Les - Vòng Tay Không Đàn Ông - Chương 06-P2

Năm hai mươi ba tuổi - Kiều Thu kể- trước sức ép của
gia đình, bạn bè… cuối cùng thì chị cũng lập gia đình. Anh ấy là một người đàn
ông đàng hoàng , có học thức, tốt tính, nhìn chung là rất nhiều ưu điểm, khó có
thể chê trách điều gì về người đàn ông này. Mọi người cứ ngỡ rằng chị sẽ rất hạnh
phúc, mà thật chị cũng ngỡ rằng mình sẽ sống hạnh phúc vì có một người chồng có
quá nhiều ưu điểm như vậy. Thế nhưng…, Kiều Thu thở dài, cuộc sống luôn có những
ẩn số mà khó có ai có thể biết trước được. Từ nhỏ chị đã là một đứa con gái
ương bướng, khó bảo, thích những trò chơi mạnh mẽ của đàn ông, còn những việc
thêu thùa may vá và nữ công gia chánh gì đó thì chị rất ghét. Vì vậy mà dù cho
ba má chị phí hoài công sức uốn nắn cho chị trở thành một yểu điệu thục nữ
nhưng rồi họ đành đầu hàng chịu thua vì mọi người cứ hy vọng sau khi lớn lên, lấy
chồng thì chị sẽ mềm mại trở lại trong vai trò của một người vợ, người mẹ, tất
cả đều hy vọng và chính chị cũng nghĩ vậy, nhưng tất cả đều lầm lẫn. Từ rất lâu
chị luôn cảm thấy bên trong bản thân chị có khuôn mẫu của một con người khác, một
tiếng nói khác và một suy nghĩ khác, rất khác với những gì hình dáng bề ngoài của
chị, nhiều năm chị sống với nó mà không hề hiểu nó là ai, là cái gì, những rõ
ràng là những khát khao cháy bỏng nhưng lại không rõ là điều gì. Thật ra khi đi
học cũng có dăm ba cái đuôi lẽo đẽo theo sau nhưng chẳng có gã đàn ông nào có
thể làm cho chị rung động được cả trong khi chị lại rất thích biểu lộ sức mạnh
để che chở bênh vực cho những cô bạn gái yếu đuối, thật lạ. Cho đến một ngày
kia, khi bắt đầu vào những năm học cuối cấp 3 bắt đầu vào Đại học thì chị nhận
thấy những ý thích khác thường trong bản thân mình. Chị rất ngượng ngùng vì sợ
mọi người sẽ nhận ra, chê trách, xa lánh, khinh bỉ… Từ đó chị sống thu mình lại,
tránh gặp gỡ những bạn gái cùng trang lứa bởi sợ sẽ có một ngày nào đó mình
không kiềm được, bộc lộ sự thật về bản thân mình và khi ấy thật ra chị cũng đã
dần dần lờ mờ cảm nhận được có những điều không bình thường trong bản thân
mình. Thú thật là chị rất bối rối và hổ thẹn nhưng lại không biết chia sẽ cùng
ai, đành một mình cam chịu, cố gắng đấu tranh với nó trong truyệt vọng. Lấy chồng
là giải pháp tốt nhất mà chị nghĩ được trong lúc ấy, có chồng có con, cuộc sống
bận bịu sẽ làm quên hết và chị sẽ mãi mãi là phụ nữ như biết bao phụ nữ khác.
Chính vì vậy vừa ra trường, đi làm, sai vài lời thúc giục làm mai mối của gia
đình là chị đã vội vã chấp nhận ngay. Sau hai năm sống bên chồng nhưng không hiểu
sao chị vẫn không có được cảm giác hạnh phúc như bao nhiêu người đàn bà khác,
trong chị luôn cảm thấy còn thiêu thiếu một điều gì đó, nó rất mơ hồ, ảo ảnh
nhưng lại là những khao khát kỳ lạ mà chồng chị không thể nào đem đến cho chị
được. Tình dục ư, không hẳn là như vậy, anh ấy là một người đàn ông khỏe mạnh
và rất nồng nàn trong chuyện chăn gối, nhưng nó chỉ thỏa mãn một phía ở anh ấy,
còn chị thì hoàn toàn không. Với chồng, chị là chuyện chăn gối, là một người vợ
đẹp, nuôi các con ngoan, là những bữa cơm quây quần bên nhau… còn riêng chị thì
là gì, lúc đó chị chưa nhận ra nhưng rằng bên cạnh những điều mà chị đang có ấy,
vẫn còn thiếu điều gì khác nữa. Càng về sau điều ấy càng thể hiện rõ ràng, chị
rất hoang mang, dò hỏi qua những người phụ nữ có chồng khác thì đều nghe học kể
lại những giây phút vợ chồng rất tuyệt vời. Thế mà chị lại không có, chị rất bối
rối và quyết định đi tìm bác sỹ hầu mong có lời khuyên tốt. Chị làm theo mọi lời
khuyên, thử một cách kiên nhẫn nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy. Chị cảm thấy tuyệt vọng,
sự suy sụp của chị lộ rõ đến nỗi ai cũng thấy và rất ngạc nhiên, không hiểu lý
do. Chồng chị cũng rất muốn giúp đỡ, nhưng lại không biết bằng cách nào bởi
chính chị cũng bối rối không nhận ra mọi sự bắt đầu từ đâu và thật ra là cái
gì… Từ đó càng về sau trong quan hệ vợ chồng thì chị càng trở nên miễn cưỡng,
chịu đựng. Riết rồi chồng chị anh ấy cũng nhận ra, chán nản và cho rằng chị là
một người đàn bà lãnh cảm.

Cho đến một lần, chị có việc phải đi Cần Thơ mấy
ngày và ở nhờ nhà một người bạn. Đang thui thủi buồn chán vì xa gia đình thì
người bạn chị rủ đi dự tiệc sinh nhật. Tiệc đông và khá vui, chị được sắp xếp
ngồi gần một người phụ nữ lớn hơn chị mấy tuổi, nhìn rất duyên dáng và sang trọng.
Người phụ nữ tỏ ra quan tâm tới chị, trong bàn tiệc liên tục gấp đồ ăn cho chị
và hỏi thăm nhiều chuyện, chị rất vui. Sau bữa tiệc, người phụ nữ này rủ chị đi
uống café, chị nhận lời nhưng chị ấy lại không đưa chị vào quán café mà dẫn chị
đến một quán bar mời vài ly rượu. Uống và say, trong cơn say chị đã tâm sự với
chị ấy những trục trặc chồng con, cả những cảm giác không ổn trong quan hệ vợ
chồng… Chị ấy tỏ vẻ rất quan tâm, sau đó chị ấy đề nghị về nhà chị ấy ngủ cho
vui, vì chị ấy ở nhà có một mình. Chị đã nhận lời.

Đêm ấy, Kiều Thu thừ người, ánh mắt mơ màng nhìn lên
trần nhà, nhớ lại chuyện cũ.- Cũng không biết phải nói thế nào cho em hiểu nữa,
nhưng đêm ấy rtong giấc ngủ và trong cơn say, người phụ nữ kia đã chủ động dẫn
chị đến một cơn men say tình ái khác hẳn những điều gì mà chị, một người đàn bà
đã có chồng có thể tưởng tượng ra nổi. Thế nhưng chị lại đáp ứng lại một cách rất
nhiệt tình, bởi có lẽ đấy là bản chất thật của con người chị. Sáng ra, khi tỉnh
ngủ nhớ lại chuyện đêm qua, chị rất ngượng ngùng, định lặnglẽ bỏ ra về. Chị ấy
đã giữ lại và hỏi chị có nhớ chuyện gì đã xảy ra tối qua không. Vì mắc cỡ nên
chị đã từ chối trả lời và chỉ nói, có lẽ là say nên không nhớ chuyện gì. Khi chị
ra đến cửa thì chị ấy đã ngăn chị lại, nhìn thẳng vào mắt chị và nói, nếu em cố
tình từ chối sự thật về bản thân mình thì em sẽ suốt đời đau khổ bởi không biết
mình là ai, mãi mãi sống trong lơ lửng thì còn khổ hơn nhiều, chị sẽ giúp em
tìm về với bản chất con người thật của em, ngay bây giờ, ngay khi em đang đứng
trước chị và hoàn toàn tỉnh táo. Biết nói gì nhỉ.

Từ đó chị đã nhận ra một sự thật rõ ràng rằng, mình
là một người đàn bà có xu hướng thích quan hệ đồng tính nữ, một lesbian đúng
nghĩa. Rất khó nói được tâm trạng của chị khi đó, vui buồn lẫn lộn, trước hết
là những mặc cảm lo sợ sẽ bị gia đình, người thân, chồng con hay bạn bè phát hiện
ra con người thật của chị. Họ sẽ nghĩ gì về chị, hét lên hay nhổ nước bọt,
khinh bỉ xa lánh, còn cha mẹ chị nữa, những con người cả đời sống trong luân lý
gia giáo dạy con cái này sẽ đau khổ biết chừng nào nếu có một đứa con gái bị
les như chị. Rồi chồng chị nữa, anh ta yêu chị thật lòng và đâu có lỗi gì tron
chuyện này, chính chị là người chủ động nhận lời cầu hôn của anh, đến với anh để
nay lại phụ anh… Chị bị khủng hoảng, thế nhưng bên cạnh đó lại là những cảm
giác nhẹ nhõm thanh thản lạ lùng trong lòng. Ừ thì cuối cùng mình cũng đã biết
mình là ai, không còn bị đau khổ dằn vặt nữa bởi đã biết mình muốn gì, thích gì
và sẽ đi về đâu.

Thế là từ đó chị bí mật tham gia một nhóm chị em les
ở thành phố, và có một cuộc sống hai mặt bởi bề ngoài chị vẫn là người đàn bà
bình thường sống có chồng con và thỉnh thoảng lại lén lút tìm đến những người
như mình để chia sẻ. Tất cả kéo dài cho đến một ngày chị thấy mình không thể chịu
nổi cuộc sống hai mặt như thế này, nó làm chị mệt mỏi và căng thẳng về mặt tâm
lý, nhiều lúc muốn phát điên lên được. Ngoài ra chị không muốn lừa dối, làm khổ
người chồng của mình bởi dù sau thì anh ấy cũng rất yêu chị và chẳng có lỗi gì.
Chị muốn sống thật với bản thân, được quyền yêu và lựa chọn tình yêu của mình
hơn là cứ sống lẩn lút, giả dối hai mặt như thế này. Cuối cùng chị đã chọn giải
pháp nói thật, nói thẳng cho anh ấy biết. Dĩ nhiên ban đầu chồng chị bị sốc và
nghi ngờ chị bị một chứng tâm thần nào đấy, hoặc chị cố tình làm vậy để bỏ anh
ta đi theo tiếng gọi nào khác… Chị đã chứng minh và cuối cùng thì anh ấy cũng
đành chấp nhận sự thật phũ phàng. Tất nhiên anh ta cũng nặng nề óan trách chị,
cho rằng vì chị mà bây giờ anh ta trở thành trò cười cho thiên hạ nếu ai đó biết
rằng anh ta có vợ là một người đàn bà les, rằng chị là một quái thai và đã phá
vỡ công danh sự nghiệp của anh ta… Rất sỉ nhục vì bị xúc phạm nhưng chị vẫn cắn
răng chấp nhận phần thua thiệt, phần lỗi về mình. Dù sao cũng là những tri thức
và xét ra chẳng ai có lỗi trong chuyện này, có chăng là lỗi ở ông trời, hai vợ
chồng chị đã thỏa thuận ly dị trong im lặng và không tiết lộ sự thật để bảo vệ
uy tín cho nhau. Thật ra suy cho cùng đến nay thì chị vẫn biết ơn chồng chị, ít
nhất thì anh cũng hiểu chị và chấp nhận tha thứ cho chị trong chuyện này, không
làm toán lên hoặc rêu rao khắp nơi bêu xấu thì e rằng chị còn khổ hơn nhiều.
Hơn nữa, trước cha mẹ chị, anh ta nhận lỗi về phần mình trong chuyện ta vỡ này.
Cha mẹ chị là những người theo chủ nghĩa nho giáo sống mực thước, nghiêm cẩn và
họ nuôi dạy con cái cũng theo tinh thần ấy. Thời điểm chị và chồng chia tay thì
cả cha lẫn mẹ chị đều đang mang bệnh, nội chuyện hôn nhân của chị không hạnh
phúc là đều cha mẹ đã có phần đau khổ vì cứ cho rằng mình dạy dỗ con cái không
chu đáo cho nên lấy chồng, sống không hạnh phúc, chứ họ đâu có ngờ rằng chuyện
hoàn toàn khác. Nếu lúc ấy mà họ lại biết con gái của họ là người đàn bà les
thì… Chị không dám nghĩ tới bởi chị biết tính cha mẹ chị, và nếu vì chuyện này
mà cha mẹ chị có bị gì thì có lẽ cả đời chị không thể tha thứ cho mình được em ạ.
Chúng ta phải hiểu, dù là gay hay les thì cũng là chuyện riêng của chúng ta và
không thể vì thế mà sống vô trách nhiệm với gia đình, người thân lẫn những bổn
phận trong xã hội được. Gay hay les, một khi chúng ta muốn khẳng định vị trí,
chỗ đứng và đòi hỏi có sự tôn trọng của xã hội cũng như mọi người đối với chúng
ta, thì trước hết chúng ta phải chứng minh được bổn phận, trách nhiệm của mình
đối với xã hội trước đã.

Kiều Thu im lặng một lúc rồi nói khẽ:

- Em là người đầu tiên chị kể chuyện này.

- Nhưng tại sao chị lại kể chuyện ấy với em, vì sự
tin cậy của tình bạn hay vì lý do gì khác? Yên Thảo, đột ngột hỏi ngược lại.

- Chị không mong gì cả mà chỉ mong em hiểu chị thôi.
Chị cần một người bạn đúng nghĩa, hiểu để chia sẽ với chị, - Kiều Thu thở dài.

Yên Thảo trầm ngâm nhìn ra ngoài đường. Đã có nhiều
năm sống, làm việc ở Pháp nên nàng không lạ gì chuyện tự do lựa chọn sở thích
tring quan hệ tình dục của người phương Tây. Theo nàng biết thì, quan niệm tình
dục của bạn bè nàng bên ấy thường đánh giá theo 3 xu hướng, đó là xu hướng tình
dục với người cùng giới (gồm gay, les), khác giới gồm người bình thường với người
bình thường (straight) và cả hai giới tức tình dục lưỡng tính (bisexuality).
Hành vị tính dục không là sự lựa chọn có ý thức mà con người có thể tùy ý thay
đổi được, nó cũng không phải là một loại bệnh về tinh thần cũng như không thuộc
những vấn đề về cảm xúc và xã hội. Do vậy không có lý do gì để biến một con người
có xu hướng tình dục đồng giới (gay hay les kể cả bisexuality) trở thành một
người có hành vi tình dục khác giới như mọi người vẫn tuyên truyền, mong đợi
và, nhiều nhà tâm lý học hiện đại còn chứng minh rằng, việc thay đổi một xu hướng
tình dục không hề đem lại hiệu quả như mọi người nghĩ mà thậm chí có hại nhiều
hơn có lợi, bởi việc thay đổi này còn được hiểu là cả một sự thay đổi về cảm xúc
, cảm nhận bản thân giới tính của chính con người ấy.

Có một kỷ niệm buồn về một tình yêy đồng tính đã làm
cho Yên Thảo nhớ mãi, thậm chí là nàng khâm phục mối tình ấy và không hiểu sao
trong đáy sâu tâm hồn mình nàng lại ao ước nếu giả như có một tình yêu như thế
thì nàng sẵn sàng sống chết hết mình cho tình yêu ấy.

Sau khi tốt nghiệp lấy bằng Master xong, Yên Thảo được
cấp học bổng làm tiếp luận án tiến sỹ và nàng cũng tìm được một việc bán thời
gian tại Viện nghiên cứu Cơ học Pháp. Phụ trách phòng thí nghiệm của Viện nơi
Yên Thảo làm việc là một phụ nữ người Anh đứng tuổi có tên Grazia Deladda, thật
ra bà ấy vốn là người nước Ý nhưng đã sang Pháp sống từ nhỏ. Đó là người đàn bà
trầm lặng, ít nói với vẻ mặt khắc khổ và một dáng người to đậm nhưng đi lại rất
nhẹ nhàng. Mis.Deladda là người nghiêm nghị, cẩn thận đến kỹ lưỡng trong công
việc nên nhân viên trong phòng rất ngán bà, Yên Thảo dĩ nhiên cũng vậy. Cũng
tình cờ phòng làm việc củaa Yên Thảo sát phòng làm việc của bà nên thỉnh thoảng
nàng được nghe sếp của mình nói chuyện qua điện thoại với ai đó bằng một giọng
nói cực kỳ dịu dàng, âu yếm trong điện thoại và, nàng hiểu rằng bà ấy đang nói
chuyện với người yêu. Bởi chỉ có với người yêu thì mới có thể có những âm thanh
dịu ngọt trìu mến ấy. Khi đó Yên Thảo rất tò mò và nàng không thể tưởng tượng
ra nổi một người đàn bà khô khan Deladda mà lại có thể yêu được và người yêu của
bà là ai, tuy chưa gặp mặt nhưng cứ nghe giọng nói của bà qua điện thoại với
người kia thì nàng hiểu rằng bà yêu, yêu lắm. Khi nghe nàng bày tỏ điều này,
vài nhân viên trong phòng chỉ nhìn nàng cười cười ý nhị nhưng lắc đầu từ chối
câu hỏi của nàng rằng nguời yêu của Deladda là ai. Cho đến một lần làm việc về
khuya, từ thang máy ra đến cổng thì bất ngờ Yên Thảo bắt gặp một người phụ nữ
trẻ tuổi đang âu yếm ôm hôn Deladda một cách rất tình tứ trước khi cùng vào xe
ôtô. Yên Thảo trố mắt nhìn và bị sốc. Sáng hô sau bất ngờ Deladda cho gọi Yên
Thảo vào phòng làm việc, nhìn nàng và hỏi: “Chắc hôm qua cô đã thấy?”, Yên Thảo
bối rối thanh minh là mình không cố ý, Deladda cười cởi mở, “tôi là người đàn
bà đồng tính nữ, lesbian và chuyện này ở đây ai cũng biết. Người phụ nữ hôm qua
cô đã thấy, đó là Pearl Morrison, vợ tôi”. Deladda nhắc chữ vợ một cách đầy âu
yếm tự hào. Bà ta cho biết họ chung sống với nhau đến nay đã được mười mấy năm
rồi và rất hạnh phúc. Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu Yên Thảo nhưng nàng
tế nhị nói rằng không có gì rồi rút lui. Sau đó nhiều ngày dần dần Yên Thảo
cũng biết thêm được những mối quan hệ giữa Deladda với người phụ nữ kia,
Deladda tướng tá cao lớn, giọng nói ồ ề, cử chỉ mạnh mẽ trong khi P.Morrison mềm
mại nữ tính, khỏi phải nói cũng hiểu vai trò ai là vợ chồng trong mối quan hệ đồng
tính này. Ở viện này ai cũng biết và mọi người tôn trọng quyền lựa chọn của họ.
Một thời gian sau, Yên Thảo dần thân với Deladda hơn và nàng cũng hiểu tình cảm
của hai con người này nhiều hơn. Pearl Morrison là người Mỹ, và từng là học trò
của Deladda, khi bà qua đấy giảng dạy cách đây gần hai mươi năm trước, họ gặp
là yêu nhau liền. Tuy nhiên về phía P.Morrison gặp nhiều trắc trở phản đối từ
phía gia đình. Cứ y như phim, đến đúng ngày cưới chồng thì P.Morrison đã tuyên
bố hủy hôn lễ, cho biết mình là người đồng tính và thu xếp công việc, bay sang
Anh để sống với Deladda, đến nay họ đã có hơn mười năm hạnh phúc. Trong cuộc
tình ấy cũng có những lúc hiểu lầm, tranh cãi, buồn phiền, thậm chí là từng
chia tay nhau nhưng tất cả rồi vẫn gắn kết họ lại với nhau, tất cả chỉ vì hai
chữ tình yêu. Sau này khi chuyển sang làm việc nơi khác nhưng Yên Thảo vẫn giữ
liên lạc với Deladda và thỉnh thoảng cùng bà và người bạn của bà đi uống trà hoặc
ăn tối đâu đó. Cho đến cách đây mấy năm, một lần Deladda gặp Yên Thảo vẻ mặt bơ
phờ và cho biết P.Morrison bị ung thư, thời gian của P.Morrison sắp hết. Yên Thảo
nghe bàng hoàng. Khi P.Morrison trở bệnh nặng, mặc dù còn cơ hội thăng tiến nữa
nhưng Deladda vẫn xin nghĩ việc để vào bệnh viện chăm sóc P.Morrison bởi không
có y tá hay hộ lý nào của bệnh viện có thể phục vụ được, P.Morrison hay khóc
lóc, sợ hãi… mê thì thôi nhưng tỉnh thì liên tục hỏi Deladda đâu và chỉ khi có
Deladda bên cạnh thì chịu ăn uống, ngủ.

“P.Morrison đã đi rồi, đi một cách bình yên trong hạnh
phúc bởi những giây phút cuối cùng luôn có tôi bên nàng. Có lẽ chỉ có tôi khi
ra đi mới cô đơn thôi”. Tiếng của Deladdda trong máy điện thoại báo tin buồn
nghe cứ xa vời vợi. Yên Thảo vội vã đến chia buồn. Tại nghĩa trang, trong bộ đồ
đen, Deladda cô đơn đứng một mình với bó hoa trắng trên tay đợi Yên Thảo đến,
bà siết tay nàng nói lời cảm ơn vì đã đến chia buồn. Khi nghe Yên Thảo hỏi từ
nay bà sẽ sống như thế nào, Deladda trả lời bà được chính phủ trả lươn hưu sau
hơn ba mươi năm phục vụ, với số tiền ấy bà đủ sống đến cuối đời. “Từ đây mỗi
chiều tôi sẽ đến đây đọc sách cho nàng nghe và vào trại trẻ tế bần, nơi nàng
làm việc trước kia, làm nốt những công việc còn lại dở dang của nàng, tất cả chỉ
thế thôi, cuộc đời tôi hết ý nghĩa rồi”. Yên Thảo rất muốn hỏi bà rằng, thật ra
mối tình đồng tính của bà là gì, nó hạnh phúc thật không? Dường như hiểu những
điều nàng nghĩ trong đầu, người đàn bà nở nụ cười buồn, hãy yêu đi em ạ, tình
yêu dù nó mang màu sắc gì và là tình yêu gì, đồng tính hay dị tính thì một khi
yêu, yêu bằng cả trái tim mình thì em sẽ cảm nhận được hạnh phúc của nó. Nói
nhiều thành ra nói thừa, nhưng tôi muốn nói với em, trong tình yêu thì tình yêu
đồng tính luôn mang một sắc thái riêng biệt của hạnh phúc. Có đau đớn và có hạnh
phúc trong sự đau đớn ấy, mãi mãi là vậy.

- Chị ạ, nhìn người đàn bà đứng lặng lẽ một mình giữa
rừng thánh giá chập chùng trong khu nghĩa trang, chiều chậm xuống, từng bông
tuyết rơi nhè nhẹ trắng xóa, vẳng đâu đây tiếng chuông nhà thờ vời vợi, em đã bật
khóc.

“Tôi không cô đơn, tôi không buồn, cuộc đời tôi là của
tôi và tôi hạnh phúc vì tìm về được chính bản chất thật của mình, tôi hạnh phúc
vì tôi tìm được tình yêu của tôi”. Đấy là những lời nói cuối cùng của Deladda
khi chia tay tiễn em về Việt Nam . Nhiều năm nay em luôn bị ám ảnh về mối tình
đồng tính ấy. Thậm chí sau này em còn ao ước giá như mình có được một mối tình
như vậy, đối với em bây giờ dù là tình yêu đồng tính hay dị tính đều không quan
trọng. Đúng như Deladda nói, quan trọng là yêu và được yêu, sống hạnh phúc thì
phân biệt đồng tính hay dị tính làm gì hả chị.

Nhìn ánh mắt mơ màng của Yên Thảo khi nói, Kiều Thu
mĩm cười. Vuốt ve bờ vai tròn nàng thì thầm, chị sẽ giới thiệu với em một nơi
này, sẽ có rất nhiều điều đặc biệt và hy vọng qua đấy bíêt đâu sẽ giúp tìm được
những điều em muốn.

QUÁN CÀ PHÊ “QUỲNH HƯƠNG” – CU LẠC BỘ GIRL FRIEND

Quán nằm sâu trong một hẻm nhỏ trên đường Hồ Văn
Huê, đây là một quán cà phê kinh doanh theo mô hình sân – vười – ao cá có thả
hoa sen, hoa súng, một khung cảnh yên tĩnh, thanh tịnh kiểu đồng quê dân dã. Vì
thế, chỉ sau một thời gian ngắn mở cửa thì quán khá đông khách. Nhiều nhất là
những cặp tình nhân muốn trốn thế giới ồn ào hỗn tạp bên ngoài của thành phố
vào đây để tìm một chút gì hương đồng gió nội mà thì thầm tình tự.

Tuy nhiên quán có một điều đặc biệt mà ít ai có thể
biết đến nếu như không phải là người sành điệu, hay nói đúng hơn phải là người
trong giới mới biết: đây là nơi sinh hoạt của một nhóm chị em trong cộng đồng
giới lesbian (đồng tính nữ, thường được gọi tắt là les) của thành phố. “Quỳnh
Hương” không hẳn là nơi sinh hoạt nhộn nhạo cho tất cả giới les và ai muốn tới
cũng được. Nơi này chỉ dành đón tiếp những lady, tức những quý bà, những con
người danh giá, có ăn học đàng hoàng, có vị trí, danh tiếng trong xã hội, thậm
chí là nhiều tiền. Tất cả bọn họ cùng có một đam mê là chỉ yêu người cùng giới
tính với mình. Họ mong muốn tìm và được làm bạn tình của nhau, vì thế mà họ tìm
đến nhau để tâm sự, chia sẽ những điều thầm kín mà những gã đàn ông “vô tích sự”
– theo lời của Kiều Thu – chẳng bao giờ có thể hiểu nổi, biết nổi.

Thế gian bên ngoài, chấp làm quái gì cho mệt.

Với những con số thống kê chưa được chắc chắn lắm của
một vài tổ chức nước ngoài đã tiến hành điều tra trong thời gian qua thì ở Việt
Nam có khoảng 1 -2 % trong tổng số dân số là những người đồng tính luyến ái nói
chung, trong đó đồng tính nam (gay) khoảng 2 -3% (?) và nữ giới (les) khoảng
1-2% (?). Đấy là con số những người đồng tính thật sự, là những con người đã
trưởng thành về cả thể xác lẫn tâm lý nhưng có những nổi đam mê mãnh liệt với
người cùng giới, tất nhiên không phải chỉ có tình dục mà còn bao hàm cả yếu tố
tình cảm trong đó nữa. Thật ra với hơn tám mươi triệu dân số thì rất khó có thể
xác định được con số thật ở Việt Nam có bao nhiêu phần trăm người đồng tính luyến
ái bởi hiếm có người nào chịu thừa nhận sở thích tình dục thật của mình, nhất
là với những người đồng tính lại luôn sống trong tâm trạng sợ bị xã hội khinh
ghét lên án ruồng bỏ. Vẻ bề ngoài xù xì của một phụ nữ nào đó nhìn rất giống
les lẫn vẻ bóng bẩy của một người đàn ông nào đó nhìn rất giống gay, thế nhưng
tất cả những biểu hiện bề ngoài ấy không khẳng định được rằng đấy là những biểu
hiện đặc trưng của người đồng tính luyến ái thật. “Hãy đánh giá và nhận xét về
người đồng tính phải từ bề sâu bên trong tâm hồn của một con người”, dược sỹ Kiều
Thu đã trao đổi với thạc sỹ Yên Thảo như vậy trước khi đưa nàng đến giới thiệu
làm quen với câu lạc bộ Girl Friend của nhóm chị em les tại quán cà phê Quỳnh
Hương, mà nàng và một người bạn bỏ vốn làm chủ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.