Nhà Khổ Hạnh và Gã Lang Thang - Chương 15 (Phần 2)

 

           
Mấy ngày qua, Đan Thanh không làm gì cả, chỉ vẽ. Mai đã tìm cho chàng
bút và giấy, chàng ngồi vẽ trong phòng hết giờ này sang giờ khác,
những tờ giấy vẽ rộng lớn hiện giờ đầy những nét phác họa, những
gương mặt lịch sự tình tứ, chàng để mặc những hình ảnh tích trữ
từ nội tâm tuôn trào lèn giấy. Chàng đã vẽ khuôn mặt của Lan nhiều
lần cung cách nàng cười thỏa mãn, ánh mắt độc ác lẫn yêu thương ngay
lúc tên vô lại ngã gục, và khuôn mặt nàng trong đêm cuối cùng, tất
cả như một trình tự dần dần nóng chảy và tan rã để trở về với
lòng đất. Chàng đã vẽ đứa bé nhà quê nằm chết ngang ngạch cửa với
hàm răng cắn chặt, chiếc xe tang chất đống xác chết được ba con ngựa
đáng thương kéo đi và những dân phu tống táng chạy theo bên hông xe tay
cầm gậy gộc, đôi mắt họ nhấp nháy từ sau lỗ thủng chiếc mũ trùm
đầu phòng bệnh. Chàng vẽ đi vẽ lại Hương Vân, cô gái mảnh mai có đôi
mắt đen láy, chiếc miệng nhỏ kiêu kỳ, gương mặt buồn tiếc thương và
phẫn uất; gương mặt diễm lệ và tươi trẻ của nàng như được sinh ra để
yêu đương, nhất là chiếc miệng kiêu căng và chua chát. Chàng vẽ chính
chàng, một gã lang thang, khách đa tình, kẻ thoát khỏi lưỡi hái tử
thần, đang quay cuồng theo bọn điên loạn khát sống. Chàng ngồi đó tan
loãng vào nền giấy trắng. Ly Phương khinh khinh, gương mặt thân thuộc
những ngày xa xưa, bà lão Thanh giúp việc nhăn nhó và thầy Không Lộ
vừa trữ tình vừa đáng sợ. Đã nhiều lần với nét bút sắc sảo, từ
nguồn mạch trực giác chàng đã thử phác họa khuôn mặt người đàn bà
cao vĩ, người Mẹ đại thể, dáng ngồi với đôi bàn tay trên tà áo, đôi
mắt u ẩn thoáng cười. Ý niệm trào tuôn thành khuôn mặt đã dâng đến
chàng niềm vui to tát. Nhiều ngày qua chàng đã vẽ hết xấp giấy của
Mai. Chàng cắt mẫu vẽ trên tờ giấy và đến tờ cuối, chàng thảo sơ
nét mặt Mai với đôi mắt tuyệt đẹp, chiếc miệng biểu lộ lòng hy sinh
và tặng cả cho nàng.

           
Vẽ đã xoa dịu bao cảm giác đè nặng và giải tỏa nhiệt tình căng ứ
đang muốn bùng nổ trong tâm tư chàng. Lúc vẽ chàng quên không biết
mình đang ở đâu. thế giới của chàng không ngoài bàn vẽ, giấy trắng,
ngọn nến về đêm. Hiện giờ chàng đã tỉnh thức, ghi nhớ tất cả những
biến động mới nhất, thấy rõ nếp sống lang thang đã dẫn dắt chàng
một cách ngẫu nhiên. Chàng lại thơ thẩn qua các phố, lòng lâng lâng
giữa hai cảm giác tương phản, vừa muốn sống êm ấm dưới một mái nhà,
vừa muốn lên đường viễn phương.

           
- Đang khi thơ thẩn, chàng đã gặp một người đàn bà. Nhìn nàng, tất
cả cảm giác xáo trộn trong lòng chàng đều được qui tụ lại quanh một
tâm điểm mới. Nàng đang phi ngựa, một thiếu phụ cao lớn, tóc vàng
nhạt, vẻ hiếu động trong đôi mắt xanh mát lạnh, thân hình chắc nịch,
mạnh khỏe, gương mặt nở hoa thèm khát dục lạc, một người có nghị lực,
tự tín, giác quan tò mò và bén nhạy. Nàng ngồi trên lưng con ngựa
nâu sẫm, vẻ hách dịch và ngạo mạn của một người quen hạ lệnh nhưng
cũng không quá lãnh đạm. Mũi nàng phập phồng như muốn thu hút tất
cả hương thơm trần thế và chiếc miệng mở rộng kia hiển nhiên đầy đủ
mê lực chiếm giữ và hiến dâng tột đỉnh. Giây phút trông thấy nàng.
Đan Thanh hoàn toàn thức tỉnh, lòng dâng tràn ham muốn được cùng nàng
kết ước. Ý nghĩ chinh phục nàng chợt hiện đến như một mục tiêu cao
cả cần phải phấn đấu và nếu có vì thế mà chàng phải gãy cổ thì
âu cũng là một cái chết không đến nỗi tệ. Chàng cảm thấy người đẹp
sư tử tóc vàng này rất tương xứng với mình, cảm quan phong phú đa
tình, và dòng máu di truyền hoang dại ấy sẽ tuôn đổ mạnh mẽ vào đam
mê say đắm. Khi nàng phi ngựa ngang qua, chàng nhìn theo. Giữa làn tóc
vàng uốn cong và viền áo nhung, chàng trông thấy chiếc cổ nàng chắc nịch
mạnh mẽ kiêu kỳ được làn da mịn màng bao bọc. Chàng nghĩ nàng là
người đàn bà đẹp nhất chàng chưa từng gặp. Chàng muốn luồn tay áp
trên vòng cổ ấy và cướp đọat vẻ bí ẩn xanh mát ngời lên từ đôi
mắt. Không khó lắm nếu muốn khám phá nàng là ai. Không bao lâu chàng
được biết nàng đang ngự trong một tòa lâu đài tên là Ái Liên, người
tình của Bá tước. Điều này không làm chàng ngạc nhiên, con người
nàng đã sẵn toát ra vẻ bà hoàng. Tại bể phun nước, chàng đã dừng
bước soi mình. Gương mặt chàng so với thiếu phụ tóc vàng trông như hai
anh em, chỉ khác một điều là đầu tóc chàng rối bù. Chàng đến anh
thợ cạo quen, khiến y cắt tóc cạo râu và chải chuốt sạch sẽ.

           
Chàng đã đeo đuổi nàng hai ngày nay. Khi Ái Liên đi ra khỏi lâu đài,
gã lạ mặt tóc vàng đứng chờ nơi cổng, ái mộ nhìn sâu vào mắt
nàng. Ái Liên cưỡi ngựa quanh bờ thành và Đan Thanh đứng dưới cây du
quan sát nàng. Nàng đến tiệm kim hoàn và khi nàng rời khỏi cửa
hiệu, nàng bắt gặp gã lạ mặt. Tia mắt uy quyền phớt qua người
chàng, mũi nàng run nhẹ. Sáng hôm sau nàng lại nhìn thấy chàng đứng
chỗ cũ, nơi vòng ngựa thứ nhất, trong tư thế sẵn sàng. Nàng mỉm
cười, liếc mắt thách thức. Chàng cũng đã thấy Bá tước, một con
người quả quyết và oai nghiêm. Ông ta giữ vẻ nghiêm trọng, hàm râu đã
hoa râm, thoáng lo âu và Đan Thanh cảm nghĩ trội hẳn ông ta.

           
Hai ngày nay chàng rất sung sướng hớn hở trở lại tuổi xuân nồng.
Thật kỳ diệu khi xuất hiện trước người thiếu phụ và dâng tặng nàng
trận giặc tình. Chàng thích thú được đặt sự tự do của mình dưới
sắc đẹp của nàng. Một kích thích tuyệt vời và thâm trầm khi liều
mình vào cuộc chơi. Vào buổi sáng ngày thứ ba, Ái Liên phi ngựa ra
khỏi cổng lâu đài, mang theo tên giữ ngựa. Đôi mắt nàng tức khắc tìm
kiếm gã săn đuổi và sẵn sàng lao vào trận chiến. Chàng đã đợi ở
đấy, và nàng phái tên giữ ngựa đi công việc. Nàng cưỡi ngựa bước
chậm trước một mình ra khỏi cổng và băng ngang qua cầu. Nàng chỉ quay
lại nhìn một lần duy nhất gã lạ mặt bước theo sau. Nàng đợi chàng
trên con đường đến nhà nguyện Thánh Vitus giờ này rất vắng vẻ. Nàng
đã chờ khoảng nửa giờ vì gã lạ mặt bước thong thả, không muốn mệt
ngất khi đến nơi. Chàng đã đến, tươi tỉnh và thoáng cười, miệng ngậm
một nhánh cây có trái sơn trà đỏ chín. Nàng bước xuống buộc ngựa
và đứng dựa vào bờ tường dây trường xuân, chăm chú vào gã đeo đuổi.
Chàng đến bên nàng, nhìn vào trong ánh mắt nàng và cất mũ chào:

           
- Sao anh lại chạy theo tôi? Anh muốn gì nơi tôi? Nàng hỏi.

Chàng
đáp:

           
- Tôi rất muốn dâng nàng một tặng phẩm hơn là được thọ nhận. Tôi
muốn tặng tôi cho nàng, hỡi người đẹp hãy sai bảo tôi theo ý nàng.

           
Tốt lắm, tôi sẽ làm những gì có thể được. Nhưng nếu anh nghĩ rằng
anh có thể hái đóa hoa nhỏ này mà không nguy hiểm thì anh đã lầm.
Tôi chỉ có thể yêu người đàn ông nào dám đánh liều cuộc đời mình
khi cần thiết.

           
Nàng có thể sai khiến tôi.

Nàng
từ từ tháo chiếc vòng cổ và trao cho chàng:

           
- Anh tên gì?

           
- Đan Thanh.

           
- Tốt lắm, Đan Thanh, tôi sẽ thưởng thức hương vị từ đôi môi vàng ngọc
của anh. Hãy nghe cho kỹ. Đêm đến, anh hãy cầm chiếc vòng này đến lâu
đài và nói rằng anh đã nhặt được. nhớ đừng để mất chiếc vòng khỏi
tay anh; tôi muốn nhận lại trực tiếp từ nơi anh. Hãy đến như hiện
tại, hãy để họ xem anh như kẻ ăn xin. Nếu có kẻ tôi tớ nào la mắng
anh, hãy giữ im lặng. Tôi chỉ có hai người đáng tin cậy trong lâu đài;
anh giữ ngựa Mạnh, và chị bồi phòng Bạch. Anh phải gặp một trong hai
người để họ dẫn đến tôi. Với tất cả những người khác trong lâu đài,
kể cả Bá tước, anh phải xử sự thật cẩn trọng, họ đều là thù
nghịch. Tôi đã báo trước cho anh. Anh phải trả giá bằng cả cuộc đời
anh.

           
Nàng đưa tay ra, chàng cầm lấy, tươi cười, dịu dàng hôn lên, và áp
nhẹ má chàng lên tay nàng. Rồi chàng cầm chiếc vòng cổ, bước xuống
ngọn đồi, tiến đến dòng sông trong thành phố. Những vườn nho đã trơ
trụi, từng chiếc lá úa vàng lìa cành bay lác đác. Đan Thanh mỉm
cười nhìn xuống phố thị mật thiết đáng yêu. Mấy ngày trước đây
chàng còn buồn vì khốn khổ, đớn đau, và hiện giờ, thực sự nỗi
buồn mới trôi đi, lất phất rơi rụng như lá vàng xa cành. Chàng cảm
tưởng như chưa bao giờ tình yêu lại bừng tỏa rực rỡ như lúc này. Vóc
dáng người thiếu phụ cao lớn và nhựa sống tràn đầy của nàng đã
gợi đến hình ảnh người mẹ mà ngày còn bé ở tu viện Thánh n chàng
đã mang sâu vào tâm khảm. Trước đây hai ngày chàng đã không thể ngờ
rằng cuộc đời lại có thể tươi vui, rằng chàng lại cảm nhận một lần
nữa dòng sống hân hoan và tuổi trẻ đang tuôn trào ồ ạt trong mạch
máu. Còn vui mừng nào hơn khi ta được sống còn, được tử thần dung tha
sau bao ngày khủng khiếp.

           
Chàng đến lâu đài vào chiều tối. Trong sân thật là ồn ào; bầy ngựa
đang được cất yên, các sứ giả bước đến vội vã. Bọn hầu cận đang
hướng dẫn phái đoàn mục sư và chức sắc tòa thánh vào công đường. Đan
Thanh muốn đi theo họ nhưng người gác cổng đã giữ chàng lại. Chàng
đưa ra chiếc vòng cổ vàng và nói rằng chàng được chỉ thị phải trao
tận tay không ai khác hơn ngoài chính phu nhân hoặc chị bồi phòng.
Chàng được một người hầu cận dẫn đến ngồi đợi khá lâu trong hành
lang. Cuối cùng một thiếu phụ xinh đẹp hiện ra, nhanh nhẹn đi ngang qua
chàng và hỏi nhỏ nhẹ: "Anh có phải là Đan Thanh?" Bà ta ra
hiệu cho chàng đi theo rồi im lặng biến mất sau một cánh cửa, một
lát sau bà ta trở lại và ra dấu cho chàng bước vào. Chàng vào trong
một căn phòng nhỏ thơm ngát mùi áo lông và nước hoa, áo dài, áo
khoác ngoài và mũ phụ nữ máng trong tủ gỗ đứng, đủ loại giày ống
đàn bà trong rương lớn. Chàng đã đứng đợi ở đấy khoảng nừa giờ,
hít hương thơm từ các bộ áo dài, vuốt nhẹ lên chiếc áo lông, và tò
mò cười với tất cả vải vóc treo phủ.

           
Cuối cùng cửa mở, không phải chị bồi phòng mà chính Ái Liên, trong
chiếc áo xanh nhạt, và tấm lông choàng quanh cổ. Nàng đang thong thả
đến với kẻ chờ đợi, từng bước một, đôi mắt xanh mát nhìn chàng
trang nghiêm.

           
- Anh đã phải đợi, nàng thì thầm, tôi nghĩ chúng ta đang an toàn. Một
phái đoàn chức sắc giáo hội đang làm việc với Bá tước. Bá tước sẽ
dùng cơm với họ, có lẽ họ cần bàn bạc lâu. Hội nghị với các mục
sư lúc nào cũng kéo dài. Thời gian hiện giờ là của riêng anh và tôi.
Mừng anh, Đan Thanh.

           
Nàng nghiêng người về chàng, đôi môi đòi hỏi tiến sát đôi môi chàng,
họ chào đón nhau lặng lẽ bằng chiếc hôn đầu. Từ từ chàng đan kín
đôi bàn tay quanh cổ nàng. Nàng dẫn chàng qua cửa bước vào phòng ngủ
cao ráo có ánh nến soi sáng. Trên bàn đã dọn sẵn một bữa ăn. Họ
ngồi xuống;

nàng
mời chàng bánh mì bơ, thịt và rượu nho trắng trong chiếc cốc xinh
xắn. Họ ăn và cùng uống chung một cốc, tay họ không rời nhau. Nàng
hỏi chàng:

           
- Anh từ đâu đến, hỡi con chim xinh xinh? Có phải anh là một hiệp
khách, nhạc sĩ, hay chỉ là gã lang thang đáng thương?

           
- Tôi là tất cả những gì nàng muốn - chàng cười êm dịu - Tôi thuộc
về nàng tất cả. Là nhạc sĩ nếu nàng là cây đàn kỳ diệu. Khi tôi
ấp tay quanh cổ nàng để đàn lên nốt nhạc thần tiên, đôi ta sẽ cùng
nghe. Đến đây, trái tim của tôi, tôi không phải ở đây để ăn bánh và
uống rượu nho. Tôi đến chỉ vì nàng.

Chàng
êm đềm tháo tấm lông choàng quanh cổ nàng. Bên ngoài quan chức và mục
sư còn hội nghị, quân hầu cận vẫn chạy lăng xăng, mảnh trăng lưỡi
liềm mỏng nhánh lơ lửng phía xa, sau đám cây. Đôi tình nhân không còn
biết gì khác, đối với họ thiên đàng đang nở hoa. Họ tan biến vào
nhau trong trời đêm ngát hương. Chưa bao giờ người nhạc sĩ gảy khúc
đàn hay tuyệt điệu, chưa bao giờ cây đàn lại ngân vang đưới ngón tay
rắn rỏi và thành thạo như vậy.

           
Đan Thanh, nàng thì thào rót vào tai chàng. Ôi! Anh như tên phù thủy!
Đan Thanh yêu đấu! Tôi muốn chết với anh. Hãy uống cạn em, anh yêu, đốt
em tan chảy, hãy giết em đi!

Một âm
điệu vui sướng thoát ra từ cổ họng khi chàng thấy trong đôi mắt nàng
vẻ lạnh lùng tan biến và chỉ còn nét yếu lả. Một thoáng run rẩy êm
đềm chợt tắt trong đôi mắt sâu hút đã cạn nguồn sinh lực. Đó là ánh
bạc lấp lánh trên làn da con cá dẫy chết, là ánh sáng lung linh kỳ
ảo chiếu rọi từ lòng sông thăm thẳm. Tất cả hạnh phúc của kiếp
người hình như đều ngưng đọng chỉ trong giây phút này.

           
Ngay sau đó, khi nàng còn run rẩy mắt nhắm nghiền, chàng thở dài và
nói:

           
- Người tôi yêu quý, tôi phải rời xa nàng. Tôi chưa cảm thấy muốn
chết, tôi không muốn Bá tước của nàng giết tôi. Trước hết, tôi muốn
cả hai chúng ta đều hạnh phúc bên nhau như ngày hôm nay, và còn lần
nữa, lần nữa.

 

Báo cáo nội dung xấu