Married by morning - Chương 19-P1

Biết trước rằng phòng ăn riêng ở một quán ăn nhỏ có
thể đông nghẹt trong một khoảng thời gian nào đó, Leo yêu cầu một khay thức ăn
lên tân phòng, cùng với nước nóng dùng để tắm.

Catherine cảm thấy buồn ngủ khi cuộn mình dưới chăn
trong lúc chờ đợi. Cô choàng tỉnh và chớp mắt ngay lúc cô nghe tiếng cửa mở, những
chiếc ghế được di chuyển, tiếng dĩa và các vật dụng va vào nhau, tiếng đập mạnh
của chiếc chậu nhôm.

Một bộ lông ấm, nặng tựa vào cô. Dodger trườn xuống
dưới tấm chăn và đang ngáy ngay bên cạnh vai cô. Khi Catherine nhìn Dodger, cô
nhìn thấy được tia yếu ớt từ đôi mắt sáng và nghe thấy tiếng ngáp từ chiếc miệng
nhỏ xíu trước khi nó nằm yên trở lại.

Tự nhắc nhở rằng cô chỉ đang mặc chiếc áo của Leo
trên người, cô càng thu mình dưới tấm chăn và thấp thoáng nhìn thấy vạt áo của
cô hầu phòng. Có khi nào họ đã nghi ngờ chuyện đã xảy ra giữa cô và Leo rồi
không ? Cô nhìn lại mình trong sự châm biếm hay tự buộc tội, có lẽ đó là một tiếng
cười rúc rích đầy khinh bỉ, nhưng có vẻ như một cô hầu phòng quá bận rộn để bận
tâm đến điều đó.

Một trong những cô gái đặt chiếc kiềng ba chân giữ
dưới thùng nước tắm.

Người hầu gái có thể đã rời khỏi phòng nếu Dodger bị
hấp dẫn bởi mùi thơm ngon của thức ăn, xuất hiện bên dưới tấm chăn. Nó đứng cao
lên trên giường và tiến đến gần khay đựng thức ăn trên chiếc bàn nhỏ, ria mép
giật giật. “Ôi, thật đúng lúc, ta đang đói này”, vẻ bên ngoài của nó dường như
nói vậy.

Hình như một trong các cô gái ấy nhìn thấy Dodger, mặt
cô ta chuyển sang kinh sợ. “Eeeek!” cô ta chỉ ngón tay run rẩy về phía con chồn
sương. “Nó là một con chuột…”

“Không, nó là chồn sương.” Leo giải thích, giọng anh
thuyết phục và đầy dỗ dành, “Một sinh vật không có hại và văn minh, một loại
thú nuôi ưa thích của giới quý tộc, thật vậy. Nữ hoàng Elizabeth có một con thú
cưng là chồn sương, và thực sự là không cần sử dụng đến bạo lực với chúng.”

Cô hầu phòng cầm lấy que cời lò sưởi và nâng nó cao
lên để đề phòng một sự tấn công.

“Dodger,” Catherine dịu dàng nói. “Đến đây.”

Dodger trườn về phía cô. Trước khi cô có thể đẩy nó
ra, cậu liếm lên má cô trong một cái hôn yêu thương của một chú chồn sương.

Một trong những cô hầu phòng nhìn như vừa thấy cảnh
tượng hãi hùng, trong khi những người còn lại trông như đang phát ốm.

Cố gắng để mặt mình bình tĩnh, Leo đưa cho họ một ít
tiền boa rồi cho phép họ ra khỏi phòng. Khi cánh cửa đã được đóng và khoá lại,
Catherine giữ chú chồn sương yêu quí trong ngực và quắc mắt nhìn nó. “Chú mày
là một sinh vật rắc rối nhất trên thế giới và chẳng có tí văn minh nào hết.”

“Đây nè, Dodger.” Leo đặt xuống một đĩa gồm thịt bò
và súp cải, chú chồn nhanh chóng chạy tới gần. Trong khi cậu nhóc bận rộn với bữa
ăn, Leo đến gần Catherine và giữ mặt cô trong đôi tay dịu dàng của anh. Anh hạ
thấp miệng mình đến gần cô trong một nụ hôn ngắn ấm áp. “Ăn tối hay tắm trước?”
Cô nghe thấy tiếng bụng mình kêu réo.

Leo cười toe toét. “ Có vẻ là em muốn ăn tối trước rồi”

Bữa ăn gồm có thịt bò khoanh và củ cải hầm và một
chai rượu vang đỏ loại mạnh. Catherine ăn ngấu nghiến, kể cả dĩa vỏ bánh mì.

Leo là một người vui tính, anh kể những câu chuyện
vui và đổ đầy ly rượu của cô. Trong ánh sáng của chiếc đèn cầy đặt trên bàn,
khuôn mặt anh thật đẹp, với đôi mắt xanh sôi nổi. Nó nhắc cô nhớ rằng đây là bữa
ăn cùng nhau đầu tiên của cô và anh… chỉ hai người.

Cô đã từng lo sợ về viễn cảnh này, biết rằng cô ở
bên người bảo vệ cô từng giây phút. Nhưng không có một chút xíu đối lập nào
trong cuộc nói chuyện này. Thật là khác thường làm sao. Cô gần như mong ước rằng
chị em nhà Hathaway ở đâu đó bên cạnh, để cô có thể chia sẻ điều bất thường
này. Anh trai các cô và tôi đã có một bữa tối cùng nhau mà không hề tranh cãi!

Trời đã bắt đầu mưa bên ngoài, trời tối sầm lại
nhanh chóng, mưa rơi lắc rắc, dần nặng hạt rồi chuyển sang mưa lớn át đi tiếng
người, ngựa và các hoạt động trên sân để hành lý. Khi đã mặc trên người chiếc
khăn choàng nặng mà Leo đã đưa cho cô, Catherine vẫn rùng mình và cảm thấy sởn
gai ốc.

“Đến lúc tắm rồi đấy,” Leo nói, đến để quay ghế cô lại.

Lo lắng dường như anh có ý định ở lại, Catherine
đánh bạo hỏi, “Có lẽ anh nên cho em một chút riêng tư.”

“Anh chẳng thể nghĩ về điều đó được,” anh nói. “Em
có thể cần đến sự trợ giúp đấy.”

“Em có thể tắm một mình. Và em cảm thấy tự nhiên hơn
khi không có ai đang nhìn cả.”

“Anh có sở thích về thẩm mỹ. Anh sẽ tưởng tượng em
như Hendrickje Bathina trong tranh Rembrandt vậy, đang mơ màng trong nước
trong, đầy mê hoặc.”

“Chắc chắn chứ?” Cô hỏi nghi ngờ.

“Oh, anh có một tâm hồn trong sáng. chỉ một phần
riêng tư khiến anh gặp rắc rối thôi.”

Catherine không thể cười được. “anh có thể ở lại
trong phòng, miễn là anh còn quay lưng lại.”

“Đồng ý.” Anh bước đến đứng bên cạnh của sổ.

Catherine liếc nhìn thùng nước tắm với niềm vui
thích. Cô không nghĩ rằng mình đã mong chờ được tắm đến thế. Sau khi bối tóc
lên đỉnh đầu, cô cởi tấm khăn choàng, chiếc áo sơ mi, và đôi kính, đặt nó trên
giường, và thận trọng nhìn xem Leo, người đang dường như vừa nhận ra sự yêu
thích đối với quang cảnh của sân đề hành lý. Anh đã mở rộng cửa một vài inch, để
không khí ẩm ướt bên ngoài tràn vào.

“Đừng nhìn,” cô nói một cách lo lắng.

“Anh không đâu. Mặc dù em thật sự đã cởi hết áo quần,”
anh nói. “Chúng có thể rất quyến rũ”

Cô chìm vào trong nước ấm của bồn tắm. “Em nên nói
là em đã phải chịu thua khá nhiều trong ngày hôm nay.” Cô thở dài thư thái như
nước ấm làm dịu đi những căng thẳng và nỗi đau đớn.

“Và anh thích thú với việc làm một người trợ giúp.”

“Anh không giúp em.” Cô nói, “Anh là một cám dỗ quá
ngọt ngào.” Cô nghe tiếng anh cười khúc khích. Leo giữ một khoảng cách từ chỗ
Catherine đang tắm, nhìn ra xa ngoài cơn mưa. Sau khi cô tắm và làm sạch người,
cô quá mệt, cô nghi ngờ rằng mình có thể ra khỏi phòng tắm. Nâng cẳng chân còn
ướt nước, cô lóng ngóng với lấy chiếc khăn tắm móc trên chiếc móc trên bồn.

Ngay khi Catherine bước ra khỏi bồn, Leo nhanh chóng
đến gần cô, giữ lấy chiếc khăn và phủ quanh người cô. Quấn khăn vào người cô,
anh ôm cô một lúc lâu. “để anh ngủ cùng em tối nay.” Anh nói gần với tóc cô,
thì thầm trong một câu hỏi.

Catherine nhìn anh mỉa mai. “Anh sẽ làm gì nếu em từ
chối? đặt thêm một phòng mới sao?”

Anh lắc đầu. “Anh lo lắng về sự an toàn của em nếu
anh ở trong một căn phòng khác. Anh sẽ ngủ trên nền nhà.”

“Không, chúng ta sẽ ngủ chung trên giường.” Cô ấn má
mình vào ngực anh, thư giãn hoàn toàn trong vòng tay anh.Thật là thoải mái biết
bao, cô nghĩ trong mơ màng. Những cảm xúc ấm áp và an toàn khi cô ở bên anh.
“Không phải đã nên như thế từ trước sao?” Cô hỏi trong phút bay bổng. “Nếu như
anh cứ như thế này, thì em chẳng cần phải tranh cãi với anh làm gì nữa.”

“Anh đã cố để cư xử tốt với em, một hay hai lần.
Nhưng dường như không tốt lắm nhỉ.”

“Thật không? Em không nhớ.” Làn da cô, đã trở nên hồng
hào sau khi tắm, chuyển qua màu tối hơn. “Em thật sự lo lắng. Và không tin tưởng
lắm. Và anh… là tất cả những điều mà em đã lo sợ.”

Vòng tay Leo chặt hơn. Anh nhìn xuống cô trong cái
nhìn trầm ngâm, như thể anh đang cố nhớ một điều gì đó, để nhận ra một điều gì
đó. Đôi mắt xanh trở nên ấm áp hơn nhiều cô đã thấy trước đó. “Hãy thoả thuận với
nhau nhé, Marks. Kể từ bây giờ, thay vì cứ nhắc đến những điều xấu của nhau,
chúng ta hãy cố nói về những điều tốt. Đồng ý chứ?”

Catherine gật đầu, sững sờ bỏi vì sự dịu dàng của
anh. Có vẻ như những câu nói đơn giản này đã tạo nên một sự thay đổi lớn lao giữa
họ hơn cả những điều đã trải qua trước đó. Leo cẩn thận buông cô ra. Cô đến bên
giường khi anh đang tắm rửa một cách vụng về trong bồn, cái không được tạo ra
cho một người đàn ông quá khổ như anh. Cô nằm xuống và lơ mơ nhìn anh, cơ thể ấm
áp của cô chiếm một phần của chiếc giường sạch và khô. Dù cho những rắc rối
đang chờ họ phía trước, cô rơi vào một giấc ngủ sâu.

Trong giấc mơ của cô, cô trở lại ngày mà cô vừa mới
mười lăm. Cô đã sống thiếu cha mẹ từ khi năm tuổi, sống cùng với bà và dì
Althea. Mẹ cô đã chết trong thời gian đó. Cô không biết chính xác lúc nào sự kiện
này diễn ra, chỉ biết rõ sau khi nó xảy đến. Cô đã hỏi Althea rằng cô có được đến
thăm người mẹ đau ốm của cô không và nhận được câu trả lời rằng mẹ cô đã chết.

Dù đã biết rằng mẹ cô không thể qua khỏi căn bệnh, rằng
không còn chút hi vọng nào nhưng thực sự tin này là một cú sốc với cô.
Catherine bắt đầu khóc thút thít, nhưng Althea không kiên nhẫn được thế và quát
lên, “Không cần phải khóc. Nó đã xảy ra từ rất lâu rồi và chị ấy đã ra đi kể từ
giữa mùa hè.” Nó đã đưa đến cho Catherine cảm giác hoang mang vì sự chậm trễ
này, như thời gian ngừng trôi, như một người đi xem kịch đã đến trễ giờ. Cô
không được đau buồn chỉ vì cô đã nhỡ mất cơ hội để được đau buồn. Họ sống trong
một căn nhà nhỏ ở Marylebone, một căn cũ kĩ nhưng khá sang trọng nằm giữa một
văn phòng nha sĩ với một bản sao của một miếng răng đặt trên bảng hiệu và một
thư viện quyên góp đuợc hỗ trợ bởi một quĩ tư nhân. Thư viện được sở hữu và điều
hành bởi bà cô, người đã đi vài ngày trước để làm việc.

Nó là một nơi trêu ngươi nhất trên thế giới, khu nhà
lớn thường được lui tới với những bộ sưu tập sách lớn và hiếm. Catherine đã
nhìn nó chằm chằm từ của sổ của cô, tưởng tượng cảm giác thích thú khi đứng giữa
những căn phòng với rất nhiều sách cũ. Không nghi ngờ rằng không khí trong đó sẽ
có mùi như mùi giấy da, mùi da thuộc và mùi bụi sách, một mùi hương văn chương
phủ đầy trong căn phòng yên tĩnh. Cô đã nói với Althea rằng cô muốn làm việc ở
đó một ngày nào đó, một lơì tuyên bố được đáp lại với một nụ cười của dì cô và
lời hứa hẹn một ngày không xa cô sẽ được như vậy.

Tuy nhiên, mặc dù có dấu hiệu đã để lộ ra mục đích của
thư viện là được sử dụng cho những người đàn ông khác biệt, nhưng Catherine
cũng đã dần dần nhận ra có điều gì đó khác thường về nơi này. Không ai rời khỏi
đó với bất kì quyển sách nào.

Bất cứ khi nào Catherine chú ý đến điều khác lạ này,
Althea và bà cô lại bỏ qua không nói, một hành động giống nhau mà họ cùng thể
hiện khi cô hỏi bao giờ thì cha cô quay lại với cô. Vào ngày sinh nhật mười lăm
tuổi của Catherine cô được tặng hai chiếc áo đầm mới. Một cái màu trắng và một
màu xanh, với váy dài lả lướt trên nền nhà và eo sít chặt, khác hẳn với kiểu
con nít thường ngày. Kể từ lúc đó, dì Althea nói với cô, cô nên bối tóc lên và
cư xử như một quý cô. Cô đã không còn là một đứa trẻ nữa rồi.

Catherine tiếp nhận nó với niềm kiêu hãnh và lòng ước
ao, tự hỏi cái gì đang chờ cô ở phía trước khi mà cô đã trở thành một người phụ
nữ.

Althea đã giải thích trước, khuôn mặt dài và ốm của
cô trông khó coi hơn bình thường, ánh nhìn của cô luôn tránh né Catherine. Khu
nhà bên cạnh, đúng như nghi ngờ, không phải là một thư viện để mượn sách. Đó là
nhà chứa, nơi mà cô ấy đã làm việc từ khi chỉ mới mười hai. Đó là một công việc
vừa phải, cô đảm bảo với Catherine… để người đàn ông làm việc đó đến khi cảm thấy
hài lòng, để tâm trí cô đi nơi khác và lấy lấy tiền của hắn ta. Không vấn đề gì
nếu hắn cảm thấy ngưỡng mộ hay hắn đã sử dụng cơ thể cô như thế nào, nó có thể
có chút khó chịu chừng nào cô còn không phản kháng.

“Cháu không muốn làm như thế.” Catherine nói, mặt
tái nhợt khi cô nhận ra tại sao những lời khuyên như thế này được đưa ra.

Althea nhướng đôi mày cong của mình lên. “Cháu nghĩ
cháu sẽ phù hợp với công việc nào khác?”

“Điều gì cũng được trừ nó.”

“Cô gái ngốc nghếch à, cháu có biết chúng ta đã tốn
bao nhiêu tiền của để nuôi dưỡng cháu không? Vậy cháu có ý tưởng nào cho một việc
hoàn trả lại không? Tất nhiên là không- cháu nghĩ rằng cháu chỉ mang ơn thôi
sao. Nhưng đây là thời điểm để trả ơn đấy. Cháu không bị ép buộc làm điều gì mà
ta không làm. Cháu có nghĩ rằng cháu giỏi hơn ta không?”

“Không,” Catherine nói, nước mắt tủi hổ chảy dài.
“Nhưng cháu không phải là gái bán hoa”.

“Bất kì ai trong chúng ta đều được sinh ra với một mục
đích, cháu thân yêu à.” Giọng Althea điềm tĩnh, có cả ân cần.

“Một vài người được sinh ra đã được đặc ân, một vài
người được ban cho trở thành một nghệ sĩ tài năng hay thông minh bẩm sinh.
Cháu, không may mắn, trung bình trên mọi phương diện, thông minh và hóm hỉnh
bình thường và không có tài năng nào đặc biệt cả. Cháu được thừa hưởng một vẻ đẹp,
tuy nhiên, và từ một cô gái bán hoa. Vì vậy, chúng ta đã biết cháu được sinh ra
với mục đích gì rồi phải không?

Catherine do dự. Cô cố để nói điều gì đó, những giọng
cô ngập ngừng.

“Trung bình về mọi phương diện, không có nghĩa cháu
được tạo ra để làm điều đó.”

“Cháu đang tự lừa dối bản thân mình, cháu yêu à.
Cháu là sản phẩm của hai gia đình những người phụ nữ không trung thực. Mẹ cháu
đã bất lực trong việc gắn bó với bất cứ ai. Đàn ông không thể chống cự lại mẹ
cháu, và mẹ cháu cũng không thể cưỡng lại ham muốn. Và về phía chúng ta, bà cố
của cháu là một bà trùm, và bà dạy con gái mình làm nghề này. Sau đó được truyền
lại cho ta, và giờ là cháu. Tất cả những cô gái làm việc cho chúng ta, cháu là
người may mắn nhất. Cháu không bị đặt vào tay những người đàn ông dừng lại trên
đường. Cháu sẽ là điểm sáng sự nghiệp của chúng ta. Một người đàn ông một thời
điểm, trong một cuộc thương lượng. Cháu sẽ sáng mãi theo cách đó.

Báo cáo nội dung xấu