Thiên kim phú - Chương 01 -02
Nhất
| Nhà ai có nữ nhi
Khi
đó, nàng vẫn là bồng môn ngọc bích.
Áo vải
xanh ngọc, hai búi tóc hồn nhiên. Hai bên tóc mai bên dài bên ngắn không bằng
nhau, lướt qua lướt lại hai tai trắng như ngọc của nàng. Mười bốn tuổi, tất cả suy nghĩ đều bình thản như mây trôi,
như mùa xuân tiết trời tháng ba, xuân sắc đã tới hãy còn thanh đạm. Khi đó nàng vẫn cùng mẫu thân ở quê. Sông núi xinh đẹp của Giang
Nam, gió thiên nhiên và ánh mặt trời chiếu xuống, nhiễm lên nàng. Tuy đường nét
dung mạo nàng mỏng, nhưng lại có vẻ mượt mà nhẹ nhàng. Nàng tự nhận là nữ tử
không xinh đẹp, bởi vì tử
nhỏ đã nhìn quen
phong thái của mẫu thân.
Mẹ của
nàng, thực ra cũng chỉ là nữ tử áo thô quần vải tuổi còn trẻ, mỗi ngày bà đều dựa
vào cửa, cúi người thắt đai lưng dưới áo cho nàng. Mẹ của nàng, mu bàn tay vẫn
trắng nõn, ngón tay nhỏ chỉ như cây hành. Bà luôn lấy mu bàn tay vuốt ve gương
mặt nàng, vô hạn chìu mến. Sau này nàng mới biết , mẹ sợ lòng bàn tay thô của
bà làm đau da thịt vô cùng mịn màng của nàng.
Nàng
lớn lên giống mẫu thân. Ngay cả nét sầu oán nơi khoé mắt đuôi mày, cũng giống
nhau. Nàng hay trầm mặc, dùng vẻ mặt im lặng
để chống
đỡ tâm tư bạc mệnh.
Khi
đó nàng, cực kỳ nhu thuận. Trán cúi xuống, hai mắt cũng cụp xuống. Đôi môi anh
đào kia suốt ngày cẩn thận mím lại. Trong tay khẽ nắm vạt áo mềm. Đây là tư thế
của nàng. Im lặng, hiền thục.
Cánh
đồng nơi thôn quê tháng ba, màu xanh phủ khắp nủi
rừng, khi người thanh niên áo trắng
kia đánh ngựa đi qua, nàng bất ngờ ngẩng đầu. Vì bị tiếng vó ngực đốc đốc kia làm giật mình, thời điểm nàng ngẩng đầu, có phần hoảng sợ. Tuy
nhiên, một chút lo lắng nghi hoặc ở trong mắt kia ở trong mắt người khác lại là
chút phong tình. Hoảng sợ che đầu, là dáng vẻ lúc đấy của nàng . Trong tay nàng đang cầm một cây củ cải cho nên không làm
rối mái tóc, chỉ khẽ nghiêng đầu một cái, ánh mắt nghiêng nhìn lên.
Người
cưỡi ngựa, giờ phút này hơi cúi người. Bóng dáng nhạt kia, chiếu vào trong đôi
mắt thân thuý của hắn. Khoé môi hắn cong lên, hơi nheo mắt lại, nở một nụ cười
nhạt.
“Cô
nương, đi Vĩnh Gia huyện cần đi đường nào?”
Đây
là câu đầu tiên hắn nói với nàng. Nàng có chút thất thần. Nam tử kia từ từ xuống
ngựa, mỉm cười đến gần. Hắn đã qua cái tuổi trẻ ngông cuồng, giữa hàng lông mày nhiễm lên phần tang
thương thế tục. Không dấu được ánh mắt của một người từng trải. Cũng là sau này
nàng mới biết được. Nhưng ngay lúc đó hắn mỉm cười đoan chính mà có phần long
trọng. Hết thảy của hắn, đều là thanh khiết không nhiễm chút bụi trần.
Hắn hỏi
nàng: “Cô nương, đi Vĩnh Gia huyện cần đi đường nào?”
Thanh
âm không giận, cũng không buồn bực, giống như gió xuân thôi qua. Một tiếng “cô
nương”, có sự tôn trọng và thương tiếc thật lớn. Nàng khi đó là thiếu nữ lòng dạ
yếu đuối, có phần
hốt hoảng si mê, thanh âm không kìm được run rẩy: “Nơi này đã là địa với của Vĩnh Gia rồi.”
“Đa
tạ.” Nam tử kia mỉm cười, cúi người về phía nàng.
Vẻ biết ơn trịnh trọng này, rõ ràng là coi nàng như một nữ tử đoan trang đã trưởng thành. Trong nội
tâm nàng, thoáng chốc cũng cảm kích với sự trịnh trọng này.
Sau
đó, hắn dắt ngựa, ung dung xoay người. Nàng nóng vội,
ánh mắt dõi theo hắn, có chút si, có chút mến. Sau khi hắn đi vài bước, đột nhiên xoay người, nhìn biểu
hiện ngây thơ của nàng không xót một chút nào. Nàng vội cúi đầu, đỏ ửng mặt.
“Cô …
ở gần đây sao?” Hắn dựa
vào ngực hỏi. Nàng gẩng đầu, chẳng biết tại sao nàng lại đưa tay chỉ về hướng xa xa “Là ở chỗ
kia, Thẩm Gia thôn.” Ánh mắt của hắn nhìn theo ngón tay của nàng, mỉm cười. Nụ
cười này, không phải đối với nàng nhưng nàng lại có chút hoảng hốt.
Hắn hỏi
: “Vậy thì, cô nương họ Thẩm?” Nàng buồn bã lắc
đầu, nói “Không phải.” Nguyên do trong này không
cách nào giải thích. Lòng nàng trầm xuống,
quay đầu định đi. Nam tử kia đứng sau lưng nàng, lại cười nói: “Nhánh cây này, dáng thật đẹp.”
Nàng
kinh ngạc cúi đầu, nhìn
nhánh cây mình tuỳ tiện cầm trong tay. Nam tử xa lạ kia dùng ngữ điệu ôn hoà nhẹ nhàng, khẽ giọng
thì thầm: “ Úc úc thanh thanh, trường quá thiên tầm[1]”
Câu cầu
chúc đoan chính như vậy, khiến nàng hơi giật mình. Khi đó nàng còn non nớt, cũng
không có mơ mộng phù sinh phồn hoa. Sau này rất nhiều rất nhiều năm về sau, trong lúc nàng ngủ ở Điện Hiển Dương, khi mệt mỏi tỉnh
giấc, luôn nhớ về hình ảnh lúc còn trẻ này. Mẫu
thân, đã sống quãng đời còn lại ở nông thôn. Bà nói, Thanh Hành, con sẽ không bạc mệnh, đừng giống như mẹ … Ai! Tiếng
vọng tự nhiên này, ở trong những năm tháng trống vắng, càng phát ra thê lương.
Nàng
nhắm mắt, bàn tay gầy như que củi, che ở trước dung nhan tiều tuỵ. Nước mắt chảy
ra từ kẽ ngón tay, cuộn trào không dứt.
Đã rất nhiều rất nhiều năm, nàng chưa từng
khóc đã như vậy.
Thanh
Hành, đây là cái tên năm đó của nàng.
_______
[1]
Xanh tươi um tùm, trải dài nghìn dặm
Nhị |
Tình này tự mình thầm giữ
Mùa
xuân năm mười bốn tuổi ấy, khắp Vĩnh Gia
thôn đều truyền tụng việc chương công thế tử tới Vĩnh
Gia huyện ở tạm. Nào là y tao nhã, văn chương đẹp, có một không hai trên đời.
Thanh
Hành từ đầu đến cuối vẫn trầm mặc, nhưng tận đáy lòng lại nhớ kỹ một cái tên:
Nhan Duyên Chi
Có một
tối, tiếng côn trùng ban đêm kêu vang khắp lùm cây. Bị một loại cảm giác đứng ngồi không yên dày vò,
nàng trằn trọc không thể yên, cuối cùng buồn phiền
đứng dậy, khẽ bước
đi qua bụi cỏ che cửa.
Ánh
trăng nơi thôn quê có chút thê lương. Nỗi lòng nàng lúc này, cũng có chút thê
lương. Nàng nhớ tới rất nhiều thứ vụn vặt mơ hồ: trong đêm đen mưa gió, lầu son
cửa ngọc đổ vỡ, tiếng
kêu khóc bi thương kinh tâm động phách, tiếng giận dữ chửi rủa thậm tệ ; một
mình cô độc sợ hãi,
tiếng xe ngựa ầm ầm kinh hoàng …. Không, không, đây không phải những năm tháng
nàng từng trải qua, nàng đã quên hết rồi. Từ trước
đến giờ nàng chỉ ở nơi thôn quên gió mát trăng
thanh này, nàng chẳng qua chỉ là một cô gái nông gia bình thường. Nàng phải tin
tưởng chính mình, từ nhỏ nàng đã là như thế.
Những
ý niệm hỗn loạn trong đầu này, luôn quấy rầy nàng. Trong lúc đấu tranh nàng đã đi ra ngoài dịch
quán. Đêm dài, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang, cùng tiếng xào xạc của gió xuân
thổi lên cỏ cây.
Thanh
Hành đột nhiên giật mình, sau khi tim đập mạnh một tiếng, nháy mắt phục hồi lại vẻ trầm tĩnh. Nam tử kia,
bóng nghiêng đổ thân hình gầy yếu cao ngất của hắn lên cửa giấy, bị ánh nến lay động đung đưa, vô tri vô giác
lớn hơn lên, lớn đến mức chiếm cứ cả trái tim của nàng, bao trùm khắp bầu trời của nàng.
Sau
này nàng mới hiểu ra, đi theo sự dẫn dắt của bóng tối, men theo hướng con tim nàng, khiến nàng thân bất
do kỷ đi tới cửa phòng
của hắn. Lúc đó, bọn họ
chỉ còn cách một tầng giấy mỏng manh, thậm chí nàng còn có thể cảm giác được
hơi thở dịu dàng của nam tử trẻ tuổi. Ở một khắc này, Thanh Hành đã rơi nước mắt
Thật
ra nàng là một nữ tử cô đơn. Một cảm giác bơ vơ không nơi nương tựa khoá chặt
trên ấn đường của nàng. Giờ phút này, bóng hình ôn nhu này bỗng khiến nàng cảm
thấy an bình, khoan khoái, giống như cả thân thể lẫn tâm tư đều đem kỷ thác ở nơi này.
Thanh
Hành nhìn chằm chằm vào bóng dáng mông lung kia, từ từ áp sát. Nàng nghe được
tiếng hắn nhẹ giọng ngâm vịnh, thanh âm kia không giống như vẻ thanh tao lịch sự
nàng gặp lúc ban đầu.
Rõ ràng là có một loại trọng lượng, có sầu có oán, nhưng lại cương nghị không
suy. Hắn ngâm:
“Nguyễn
công tuy luân tích , thức mật giám diệc
động.
Trầm
tuý tự mai chiếu, ngụ từ loại thác phúng.
Trường
khiếu nhược hoài nhân, việt lễ tự kinh chúng.
Vật cổ
bất khả luận, đồ cùng năng vô động”
Hắn
ngâm ba lần. Thanh Hành tập trung toàn bộ tâm lực, nhớ kỹ mấy câu này. Thực ra
nàng cũng không hiểu. Nhưng ban ngày, khi lần nhứ hai nghe thấy mọi người dùng
khẩu khí cực kỳ hâm mộ nói về Nhan Duyên Chi, nàng không nhịn được mỉm cười.
Thật
ra tâm tư của nàng rất tinh tế. Thời
điểm đầu hạ, cây xương bồ mọc ra trong nước, trong đá. Nàng bỏ hài, xắn quần
vài lên đầu gối. Làn da trắng nõn ngâm trong nước trong, từng gợn sóng đùa nghịch
ben trong nội tâm vui mừng lại sầu tư của nàng. Nàng thật cẩn thận nhổ cây
xương bồ, lại cắt sửa thành một bó mềm mại, trong đêm tối lặng lẽ đặt ở dưới của sổ của hắn.
Không
ai phát hiện ra. Sau khi nàng trở về, nằm ngủ say ở bên cạnh mẫu thân, nghĩ thầm,
hắn có thể để ý hay không, rồi sau đó đêm hôm sau đi ra xem xét?
Ngày
hôm sau, nàng lại đi tiếp. Cẩm một cây xương bồ mới, duyên dáng yêu kiều ở dưới cửa sổ. Nàng
nghĩ, ngộ nhỡ hắn thật sự đi ra, nàng nhất
định phải dũng cảm, mỉm cười với hắn, hỏi hắn có
nhớ nàng hay không, sau đó nói cho hắn biết, hương của cây xương bồ rất dễ chịu.
Cây xương bồ im lặngnằm ở trong lòng nàng, nhưng hắn không có xuất hiện. Nàng bị
tâm tư của mình quấy rầy, gần như sắp ngạt thở. Nước mắt lại chảy ra. Nhưng
nàng lại cảm thấy an tâm, nghĩ, hắn không biết cũng tốt.
Nhiều
ngày sau đó, mỗi ngày Thanh Hành đến, hắn lại yên tĩnh nhận lấy, ngay cả tâm thăm hỏi cũng không có. Thanh Hành
khó hiểu, nhưng lại vui mừng, có khi lại cảm thấy hắn thật đáng giận.
Nàng
lén lút tìm hiểu: “Nhan tiên sinh tuổi tác như vậy, nên có vợ rồi chứ.”
Bạn nữ
của nàng ngạc nhiên nói: “Ngươi không biết sau? Nhan tiên sinh trước giờ chưa lập gia đình”
Trong
lòng nàng vừa ngạc nhiên lại vừa vui vẻ. Bạn nữ của nàng nói cho nàng biết:
“Nghe nói Nhan tiên sinh là người quá chính trực, ở kinh thành không được như
ý, cho nên đến Vĩnh
Gia huyện chúng ta, mong muốn có một nơi thanh tĩnh đấy…”
Trong
lòng nàng có chút thương tiếc. Hắn có phong thái như vậy, nên khoác áo tím đai
vàng[1] bước trên thềm ngọc. Mấy ngày trước
Vĩnh gia Thái Thú đến nông thôn tuần tra, Thanh
Hành nhìn theo đuôi kỵ mã của hắn, bộ dạng khí vũ hiên ngang thật khiến nàng vui mừng. Nàng
cũng giống như các bạn nữ khác, cúi đầu thu tay áo, đứng ở bên đường. Nhưng ánh mắt của nàng từ đầu đến cuối đều chuyên chú đuổi theo hắn.
Ánh sáng trong con ngươi không giống như vẻ yên lặng ngày thường của nàng.
Nhan
Duyên Chi cuối cùng đã phát hiện ra nàng. Ánh mắt của hắn như một dòng nước
trong, chậm rãi chảy xuôi. Chưa từng lưu lại thứ gì, lại mang đi rất nhiều tâm tư của Thanh
Hành.
“Thanh
Hành, ngươi có biết hay không,” Có người nói “Muội muội của Nhan tiên sinh gả
cho vọng tộc trong quận Lưu Hiến Chi. Lưa gia nhìn trúng tài hoa của Nhan tiên
sinh, muốn tiến cử hắn vào triều, còn muốn chọn cho hắn một danh môn thục viện[2] đấy.”
__________
[1]
Áo quan
[2] Nữ
nhi về nữ nhi hiền đức nhà danh môn, ý muốn tìm vợ.

