Người yêu dấu - Chương 23

“Tại sao lại là Montvichet?” Juliana hỏi.

Chàng quay đầu lại, nghĩ cuối cùng cũng đến lúc câu
hỏi đó phải đến. Họ đã dừng lại để ăn bữa trưa và nàng đang ngồi cạnh chàng.

Chàng tách một lát bánh từ ổ bánh mì của chàng. Tấtc
cả thức ăn của chàng đều được để riêng một cách cẩn thận, một sự phòng ngừa
không bao giờ thừa. Chàng nhai vẩn vơ khi tập trung suy nghĩ câu trả lời. Chàng
thu một chân lên, chống một tay lên nó, dõi mắt về phía quê nhà Langlinais.

“Có một vài thứ ta cần ở đó.” Đó là câu trả lời dễ
dàng nhất.

“Chúng tôi bị phản bội và sắp chết. Cuộc bao vây đã
kéo dài trong hàng tháng trời và chúng tôi không thể sống sót lâu hơn được nữa.
Nhân danh tình thương yêu tôi đã có với ngài, tôi cầu xin ngài hãy mau đến
đây.”

Những lời Magdalene đã viết cho chàng hiện lên rõ
nét trong kí ức của chàng. Chàng đã không đến kịp để giải cứu cho bà. Để giải cứu
bất cứ ai trong số họ. Tuy nhiên, chàng đã khám phá ra rằng bà ấy không gọi
chàng đến để giải cứu, mà vì một mục đích khác.

 

Cuộc đời chàng đã thay đổi kể từ ngày ấy. Những đức
tin của chàng, vốn bất khả xâm phạm và không thể thay đổi, đã bị thách thức. Thậm
chí hiện tại, chàng không biết liệu mình có thể chấp nhận những gì chàng đã tìm
ra hay không nữa, hay đơn giản là nhận thấy sức phá hoại của nó.

Juliana không nói gì nữa, nhưng có một cái nhăn mày
trên khuôn mặt nàng. Nàng không hài lòng với câu trả lời của chàng chăng? Nàng
nhìn qua vai chàng, ngắm quang cảnh của dòng sông Terne uốn lượn như một con rắn
bạc đằng xa. Khoảng sân trong của Langlinais khuất dần đi. Mặc dù hôm nay là một
ngày sáng sủa, nhưng sương mù dường như vẫn che phủ khoảng sân, làm nhạt nhoà
những màu sắc cho đến khi mọi thứ trộn lẫn vào nhau, một sự hài hoà của màu sắc
trong tự nhiên. Màu xanh sẫm của cây cối hoà lẫn với những bãi cỏ cao vun vút,
trải dọc khắp mặt đất ẩn nấp dưới những bóng cây sồi khổng lồ. Như thể thế giới
được nhìn qua một màn sương mỏng. Dàn hợp xướng của các loài chim hót vang chào
mừng, cất lên giai điệu báo hiệu mùa hè sắp kết thúc.

Những lọn tóc xoăn nơi thái dương nàng dập dờn trong
làn gió mùa hè. Sự tiếp xúc với mặt trời đã điểm lên chóp mũi nàng một màu hồng
duyên dáng. Chàng thấy ngày càng khó khăn hơn khi nhìn ngắm nàng. Chàng giành
giật giữa cái chết với sự khao khát của chàng, và có những ngày chàng thường
đùa nghịch với ý nghĩ được chạm vào nàng. Giá mà chỉ một lần thôi chàng được miết
tay lên má nàng. Bản ngã xấu xa hơn trong chàng rào đón, thì thầm những lời cám
dỗ bên tai chàng. Nó sẽ gây nên sự tổn thương gì chứ? Rốt cục thì nàng cũng đã
chạm vào chàng rồi đấy thôi. Chàng cố đẩy ý nghĩ đó ra khỏi đầu.

“Nàng có vẻ không còn thấy sợ độ cao khi ở đây,
Juliana.”

“Thật ra, tôi đã chán việc cứ phải sợ hãi rồi,
Sebastian. Sự sợ hãi chẳng cho tôi thứ gì ngoài những sự sợ hãi khác. Tôi đã từng
trèo lên đỉnh tháp và suýt nữa thì ngã xuống sông. Có lẽ những kinh nghiệm đó
đã khiến tôi kiên cường hơn.” Juliana quay đầu lại và cười với chàng.

Nàng duỗi tay ra trước mặt. Nàng tham gia vào cuộc
hành trình mà không có người hầu nào đi cùng. Chuyến đi của họ được tuyên bố là
càng nhanh và càng bí mật càng tốt. Chàng đã quan sát nàng tháo băng lúc nãy,
và phải cố giữ mình bình tĩnh không nao núng khi bàn tay nàng hiện ra. Một số
những vết cắt lớn sẽ luôn để lại sẹo, nhưng chúng không có dấu hiệu của sự thối
rữa. Chàng đã muốn giúp nàng bôi thuốc mỡ lên những vết cắt, nhưng dĩ nhiên là
chàng không thể. Thay vào đó, chàng giờ đang chăm chú theo dõi Jerard giúp
nàng, quấn tay nàng lại trong lớp vải lanh mới.

“Nàng sẽ có thể dùng bàn tay trái của nàng, Juliana,
nếu tay phải không đủ linh hoạt để cầm bút.”

Nàng trao nhanh cho chàng một nụ cười. “Có một số
người nghĩ rằng những người thuận tay trái là những tạo vật của quỷ dữ đấy,
Sebastian. Ngài chưa đọc thấy câu thơ này sao? “rồi Người cũng sẽ nói với họ
trên bàn tay trái, khi cáo biệt ta, có lời nguyền, trong ngọn lửa bất diệt, được
chuẩn bị cho những thiên thần và quỷ dữ của Người.”

“Nàng đã sao chép ý nghĩ đó?”

Nàng không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi bàn
tay nàng. Khi nàng ngẩng đầu lên và nhìn chàng, khuôn mặt nàng buồn rười rượi.
“Không có điều gì tôi từng nghĩ đến có vẻ đúng đắn cả, Sebastian.”

Nếu nàng chất vấn những đức tin của nàng trước đây,
thì những gì chàng sắp nói với nàng sẽ chỉ làm nàng bối rối hơn mà thôi. Tại
sao đột nhiên chàng lại nghĩ làm thế là cần thiết chứ? bởi vì chàng muốn ai đó
biết được Montvichet có ý nghĩa như thế nào với chàng. Và còn ai hợp lý hơn người
con gái đang mỉm cười với chàng và trong đôi mắt đó tồn tại một nỗi đau buồn
ngang bằng với nỗi đau của chàng?

“Montvichet là một pháo đài của đạo Cathar,” chàng
nói. “Ít nhất thì nó cũng từng là như vậy trước khi có một cuộc vây hãm gần như
là đã san bằng nó. Đó là nơi không giống như bất cứ nơi nào khác ta từng thấy.
Nó ngự trên đỉnh của ngọn núi cao nhất vùng. Con đường duy nhất để tới đó là một
lối đi quanh co, và sau đó là một cây cầu gỗ.”

“Nghe có vẻ như nó có thể chống lại một cuộc vây
hãm, Sebastian.”

“Đúng vậy.”Chàng ném những mẩu vụn bánh mì sót lại
cho những con chim đang tụ tập quanh đó và nhìn hai con chim tranh nhau một cái
cùi bánh. “Trong gần hai năm trời. Một đội quân thập tự chinh của người Anh
nhân danh De Rutger nhận được sự ban phúc của Giáo hoàng để đánh bại những người
theo đạo Cathar. Ta nghi ngờ De Rutger quan tâm đến đến sự thật họ là những người
dị giáo nhiều bằng những tin đồn về kho báu mà những người theo đạo Cathar sở hữu.
Ông ta đã cho dựng bốn máy bắn đá ở chân đồi và bắt đầu bao vây.”

Chàng dõi mắt xa xăm. Chàng đã chứng kiến sự tàn bạo
và kinh hoàng trên chiến trường, và đã tìm được cách quen dần với nó. Nhưng cuộc
tàn sát ở Montvichet hoàn toàn khác. Nó không giống một cuộc tranh cãi về tôn
giáo mà là một cảnh tượng dã man không tả xiết. “Những người dân không theo đạo
Cathar hầu như đầu hàng ngay lập tức, nhưng cuộc vây hãm đã kéo dài gần hai
năm. Họ đã dữ trữ được nước trong các giếng khơi và có đủ thức ăn để sống sót.”

Nàng quay qua quan sát chàng, hai bàn tay nàng đặt
trên đầu gối.

“Những người đàn ông đầu hàng, rốt cục, là để xin
tha cho phụ nữ và trẻ con. Họ đã được cho một cơ hội để từ bỏ tín ngưỡng của họ.
Nhưng họ nhất quyết không chịu.” Chàng cố giữ cho giọng mình tỏ ra vô cảm. “những
người phụ nữ và trẻ em thuộc đạo Cathar bị bắt phải chứng kiến cảnh những người
đàn ông bị thiêu sống trên cọc.Việc vị trí của Montvichet bị phát hiện gần như
là không thể tránh được.’

Chàng nghe thấy tiếng nàng thở gấp.

“Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.” chàng nói,
biết rằng chàng nên dừng lại. Biết rằng chàng sẽ không dừng được. “Những người
phụ nữ cầm cự dưới cuộc vây hãm trong hơn sáu tháng. Cuối cùng, những bức tường
thành đã bị chọc thủng và chúng tan vỡ. Ba trăm phụ nữ và trẻ nhỏ bị áp giải xuống
núi, Juliana. Họ thậm chí còn không có cơ hội để từ bỏ tín ngưỡng. Họ chỉ bị
quây lại trong một vòng tròn và quần áo của họ bị đốt cháy.”

“Có phải đó chính là điều ngài đã ám chỉ đến khi
ngài nói quân Templar đã ép ngài làm chứng?” giọng nàng là một tiếng thì thầm,
quá yếu ớt đến mức tiếng vo ve của một con ong gần đó cũng còn to hơn.

Chàng quay lại nhìn nàng. “De Rutger hành quân cùng
những tên lính bảo vệ Templar,” chàng ảm đạm. “Cuộc vây hãm Montvichet của ông
ta không thể được tiến hành nếu không có sự đồng loã của Giáo Hội. Ngoài ra, thật
sáng suốt khi nghi ngờ bất kì hội nhóm nào với sức mạnh như vậy. Quyền lực tự vỗ
béo cho nó. Một người có thể sẽ che dấu sự thèm khát của hắn ta ở đó vì nó. Ta
biết em trai ta là kẻ như vậy.”

Chàng nhìn vào viễn cảnh đó, phân vân liệu chàng có
thể kể nốt phần còn lại. Chàng chưa bao giờ nói đến nó. “Ta đã đến nơi một ngày
sau đó.” Khu quảng trường im lặng một cách trang nghiêm. Những người dân sẽ
không dám mạo hiểm ra khỏi nhà, và những kẻ tấn công Montvichet đã biến mất khi
bình minh lên, như thể thấy xấu hổ khi bị nhìn thấy trong ánh sáng của một ngày
mới. Chỉ còn tro bụi, khói và những hình hài cháy đen vẫn còn chất đống chứng
thực cho sự man rợ trong hành vi của chúng.

“Tại sao ngài thậm chí còn đến đó, Sebastian?”

“Magdalene đã viện ta đến.”

Chàng nhìn nàng chăm chú. Đôi bàn tay băng kín của
nàng đang che miệng như thể để kiềm chế tiếng thở hổn hển của nàng.Tthậm chí
lúc này đây, chàng ước giá mình có thể an ủi nàng, nhưng chàng không thể. Không
có gì chàng có thể nói ra để làm dịu bớt nỗi kinh hoàng của sự thật.

“Ta có hai mối hận vĩnh cửu, Juiana. Một là sự ngu
xuẩn. Những kẻ không học được bài học bất chấp họ có khả năng làm vậy. Và hai
là hành động tàn ác có chủ tâm. Ta đã thấy cả hai điều đó ở Montvichet.”

“Có phải bà ấy cũng ra đi như vậy không, Sebastian?”
khuôn mặt nàng trở nên tái xanh hơn thì phải?

Chàng mỉm cười. “Ta đã được kể lại là bà ấy dẫn đầu
đoàn người bị áp giải xuống núi.” Chàng gần như không thể nhìn nàng, tóc nàng
thổi tung trong gió, đen nhánh nhưng lấp lánh những lọn màu bạch kim như mọi lần
chàng trông thấy. Khuôn mặt nàng lẽ ra phải được làm thành một bài thơ, nụ cười
đó nhảy múa trên môi nàng. Đôi mắt nàng toả sáng, và nàng bước những bước đi
kiên quyết và vững vàng.

Chàng đứng dậy, cất tiếng gọi Jerard để anh ta có thể
giúp Juliana đứng lên. Thời gian nghỉ ngơi của họ đã hết. Và những kí ức trong
quá khứ của chàng cũng vậy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.