Mạch Thượng Hoa Khai Vì Quân Cố - Chương 51
51. Ước hội × thoát xác
Mỗi khi gặp hắn nhất định sẽ không có chuyện tốt.
Trong óc An Dĩ Mạch đã cắm rễ suy nghĩ thâm căn cố đế này, cho nên, tất cả các
tế bào trong cơ thể cô dường như cũng đều khẩn trương lên. Alex đã bị một đám
phụ nữ quấn lấy, cậu nhóc đứng cách đó không xa nhìn về phía mình, rõ ràng có
chút không kiên nhẫn, lại không thể lập tức bứt ra.
Dĩ Mạch nhìn Tô Viễn Ca trước mắt, không biết làm
sao.
Nhân vật nguy hiểm có tính cách quỷ dị như vậy hẳn
là phải tránh xa . Đây là kết luận được chuyển ra từ dung lượng não ít ỏi đáng
thương của cô.
Nhưng mà, hắn là em trai người ấy.
Như vậy, ít nhất, vẫn nên hài hòa ở chung đi…
“Xin chào.” Cô có chút không yên mở lời chào hỏi.
Hắn trầm mặc, thấy cô cầm một chiếc ly cao, nói:
“Xem ra tửu lượng của cô cũng không tệ.”
Cô chẳng qua chỉ giả vờ giả vịt cầm cái ly, cũng
không uống thật. Lúc này đưa lại gần ngửi, một mùi rượu cay độc đến choáng váng
nhiễm vào không khí. Hiển nhiên, rượu này rất mạnh.
“… Tôi chỉ tùy tay lấy.” Cô buông cái ly, giải
thích.
Lại là một trận trầm mặc. Tô Viễn Ca đưa tay cầm lấy
một miếng bánh ngọt nhỏ, cắn một miếng, nhíu mày, quăng vào thùng rác.
“Anh cũng không ăn lam môi?” Có lẽ là do bệnh ngốc
phát tác, cô lại thốt lên, “Hai người thật giống nhau.”
Động tác của Tô Viễn Ca đột nhiên cứng đờ, ngừng lại,
ánh mắt nhìn cô tựa như mũi đao sắc bén.
Bỗng nhiên ý thức được mình vừa lỡ lời, Dĩ Mạch im lặng
nhìn trời.
Cố Quân Thanh không thích hương vị lam môi, đây là ấn
tượng duy nhất trong cô về thứ mà hắn không bao giờ chạm vào. Vừa vặn, Tô Viễn
Ca cũng không thích.
Dưới ánh mắt giết người kia, cô hoang mang, bỏ lại một
câu “A, Alex chạy đi đâu…” liền xám xịt bỏ chạy.
Vừa vội vàng chạy được hai bước, chưa bao giờ mang
giày cao gót nhỏ tới vậy, Dĩ Mạch cảm thấy chân loạng choạng. May mà cô đứng
cách bàn không xa, theo bản năng dựa vào bàn, lảo đảo một cái, miễn cưỡng đứng
vững. Lại nghe “Ba” một tiếng, bát canh thủy tinh trên bàn vì khăn trải bàn bị
xô lệch, rơi xuống đất vỡ toang.
Tầm mắt của mọi người đều hướng về phía này.
Dĩ Mạch kinh hồn chưa định ngẩng đầu, trong đáy mắt,
là thân ảnh Alex kinh hoàng chạy tới, còn có ánh mắt kinh ngạc của Tống Úc Bạch.
Có lẽ đối với giới thượng lưu mà nói, những hành động
sai sót như vậy sẽ bị xem thường, vì thế xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng
xôn xao nhỏ.
Trong nháy mắt này, Dĩ Mạch chật vật không yên, lo sợ
thất thố.
Từ phía sau lại truyền đến một giọng nói giải nguy.
“Thật có lỗi, tôi đụng phải cô, tiểu thư.”
Tiếng nói không lớn, nhưng trong không khí yên lặng
lại đặc biệt rõ ràng.
Dĩ Mạch quay đầu.
Dưới ánh đèn thủy tinh hoa lệ sáng ngời, Tô Viễn Ca
đứng cách cô vài bước, khuôn mặt anh tuấn có vẻ có chút mơ hồ.
Anh ta nói đỡ giải vây cho cô.
Hai má vì quẫn bách mà đỏ hồng cùng tim đập kịch liệt
cũng dần dần dịu đi.
Đáy mắt hắn không chút sợ hãi, lại có chút gì đó
không thể nói rõ thoáng gợn sóng như nước.
Alex đi đến bên người cô, vội vàng hỏi: “Dĩ Mạch, chị
không sao chứ?”
Cô lắc đầu, lại quay đầu, người kia chẳng biết đã đi
đâu.
“Đi vào toilet lau đi, trên váy kìa.” Alex chỉ vào
chỗ váy bị nước canh bắn bẩn nói.
Dĩ Mạch gật đầu, hơi thu thập một chút liền đi ra khỏi
biệt thự.
Ánh trăng nhẹ, chiếu vào mặt cỏ im lặng cùng suối
phun tạo hình tinh xảo. Có vài phần yên tĩnh. Lại có vài phần u nhiên.
Đi tới nơi như vậy, áp lực cùng sự khẩn trương vừa rồi
đều tiêu tán. Cô hít sâu không khí thanh tân, trầm tĩnh lại.
Biệt thự đèn đuốc sáng trưng ngay tại trước mắt.
Một nơi chứa đựng sự phồn hoa, gần trong gang tấc, lại
xa không thể với.
“Vì sao cô luôn muốn quấy nhiễu sự thanh tĩnh của
người khác?”
Phía sau truyền đến thanh âm quen thuộc, dọa Dĩ Mạch
nhảy dựng. Định thần lại mới phát hiện Tô Viễn Ca ngồi trên bờ đá cẩm thạch vây
xung quanh suối phun, tầm mắt hắn cũng dừng trên tòa kiến trúc tráng lệ kia.
“Tô tiên sinh…”
Đối với câu phê phán “quấy nhiễu sự thanh tĩnh của
người khác”, cô có chút ủy khuất. Nhưng quả thật là người ta đến sớm hơn, lại
là người vừa giải vây cho mình, câu cãi lại cũng không thể nói lên lời.
“Cảm thấy hay sao?” Hắn vắt hai chân, chống tay về
phía sau, hơi ngả người.
“Gì cơ?” Cô không rõ ý của hắn.
” Trường hợp như vậy.”
“Hẳn là… không thấy hay ho. Nói thật, tôi không
quen…” cô đáp thành thực.
“Nghe được câu trả lời này, hẳn là Cố Quân Thanh sẽ
thực thất vọng đi.” Tô Viễn Ca nhếch miệng cười châm chọc, ánh mắt nhìn mông
lung. “Những cô gái mà anh ta cần để đứng bên mình, ít nhất trong hoàn cảnh này
nên như cá gặp nước mới đúng.”
Một trận trầm mặc.
Nụ cười của chàng trai dần dần biến mất, giống như bỗng
nhiên nổi gió, có vài phần lạnh như băng.”Nhưng thời gian vẫn còn dài, anh ta hẳn
sẽ sắp xếp cho cô nhiều cơ hội để một mình đối diện với hoàn cảnh như vậy, cho
đến một ngày nào đó, cô cũng giống như đám phụ nữ được đóng gói tinh mỹ kia, học
được sự dối trá cao quý.”
“Không phải như anh nghĩ đâu.” Dĩ Mạch nhíu mi.
“Có lẽ vậy.” Hắn đứng dậy liền đi.
“Đợi chút.” “Chuyện vừa rồi, cám ơn anh.” Lời cảm tạ
xuất phát từ đáy lòng.
Ai ngờ người nọ bỗng nhiên dừng bước xoay người, đứng
trước mặt cô, hỏi: “Cô định dùng cái gì để cám ơn tôi?”
“…” Dĩ Mạch bị bất ngờ có hơi choáng váng.”Tô tiên
sinh muốn…”
“Gọi tôi là Tô Viễn Ca.” Hắn ngắt lời, “Nếu muốn cảm
tạ, mời tôi ăn khuya đi.”
Trong lúc Dĩ Mạch còn do dự, chỉ nghe hắn tiếp tục
nói.
“Hôm nay là sinh nhật tôi.”
Dĩ Mạch nói vài câu với Alex, cậu nhóc đang bị mấy
cô bé quấn lấy đã không kiên nhẫn. Thấy Dĩ Mạch nói muốn đi, tưởng Cố Quân Thanh
tới đón cô , vẻ mặt nghẹn khuất nghiêm mặt bỏ lại một câu “Đi đi, đi đi, chị thấy
sắc quên nghĩa” rồi không hề để ý đến cô nữa.
Cô khoác chiếc áo khoác dày ngồi trên chiếc SLK200K
của Tô Viễn Ca, nhìn cảnh vật trên đường lướt qua cực nhanh.
Gửi tin nhắn cho Cố Quân Thanh, nhưng không thấy trả
lời.
Kim đồng hồ cùng kim phút vừa lúc trùng hợp ở vị trí
chín giờ.
“Trên mạng hình như nói anh là chòm sao Song Nam
nha.” Dĩ Mạch kinh ngạc.
“Đó là giả .” Hắn nhìn không chớp mắt lái xe.”Gia
đình, sinh nhật, giáo dục còn có sở thích âm nhạc cổ điển linh tinh, đều là giả
.”
Nhìn nghiêng bên mặt, trong lúc hắn nói chuyện,
gương mặt dường như có một vẻ cô đơn, nhưng lại nhanh chóng bị che đi như thủy
triều rút xuống, chỉ còn một vẻ bình tĩnh.
“Muốn ăn gì đây?” Cô nghĩ nghĩ, “Sinh nhật ăn mì đi,
tôi biết một quán mì không tồi, có muốn đi ăn thử không?”
Nhìn vẻ mặt người thanh niên kia hơi kinh ngạc lại
có chút buồn cười, cô đột nhiên tỉnh ngộ.
Bên cạnh cô , không phải là bạn học có thể ôm vai bá
cổ đi tới tiệm mì ăn khuya, mà là thần tượng ngôi sao hình ảnh được treo khắp
nơi từ trang web, áp phích tới biển quảng cáo ở nhà ga.
Bọn họ, bởi vì lần Lí Thiến xin chữ kí đen đủi mà gặp
nhau, bởi vì quan hệ phức tạp với Cố Quân Thanh mà có sự quen biết quái dị như
vậy. Trên thực tế, bọn họ, hẳn là còn chưa được xem là bạn bè đi…
Nghĩ đến đây, cô có chút xấu hổ mở miệng: “Tôi chỉ
là, tùy tiện nói thôi…”
“Tiệm mì kia ở đâu?” Hắn ngắt lời cô hỏi.
“Sao cơ? ! Anh… Muốn đi?”
“Ừ.”
“Nhưng mà, nếu mà…anh đi…”
“Cô không muốn mời khách sao?”
“… Hai bát mì sao tôi không mời được.” Anh tưởng tôi
nghe không hiểu anh đang chèn ép tôi sao…
“Vậy đừng vô nghĩa, nói cho tôi biết phương hướng.”
Làm bộ không kiên nhẫn.
“Ở gần trường tôi nha. Anh tới kí túc xá đại học C,
tôi mới biết đi thế nào.” Dĩ Mạch ngẩng đầu, thấy Tô Viễn Ca nhíu mày nhìn
mình, không khỏi đỏ mặt, thấp giọng ồn ào, “Làm sao, mù đường phạm pháp à?”
Hắn khẽ cười một tiếng, ấn chân ga.
Cửa hàng mặt tiền nhỏ hẹp.
Chỗ ngồi dựa vào cạnh cửa.
“Dì ơi, một bát thả thêm một quả trứng chần nước sôi
nha!” Cô đột nhiên nhớ tới vẫy tay kêu với bên trong.
“Biết.” Bà chủ quán dáng người mập mạp cười gật đầu.
Đeo kính đen, đội mũ cùng cổ quàng khăn, Tô Viễn Ca
đưa mắt nhìn chung quanh, ngọn đèn mờ nhạt, thông gió chậm nên trong không khí
đầy mùi mì phở. Sinh viên tốp năm tốp ba nói chuyện với nhau, có chút ồn ào.
Cố ý dừng xe ở rất xa, cố ý để cho hắn ngồi chỗ
trong góc, bản thân mình ngồi đối diện hắn.
Cô để bát mì có thả trứng chần kia trước mặt hắn,
sau đó đưa đũa qua.
“Nếm thử đi.” Cô vui vẻ cười, “Cam đoan anh còn muốn
đến lần thứ hai.”
Hắn kéo khăn quàng cổ xuống dưới một chút, thử một
miếng. Sợi mì mềm lại dai, nước canh hương vị nồng đậm.
“Ăn ngon không?” Cô ở đối diện nhìn hắn, ánh mắt
sáng long lanh.
“Ừm.” Hắn gật đầu.
“Vậy ăn nhiều một chút đi.” Có chút đắc ý không che
dấu.
Thì ra cô là như vậy.
Tính tình có chút trẻ con, lúc cười rộ lên thực ôn
hòa, thường xuyên thực ngốc, biểu tình thực phong phú.
Tô Viễn Ca nhìn Dĩ Mạch vùi đầu ăn, dưới làn hơi
nóng bốc lên, khuôn mặt lại càng thêm nhu hòa, nhạc nhiên không biết từ khi
nào, mình cũng có thể ôn hòa cười rộ lên như vậy.
Hắn đẩy lại kính, cúi đầu. Nghe thấy nữ sinh đối diện
hàm hồ cảm thán: “Quả nhiên ăn ở những chỗ thế này vẫn thoải mái hơn nha…”
“Không thích hơn sao?” Hắn hỏi.
“Vậy anh thích những chỗ như này sao?” Cô chỉ chỉ cửa
tiệm nhỏ hỏi lại, trong mắt lóe lên ý cười giảo hoạt, không đợi hắn trả lời lại
nói sang chuyện khác, “Nghe đồn phía sau giới nghệ sĩ có rất nhiều bí mật, là
thật sao?”
“Cô muốn kiêm chức làm cẩu tử sao?”
“Đúng vậy nha, tôi muốn đào móc vài tin tức bí mật về
tình cảm của anh, có thể kiếm được một món lớn.” Cô nhìn trời.
Tô Viễn Ca chăm chú nhìn cô vài giây: “Những chuyện
này, nghe đồn cũng chỉ là một góc nhỏ. Nếu cô muốn nhìn thấy tất cả, không bằng…”
Chính vào lúc này, cửa bị đẩy ra, một đám nam sinh
cãi nhau đi vào, vừa bình luận về trận bóng rổ vừa chấm dứt, vừa kêu la “Chết
đói, chết đói, mì gì cũng được, năm bát a…”
Nửa câu nói sau lẫn trong tiếng ầm ĩ, cô không nghe
được.
Không bằng? Cái gì đây? Bằng cái đầu của cô, không
thể nghĩ được ra.
Hắn nhẹ thở dài một hơi, bất đắc dĩ lại lần nữa cúi
đầu ăn canh.
Rất nhiều người đi qua, không ai chú ý tới góc ngồi
cạnh cửa, chàng trai không được tự nhiên, nhìn cô gái ngồi đối diện cách chiếc
bàn vuông, thản nhiên ôn nhu.
—— không bằng, đến bên cạnh tôi.
Nửa câu nói sau kia, chưa được nghe thấy.
Làm cho hắn nhiều năm sau vẫn thường xuyên nhớ tới,
có một đêm như vậy, cô ngồi đối diện hắn, nói cười oanh yến, thần thái bay lên.
Đúng vậy, không ai nghĩ rằng lại có ngày cô ở bên cạnh
hắn.
Gió thổi mây bay, thần đứng trên đám mây của bầu trời
đêm mỉm cười.
Lúc Tô Viễn Ca đứng dậy định trả tiền, lại bị Dĩ Mạch
giữ chặt cánh tay. Hắn nhăn mặt nhíu mày, đang muốn nói chuyện, đã thấy cô đưa
tay quấn lại khăn quàng cổ giúp hắn, che đi gương mặt.
Vài nữ sinh líu ríu đi qua bên người bọn họ.
Trên gương mặt, lưu lại sự tiếp xúc nho nhỏ.
Trong lúc nhất thời, có chút giật mình.
“Mời ngôi sao ăn cơm, xem như vinh hạnh nha, để tôi
mời đi.” Cô giành trước đi tính tiền.
Hai người đi bộ về chỗ đỗ xe, dọc theo đường đi, Dĩ
Mạch cầm di động, thỉnh thoảng lại liếc nhìn, nhưng màn hình vẫn tối đen .
“Nhớ tới anh ta?” Chú ý tới động tác nhỏ của cô, người
thanh niên mặt không chút thay đổi.
Cô không đáp, chui vào cửa hàng ven đường.
Đó là cửa hàng bánh ngọt. Đã qua thời gian đóng cửa,
nhân viên cửa hàng là một học muội Dĩ Mạch biết, liền tự tay làm vài cái bánh
ngọt nho nhỏ đưa cho cô. Trên hộp giấy còn thắt một dải lụa nhỏ, cũng khá tinh
xảo.
“Quà sinh nhật.” Ngồi trong xe, cô đưa cho hắn.
Tô Viễn Ca yên lặng nhìn tất cả, nhưng không đưa tay
nhận.
“Tôi… Không thích ăn đồ ngọt.” Hắn hạ mắt từ chối.
“Tô đại minh tinh không vừa mắt với món quà nhỏ của
tôi sao.” Cô nhíu mày.
“Không phải.”
Hắn lập tức đáp, lại lâm vào trầm mặc.”Tôi ăn không
hết, sẽ lãng phí.” Giải thích cứng ngắc, thần sắc Tô Viễn Ca càng thêm mất tự
nhiên, mơ hồ có chút xấu hổ cùng quẫn bách.
“… Hóa ra ngôi sao cũng đỏ mặt ?” Cô giống như phát
hiện châu lục mới.
“Tóm lại tôi không cần!” Hắn bỗng thẹn quá thành giận.
Thế này mới đúng. Thảo nào hôm nay cô cứ cảm thấy có
chỗ nào rất quái dị. Dĩ Mạch bình tĩnh gật đầu, tùy tiện nổi bão mới đúng là
tính cách của Tô đại minh tinh đi.
“Nhưng mà, ai bắt anh ăn đâu ?” Cô coi lão hổ như
mèo Hello kitty mà khiêu khích, “Anh chỉ cần nhận lấy là được rồi.”
“…” Tô Viễn Ca kinh ngạc , đây mới là tin tức trọng
đại đi. Nếu có người nghe được những lời này, tuyệt đối có thể đăng lên trang
nhất tờ báo. Hắn nhỏ giọng nói thầm gì đó, Dĩ Mạch không nghe rõ. Nhưng hắn nhận
lấy hộp bánh trên tay cô, đặt phía sau.
Bởi vì là em tặng, cho nên không muốn để nó bị lãng
phí bị vứt bỏ.
Món quà em tặng tôi.
“Sinh nhật hôm nay là thuộc chòm sao Thiên Xứng,
chòm sao theo đuổi công bằng…” cô đột nhiên dừng lại.
Hồ Ly từng nói qua chuyện xưa của Cố gia, Cố Quân
Thanh hơn Tô Viễn Ca mấy ngày. Cố Quân Thanh là chòm sao Bọ Cạp, như vậy, Tô Viễn
Ca hẳn là Xạ Thủ hoặc là Ma Kết, làm sao có thể…
“Tôi lừa cô thôi.” Tô Viễn Ca nhếch miệng, “Không
nghĩ cô lại dễ dàng tin mấy chuyện như sinh nhật này.”
“Trêu đùa tôi rất thú vị sao?”
“Tôi cũng không có ý trêu đùa cô.”
“Anh tiếp cận tôi, là vì Cố Quân Thanh sao” cô hỏi.
“Cô cảm thấy sao?” Hắn hỏi lại.
Dĩ Mạch nhíu mi, trầm mặc một lát, đứng dậy định xuống
xe, lại bị hắn túm lấy cổ tay.
“Phía sau có phóng viên, đừng đi xuống.” Hắn khởi động
xe.
“Nghĩ tôi sẽ bị một người lừa liên tiếp hai lần
sao.” Cô giãy ra, mở cửa xe, lúc chui ra chỉ thấy ánh đèn loang loáng chói mắt
làm cho cô vội đưa tay che mắt theo bản năng.
Tô Viễn Ca nhanh chóng mở cửa xe vòng qua bên cạnh
cô, đẩy mạnh cô vào trong xe, lái xe rời đi.
Ba chiếc Honda đuổi theo sau. Có người ló ra khỏi cửa
kính xe để chụp ảnh.
“Cúi đầu xuống! Thắt dây an toàn vào!” Tô Viễn Ca
nhíu mày tăng tốc.
Dĩ Mạch có chút kích động cúi người xuống.
Ba chiếc xe phía sau đuổi theo không ngừng, mà trong
nội thành tuyệt không thích hợp để đua xe, căn bản không thể đá rớt được.
Tô Viễn Ca thấp rủa một câu “Mẹ nó”, liền lấy điện
thoại ra.
Dĩ Mạch không biết hắn nói chuyện với ai, chỉ cảm thấy
nói như ra lệnh, ngữ điệu làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.”Mặc một chiếc áo
khoác màu xám, xuống lầu, đứng ở chỗ rẽ đi. Lập tức.” Nói xong, liền ngắt điện
thoại.
Áo màu xám?
Cô cúi đầu nhìn chiếc áo khoác màu xám trên người
chính mình, khó hiểu.
Năm phút đồng hồ sau, khi chiếc SLK200K đi ngang qua
chỗ rẽ một ngã tư bị ngăn trở tầm mắt, đội cẩu tử đuổi theo phát hiện một cô
gái mặc áo khoác xám vừa bước ra, liền lập tức vây lại.
Trên đường chiếc SLK200K tuyệt trần mà đi.
Tuyên Tình khoác chiếc áo khoác màu xám, thấy các
phóng viên trong nháy mắt đã xúm lại phía mình, có một tia tức giận cùng phẫn hận.
Tô Viễn Ca, rốt cuộc người trong xe kia là ai, mới
có thể khiến anh hạ mình gọi điện thoại nhờ tôi giúp đỡ…
Xe ngừng lại bên đường, chỗ ít người qua lại.
Dĩ Mạch ngẩng đầu, thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi đoán, cô hẳn đã nghe kể về chuyện cũ giữa tôi
và Cố Quân Thanh.” Xa xa ngẫu nhiên có vài chiếc xe lướt qua, người thanh niên
mở miệng nói.
“Ngoại trừ Tô Viễn Ca, tôi còn từng có một cái tên
khác.”
“Cố Quân Tu.”

