng lưng đang dần khuất của Quý Hoàng. Những đóa hoa hồng trước ngực
cô tỏa hương thơm ngào ngạt, say đắm lòng người. Cô tựa người vào lan can, ngẩn
ngơ một lúc lâu, sắp xếp lại những cảm xúc trong lòng, định cất bước lên lầu, bỗng
từ trong bóng tối có tiếng người gọi cô: “Thái Hồng!”

Cô giật bắn người, tay run lẩy bẩy, hoa hồng rơi vãi khắp mặt đất.

“Mẹ!” Cô vội vàng nhặt lại những đóa hồng rơi trên mặt đất, vừa khẽ
lau mồ hôi rịn trên trán.

“Trời mưa to thế kia, sao về muộn thế? Gọi điện thoại cho con cũng
chẳng thèm bắt máy?” Giọng của Lý Minh Châu vang lên trên cầu thang, hình như bà
đã đợi cô rất lâu nên hơi nổi giận.

Thái Hồng lấy di động ra, nhấn nhấn vào bàn phím, thè lưỡi: “Xin
lỗi mẹ, di động của con bị hết pin. Mà không phải con đã nói hôm nay đi xem bóng
đá với Đông Lâm rồi sao? Sau đó còn đi ăn tối nữa, nên về hơi muộn một chút.”

“Mẹ đã gọi điện cho Đông Lâm rồi, cậu ấy nói đồng nghiệp của con
đưa con về.” Lý Minh Châu đáp, ánh mắt có chút kỳ lạ.

“Dạ đúng.” Thái Hồng vồn vã đến dìu bà bước lên lầu. “Thế mẹ còn
có chuyện gì không yên tâm nữa nào?”

“Người ban nãy... chính là đồng nghiệp của con?” Đã bị trông thấy
rồi sao?!

Thái Hồng giật thót, sợ đến mức hồn vía bay lên mây, sợ mẹ nhìn thấu
nỗi lòng của mình, cô vờ tỏ vẻ điềm tĩnh: “Vâng.”

Theo thói quen thường ngày, những lúc thế này Lý Minh Châu chắc chắn
sẽ truy hỏi đến tận cùng, không ngờ bà không hỏi tiếp, mà đột nhiên rơi vào trầm
ngâm.

Thái Hồng cũng không dám tiếp lời, chỉ im lặng dìu mẹ bước vào nhà.

Trong nhà thoang thoảng mùi thơm của thức ăn. Mọi thứ đều cũ kỹ,
khung cửa cũ kỹ, rèm cửa cũ kỹ, nước sơn ở góc tường đã tróc ra, rơi xuống lả tả,
chiếc sofa giả da rách một mảng, để lộ miếng xốp màu vàng bên trong, và được dán
lại bằng một lớp băng keo bẩn đến không nhận ra được màu sắc. Ngoài những thứ đó
ra thì tất cả những chỗ khác trong ngôi nhà này đều rất sạch sẽ, ngăn nắp. Sàn nhà
không một hạt bụi, mặt bàn sáng loáng như gương, tựa như muốn dùng sự sạch sẽ, bóng
bẩy hòng cứu vãn nét cũ kỹ, già cỗi của ngôi nhà. Kỳ lạ là, một không gian nhỏ hẹp
thế này lại không có vẻ chật chội, bởi trong nhà Thái Hồng có lắp rất nhiều gương.
Thái Hồng đã từng vì chuyện này mà kháng nghị kịch liệt với Lý Minh Châu, những
tấm gương khiến cô cảm thấy như mất đi sự riêng tư, và mất đi cảm giác chân thật.
Minh Châu cười khẩy: “Cảm giác chân thật có ích gì? Cái mà ngôi nhà này thiếu là
không gian.”

Mỗi lần bước vào nhà, một cảm giác áy náy không tên lại trỗi dậy
trong lòng Thái Hồng. Suốt bao năm nay, cha mẹ cô dùng đồng lương ít ỏi của mình
để chèo chống cho cái nhà này. Còn cô, tuy đã trưởng thành, nhưng tiền lương giáo
viên chỉ như hạt muối bỏ biển, và vẫn phải tiếp tục đối diện với ngôi nhà cũ kỹ,
già cỗi này.

“Cha về chưa mẹ?” Cô vừa hỏi vừa đi vào phòng ngủ, mang hoa hồng
cắm vào lọ rồi đi lấy nước. Vừa ngoảnh đầu, chợt phát hiện Minh Châu đã bước vào
phòng từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế cạnh đầu giường.

Chiếc ghế đó là đồ nội thất đắt tiền nhất trong nhà cô, bằng gỗ lim,
nghe nói là đồ dùng trong các vương phủ từ cuối đời Thanh, cũng là của hồi môn của
Minh Châu. Bà không dám đặt nó ở phòng khách, vì sợ khách khứa đến ngồi làm hư mất,
nên trước giờ đều đặt trong phòng ngủ của Thái Hồng.

Hằng năm, đến ngày sinh của ông ngoại Thái Hồng, Lý Minh Châu lại
tỉ mẩn dùng sơn dầu quét lại chiếc ghế một lượt với thái độ thành kính, miệng lầm
rầm thủ thỉ, như đang trò chuyện với linh hồn ông ngoại cô.

“Con không biết ông ngoại con thương mẹ thế nào đâu. Nếu ông còn
sống, cũng không biết ông sẽ cưng chiều con đến nhường nào”, Minh Châu nói. “Thời
đó, hơn nửa phố Huệ Tây là của Lý gia ấy chứ.”

Đây là câu nói mà Hà Đại Lộ cảm thấy chướng tai nhất: “Con xem mẹ
con kìa! Người ta là hồi tưởng quá khứ cay đắng để nhớ đến sự ngọt ngào hôm nay,
còn bà ấy thì ngược lại, cứ hồi tưởng quá khứ ngọt ngào để chống chọi với nỗi đắng
cay của hiện tại. Kết quả thì sao? Kẻ ngọt ngào thì càng thấy ngọt ngào hơn, người
đắng cay thì lại càng đắng cay hơn. Công nhân quê mùa thì sao nào? Năm xưa cha là
cá nhân tiên tiến trong xưởng, các cô gái theo đuổi cha xếp cả hàng dài. Mẹ con
ấy hả? Suốt ngày chỉ nhớ cái thân phận đại tiểu thư của giai cấp tư sản.”

Chiếc ghế đó được Lý Minh Châu tôn thờ như thánh thần, Thái Hồng
cũng chẳng mấy khi dám ngồi vào, tựa như ngồi xuống đó không phải là ngồi trên ghế,
mà là ngồi trên đầu gối của ông ngoại, nên ngày thường cũng chỉ dùng nó để vắt quần
áo.

“Chưa, cha con nói là ban ngày ít mối quá, vừa nãy nhân lúc trời
mưa to lại lái taxi đi rồi. Mẹ mới hầm canh đậu đỏ cho con đấy, uống một bát cho
ấm người rồi hãy ngủ.” Minh Châu chỉ tay về phía chiếc bàn học của cô.

Thái Hồng đưa mắt nhìn, bát canh đậu đỏ đặt trên bàn đang bốc khói
nghi ngút. “Con cảm ơn mẹ!” Thái Hồng cười ngọt, bưng bát canh lên uống một ngụm
lớn.

Hàn huyên vài câu, Minh Châu bâng quơ hỏi: “Thái Hồng, ai tặng con
hoa hồng vậy?”

“Còn ai nữa, Đông Lâm chứ ai.”

“Đông Lâm sao lại có thể tặng con hoa lụa? Chẳng lẽ cậu ta bủn xỉn
đến thế à?”

“Ơ? Có hoa lụa sao? Sao con không phát hiện ra? Trời, đúng là có
thật này! Cái gã Đông Lâm đúng thật là... Đúng là keo kiệt quá đi mất! Mẹ xem, chỉ
có mười một đóa, còn chẳng đủ một tá nữa chứ! ”

“Con ngốc biết gì hả? Đây là mười một, một cộng một, một lòng một
dạ, trọn đời trọn kiếp, nó mang ý nghĩa còn tốt đẹp hơn cả số mười hai nữa kia.”

Thái Hồng tròn mắt kinh ngạc: “Mẹ! Không ngờ mẹ cũng rành những thứ
này ghê!”

“Xí! Con nghĩ mẹ con là ai hả? Mẹ trải đời nhiều rồi. Hồi nhỏ, mấy
ông anh họ của mẹ có ai lại không vắt óc nghĩ cách tặng hoa cho bạn gái họ? Ai giống
cha con, chỉ biết tặng Hồng Bảo thư?”

“Mẹ à, cha tặng mẹ Hồng Bảo thư, thế mẹ tặng cha thứ gì?” Thái Hồng
cười, nhích qua chỗ mẹ, ngồi xuống.

“Tặng? Cùng lắm là nở một nụ cười với ông ấy, mà phải xem tâm trạng
mẹ có tốt hay không đã. Mấy chuyện này ấy à? Làm con gái phải ý tứ một chút, đâu
thể để người ta lấy lòng dễ dàng như thế được? Chỉ có mấy đóa hoa cỏn con này, lại
còn dùng hoa giả đắp vào cho đủ, làm như xua đuổi con hầu không bằng.”

Ẩn ý bóng gió đây mà, Thái Hồng giả vờ sắp xếp mấy quyển sách trên
bàn, thầm thở dài ngao ngán, lại phải nghe giáo huấn nữa rồi!

“Nói đi, cậu đó là ai? Hả? Rõ ràng là Đông Lâm đi với con, sao cuối
cùng lại là cậu ta đưa con về? Trên tay còn ôm một bó hoa? Cãi nhau với Đông Lâm
à? Thái Hồng, giận dỗi với bạn trai là chuyện bình thường, có gì thì ngồi lại nói
chuyện với nhau. Đừng có hơi tí giận dỗi là lại nhào vào lòng kẻ khác, đó là chuyện
rất ngớ ngẩn. Con học hành bao nhiêu năm rồi, không thể không biết đạo lý này”,
Minh Châu nghiêm túc nói.

“Mẹ ơi, con đã nói bao nhiêu lần rồi, Đông Lâm không phải bạn trai
con.”

“Thế thì... hoa là do cậu kia tặng con đúng không?”

“Không phải.”

“Con nhỏ này, mới có tí tuổi đầu mà đã muốn qua mặt mẹ sao?”

“Không phải thật mà. Là con tự mua đấy. Con thích hoa hồng, lại cuối
ngày rồi nên chủ tiệm nói bán cho con chỉ với giá hai mươi đồng thôi.”

“Sau đó con chê chưa đủ, lại mua thêm một đóa hoa lụa kia?”

“Ông chủ thấy con thích nên tặng thêm một bông hoa vải.”

“Thế sao con lại nói hoa này là của Đông Lâm tặng?”

“Con sợ mẹ suy nghĩ vẩn vơ.”

“Con còn chưa trả lời mẹ cậu kia rốt cuộc là ai? Là đồng nghiệp của
con thật sao?”

“Vâng, là đồng nghiệp. Chúng con làm cùng khoa Văn, vô tình gặp nhau
nên cùng đi về nhà. Con là trợ giảng của anh ấy, anh ấy là thầy hướng dẫn của con,
ngày thường con giúp anh ấy coi thi, chấm bài. Sau này con có học tiếp lên tiến
sĩ chắc chắn cũng sẽ chọn học môn của anh ấy, vậy nên, phải cố thắt chặt quan hệ
ngay từ bây giờ...”

“Theo học môn của cậu ta?” Minh Châu tỏ vẻ nghi ngờ. “Anh chàng đó
trẻ như thế, đâu có lớn hơn con đâu.”

“Con không biết anh ấy bao nhiêu tuổi nhưng là sinh viên xuất sắc
của trường danh tiếng, học vấn rất uyên thâm đấy mẹ.”

“Sinh viên xuất sắc tên gì nào?”

“Họ Quý. Ôi, mẹ hỏi nhiều thế làm gì?”

“Nếu con đã nói phải thắt chặt quan hệ, có thời gian rỗi thì mời
cậu ta đến nhà mình ăn bữa cơm. Con nhỏ này đúng là không hiểu chuyện, thầy hướng
dẫn đưa con về tận nhà, đáng lẽ con phải mời cậu ta lên nhà chơi, uống chén nước
rồi hãy về chứ! ”

“Hôm nay khuya quá rồi, để lần sau đi mẹ.” Giọng điệu của mẹ có vẻ
như đã thay đổi một trăm tám mươi độ, Thái Hồng không biết nên vui hay nên buồn,
trống ngực đập thình thịch mãi không thôi.

Vẻ mặt Minh Châu bỗng lạnh tanh, cầm một tờ giấy bạc mười tệ từ trên
bàn lên, phẩy phẩy trước mặt Thái Hồng: “Thái Hồng, cái này là gì?”

“Một tờ giấy.”

“Nhớ kỹ, tiền không phải một tờ giấy, nó tượng trưng cho quyền lực,
sự lựa chọn và sự khống chế. Đợi đến khi nào con ở độ tuổi như mẹ sẽ nhận thức được
tầm quan trọng của nó.”

“Mẹ à, mẹ không thấy phiền sao? Sao giọng điệu mẹ cứ như nhà tư bản
ấy?”

“Cái cậu sinh viên xuất sắc đó, con có thể yêu thích, ngưỡng mộ,
nhưng...” Minh Châu khẽ véo mũi cô, nửa đùa nửa thật, nói. “Nếu con muốn lấy cậu
ta, tốt hơn là hãy từ bỏ ý nghĩ đó càng sớm càng tốt. Mẹ nói cho con biết, người
đó không thích hợp với con, mẹ và cha con tuyệt đối không đồng ý. Cuộc đời của con
có hạn, đừng lãng phí tinh thần vào những chuyện không có kết quả này.”

“Mẹ! Con mới quen anh ấy mấy tháng thôi, trò chuyện cũng chỉ được
dăm ba câu, chuyện này rốt cuộc là gì đây, mẹ cũng quá đa nghi rồi đấy.”

“Con nhỏ này, có người mẹ nào mà không hiểu con gái chứ? Tật xấu
của con là học quá nhiều làm đầu óc mụ mị, hay suy nghĩ viển vông, hão huyền. Mà
cũng không trách con được, mẹ ở tuổi con cũng thế thôi. Con tưởng tìm chồng là phải
tìm người có chung sở thích với con sao? Kết hôn nghĩa là hai người cùng hát khúc
tình ca tâm đầu ý hợp sao? Sai! Niềm hạnh phúc và sự hòa thuận trong một gia đình
không được quyết định bởi những chuyện đó, mà bởi mấy chuyện vụn vặt thường ngày,
chẳng hạn như con thức dậy sớm hay muộn? Con thích ăn cay hay ngọt? Con chi tiêu
hoang phí hay tiết kiệm? Con thích nấu cơm hay rửa bát? Con thích xem phim truyền
hình hay thời sự? Con thích ở chung với người già hay ở riêng? Cuối tuần con thích
làm gì? Thích ra ngoài tụ tập với bạn bè hay ở nhà với chồng con?... Trước khi kết
hôn, con tưởng rằng đã tìm được người bạn đời như ý, kết hôn rồi mới phát hiện ra
hai đứa con suốt ngày đấu khẩu, gây gổ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt. Thái Hồng,
mẹ phải nói cho con biết, trong gia đình chẳng có chuyện gì to tát đâu, có chăng
chỉ là những chuyện vụn vặt mà thôi, chuyện nhỏ không giải quyết xong, chuyện lớn
chưa đến thì cái nhà đó đã tiêu tan rồi...”

“Cùng chung chí hướng thì có gì không tốt chứ? Càng nhiều điểm giống
nhau càng ít xung đột. Như cái anh chàng Tần Tiểu Đồng lần trước mẹ bắt con đi xem
mắt đấy, điều kiện nào cũng phù hợp, nhưng hắn mà mở miệng nói là con chịu không
nổi, nào là cổ phiếu, nào là trái phiếu, nào là ngân hàng... Thực sự là chẳng có
tiếng nói chung nào cả, ở trước mặt hắn, con chẳng thể ngồi yên được mười phút...”

“Con nhóc này, vấn đề của con là ở đấy.” Minh Châu nhấp một ngụm
trà, từ tốn phản bác lại. “Vì sao mọi người lại thích cùng chung chí hướng? Chỉ
vì hai chữ: tiện lợi. Con không cần phải tốn sức tìm hiểu một con người, hiểu về
bản thân là được rồi, dù sao hắn cũng giống hệt con rồi còn gì! Con cũng chẳng cần
nói chuyện với hắn, tự mình nói chuyện với mình là được rồi. Bọn thanh niên các
con cứ thích lười biếng, không biết rằng để hiểu cặn kẽ một người phải tốn biết
bao nhiêu thời gian, nhưng các con cũng chẳng muốn biết con người thực sự của họ
là như thế nào. Chẳng qua chỉ xem người ta như một tấm gương để xem hình ảnh của
mình phản chiếu trong đó. Con xem Hàn Thanh và Hạ Phong ấy, có chung chí hướng không?
Bây giờ thì sao nào?”

“Người ta là vợ chồng son, vẫn đang trong giai đoạn thích ứng nhau
mà!”

“Loại người như thằng đó nhà ta không thích ứng nổi, chưa kịp mài
để nó thích ứng mình thì mình đã bị mài thành lỗ to rồi! Cái thằng Hạ Phong đó,
giờ mẹ chỉ gặp nó thôi là đã thấy tức. Chỉ tiếc cho Hàn Thanh, một cô gái tốt như
thế, có học thức, có giáo dục, đoan trang, hiền thục, có người lớn nào gặp mà không
thương nó đâu? Con nói xem, lúc đầu sao nó lại say Hạ Phong như điếu đổ thế chứ?
Chỉ dựa vào bốn chữ... cùng chung chí hướng... thế là nó nhắm mắt đưa chân nhảy
xuống vực thẳm luôn. Mẹ con mua có bó hành cũng phải lựa chọn cả nửa buổi trời,
sao nó lại dễ dàng chấp nhận thế cơ chứ? Thôi được rồi, không nói chuyện của nó
nữa. Bây giờ con nói cho mẹ biết, cậu sinh viên xuất sắc đó là người ở đâu? Bố mẹ
làm nghề gì? Xem cách ăn mặc của cậu ta, chắc gia cảnh cũng chỉ bình thường, mẹ
nói có đúng không?”

Mẹ không hổ danh là mẹ, con mắt nhìn người quả là sắc sảo. Thái Hồng
bỗng giật mình: “Mẹ, sao mẹ biết? Mẹ còn chưa nói chuyện với anh ấy nữa mà.”

“Mẹ đứng trên cầu thang nhìn thấy hai đứa. Mọi thứ trên người cậu
ta như quần áo, thắt lưng, đồng hồ,... cái nào cũng như nhau, đều không quá ba mươi
đồng. Một người như thế lại tặng con mười một bông hoa, đúng là cũng chịu chơi ghê
nhỉ?”

“Mẹ ơi, con thực sự không quen thân anh chàng đó đâu. À... Ngày mai
con phải đến trường, tối nay còn rất nhiều bài phải chấm, vài ba hôm nữa mẹ lại
tiếp tục giảng bài cho con nghe, được không mẹ?”

Lý Minh Châu nhìn cô, thở dài: “Mẹ sợ con chịu thiệt, chẳng may lại
gặp phải một Hạ Phong khác. Haizz! Mẹ có phải liều cái mạng già này cũng phải trông
thấy con lấy được một tấm chồng tốt. Bao nhiêu khổ cực mẹ phải chịu những năm qua
mẹ nhất định không để con phải chịu... Được rồi, làm việc của con đi, nhớ lời mẹ...
Cứ nhìn Hàn Thanh xem mẹ có nói sai không? Đừng có đến lúc bị người ta đánh đập
rồi lại chạy về than khóc với mẹ, lúc đó cha mẹ già rồi không giúp gì được cho con
nữa đâu.”

Nói rồi bà đóng cửa đi ra ngoài.

Bị mẹ đánh một đòn phủ đầu, Thái Hồng còn lòng dạ nào mà chấm bài
được nữa? Cô tức giận, lấy chăn trùm kín đầu, ngã vật ra giường lăn qua lăn lại,
thở dài thườn thượt. Nhớ đến những lời của Quý Hoàng, mắt cô đau đáu nhìn lọ hoa
hồng đặt ngay trước bệ cửa sổ, nửa ngọt ngào nửa đau buồn, trằn trọc đến tận gần
sáng mới thiếp đi. Ngủ chưa được bao lâu thì chuông đồng hồ reo, cô lồm cồm bò dậy,
mang cặp mắt thâm quầng đến trường.

Báo cáo nội dung xấu