Ai Hiểu Được Lòng Em - chương 61 - 62
Chương 61: Cảm giác phiền toái (P1)
Edit: Sahara
Cố Diễn Trạch và Mạc Tu Lăng dường như trò chuyện với
nhau rất vui vẻ. Có điều ai cũng biết người Trung Quốc đều giỏi ngụy
trang, sẽ hết sức cố gắng mà đem tầng tầng lớp lớp tiếng Trung ra
để phát huy.
Hơn nữa, sau khi nói chuyện xong, chuyện đầu
tiên Cố Diễn Trạch làm không phải là đi xem vợ mình. Giang Nhân Ly nhìn
Bùi Sơ Ảnh đứng một bên. Người ta nói nhìn người đã có thể nhìn ra
tính cách, Bùi Sơ Ảnh này lúc đầu chính là dịu dàng nhu nhược, không
tranh không đoạt, nhưng dường như lại khiến người ta buông không được.
Người như thế chỉ còn chờ thời cơ tốt là sẽ tìm được một người đàn ông
sẵn sàng yêu thương cô ta. Cô lại nhìn Cố Diễn Trạch, anh ta đang một mình đi ra ban công.
Ban công ở đây rất ít, hơn nữa phong cảnh trên
mỗi ban công lại không giống nhau. Những chỗ này đều được chuyên gia
thiết kế, tuy rằng có chút không được tự nhiên.
Giang Nhân Ly đi ra phía trước: “Cố tổng sao lại ở
đây một mình ngắm cảnh, lẽ nào ở ngoài này ngắm cảnh tốt hơn rượu
ngon món ngon trong kia?”
Cố Diễn Trạch cười. Anh biết nếu như trả lời
là đúng vậy thì chắc chắn người phụ nữ này sẽ nói là do Mạc Tu
Lăng săp xếp không tốt khiến anh cảm thấy không thoải mái, nếu anh nói
không phải thì cô sẽ lại hỏi vì sao anh còn đứng đây. Tốt nhất là
nên im lặng. (ẹc, hại não quá, ở đâu ra mà toàn siêu nhân thế này hả
trời????)
“Vậy
Mạc phu nhân sao lại ra đây?”
“Cố
tổng là khách quý của chúng tôi, tôi đương nhiên không thể để Cố tổng
đơn độc ở đây rồi.”
Cố Diễn Trạch trong mắt xẹt qua một ý cười: “Vậy
cô không sợ Mạc tổng một mình ở trong kia cũng đơn độc sao?”
“Khách
lớn hơn chủ.”
Bốn chữ đã nói lên thân phận của bọn họ. Cố
Diễn Trạch chính là khách quý của bọn họ, cho nên cô có nghĩa vụ phải
quan tâm đến anh ta, còn Mạc Tu Lăng, ạnh chính là chủ nhân nơi này.
Cố Diễn Trạch lắc đầu. Người với người sao lại
khác nhau đến vậy? Có điều anh sẽ không mong muốn người phụ nữ của
mình xuất đầu lộ diện, giữ ở nhà thật tốt.
“Tôi
hẳn nên cảm thấy vinh hạnh?” Hắn nhíu mắt.
“Tất
nhiên.”
Thật là có người như vậy, Cố Diễn Trạch cười.
Giang Nhân Ly cố ý nhìn thoáng qua Bùi Sơ Ảnh đứng
phía xa: “Hai người thật không giống vợ chồng mới cưới. Một chút
cũng không giống.”
“Vậy
như thế nào mới đúng?” Cố Diễn Trạch chăm chú lắng nghe.
“Chính
là cho dù nội tình có thế nào thì bên ngoài vẫn biểu hiện tương
kính như tân. Có điều cả hai loại này, một loại là vốn dĩ không có
cảm tình, chỉ biểu diễn trước mặt người ngoài mà thôi. Loại còn
lại chính là thực
sự yêu. Đơn giản là như vậy.”
“Vậy
cô nghĩ tôi thuộc loại nào?”
“Anh
không thuộc loại nào hết.” Giang Nhân Ly khẳng định, lúc này cô cố ý đến
gần Cố Diễn Trạch, giơ tay lên hướng về mặt anh ta. Cố Diễn Trạch cấp tốc
né tránh, trên mặt còn có phần buồn bực. Giang Nhân Ly cười, vì vừa rồi
Bùi Sơ Ảnh vừa quay lại nhìn bọn họ. Người đàn ông này thật đúng là…
Cố Diễn Trạch vốn định cho cô biết mùi vị nhưng
cuối cùng vẫn bỏ qua.
Mạc Tu Lăng nghiêm nghị đi đến.
Cố Diễn Trạch lại hàn huyên với Mạc Tu Lăng một
lúc sau đó Mạc Tu Lăng mới đưa cô đi.
Cố Diễn Trạch lắc đầu, xem ra hai người đó thuộc
loại thứ hai. Anh lại nhìn Bùi Sơ Ảnh, vậy anh và cô bao giờ mới có
thể tốt đẹp như trước?
Diệp Tư Đình và Chương Tâm Dật cũng bận rộn ở
đây, Giang Nhân Ly có chút không đành, hai người bọn họ đúng là nhân
viên tốt của Bắc Lâm!
Mạc Tu Lăng căn bản là không để ý tới cô, cô cũng
không thú.
Diệp Tư Đình đi theo Mạc Tu Lăng, giúp anh uống
khá nhiều rượu.
Giang Nhân Ly nhìn bọn họ, cảm giác có chút khó
chịu. Cô cầm lấy một ly rượu, rồi lại nhìn Giang Nhân Đình. Cô rốt cục
hiểu vì sao mình Giang Nhân Đình. Dù la cô ta không làm bất cứ chuyện
gì, dù Mạc Tu Lăng cũng không dây dưa gì với cô ta, nhưng chính là
thái độ của cô ta, cô ta hình như vĩnh viễn xuất hiện trong thế giới
của cô, giống như một cái rễ cây ăn sâu. Dù chẳng nguy hại gì, nhưng
lai rất chướng mắt.
Diệp Tư Đình uống rất nhiều khiến cho Mạc Tu Lăng
cũng có chút áy náy. Mặc dù chính anh uống cũng không hề ít, nhưng tửu
lượng của anh nhất định hơn cô ta. Giang Nhân Ly nhìn ra vẻ áy náy trên
mặt Mạc Tu Lăng, cô nâng Giang Nhân Đình dậy: “Đi toilet hay vào phòng nghỉ
ngơi?”
Giang Nhân Đình đúng là rất khó chịu, Giang Nhân
Ly đưa cô ta vào WC, cô ta lập tức nôn ra.
Cô nhìn bộ dạng Giang Nhân Đình lúc này, trong
lòng có phần chua xót, đó là vì sao?
Đợi Giang Nhân Đình đỡ hơn, Giang Nhân Ly mới
đưa cô ta ra ngoài.
“Cô
ấy thế nào?” Mạc Tu Lăng thoạt nhìn có chút lo lắng.
“Vừa
nôn ra rồi, em đưa cô ta đi nghỉ ngơi.”
Mạc Tu Lăng gật đầu, vừa mới chuẩn bị đi cùng thì
lại bị một vị khách giữ lại.
Giang Nhân Ly lúc này mới đỡ Giang Nhân Đình lên
lầu hai nghỉ ngơi. Cô vừa dìu cô ta, vừa mở cửa. Trán cô đã đẫm mồ
hôi, cô cẩn thận đỡ Giang Nhân Đình vào.
Ngay lúc ấy, Giang Nhân Đình đột nhiên giãy giụa.
Trên tay Giang Nhân Ly đều là mồ hôi, nhất thời không giữ yên được Giang
Nhân Đình. Cô ta ngã xuống đất, phát ra tiếng vang.
Mạc Tu Lăng đi vào.
Chương 61: Cảm giác phiền toái (P2)
Edit: Sahara
Giang Nhân Đình thống khổ kêu lên: “Sao cô lại
buông tay?”
(bạn Sah miễn cho ý kiến!)
Giang Nhân Ly vẫn còn trừng mắt nhìn cô ta,
vết sưng trên trán cô ta khá lớn, nhưng cô cười không nổi, bởi vì Mạc
Tu Lăng đã nhanh chóng nâng cô ta lên, cẩn thận hỏi: “Đau không?”
Giang Nhân Đình bị ngã đau, cảm giác say cũng
vơi đi không ít: “Sao không đau được.”
Mạc Tu Lăng nhìn Giang Nhân Ly đang đứng một bên:
“Còn không đi lấy thuốc.”
(thứ lỗi cho mình, mình thực sự muốn nguyền
rủa cái tên chết tiệt này!)
Giang Nhân Ly trợn mắt há mồm nhưng cô không nói
gì, vẫn đi ra ngoài.
Cô càng chạy càng tức giận, điên mới đi lấy
thuốc. Bực mình nhất là gặp Cố Diễn Trạch, Cố Diễn Trạch nhìn cô cười:
“Thế nào? Có phải cảm thấy nên chăm sóc chồng mình thật tốt, không nên
rảnh rỗi đi lo chuyện nhà người khác không?”
Giang Nhân Ly trừng mắt nhìn anh ta, mới vậy đã
mang thù.
“Tôi
tương đối đặc biệt, cho nên đừng dùng ánh mắt bình thường nhìn tôi.”
“Ồ.”
Giang Nhân Ly ngồi xuống, vừa vặn nghĩ ra chuyện
để làm: “À, tôi xem tướng cho anh nhé!”
“Cô
còn làm được cái này à?” Cố Diễn Trạch tuy rằng không tin, nhưng vẫn
vươn tay ra.
“Anh
đời này quá mức thuận buồm xuôi gió, cho nên ông trời sẽ khiến cho anh gặp
trắc trở trên đường tình cảm. Anh phải nỗ lực khắc phục.”
Cố Diễn Trạch cô, rõ ràng là biết cô nói lung
tung, nhưng vẫn rất phối hợp: “Vậy cô nói xem, tôi khắc phục thế nào?”
“Vậy
anh thấy anh với đối phương tình cảm sâu đậm thế nào?”
“Có
liên quan sao?”
“Đương
nhiên là có. Nếu như anh không quan tâm đối phương thì rất đơn giản, chắc
chắn sẽ không phải chiu tổn thương. Nhưng nếu anh rất quan tâm đối phương,
khẳng định sẽ có rất nhiều vấn đề, sẽ rất phiền phức.”
“Nếu
như là người đến sau thì phải làm sao?”
Giang Nhân Ly nhìn anh ta: “Nếu như anh thực sự yêu
một người, như vậy dù cô ấy làm cái gì, sai hay đúng, anh đều phải tha thứ,
phải khoan dung, đối xử tốt với cô ấy. Nếu có gì bất an, đau khổ,
tốt nhất coi như cái gì cũng không biết, cái gì cũng chưa xảy ra.
Tất cả tùy duyên, không cần phải tự gây thêm phiền phức. Không phải
có câu người không biết thì không khổ hay sao?”
“Cô
đang dạy tôi làm một người đàn ông tốt đấy à?” Cố Diễn Trạch vẻ mặt lơ
đễnh.
Giang Nhân Ly lắc đầu, ánh mắt có chút cô đơn: “Thế
giới này đâu có cái gì là tuyệt đối, có điều cứ sống ngày qua ngày, tốt
hơn nên cố gắng để mình không phải tiếc nuổi. Anh nói xem, người ta
hà tất sao phải suy nghĩ nhiều như vậy. Trong TV đầy rẫy cái gì mà
trả thù cho cha rồi cuối cùng lại yêu kẻ thù của mình. Tôi ghét nhât
mấy cái chuyện đó, nếu sợ đối phương mang lại phiền phức như vậy
thì đừng nên yêu, nếu đã yêu rồi thì đừng nghĩ nhiều, cố gắng ắt sẽ được.”
“Suy
nghĩ của cô thật đúng là giản đơn.” Cố Diễn Trạch thở dài một hơi, lại cảm
thấy suy nghĩ của cô không đơn giản. Nếu đã yêu, vậy nỗ lực yêu đi, chỉ
cần còn sống, làm gì có chuyện gì không thể giải quyết? Quá khứ đã qua
đi, người ta không nên dùng nguyên nhân này làm mình khó chịu, nỗ lực sống,
nỗ lực đi yêu, nỗ lực hạnh phúc.
“Giản
đơn sao?” Giang Nhân Ly lắc đầu: “Cảm giác rất khó tin!”
Cố Diễn Trạch nhìn cô: “Vậy cô làm được sao?”
Cô im lặng một hồi: “Tôi hẳn sẽ nỗ lực.”
Chẳng phải chính là còn chưa có làm được sao?
Có điều đây đúng là một người thuần thục.
Cố Diễn Trạch lắc đầu: “Tôi muốn thử một chút
xem”
Cô nhìn vào mắt anh ta, sáng tựa sao. Anh ta
đứng lên đi tới bên Bùi Sơ Ảnh. Lúc này, Giang Nhân Ly đột nhiên cảm thấy
chua xót. Cô phát hiện, bọn họ đứng chung một chỗ thật đúng là đẹp đôi.
Giang Nhân Ly xoay người, thấy Mạc Tu Lăng từ trên
cầu thang đi xuống:“Thuốc đâu?”
Cô than: “Quên mất rồi!”
Mạc Tu Lăng liếc nhìn cô một cái, trong mắt có
chút khó hiểu. Giang Nhân Ly đi theo sau: “Em đưa anh đi!”
“Không
cần.” Mạc Tu Lăng đi vài bước, sau đó quay đầu lại nhìn cô: “Anh biết em
không thích Đình, nhưng cô ấy không phải Đình.”
Giang Nhân Ly xiết chặt tay, móng tay đâm vào da
khiến cô đau đớn. Nhưng rõ ràng không chảy máu. Đúng vậy, không phải tất cả
vết thương đều sẽ chảy máu, cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.
========
Chương 62: Là ai nợ ai (P1)
Edit: Sahara
Lòng cô đau nhói. Cô vẫn cho rằng mình là mặt
trái của Uông Tố Thu. Nhưng lúc này cô mới phát hiện, hóa ra cô chính
là đóng khung của mẹ. Không bao giờ giải thích, không bao giờ muốn
biến bản thân thành hèn mọn.
Lúc cô còn học cấp ba, cô từng đọc được một
câu chuyện.
Có một cô gái từ nhỏ đã bị bố mẹ coi như
là con trai, họ nói với cô con gái không phải lúc nào cũng ngốc hơn
con trai. Trong hoàn cảnh sống như vậy, cô từ nhỏ đến lớn làm việc
gì cũng không chịu tỏ ra thua kém hay yếu kém ai. Cho nên lúc nào cô
cũng có tên trong danh sách tăng ca, đồng nghiệp nam cũng sẽ không giúp
đỡ cô. Nguy hiểm hơn chính là lúc cô uống rượu, không bao giờ chịu
thua kém đối phương, mỗi lần đều bị chuốc đến say.
Nhưng mà có một ngày, cô gái ấy cùng một nữ
đồng nghiệp đi ra ngoài kiểm tra sổ sách. Ngay từ đầu cô đã tỏ ra
không chịu thua kém, uống rất nhiều rượu. Nhưng cô gái đi cùng cô lại
tỏ ra ôn nhu nói: “Tôi là phụ nữ, các anh nên nhường tôi mới đúng.”
Chỉ một câu nói của cô ta, mấy đồng nghiệp nam kia không hề trút rượu
hai người nữa. Hơn nữa bọn họ còn thanh toán toàn bộ tiền cơm.
Từ đó, cô gái kia hiểu được một điều, tỏ ra
mềm yếu cũng chính là một loại vũ khí của con gái. Vậy mà nhiều
năm nay cô đã sống uổng phí!
Nhưng Giang Nhân Ly sau khi nghe xong câu chuyện
lại im lặng rất lâu. Lẽ nào chỉ có tỏ ra mềm yếu mời có thể đạt
được thứ mình muốn? Người kiên cường đáng bị người ta bỏ quên, không
được ai bảo vệ?
Giang Nhân Ly nhìn bức ảnh của Trương Bá Chi
lúc phỏng vấn, cô đã khóc, bởi vì Trương Bá Chi đã nói một câu:
“Lúc tôi gặp chuyện không may sẽ không có ai gọi điện cho tôi, bởi vì
bọn họ đều biết tôi rất kiên cường.”
Giang Nhân Ly không muốn suy nghĩ ánh mắt Mạc Tu
Lăng nhìn cô là có ý gì. Giống như năm đó trong phòng bệnh, cô tát
Giang Nhân Đình một cái cũng thấy được ánh mắt ấy của anh. Trong ánh
mắt có chán ghét, có căm hận.
***
Mạc Tu Lăng rất quan tâm tới Diệp Tư Đình, vừa
đưa đi bệnh viện, vừa đưa về nhà. Giang Nhân Ly lạnh lùng nhìn anh,
chưa bao giờ thấy anh làm việc gì tích cực như vậy.
Tiệc rượu rất thành công, Mạc Tu Lăng và Cố Diễn Trạch
bàn bạc chuyện hợp tác cũng rất thuận lợi, chỉ chờ sang nắm bắt tay
khởi động dự án. Trong mắt Mạc Tu Lăng không thấy vẻ vui mừng, ánh
mắt Giang Nhân Ly cũng lạnh lùng.
Mãi đến khi về đến nhà, Giang Nhân Ly cũng không
nói một câu với Mạc Tu Lăng.
Mạc Tu Lăng cũng không để ý tới cô, vào nhà liền
đi lấy một cốc nước uống. Thực sự anh có chút choáng váng, anh đã
uống không ít rượu. Uống xong cốc nước anh phát hiện Giang Nhân Ly vẫn
đang nhìn mình.
“Em
cũng muốn uống nước sao?”
“Thứ
anh đã uống qua dựa vào cái gì muốn em uống?” Cô nhìn anh, sau đó
xoay người.
Thực ra, cô vốn không thích uống nước trắng.
Mạc Tu Lăng sửng sốt, buông cốc nước xuống, từng
bước một đến gần cô: “Chịu không nổi rồi à?”
“Cái
gì?”
“Anh
nói, em ngay cả một chút ấm ức như vậy đã không chịu nổi rồi à?”
Cô kỳ quái nhìn anh: “Anh có ý gì?”
Anh tùy tiện bỏ lại một câu: “Chúng ta đã đối
mặt với rất nhiều ấm ức, nghĩ lại thì hình như anh cũng làm chuyện
gì quá vô dụng.”
Cô ngồi tại chỗ, nhìn anh đi vào phòng tắm.
Đêm đó, hai người bọn họ không hề để ý đến
đối phương. Cô chỉ im lặng, thông thường người ta vẫn bảo chỉ cần người
mà ta quan tâm tin tưởng mình, thì cho dù cả thế giới không tin cũng
không quan trọng. Nhưng, hình như ý nghĩ ấy sai rồi?
Hôm sau cô dậy rất muộn, cầm vào điện thoại
mới phát hiện Tần Ngả Trữ đã gọi cho cô không dưới năm lần.
Nhất định là xảy ra chuyện gì. Ngay cả bữa sáng
cô cũng không ăn mà vội vàng chạy đến nhà Tần Ngả Trữ. Cũng may,
Tần Ngả Trữ còn ở nhà.
“Mình
còn tưởng cậu bề bộn nhiều việc.” Giọng điệu Tần Ngả Trữ nghe không ra vui
buồn.
“Có
chuyện gì vậy?”
Tần Ngả Trữ cười cười: “Không có chuyện gì. Mình
chỉ muốn cậu cùng mình đến bệnh viện thăm anh ấy.”
Giang Nhân Ly nhìn ánh mắt thản nhiên của Tần
Ngả Trữ, không biết cô hiện tại có suy nghĩ gì.
“Cậu
đừng lo lắng, mình chỉ đi thăm anh ấy thôi.”
Dọc đường đi, Giang Nhân Ly nghe Tần Ngả Trữ nói
lại, Ngô Vĩnh Diễn lần này bị thương rất nặng, có thể sẽ phải ở lại
trong bệnh viện rất lâu. Bởi vì Ngô Vĩnh Diễn kiên trì muốn kết hôn với
người con gái kia cho nên quan hệ giữa anh ta và cha mẹ cũng rất căng
thẳng. Sau khi biết không có gì ảnh hưởng đến tính mạng con trai, cha
mẹ anh ta cũng không đến bệnh viện thăm anh ta nữa.
Suốt dọc được Tần Ngả Trữ không có gì bất
thường nhưng lúc đến bệnh viện rồi cô lại run lên. Giang Nhân Ly đỡ
lấy cô, sắc mặt cô tái nhợt: “Mình không sao.”
Giang Nhân Ly gật đầu, cô tin Tần Ngả Trữ, không
cần bất cứ lý do nào,cô vẫn tin Tần Ngả Trữ.
Đến trước cửa phòng bệnh của Ngô Vĩnh Diễn,
nơi này đã khắc sâu vào trong ký ức của Tần Ngả Trữ, cô chậm chạp
không dám tới gần.
Chương 62: Là ai nợ ai (P2)
Edit: Sahara
Trong phòng, Ngô Vĩnh Diễn nằm ở trên giường, ánh
mắt dịu dàng mà thâm tình nhìn Lâm Tiểu Ưu đang cho anh ăn cháo. Lâm Tiểu
Ưu vừa xúc cháo, vừa cầm khăn lau khóe miệng cho anh ta.
Tần Ngả Trữ ngực đau xót, ánh mắt ấy đã từng
thuộc về cô, thâm tình ấy cũng đã từng chỉ dành cho cô. Nhưng hiện tại,
những thứ này toàn bộ đều thuộc về một người phụ nữ khác. Không còn quan
hệ gì với cô.
Hồi lâu, Ngô Vĩnh Diễn mới phát hiện ra bọn họ,
anh mỉm cười.
Ngô Vĩnh Diễn nhìn Lâm Tiểu Ưu: “Tiểu Ưu, em ra
ngoài một chút đi, bạn anh đến thăm.”
Lâm Tiểu Ưu gật đầu, sau đó thu dọn đi ra ngoài, cô
nhìn Giang Nhân Ly và Tần Ngả Trữ mỉm cười.
Ngô Vĩnh Diễn có chút lo lắng: “Tiểu Ưu, cẩn thận.”
Lâm Tiểu Ưu mỉm cười gật đầu.
Giang Nhân Ly và Tần Ngả Trữ cùng nhìn Lâm Tiểu Ưu
rời đi, chân trái cô ta khập khiễng, có vẻ như trước đây đã thực sự
bị tai nạn nghiêm trọng.
Tần Ngả Trữ đi vào nhìn Ngô Vĩnh Diễn, anh ta cũng
nhìn cô. Giang Nhân Ly thấy vậy liền lui ra ngoài phòng bệnh.
“Anh
thế nào rồi?” Tần Ngả Trữ nhìn thạch cao bó trên người anh.
“Vẫn
tốt.” Ngô Vĩnh Diễn nhìn thấy trong ánh mắt Tần Ngả Trữ không hề có
thua thiệt, mà chỉ có thoải mái: “Ngả Trữ, anh không nợ em.”
Tần Ngả Trữ nhắm mắt lại: “Em biết.”
Ngô Vĩnh Diễn tinh tế đánh giá Tần Ngả Trữ, cô đã từng
là người con gái mà anh coi trọng hơn cả tính mạng mình, anh nguyện ý
chấp nhận tất cả mọi thứ thuộc về cô, có hồ đồ, có tùy hứng… tất
cả những thứ ấy trong mắt anh đã từng là hoàn hảo. Anh muốn kiếm thật
nhiều tiền, mua cho cô những chiếc váy mà cô rất thích. Anh đã từng
huyễn tưởng bọn họ sinh hai đứa con, con trai giống anh, con gái giống
cô.
Nhưng, ai biết, bọn họ lại có ngày hôm nay?
Ngô Vĩnh Diễn chẳng bao giờ nghĩ tới, có một ngày
chính mình lại lựa chọn rời bỏ Tần Ngả Trữ.
Là thật rời bỏ, hay chính là buông xuôi. Buông
tay tất cả quá khứ, từ lúc bảy tuổi cho đến giờ, bọn họ đã cùng
nhau cười, cùng nhau khóc, bọn họ đã từng lén lút nắm tayu nhau trên
lớp, cũng đã từng ở sau vườn hoa hôn môi, từng trốn học bỏ ra ngoài
đi chơi. Tất cả những điều này đã thành quá khứ, đều trở thành “đã
từng.”
Tần Ngả Trữ nhìn anh: “Hai người lúc nào kết hôn?”
Ngô Vĩnh Diễn lắc đầu, trong ngực chua xót. Đây là
người con gái anh từng yêu say đắm, anh đã hứa hẹn cả đời này sẽ
chỉ có một người vợ suy nhất chính là cô.
Nhưng hiện tại, cô đang hỏi anh, khi nào anh kết
hôn?
Ánh mắt anh có chút ẩm ướt: “Nếu em không
thích, đời này anh cũng không kết hôn.”
Tần Ngả Trữ lắc đầu: “Anh làm vậy đâu có công
bằng với cô ấy. Anh yêu cô ấy, không phải sao? Hãy đối xử tốt với cô
ấy.”
“Thế
nhưng…”
“Không
có thế nhưng, anh đã thu hồi tình yêu của anh, vậy cũng nên thu hồi lời
hứa của anh đi!”
Ngô Vĩnh Diễn nói không ra lời.
Tần Ngả Trữ cười: “Em hy vọng anh hạnh phúc, cũng
giống như anh hy vọng em được hạnh phúc thôi.”
Ngô Vĩnh Diễn thật lâu vẫn nhìn trần nhà, anh một
câu cũng không nói nên lời.
Tần Ngả Trữ đi ra khỏi phòng bệnh, rốt cục nhịn
không được. Giang Nhân Ly lập tức đỡ cô: “Quá khứ, tất cả đều là quá khứ.”
“Chúng
ta đi thôi!”
Giang Nhân Ly im lặng đưa Tần Ngả Trữ rời đi.
Tần Ngả Trữ toàn thân không còn run, nhưng nước
mắt vẫn tuôn ra. Giang Nhân Ly ôm Tần Ngả Trữ vào trong lòng, nhẹ nhàng
vỗ lưng cô.
“Nhân
Ly, bây giờ mình không còn gì hết.”
Giang Nhân Ly nhẹ nhàng thở dài: “Mình biết.”
Không phải cô không có gì, mà là mọi thứ trong
tình yêu cô đều không có. Cô đã mất đi niềm tin, từ nay về sau sẽ
không còn ai như Ngô Vĩnh Diễn có thể đi vào trong tim cô được nữa.
Tình là mê luyến, nếu gặp được chân tình thì sẽ
là thiên đường, tình là bi ai, nếu không gặp đúng người thì đau đến
xương tủy.
========
Tần Ngả Trữ thật đáng thương…

