Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị - chương 03b

 

“Là mẹ.” Rồi cô bé cũng cất lời. Cô bé lại
cúi đầu, chậm chạp di chuyển trên tay tôi. Tôi cảm thấy như lòng bàn
tay mình đang có một vốc nước.

Tôi đặt Huệ Mỹ vào trong túi áo rồi chậm
chạp lê từ trên giường xuống. Vì sợ ngã nên tôi lần theo tường để
bước đi. Mẹ đang ngồi trong phòng khách đọc sách, nhìn thấy tôi dậy,
mặt ngẩn ra rồi vội đặt sách xuống, chạy đến bên tôi.

“Sao con dậy mà không gọi mẹ một câu? Biết
mình yếu rồi thì đừng có đi theo cô ta làm gì. Làm mẹ lo chết đi
được.” Mẹ tôi trách móc đầy yêu thương.

“Con muốn gặp Lệ.” Tôi bình tĩnh nói.

“Cô ta à? Hình như chiều nay cô ta bay đi Mỹ
rồi. Loại phụ nữ ấy gặp để làm gì? Đàn bà mà độc ác hơn cả loài
rắn rết. Con vừa nằm xuống đã đòi đi Mỹ. Có khi đi Mỹ để kiếm
thằng Tây mũi lõ mang về đấy.”

“Con muốn gặp Lệ!” Lần đầu tiên tôi nói cao
giọng. Mẹ tôi ngẩn người rồi gật đầu khó khăn.

Tôi thò tay vào trong túi áo, nhẹ nhàng vuốt
ve Huệ Mỹ. Tuy cảm thấy áy náy với mẹ, nhưng tôi cần phải tìm Lệ
nói chuyện về việc linh hồn cô bé có được yên nghỉ hay không.

Mẹ đỡ tôi xuống dưới nhà, goi một chiếc tắc
xi. Trên xe tôi gọi điện cho Lệ. Lệ còn đang thu dọn hành lý, nghe tôi
nói muốn gặp, cô ấy vội đồng ý ngay.

Ngôi nhà của Lệ nằm trong một tòa nhà cao
tầng gần ngay trung tâm thành phố. Nghe nói nhà ở đó đắt lắm, mẹ tôi
thường cầm tờ quảng cáo xem rồi thần người ra, nói trước kia nhà
chúng tôi cũng ở đó. Tôi đoán có thể là Lệ đã cướp cha tôi từ tay
mẹ tôi rồi chiếm lấy ngôi nhà của chúng tôi. Chứ nếu không lúc lên
trên nhà cô ấy làm sao mặt mẹ tôi cứ nặng như chì. Tôi thì không sao,
chỉ cần một căn phòng nhỏ êm ái ấm áp đủ để mình ôm ấp Huệ Mỹ
ngủ là đủ. Tiếc là bây giờ Huệ Mỹ đã bị vùi chôn trong đất sâu. Tôi
nhất định phải tìm ra kẻ giết cô bé, như một cách bày tỏ sự thương nhớ
cuối cùng với bạn bè.

Chúng tôi vào nhà, tôi thấy Lệ có vẻ mệt
mỏi. Cô ấy ngạc nhiên nhìn chúng tôi, cô ấy luôn có vẻ gì đó né
tránh, ăn năn với mẹ tôi, còn mẹ tôi thì ngẩng cao đầu như mình là
chủ nhân của ngôi nhà, Lệ chỉ là người giúp việc mà thôi.

“Xin mời ngồi.” Lệ đưa tay ra mời, sau đó vào
trong bếp rót cho chúng tôi hai cốc nước, lại còn lấy kẹo socola ra
mời tôi ăn. Lệ biết tôi thích ăn kẹo socola, nhưng tôi quyết nuốt nước
bọt từ chối vì sợ sẽ bị cho thuốc độc. Tôi nói mẹ không được uống
nước vì nếu cô ta giết Huệ Mỹ thật thì có chuyện gì cô ta không làm
được cơ chứ?

“Chiều nay em đi rồi, sau này sẽ không bao giờ
quay lại nữa. Em biết mình sai rồi, chính em đã hại chị ra nông nỗi
này. Em biết lỗi thật rồi, Huệ Mỹ cũng ra đi rồi, đó là sự trừng
phạt đau đớn nhất đối với em.” Lệ ngồi đối diện với mẹ con tôi, cúi
đầu nói, giọng run run. Tôi quay đầu lại nhìn mẹ, thấy môi mẹ cũng
đang mấp máy run rẩy.

“Cô còn mặt mũi nào mà nói? Không phải vì cô
thì mẹ con tôi đâu ra nông nỗi này? Cô thì sướng rồi. Huệ Mỹ chết đau
đớn như vậy, tại sao cô không tìm ra thủ phạm giết nó? Nó là con gái
cô cơ mà!” Mẹ tôi chỉ vào mặt Lệ, chửi rủa.

Lệ mỉm cười đau khổ, bỗng nhiên ngẩng đầu lên
nhìn tôi, rồi lại nhìn tay tôi đang đút trong túi áo. Tim tôi thắt
lại, lẽ nào cô ta biết Huệ Mỹ đang ở trong túi áo tôi?

“Huệ Mỹ là người thân duy nhất của cháu. Con
bé chết rồi cháu cũng chẳng muốn sống ở đây nữa. Hai người đến đây
rốt cuộc có việc gì? Cháu còn phải thu dọn đồ đạc. À, hay là ngôi
nhà này?” Lệ bỗng như nhớ ra điều gì, liền bật cười khanh khách,
đứng dậy ấn tay vào tường.

“Hai người vào đây mà ở. Chỗ ở của hai người
không được tốt lắm, vừa ồn vừa ẩm ướt, không tốt cho sức khỏe của
An Kỳ. Cô ấy cần được yên tĩnh. Trước kia Huệ Mỹ luôn miệng đòi cháu
đón An Kỳ về sống với con bé. Cháu chần chừ, giờ thì muộn rồi.”
Hễ nhắc đến Huệ Mỹ là sắc mặt của Lệ trông thật khó coi, giống như
cây khô bị bóc mất lớp vỏ ngoài, quằn quại đau khổ trong ánh nắng.

“Chúng tôi không cần ngôi nhà này!” Mẹ tôi
phản ứng, nhưng tôi biết bà rất muốn sống ở đây, nếu không bà đã
chẳng luôn đọc mục quảng cáo rao bán nhà.

“Vậy thì có việc gì à?” Lệ dường như đã
hết kiên nhẫn.

Mẹ nhìn tôi rồi nói: “An Kỳ nói có chuyện
muốn nói với cô, nó một mực đòi như vậy, tôi cũng chẳng còn cách
nào khác.”

“Cô nên đưa An Kỳ ra ngoài nhiều hơn, cứ ở mãi
trong nhà đâu có tốt.” Lệ quay sang tôi mỉm cười thân thiết, còn tôi
thì thấy khó chịu vô cùng.

Mẹ tôi không nói, thờ ơ ngả người trên ghế sô
pha. “An Kỳ, vào đây đi. Em biết chị muốn nói chuyện riêng với em.” Lệ
mở cửa phòng giơ tay vẫy tôi. Tôi miễn cưỡng đứng dậy và bước vào.

“Có chuyện gì vậy chị?”

“Huệ Mỹ đã đến chỗ tôi, tôi đã nói với cô
rồi, cô còn nhớ không?”

“À, nhớ chứ chị.” Thái độ của Lệ cho thấy
cô ấy cũng đang thờ ơ với tôi như thờ ơ với Huệ Mỹ. Trước đây Huệ Mỹ
thường kêu với tôi rằng mẹ mình luôn mải bận bịu với những người xa
lạ đáng ghét, cười nói, ăn uống với họ mà chẳng bao giờ chịu ở bên
con.

“Tôi hỏi cô, ai đã giết cô bé? Cô nói đi.”

“Chị nói gì?” Lệ mỉm cười miễn cưỡng, người
cô run lên từng hồi, tôi thấy ánh mắt cô rã rời, hoang mang, tôi bắt
đầu tin lời của Huệ Mỹ.

“Con bé nói chính là cô đấy.” Khi nói ra
những câu này tôi bỗng thấy mình thanh thản vô cùng. Tôi nghiêng người
ra sức che chắn cho Huệ Mỹ, không để cho Lệ phát hiện ra.

“Cô nói lung tung!” Lệ tức giận nói, ngón tay
thon nhỏ dứt tóc rồi giống như con chó cái bị điên, lao vào tôi. Tôi
không kịp né, bị cô ta tóm ngay lấy vai.

“Ai nói với chị thế? Ai đã nói dối chị như
vậy? Là mẹ chị à? Hay là ai? Họ nói dối! Tôi đời nào giết Huệ Mỹ,
nó là con gái tôi, nó là con gái tôi mà!” Nói xong, Lệ như phát điên
lên, người chùng xuống và đổ ập vào người tôi. Giọng nói yếu dần,
yếu quá đến độ chẳng nghe thấy gì. Thay vào đó là tiếng khóc thút
thít khiến người nghe nao lòng. Tiếng khóc chẳng khác gì tiếng nước
chảy ban đêm, lúc được lúc không.

Tôi hoang mang đôi chút.

Tôi thò tay vào túi lấy Huệ Mỹ ra. Cô bé vẫn
nhìn tôi như vậy. “Có thật vậy không? Có phải Lệ đã giết cháu? Tại
sao cô cảm thấy không phải như thế?”

Huệ Mỹ không đáp, cứ thè lưỡi liên tục giống
như đang trêu chọc tôi. Tôi đau khổ ném nó đi.

“Mi không phải là Huệ Mỹ! Mi là con rắn xinh
đẹp, chỉ là con rắn xinh đẹp! Huệ Mỹ không đời nào dối ta, Huệ Mỹ
cũng chẳng bao giờ biến thành rắn.”

Tôi thấy Huệ Mỹ rơi từ trên cao đánh “bịch”
xuống sàn, quằn quại vài cái rồi bất động.

Lệ ngẩng đầu, ngước đôi mắt ngấn lệ lên
nhìn. Cô hết nhìn Huệ Mỹ đang nằm trên sàn nhà lại quay sang nhìn
tôi, ánh mắt sợ hãi và khó hiểu.

“Đó là một con rắn.” Lệ lắp bắp nói.

“Không, đó là Huệ Mỹ.” Tôi nói, lạnh lùng
nhìn Lệ.

Tôi quỳ xuống, nâng khuôn mặt xinh đẹp của Lệ
lên.

“Đó là con rắn, không phải là Huệ Mỹ. An Kỳ,
hãy nghe tôi đi.”

“Đó là Huệ Mỹ! Tôi đã nói với cô rồi, Huệ
Mỹ chết và biến thành rắn. Con bé chẳng bao giờ xa tôi. Tại sao cô
không tin lời tôi?” Tôi đưa hai tay siết chặt chiếc cổ thon dài của Lệ.

Lệ không nói câu gì, sắc mặt dần dần chuyển
sang màu đỏ, giống như bị dị ứng khi uống rượu.

“Đừng giết tôi. Tôi sai rồi. Tôi xin chị đấy,
đừng giết tôi.” Lệ nhỏ nhẹ van nài, tay Lệ ra sức gỡ tay tôi ra khỏi
cổ.

Không hiểu sao tôi thấy cảnh này quen đến thế.

Tôi ngẩng đầu lên, bỗng nhiên nhìn thấy trên
giá sách nhà Lệ có đặt một khung ảnh to bằng cuốn sách.

Trong khung ảnh ấy có hình chụp của ba người.

Đứng giữa là Huệ Mỹ mặc một chiếc váy rất
đẹp, tóc buộc hai bên thật đáng yêu với nụ cười tươi rói.

Bên trái là Lệ, tuy có vẻ tiều tụy nhưng vẫn
nhìn thấy được nét vui vẻ.

Còn bên phải, người đứng bên phải là ai?

Người phụ nữ ấy là ai? Là ai?

Mái tóc ngắn, đôi lông mày rậm, trán cao
rộng, mũi cao, cằm chẻ, ánh mắt mơ màng, nhưng vẫn nở nụ cười ma
quái. Nụ cười ấy có nét gì khó hiểu và đau khổ. Cảnh nền bức ảnh
là một khu rừng xanh, hai người lớn quỳ ở hai bên đỡ lấy Huệ Mỹ, tay
phải Huệ Mỹ cầm một cây pháo hoa, tay phải người phụ nữ xa lạ kia
cũng cầm một cây pháo hoa.

Tôi thấy cổ họng mình như có cái gì đó muốn
chui ra, nước mắt tuôn trào ra chảy xuống mũi và miệng, lành lạnh
đến ngứa ngáy. Tôi nhìn thấy ánh mắt đờ đẫn của Lệ, trong con ngươi
cô ta tôi thấy được khuôn mặt của người phụ nữ đứng bên phải.

Đó chính là tôi.

Trong chốc lát tôi dường như nhìn thấy mình
không phải đang bóp cổ Lệ mà đang bóp cái cổ yếu ớt của Huệ Mỹ. Cô
bé không chống lại mà chỉ nhìn tôi với ánh mắt đau lòng.

Tại sao tôi lại giết con bé?

Tôi không nhớ nổi nữa. Tôi chỉ nhớ rằng lúc
khuôn mặt cô bé đỏ ửng đến mức tím tái thì nó mấp máy nói với tôi:
“Cháu luôn coi cô là mẹ mình.”

Ruột tôi bỗng như bị dốc hết ra, hai tay buông
thõng. Lệ đổ gục lên sàn nhà và ho vài tiếng yếu ớt.

Đúng lúc này mẹ tôi xông vào ôm chầm lấy tôi.

“An Kỳ, An Kỳ, con sao thế? Con ngốc quá. Mọi
việc đã trôi qua rồi, con đừng như vậy nữa. Đúng là Lệ đã cướp mất
chồng con, nhưng đó là chuyện của quá khứ, đừng mãi sống trong quá
khứ như thế. Mẹ không muốn con ra nông nỗi này.” Mẹ vừa ôm tôi vừa
khóc, còn tôi thì không có phản ứng gì.

Trí nhớ của tôi bỗng giống như hơi nước nóng
bốc lên trong nhà tắm, dần dần trôi về trước mắt, mọi việc mờ mờ
ảo ảo. Tôi là một phụ nữ hạnh phúc, chí ít thì cũng đã từng là
như thế. Tôi bị sẩy thai và mất đi cô con gái mà tôi định đặt tên là
Huệ Mỹ. Nhưng đó chỉ là một khúc ngoặt của cuộc sống. Tôi có một cô
bạn thân xinh đẹp và một người chồng hết mực yêu mình. Nhưng thật
không ngờ, hai người họ đã chung đụng rồi có con với nhau lúc tôi đang
mang thai. Tôi không chịu nổi cú sốc đó, làm sao mà chịu được! Thế
là tôi điên tiết, cố tình lái xe lao vào họ. Lúc tỉnh dậy thì chồng
tôi đã chết, chân tôi bị cụt. Còn bạn thân, cũng là tình địch của
tôi lại sinh ra một bé gái xinh xắn. Tôi luôn cảm thấy cô bé ấy là
của tôi nên Lệ đã đặt tên là Huệ Mỹ.

Tôi thực sự đã nhớ lại được rồi. Hôm ấy Huệ
Mỹ dắt tay tôi vào trong căn phòng này, lúc đó chỉ có hai chúng tôi.

“Cô An Kỳ.” Huệ Mỹ gọi tên tôi.

“Hả?”

“Mẹ cháu không bao giờ quan tâm tới cháu, cháu
thấy mẹ không yêu cháu.” Huệ Mỹ lụng bụng nói, cái miệng xinh xinh.

“Nhưng cô yêu cháu mà. Cô An Kỳ lúc nào cũng
yêu Huệ Mỹ.”

“Thế thì Huệ Mỹ chẳng cần mẹ đẻ nữa, mà
cháu muốn cô An Kỳ làm mẹ cháu.” Huệ Mỹ bỗng nhiên đi về phía tôi
rồi ôm lấy tôi. Tôi ngẩn người ra.

Đây là con gái tôi hay là con gái của Lệ?

Không, con gái tôi đã chết rồi, nó chết từ
lâu rồi. Nó không thể còn sống, còn nói thế này.

“Mẹ ơi.” Huệ Mỹ gọi.

Đừng đến đây!

Đừng đến đây! Đừng đến đây mà! Con đã chết
rồi, con không thể là con gái ta.

Đúng rồi, đó là ma quỷ.

Tôi vẫn giơ tay ra, Huệ Mỹ nghĩ rằng tôi ôm
lấy cô bé, nhưng không, tôi đã giơ tay ra bóp cổ cô bé.

Nhưng khi Huệ Mỹ thốt ra câu đó thì tôi cũng
buông lỏng tay. Tôi luôn sợ hãi và ghét cái ánh mắt lo sợ và tuyệt
vọng của con bé.

“Hóa ra cô cũng ghét cháu.” Huệ Mỹ đau khổ,
bưng mặt khóc. Đôi môi tôi run rẩy nói không nên lời. Đến khi bình tĩnh
lại, tôi thấy Huệ Mỹ đang ngồi khóc thút thít ở góc nhà. Tôi bỗng
thấy phấn khích.

“Chết quách đi, mi đúng là của nợ!” Tôi đã
nói như vậy đấy. Huệ Mỹ vẫn cúi đầu khóc.

“Để ta dạy mi nhé. Lấy dây thừng buộc vào dây
phơi ở ban công, sau đó bắc hai cái ghế chồng lên nhau cho cao. Đấy,
xong thì thắt nút vào.” Tôi lấy từ trong chiếc tủ quần áo ở đầu
giường ra một sợi dây dài và mềm, thắt nút trước mắt con bé. Đó là
việc tôi định làm trước vụ tai nạn kia.

Huệ Mỹ nhìn tôi chằm chằm và con bé thấy
thoải mái hơn hẳn.

“Có phải con chết rồi thì cô không ghét con
nữa?”

“Ừ. Chắc chắn cháu sẽ biến thành rắn và ta
sẽ luôn mang cháu bên mình như mang con gái mình vậy.” Tôi thắt xong
sợi dây rồi vắt nó lên dây phơi ngoài ban công dưới sự hỗ trợ của
Huệ Mỹ.

“Đấy, như thế là xong, nhưng đừng có chết bây
giờ. Phải đợi ta đi về đã. Việc hôm nay đừng có nói cho ai biết, nếu
không chúng ta sẽ không còn là bạn của nhau. Tôi đặt dây thừng vào
bàn tay nhỏ bé của Huệ Mỹ. Cô bé gật đầu liên tục.

Tôi rời khỏi ngôi nhà, thấy Huệ Mỹ đang cầm
dây thừng đứng ở ban công ngó nhìn dây phơi bằng kim loại màu đen trên
nóc nhà. Cái đó chắc chắn lắm, thừa sức đỡ một đứa trẻ. Nhớ đến
đây tôi thấy thân mình lạnh toát như có một con rắn đang trườn quanh
người. Hóa ra con bé coi tôi là mẹ thực sự.

Đôi chân trong phòng ngủ ban đêm chẳng qua là
đôi chân giả của tôi mà thôi. Thật nực cười.

“Đúng là con điên. Chị điên thật rồi. Chị
giết Hiểu Đông, giờ lại muốn giết tôi. Chị chẳng sống sung sướng hồi
nào cả. Đồ thần kinh, hãy cút ra khỏi nhà tôi mau.” Lệ lấy hết sức
đứng dậy, một tay che cổ, một tay chỉ ra ngoài cửa. Mẹ tôi tức quá
chẳng nói được câu nào, vội đỡ tôi đứng dậy ra về.

Về đến nhà mẹ vẫn không nói gì, còn tôi thì
ngồi trên giường ngắm nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ. Nụ cười vẫn
đọng trên khóe môi. Vì tôi đang nghĩ, Huệ Mỹ con gái tôi lần này sẽ
biến thành gì? Con bé sẽ đến bên tôi với hình hài gì?

“Con ngoan, con ngoan của mẹ, mẹ đang chờ con
đây…” Tôi khẽ cất tiếng hát và dần chìm vào giấc ngủ.

 

Báo cáo nội dung xấu