Mục tiêu đã định, chương 36
Chương 36. Đàn ông là sói đói
Mặc dù trung đoàn hai được đóng ở nơi khá
xa, nhưng cơ sở vật chất lại vô cùng hoàn mỹ. Phong Ấn và Lôi Vận Trình về đúng
lúc đội trưởng vừa bước ra khỏi cửa, nhìn qua, Mục Phong là một người đàn ông rất
hòa nhã, ông ta quan sát Lôi Vận Trình, đôi lông mày nhíu lại, nụ cười trên mặt
mang đậm tính trêu chọc: “Nếu tôi nhìn thấy cô ở bên ngoài sẽ tưởng rằng cô là
thiên kim tiểu thư nhà ai đó đấy, tôi sẽ đi vắng hai ngày, Phong Ấn, cậu dẫn đồng
chí nhỏ này đi một vòng làm quen với môi trường của chúng ta đi.”
Mục Phong lại nhìn về phía Lôi Vận Trình:
“Có gặp trở ngại hay yêu cầu gì thì cô cứ chủ động đề xuất với cậu ấy, không cần
khách sáo đâu.”
Chờ cho đến lúc Mục Phong rời đi, Lôi Vận
Trình thở phào một hơi nhẹ nhõm, Phong Ấn hiểu ý cười cười. “Có phải thấy con
người của Mục Đoàn trưởng rất tốt?”
Lôi Vận Trình gật gật đầu. “Em nghĩ rằng
Đoàn trưởng sẽ là dạng người biến thái như Phương Mặc Dương chứ.”
“Em có từng nghe qua câu nói: Từ bất chưởng
binh(1).”
(1) Từ bất chưởng binh: Ý nói người quá hiền
sẽ không thể cầm quân được.
Lôi Vận Trình chớp chớp mắt, “Hay là nham
hiểm giống như bố em?”
Phong Ấn nhún vai. “Cũng có thể xem là như
vậy, trong cuộc sống chú ấy thật sự là dạng người như thế, nhưng trong trung
đoàn của chúng ta, không có ai là dạng người hời hợt, chú ấy có thể lãnh đạo một
cả một trung đoàn như thế, em cảm thấy chú ấy có thể sử dụng cách thức vừa rồi
được không? Trong công việc tốt nhất em đừng gây ra bất kì sai sót nào, nếu
không chú ấy chính là Phương Mặc Dương thứ hai mà em phải đối mặt đó.”
Lôi Vận Trình rụt vai lại, ngoan ngoãn gật
đầu. “Lời nói của sư huynh nhất định em sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Dáng vẻ nhỏ nhắn này khiến Phong Ấn cảm thấy
tay hơi ngưa ngứa, anh rất muốn tiến lên giày vò cô một trận, nhưng lại sợ bị
người khác nhìn thấy làm mất đi hình ảnh nên chỉ còn cách giả vờ thành vẻ mặt
nghiêm túc. “Gọi anh là Đại đội trưởng, ở đây không phải là trường học của bọn
em.” Anh sờ sờ quân hàm trên vai cô: “Đã trao quân hàm đồng chí trung úy.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì nghiêm chỉnh một chút, đừng
dùng loại ánh mắt khiến anh muốn ăn em này để nhìn anh.”
Lôi Vận Trình mím môi nhịn cười: “Vâng.”
Sau khi chuyển hành lý vào ký túc xá, Phong
Ấn dẫn cô đi loanh quanh để làm quen, dường như ai ai thấy cô ánh mắt cũng sáng
lên.
“Đừng đắc ý, đây đều là một đám sói, không
phải trong quân đội không có phụ nữ, chỉ là ở chỗ bọn anh có rất ít phụ nữ đẹp
và mới mẻ mà thôi.” Phong Ấn trao tặng cho cô lời phòng bị trước, chỉ sợ cô
không biết tình hình thực tại trong sư đoàn của anh.
Lôi Vận Trình lườm anh, “Ánh mắt bọn họ
nhìn em khiến em nhớ đến hôm sinh nhật mười tám tuổi của em, khi lần đầu tiên
thấy dáng vẻ của em, anh cũng giống như bọn họ, như sói nhìn thấy con mồi.”
Phong Ấn xấu hổ ho nhẹ. “Đàn ông mà, đều
như nhau thôi…”
Lôi Vận Trình làm ra dáng vẻ bất đắc dĩ thở
dài. “Haizzz, đau đầu quá, hóa ra giá của em trên thị trường lại đắt đỏ như vậy,
nếu anh đối xử với em không tốt, em sẽ… Ờ, chim khôn lựa cành mà đậu.”
Phong Ấn nhìn cô một cái, tán thành gật đầu.
“Ừ, ở chỗ anh đàn ông để em lựa chọn rất nhiều, nếu xem nhắm trúng ai anh có thể
làm tham mưu cho em.”
Bốn chiếc máy bay chiến đầu gào thét bay
qua trên đỉnh đầu của bọn họ, Lôi Vận Trình chỉ vào chiếc máy bay dẫn đầu khiêu
khích. “Vậy thì người đó đi.” Phong Ấn chớp chớp mắt. “Ăn cơm trước đã.”
Lôi Vận Trình nhìn vẻ mặt không bình thường
của anh, cô bĩu môi, có vậy cũng không vui? Thật sự không nên trêu chọc mà.
Đến giờ hoạt động về tối của club, rốt cuộc
Lôi Vận Trình mới biết vì sao biểu cảm trên gương mặt của Phong Ấn lại lạnh như
băng như thế. Lục Tự và một vài người cùng lúc bước vào, vừa đúng lúc chạm phải
ánh mắt kinh ngạc của Lôi Vận Trình.
Anh ta dừng lại một lúc, cong môi lên, tùy
tiện lấy một quyển sách trên giá rồi lập tức bước đến chỗ đối diện với cô ngồi
xuống, sau đó chống cằm nhìn cô. “Thấy tôi thì bất ngờ sao em gái niềng răng?”
Lối xưng hô này khiến ánh mắt kinh ngạc ban
đầu của Lôi Vận Trình ngay lập tức chuyển thành căm ghét, Lục Tự cười: “Nói sao
đi nữa tôi cũng là cấp trên của em, cấp trên hỏi em đó, em phải trả lời.”
Lôi Vận Trình mấp máy môi: “Tôi không biết
nên nói gì với anh.”
“Nếu hôm nay tôi không bay, nói không chừng
người đi đón em là tôi, em cũng thật là biết chọn ngày.” Lục Tự tiện tay lật
sách, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Lôi Vận Trình.
Lôi Vận Trình bị anh ta nhìn chằm chằm thì
cực kì không thoải mái, ánh mắt anh ta nhìn cô vô cùng giống lần đầu tiên gặp
nhau, ánh mắt mang theo ý tràn ngập hứng thú và tỏ rõ vẻ phải đoạt cho bằng được.
Lôi Vận Trình đóng sách lại, trước khi cô đứng
dậy Lục Tự đã vươn tay đặt lên sách của cô. “Tôi dùng mọi cách để được đến đây
là vì em, em thấy tôi vất vả như thế, có thể đừng dùng ánh mắt thù địch như vậy
nhìn tôi được không?”
Lôi Vận Trình cong môi cười lạnh, liếc nhìn
anh ta một cái rồi xoay người rời đi.
Bên ngoài club cô gặp được Phong Ấn, cô cau
mày trừng mắt với anh. “Lục Tự không cùng đội với anh à?”
Cô kể chuyện vừa rồi cho Phong Ấn nghe,
Phong Ấn cười gượng lắc đầu. “Cậu ấy đùa với em đấy, cậu ấy đến đây là bởi vì
có lệnh của cấp trên, hơn nữa là đến sớm hơn em, chỉ có thể nói là hai người rất
có duyên.”
“Phong Ấn! Anh đừng nói những lời khiến người
khác chán ghét như vậy được không?” Lôi Vận Trình không vui, cô giống như một
con sư tử nhỏ nổi giận.
“Có anh ở đây cậu ấy sẽ không làm gì em
đâu, tin anh đi.” Lúc nói những lời này, ánh mắt của Phong Ấn đã bắt đầu lưỡng
lự. “Người mà em chỉ trên chiếc máy bay lúc chiều chính là cậu ấy, nếu anh mà
là tư lệnh của Quân khu, anh sẽ điều cậu ấy đi ngay lập tức.”
Lôi Vận Trình nhìn anh giống như vừa phát
hiện ra một đại lục mới, Phong Ấn hơi chột dạ sờ sờ mặt. “Sao nhìn anh dữ vậy?”
Lôi Vận Trình chậm rãi nhoẻn miệng, vẻ
thành một nụ cười xảo quyệt. “Phong Ấn, anh thật sự rất nổi loạn.”
Phong Ấn chậc lưỡi một tiếng, không hề dịu
dàng mà gõ đầu cô. “Không phân lớn nhỏ!”
Lôi Vận Trình xoa xoa đầu. “Vậy sao anh
không nói sớm cho em biết anh ta ở đây?”
“Anh không nói thì sớm muộn gì em cũng biết.”
“…”
Dưới cái nhìn chăm chú như cười như không của
cô, Phong Ấn sờ sờ chóp mũi, anh không được tự nhiên day day cổ. “Anh không
thích nói về cậu ấy với em, anh chỉ hận không thể để em không quen biết cậu ấy.”
Lôi Vận Trình khẽ nhíu mày, Phong Ấn giơ
ngón trỏ chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn của cô. “Nghiêm túc một chút.”
“Đau đó!” Cô sờ mùi oán giận, Phong Ấn vừa
định mở miệng thì nhìn thấy Lục Tự.
“Đại đội trưởng đang cùng tiểu đồng chí đơn
độc trao đổi gì đó?” Lục Tự chế giễu, anh ta đang khoanh tay trước ngực.
Phong Ấn nhanh nhẹn nở một nụ cười: “Muốn
nghe không? Hoan nghênh gia nhập.”
Nghe cái gì? Nghe bọn họ liếc mắt đưa tình
thế nào à? Lục Tự nở nụ cười lạnh, “Không có hứng thú nhìn hai người tán tỉnh
nhau, nhưng mà tôi nhắc nhở cậu nên chú ý cử chỉ của bản thân.”
Lục Tự xoay người bước vào, nụ cười trên mặt
Phong Ấn thật sự khiến anh ta cảm thấy chướng mắt.
Vũ khí lớn nhất của người đàn ông này không
phải tình cảm của Lôi Vận Trình, mà là sự hiện diện của cậu ta từ thuở nhỏ đến
giờ của cô ấy. Ngay cả khoảng thời gian sáu năm trống rỗng của bọn họ cũng đã
vô tình vun vén cho tình cảm và sự ăn ý mà anh ta không thể nào có được, Phong Ấn
là mối tình đầu cũng như là sự rung động vẹn nguyên nhất của cô ấy, cô ấy không
hề có bất kì thời điểm nào dao động.
Mà anh ta chỉ có thể vì điều đó mà thua cuộc.
…
Cuộc sống ở đây trôi qua với một định luật
rất đơn giản nhưng Lôi Vận Trình lại cảm thấy cuộc sống của bản thân ngày càng
phong phú, cô học được rất nhiều điều. Trải qua một đợt tập huấn phi hành cơ bản
Lôi Vận Trình được bay một mình trên không, cô được sắp xếp đến bay ở đại đội của
Phong Ấn.
Trời vẫn chưa sáng, Lôi Vận Trình không ngủ
được, cô buộc bản thân phải nằm, đến lúc xuống giường cô mới thay bộ đồng phục
phi hành rồi mang theo mũ ngồi xe nhanh nhẹn đến làm thủ tục đăng kí.
Phong Ấn cố ý đi đến vỗ vỗ vai cô. “Lần đầu
tiên bay đơn nên căng thẳng à?”
Lôi Vận Trình thành thật gật đầu. “Có chút,
cũng giống như lần đầu tiên được sờ máy bay.”
“Ngày thường bay thế nào thì bay giờ bay thế
đó.”
Ánh mắt Phong Ấn ra hiệu cho cô vòng ra
phía sau máy bay, anh quay đầu nhìn xung quanh, Lôi Vận Trình cảm thấy kỳ lạ
nên cũng nhìn xung quanh theo. “Anh đang nhìn gì vậy? Ơ -----”
Khi cô quay đầu lại thì cảm giác được môi
đang nóng lên, ánh mắt bỗng nhiên mở to nhìn anh.
Phong Ấn mút nhẹ môi cô, sau đó nhanh chóng
rời đi, biểu cảm trên mặt anh vẫn nghiêm túc như vậy, phảng phất cứ như hành động
vừa rồi chính là chiến thuật hướng dẫn chứ không phải là một nụ hôn. “Cho em xả
sự căng thẳng đấy, đừng làm anh thất vọng, chuẩn bị đăng kí đi.”
Lôi Vận Trình bất giác giương môi, “Vâng!”
Mặt trời vẫn chưa lên cao, chân trời vẫn
còn nhuộm một màu đỏ như lửa. Phong Ấn đi đến máy bay của anh, Lôi Vận Trình
thu hồi tầm mắt đang nhìn anh rồi hít sâu một hơi, đầu ngón tay cô chạm lên môi
mình, dường như trên đó còn lưu lại độ ấm của môi anh. Đối với cô đó không chỉ
là một nụ hôn, mà là một sự ấm áp.
Lôi Vận Trình mang theo tâm trạng như thế
trở về máy bay của mình, bảo dưỡng đã đứng thành hàng chờ đợi. Kỷ Dịch thu lại
nụ cười sâu xa trên môi, đứng nghiêm, giơ tay cúi chào.
Lôi Vận Trình chào lại.
Kỷ Dịch hé môi, giọng nói quá lớn khiến cô
hoảng sợ. “Đồng chí cơ trưởng! Máy bay đã chuẩn bị xong, xin tiếp nhận!”
“Tiếp nhận máy bay.”
“Vâng!”
Một vài chiến sĩ bảo dưỡng nhanh chóng thả
cầu thang mạn(2) xuống , Lôi Vận Trình đội nón bảo hộ trèo lên máy bay ngồi vào
khoang điều khiển, Kỷ Dịch cũng đi theo trèo lên cầu thang mạn làm kiểm tra cuối
cùng. “Cô là nữ phi công đầu tiên của đội chúng tôi, chúng tôi cũng tin vào cô
như đại đội trưởng.”
(2) Cầu thang mạn: Cầu thang nằm bên sườn
máy bay
Lôi Vận Trình hơi đỏ mặt, cuối cùng vẫn cảm
thấy lời nói của Kỷ Dịch ám chỉ gì đó, không phải là… Vừa rồi ông ta đã thấy gì
chứ?
“Tôi không nhìn thấy gì cả, đồng chí phi
công, chuẩn bị cất cánh đi.” Kỷ Dịch mỉm cười với cô rồi bước xuống cầu thang mạn.
Cửa buồng lái chậm rãi hạ xuống, Lôi Vận
Trình giương môi cười, cài dây nón và đai lưng. “706 đã chuẩn bị xong, đề nghị
đẩy ra ngoài.”
Chỉ huy ngồi trên đài quan sát: “Cho phép đẩy
ra ngoài.”
Máy bay của Lôi Vận Trình chậm rãi được đẩy
ra đường băng đợi lệnh, chiếc may bay đang đỗ chỉnh tề ngang cô chính là chiếc
máy bay của Phong Ấn.
Kênh thông tin truyền đến thanh âm của cố vấn
khí tượng: “Hướng gió nam lệch về tây, tốc độ gió chậm 1 mét/giây, bầu trời
trong, không vực Không quân XX có mây trắng, thông báo hoàn tất.”
Cố vấn Rađa tiếp tục đề xuất thông báo: “Trạm
rađa mặt đất báo cáo, bên trong hành lang phi hành đã thực thi kiểm soát hàng
không, không vực mát mẻ, thông báo hoàn tất.”
“705/706 chuẩn bị ổn thỏa, đề nghị cất
cánh.”
“705/706 đã rõ.”
Mặt trời mọc, ánh nắng ban mai tươi sáng nhất
bỗng chốc bao phủ khắp mọi nơi.
Lôi Vận Trình kéo mặt kính bảo hộ trên mũ
xuống, theo bản năng, cô nhìn về phía Phong Ấn, hai người cũng giơ ngón tay cái
lên ra hiệu cho nhau, cảm giác khẩn trương vừa nãy của cô bỗng chốc đã biến mất
hoàn toàn vào lúc này.
Đây là hình ảnh mà trong lòng cô đã ấp ủ
không biết bao nhiêu lần, vì ngày hôm nay cô đã sớm chuẩn bị với dáng vẻ hoàn mỹ
nhất để thực hiện ước mơ trong lòng.
Lôi Vận Trình kéo cần điều khiển, đẩy mạnh
van hết lực, nới lỏng lực ma sát của bánh xe, máy bay bắt đầu trượt về phía trước,
đạt đến tốc độ nhất định mới đưa tay kéo, thu hồi bộ bánh của máy bay.
Hai chiếc máy bay đồng thời gào thét cất
cánh bay lên bầu trời.
Chờ cho đến khi bay lên không vực, đóng buồng
bánh đáp tiến vào trạng thái phi hành, Phong Ấn mới nghiêng đầu phía sau cánh
trái nhìn về phía Lôi Vận Trình, đôi con ngươi ẩn sau lớp kính lọc trở nên thuần
thục sâu sắc.
Cuối cùng đã đến ngày này, cô gái ngày hôm
đó giơ cao mô hình báy may chiến đấu tuyên thệ sẽ đích thân điều khiển nó, cuối
cùng cô đã thực hiện được lời thề của mình, bao gồm của tình yêu cuồng nhiệt mà
cô dành cho anh vẫn như trước.
Bốn năm, lời hẹn ước đã thành hiện thực,
đúng như lời cô nói, anh với cô không phải là ảo giác, cô đã dùng bản thân để đặt
cược chỉ vì muốn có được tình cảm của anh.
“706 nghe xin trả lời.” Phong Ấn hơi ngẩng
đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, hôm nay bầu trời là anh, Lôi Vận Trình sẽ chỉ
là của anh, anh sẽ cố gắng hết sức để đem đến cho cô tất cả những gì cô mong muốn.
“706 đã nghe.”
“Độ cao 9000, tốc độ 800, hướng bay 155.”
“706 đã rõ.” Lôi Vận Trình nghe theo lệnh
kéo cần điều khiển, đầu máy bay nhếch lên thành độ dốc, đẩy mạnh van tăng tốc
bay lên không trung.
Lục Tự ở phòng chỉ huy, trên mặt không hề
có biểu cảm gì nhìn hai đốm sáng trên màn hình, Mục Phong gỡ tai nghe xuống đóng
cửa sổ biểu thị trên màn hình. “Quan hệ của Lôi Vận Trình và Phong Ấn khá tốt
nhỉ, nghe nói hai nhà đã có quan hệ mấy đời?”
“Quan hệ mấy đời?” Lục Tự mỉm cười, anh ta
gật đầu dối lòng. “Phong đại đội trưởng và anh trai của Lôi Vận Trình là bạn từ
nhỏ.”
“Thanh mai trúc mã à, khó trách ánh mắt Lôi
Vận Trình nhìn Phong Ấn lại nhiệt huyết như thế, Phong Ấn cũng rất chiếu cố cô ấy.
Ơ? Cháu gái họ ngoại của Ngũ chính ủy không phải là bạn gái của Phong Ấn sao?
Thằng nhóc này không sợ bạn gái ghen à?” Mục Phong cười hề hề.
Lục Tự trầm ngâm, “Phong đại đội trưởng là
người mà Lôi Vận Trình đã ngưỡng mộ từ nhỏ.”
Mục Phong bừng hiểu gật gật đầu, “Thằng
nhóc này số tốt thật đấy, bên cạnh lúc nào cũng có con gái đẹp, Lục Tự, cậu
cũng nên lo lắng cho chuyện cá nhân mình đi chứ?”
Lục Tự nhếch môi, “Từ từ sẽ đến thôi.”
“705 gọi 01, đã đến không vực diễn tập,
phát hiện mục tiêu, đề nghị tấn công.” Thanh âm Phong Ấn truyền đến từ tai
nghe.
Mục Phong nhìn màn hình, mở microphone ra.
“705, có thể tấn công.”
“705 đã rõ.” Phong Ấn đổi kênh, “706 nghe
xin trả lời.”
“706 đã nghe.”
“Tên lửa từ xa KX2, chuẩn bị ba mươi giây.”
“706 đã rõ, mục tiêu đã định, tên lửa từ xa
KX2 đã chuẩn bị ổn thỏa, đề nghị phóng ra.” Lôi Vận Trình mở nắp an toàn, ngón
tay cô đặt lên nút khởi động.
“Có thể phóng ra.”
Lôi Vận Trình ấn xuống nút khởi động, cùng
lúc đó ở phòng chỉ huy, Mục Phong nhìn số liệu trên màn hình hiển thị đã nhắm
trúng mục tiêu bèn cười rộ lên, lấy ly nước trên bàn uống một hớp. “Lôi Vận
Trình này không tệ nha, nhìn yếu đuối nhưng thực sự là một cô gái cay xè đây, cậu
có thể cân nhắc được rồi đó, nước phù sa không dành cho tá điền bên ngoài.”
“Mục Đoàn trưởng cứ nói đùa, Phong đại đội
trưởng quản lí cô em gái này rất chặt.” Lục Tự giương môi nở một nụ cười khó hiểu,
nhưng lại mang theo một chút sự đau khổ không dễ phát hiện.
Mục Phong vung tay, “Quản lí chặt nhưng
không phải là không ăn được, nếu thật sự không được thì cứ nói, tôi sẽ giúp cậu,
đây là lệnh, cậu ấy có thể không nghe sao?”
Lục Tự nghiêm mặt, “Vậy… Cám ơn Mục Đoàn
trưởng.”

