Married by morning - Chương 26

Leo đứng ở cửa ra vào và hờ hững giật mạnh găng tay
của mình ra như thể anh đang có tất cả thời gian trên thế giới này. Catherine
khô miệng nhìn anh. Cô cần anh. Cô cần được anh ôm trong vòng tay và an ủi cô,
và anh biết điều đó. Nếu cô cho phép anh vào phòng mình, sẽ không khó để tưởng
tượng những điều sắp xảy ra.

Cô giật mình bởi những âm thanh đến từ cuối hành
lang. Vươn tay ra một cách vội vã, cô nắm lấy vạt áo khoác của Leo, kéo anh qua
ngưỡng cửa, và đóng lại. Khi cả hai đã an toàn trong phòng. ” Suỵt,” cô thì thầm.

Leo vòng tay qua hông cô, ép cô dựa vào cửa “ Em biết
làm thế nào để khiến anh im lặng mà.”

m thanh to hơn khi những bước chân đến càng gần.

Mỉm cười nhìn khuôn mặt căng thẳng của cô, Leo nói
trong một giai điệu hoàn hảo, “Marks, anh tự hỏi-”

Cô hít một hơi bực tức và quyết định ngăn anh lại bằng
chính miệng mình, cô vươn người lên và hôn anh. Leo lập tức rơi vào trạng thái
biết ơn sâu sắc, anh hôn cô với niềm vui thích và sự đam mê đậm sâu. Ngay cả dưới
lớp quần áo thanh lịch , cô vẫn có thể cảm nhận được sức nóng và sự cương cứng
nơi anh. Tuyệt vọng ,cô lóng ngóng dò dẫm quần áo của anh, cô luồn tay mình vào
dưới áo khoác của anh, nơi nhiệt độ cơ thể của anh đã tăng lên.

Những âm thanh rên rỉ bật ra giữa đôi môi họ. Lưỡi của
anh đã tiến sâu quấn lấy lưỡi cô, và cô cảm nhận được niềm vui nhẹ nhàng lan tỏa.
Đôi chân của cô như bị đi mất sức mạnh , cô không còn giữ được sự thăng bằng nữa.
Kính đeo mắt của cô bị lệch đi và bị kẹt giữa khuôn mặt của hai người. Leo vươn
tay để gỡ chúng ra một cách cẩn thận. Anh để nó vào túi. Với sự chậm chạp cố ý,
anh đút chìa và khóa cửa lại. Catherine sững người, thân thể cô đang bị giằng
xé giữa mong muốn và sự tự quở trách.

Trong bóng tối yên lặng, Leo đã tiến đến và thắp
đèn. Một tiếng kêu kèn kẹt và diêm đã được đánh… một sự ấm nóng nhen nhóm.
Catherine chớp mắt khi có một bóng hình nghiêm nghị lướt qua, anh đang ở trước
mặt cô. Cô cảm thấy đau nhức vì anh, nó khiến cô không kiềm chế được và siết chặt
cơ thể mình vào anh. Một thoáng run rẩy đi qua khi cô nghĩ về cách anh lấp đầy
mình, cảm giác ngọt ngào khi anh ở trong cô.

Một cách mù quáng, cô đã quay người lại, để anh có
thể cởi hàng cúc gắn chặt ở mặt sau áo. Các thớ vải thắt chặt trên khuôn ngực đầy
đặn khi anh siết chặt đằng sau áo. Với một loạt chuyển động khéo léo, cuối cùng
quần áo được nới lỏng và trượt xuống thấp.

 

Cô cảm nhận được một đôi môi mềm mại lướt trên gáy
cô, một sự ấm áp thú vị thoảng qua. Anh đẩy chiếc váy trượt trên eo cô. Cô di
chuyển để giúp anh và thoát khỏi đống áo váy màu hồng lụa. Xoay cô lại một lần
nữa, Leo lần lượt hôn lên từng bờ vai cô

“Thả tóc em xuống.” Hơi thở của anh phả trên làn da
khiến cô không khỏi rùng mình.

Catherine vâng lời kéo những chiếc khuy gài từ mái
tóc của mình, cất chúng trong một gói nhỏ. Sau khi đặt chúng trên bàn trang điểm,
cô đã đi đến giường và leo lên nệm, chờ đợi một cách căng thẳng khi anh cởi bỏ
quần áo. Cô cảm nhận được sự bức thiết của việc tiếp tục được đeo kính khi cô
nhìn chằm chằm vào thân hình mờ ảo hấp dẫn của anh, những vùng sáng và tối đối
lập trên làn da anh.

“Đừng nheo mắt như vậy, em yêu. Em sẽ khiến cho mắt
mình đau nhức đấy. “

“Em không thể nhìn thấy anh.”

Anh đến gần bên cô, mỗi đường nét trên cơ thể anh đều
toát ra vẻ nam tính khó cưỡng. “ Thế này em đã nhìn rõ chưa?”

Cô nhìn chăm chăm vào người anh. “Chỉ một số bộ phận
thôi.”

Leo cười khàn khàn, anh bò lên giường, bao phủ cơ thể
cô và dồn trọng lượng cơ thể lên cánh tay của mình.. Bụng của hai người ép chặt
vào nhau, hạ thể đang cương lên của anh tìm đến với thân thể sẵn sàng đáp trả
anh của cô.

“Thế bây giờ thì sao?” Leo thì thầm. “Anh đã đủ gần
chưa?”

“Hầu như,” cô cố gắng nói, nhìn chằm chằm vào mặt
anh. Cô nói giữa hơi thở không đều. “Nhưng không hoàn toàn …”

Leo cúi xuống hôn đôi môi cô, anh khóa chặt miệng cô
trong một ngọn lửa tình rực cháy. Cô đánh mất chính mình trong đó nụ hôn đó, một
nụ hôn yêu cầu và đòi hỏi. Anh nhẹ nhàng tìm kiếm và đáp ứng sự tiến bộ nhút
nhát của cô. Lần đầu tiên cô chủ động trêu ghẹo anh ,và cảm nhận được sự ngạc
nhiên đến choáng váng trong phản ứng của anh.

Với một âm thanh rời rạc, Leo với lấy gấu áo của cô.
Kéo áo lên, anh giúp Catherine cởi nó qua khỏi đầu. Anh cởi dây áo cô trong sự
tra tấn chậm chạp, anh lướt nhẹ tay mình dọc cơ thể cô, nới lỏng lớp vải muslin
mỏng manh xuống hông cô. Găng tay và vớ cũng từ từ được cởi ra khiến Catherine
trở nên trần chuồng trước mắt anh.

Thì thầm gọi tên anh, Catherine vòng tay quanh cổ
anh và cố gắng để kéo anh xuống với cô một lần nữa.

Anh ấn miệng mình vào tai cô, môi anh nhấp nháp,
chơi đùa với thùy tai mềm mại trước khi anh thì thầm, “Cat..Anh sẽ hôn dọc cơ
thể em, trượt xuống rồi lại ngược trở lại. Anh muốn em nằm im để anh mặc anh
làm những gì anh muốn. Em có làm được không?”

“Không,” cô nói thiết tha, “Em thật sự không nghĩ vậy.”

Leo quay mặt đi trong giây lát. Khi anh nhìn lại cô,
đôi mắt anh lấp lánh với niềm vui thích. “Đó thực sự chỉ là một câu hỏi tu từ
thôi.” ( Noly: Trùi ui, anh thật trơ tráo^^)

“Một câu hỏi tu từ có câu trả lời rõ ràng”, cô cho rằng,
“và những gì anh đang yêu cầu là không-”

Cô nghẹn giọng, cô không thể nói cũng chẳng có thể
nghĩ gì khi cảm nhận đựoc anh đang hôn lên cổ cô. miệng anh ấm nóng và thật dịu
dàng, chiếc lưỡi thì mềm như nhung. Anh tiếp tục tuỳ ý hôn dọc cánh tay của cô
và dừng ở hõm cổ tay, vuốt ve mạch đập rộn ràng dưới làn da mỏng manh. Mỗi inch
trên cơ thể cô căng tràn với cảm nhận anh đang rất gần cô cùng những gì anh
đang làm.

Miệng anh không dừng lại ở đó mà tiếp tục chạy dọc
cánh tay để tiến tới đôi gò bồng đảo đang phập phồng của cô, những dấu hôn để lại
cho làn da cô những vết ửng đỏ và ẩm ướt. Anh hôn xung quanh đỉnh hồng mềm mại
mà không chạm vào chúng, cho đến khi cô cảm thấy một tiếng rên lên trong cổ họng
mình. “Đức ngài của em, làm ơn,” cô thở hổn hển, tay cô luồn vào mái tóc của
anh, cố gắng để hướng dẫn anh.

Anh phản đối, nắm cổ tay cô và kéo chúng trở lại bên
cô. ” Em không nên di chuyển”, anh nhẹ nhàng nhắc nhở cô ”Hay là em muốn anh
làm lại từ đầu?”

Cô nhắm mắt lại và nằm đó với vẻ im lặng buồn phiền,
ngực cô thở phập phồng. Leo cười nhẹ nhàng, miệng anh trở về an ủi ngực cô. Cô
khóc nức nở khi cảm nhận đựợc đôi môi anh đang lướt nhẹ trên đỉnh hồng e ấp
kia. Từ từ miệng anh mở ra và ngậm lấy chúng, và anh bắt đầu mút. Sức nóng lan
toả bụng cô,không biết từ lúc nào cô đã nâng hông lên cao khỏi tấm nệm . Bàn
tay anh xoa nhẹ bụng cô và khẽ vẽ một vòng tròn êm dịu lên đó nhưng cũng rất
nhanh ép cô xuống.

Cô không thể nằm bất động khi mà Leo cứ không thôi
dày vò cô, anh thật khéo léo kích động cô nhưng rồi chỉ để lại cho cô sự nhức
nhối. Bản thân cô không thể chịu đựng được nhưng anh cũng không cho cô đường
lui. Anh lại hôn dọc bụng cô, nhưng lần này anh liếm rồi thổi nhẹ vào rốn cô.
Cô trở nên yếu ớt, nguời đổ đầy mồ hôi khiến tóc cô trở nên ướt át, cơ thể cô bị
anh tra tấn với niềm khoái cảm căng tràn nhưng cũng là nỗi đau đớn trong tuyệt
vọng.

Miệng anh nhẹ nhàng lướt dọc vùng da thịt mềm mại và
yếu ớt giữa hai đùi cô, luỡi anh thật dịu dàng chơi đùa ở mọi nơi trừ nụ hoa uớt
át đang tràn ngập rung động.

“ Leo, cô thở hổn hển. “ Anh thật…không…tốt.”

“ Anh biết,” anh nói. “ Mở rộng chân em ra nào.”

Cô rùng mình nhưng vẫn vâng lời anh và để anh huớng
dẫn cô mở rộng bản thân trong tư thế không thể mờ ám hơn đựơc nữa. Anh dùng miệng
mình theo cái cách khuấy động nhất và làm cô tức điên lên…anh “nhấm nháp” dọc cặp
đùi thon thả của cô, anh dừng lại và thám hiểm hõm sau chân cô, không kiềm chế
được anh hôn tới tấp xung quanh mắt cá chân cô, rồi lại lười nhác mút từng ngón
chân cô. Cô cố nuốt xuống từng tiếng rên rỉ van xin cùng sự nôn nóng đến tột
cùng.

Sau một lúc, Leo cuối cùng cũng trở lại cổ cô.
Catherine khẽ mở rộng chân mình, cô khao khát được có anh ở trong mình, nhưng
thay vào đó anh lại cuốn lấy bụng cô. Cô thút thít trong cơn tuyệt vọng.

“ Thật là một cô gái thiếu kiên nhẫn.Tay anh nhẹ
nhàng xoa dịu hạ thể của cô, đồng thời trượt vào vùng lãnh địa lần nữa.

“ Ở đây, bây giờ em có thấy dễ chịu không?”

Cô cảm nhận được anh đang tách vùng da thịt căng phồng
của mình. Cơ thể cô cứng lại trong niềm hạnh phúc khi những ngón tay anh tiến
vào trong cô, truợt vào nơi ẩm ướt ấy. Những ngón tay ấy ở thật sâu, thật sâu
và đôi lúc lại cong lên trêu ghẹo cô, cùng lúc ấy anh cũng hôn dọc xương sống
cô. Cô thấy bản thân bấu chặt lấy tay anh và thở hổn hển trong cơn khoái cảm. Gần
hơn…gần hơn nữa…nhưng dường như cực khoái vẫn lung linh, mờ ảo ngoài tầm với.

Cuối cùng Leo cũng quay lưng cô lại, thân thể anh trở
nên cuơng cứng và đổ đầy mô hôi, và cũng nhờ đó mà cô nhận ra rằng anh cũng phải
trải qua cơn tra tấn đến cực hạn như cô. Anh đặt tay cô cố định trên đầu và
căng chân cô ra. Trong khoảnh khắc cô cảm nhận đựơc cơn hoảng loạn thắp sáng
trong nỗi niềm tuyệt vọng khi chứng kiến sức mạnh nam tính nơi anh. Nhưng ngay
sau đó khi mà anh bắt đầu xâm nhập cơ thể cô trong một cú đâm sâu mạnh mẽ nhưng
cũng rất khéo léo và trơn tru thì nỗi sợ hãi nhanh chóng biến mất trong cơn thoả
mãn dồi dào. Anh truợt tay quanh cổ cô. Mắt cô nhắm chặt, và đầu cô trở nên trống
rỗng khi anh hôn lên nơi nhạy cảm ấy.

Cô nằm đó và cảm nhận sức nóng lan toả thành từng đợt
sóng căng tràn khi anh ra vào cơ thể cô trong những chuyển động nhẹ nhàng và
khêu gợi. Anh lắc hông mình trong những bước tiến về phía trứơc, cứ thế lặp đi
lặp lại cho tới khi cô trở nên đỏ bừng và rên rỉ khi anh chạy nước rút. Anh vẫn
ở đó với cô và chịu cơn co thắt kéo dài giày vò cho tới khi cô trở nên mềm oặt
và im lặng.

Thì thầm bên tai cô, anh vuốt ve vỗ về cô quấn chân
quanh eo anh, và anh nâng chân còn lại của cô cho tới khi nó đựơc đặt cố định
trên vai anh. Tư thế này khiến cô mở rộng thân mình trước anh hơn bao giờ hết,
nó thay đổi góc độ giữa hai nguời họ, để mà khi anh đâm vào cơ thể cô một lần nữa
thì nó sẽ mơn trớn một nơi hoàn toàn mới lạ trong cơ thể cô.

Một cơn khoái cảm dồn dập lại bắt đầu, nó đến quá
nhanh và quá mạnh mẽ khiến cô duờng như quên cả thở. Cô vẫn nằm dưới thân anh,
chân cô run rấy khi cô kéo anh lại gần bản thân hơn những gì cô nghĩ là mình có
thể. Cô tiếp tục lên đỉnh khoái lạc, thật mạnh mẽ và mê mẩn, nhưng trứơc khi sự
chấn động qua đi, anh đã bất ngở rút khỏi cơ thể cô để giải thoát dục vọng của
bản thân.

“ Ôi, Cat,” anh nói và vẫn ở trên cô. Cô quay mặt để
hôn lên vành tai anh. Sự hấp dẫn của mùi nuớc hoa gợi tình cùng làn da ẩm ướt
phả vào mũi cô khiến cô mê mẩn. Lòng bàn tay cô đi đến tấm lưng rộng của anh,
nhẹ nhàng xoa dịu trên bề mặt trơn bóng ấy, và cô cảm nhận đựơc anh run lên đầy
kích thích trước những ngón tay mải mê tìm kiếm của cô. Thật là một cảm giác
khác thường khi nằm cùng một người đàn ông và cảm nhận được anh ấy dịu dàng ở
bên trong cơ thể cô khi mà nhịp đập con tim của cả hai người đều chậm lại. Một
sự hoà quyện đầy ngạc nhiên của cảm giác xác thịt, của hơi ẩm uớt và của những
xúc động mạnh.

Leo ngẩng đầu và nhìn cô. “ Marks,” anh nói với giọng
không đều. “ Em thật không phải là một phụ nữ tốt.”

“ Em biết,” cô nói

“ Em là người có nhiều tính xấu, em mù tịt, em là một
nhà thơ kém cỏi, và thành thật mà nói thì, giọng điệu tiếng Pháp của em cũng có
thể dùng trong một số việc.” Chống khuỷu tay xuống nệm, anh ôm lấy mặt cô. “
Nhưng khi anh kết hợp những điều này cũng những phần còn lại trong em, nó khiến
em trở thành người phụ nữ không hoàn hảo một cách hoàn hảo nhất ( Noly: Chỗ này
ta cố tình để thế này, chứ nếu dịch cho xuôi thì chỉ là “ không hoàn hảo nhất”)
mà anh từng biết.”

Cô nhìn anh cười, một cảm giác hài lòng đến vô lí hiện
hữu.

“ Không ngòi bút nào có thể lột tả hết đựơc nét đẹp
con người em,” Leo tiếp tục. “ Em luôn tốt bụng, vui vẻ và tràn ngập đam mê. Em
thông minh, nhưng anh sẵn lòng bỏ qua điều đó.”

Nụ cười trên môi cô nhạt dần. “ Anh đang chuẩn bị cầu
hôn em phải không?”

Ánh mắt anh trở nên chăm chú. “ Anh có một giấy phép
đặc biệt của tòa nhà của vị tổng giám mục. Chúng ta có thể tổ chức hôn lễ ở bất
kì nhà thờ nào, bất cứ nơi nào mà chúng ta muốn. Chúng ta có thể kết hôn ngay
sáng mai nếu em đồng ý.”

Catherine quay vẻ mặt lo lắng khỏi ánh mắt anh. Cô nợ
anh một câu trả lời, cô nợ anh sự chân thành. “ Em không chắc mình có thể đồng
ý hay không nữa.”

Leo vẫn rất kiên định. “ Ý em là chỉ khi anh cầu hôn
em, hay bất kì người đàn ông nào khác?”

“ Bất kì ai,” cô thừa nhận. “ Chỉ là trước anh, em
không thể ép bản thân nói lời từ chối được.”

“ Tốt rồi, điều này thật đáng khích lệ,” anh nói,
tuy nhiên trong giọng nói của anh có cái gì đó thật ảm đạm

Leo dời giường và đem lại một chiếc khăn ướt cho cô.
Anh đứng bên cạnh giường và nhìn cô. “ Em hãy nghĩ như này nhé,” anh nói. “ Hôn
nhân sẽ khó có thể thay đổi bất kì điều gì giữa chúng ta, chỉ trừ một việc đó
là chúng ta sẽ kết thúc những tranh luận theo cái cách ổn thỏa hơn rất nhiều.
Và tất nhiên anh sẽ có quyền lợi hợp pháp bao quát toàn bộ cơ thể em, tài sản của
em, và tất cả quyền tự do của em, nhưng anh không hề thấy điểm gì đáng báo động
cả.”

Sự bướng bỉnh của anh khiến cô không thể không cười,
cho dù nỗi niềm tuyệt vọng vẫn đang xâm chiếm cơ thể cô. Lau người xong, cô đặt
chiếc khăn lên bàn bên cạnh giường và kéo chăn ngang ngực. “ Giá như con người
ta giống như những chiếc đồng hồ và máy móc. Để mà em có thể dễ dàng sửa chữa mỗi
khi mắc sai lầm.”

Leo ngồi bên cạnh giường và anh mắt anh ghim chặt lấy
ánh mắt cô. Anh vươn rộng cánh tay để ôm lấy cổ cô, giữ cô thật chặt bên mình.
Miệng anh mạnh mẽ chiếm lấy miệng cô cho tới khi đầu cô trở nên choáng váng
cùng nhịp tim đập thình thịch. Anh ngẩng đầu lên và nói, “ Anh yêu từng ngóc
ngách trên cơ thể này của em.” Anh chạm nhẹ vào cằm cô, những ngón tay anh cứ
thế mà nhẹ nhàng vuốt ve. “ Em có thể ít nhất thừa nhận rằng mình cũng say mê
anh không?”

Catherine cố gắng chống lại những vuốt ve mềm mại của
anh. “ Em…rõ ràng là em có.”

“ Vậy thì em nói đi,” anh thúc giục cô và tiện tay
vuốt dọc cổ họng cô.

“ Tại sao em phải nói khi mà việc đó là quá rõ ràng
rồi?”

Nhưng anh vẫn phản đối.

Chết tiệt anh đi khi anh dường như có thể hiểu được
cô cảm thấy khó khăn như thế nào. “ Chỉ có vài từ thôi mà em.” Ngón tay anh khẽ
chạm lên mạch đập rộn ràng trên cổ cô. “ Đừng sợ.”

“ Làm ơn đi, em không thể…”

“ Nói đi em.”

Catherine dường như không thể nhìn thấy anh được nữa.
Cùng một lúc cô có thể cảm nhận được cả hơi nóng lan tỏa cùng cái lạnh thấu
xương đang ngự trị trong cơ thể mình, cô cố gắng thì thào. “ Em…em say mê anh.”

“ Đấy,” Leo nói và kéo cô lại gần anh hơn nữa. “ Nó
có khó khăn chút nào đâu!”

Cơ thể cô giật mạnh với khát khao được nép mình vào
ngực anh , nhưng thay vào đó cô lại chỉ đặt tay mình lên đó, duy trì một khoảng
cách an toàn. “ Nó không có gì khác biệt cả,” cô ép bản thân mình lên tiếng. “
Sự thật thì nó còn tồi tệ hơn.”

Vòng tay anh khẽ nới lỏng. Anh gửi cho cô cái nhìn
dò hỏi. “ Tồi tệ hơn ư?”

“ Vâng, bởi vì em không bao giờ có thể cho anh bất
kì điều gì hơn thế này. Và ngược lại, bất chấp những gì anh đã khẳng định, anh
sẽ mong muốn một hôn nhân giống như em gái anh có. Cái cách Amelia ở bên Cam, sự
tận tâm cùng những cử chỉ thân mật…anh cũng sẽ muốn điều đó.”

“ Anh không muốn thân mật với Cam.”

“ Anh đừng đùa nữa,” cô nói với vẻ thống khổ. “ Em
đang nói nghiêm túc đấy.”

“ Anh xin lỗi,” anh nói trong lặng im. “ Đôi khi những
cuộc trò chuyện nghiêm túc khiến anh cảm thấy không thoải mái, và anh đành phải
pha trò thôi.” Anh ngừng lại. “ Anh hiểu những điều em muốn nói với anh. Nhưng
sẽ thế nào nếu anh nói rằng chỉ cần sự thu hút và niềm say mê thôi cũng là đủ lắm
rồi?”

“ Em sẽ không tin anh đâu. Bởi vì em biết anh sẽ
không hạnh phúc khi chứng kiến hôn nhân của các em gái anh và nhớ lại những cử
chỉ ân cần và quan tâm mà cha mẹ anh dành cho nhau để rồi cuối cùng nhận ra rằng
hôn nhân của chúng ta thật sự là một sự giả tạo.

“ Điều gì có thể khiến em chắc chắn rằng chúng mình
sẽ không quan tâm, chăm sóc lẫn nhau?”

“Anh đã nhìn sâu vào trái tim mình, và không thấy được
điều đó. Nhưng đó là trước đây. Anh đã không nghĩ rằng bản thân có đủ can đảm để
tin tưởng và yêu ai đó nữa. Thậm chí nếu người đó là em.” Gương mặt Leo không
cho ra biểu hiện gì, nhưng cô cảm nhận được vẻ tối tâm che giấu dưới vẻ ngoài
kiểm soát của anh, có cái gì đó như là giận dữ, như là bực tức. “ Nhưng điều đó
không có nghĩa là em không thể,” anh nói. “ Chỉ là vì em không muốn.” Anh cẩn
thận buông cô ra và đi đến lấy quần áo của mình.

Khi anh mặc quần áo, giọng nói anh làm cô cảm thấy ớn
lạnh khi mà cô cảm giác những từ ngữ ấy dịu dàng thật đấy nhưng cũng rất nhạt
nhẽo. “ Giờ anh phải đi.”

“ Anh đang giận em ư?”

“ Không. Nhưng nếu anh ở lại, anh sợ rằng mình sẽ muốn
em lần nữa và không thôi cầu hôn em cho tới tận trời sáng. Và sự chịu đựng bị từ
chối của anh cũng có giới hạn của nó.”

Nhưng lời nói nuối tiếc và sự tự trách bản thân đang
ngự trị trên bờ môi cô. Nhưng cô ép mình phải nuốt ngược trở lại khi cô biết rằng
điều đó sẽ chỉ làm anh tức điên lên mà thôi.

Leo không phải là người ngại thử thách, nhưng anh đã
bắt đầu hiểu ra rằng anh không thể làm được gì trước những thử thách cô đưa ra
cho anh.

Sau khi mặc xong quần áo, Leo quay trở lại bên giường.
“ Đừng cố gắng dự đoán những gì mình có thể làm được,” anh thì thầm và trượt những
ngón tay dưới cằm cô. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô và tiếp tục nói, “ em có thể
sẽ ngạc nhiên với chính bản thân mình đấy.” Anh tiến về phía cửa, nhìn quanh
hành lang một lát rồi quay lại nhìn cô lần cuối.

“ Nhớ khóa cửa lại sau khi anh đi đấy.”

“ Chúc anh ngủ ngon,” cô nói với sự khó khăn. “
Và…em xin lỗi, đức ngài của em. Em ước gì mình không thế này. Em mong mình có
thể…” cô dừng lại và khốn khổ lắc đầu.

Một khoảng lặng trôi qua, Leo cuối cùng cũng lên tiếng.
“ Em đang chuẩn bị thua trong trận chiến này đấy Cat ạ. Và có vẻ như bất chấp bản
thân mình, có vẻ như em sẽ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc trong thất bại ấy chứ.”

Báo cáo nội dung xấu