Nhà Khổ Hạnh và Gã Lang Thang - Chương 01 (Phần 2)

 

Một sự im lặng bao trùm căn phòng nhỏ, nơi tu viện
trưởng cho tiếp kiến. Cuối cùng ông già nói tiếp:

           
- Con thật là một người mộng tưởng, con có những linh kiến - ông nói
với giọng thân mật - tuy nhiên người ta cũng có thể lầm lạc vì những
ảo ảnh, con đừng tin vào những linh kiến ấy. Chính ta cũng không tin
gì chúng. Bây giờ ta muốn biết con có thấy ta nghĩ gì về tất cả
việc này không?

           
- Thưa cha, con có thể thấy rằng cha có những cảm tình rất nhân hậu
về việc ấy. Cha tự nhủ: "Đứa trẻ này đang lâm nguy. Hắn có
những linh kiến, có lẽ hắn suy tư nhiều quá. Ta cũng có thể trừng
phạt hắn, hình phạt sẽ không hại cho hắn. Nhưng hình phạt mà ta sắp
gia cho hắn, ta sẽ tự gia cho mình..." Đấy là điều mà cha đang
nghĩ.

Vị tu viện trưởng đứng lên. Ngài mỉm cười ra hiệu
cho người tân tòng lui ra.

           
Rất tốt, Ngài nói. Đừng quá xem trọng những linh kiến của con, Huyền
Minh. Thượng đế còn đòi hỏi chúng ta khá nhiều việc khác hơn là có
những linh kiến. Cứ cho là con đã làm hài lòng một ông già khi hứa
với lão một cái chết thoải mái. Cứ cho là ông già ấy đã thích thú
khi nghe sự hứa hẹn ấy. Bây giờ, thế đủ rồi. Ngày mai con phải đọc
kinh một chuỗi sau khóa lễ buổi sáng; con phải đọc với tất cả sự
khiêm cung và đọc từ tận đáy lòng chứ không phải chỉ bằng môi mép.
Và ta cũng sẽ làm thế! Bây giờ, con hãy đi đi, Huyền Minh, chúng ta
đã nói chuyện khá nhiều.

Một lần khác vị tu viện trưởng phải làm trọng tài
giữa Huyền Minh và vị linh mục trẻ nhất đảm nhận chức vụ giáo
huấn. Hai người không thể đồng ý về một điểm trong chương trình dạy
dỗ ở trường. Huyền Minh tha thiết yêu cầu phải sửa đổi vài điểm
trong việc học; chàng biết cách biện minh cho sự sửa đổi ấy bằng
những luận cứ hùng hồn, nhưng cha Trương, vì ganh tị không muốn nghe
theo những lý lẽ ấy; và họ luôn luôn trở lại chuyện kia. Nhiều ngày
trôi qua trong sự giận dỗi và im lặng cáu kỉnh cho đến một hôm Huyền
Minh, chắc chắn mình có lý, trở lại đề nghị của mình. Cuối cùng,
hơi phật ý cha Trương tuyên bố:

           
- Được rồi, Huyền Minh, chúng ta sẽ chấm dứt cuộc tranh luận này.
Chú cũng biết là chính tôi, chứ không phải chú, sẽ giải quyết vấn
đề. Chú không phải là người cộng sự mà chỉ là người phụ tá của
tôi, và chú phải vâng phục. Nhưng tôi không hơn chú về kiến thức cũng
như về tài năng, trong khi tôi là bề trên của chú theo giáo hệ. bởi
vấn đề đã làm chú thắc mắc nhiều như thế nên tôi không muốn tự mình
giải quyết cuộc tranh biện. Chúng ta sẽ đạo đạt lên tu viện trưởng
và thỉnh cầu Ngài định đoạt.

           
Họ đến vị tu viện trưởng và cha Từ Vân kiên nhẫn, từ tốn lắng nghe
hai vị học giả với những quan niệm khác nhau của họ về sự dạy dỗ
và về văn pháp. Khi họ đã trình bày kỹ lưỡng và biện minh cho quan
niệm của mình xong, ông già nhìn họ một cái nhìn đầy ranh mãnh, khẽ
lắc lắc chiếc đầu già nua và bảo:

           
Này các con, chắc chắn là các con không ai nghĩ rằng cha lại thông
hiểu việc ấy bằng các con. Điều tốt là Huyền Minh đã để tâm đến
những công việc của học đường đến cố gắng cải thiện chương trình.
Nhưng nếu kẻ bề trên của mình: có ý kiến khác, thì Huyền Minh chỉ
có việc im lặng và vâng lời. Tất cả những sự cải thiện học đường
sẽ không bù được tai hại nếu vì chúng mà trật tự và tinh thần vâng
phục bị lung lay trong tu viện. Cha phiền trách Huyền Minh đã không
biết nhường nhịn. Và, hỡi hai nhà thông thái trẻ tuổi, cha cầu mong
cả hai con sẽ không bao giờ thiếu những vị bề trên ngu dốt hơn mình,
vì không cách gì tốt hơn để đối trị lòng kiêu căng.

Với lời nói đùa vô hại ấy, Ngài cho cả hai lui ra,
nhưng những ngày kế tiếp Ngài không quên để mắt xem hai thầy giáo ấy
có còn hòa thuận không.

           
Rồi, một nhân vật mới bỗng xuất hiện trong tu viện, nơi biết bao nhiêu
bộ mặt đã đi qua. Nhưng bộ mặt mới này không phải là một trong những
khuôn mặt người ta không chú ý hay vội quên đi. Đấy là một cậu trai
đã được thân phụ giới thiệu trước, đến vào một ngày mùa xuân để
học ở trường của tu viện. Hai cha con buộc ngựa cạnh cây dẻ, và thầy
thủ môn ra cổng đón. Cậu trai ngước nhìn cây cao còn trụi lá, bảo:

           
- Từ trước đến nay con chưa bao giờ thấy một cây như vậy, một cây xinh
đẹp, rất lạ. Con muốn biết nó gọi là cây gì.

Người cha - một người đàn ông trọng tuổi, với bộ
mặt ưu tư, hơi kiêu không buồn chú ý đến câu hỏi của con. Nhưng thầy
thủ môn liền nói cho cậu biết, cậu đã làm ông ưa ngay khi vừa gặp.
Cậu bé nhã nhặn cám ơn, chìa tay bắt:

 

           
Tôi tên Đan Thanh, đến đây học.

Thầy thủ môn trả lời cậu bằng nụ cười khả ái và
đi trước hai người, ông vượt qua cửa chính và bước lên những bực đá
lớn. Không ngập ngừng, Đan Thanh đi vào tu viện với cảm nghĩ đã gặp
được hai sinh vật mà cậu có thể làm bạn: cây dẻ và thầy thủ môn.

           
Những người khách được cha hiệu trưởng tiếp, và buổi chiều lại gặp
tu viện trưởng. Người cha, một quan viên có thanh thế, giới thiệu cậu
con trai tên Đan Thanh, ông ta được mời lưu lại ít lâu làm khách.Tuy
nhiên ông chỉ nhận ở lại một đêm, bảo phải đi ngay hôm sau, ông biếu tu
viện một trong hai con ngựa. Cuộc đàm thoại với những nhà tu diễn ra
trong bầu khí trịnh trọng, lãnh đạm, nhưng những tia nhìn của tu viện
trưởng cũng như hiệu trưởng đều âu yếm dừng lại trên Đan Thanh, lúc
ấy vẫn kính cẩn lặng im. Cậu bé đĩnh ngộ vẻ đa cảm này được lòng
họ ngay.

Hôm sau họ để người cha ra đi không lưu luyến, nhưng
họ rất sung sướng giữ lại cậu con.

Đan Thanh được giới thiệu với những thầy giáo, và
người ta cho cậu một chiếc giường ở phòng ngủ học sinh. Một cách
kính cẩn, nét mặt đượm buồn, cậu từ giã người cha đang lên ngựa trở
về, dõi mắt nhìn theo cho đến khi ông khuất dạng giữa vựa lúa và
nhà xay dưới vòm cung hẹp của cổng ngoài tu viện. Khi cậu quay lại
thì một giọt nước mắt long lanh dưới hàng mi dài màu hung. Nhưng thầy
thủ môn đã tiến đến, vỗ vai thân mật:

           
Này cậu - ông nói để an ủi cậu bé - cậu không nên buồn. Hầu hết mọi
học sinh lúc đầu đều hơi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, anh chị em. Nhưng rồi
cậu xem không bao lâu cậu sẽ thấy ở đây người ta cũng sống được, không
đến nỗi tệ.

           
Cám ơn, thưa thầy thủ môn - cậu bé nói - tôi không có anh chị hay em
nào cả, tôi không có mẹ, tôi chỉ có cha.

           
Thế thì thay vì cha cậu, cậu sẽ tìm thấy ở đây những bạn hữu, sự
hiểu biết và âm nhạc, và những trò chơi mới mà cậu chưa biết và
những thứ này thứ nọ, để rồi cậu xem. Và khi cậu cần một người yêu
thương cậu, cậu chỉ cần đến với tôi.

Đan Thanh cười đáp lời ông:

           
Ồ, tôi cám ơn thầy lắm. Nếu thầy muốn làm cho tôi vui, xin thầy chỉ
ngay cho tôi con ngựa nhỏ mà cha tôi để lại hiện ở đâu. Tôi rất muốn
chào nó và xem nó có được an ổn không.

Thầy thủ môn liền dẫn cậu đến chuồng ngựa cạnh
vựa thóc. Ở đây, trong bóng mờ ấm áp, một mùi nồng nặc xông lên,
mùi phân và mùi lúa kiều mạch, và ở trong một ngăn chuồng, Đan Thanh
tìm thấy con ngựa đã mang cậu đến đây. Cậu choàng tay qua cổ con vật
đã nhìn ra cậu và đưa chiếc đầu về phía cậu, đoạn áp má trên chiếc
trán rộng điểm lông trắng và âu yếm vuốt ve con ngựa, vừa nói nhỏ
vào tai nó:

           
Chào mày, Mây Mây, con vật nhỏ tốt bụng của ta ơi. Mày có được mạnh
không? Có yêu ta luôn không? Mày ăn có được không? Lại mày nữa - mày
có còn nhớ nhà không? Mây Mây, hỡi con ngựa nhỏ cưng của ta ơi, thật
may mắn xiết bao là mày đã ở lại đây! Ta sẽ thường đến thăm mày và
chăm sóc cho mày.

           
Cậu bé rút từ tay áo một khúc bánh mì cậu đã để dành từ bữa ăn
trưa và bẻ từng mẩu cho ngựa ăn. Rồi cậu chào từ giã nó và theo
thầy thủ môn đi qua khoảnh sân rộng như một khoảnh họp chợ của một
thành phố lớn, một phần có trồng cây Điền- mã. Ở lối vào các tòa
nhà, cậu cám ơn thầy thủ môn và chìa tay cho ông, nhưng cậu bỗng quên
đường đi đến lớp mà hôm trước người ta chỉ cho cậu. Mỉm cười hơi đỏ
mặt, cậu xin thầy thủ môn hướng dẫn, ông ta vui vẻ làm. Cậu đi vào
lớp ở đây chừng hơn mười trẻ con và thiếu niên đang ngồi trên những
chiếc ghế dài. Người phụ giáo Huyền Minh quay lại; cậu bé nói:

           
Tôi là Đan Thanh, học trò mới.

Huyền Minh trả lời cậu bằng một cái chào ngắn
ngủi, không mỉm cười chỉ cho cậu một chỗ trên ghế dài cuối lớp, và
tiếp tục ngay bài học.

Đan Thanh ngồi xuống, cậu ngạc nhiên thấy một thầy
giáo quá trẻ, không lớn hơn cậu bao nhiêu. Cậu cũng ngạc nhiên và sung
sướng thấy thầy giáo trẻ này đẹp trai, xuất chúng, nghiêm trang mà
đồng thời cũng dễ gây thiện cảm và vô cùng khả ái. Thầy thủ môn đã
rất tử tế với cậu, tu viện trưởng đã tiếp đón cậu với niềm hoan
hỷ, dưới kia, trong chuồng ngựa thì có Mây Mây, và nó lại là một
mẩu nhỏ của gia đình, rồi thì còn có thầy giáo trẻ măng, nghiêm
nghị như một nhà bác học, thanh lịch như một hoàng tử, với giọng
nói chững chạc thản nhiên, rõ ràng, thuyết phục người nghe.
           Cậu lắng nghe
với lòng đầy cảm ân, mặc dù không hiểu rõ đang nói về vấn đề gì.
Cậu cảm thấy mình sung sướng trở lại. Cậu đã được vào một ngôi nhà
gồm những người đáng cho cậu yêu mến và cậu sẵn sàng yêu họ và
được tình bạn của họ. Buổi sáng, khi thức giấc trong giường cậu đã
cảm thấy buồn bã. Cậu còn mệt vì cuộc hành trình. Khi từ giã cha,
cậu đã không khỏi khóc chút đỉnh. Nhưng bây giờ, mọi sự đều tốt
đẹp, cậu lấy làm hài lòng. Cậu nhìn thầy giáo trẻ rất lâu đôi mắt
của cậu cứ hướng về người ấy. Cậu vui thích nhìn bóng dáng cao dong
dỏng và thẳng của chàng, nhìn đôi mắt lạnh lùng kia phóng ra những
tia sáng, nhìn đôi môi nghiêm nghị đang đọc những ngữ âm với sự rõ
ràng chắc chắn, cậu vui thích nghe giọng nói nhẹ nhàng không mệt mỏi
của chàng.

Nhưng khi bài học đã chấm dứt và những học trò ồn
ào đứng lên, Đan Thanh giật mình hơi thẹn thùng nhận ra mình đã ngủ một
lúc khá lâu. Và không phải chỉ mình cậu nhận ra, những người bên
cạnh cũng đã chú ý và thì thào bảo nhau. Vừa khi vị thầy trẻ rời
khỏi phòng, bạn bè liền co kéo và đẩy Đan Thanh khắp mọi phía.

           
-Mày ngủ đã phỉ sức chưa? Một đứa nhăn mặt hỏi.

           
-Thật là một học trò xuất sắc! Nó sẽ là một ngôi sao sáng của nhà
thờ ngủ gật ngay bài học đầu tiên.

           
Ta đem thằng bé con này vào giường đi, một đứa khác đề nghị. Rồi
chúng nắm tay chân cậu lôi đi giữa những tràng cười lớn. Giật mình
thức dậy Đan Thanh tả xung hữu đột cố thoát và nhận những cú đấm
bất ngờ. Cuối cùng chúng thả cậu xuống đất trong khi một đứa trong
bọn oắt con còn giữ một bàn chân cậu. Cậu hung dữ cố thoát, nhảy
bổ vào đứa bắt được đầu tiên, và cho nó một trận. Đó là một thằng
nhóc khá mạnh, mọi người tò mò nhìn hai kẻ đánh nhau. Cậu đã cho
đối thủ lực lưỡng nhiều cú đấm, nên có ngay những người bạn trước
khi biết tên. Nhưng bỗng chốc, chúng chạy biến mất và vừa khuất dạng
thì cha Lương, giám thị phòng học, đi vào đứng trước mặt cậu học
trò mới lúc ấy chỉ còn một mình. Ngạc nhiên, ông nhìn cậu bé đang
lúng túng ngước nhìn ông với một bộ mặt đỏ tía còn in dấu những
cú đấm.

           
Con làm sao thế? Ông hỏi. Con là Đan Thanh phải không? Có phải chúng
nó đã làm gì con rồi không, tụi ranh mươn ấy?

           
Ồ không, cậu bé nói, con bị thua.

           
Con bị thua ai?

           
Con không biết. Con chưa biết một người nào cả. Có một người đã đánh
lộn với con.

           
A! Có phải chính nó đã gây sự không?

           
Con không biết. Không, con nghĩ có lẽ là chính con đã khởi sự. Chúng
chế nhạo con, nên con nổi cáu.

           
Ồ, con nhập đề khá đấy, con ơi! Như vậy, con hãy nhớ kỹ điều này.
Lần sau nếu con còn khởi sự đánh lộn trong lớp nữa, con sẽ bị phạt.
Còn bây giờ, hãy đi ăn đi nào! Và đôi mắt tươi cười của ông dõi theo
Đan Thanh đang bẽn lẽn chuồn đi, vừa lùa các ngón tay sửa mớ tóc hung
bù rối.

Đan Thanh cũng tự nghĩ công trạng hiển hách đầu tiên
của cậu ở tu viện thật không đúng lối, thật khá lố bịch. Rất hối,
cậu tìm đến các bạn cùng lớp đang ngồi ăn. Nhưng sự tiếp đón của
họ đầy thịnh tình và tử tế. vốn có tinh thần thượng võ, cậu giảng
hòa với kẻ nghịch và ngay giờ phút ấy, thấy mình được đón tiếp
nồng hậu.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.