Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị - chương 15a
15. ĐÊM THỨ MƯỜI LĂM
Lên nhầm xe
Bạn cho rằng tôi rất nhàm chán ư?
Cũng chẳng trách, khi bạn nhìn thấy một anh chàng
đeo kính đen, mặc bộ comple màu đen, hai tay cứ vung vẩy không yên và chân lúc
nào cũng giậm giậm ở ngã tư đường trong gió rét thì chắc chắn bạn sẽ không cho
rằng anh ta là một hacker. Thực ra tôi là một nhà văn.
Mà thôi, tôi thừa nhận ở câu trên tôi đã sử dụng thời
tương lai, nhưng tôi đảm bảo kết quả này cũng giống như là ngày mai bạn đi làm
ăn cơm vậy. Đương nhiên, nếu ngày mai bạn thất nghiệp thì sẽ chẳng có cơm mà
ăn. Nhưng đừng vội tức giận, tôi không nguyền rủa sự nghiệp của bạn đâu. Thực sự
nếu bạn có đi qua và nhìn tôi bằng ánh mắt quái lạ thì tôi cũng không để ý, vì
bạn không phải là người tôi đang chờ.
Tôi đang giắt một cái búa ở thắt lưng bên phải của bộ
comple. Đúng, đó là một cái búa.
Bạn yên tâm, tôi tuyệt đối không phải là thợ sửa chữa,
càng không phải là một nhà nghệ thuật hành động, là tôi đang lên kế hoạch cho một
vụ cướp.
Đọc đến đây chắc bạn sẽ giật mình hét lên và đi báo
cảnh sát. Không, không, xin đừng như vậy. Thực ra tôi không phải là một tên tội
phạm thực sự. Tôi đã nói rồi, tôi là một nhà văn. Hả? Bạn nói là thời tương lai
ư? Không, khi tôi viết xong cuốn tiểu thuyết đầu tay thì không phải nữa rồi.
Tôi đang viết một câu chuyện liên quan đến cướp trên
đường quốc lộ. Nhưng nói thực là tôi không biết phải miêu tả sự phát triển của
câu chuyện cũng như hành vi cướp ấy ra sao. Cho nên tôi cần phải thực hiện, mà
không, phải nói là thử nghiệm mới thỏa đáng.
Thế giới này không có gì mạnh hơn thực tế. Nhiều người
khi viết tiểu thuyết đều dựa vào trí tưởng tượng của mình, nhưng vì tưởng tượng
quá hoàn hảo, họ sẽ vô tình thiết kế sự thực theo quy hoạch của bản thân, trong
khi sự thực trong hiện thực lại chính là con người.
Vì thế tôi cần phải tự mình trải nghiệm.
Đương nhiên, để tránh những rắc rối không cần thiết
thì cái búa tôi mang theo chỉ là một cái búa giả. Thật đấy, đó là một cái búa
giả, được làm từ cao su. Mặt khác, tôi cũng đã chuẩn bị xin lỗi đối phương đàng
hoàng. Đại khái nếu họ biết tôi là một thanh niên viết văn, chắc cũng không giận
dữ nhiều. Để an toàn, tôi quyết định mục tiêu chủ yếu là những chiếc xe do phụ
nữ hoặc đàn ông gầy yếu lái một mình. Như vậy khi cướp, tôi sẽ bị chống đối ít
hơn và dù người bị hại tức giận muốn đánh tôi thì ra tay cũng nhẹ hơn.
Sau khi đã quyết định, tôi kiểm tra lại cẩn thận.
Thường thì thái độ đối với người xa lạ hoàn toàn quyết định từ ấn tượng đầu
tiên, nhất là phụ nữ. Tôi không được coi là đẹp trai lắm, nhưng thế lại hóa
hay. Tướng mạo khác người (kể cả đẹp trai quá hay xấu trai quá) đều khiến cho
người ta khó chấp nhận. Chỉ khuôn mặt hiền hòa, sạch sẽ, cử chỉ đứng đắn mới dễ
tiếp cận với mọi người.
Vì thế tôi tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ comple màu
đen, tiếp đó, vào khoảng 10 giờ đêm, tôi đi bộ men theo đường quốc lộ từ ngoại
ô vào trong thành phố. Tất nhiên là tay tôi còn xách một chiếc ca táp màu đen
mang tính tượng trưng. Mỗi lần có xe đi ngang qua tôi đều giơ tay vẫy. Nếu xe dừng
lại, tôi sẽ quan sát trước, nếu không phù hợp với yêu cầu của mình thì tôi sẽ hỏi
đường qua loa rồi để họ đi, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm mục tiêu.
Nhưng rồi tôi nhận ra, đứng ở bên đường dài hun hút
trong đêm cuối thu chẳng dễ chịu gì. Chỉ nói đến việc không có gì để chắn gió
tôi cũng cảm thấy đôi chân vô cùng khó chịu, như bị bọc bởi một túi đá. Tôi đã
vẫy mấy chiếc xe, tuy là phụ nữ lái xe nhưng họ đều từ chối yêu cầu đi nhờ xe của
tôi.
“Tôi làm sao mà biết được anh có bị đau dạ dày hay
không?” Đối phương hỏi ngược lại một câu khiến tôi chẳng biết làm sao.
“Tôi không đau dạ dày, thực tế tôi chẳng đau ở đâu cả.
Tôi chỉ muốn đi nhờ xe thôi, tôi sẽ trả tiền.” Tôi mong là tiền sẽ phát huy
chút tác dụng nào đó.
“Đừng có nói thế, không đưa tiền thì tôi còn đồng ý,
chứ đưa tiền thì còn lâu.” Đa số lái xe nghe đến tiền đều gài số đi mất. Tôi thấy
khó hiểu vô cùng, đạo đức xã hội bỗng trở nên cao thượng từ bao giờ ấy nhỉ?
Thế là kế hoạch của tôi đã gặp trở ngại, thậm chí
tôi nghĩ rằng phải đợi đến mười mấy ngày nữa mới thực hiện được mục tiêu. Nhưng
tôi thật may mắn, hoặc cũng có thể nói là không có gì đen đủi hơn. Anh ta đã trở
thành một vai chính trong vở kịch quái quỷ của tôi. Cứ nghĩ đến việc anh ta sợ
hãi, giận dữ rồi biết được sự thật sẽ trở nên tức giận, khó hiểu lẫn vui mừng,
tôi lại vô cùng hưng phấn. Cuối cùng thì tôi có thể hoàn thành cuốn tiểu thuyết
của mình.
“Anh cần gì?” Người đàn ông thấp bé có đôi mắt nhỏ
kéo cửa kính xuống, nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Ánh đèn xe rọi vào khiến tôi
có phần hoa mắt, tôi thấy buổi tối đeo kính đen thật ngu xuẩn.
“Anh bạn, tôi là người nơi khác đến, xe tôi bị hỏng.
Tôi định đi bộ hoặc gọi tắc-xi nhưng chết tiệt, trời lạnh quá.”
“Tắc-xi không dừng ở đây đâu.”
“Tôi có thể đi nhờ xe vào trong thành phố được
không? Cho tôi xuống ở bến xe là được. Anh cho tôi đi nhờ nhé?” Trước khi thực
hiện tôi đã phải luyện giọng rất nhiều để đảm bảo không ai nhận ra giọng nói thật
của tôi.
“Không được.” Anh ta lắc đầu. Vì đèn xe nên tôi
không nhìn rõ được biểu hiện trên khuôn mặt anh ta.
“Nếu anh không chịu giúp, chắc tôi sẽ chết lạnh ở
đây mất. Nếu không, tôi sẽ phải đi bộ suốt con đường này, giờ muộn lắm rồi, xe
qua lại rất ít.”
“Tôi làm sao mà biết được có phải anh muốn cướp gì
hay không. Thời buổi này loại người nào chẳng có.” Giọng anh ta trầm hẳn xuống,
cuối câu tôi nghe không rõ.
Chết tiệt, thằng cha này nói cái trúng phóc ngay. Lẽ
nào khuôn mặt tôi dưới ánh đèn xe lại giống như tên cướp trên phim ảnh? Tôi cần
phải xem nhiều hơn các phim về cảnh sát hình sự, các phim cướp giật để hóa
trang cho giống hơn mới phải.
Nhưng tôi không muốn bỏ qua cơ hội này. Anh ta gầy
nhỏ, rất dễ để ra tay. Nếu không, tôi sẽ phải đi bộ cả đêm mới về nhà được. Tôi
cần phải làm gì đó để anh ta cho tôi đi nhờ xe.
“Tôi phải đi đây. Anh cứ vẫy xe sau đi.” Người đàn
ông gầy gò rụt cổ vào trong xe. Tôi nghe thấy tiếng xe khởi động.
“…79981” Tôi buột miệng đọc biển số xe.
“Anh nói gì?” Người đàn ông gầy gò thò cổ khỏi xe.
“…79981! Anh rất quen số này đúng không? Đó là biển
số xe của anh mà.” Tôi hét lên.
“Chết tiệt, rốt cuộc anh muốn gì?” Anh ta có vẻ tức
tối. Tôi bước xuống đầu xe, khom người xuống, hai tay chống lên nắp ca- bin.
Không nhìn thấy khuôn mặt của anh ta sau cửa ô tô nhưng tôi dám khẳng định là lời
nói của tôi rất hiệu quả. Tôi cần phải cố gắng hơn nữa để anh ta đồng ý cho tôi
đi nhờ xe.
“Tôi đang nghĩ xem ngày mai mình có nên đưa chuyện
này lên báo hay không?”
“Báo ư? Chết tiệt. Anh đúng là phóng viên trời
đánh.”
Tôi ngẫm nghĩ một lát, hình dung từ “Trời đánh” dành
cho nhà báo chứ không phải tôi, nên tôi chẳng cần phải lo lắng.
“Đúng đấy. Tôi là nhà báo, anh biết báo … không? Tôi
sẽ viết một bài trên đó nói về việc tối nay có người không cho tôi đi nhờ xe,
xây dựng văn minh thành phố thì không được như thế.” Tôi nói quàng một hồi.
Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe nhỏ dần. Anh ta im lặng
không nói một lời.
“Tôi sẽ viết, chắc chắn sẽ viết. Trong cái xã hội vật
chất lấn chiếm tất cả này, đạo đức đã đi đến bên bờ vực thẫm! Người đi xe từ chối
giúp đỡ người đi đường đang gặp khó khăn!” Tôi lớn tiếng hét lên.
“Đúng là gặp ma. Tôi có nói không cho anh lên xe
đâu. Dù sao tôi cũng quay về thành phố, tôi tin anh là nhà báo, được chưa?” Anh
ta tức quá, lấy tay ấn liên tục vào còi xe, làm vang lên tiếng kêu nhức óc.
Nhưng anh ta đã nhầm, tôi chỉ là một nhà văn, tuy
hai nghề này cũng có phần giống nhau.
Trong xe ấm áp vô cùng. Lần đầu tiên tôi nhận thấy,
nhiệt độ chỉ chênh lệch một chút thôi cũng làm cho tinh thần của con người có
những chuyển biến lớn. Tôi bỗng thấy vui lên. Trong không gian chật hẹp của chiếc
xe, dưới ánh đèn mờ ảo, tôi nhìn thấy rõ khuôn mặt của người lái xe.
Nhìn nghiêng, một nửa khuôn mặt trên có xương lông
mày lõm vào, sống mũi cao cao, trán bình thường, mũi nhòm miệng nên khoảng cách
giữa mũi, miệng và cằm không có độ võng. Trông chẳng khác gì nối liền cằm với
da cổ họng, mái tóc cắt ngắn, không sáng bóng, dính chặt trên da đầu.
“Đúng là gặp ma. Làm sao mà tôi lại gặp cậu cơ chứ.”
Anh ta lắc đầu nhè nhẹ. Tôi thấy anh ta mặc một chiếc áo khoác màu xanh nhạt,
nhăn nhúm, giống như đã được giặt và phơi nhiều lần dưới ánh nắng gay gắt. Chiếc
áo len mặc bên trong còn dính ít mẩu bánh quy, trên quần còn dính dầu mỡ. Đôi
giày anh ta đi là đôi giày giá rẻ bán đầy ngoài chợ, giống như một đôi dép được
khâu kín mũi và đằng sau.
Chắc chắn anh ta chưa có vợ con gì.
“Đây là duyên phận, anh bạn ạ. Sau đợt này tôi sẽ viết
một bài thật hay khen ngợi nghĩa cử cao đẹp của anh.” Tôi tươi cười nói.
“Im mồm. Tôi đã nhận lời cho anh đi cùng thì anh đừng
có viết bài về tôi nữa!” Anh ta bỗng nhiên quay đầu lại, tức giận nói. Tôi thấy
mình đuối lý nên không nói gì.
Con người bây giờ thật khó hiểu, chê trách không được
mà khen ngợi cũng không.
“Xe anh cũng khá đấy.” Tôi nói thật lòng. Tốc độ xe
đi rất ổn định, không gian trong xe cũng khá rộng rãi, ghế ngồi dễ chịu.
“Cũng thường thôi.”
Thực ra tôi cũng thấy tò mò, lái chiếc xe tốt như vậy
tại sao lại ăn mặc tuềnh toàng như thế.
“Người anh em, anh làm nghề gì vậy?”
“Gì cũng không phải nhà báo.”
“Nghe tôi nói này, hai chúng ta không quen biết mà
ngồi gần nhau như thế này là do duyên số đấy. Anh thấy có đúng không?”
“Cái duyên ấy tôi chẳng cần.” Anh ta quay đầu lại thủng
thẳng nói. Bỗng tôi thấy anh ta cứ chằm chằm theo dõi mình.
“Anh nói anh là nhà báo?”
“Ừ.” Không biết tại sao tôi cảm thấy anh ta đang
nghi ngờ. Nhưng cũng chẳng sao, tôi chỉ cần chờ cơ hội ổn là thực hiện kế hoạch
đã được chuẩn bị kỹ càng của mình. Lúc ấy tôi thấy bình tĩnh hơn, chẳng có gì
căng thẳng, hơi thở có vẻ nhanh và hào hứng hơn, giống như sắp được ăn một bữa
sơn hào hải vị đã mong chờ từ lâu. Chỉ có các đầu ngón tay của tôi là run một
chút.
“Anh đi viết bài ở thành phố khác đúng không.”
“Đúng vậy.”
“Anh viết về đề tài gì đấy?”
“Thì cũng liên quan đến những chuyện lái xe ban đêm
bị cướp, bị giết và bị ném xác mà thời gian gần đây hay xảy ra.” Tôi nhấn mạnh
từng chữ một rồi nhìn chăm chú vào khuôn mặt anh ta.
Bỗng nhiên anh ta cũng quay đầu lại nhìn tôi chăm
chú.
Trong xe yên tĩnh lạ thường. Xe vẫn tiến lên phía
trước với tốc độ ổn định, đèn chiếu sáng cả con đường quốc lộ phía trước, nhưng
không xa lắm thì bị màn đêm nuốt chửng.
“Ha ha ha ha ha.”
“Ha ha ha ha ha.” Chúng tôi cùng bật cười lớn. Vẻ mặt
anh ta khi cười thật ngộ, miệng rộng ngoác, cằm thì xệ đến tận cổ họng. Tiếng
cười của tôi khác anh ta, tôi cười lớn hơn.
“Đùa đấy. Tôi thấy trời lạnh quá.” Tôi cười đến độ
chảy nước mắt. Câu nói của tôi lẽ nào nực cười đến vậy? Có lẽ cười và khóc giống
nhau, nhiều khi chẳng cần lý do gì vẫn cười được.
“Đúng là… đùa kiểu này cũng thú vị đấy. Làm cho cơ
thể ấm lên nhiều.” Anh ta cười, xem chừng rất phấn khởi.
“Tôi tên là Vũ.” Tôi nói một cái tên vớ vẩn mà mình
đã chuẩn bị sẵn.
“Mọi người gọi tôi là Bân.” Anh ta cũng cười, không
khí trong xe thân thiện hẳn lên.
Bân giơ tay bật đài, điều chỉnh tần số, dò chương
trình ca nhạc. Tôi vỗ tay lên đùi theo nhịp nhạc.
“Tôi đưa một người bạn ra ngoại ô, trên đường về thì
gặp anh đấy.”
“Có duyên thật. Về đến nơi tôi sẽ mời anh ăn bữa lẩu.
Trời rét thế này mà ăn lẩu thì còn gì bằng.” Tôi cười, nói rất thật lòng. Nếu
anh ta không tức giận thì tôi sẽ làm thế thật.
“Tốt quá, nhắc đến tôi thấy đói bụng.”
Thời gian trôi qua khá lâu, tôi tính toán đã đến lúc
mình phải cướp rồi, nhưng tôi không muốn làm anh ta sợ. Nhỡ làm không ổn, anh
ta ngoặt tay lái, tôi bị tàn tật thì cũng chết.
Cần phải đợi cho xe đi chậm lại.
Bỗng có chuông điện thoại reo vang, tôi lúng túng.
“Giúp tôi nhận điện thoại với, tôi đang lái xe.” Tay
trái anh ta cầm điếu thuốc, tôi tìm một lúc và thấy chiếc điện thoại đang run bần
bật trong ngăn đựng đồ.
Tôi nhận cuộc gọi.
“Anh đang ở đâu?” Trong điện thoại là tiếng một phụ
nữ trẻ, có vẻ nôn nóng.
Tôi đưa điện thoại ghé sát tai anh ta, anh ta giơ tay
ra hiệu cho tôi im lặng.
“Em yêu, anh đang lái xe.”
Một tay anh ta cầm vô lăng, một tay cầm điếu thuốc,
thỉnh thoảng lại mỉm cười, gật gật đầu, còn tôi cứ phải thò tay ra cầm điện thoại
cho anh ta.
“Ừ, anh về ngay đây, mọi việc xong xuôi rồi.”
“Trên xe còn có một anh bạn. Quen nhau dọc đường
thôi. Anh đang định đưa anh ấy vào trong thành phố. Là nhà báo đấy em ạ. Anh
cũng có bạn làm nhà báo đấy.”
“Đúng thế, em nói rất đúng. Anh cũng đang định làm
như thế, anh cũng nghĩ như em.”
“Ừ, anh biết mình phải làm thế nào rồi. Chào em
nhé.” Đầu dây bên kia đã ngắt.
“Ra ngoài cũng không xong, phụ nữ lúc nào cũng hỏi
này hỏi nọ. Cô ấy nghi ngờ, cho rằng tôi nói dối.” Anh ta cười lớn. Tôi không
muốn bỡn cợt anh ta, nhưng nghĩ sắp vào đến trung tâm rồi, tôi chẳng muốn ngày
mai lại phải một mình vò võ chờ đợi trong gió rét.
Mấy phút sau, chuông điện thoại lại reo vang.
“Ngại quá, lại làm phiền anh nữa.” Anh ta gượng cười
nói. Tuy chưa lấy vợ, cũng chưa có người yêu nhưng tôi hiểu nỗi lo của phụ nữ
khi chồng đi ra ngoài vào ban đêm, đến giờ này chưa về. Nhưng lạ là lần này
chuông điện thoại lại reo nhạc khác.
“Tôi không muốn nghe, nói gì cô ấy cũng không tin
tôi. Thôi anh giúp tôi đi.” Anh ta nhìn điện thoại rồi nói.
Tôi nghe điện thoại, vẫn là phụ nữ nhưng giọng lần
này không trẻ như trước, có vẻ khàn khàn, nóng vội.
“Đang ở đâu đấy? Nói nhanh lên.”
Tôi không kìm được sự chán ghét, loại phụ nữ thế này
chỉ làm chồng ác cảm mà thôi.
“Anh cứ nghe đi, rồi nói tôi ở chỗ anh là được rồi.
Tôi nói thì cô ta không tin đâu.”
Xem ra cuộc điện thoại đầu tiên là của người tình, một
thằng cha tầm thường thế mà cũng đào hoa ra phết. Vừa lái xe đẹp lại vừa có cơm
có phở, đúng là khiến người ta phải ngưỡng mộ, ghen tức.

