Tình yêu nơi đâu - Tập 1 - Chương 32
Vòng tay ấm áp và giọng nói đầy quan tâm của anh khiến nỗi chua xót
trong lòng cô càng thêm chua xót, Khánh Đệ vòng tay ôm lưng Khương
Thượng Nghiêu, gục mặt vào vai anh, nước mắt tuôn rơi.
Anh im lặng không nói, xoa xoa vỗ về cô. " Anh Khương..." Cô nghẹn ngào.
"Suỵt. Anh biết." Mỗi một gia đình bất hạnh đều có những kiểu bất
hạnh không giống nhau, cô thậm chí còn bất hạnh hơn cả người không có bố
như anh.
Trời đất vào đêm, anh ôm chặt cô, đứng lặng lẽ trong bóng tối. Cho
tới khi những tia sáng đầu tiên ló ra từ phía chân trời, anh nhẹ nhàng
đặt một nụ hôn lên trán cô, thoáng do dự rồi đôi môi anh trượt tiếp
xuống phủ lên môi cô.
Lưng cô hơi cứng lại trong lòng anh, anh không dám làm cô hoảng sợ,
nên chỉ khẽ chạm nhẹ vào môi cô, lặp đi lặp lại như thế. Cảm nhận được
sự run rẩy và hơi thở như bị đè nén của cô, anh khẽ gọi tên Khánh Đệ.
Xộc thẳng lên mũi là mùi hương của anh, mùi hương đầy nam tính. Bên
tai vang lên tiếng gọi trầm ấm của anh giống như có thể xuyên thấu,
khiến trái tim cô run rẩy. Bàn tay anh men theo lưng đưa lên trên,
nghịch mớ tóc dài sau gáy cô, chầm chậm và dịu dàng. Khánh Đệ nắm chặt
vạt áo sơ mi của anh, nhón gót chân, đôi môi mềm run rẩy đặt lên môi
anh.
"Khánh Đệ."
Anh hôn cô, rồi như tìm được điểm tựa, anh khẽ thở dài, ngậm lấy bờ môi đầy đặn của cô.
Cảm giác ngọt ngào đột ngột này khiến Khánh Đệ gần như mất đi lý trí,
cô buông vạt áo anh ra, bám vào bờ vai và chuyển động theo chuyển động
của anh, hơi thở như bị anh nuốt gọn, giữa trời và đất, chỉ còn lại sự
tiếp xúc giữa đôi môi và vòng tay ôm ấp ngọt ngào ấy.
"Khánh Đệ."
Mặt cô khẽ ửng đỏ, hơi thở vẫn gấp gáp, cô đẩy anh ra một chút, nhìn quanh. "Sắp đến giờ học rồi."
Anh cười khẽ. Vẻ mặt rạng rỡ dưới ánh nắng bình minh. "Vậy anh về đây."
Ánh mắt cô trào dâng cảm giác lưu luyến nhưng vẫn gật đầu.
"Có chuyện gì gọi điện cho anh. Đừng sợ. Cũng đừng tự mình quyết định. Có anh ở đây, không sao đâu."
Cô khịt khịt mũi cố nở một nụ cười đáp lại.
Anh nghịch phần dái tai đã thoáng ửng đỏ của cô, quay người đi đầy
lưu luyến, tiếp tục nói: "Nếu về Vấn Sơn thì nhất định phải gọi cho anh,
anh đưa hai chị em về. Nếu không giải quyết được, chúng ta sẽ tìm Hắc
Tử giúp. Tên tiểu tử đó mặc dù vô dụng, nhưng cũng vẫn còn cái oai để
dọa dẫm người khác".
Cô phì cười thành tiếng, từ tốn nói: "Để mấy ngày nữa, em định giữ
Tiểu Ái ở lại đây mấy hôm, khi nào tâm trạng nó bình tĩnh hơn sẽ tính
tiếp".
Thấy cuối cùng cũng có thể trêu cô cười, Khương Thượng Nghiêu yên tâm hơn một chút: "Vậy anh đi đây".
Anh đi được mấy bước thì quay đầu lại, thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ
cũ, Phúc Đầu đang ngoáy mông chạy theo, anh giơ tay. Cô dựa người vào
khung cửa dùng mu bàn tay quệt nước mắt trên mặt, khẽ nghiêng đầu nhìn
hai bọn họ mỉm cười dịu dàng.
Ái Đệ ở lại chỗ chị gái mấy ngày, tâm trạng cũng dần bình tĩnh trở
lại. Khánh Đệ gọi điện về nhà, mẹ cô hoàn toàn không biết tình hình cụ
thể của ngày hôm ấy, bà vẫn cho rằng con út lại gây sự gì đó cãi nhau
với bố. Khánh Đệ không giải thích nhiều, cô suy nghĩ rất thận trọng, nếu
nói ra chân tướng sự việc, không biết người mẹ cả đời nhẫn nhịn của cô
có chịu đựng được cú sốc này không.
Nhưng, Tiểu Ái quyết không bước chân vào căn nhà đó nữa.
Cô hỏi Ái Đệ: "Hướng Lôi nói thế nào?".
"Chẳng nói gì. Em cũng chỉ nói với anh ấy là cãi nhau vớí người nhà,
nên đến chỗ chị ở vài ngày. Việc làm ăn ở quầy bán rau anh ấy tự lo
liệu."
"Hãy thuê một căn hộ trước, về nhà chuyển những vật dụng cần thiết
đến. Ở chỗ chị còn ít tiền, mấy tháng đầu vẫn có thể trụ được." Khánh Đệ
thấy em gái vừa nghe cô nói đến về nhà đã co rúm người lại, trái tim
khẽ nhói đau, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Tiểu Ái, có chị đây".
Ai Đệ như được tiếp thêm dũng khí, hỏi: "Vậy mẹ thì sao?".
Khánh Đệ cắn môi trầm ngâm hồi lâu, đành nhẫn tâm quyết định, nói:
"Mẹ đã sống với ông ta cả đời, chắc sẽ có cách để đối phó. Giờ chị không
thể lo được cả cho mẹ, em càng không thể về ở nhà đó nữa. Nếu có
chuyện, sẽ đưa mẹ ra ngoài ở sau".
"Còn cả tiền tiết kiệm của em nữa, tiền của em đều để ở nhà."
Khánh Đệ vuốt tóc em gái, nhận lời: "Yên tâm, chị sẽ lấy cho em. Đấy
là của hồi môn mà Ái Đệ của chị đã phải vất vả khổ sở để dành mà".
Hai tay Ái Đệ siết mạnh, ngả đầu lên vai cô, nghẹn ngào khẽ nói: "Chị, em sợ lắm".
"Không sao. Sẽ qua cả thôi. Cho dù có gặp khó khăn, nhưng sẽ qua thôi."
Sau khi hai chị em bàn bạc xong, Khánh Đệ liền hẹn với Khương Thượng
Nghiêu về Vấn Sơn thuê một căn phòng nhỏ trước, cô điện về nhà xác định
xem bố có nhà hay không rồi họ mới lái xe về.
Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Có cần anh lên cùng không?".
"Không cần. Em nói chuyện với mẹ một lát. Anh giúp em tìm xem có thứ
gì để đựng đồ không, em cần phải thu dọn đồ của Ái Đệ, rồi sẽ gọi điện
cho anh."
Ái Đệ lo sợ hỏi: "Vậy còn em thì sao?".
"Em có muốn cùng chị lên nhà nói chuyện với mẹ không?"
Ái Đệ đấu tranh giữa sự nhớ nhung và nỗi hoảng sợ trong lòng, cuối cùng lắc đầu nói: "Mấy ngày nữa em sẽ gọi cho mẹ".
"Vậy được. Em lên xe ngồi chờ."
Mẹ cô thấy con về, đương nhiên rất vui, cứ đi theo phía sau Khánh Đệ hỏi: "Em con đâu? Khánh Đệ, Ái Đệ không ở cùng con à?".
Khánh Đệ không muốn ở lại nhà quá lâu, vừa vào phòng thu dọn quần áo
của Ái Đệ vừa giải thích với mẹ: "Nó ở dưới tầng đợi con. Mẹ, thời gian
này Ái Đệ sẽ chuyển ra ngoài sống. Có chuyện gì mẹ gọi vào di động cho
em, hoặc gọi cho con cũng được".
Sắc mặt mẹ cô bỗng trở nên hoảng hốt, ngồi phịch xuống mép giường,
một lúc sau mới nhìn Khánh Đệ bằng ánh mắt bất lực, nói: "Khánh Đệ, con
nói với em rằng, bố con với nhau không thể có mối thù không đội trời
chung. Tính khí bố con không tốt, nhẫn nhịn một chút rồi sẽ qua thôi.
Bao nhiêu năm nay, khổ sở vất vả để duy trì gia đình này, mẹ cũng rất
khó chịu, nhưng vẫn là một gia đình đúng không? Con đi dạy học ở nơi xa
như thế, Ái Đệ lại chuyển ra ngoài sống, thì còn gì là gia đình nữa? Bao
năm qua mẹ là vì cái gì? Đều chẳng phải vì hai con sao?". Mẹ cô chưa
nói xong đã khóc.
Khánh Đệ dừng tay, nhìn người mẹ già nua trước tuổi của mình, trong lòng vừa thấy có lỗi vừa tức giận.
Cảnh mẹ một tay kéo cô, một tay ôm Ái Đệ hoảng hốt đi từ Vấn Sơn về
Dã Nam lại hiện ra trong đầu, năm đó cô cũng đã từng phản kháng lại, đấy
là khi cô vẫn còn ôm ấp những mộng tưởng đẹp đẽ với cuộc sống.
Sự phẫn nộ trong lòng Khánh Đệ dần nhạt đi, chỉ còn lại nỗi bi thương
không nói thành lời. "Mẹ, mẹ có bao giờ nghĩ rằng, nếu năm đó mẹ ly hôn
với ông ta, thì chúng ta sẽ thế nào không? Có thể mẹ vẫn ở quê và đã
tìm được một người đàn ông khác, cũng có thể mẹ đã đi làm, dù tiền kiếm
được chỉ đủ mua mấy túi gạo. Mặc dù khổ nhưng không cần phải cầm bát xin
ăn như bây giờ, con và Ái Đệ cũng vẫn sẽ trưởng thành, mẹ cũng có được
khoảng hai mươi năm vui vẻ. Mẹ, nếu cho mẹ được chọn lại, thì như thế
Iiệu có tốt hơn không?"
Mẹ cô im lặng, khuôn mặt đờ đẫn trái tim nguội lạnh, thấy Khánh Đệ
lại bắt đầu thu dọn đồ đạc, bà đột nhiên túm chặt tay cô, cầu khẩn:
"Khánh Đệ, chúng ta hãy thương lượng một chút, nhẫn nhịn thêm hai năm
nữa, khi con và Ái Đệ đã lấy chồng, mẹ hoàn thành tâm nguyện rồi, các
con muốn thế nào cũng được".
"Mẹ!" Khánh Đệ ném đồ trên tay xuống, không thể kiềm chế được cơn
giận trong lòng: "Còn phải nhịn thế nào nữa? Ông ta vốn không phải là
người. Chỉ cần ông ta còn một chút nhân tính sẽ không làm những chuyện
đó! Ái Đệ giờ đang ở bên ngoài, cứ nói đến bố là nó run cầm cập. Mẹ, mẹ
muốn giúp ông ta ép Ái Đệ vào đường sao?".
Cô nói xong, không để ý tới phản ứng của mẹ, kéo ngăn kéo ra tìm
tiền.Sau đó, cơn giận được đè nén bởi vẻ bình tĩnh bề ngoài đang lan ra
toàn thân, cô quay người lại hỏi mẹ: "Mẹ, mẹ có động vào tiền tiết kiệm
của Ái Đệ không?".
Mẹ cô lắc đầu quầy quậy, Khánh Đệ còn chưa kịp mở miệng hỏi thêm, đã
nghe thấy giọng nói lè nhè kéo dài sặc mùi rượu của bố cô vang lên ngoài
cửa: "Tao lấy đấy, làm sao?".
Đây chính là dấu hiệu cho thấy ông ta sắp bùng nổ.
Mẹ Khánh Đệ nhất thời tinh thần hỗn loạn, liếc mắt nhìn về phía con
gái đang mặt đanh lại đứng trước bàn, vội bật dậy: "Lão Thẩm, về rồi à?
Hiếm khi Khánh Đệ về...".
"Cút!" Bố cô vung tay hất mẹ cô ra, đứng trước cửa phòng chỉ thẳng
vào mặt Khánh Đệ chửi rủa: "Mau cút cho tao! Nuôi con chó nó còn biết
vẫy đuôi mừng chủ, nuôi hai đứa tiện nhân chúng mày thật chẳng ra cái
quái gì! Tiền tao cầm đấy, thì sao? Tao nuôi chúng mày lớn phải ăn phải
uống không cần tiền chắc? Ông mày bỏ tiền ra nuôi thì chúng mày phải
trả! Sau này nếu thiếu một đồng tiền dưỡng lão, ông không để chúng mày
yên đâu!".
Ông ta nói xong định túm Khánh Đệ lôi ra ngoài, mẹ cô giơ tay ra chắn
ngang, lại một lần nữa bị ông ta đẩy ngã dúi dụi vào góc tường, Khánh
Đệ vớ lấy cái lược trên bàn nhằm thẳng vào mặt ông ta mà bổ tới, ông ta
không kịp đề phòng, trong lúc né người để tránh, Khánh Đệ đã chạy thoát
khỏi phòng. Trong chốc lát, cô điềm tĩnh quay lại, trên tay là con dao
sáng loáng, con dao bị cô cắm phập vào cửa gỗ, cửa rung lên từng hồi.
"Khánh Đệ." Mẹ cô kinh hãi.
Khánh Đệ lờ đi như không nghe thấy, đôi mắt sắc lẹm không rời khỏi
người bố: "Thẩm Nhị Phong, ông cứ việc gây hấn, nếu ông không sợ tai
tiếng truyền tới cơ quan làm mất mặt tổ tông họ Thẩm!".
Một Khánh Đệ ghê gớm đanh đá như thế ông ta chưa từng thấy. Trong ấn
tượng của mình, con gái thứ hai còn có chút giống bố, con gái đầu mềm
yếu giống hệt mẹ. Lúc này, ông ta có chút kinh ngạc, lại có chút thẹn
quá hóa giận, mặt đỏ gay xuống tận cổ, những thớ thịt trên mặt giật
giật, bước từng bước lớn về phía trước, cánh tay to lớn vung ra, miệng
chửi rủa: "Ông mày cũng...".
Khánh Đệ chuẩn bị rút con dao đang cắm ở cửa xuống, thì một bóng
người lướt qua bên cạnh cô, bàn tay điên dại của bố cô bị người đó giữ
chặt trên không trung. "Chú, chú bớt giận."
"Mẹ mày chứ..." Thẩm Nhị Phong gắng sức rút tay lại, cổ tay như bị
kẹp bởi kìm sắt, lần nào cũng vô ích, bất giác nổi giận đùng đùng chửi
bới: "Đồ ranh con!", vung tay trái lên, định đập vào cổ người đứng phía
trước.
Cánh tay trái Khương Thượng Nghiêu nắm chặt cổ tay ông ta, tay phải
hất bàn tay kia ra, đồng thời tung chân đá thẳng vào ngực, động tác
nhanh nhẹn dứt khoát.
Chỉ thấy Thẩm Nhị Phong bị Khương Thượng Nghiêu đạp một cái đập người
vào tủ đầu giường, tay ôm bụng thở hồng hộc, anh quay lại nhìn Khánh Đệ
với đôi mắt áy náy, rồi quay sang nói với Thẩm Nhị Phong: "Chú. Chú bớt
giận. Có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng. Động tay động chân
không hay lắm". Nói rồi đưa di động cho Khánh Đệ, dặn dò: "Em gọi điện
cho Hắc Tử, chuyện này vẫn để cậu ta đến giải quyết thì hơn".
Mẹ Khánh Đệ vẫn đang sững sờ đứng bên cạnh giờ mới giật mình bừng
tỉnh, quay trái quay phải, cuối cùng vẫn hét gọi: "Lão Thẩm", rồi chạy
lại đỡ chồng đứng dậy. Thẩm Nhị Phong đang giận dữ, hất tay đẩy vợ ra,
ngồi dưới đất nhíu mày hỏi Khánh Đệ: "Đồ con gái mất nết, mới ra ngoài
mấy ngày mà đã quan hệ với loại đàn ông đầu đường xó chợ rồi".
Khánh Đệ nghiêm sắc mặt, chẳng buồn để ý tới bố, điện thoại.
Khương Thượng Nghiêu khẽ nhíu mày, ngồi xổm xuống, nhìn Thẩm Nhị
Phong, rồi móc bao thuốc ra ném cho ông ta một điếu, chẳng cần biết ông
ta có nhận hay không, tự mình rút một điếu châm hút.
Chẳng mấy chốc Hắc Tử cùng đồng nghiệp đã đến dưới khu nhà cô, Ái Đệ
đang ngồi trên bậc cầu thang đờ đẫn, Hắc Tử thấy vui vui: "Tiểu nha đầu,
anh đến cứu nguy đây, cũng không thèm chào anh một tiếng?".
Ái Đệ liếc mắt nhìn anh ta một cái, rồi lại tiếp tục nhìn về hướng
vừa nhìn, ánh mắt thất thần. Hắc Tử nhìn theo ánh mắt Ái Đệ, bên ngoài
cánh cửa sắt không một bóng người, ngay lập tức anh ta trở nên gượng
gạo, men theo chân cầu thang nơi Ái Đệ ngồi đi lên trên.
Người như Thẩm Nhị Phong, nhìn tưởng hung hăng tìm bạo, thực ra chỉ
được cái miệng hùm gan sứa, ngoài cứng trong mềm. Nhân tính của con
người đã được ngầm mặc định với suy nghĩ kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, khi gặp
kẻ mạnh thật sự, ông ta sẽ xuống nước ngay.
Sau khi Hắc Tử đưa đồng nghiệp lên thực hiện đúng quy trình làm việc,
hỏi cung, ghi chép, còn chưa hỏi xong Thẩm Nhị Phong đã móc tiền tiết
kiệm của Ái Đệ ra trả.
Trước khi chuyển đồ ra cửa, Khánh Đệ quay lại nhìn mẹ nói: "Mẹ, lát nữa con sẽ gọi điện cho mẹ".
Mẹ cô cố ngăn nước mắt gật đầu.
Vừa xuống được hai tầng, thì nghe thấy giọng một người đàn ông mắng
Ái Đệ: "Mấy hôm nay em làm gì hả? Ái Đệ, chuyện làm ăn cũng không cần lo
nữa hả? Ngày nào chị anh cũng phải bế con đến trông hàng giúp chúng ta,
thế chị ấy không phải lo việc buôn bán của mình chắc?".
Ngay sau đó là tiếng Ái Đệ ấm ức: "Lôi Lôi"
"Hướng Lôi."
Người đó quay đầu lại thấy Khánh Đệ, lập tức gọi: "Chị, chị không sao
chứ? Nghe Ái Đệ nói vì cô ấy mà chị và chú cãi nhau, em nghe điện xong
liền chạy vội tới đây".
Khánh Đệ cười gật đầu: "Sao không lên nhà?".
Thấy Hướng Lôi vò tóc, động tác trẻ con đó có vài phần rất giống Diêu
Cảnh Trình, nói: "Thì em gặp Ái Đệ ở đây, đang nói mấy câu."
Khương Thượng Nghiêu liếc nhìn cậu ta rồi nói với Khánh Đệ: "Anh chuyển đồ ra xe trước, chút nữa cùng đi ăn tối".
Khánh Đệ gật đầu vâng, ngay sau đó thấy Hắc Tử đi lách qua người họ,
tay cầm túi lớn túi nhỏ đưa cho Hướng Lôi, nhét hết vào tay cậu ta: "Bạn
gái của mình thì chăm sóc cho tốt, biết không hả?"
Hướng Lôi hết sức ngạc nhiên, lại nhìn bộ cảnh phục trên người Hắc Tử, Hắc Tử cao hơn cậu ta cả một cái đầu, đành dạ đáp lời.
Cả đám người lần lượt ra khỏi cổng, Khánh Đệ và em gái rớt lại phía
sau. Ái Đệ tâm trạng vẫn rất bất ổn, Khánh Đệ nhìn thấy ngay, cô âm thầm
thở dài rồi nói: "Ái Đệ, nếu như sợ ở một mình, thì cùng chị về Dã Nam
đi, chị nuôi được em".
Ái Đệ cố nặn ra một nụ cười, lắc đầu: "Chị, em đã lớn rồi. Không sao
đâu. Dần dần cũng sẽ quen. Chị yên tâm". Không biết nó nghĩ gì, dừng lại
một lúc mới nói tiếp: "Tí nữa em không đi ăn cơm đâu, em về nhà dọn dẹp
sắp xếp đồ, rồi cùng Lôi Lôi đi dọn hàng".
"Ái Đệ!"
"Chị." Ái Đệ dừng bước, vẻ mặt rất nghiêm túc. "Em là người lớn rồi.
Có những việc phải tự mình đối mặt. Con đường em chọn, em cũng phải tự
mình đi."
Khánh Đệ nhất thời không biết nên vui mừng hay cảm thán. Cô luôn cho
rằng Ái Đệ bốc đồng lỗ mãng, có chút khôn lỏi, già đời, cô luôn lo lắng
sẽ có ngày em gái sảy chân vấp ngã, vì vậy luôn bảo vệ nó dưới đôi cánh
của mình. Bao năm nay cô vẫn không ngừng cố gắng và ép buộc bản thân, vì
muốn sau này có thể chăm sóc cho mẹ và em. Nhưng cô quên mất rằng, cuộc
đời mỗi người phải do tự mỗi người quyết định.
Trên đường về Dã Nam, cô im lặng hồi lâu không nói. Khuôn mặt Ái Đệ
giống như hiện ra trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc và chân thành
đó vẫn xinh đẹp mỹ lệ như xưa, nhưng không còn vẻ ngông nghênh nữa. Cái
giá của sự trưởng thành mà phải hy sinh hạnh phúc, là bất hạnh lớn nhất
trong cuộc đời mỗi người. Khánh Đệ lại một lần nữa thở dài.
Khương Thượng Nghiêu lái xe, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô lo lắng.
Khánh Đệ cuối cùng cũng nhận ra sự quan tâm của anh, mỉm cười lơ đãng, nói: "Em không sao. Chỉ là có chút ngậm ngùi".
Anh gật đầu như hiểu: "Nhìn về phía trước, đừng quay đầu lại", ngay sau đó giải thích: "Bà anh thường nói vậy".
Khánh Đệ khẽ khựng lại, cảm thấy nhẹ nhõm hơn. "Em rất quý bà anh, và
cũng thích nhà anh nữa. Mặc dù nhỏ, đồ đạc kê đầy phòng, nhưng không
khí gia đính ấm áp, khiến người ta vào là muốn ngồi xuống, muốn nghỉ
ngơi, muốn ngủ một giấc. Bà cũng thế, nhìn những nếp nhăn của bà là muốn
mỉm cười, trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn, nhẹ nhàng hơn, đột nhiên
thấy tốt lành."
Khương Thượng Nghiêu nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ: "Anh vào phòng em ở
ký túc xá giáo viên cũng có cảm giác ấy, yên tĩnh thanh bình, chỉ muốn
chợp mắt một lúc".
"Đấy là vì anh mệt rồi." Khánh Đệ quay đầu lại nhìn anh.
Anh nghe thấy thế liền phá lên cười lớn.
Khánh Đệ oán trách liếc anh, nói: "Đang tâm sự với anh mà, cố ý lảng sang chuyện khác".
Khương Thượng Nghiêu đưa cánh tay phải sang, nắm lấy tay cô, trịnh
trọng nói: "Anh biết. Anh cũng nói thật đấy. Không chỉ ở ký túc xá của
em đâu, thực ra chỉ cần ngồi bên cạnh em, chỗ nào cũng được, đều thấy
thanh bình, chẳng phải nói gì hết, cứ thế thoải mái chỉ muốn ngủ".
Những lời mộc mạc và chân thành đó khiến Khánh Đệ cảm thấy ngượng
ngùng, trong lòng lại vui sướng liếc trộm về phía anh đánh giá độ chân
thật của câu nói ấy, ngọt ngào mỉm cười.
Hai người đi thẳng về thôn Châu, theo lời Khương Thượng Nghiêu thì
là: "Dù sao tối nay em cũng không phải soạn giáo án, về đấy đọc sách
không bằng ở đây nhìn anh".
Mấy hôm em gái ở Dã Nam, việc học máy tính của lão Lăng và Đại Lỗi
cũng tạm dừng, Khánh Đệ thầm nghĩ đến đấy xem họ học hành thế nào cũng
tốt. Ai ngờ khi vào trong phòng Khương Thượng Nghiêu, không thấy bàn làm
việc của anh đâu nữa.
Lưu Đại Lỗi nhiệt tình pha trà rót nước, nói: "Bọn em ở phòng bên
cạnh, anh Khương nói trước đây làm việc hay ăn uống đều ở trong phòng
này cả, thật không ra làm sao, phải quy hoạch lại cho nghiêm túc".
Khánh Đệ tán thành: "Như vậy rất tốt".
Lưu Đại Lỗi ngửa đầu ra sau, ánh mắt như muốn nói "Chị dâu thật chậm
hiểu", sau đó tặc lưỡi, đứng sát vào người Khánh Đệ nói nhỏ: "Chị dâu,
chị là người rất thông minh. Sao những chuyện như thế này chị lại không
tinh ý thế. Anh Khương muốn đuổi bọn em đi, rõ ràng là...".
Còn chưa nói xong, tiếng bước chân của Khương Thượng Nghiêu đã vọng
lại từ ngoài cửa, Lưu Đại Lỗi lập tức ngồi thẳng người lên: "Chị dâu,
chị uống nước đi".
Sau khi Khương Thượng Nghiêu vào phòng, liếc mắt nhìn qua khuôn mặt
đang không hiểu chuyện gì của Khánh Đệ và vẻ mặt hết sức nghiêm túc đứng
đắn của Lưu Đại Lỗi, hỏi: "Nhị Hóa, cậu lại nói lung tung gì đấy?".
"Không có gì. Chỉ hỏi chị dâu gần đây có bận không thôi."
Lưu Đại Lỗi vẻ mặt vô tội khiến Khánh Đệ không nhịn được cười. Khương
Thượng Nghiêu cũng không hỏi nhiều, dặn dò Khánh Đệ: "Mấy hôm nay phải
làm việc đêm, anh xuống mỏ xem tiến độ thế nào, em ở trong phòng dùng
máy tính". Nói rồi cầm chiếc cốc trước mặt Khánh Đệ uống một hơi nửa
cốc, quay người đi ra ngoài rồi quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lưu Đại
Lỗi: "Vẫn còn ngồi đấy".
Sau khi Lưu Đại Lỗi ấm ức theo anh ra ngoài, Khánh Đệ mím môi cười,
cầm cốc lên uống một hớp nước, đột nhiên nhận ra đây là cốc trà của anh,
bất giác như nghẹn cứng.
Khi anh quay lại trời đã sâm sẩm tối, Khánh Đệ rõ ràng đã tắm và thay
quần áo, khi anh kéo ghế ngồi sát vào cô thoáng ngửi thấy mùi xà phòng
thơm. Cô đẩy chiếc cốc vừa rót đầy nước về phía anh, Khương Thượng
Nghiêu thuận tay cầm lên uống mấy hớp: "May quá, đang khát, vừa rồi mũi
lại hít rất nhiều bụi".
Khánh Đệ vô tình liếc nhìn yết hầu đang lên xuống ở cổ anh, mặt nóng bừng quay đầu nhìn vào màn hình, tiếp tục gõ chữ.
Anh ghé sát vào người cô hỏi: "Đây là cái gì?".
"Chat, phần mềm chat, em đang chat với Đàm Viên Viên, bạn học cũ của
em." Hơi thở của anh vô tình lướt qua phần tóc mai của cô, Khánh Đệ nói
xong cắn chặt môi, đột nhiên nhớ lại ngày hôm ấy cô kiễng chân, bám vào
vai anh, đặt môi mình lên môi anh, lòng dạ rối bời, nhất thời đánh sai
vài từ.
"Cái này hay thật." Giọng anh nghe rất điềm tĩnh bình thản.
Khánh Đệ thầm mắng mình luôn bị chi phối tâm trí vì anh, định gõ hai
từ tạm biệt để chào Đàm Viên Viên, đột nhiên cô thấy tai mình buồn buồn,
anh đang thổi vào tai cô. Khánh Đệ vừa xấu hổ vừa bực quay lại nhìn
anh, anh giữ nguyên tư thế vừa rồi, cách má cô chỉ vài phân, ánh mắt
nhìn cô như trêu chọc, anh nói khẽ, "Tai em lại đỏ lên rồi".
"Anh..."
Anh cười đắc ý: "Đỏ lan tới tận cổ rồi", thấy cô ngượng tới mức không
biết nên làm thế nào, anh dỗ dành: "Giúp anh lập một nick chat, có thời
gian anh nói chuyện với em".
Khánh Đệ nghiến răng, lại không thể cắn anh một cái, đành trừng mắt
với anh. Cho dù là vậy, nhưng tay đã mở giao diện. Bận rộn một hồi, khi
hai người bắt đầu trao đổi nick cho nhau, thì điện thoại của Khương
Thượng Nghiêu đổ chuông.
Đêm khuya thanh vắng, giọng Hắc Tử lại vang lên vô cùng rõ. Chỉ nghe
anh ta nói: “Mình đúng là đen đủi, cả ngày tâm trạng chẳng ra gì. Vừa
rồi hết giờ tăng ca về nhà, thấy cửa số nhà bị đập vỡ tan tành, mẹ mình
còn nói sáng nay vừa mở cửa ra, thấy mấy con mèo chết ngay trước cửa
nhà, trên tường nhà bôi bê bết máu".
Khương Thượng Nghiêu đột nhiên sầm sắc mặt, cầm điện thoại đi vài
bước ra phía cửa, nói: "Có lẽ là Nhiếp Nhị. Cậu mau chuyển hai cụ đến
nơi khác đi. Chuyện này chưa biết mức độ lớn nhỏ thế nào".
Đầu dây bên kia Hắc Tử nói gì đó nghe không rõ nữa, chỉ thấy ngay sau
đó Khương Thượng Nghiêu lại nói: "Bên chú Đức chắc an toàn, còn sự an
toàn của cậu thì sao?".
Hắc Tử lại nói gì đó, vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu dịu lại đôi chút,
trầm ngâm hồi lâu tiếp tục nghe, rồi nói: "Hai ngày sắp tới mình về Vấn
Sơn, có chuyện gì đừng âm thầm chịu đựng, báo lên một tiếng".

